Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 236: Tà Tâm Bất Diệt, Đạo Tâm Trường Sinh

Trên con đường lát đá cổ kính, uốn lượn như một dải lụa xám giữa trùng điệp núi non, Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Lâm Phong tiếp tục hành trình về Vạn Tượng Thành. Không khí giữa ba người mang theo một sự tĩnh lặng khác lạ, không còn vẻ hồ hởi hay tranh luận sôi nổi như trước. Thay vào đó là những suy tư nặng trĩu về tin tức tà đạo từ Người Kể Chuyện, một bóng ma vô hình đang bao trùm lên vạn vật. Bầu trời hôm nay cũng u ám đến lạ, những đám mây xám xịt giăng mắc, che khuất ánh dương quang, khiến cho không gian càng thêm phần ảm đạm, như dự báo trước một điều chẳng lành.

Tiêu Hạo thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại liếc sang Lâm Phong, tựa hồ muốn tìm kiếm sự an ủi hay một lời khẳng định nào đó. Trong lòng hắn vẫn còn canh cánh nỗi lo lắng khôn nguôi về Hắc Ám Ma Tông. Dù đã được Lục Trường Sinh trấn an bằng đạo lý “Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến”, nhưng hình ảnh những thôn làng bị tàn sát, những tu sĩ bị biến thành xác khô vẫn ám ảnh tâm trí hắn. Hắn không phải là kẻ nhát gan, nhưng hắn là một người sống tình cảm, dễ bị tác động bởi những bi kịch của thế gian. Con đường tu hành của hắn là để bảo vệ những người yếu thế, để kiến tạo một thế giới an bình, chứ không phải để chứng kiến sự hủy diệt và hỗn loạn này. Linh khí xung quanh, vốn dĩ nên trong lành, nay lại phảng phất một mùi tanh tưởi nhẹ, như mùi máu khô, mùi của sự mục ruỗng, dù biết rằng đó chỉ là ảo giác do tâm lý bất an mà thành. Hắn khẽ thở dài, bước chân cũng trở nên nặng nề hơn.

Lâm Phong thì khác, hắn bước đi vẫn hiên ngang, khí chất cao ngạo không suy suyển, nhưng ánh mắt lại trầm tĩnh lạ thường. Hắn không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, thay vào đó là sự nghiêm nghị và một chút phẫn nộ ẩn sâu. Hắn siết chặt thanh kiếm trong tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong đan điền, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm của kẻ mạnh. Hắn tin vào sức mạnh, tin rằng chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể trấn áp tà ma, bảo vệ đạo lý. Lời nói của Lục Trường Sinh về đạo tâm vững chắc tuy có ý nghĩa, nhưng đối với Lâm Phong, đó vẫn là một khái niệm trừu tượng, không thể sánh bằng một chiêu kiếm đoạn hồn hay một thuật pháp diệt ma trực diện. Hắn nhẩm đi nhẩm lại câu "Tà đạo chính là tà đạo! Chúng dám gây họa thì chính là tìm chết!" như một lời tự thề với chính mình, và với thế giới. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn đến Vạn Tượng Thành thật nhanh, muốn hòa mình vào dòng chảy của các thế lực chính đạo để cùng nhau diệt trừ mối họa này.

Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh như mọi khi, bước chân đều đặn, không nhanh không chậm, như đang hòa mình vào nhịp thở của đại địa. Đôi mắt hắn khẽ nhắm hờ, cảm nhận từng làn gió lướt qua, từng hạt bụi li ti trên đường. Hắn không nói gì, nhưng tâm trí lại không ngừng vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận sự giao động của linh khí xung quanh. Hắn không chỉ cảm nhận được sự bất an của Tiêu Hạo, sự phẫn nộ của Lâm Phong, mà còn là một luồng khí tức âm u, hỗn loạn đang dần len lỏi vào từng ngóc ngách của không gian. Đó không phải là tà khí bùng nổ, mà là một loại u ám, một sự ăn mòn vô hình, tựa như một căn bệnh đang âm thầm gặm nhấm sinh linh. Hắn biết, lời của Người Kể Chuyện không phải là tin đồn vô căn cứ, và mối nguy hiểm từ Hắc Ám Ma Tông còn sâu xa hơn cả những cuộc tàn sát thể xác.

