Cửu thiên linh giới - Chương 234: Hội Ngộ Thiên Tài, Đồng Hành Vạn Tượng
Giữa Linh Khí Phường vẫn còn ngập tràn dư âm của màn trình diễn vừa qua, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo vẫn đứng yên tại một góc khuất, như hai tượng đá trầm mặc giữa dòng chảy huyên náo của nhân gian. Ánh mắt Lục Trường Sinh dõi theo hướng Lâm Phong vừa khuất, nhưng tâm trí hắn lại tựa như mặt hồ thu phẳng lặng, phản chiếu muôn vàn suy tư về những đạo lý tu hành. Tiêu Hạo, bên cạnh hắn, vẫn còn chìm đắm trong những gợn sóng nội tâm chưa dứt, sự ngưỡng mộ và dao động hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng phức tạp trong lòng.
Linh Khí Phường lúc này đã vãn đi phần nào sự chen chúc kịch liệt, nhưng không khí huyên náo vẫn không hề giảm bớt. Tiếng người mua kẻ bán, tiếng mặc cả oang oang, tiếng pháp khí va chạm lanh canh, xen lẫn tiếng rao hàng the thé của những tiểu thương ranh mãnh, tất cả hòa quyện thành một bản hòa âm hỗn độn, đặc trưng của chốn phồn hoa đô hội. Mùi thảo dược nồng nặc, mùi kim loại sắc lạnh, mùi lưu huỳnh hăng hắc, cùng mùi hương liệu thoang thoảng từ những quầy hàng bán bùa chú, hương phấn từ các nữ tu, tạo nên một thứ mùi hỗn tạp, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Linh khí tại đây cũng trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết, như vô số sợi tơ vướng víu vào nhau, phản ánh sự đa dạng của các loại công pháp và tu sĩ đang tụ tập. Ánh chiều tà hắt xuống từ kẽ hở giữa những mái nhà cao vút, nhuộm vàng một góc phố, nơi những ánh đèn lồng đã bắt đầu được thắp lên, điểm xuyết thêm vẻ lung linh, huyền ảo cho buổi chiều muộn.
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi, để những tạp niệm của Linh Khí Phường lướt qua tâm trí, không lưu lại chút dấu vết. Hắn cảm nhận rõ ràng sự sôi động, sự tranh giành, và cả sự khao khát tốc độ đang len lỏi trong từng ngóc ngách của thành phố này. Đạo của Lâm Phong, chính là sự phản ánh rõ nét nhất của xu thế thời đại. Nhanh, mạnh, chói lọi, dễ dàng thu hút mọi ánh nhìn, mọi sự ngưỡng mộ. Nhưng chính vì thế, nó cũng ẩn chứa một cái giá, một cái giá mà không phải ai cũng sẵn lòng trả, hoặc thậm chí không hề hay biết mình đang phải trả. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhủ, ánh mắt từ từ mở ra, trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày.
Khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo chuẩn bị xoay người rời đi, một bóng dáng cao ráo, tuấn tú bất ngờ xuất hiện, nhẹ nhàng xuyên qua đám đông đang tán loạn, không hề gây ra chút xáo trộn nào. Người đó không ai khác chính là Lâm Phong, thân hình hắn cao ráo, khí chất phóng khoáng, y phục màu xanh lam nhạt khẽ lay động theo từng bước chân, tay áo phất phơ như làn gió. Hắn không cầm quạt xếp như thường lệ, nhưng vẻ tự tin, ung dung vẫn toát ra từ mỗi cử chỉ. Đôi mắt sắc bén, tinh anh của Lâm Phong như có thể xuyên thấu mọi thứ, lướt qua đám đông và cuối cùng dừng lại ở Lục Trường Sinh. Trên khuôn mặt tuấn tú của hắn nở một nụ cười nhạt, nhưng không kém phần chân thành.
