Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 235: Bóng Đêm Lan Tỏa, Đạo Tâm Giao Động

Vạn Tượng Thành vào buổi sáng sớm đã trở nên vô cùng náo nhiệt. Các con phố sầm uất với kiến trúc hỗn tạp, phản ánh sự đa dạng của các nền văn hóa và tông phái tụ hội tại đây. Những tòa nhà bằng gỗ chạm khắc tinh xảo đứng cạnh những công trình đá vững chãi, xen kẽ là những lều quán tạm bợ được dựng lên để phục vụ cho các tu sĩ từ khắp nơi đổ về. Chợ trời rộng lớn trải dài vô tận, với vô số gian hàng bày bán đủ loại vật phẩm tu luyện, linh dược, pháp khí, bùa chú, và cả những món đồ cổ kỳ lạ. Tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng mặc cả của khách hàng, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sống động của cuộc sống đô thị. Mùi thức ăn đa dạng từ những quán ăn ven đường, mùi gia vị nồng nàn, mùi thảo dược thanh mát, mùi kim loại sắc lạnh, và cả mùi bụi bặm đặc trưng của một thành phố lớn, tất cả kích thích mọi giác quan. Linh khí trong thành phố, tuy không thuần khiết như trong các Linh Sơn phúc địa, nhưng lại dồi dào và biến động, phản ánh sự hiện diện của vô số tu sĩ thuộc đủ các cảnh giới và môn phái.

"Đạo hữu Lục, đạo hữu Tiêu, chúng ta cùng đi chứ?" Lâm Phong cất tiếng hỏi, giọng nói của hắn vẫn mang một vẻ tự tin và thoải mái. "Ta muốn xem, ở nơi tập trung nhiều thiên tài như vậy, đạo tâm của đạo hữu sẽ vững vàng đến đâu." Lời nói của hắn không chỉ là một câu hỏi xã giao, mà còn là một sự nhắc nhở về cuộc "thử thách" mà hắn đã ngầm đưa ra tối qua.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua dòng người tấp nập, rồi lại nhìn về phía trước, nơi Trung Tâm Quảng Trường đang dần hiện ra trong tầm mắt. "Được. Ta cũng muốn mượn cơ hội này để quan sát, lĩnh ngộ. Đa tạ Lâm đạo hữu đã đồng hành." Hắn chấp nhận lời thách thức, nhưng mục đích của hắn không phải là để so tài cao thấp, mà là để chiêm nghiệm, để củng cố đạo tâm của chính mình. Con đường của hắn không phải là con đường tranh giành vinh quang, mà là con đường tìm kiếm sự thật, sự thấu hiểu. Hắn muốn xem, liệu giữa những hào quang chói lọi của vô số thiên tài, "đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm" của hắn có thể giữ vững được sự thanh tịnh hay không.

Tiêu Hạo đi bên cạnh, vẻ mặt hớn hở: "Tuyệt vời! Có Lâm đạo hữu dẫn đường, chúng ta chắc chắn sẽ không bỏ lỡ điều gì hay ho!" Cậu ta vui vẻ, không hề nhận ra sự căng thẳng ngầm giữa hai vị thiên tài. Đối với cậu, chuyến đi này đơn thuần là một cuộc phiêu lưu thú vị, một cơ hội để mở rộng tầm mắt và chứng kiến những điều kỳ diệu. Cậu cảm thấy vô cùng may mắn khi được đồng hành cùng Lục Trường Sinh, người đã cho cậu thấy một con đường tu luyện khác, và giờ lại có thêm Lâm Phong, một thiên tài tốc độ đáng kinh ngạc.