Bỗng, từ phía xa, nơi một thôn trấn nhỏ nép mình dưới chân núi, những tiếng la hét, gào thét thất thanh vang vọng, xé tan bầu không khí u ám. Kèm theo đó là những luồng linh khí hỗn loạn, cuồng bạo bùng nổ, chấn động cả không gian.

"Trường Sinh, Lâm huynh, xem kìa! Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh hoảng, ánh mắt mở to nhìn về phía thôn trấn. Nỗi lo lắng trong lòng hắn bỗng chốc hóa thành hiện thực, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Lâm Phong cau mày, ánh mắt sắc bén như kiếm quét qua không gian. Hắn không nói một lời, tay đã nắm chặt chuôi kiếm, chuẩn bị rút ra. Một luồng linh lực mạnh mẽ tỏa ra từ cơ thể hắn, khiến cho không khí xung quanh cũng phải chùng xuống. "Tà khí nồng nặc... có vẻ như là tà thuật công kích thần hồn!" Hắn nói, giọng điệu cương quyết, nhưng trong đó ẩn chứa một chút ngạc nhiên và khó hiểu. Loại tà thuật này không giống với những gì hắn từng biết, nó âm u và quỷ dị hơn nhiều.

Ba người không hẹn mà cùng tăng tốc, lao về phía thôn trấn. Khi đến nơi, một cảnh tượng hỗn loạn và đáng sợ hiện ra trước mắt họ. Vài tu sĩ trẻ tuổi, có lẽ đang trên đường hành tẩu hoặc đến Vạn Tượng Thành, đang điên loạn tấn công lẫn nhau hoặc tự gây thương tích cho chính mình. Ánh mắt họ đỏ ngầu, không còn chút lý trí, khuôn mặt vặn vẹo trong sự đau đớn và phẫn nộ. Những luồng tà khí màu đen uốn lượn quanh cơ thể họ, khiến linh lực của họ trở nên cuồng bạo và mất kiểm soát. Xung quanh là những phàm nhân sợ hãi, co rúm lại trong các góc nhà, hoặc liều mạng chạy trốn, tiếng kêu khóc thảm thiết hòa lẫn với tiếng gầm gừ man rợ của các tu sĩ bị tà hóa. Một vài tán tu khác, ăn mặc giản dị, tay cầm kiếm, khí chất lạnh lùng, đang cố gắng khống chế tình hình, nhưng có vẻ bất lực. Họ chỉ có thể tránh né những đòn tấn công điên cuồng, hoặc cố gắng dùng linh lực áp chế tạm thời, nhưng không thể giải trừ được tà thuật quỷ dị này. Vô Danh Tán Tu, vốn dĩ đang trên đường đến Vạn Tượng Thành, cũng bị cuốn vào vòng xoáy hỗn loạn này. Hắn nhìn những tu sĩ đang vật vã, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi và bất lực. Đây không phải là một cuộc chiến, mà là một cuộc tàn sát tinh thần, một sự hủy hoại từ bên trong.