Lâm Phong bước đến, đứng cách Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo chừng ba bước chân, hành động dứt khoát nhưng không hề đường đột. "Vị đạo hữu này, khí tức trầm ổn, ánh mắt thâm thúy, ta đã chú ý từ lâu. Chắc hẳn có điều gì đặc biệt?" Giọng nói của hắn trong trẻo, tựa như tiếng suối chảy, nhưng lại mang theo một sự chắc chắn không thể chối cãi, một sự tự tin đến từ thực lực đỉnh cao. Hắn không hề che giếm sự tò mò của mình, một sự tò mò của một thiên tài đối với một hiện tượng khác thường.
Tiêu Hạo giật mình, không ngờ Lâm Phong lại chủ động đến bắt chuyện. Cậu ta vốn đã có chút e dè trước hào quang của Lâm Phong, giờ lại càng thêm lúng túng. Tuy nhiên, sự ngưỡng mộ dành cho Lục Trường Sinh lại thúc đẩy cậu ta lên tiếng. "Lâm đạo hữu, ngài... ngài là Lâm Phong?" Giọng Tiêu Hạo có chút lắp bắp, xen lẫn sự kinh ngạc. "Đây là Lục Trường Sinh ca, đạo hữu đừng nhìn hắn khiêm tốn, hắn..." Tiêu Hạo hăm hở định kể lể về những kỳ tích của Lục Trường Sinh, về đạo tâm vững như bàn thạch của hắn, về Tàn Pháp Cổ Đạo độc đáo. Cậu muốn 'quảng cáo' cho vị huynh đệ của mình, rằng Lục Trường Sinh không hề thua kém Lâm Phong, thậm chí còn có những điểm ưu việt hơn.
Nhưng lời nói của Tiêu Hạo còn chưa kịp dứt, Lục Trường Sinh đã khẽ đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt vào vai cậu ta, một cái chạm không nặng không nhẹ, nhưng đủ để Tiêu Hạo hiểu ý mà dừng lại. Lục Trường Sinh nhìn Lâm Phong, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như mặt nước hồ thu, không một chút gợn sóng, không một chút kiêu căng hay tự ti. Hắn khẽ cúi đầu, một hành động đầy lễ độ nhưng không kém phần tự trọng. "Lâm đạo hữu quá khen. Ta chỉ là một kẻ tu hành chậm chạp, không dám so với thiên tư tuyệt đỉnh của đạo hữu." Giọng nói của hắn trầm ấm, từ tốn, không hề có ý giễu cợt hay hạ mình, mà chỉ đơn thuần là một lời tự nhận xét chân thật về con đường của mình. Hắn không phủ nhận Lâm Phong là thiên tài, cũng không phủ nhận mình là "chậm chạp", bởi đó là sự thật, và hắn không hề cảm thấy hổ thẹn vì điều đó.
Lâm Phong nghe vậy, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc. Hắn đã gặp vô số tu sĩ, những kẻ khoe khoang, những kẻ tự ti, những kẻ ghen ghét, nhưng chưa từng gặp một người nào lại có thể điềm nhiên tự nhận mình là "chậm chạp" trước mặt một "thiên tư tuyệt đỉnh" như Lục Trường Sinh. Sự điềm tĩnh và khiêm nhường này, ẩn sâu bên trong một khí chất bất phàm, càng khiến hắn thêm phần tò mò. "Chậm chạp? Nhưng đạo tâm vững chắc như vậy, e rằng hiếm người sánh kịp." Lâm Phong khẽ lắc đầu, ánh mắt lóe lên một tia tán thưởng thực sự. "Ta là Lâm Phong, rất vui được làm quen." Hắn chủ động đưa tay ra, một cử chỉ thân thiện nhưng cũng mang theo chút ý dò xét.