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều ý vị. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều thử thách. 'Vạn Tượng Thí Luyện' chỉ là khởi đầu. Sự kiện này sẽ là một sân khấu lớn, nơi vô số thiên tài sẽ phô diễn tài năng, nơi những con đường tu luyện khác biệt sẽ va chạm, nơi những cơ duyên lớn sẽ xuất hiện, và cũng là nơi những manh mối về "đại thế biến thiên" sẽ dần được hé lộ. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những luồng khí tức mạnh mẽ, ẩn mình trong dòng người đông đúc, có cả chính đạo, tà đạo, và những kẻ trung lập. Ma Uyên đang suy yếu phong ấn, Ma Quân Huyết Ảnh có thể sẽ lộ diện. Vạn Pháp Tông Chủ cũng có thể sẽ chú ý đến hắn. Tất cả những điều đó khiến hắn càng thêm tập trung vào mục tiêu của mình: giữ vững đạo tâm, chiêm nghiệm đạo lý, và tìm kiếm con đường chân chính giữa thời đại hỗn loạn này.

Ba người hòa vào dòng người đông đúc, mỗi bước chân đều mang một ý nghĩa riêng. Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình chiêm nghiệm của mình, Tiêu Hạo háo hức khám phá thế giới, còn Lâm Phong thì tràn đầy khao khát được chứng kiến những điều mới lạ, đặc biệt là con đường tu luyện độc đáo của Lục Trường Sinh. Cuộc đối đầu tư tưởng giữa "tốc độ" và "bền vững" mới chỉ bắt đầu, và Vạn Tượng Thí Luyện sẽ là chương đầu tiên cho cuộc giao thoa đầy duyên phận này.

Con đường dẫn vào Vạn Tượng Thành rộng rãi, được lát bằng những phiến đá xanh cổ kính, có dấu vết của thời gian và vô số bước chân tu sĩ. Sáng sớm, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua những rặng cây cổ thụ cao vút hai bên đường, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Gió nhẹ lay động tán lá, mang theo mùi hương của cỏ cây và một chút ẩm ướt của sương đêm còn vương lại. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng xe ngựa lọc cọc, tạo nên một bản nhạc bình yên của buổi sớm. Lục Trường Sinh, với dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bước đi vững chãi trong bộ đạo bào vải thô màu xám quen thuộc. Đôi mắt đen láy của hắn trầm tư quan sát mọi vật xung quanh, từ những phàm nhân gánh gồng mưu sinh cho đến những tu sĩ vận pháp khí lướt qua. Hắn cảm nhận được sự chuyển động của linh khí trong từng hạt bụi, từng ngọn cỏ, và cả trong những dòng tư tưởng phức tạp của con người.

Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn và đôi mắt láu lỉnh, đi bên cạnh Lục Trường Sinh, không ngừng liếc ngang liếc dọc. Cậu mặc một bộ y phục màu xanh ngọc tươi sáng, tay không rời khỏi chiếc túi càn khôn nhỏ chứa đầy linh dược và bùa chú. Cậu ta vốn dĩ là người nhanh nhẹn, hoạt bát, giờ đây càng thêm hưng phấn khi được hòa mình vào không khí nhộn nhịp của một thành phố lớn như Vạn Tượng. "Trường Sinh huynh, nhìn kìa! Tiệm bán Linh Thạch kia có vẻ uy tín lắm, ta nghe nói ở Vạn Tượng Thành có thể mua được cả Linh Thạch thượng phẩm!" Tiêu Hạo reo lên, chỉ tay về phía một cửa hàng có biển hiệu lấp lánh. "Vạn Tượng Thành nổi danh là nơi tụ hội của vạn vật tinh hoa, không biết có thể tìm được đối thủ xứng tầm hay không." Lâm Phong cất tiếng, giọng hắn mang theo sự hào hứng và một chút kiêu ngạo thường thấy. Hắn tuấn tú, cao ráo trong bộ y phục xanh lam nhạt, tay phe phẩy chiếc quạt xếp chạm khắc tinh xảo. Hắn không ngần ngại phô diễn một chút tốc độ của mình, đôi khi lướt đi nhẹ nhàng hơn vài bước, rồi lại thong thả đợi hai người kia. Mỗi cử chỉ của hắn đều toát lên khí chất phóng khoáng của một thiên tài. "Ta muốn xem, liệu các thiên tài ở đây có thể làm ta kinh ngạc đến mức nào."

