Cửu thiên linh giới - Chương 233: Thử Nghiệm Thần Tốc, Đạo Tâm Chiêm Nghiệm
Sau ánh mắt ẩn ý của Lâm Phong, một cái gật đầu nhẹ như gió thoảng, rồi thân ảnh tuấn tú ấy khuất dạng giữa dòng người hối hả, để lại Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo vẫn đứng lặng giữa Linh Khí Phường. Tiêu Hạo, trong lòng vẫn còn những gợn sóng cảm xúc, nửa thán phục tốc độ chói lọi của Lâm Phong, nửa được trấn an bởi đạo lý thâm sâu của Lục Trường Sinh, đăm chiêu nhìn theo hướng Lâm Phong vừa đi. Hắn tin tưởng, Lục Trường Sinh không chỉ là một người bạn đồng hành, mà còn là một ngọn hải đăng, soi đường cho hắn giữa biển cả mênh mông của Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, dù khác biệt, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, một sự kiên định vững như bàn thạch mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác. Trong lòng Tiêu Hạo, một sự tin tưởng tuyệt đối vào Lục Trường Sinh, và vào con đường mà hắn đã chọn, đã hình thành một cách tự nhiên. Con đường này, hắn biết, sẽ còn dài, còn nhiều thử thách, nhưng với Lục Trường Sinh bên cạnh, hắn sẽ không bao giờ lạc lối.
***
Vạn Tượng Thành, Linh Khí Phường vào ban ngày vẫn luôn tấp nập và ồn ã. Nắng vàng như mật rót xuống những con đường lát đá cổ kính, phản chiếu lấp lánh trên vô vàn bảo vật, linh liệu được bày bán công khai. Các cửa hàng san sát nhau, từ những kiến trúc tinh xảo bằng ngọc thạch, gỗ linh sam, đến những lều quán tạm bợ dựng bằng vải bạt thô sơ, tất cả đều tạo nên một bức tranh đa sắc, đa diện của thế giới tu hành. Âm thanh hòa trộn đến mức hỗn tạp: tiếng rao hàng the thé của những tiểu thương khéo léo, tiếng mặc cả oang oang của các tu sĩ bủn xỉn, tiếng pháp khí va chạm lanh canh khi ai đó kiểm tra chất lượng, tiếng người nói chuyện ồn ào như ong vỡ tổ, và cả tiếng linh khí vù vù thoát ra từ các lò luyện đan dược bí ẩn. Không khí đặc quánh mùi thảo dược nồng đậm, mùi kim loại hăng nồng từ những xưởng rèn, mùi lưu huỳnh khét lẹt lẫn với hương liệu thơm ngát, và cả mùi bụi bặm đặc trưng của một đô thị rộng lớn, cổ kính. Bầu không khí sầm uất, linh khí hỗn tạp đan xen, tạo nên một trường năng lượng đặc biệt, thu hút vô số tu sĩ từ khắp nơi tụ hội.
Lục Trường Sinh, với dáng người thanh tú, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, vẫn vận trên mình bộ đạo bào vải thô màu xám quen thuộc, chậm rãi bước đi, đôi mắt trầm tư quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn không vội vã, không bị cuốn theo dòng chảy huyên náo của chợ búa, mà như một dòng suối tĩnh lặng giữa biển người. Tiêu Hạo, bên cạnh hắn, lại hoàn toàn trái ngược. Mái tóc đen cắt ngắn, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét qua các quầy hàng, vẻ mặt hiếu kỳ và năng động. Hắn mặc một bộ y phục màu xanh ngọc, có nhiều túi nhỏ để đựng những món đồ lặt vặt, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ, xuýt xoa trước những món bảo vật lấp lánh.
"Trường Sinh, huynh xem kìa! Cái bình đan dược kia nhìn có vẻ không tệ, không biết có phải là Thối Thể Đan thượng phẩm không?" Tiêu Hạo reo lên, định bước tới một quầy hàng bán đan dược.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, "Thanh khí chưa đủ. Hỏa hầu cũng còn non. Chỉ là đan dược cấp thấp, không đáng để bận tâm." Lời hắn nói nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sự chắc chắn khó lay chuyển. Tiêu Hạo nghe vậy, tuy có chút tiếc nuối, nhưng cũng không kiên trì nữa, vì hắn biết Lục Trường Sinh ít khi sai sót trong việc nhận định linh vật.
Họ tiếp tục dạo bước, cho đến khi một đám đông khác thu hút sự chú ý của Tiêu Hạo. Khác với những đám đông mua bán thông thường, đám người này tụ tập ở một khoảng trống khá rộng giữa các quầy hàng, tạo thành một vòng tròn bao quanh một quầy hàng lớn hơn, có vẻ là một cửa tiệm chuyên về linh dược và luyện khí. Tiếng bàn tán xôn xao, xen lẫn những tiếng cảm thán nhỏ, báo hiệu một sự kiện đặc biệt đang diễn ra.
"Trường Sinh, nhìn kìa!" Tiêu Hạo, vốn đã quen với những sự kiện bất ngờ ở Vạn Tượng Thành, reo lên, giọng đầy phấn khích. Hắn kéo tay áo Lục Trường Sinh, đôi mắt sáng rực. "Chẳng phải là Lâm Phong sao? Không biết hắn lại muốn làm gì mà tụ tập đông người đến vậy?"
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, ánh mắt trầm tĩnh hướng về phía đám đông. Hắn đã cảm nhận được một luồng linh khí mạnh mẽ, tinh thuần đang hội tụ ở trung tâm. Đó quả nhiên là khí tức của Lâm Phong.