Lục Trường Sinh cũng vươn tay ra, bắt lấy bàn tay của Lâm Phong. Bàn tay Lâm Phong ấm áp, mạnh mẽ, tràn đầy linh khí, tựa như một ngọn lửa đang cháy âm ỉ. Bàn tay Lục Trường Sinh lại lạnh hơn, khô ráo hơn, nhưng lại mang một sự vững chãi lạ thường, như đá tảng giữa dòng nước xiết. Hai bàn tay nắm lấy nhau trong chốc lát, không khí xung quanh dường như ngưng đọng. Một sự giao thoa, một sự đối đầu vô hình giữa hai con đường tu luyện khác biệt, giữa "tốc độ" và "bền vững".
Tiêu Hạo đứng bên cạnh, cảm nhận được luồng khí tức kỳ lạ giữa hai người, trong lòng lại dấy lên một cảm giác phức tạp. Cậu ta vui mừng vì Lục Trường Sinh được Lâm Phong chú ý, nhưng cũng không khỏi lo lắng cho vị huynh đệ của mình. Liệu Lục Trường Sinh có bị cuốn vào vòng xoáy cạnh tranh này không? Hay hắn sẽ giữ vững "đại thế biến thiên, bản tâm bất biến" như lời hắn vẫn nói? "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," Tiêu Hạo thầm nhắc lại câu nói của Lục Trường Sinh, cảm thấy nó càng ngày càng đúng đắn.
"Lục Trường Sinh." Lục Trường Sinh đáp lại, giọng nói vẫn trầm ấm và từ tốn. "Tiêu Hạo." Hắn giới thiệu Tiêu Hạo, người đang đứng cạnh, vẫn còn ngây ra trước sự kiện bất ngờ này.
Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt lại một lần nữa quét qua Lục Trường Sinh, như muốn nhìn thấu tâm can hắn. "Trong Linh Khí Phường này, khí tức hỗn tạp, không phải là nơi thích hợp để hàn huyên. Chi bằng, chúng ta cùng tìm một nơi yên tĩnh, dùng bữa và trao đổi đạo lý?" Lâm Phong đề nghị, nụ cười trên môi vẫn không tắt. Hắn không hề che giếm ý định muốn tìm hiểu thêm về Lục Trường Sinh, về con đường tu luyện "chậm chạp" nhưng lại ẩn chứa sự kiên cố lạ thường này. Đối với một thiên tài luôn truy cầu cực hạn của tốc độ như hắn, sự "chậm rãi" của Lục Trường Sinh lại trở thành một câu đố đầy hấp dẫn.
Lục Trường Sinh nhìn Tiêu Hạo, thấy cậu ta ánh lên vẻ hào hứng, rồi lại nhìn Lâm Phong. Hắn biết, lời mời này không chỉ đơn thuần là xã giao, mà còn là một cơ hội để quan sát, để chiêm nghiệm. "Đa tạ Lâm đạo hữu đã thịnh tình. Vậy chúng ta cứ theo lời đạo hữu vậy."
***
Ánh trăng đã treo cao trên đỉnh Vạn Tượng Thành, tỏa ra thứ ánh sáng bạc huyền ảo, hắt xuống những mái ngói cong vút của Tụ Linh Các, khiến công trình kiến trúc nhiều tầng, trang trí tinh xảo này càng thêm phần tráng lệ. Bên trong, Tụ Linh Các là một thế giới hoàn toàn khác so với sự ồn ào hỗn tạp của Linh Khí Phường. Tuy vẫn nhộn nhịp, sôi động, nhưng không khí nơi đây lại mang một vẻ sang trọng, ấm cúng hơn nhiều. Tiếng người nói chuyện thì thầm, tiếng chén đĩa va chạm lanh canh, tiếng nhạc cụ du dương từ một góc phòng, tất cả hòa quyện thành một bản hòa tấu nhẹ nhàng, dễ chịu. Mùi thức ăn ngon lành, mùi rượu mạnh nồng nàn, mùi hương liệu quý hiếm thoang thoảng, đôi khi xen lẫn chút mùi mồ hôi và bụi đường từ những vị khách vừa từ ngoài vào, tạo nên một sự hòa quyện độc đáo. Linh khí tại đây cũng được điều hòa tốt hơn, có lẽ nhờ vào những pháp trận tụ linh được bố trí khéo léo, mang lại cảm giác dễ chịu cho các tu sĩ. Những chiếc đèn lồng đủ màu sắc treo khắp nơi, hắt ánh sáng vàng cam ấm áp lên những bức tường được chạm khắc tinh xảo, lên những tấm rèm lụa mềm mại, và lên những gương mặt đang say sưa trò chuyện.
Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Lâm Phong ngồi trong một gian phòng riêng ở tầng hai, nơi có thể nhìn xuống đại sảnh bên dưới, nhưng vẫn đảm bảo sự riêng tư cần thiết. Bàn ăn được bày biện tinh tươm với những món ăn mỹ vị, rượu linh tửu thơm lừng. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, từ tốn thưởng thức từng món ăn, không hề tỏ ra vội vã hay tham lam. Tiêu Hạo thì có vẻ hào hứng hơn, liên tục gắp thức ăn, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích, nhưng vẫn không quên lắng nghe câu chuyện giữa hai người còn lại. Lâm Phong thì ung dung hơn, vừa ăn vừa quan sát Lục Trường Sinh, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm rượu, vẻ mặt đầy chiêm nghiệm.
"Đạo của ta là truy cầu cực hạn của tốc độ, dùng sức mạnh tuyệt đối để phá vỡ mọi chướng ngại." Lâm Phong mở lời, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. "Ta tin rằng, trong thế giới tu hành này, kẻ mạnh chính là kẻ có thể đạt đến đỉnh cao nhanh nhất, sở hữu lực lượng đủ để nghiền nát mọi kẻ địch. Đạo của Lục đạo hữu lại khác, ta thấy một sự kiên định, bền vững như núi. Chẳng hay, đạo hữu tu luyện thứ gì mà lại có thể giữ được đạo tâm vững vàng đến thế giữa vòng xoáy danh lợi và cường giả?"
Lục Trường Sinh đặt đũa xuống, khẽ vuốt mái tóc đen dài, ánh mắt dõi ra cửa sổ, nhìn ngắm ánh trăng huyền ảo bên ngoài. "Ta chỉ tu luyện cái tâm, giữ vững bản ngã giữa dòng chảy của thời gian." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. "Con đường của Lâm đạo hữu tuy nhanh nhưng e rằng dễ sinh ra phản phệ nếu đạo tâm không đủ vững vàng. Tốc độ, đôi khi, cũng là một con dao hai lưỡi. Nó có thể đưa người ta lên đỉnh cao, nhưng cũng có thể khiến người ta ngã xuống vực sâu nhanh hơn." Hắn không hề có ý chỉ trích, mà chỉ đơn thuần là phân tích đạo lý, giống như một người đang mổ xẻ một vấn đề phức tạp.
Tiêu Hạo nghe vậy, vội vàng phụ họa: "Trường Sinh ca nói đúng, nhưng Lâm đạo hữu mạnh thật! Một ngày có thể đột phá cảnh giới, ta tu mười năm chưa chắc bằng một khoảnh khắc của đạo hữu!" Tiêu Hạo vẫn không giấu được sự ngưỡng mộ dành cho Lâm Phong, cậu vẫn còn bị sức hút của tốc độ và sức mạnh mê hoặc. Sự dao động trong lòng cậu vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nó vẫn len lỏi như những sợi tơ vướng víu. Cậu biết Lục Trường Sinh nói đúng, nhưng lý trí và cảm xúc của cậu vẫn đang giằng co.
Lâm Phong nhấp một ngụm linh tửu, ánh mắt khẽ lóe lên một tia sáng. "Mỗi người một đạo, không có đúng sai tuyệt đối. Ta chỉ muốn xem, đạo tâm của Lục đạo hữu sẽ kiên cố đến mức nào trước những thử thách." Lời nói của hắn không phải là một lời thách thức thô thiển, mà là một sự tò mò chân thành, một sự khát khao được chứng kiến những con đường tu luyện khác biệt. Hắn tin vào đạo của mình, nhưng cũng đủ rộng lượng để không phủ nhận những đạo lý khác.