"Nhanh, chúng ta phải giúp họ!" Tiêu Hạo không chần chừ, linh lực bùng nổ, lao thẳng vào đám đông, cố gắng dùng chiêu thức khống chế những tu sĩ đang điên loạn. Hắn không nghĩ nhiều, chỉ muốn ngăn chặn sự hỗn loạn và cứu giúp những người đang gặp nạn. Lâm Phong cũng không chậm hơn, thanh trường kiếm màu xanh lam đã rút ra khỏi vỏ, phát ra tiếng kiếm minh thanh thúy. Hắn không trực tiếp tấn công, mà dùng linh lực mạnh mẽ tạo ra một vòng tròn bảo hộ, cố gắng tách các tu sĩ bị tà thuật ra khỏi phàm nhân, đồng thời áp chế những người có công kích mạnh nhất. "Cút ngay cho ta!" Hắn gầm lên, linh lực cuồn cuộn như sóng biển, đẩy lùi vài tu sĩ đang lao tới. Lục Trường Sinh không vội vã. Hắn đứng lại một chút, đôi mắt trầm tĩnh quan sát toàn bộ cảnh tượng. Hắn không chỉ nhìn thấy sự hỗn loạn bên ngoài, mà còn cảm nhận được luồng tà khí âm u, lạnh lẽo đang xâm nhập vào tâm trí các nạn nhân. Nó không phải là một loại độc dược thông thường, cũng không phải là một chiêu pháp gây thương tổn vật lý, mà là một loại tà niệm, một sự ăn mòn sâu sắc vào đạo tâm, khiến linh hồn tu sĩ bị vặn vẹo. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, một luồng linh khí trong suốt, thanh tịnh khẽ rung động, như một bản năng tự vệ, cũng như một lời nhắc nhở về con đường hắn đã chọn.

***

Trong thôn trấn nhỏ, nơi tiếng la hét và tiếng va chạm pháp khí vẫn không ngừng vang vọng, Lâm Phong cùng với vài tán tu khác đang vật lộn trong vô vọng. Hắn dùng linh lực mạnh mẽ, cố gắng áp chế một tu sĩ trẻ tuổi đang gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu chĩa thẳng vào hắn. Linh lực của Lâm Phong cuồn cuộn như thác đổ, bao bọc lấy tu sĩ kia, cố định hắn tại chỗ. Nhưng tà thuật công kích vào đạo tâm và tinh thần quá sâu, khiến nạn nhân không những không ngừng giãy giụa, mà linh lực phản phệ từ chính bản thân hắn còn gây ra những vết thương sâu hoắm trên da thịt. Máu tươi rỉ ra, nhuộm đỏ y phục, nhưng hắn vẫn không hề cảm thấy đau đớn, chỉ có sự điên cuồng và hung bạo.

"Tà thuật này quá quỷ dị, không thể dùng cường lực trấn áp! Linh lực của ta không thể thanh tẩy được nó!" Lâm Phong gầm lên, khuôn mặt tuấn tú giờ đây cau có, toát lên vẻ bất lực hiếm thấy. Hắn đã dùng đủ mọi phương pháp, từ áp chế bằng linh lực thuần túy, đến thử dùng một vài đạo phù lục trấn tà, nhưng tất cả đều vô dụng. Tà khí không tan, mà cứ như một chất keo bám chặt vào linh hồn, khiến nạn nhân càng giãy giụa thì càng bị tổn thương. Hắn cảm thấy bực bội, sự kiêu ngạo thường thấy giờ đây bị thay thế bằng một nỗi thất vọng sâu sắc. Sức mạnh mà hắn luôn tin tưởng, thứ mà hắn cho là vạn năng, giờ đây lại chẳng thể giải quyết được vấn đề nan giải này.

Tiêu Hạo cũng không khá hơn là bao. Cậu ta đã dùng vài viên đan dược an thần, cố gắng nhét vào miệng một tu sĩ khác, nhưng người đó lại nhổ ra, gầm gừ như một con thú hoang. Cậu ta thậm chí còn bị một đòn linh lực phản phệ bất ngờ hất văng ra xa, may mắn không bị thương nặng. "Trường Sinh, huynh có cách nào không?" Tiêu Hạo quay đầu lại, nhìn Lục Trường Sinh đang đứng đó, vẻ mặt đầy hy vọng pha lẫn lo lắng. Hắn biết, Lục Trường Sinh luôn có những cách giải quyết vấn đề khác thường, và thường là hiệu quả một cách đáng kinh ngạc.

Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt khép hờ, không vội vàng ra tay. Hắn không phải là kẻ thờ ơ, mà là đang quan sát, đang cảm nhận. Hắn cảm nhận được luồng tà khí âm u đang ăn mòn đạo tâm của các nạn nhân, nó không giống với bất kỳ loại tà khí nào mà hắn từng đối mặt. Nó không phải là sự hung bạo của ma khí, cũng không phải là sự tàn phá của quỷ khí, mà là một loại lực lượng vô hình, một sự gặm nhấm từ bên trong, khiến cho đạo tâm tu sĩ bị vặn vẹo, trở thành những con rối của tà niệm. Mùi tanh tưởi của tà khí, pha lẫn với mùi máu tươi và mồ hôi của những người đang giãy giụa, xộc thẳng vào khứu giác, gây ra một cảm giác khó chịu đến tột cùng.

Sau một khắc trầm tư, Lục Trường Sinh khẽ mở mắt. Ánh mắt đen láy của hắn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại ẩn chứa một chiều sâu khó lường. Hắn bước những bước chân chậm rãi, vững vàng tiến vào trung tâm của sự hỗn loạn. "Tà niệm sinh từ tâm, phải dùng đạo tâm để hóa giải." Giọng nói của hắn trầm ổn, chậm rãi, nhưng lại có sức nặng phi thường, như từng lời nói đều được đúc kết từ hàng ngàn năm đạo lý. Nó không phải là một lời hứa hẹn về sức mạnh, mà là một lời khẳng định về bản chất của vấn đề.

Lục Trường Sinh không rút kiếm, không niệm chú, cũng không huy động linh lực rực rỡ như những tu sĩ khác. Hắn chỉ đơn giản là nhắm mắt lại, và vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Một luồng linh khí trong suốt, thuần khiết, không màu không sắc, từ từ tỏa ra từ cơ thể hắn. Nó không hùng vĩ hay rực rỡ như linh lực của Lâm Phong, cũng không bùng nổ như linh lực của Tiêu Hạo, mà nó chỉ đơn giản là tĩnh lặng, bền vững, và mang một vẻ thanh tịnh đến lạ thường. Luồng linh khí này lan tỏa ra xung quanh, nh�� một làn sương mỏng, nhẹ nhàng bao bọc lấy các tu sĩ đang điên loạn.

Lâm Phong và Tiêu Hạo cùng các tán tu khác sững sờ nhìn cảnh tượng. Họ chưa từng thấy một phương pháp giải cứu nào như vậy. Không có sự trấn áp thô bạo, không có sự đối đầu trực diện, chỉ có một luồng khí tức thanh tịnh đang bao trùm. Luồng khí tức đó không mang theo sát ý hay sự cường đại, mà nó mang theo một sự an bình, một sự hóa giải. Khi linh khí của Tàn Pháp Cổ Đạo tiếp xúc, những luồng tà khí màu đen đang hoành hành trong tâm trí các nạn nhân như gặp phải khắc tinh, từ từ bị xua tan. Chúng không biến mất ngay lập tức, mà như những bóng ma, bị ánh sáng thanh tịnh đẩy lùi, co rút lại, rồi dần dần tiêu tán vào hư vô. Cảm giác căng thẳng, áp lực từ tà khí trong không gian dần dần tan biến, thay vào đó là một sự dịu mát, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương đất ẩm và sương sớm.

***

Luồng linh khí từ Lục Trường Sinh không hề có vẻ hùng vĩ hay rực rỡ, không chói lọi như ánh hào quang của những cường giả, cũng không bùng nổ như những đạo pháp trấn tà thông thường. Nó chỉ là một luồng khí tức trong suốt, thuần khiết đến mức gần như vô hình, nhưng lại mang theo một sự thanh tịnh, một vẻ bền vững đến lạ thường. Nó như những sợi tơ vô hình, nhẹ nhàng uyển chuyển, từ từ bao bọc lấy các tu sĩ đang điên loạn, đang vật vã giữa ranh giới của lý trí và tà niệm. Mùi tanh tưởi của tà khí, thứ đã ám ảnh không gian này, dần dần bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết của sương sớm, như thể một làn gió mát lành vừa lướt qua.