Tiêu Hạo không để ý lắm đến lời Lâm Phong, chỉ tiếp tục nhìn ngắm mọi thứ với vẻ tò mò: "Nghe nói Vạn Tượng Thí Luyện lần này có nhiều phần thưởng giá trị, nếu chúng ta may mắn..." Cậu ta mơ màng nghĩ về những cơ duyên có thể đạt được. Đối với Tiêu Hạo, hành trình tu luyện luôn đi kèm với những khám phá và phần thưởng xứng đáng. Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, trong lòng không khỏi cảm thán sự đơn thuần của Tiêu Hạo. Hắn hiểu rằng, phần thưởng lớn nhất của một tu sĩ không phải là vật chất, mà là sự thăng hoa của đạo tâm. "Mỗi chốn đều có đạo lý của riêng nó. Quan trọng là tâm ta giữ vững." Lục Trường Sinh nhẹ nhàng đáp, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, không chút dao động. Hắn không hề bị những lời lẽ khoa trương hay sự hứa hẹn về phần thưởng làm cho phân tâm. Con đường của hắn là con đường của sự kiên định, của việc tìm kiếm chân lý trong từng hơi thở, từng bước chân. Hắn biết, giữa cái ồn ào, cái hối hả của thế giới này, giữ được một tâm hồn thanh tịnh, một đạo tâm vững vàng, mới là điều khó khăn nhất, và cũng là điều đáng quý nhất.

Lâm Phong nghe Lục Trường Sinh nói vậy, ánh mắt chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn vốn dĩ rất tự tin vào con đường tốc độ của mình, nhưng những lời nói của Lục Trường Sinh luôn có một sức nặng khó lý giải, khiến hắn phải suy ngẫm. Hắn biết Lục Trường Sinh không phải là một tu sĩ bình thường. Sự điềm tĩnh, trầm lặng của Lục Trường Sinh, cùng với cái gọi là "Tàn Pháp Cổ Đạo", đã khơi gợi trong hắn một sự tò mò sâu sắc. "Đạo hữu Lục nói rất đúng. Nhưng đôi khi, chính sự nhanh nhạy, sự ứng biến linh hoạt mới là chìa khóa để vượt qua những trở ngại bất ngờ. Đạo cũng có nhiều hình thái, có thể tĩnh, có thể động." Lâm Phong đối đáp, giọng điệu không còn hoàn toàn hào hứng như trước, mà đã có thêm vài phần nghiêm túc, như đang thực sự tranh luận về một đạo lý tu hành. Hắn muốn hiểu Lục Trường Sinh, muốn tìm ra cái "đạo" ẩn chứa trong con người điềm tĩnh này.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ mỉm cười, không phản bác. Hắn không có ý định thuyết phục Lâm Phong, bởi lẽ mỗi người đều có con đường riêng của mình. Hắn chỉ lặng lẽ cảm nhận sự hỗn loạn của linh khí trong thành phố, sự dao động của nhân tâm trong dòng người tấp nập. Hắn biết, Vạn Tượng Thành này, tựa như một bức tranh thu nhỏ của Cửu Thiên Linh Giới, ẩn chứa vô vàn đạo lý, nhưng cũng tiềm tàng vô số biến cố. Con đường phía trước, dù là "Vạn Tượng Thí Luyện" hay những gì sâu xa hơn, chắc chắn sẽ không hề đơn giản. Nhưng hắn tin vào sự lựa chọn của mình, tin vào con đường chậm rãi, vững chắc, tin vào sự kiên định của đạo tâm. Hắn đưa mắt nhìn về phía xa, nơi những đỉnh núi mờ ảo ẩn hiện trong làn sương, biểu tượng cho những thử thách và những chân lý còn chờ đợi được khám phá.