Khi ba người đang say sưa luận đạo, cánh cửa phòng khẽ mở, Ông Chủ Quán Trọ béo tốt, khuôn mặt phúc hậu, tay cầm một chiếc khăn vải sạch sẽ, bước vào. Hắn đi lại khéo léo giữa các bàn, thỉnh thoảng lại lau chùi những vết bẩn không tồn tại, tai thì ngóng nghe mọi câu chuyện. Hắn đã phục vụ vô số tu sĩ, nghe ngóng vô số tin tức, và luôn biết cách chọn đúng thời điểm để xuất hiện và buôn chuyện.
"Các vị công tử, lão hủ xin mạn phép làm phiền." Ông chủ quán trọ cất giọng nhỏ nhẹ, đầy vẻ hòa nhã. "Vừa có tin tức nóng hổi vừa truyền đến, 'Vạn Tượng Thí Luyện' sẽ được tổ chức ở Trung Tâm Quảng Trường trong ba ngày tới. Nghe nói sẽ có vô số thiên tài hội tụ, tranh đoạt cơ duyên... Lần này quy mô lớn lắm, còn lớn hơn những lần trước rất nhiều. Nghe đồn còn có cả cường giả từ các Tiên Môn thượng giới hạ phàm, muốn tìm kiếm những hạt giống tốt." Hắn nói, đôi mắt ti hí lấp lánh vẻ hưng phấn, như thể chính hắn cũng sẽ tham gia vào cuộc thí luyện này.
Tin tức này như một tia sét đánh xuống, khiến không khí trong phòng trở nên căng thẳng hơn. Tiêu Hạo lập tức hào hứng: "Vạn Tượng Thí Luyện? Thật sao? Ta đã nghe nói về nó từ lâu, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ có cơ hội tham gia!" Cậu ta gần như nhảy cẫng lên vì phấn khích.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn khẽ dao động. 'Vạn Tượng Thí Luyện', một sự kiện lớn thu hút vô số thiên tài, cường giả. Đây sẽ là một sân khấu lớn để quan sát các con đường tu luyện, để chiêm nghiệm về "đại thế biến thiên" đang diễn ra. Hắn nhớ lại những lời mình đã nói với Tiêu Hạo: "Cái giá của sự nhanh chóng, có thể là sự bỏ qua những chi tiết nhỏ, những góc khuất cần phải được mài giũa. Có thể là sự thiếu hụt trong việc thấu hiểu sâu sắc bản chất của đạo pháp, chỉ dừng lại ở việc vận dụng chúng." Và Lâm Phong chính là đại diện cho con đường "tốc độ" ấy. Cuộc thí luyện này, có lẽ sẽ là cơ hội để chứng minh hoặc phản bác những chiêm nghiệm của hắn. Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một luồng khí tức bất an len lỏi trong không khí, như một điềm báo về những biến cố sắp tới. Liệu sự kiện này có liên quan đến sự suy yếu phong ấn Ma Uyên, đến sự trỗi dậy của tà đạo mà hắn đã cảm nhận được?
Lâm Phong khẽ nhếch môi cười, ánh mắt lóe lên vẻ hứng thú. "Vạn Tượng Thí Luyện sao? Thú vị. Xem ra, ta đến Vạn Tượng Thành lần này không uổng công. Lục đạo hữu, Tiêu đạo hữu, chi bằng chúng ta cùng nhau đi đến đó? Ta muốn xem, ở nơi tập trung nhiều thiên tài như vậy, đạo tâm của Lục đạo hữu sẽ vững vàng đến đâu." Lời đề nghị của hắn không chỉ là một lời mời đồng hành, mà còn là một sự thách thức ngầm, một sự mong muốn được chứng kiến Lục Trường Sinh sẽ thể hiện như thế nào giữa những hào quang chói lọi khác. Hắn muốn biết, liệu sự "kiên định" có thể đứng vững trước sự "tốc độ" trong một cuộc cạnh tranh thực sự hay không.
Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong. Hắn hiểu ý của Lâm Phong. Đây không chỉ là một chuyến đi, mà còn là một cuộc đối đầu tư tưởng, một cuộc thử nghiệm về đạo. "Được. Ta cũng muốn mượn cơ hội này để quan sát, lĩnh ngộ. Đa tạ Lâm đạo hữu đã có lời." Lục Trường Sinh gật đầu chấp thuận. Hắn không hề né tránh, bởi con đường tu hành của hắn không phải là con đường ẩn dật hoàn toàn, mà là con đường "nhập thế" để chiêm nghiệm, để thấu hiểu. Hắn muốn tìm kiếm những manh mối, những dấu hiệu của "đại thế biến thiên", và một sự kiện lớn như 'Vạn Tượng Thí Luyện' chính là nơi thích hợp nhất.
Tiêu Hạo không giấu được vẻ vui mừng. "Tuyệt vời! Có Lâm đạo hữu dẫn đường, chúng ta chắc chắn sẽ không bỏ lỡ điều gì hay ho!" Cậu ta phấn khích, dường như đã quên mất những dao động trong lòng mình, chỉ còn lại sự tò mò và khao khát được chứng kiến những điều kỳ diệu.
Ông Chủ Quán Trọ mỉm cười phúc hậu, trong lòng thầm nghĩ, ba vị công tử này, một người thiên tài xuất chúng, một người khí chất bất phàm, một người hoạt bát đáng yêu, chắc chắn sẽ tạo nên không ít sóng gió tại 'Vạn Tượng Thí Luyện' sắp tới. Hắn đã có thêm nhiều câu chuyện để kể cho những vị khách khác rồi.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai rực rỡ đã xua tan màn sương đêm còn vương vấn, nhuộm vàng những mái nhà và con đường của Vạn Tượng Thành, ba bóng người đã rời khỏi Tụ Linh Các. Lục Trường Sinh vẫn trong bộ đạo bào vải thô màu xám, sạch sẽ và giản dị, nhưng bước chân lại vô cùng vững chãi, tự tin. Tiêu Hạo khoác lên mình bộ y phục màu xanh lam tươi sáng, tràn đầy sức sống, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét nhìn xung quanh, đầy vẻ tò mò. Lâm Phong, trong bộ y phục xanh lục nhạt, dáng vẻ tuấn tú, khí chất phóng khoáng, bước đi nhẹ nhàng tựa làn gió, thu hút không ít ánh nhìn từ những người qua đường. Ba người, ba phong thái khác biệt, nhưng lại cùng chung một con đường hướng về Trung Tâm Quảng Trường, nơi sẽ diễn ra 'Vạn Tượng Thí Luyện'.
Vạn Tượng Thành vào buổi sáng sớm đã trở nên vô cùng náo nhiệt. Các con phố sầm uất với kiến trúc hỗn tạp, phản ánh sự đa dạng của các nền văn hóa và tông phái tụ hội tại đây. Những tòa nhà bằng gỗ chạm khắc tinh xảo đứng cạnh những công trình đá vững chãi, xen kẽ là những lều quán tạm bợ được dựng lên để phục vụ cho các tu sĩ từ khắp nơi đổ về. Chợ trời rộng lớn trải dài vô tận, với vô số gian hàng bày bán đủ loại vật phẩm tu luyện, linh dược, pháp khí, bùa chú, và cả những món đồ cổ kỳ lạ. Tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng mặc cả của khách hàng, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sống động của cuộc sống đô thị. Mùi thức ăn đa dạng từ những quán ăn ven đường, mùi gia vị nồng nàn, mùi thảo dược thanh mát, mùi kim loại sắc lạnh, và cả mùi bụi bặm đặc trưng của một thành phố lớn, tất cả kích thích mọi giác quan. Linh khí trong thành phố, tuy không thuần khiết như trong các Linh Sơn phúc địa, nhưng lại dồi dào và biến động, phản ánh sự hiện diện của vô số tu sĩ thuộc đủ các cảnh giới và môn phái.