Khi linh khí của Tàn Pháp Cổ Đạo tiếp xúc với các tu sĩ, một cảnh tượng kỳ lạ đã diễn ra. Những luồng tà khí đen tối, cuồng bạo đang hoành hành trong tâm trí và linh hồn các nạn nhân, như gặp phải khắc tinh, bắt đầu co rút lại. Chúng không biến mất ngay lập tức, mà như những bóng ma, bị ánh sáng thanh tịnh đẩy lùi, lùi dần khỏi cơ thể các tu sĩ. Ánh mắt đỏ ngầu, đầy vẻ điên loạn của họ dần dần trở lại bình thường, thay vào đó là sự mệt mỏi và bối rối tột độ. Khuôn mặt vặn vẹo trong sự đau đớn và phẫn nộ cũng dần giãn ra, trở về với vẻ bình thường, nhưng hằn sâu những dấu vết của một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Họ ngã xuống đất, không còn giãy giụa hay gào thét, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề và những ánh nhìn vô định.

Lâm Phong và Tiêu Hạo cùng các Vô Danh Tán Tu khác đứng nhìn, hoàn toàn sững sờ. Họ chưa từng chứng kiến một cảnh tượng nào như vậy. Sức mạnh của Lục Trường Sinh không phải là sự áp đảo bằng linh lực, không phải là một chiêu thức mang tính hủy diệt, mà là sự hóa giải, sự thanh lọc từ bên trong. Nó là một phương pháp hoàn toàn khác biệt so với những gì họ từng biết, từng được học. Loại sức mạnh này không thể đo lường bằng cấp độ tu vi hay sự hùng vĩ của pháp thuật, mà nó là một loại lực lượng tinh thần, một sự kiên định của đạo tâm.

"Tuyệt vời, Trường Sinh! Huynh đã làm được!" Tiêu Hạo là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, thốt lên kinh ngạc, giọng nói đầy vẻ nhẹ nhõm và phấn khích. Hắn chạy lại, giúp đỡ những tu sĩ vừa thoát khỏi tà thuật, kiểm tra tình trạng của họ. Nỗi lo lắng trong lòng hắn cuối cùng cũng tan biến, thay vào đó là sự ngưỡng mộ sâu sắc dành cho người huynh đệ này.

Lâm Phong thì vẫn đứng yên, ánh mắt hắn nhìn Lục Trường Sinh với một vẻ phức tạp khó tả. Sự kiêu ngạo thường thấy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc. Hắn đã chứng kiến Lục Trường Sinh dùng đạo tâm vững như bàn thạch của mình để hóa giải một loại tà thuật mà ngay cả linh lực cường đại của hắn cũng không thể trấn áp. "Đây là... đạo tâm sao? Không dùng sức mạnh trấn áp, mà là thanh tẩy..." Hắn lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Lời nói của Lục Trường Sinh về "tà niệm sinh từ tâm, phải dùng đạo tâm để hóa giải" giờ đây không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một hiện thực sống động ngay trước mắt hắn. Con đường tu hành mà hắn theo đuổi, con đường của sức mạnh và sự tốc độ, liệu có phải là con đường duy nhất? Hay còn có một loại sức mạnh khác, sâu sắc hơn, bền vững hơn, có thể đối phó với những loại tà niệm mà sức mạnh thuần túy không thể chạm tới?