Khi mặt trời đã lên cao, tỏa nắng rực rỡ khắp mọi ngóc ngách của Vạn Tượng Thành, ba người họ rẽ vào một con hẻm nhỏ dẫn đến một Tụ Linh Các nổi tiếng. Tụ Linh Các này, mang tên "Thiên Hương Lầu", là một kiến trúc nhiều tầng đồ sộ, được xây dựng bằng gỗ đàn hương quý hiếm, chạm khắc tinh xảo với hình ảnh rồng phượng uốn lượn và những tiên nữ múa lượn trên mây. Bước qua cánh cửa gỗ lim nặng nề, một không khí khác hẳn ập đến. Bên trong, linh khí dường như đặc quánh hơn, được dẫn dụ bởi những pháp trận tụ linh ẩn mình trong các cột trụ và trần nhà. Âm thanh cũng trở nên ồn ào hơn hẳn, tiếng người nói chuyện rộn ràng, tiếng chén đĩa bằng ngọc va chạm leng keng, tiếng nhạc cụ cổ điển du dương từ một góc sảnh, và cả tiếng pháp khí giao dịch lướt qua tai. Mùi thức ăn ngon lành, hương rượu mạnh nồng nàn, mùi hương liệu thanh thoát, tất cả hòa quyện lại tạo nên một không gian vừa sang trọng, vừa náo nhiệt. Ánh sáng vàng ấm cúng từ những chiếc đèn lồng treo khắp nơi, phản chiếu trên những bức tường được trang trí bằng lụa là gấm vóc, khiến nơi đây trông như một tiên cảnh trần gian.

Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Lâm Phong tìm một bàn trống ở một góc khuất hơn, tránh xa sự ồn ào náo nhiệt của khu vực trung tâm. Tiêu Hạo nhanh chóng gọi vài món ăn đặc trưng của Vạn Tượng Thành và một bình linh tửu hảo hạng. Cậu ta vẫn còn đầy phấn khích, kể lể về những gian hàng cậu vừa nhìn thấy, những pháp khí cậu vừa nghe qua. Lâm Phong chỉ khẽ gật đầu, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà linh thảo, ánh mắt vẫn dò xét xung quanh, tìm kiếm những gương mặt quen thuộc hoặc những tu sĩ có khí tức mạnh mẽ. Hắn vẫn giữ sự kiêu ngạo nhất định, nhưng cũng không giấu được sự tò mò về những nhân vật sẽ xuất hiện tại Vạn Tượng Thí Luyện. Lục Trường Sinh thì trầm tĩnh hơn, hắn chỉ gọi một chén trà thanh đạm, khẽ nhấp từng ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng của lá trà, đồng thời lắng nghe những câu chuyện phiếm đang lan truyền trong Tụ Linh Các.

Đột nhiên, một giọng nói trầm bổng, vang vọng nhưng đầy kịch tính, thu hút sự chú ý của mọi người trong sảnh. Đó là một Người Kể Chuyện, một lão giả râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ nhưng đôi mắt lại ánh lên sự tinh quái, đang đứng trên một bục nhỏ giữa sảnh. Tay lão phe phẩy chiếc quạt giấy cũ kỹ, miệng không ngừng phun châu nhả ngọc. "Chư vị khách quan, xin hãy lắng nghe câu chuyện này!" Lão cất tiếng, giọng nói có chút hài hước ban đầu, nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang nghiêm trọng. "Gần đây, tại biên cảnh Thanh Châu, đã xảy ra một chuyện kinh thiên động địa! Nghe đồn, Hắc Ám Ma Tông, cái tông môn tà ác đã ẩn mình hàng ngàn năm, đã bắt đầu trỗi dậy!"