"Đạo hữu Lục, đạo hữu Tiêu, chúng ta cùng đi chứ?" Lâm Phong cất tiếng hỏi, giọng nói của hắn vẫn mang một vẻ tự tin và thoải mái. "Ta muốn xem, ở nơi tập trung nhiều thiên tài như vậy, đạo tâm của đạo hữu sẽ vững vàng đến đâu." Lời nói của hắn không chỉ là một câu hỏi xã giao, mà còn là một sự nhắc nhở về cuộc "thử thách" mà hắn đã ngầm đưa ra tối qua.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua dòng người tấp nập, rồi lại nhìn về phía trước, nơi Trung Tâm Quảng Trường đang dần hiện ra trong tầm mắt. "Được. Ta cũng muốn mượn cơ hội này để quan sát, lĩnh ngộ. Đa tạ Lâm đạo hữu đã đồng hành." Hắn chấp nhận lời thách thức, nhưng mục đích của hắn không phải là để so tài cao thấp, mà là để chiêm nghiệm, để củng cố đạo tâm của chính mình. Con đường của hắn không phải là con đường tranh giành vinh quang, mà là con đường tìm kiếm sự thật, sự thấu hiểu. Hắn muốn xem, liệu giữa những hào quang chói lọi của vô số thiên tài, "đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm" của hắn có thể giữ vững được sự thanh tịnh hay không.
Tiêu Hạo đi bên cạnh, vẻ mặt hớn hở: "Tuyệt vời! Có Lâm đạo hữu dẫn đường, chúng ta chắc chắn sẽ không bỏ lỡ điều gì hay ho!" Cậu ta vui vẻ, không hề nhận ra sự căng thẳng ngầm giữa hai vị thiên tài. Đối với cậu, chuyến đi này đơn thuần là một cuộc phiêu lưu thú vị, một cơ hội để mở rộng tầm mắt và chứng kiến những điều kỳ diệu. Cậu cảm thấy vô cùng may mắn khi được đồng hành cùng Lục Trường Sinh, người đã cho cậu thấy một con đường tu luyện khác, và giờ lại có thêm Lâm Phong, một thiên tài tốc độ đáng kinh ngạc.
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều ý vị. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều thử thách. 'Vạn Tượng Thí Luyện' chỉ là khởi đầu. Sự kiện này sẽ là một sân khấu lớn, nơi vô số thiên tài sẽ phô diễn tài năng, nơi những con đường tu luyện khác biệt sẽ va chạm, nơi những cơ duyên lớn sẽ xuất hiện, và cũng là nơi những manh mối về "đại thế biến thiên" sẽ dần được hé lộ. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những luồng khí tức mạnh mẽ, ẩn mình trong dòng người đông đúc, có cả chính đạo, tà đạo, và những kẻ trung lập. Ma Uyên đang suy yếu phong ấn, Ma Quân Huyết Ảnh có thể sẽ lộ diện. Vạn Pháp Tông Chủ cũng có thể sẽ chú ý đến hắn. Tất cả những điều đó khiến hắn càng thêm tập trung vào mục tiêu của mình: giữ vững đạo tâm, chiêm nghiệm đạo lý, và tìm kiếm con đường chân chính giữa thời đại hỗn loạn này.
Ba người hòa vào dòng người đông đúc, mỗi bước chân đều mang một ý nghĩa riêng. Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình chiêm nghiệm của mình, Tiêu Hạo háo hức khám phá thế giới, còn Lâm Phong thì tràn đầy khao khát được chứng kiến những điều mới lạ, đặc biệt là con đường tu luyện độc đáo của Lục Trường Sinh. Cuộc đối đầu tư tưởng giữa "tốc độ" và "bền vững" mới chỉ bắt đầu, và Vạn Tượng Thí Luyện sẽ là chương đầu tiên cho cuộc giao thoa đầy duyên phận này.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.