Một tu sĩ trẻ tuổi vừa tỉnh táo, cố gắng đứng dậy, đôi mắt bối rối nhìn xung quanh. Hắn ôm đầu, cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc thái dương, và một khoảng trống rỗng trong ký ức. "Ta... ta vừa làm gì? Cảm giác như có một ác mộng dài... Cảm ơn ân nhân!" Hắn nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ biết ơn và kinh ngạc. Những tu sĩ khác cũng dần tỉnh lại, biểu lộ sự hoảng loạn và bối rối tương tự. Tiếng xì xào kinh ngạc bắt đầu lan truyền trong đám đông các tán tu và phàm nhân. Họ đã chứng kiến một điều thần kỳ, một phương pháp cứu người mà họ chưa từng thấy.

Lục Trường Sinh nhìn các tu sĩ đã bình phục, ánh mắt vẫn điềm tĩnh. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Đối với hắn, đây không phải là một sự thể hiện sức mạnh, mà là một sự xác nhận cho con đường hắn đã chọn. Tàn Pháp Cổ Đạo không tăng cường tu vi nhanh chóng, nhưng nó tôi luyện đạo tâm, giúp hắn chống lại phản phệ, chống lại những cám dỗ và sự hỗn loạn của thế giới. Trong thời loạn thế, khi tà đạo trỗi dậy và công kích vào tinh thần, vào đạo tâm của con người, thì một đạo tâm kiên cố, vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, lại càng trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Sự kiện này đã khẳng định rằng Tàn Pháp Cổ Đạo là một "vũ khí" đặc biệt quan trọng trong việc đối phó với Hắc Ám Ma Tông, đặc biệt là các loại tà thuật liên quan đến tinh thần và đạo tâm.

Mây đen trên bầu trời dần tan đi, nhường chỗ cho những tia nắng yếu ớt xuyên qua, chiếu rọi xuống thôn trấn. Không khí không còn nặng nề và âm u như trước, thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ. Lâm Phong nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng một trận sóng gió dữ dội. Hắn cảm thấy mình cần phải suy nghĩ lại về con đường tu luyện của mình. Có lẽ, sức mạnh không chỉ nằm ở sự cường đại bên ngoài, mà còn ở sự vững chắc của nội tâm. Hắn sẽ dần có cái nhìn sâu sắc hơn về Lục Trường Sinh, không chỉ là một đối thủ mà còn là một người có thể dạy cho hắn những điều quý giá.

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, cảm nhận sự dao động của linh khí trong không gian đã trở lại bình thường. Hắn biết, mối đe dọa từ Hắc Ám Ma Tông không chỉ dừng lại ở sức mạnh vật lý mà còn là sự ăn mòn từ bên trong, đặt ra câu hỏi về "đạo" và "tâm" trong thời loạn. Sự kiện này sẽ lan truyền, và khả năng đặc biệt của hắn có thể sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực khác, bao gồm cả Vạn Pháp Tông Chủ. Nhưng hắn không quan tâm đến danh tiếng hay sự chú ý. Hắn chỉ quan tâm đến con đường của mình, con đường mà hắn đã chọn.

"Chúng ta đi thôi." Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói vẫn trầm ổn như thường lệ, không một chút tự mãn hay kiêu ngạo. Hắn quay người, bước tiếp trên con đường lát đá dẫn về Vạn Tượng Thành. Tiêu Hạo vội vàng theo sau, ánh mắt lấp lánh niềm tin. Lâm Phong cũng bước đi, nhưng bước chân hắn giờ đây không còn vẻ hiên ngang hoàn toàn, mà ẩn chứa một sự trầm tư sâu sắc. Hắn đã có một cái nhìn khác về thế giới tu hành, về bản chất của sức mạnh và đạo lý. Vạn Tượng Thành đang chờ đợi họ, và với những gì vừa chứng kiến, họ biết rằng cuộc hành trình này sẽ không chỉ là một cuộc tụ hội của các thiên tài, mà còn là một cuộc đối đầu với những thử thách sâu sắc hơn, một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường mà còn trong sâu thẳm mỗi linh hồn tu sĩ. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, và đạo của hắn, vẫn còn tiếp tục.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free