Cả Tụ Linh Các bỗng chốc im bặt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Người Kể Chuyện. Tiếng chén đĩa va chạm ngừng lại, tiếng nhạc cụ cũng im bặt. Một không khí căng thẳng bao trùm, thay thế sự náo nhiệt ban nãy. Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, buông chén trà xuống. Hắn đã cảm nhận được sự bất an trong linh khí từ vài ngày qua, nhưng không ngờ tin tức lại đến nhanh như vậy. "Những thôn làng bị tàn sát không còn một bóng người! Linh hồn bị hút cạn, thân xác biến thành cương thi. Đó là thủ đoạn của Hắc Ám Ma Tông!" Người Kể Chuyện tiếp tục, giọng điệu ngày càng kịch tính, như đang kể lại tận mắt những cảnh tượng kinh hoàng. Lão ta còn mô tả chi tiết về những dấu vết ma khí lưu lại, sự khô héo của cây cối, và nỗi sợ hãi tột cùng của những người may mắn sống sót. "Chỉ trong một đêm, hàng trăm mạng sống đã bị tước đoạt, hóa thành vật tế cho ma công tà ác của chúng! Lão phu nghe nói, đích thân một vị Trưởng lão của Hắc Ám Ma Tông đã ra tay!"

Tiêu Hạo, vốn đang ăn uống ngon lành, bỗng ngừng đũa, khuôn mặt cậu ta dần tái mét, đôi mắt láu lỉnh giờ đây tràn đầy vẻ sợ hãi. Cậu ta nhìn Lục Trường Sinh, thì thầm, giọng run run: "Trường Sinh huynh, chuyện này... nghe đáng sợ quá." Cậu chưa từng đối mặt với tà đạo ở quy mô lớn như vậy, những câu chuyện về Hắc Ám Ma Tông chỉ là truyền thuyết xa vời, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng và đáng sợ đến thế. Sự hào hứng ban nãy của cậu tan biến, thay vào đó là một nỗi lo lắng xâm chiếm. Cậu ta cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, hình dung ra những cảnh tượng khủng khiếp mà Người Kể Chuyện vừa mô tả.

Không chỉ Tiêu Hạo, mà rất nhiều tu sĩ khác trong Tụ Linh Các cũng lộ vẻ kinh hãi. Một Vô Danh Tán Tu, ăn mặc giản dị nhưng tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày nay cũng lộ vẻ run rẩy. "Ma Tông càng ngày càng trắng trợn. Liệu có ai ngăn cản chúng không?" Hắn ta thốt lên, giọng nói đầy bất lực và lo lắng. Những tiếng bàn tán xôn xao bắt đầu nổi lên, không còn là những câu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt, mà là những lời thì thầm đầy sợ hãi và hoài nghi. Có người lo lắng cho người thân ở những vùng biên giới, có người trách móc các tông môn chính đạo đã không đủ sức trấn áp. Mùi hương liệu dường như bị lấn át bởi mùi mồ hôi lạnh và sự căng thẳng bao trùm.

Lâm Phong ban đầu vẫn giữ vẻ thờ ơ, nhưng khi nghe đến việc "linh hồn bị hút cạn, thân xác biến thành cương thi", khóe miệng hắn khẽ giật giật, đôi lông mày tuấn tú cau lại. Hắn vỗ nhẹ chiếc quạt trên tay, ánh mắt sắc bén quét qua đám đông đang xôn xao. Là một thiên tài xuất thân từ gia tộc lớn, hắn hiểu rõ sự nguy hiểm của Hắc Ám Ma Tông. Những tin tức như vậy không chỉ là lời đồn, mà là dấu hiệu của một tai ương lớn. Tuy nhiên, thay vì sợ hãi, trong ánh mắt hắn lại ánh lên một tia kiên quyết, pha lẫn chút phẫn nộ. Hắn vốn coi trọng chính nghĩa, và tà đạo hoành hành như vậy, đối với hắn là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, đôi mắt trầm tĩnh, nhưng nội tâm hắn lại không ngừng suy xét. Hắn cảm nhận được sự biến động của thiên cơ, sự hỗn loạn của nhân tâm. Những tin tức này, không nghi ngờ gì, chính là một phần của "đại thế biến thiên" mà hắn đã cảm nhận được từ lâu. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không còn là những thử thách đơn thuần của Vạn Tượng Thí Luyện, mà là cuộc chiến chống lại tà ác, chống lại sự xói mòn của đạo lý và nhân luân.

Ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm vàng những mái ngói của Tụ Linh Các, nhưng không khí bên trong vẫn còn nặng nề bởi những tin tức về Hắc Ám Ma Tông. Sau khi Người Kể Chuyện kết thúc câu chuyện của mình, và đám đông dần giải tán, Tiêu Hạo, Lâm Phong và Lục Trường Sinh đã tìm một góc yên tĩnh hơn, nơi tiếng ồn ào không thể chạm tới, để có thể trao đổi riêng tư. Mùi thức ăn và rượu vẫn thoang thoảng, nhưng không còn sức hấp dẫn như trước, thay vào đó là một mùi hương của sự lo lắng và bất an.

Tiêu Hạo vẫn còn run rẩy, cậu ta nắm chặt hai bàn tay, ánh mắt hoang mang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bóng tối bắt đầu phủ xuống. "Ma Tông hoành hành khắp nơi, chúng ta có nên quay lại tìm nơi trú ẩn an toàn hơn không? Vạn Tượng Thành liệu có thực sự an toàn?" Giọng cậu ta nhỏ dần, đầy sự hoài nghi và sợ hãi. Đối với Tiêu Hạo, cuộc sống của một tu sĩ vốn dĩ đã đầy rẫy hiểm nguy, nhưng những mối nguy hiểm đó thường rõ ràng và có thể đối phó. Còn Hắc Ám Ma Tông, với những thủ đoạn tàn độc và sự bí ẩn của chúng, lại mang đến một nỗi sợ hãi hoàn toàn khác, một nỗi sợ hãi về sự hủy diệt vô định, về việc bị tước đoạt linh hồn, bị biến thành một thứ không phải người không phải quỷ. Cậu ta vốn là người lạc quan, nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi đã lấn át sự hào hứng ban nãy. Cậu nhìn Lục Trường Sinh, như tìm kiếm một câu trả lời, một sự trấn an từ người huynh đệ điềm tĩnh này.

Lâm Phong nghe Tiêu Hạo nói vậy, hắn hừ lạnh một tiếng, vỗ mạnh bàn trà một cái, khiến chén trà khẽ rung lên. Vẻ kiêu ngạo thường thấy của hắn đã bị thay thế bằng sự nghiêm túc và phẫn nộ. "Tà đạo chính là tà đạo! Chúng dám gây họa thì chính là tìm chết! Cứ đến Vạn Tượng Thành, ta tin các thế lực chính đạo sẽ không ngồi yên." Hắn nói, giọng điệu cương quyết, ánh mắt sắc bén như kiếm. Lâm Phong vốn xuất thân từ một gia tộc tu hành danh tiếng, hắn được giáo dục về chính nghĩa và trách nhiệm bảo vệ sinh linh. Sự trỗi dậy của Hắc Ám Ma Tông không chỉ là một mối đe dọa, mà còn là một sự sỉ nhục đối với các tông môn chính đạo, một thách thức không thể bỏ qua. Hắn tin rằng, với sự tụ tập của các cường giả và thiên tài tại Vạn Tượng Thành, tà đạo sẽ không thể lộng hành được lâu. Trong sâu thẳm, hắn đã chuẩn bị tinh thần để đối đầu, để dùng sức mạnh của mình bảo vệ đạo lý.

Lục Trường Sinh im lặng lắng nghe, đôi mắt hắn khép hờ, dường như đang chiêm nghiệm điều gì đó sâu xa. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi của Tiêu Hạo, sự phẫn nộ của Lâm Phong, và cả sự hỗn loạn đang lan tỏa trong tâm trí của những tu sĩ khác. Mỗi người một phản ứng, nhưng tất cả đều phản ánh sự dao động của nhân tâm trước biến cố lớn. Sau một lúc, hắn mở mắt ra, ánh mắt đen láy vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại ẩn chứa một chiều sâu khó lường. "Sự thịnh suy của một thế lực không chỉ nằm ở sức mạnh nhất thời." Hắn cất tiếng, giọng nói từ tốn, chậm rãi, nhưng lại có sức nặng phi thường, như từng lời nói đều được đúc kết từ hàng ngàn năm đạo lý. "Cái đáng sợ không phải là chúng mạnh đến đâu, mà là sự hỗn loạn mà chúng gieo rắc, và cách nó làm xói mòn đạo tâm của con người. Con đường của chúng ta, trong thời loạn thế này, càng cần phải kiên định."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua Tiêu Hạo đang lo lắng và Lâm Phong đang phẫn nộ. "Ma Tông có thể tàn sát thân xác, nhưng nếu đạo tâm chúng ta bị lung lay, bị nỗi sợ hãi hay lòng tham lam khống chế, thì chúng đã thắng ngay cả khi chưa ra tay." Lục Trường Sinh không nói về việc phải chiến đấu hay trốn tránh, mà nói về việc giữ vững bản nguyên, giữ vững đạo tâm của chính mình. Đối với hắn, cuộc chiến thật sự không phải là cuộc chiến giữa chính và tà trên chiến trường, mà là cuộc chiến trong sâu thẳm mỗi linh hồn tu sĩ. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn khẽ lặp lại câu nói quen thuộc, như một lời nhắc nhở cho chính mình và cho những người bạn đồng hành. Con đường Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn chọn, vốn dĩ không phải là con đường tìm kiếm sức mạnh nhanh chóng để xưng bá, mà là con đường tôi luyện đạo tâm, giúp hắn chống lại phản phệ, chống lại những cám dỗ và sự hỗn loạn của thế giới. Giữa lúc tà đạo trỗi dậy, khi vạn vật đều có thể bị ma hóa, bị vấy bẩn, thì một đạo tâm kiên cố, vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, lại càng trở nên quý giá hơn bao giờ hết.

Tiêu Hạo nghe Lục Trường Sinh nói, nỗi sợ hãi trong lòng cậu ta tuy chưa tan biến hoàn toàn, nhưng cũng đã dịu đi phần nào. Cậu ta nhìn vào đôi mắt kiên định của Lục Trường Sinh, cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình truyền đến. Lâm Phong cũng im lặng, ánh mắt hắn không còn vẻ phẫn nộ mà thay vào đó là sự trầm tư. Hắn hiểu ý Lục Trường Sinh, rằng cuộc chiến này không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần cả sự vững vàng của niềm tin. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại một lát, cảm nhận sự dao động của linh khí trong không gian, sự rung chuyển của thiên địa. Hắn biết, lời của Người Kể Chuyện chỉ là khởi đầu. Hắc Ám Ma Tông sẽ không chỉ dừng lại ở những thôn làng biên giới. Ma Uyên đang suy yếu phong ấn, Ma Quân Huyết Ảnh có thể đang dần lộ diện. Vạn Tượng Thành, nơi tụ hội của vạn vật tinh hoa, rất có thể sẽ trở thành chiến trường tiếp theo. Nhưng khi hắn mở mắt ra, ánh mắt hắn đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết, không một chút dao động. Hắn đã chọn con đường của mình, và dù vạn kiếp thay đổi, dù đại thế biến thiên, hắn cũng sẽ giữ vững bản tâm, đi hết con đường đã chọn. Con đường của hắn, cũng chưa hề kết thúc.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free