"Nghe nói hắn muốn tinh luyện Linh Dược Tinh Hoa, loại khó nhất mà thường phải mất cả canh giờ mới xong!" Một tu sĩ vô danh, ăn mặc giản dị, tay cầm một thanh kiếm cũ kỹ, đứng gần đó, lên tiếng với vẻ mặt kinh ngạc. Hắn ta trông có vẻ là một tán tu lang bạt giang hồ, khí chất lạnh lùng nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự hiếu kỳ.
Một tu sĩ khác, có vẻ là bạn đồng hành của người kia, tiếp lời, giọng điệu xen lẫn sự thán phục và chút ganh tị, "Hắn muốn phá kỷ lục nữa sao? Thiên phú này quả thật kinh người! Mới hôm qua đột phá cảnh giới, hôm nay lại muốn trổ tài luyện dược. Đúng là thiên tài!"
Tiêu Hạo nghe vậy thì hai mắt sáng rực, hắn lập tức chen lấn vào đám đông. "Đi nào Trường Sinh! Chúng ta phải xem thử mới được!" Hắn không đợi Lục Trường Sinh trả lời, đã dùng thân pháp linh hoạt luồn lách qua từng kẽ hở giữa đám người. Lục Trường Sinh thở dài một tiếng, nhưng cũng không ngăn cản. Hắn hiểu sự hiếu kỳ của Tiêu Hạo, và bản thân hắn cũng muốn quan sát kỹ hơn "con đường tốc độ" mà Lâm Phong đang theo đuổi. Hắn chậm rãi bước theo, không chen lấn mà chỉ khẽ né tránh, như một tảng đá ngầm vững chãi giữa dòng nước xiết.
Khi họ đến được vòng trong của đám đông, một khung cảnh rõ ràng hiện ra. Ở trung tâm, Lâm Phong, vẫn với dáng vẻ tuấn tú và khí chất phóng khoáng, đang đứng trước một lò luyện nhỏ, bằng đồng đen cổ kính. Quanh lò là một bàn đá chất đầy các loại linh dược quý hiếm, tỏa ra hương thơm ngào ngạt, tinh khiết. Hắn vẫn vận trên người bộ y phục màu xanh lam quen thuộc, tay không cầm quạt mà đặt hờ trên hông, ánh mắt tập trung cao độ vào các nguyên liệu. Một vài tu sĩ lớn tuổi, có vẻ là những vị tiền bối trong giới luyện đan, cũng đứng đó, vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa tò mò. Sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào Lâm Phong, chờ đợi màn trình diễn của thiên tài trẻ tuổi này.
Lâm Phong không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu chào những người xung quanh, rồi đưa tay lấy một vài loại thảo dược. Động tác của hắn dứt khoát, gọn gàng, toát lên vẻ tự tin và điêu luyện. Hắn đặt các nguyên liệu lên bàn đá, kiểm tra cẩn thận từng loại, sau đó hít sâu một hơi, toàn thân chấn động nhẹ, linh khí bắt đầu lưu chuyển. Một luồng uy áp vô hình tỏa ra, khiến những người xung quanh không khỏi lùi lại một bước, nín thở chờ đợi.
***
Lâm Phong bắt đầu cuộc thử nghiệm. Không gian xung quanh hắn dường như trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, mặc cho sự ồn ào vẫn còn vương vấn từ Linh Khí Phường bên ngoài. Ánh sáng ban ngày rực rỡ chiếu rọi xuống, làm nổi bật từng động tác của hắn. Hắn đưa tay khẽ vẫy, một ngọn lửa linh khí màu xanh lam nhạt từ lòng bàn tay bùng lên, không dữ dội mà lại vô cùng tinh khiết, nhẹ nhàng rót vào lò luyện. Tiếp theo đó, các loại linh dược trên bàn đá dường như tự động bay lên, lần lượt rơi vào ngọn lửa.
Tốc độ của Lâm Phong khiến Tiêu Hạo há hốc mồm kinh ngạc. Hắn vận chuyển linh khí nhanh như chớp, các ngón tay như múa lụa, điều khiển lửa và dược liệu một cách tinh tế đến khó tin. Từng loại thảo dược, dù là có độc tính mạnh hay tính chất khó hòa hợp, đều được hắn xử lý một cách hoàn hảo, tách lấy tinh hoa trong nháy mắt. Lửa linh khí trong lò không ngừng biến đổi sắc thái, từ xanh lam nhạt sang vàng kim, rồi lại đỏ rực, mỗi lần đổi màu là một lần tinh chất của dược liệu được thăng hoa. Tiếng linh khí vù vù vang vọng, hòa với tiếng dược liệu cháy xèo xèo, tạo nên một bản giao hưởng đặc biệt của quá trình luyện đan.
"Trời ạ! Nhanh quá! Hắn ta điều khiển linh khí như nước chảy mây trôi vậy!" Tiêu Hạo không kìm được mà thốt lên, đôi mắt hắn mở to, hoàn toàn bị cuốn hút bởi màn trình diễn của Lâm Phong. Hắn đã từng chứng kiến nhiều cao thủ luyện đan, nhưng chưa ai có thể đạt đến trình độ nhanh chóng và chuẩn xác như vậy. Mỗi động tác của Lâm Phong đều mang một vẻ đẹp tự nhiên, không chút gượng ép, như thể hắn sinh ra đã để làm điều này.
Một vị tu sĩ già nua, râu tóc bạc phơ, đứng cạnh Lục Trường Sinh, khẽ vuốt râu, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. "Chưa đầy nửa nén hương? Quả nhiên là thiên tài bẩm sinh! Cổ Dược Tinh Hoa này đòi hỏi sự cân bằng cực kỳ khó khăn giữa hỏa lực và linh tính của dược liệu, cần ít nhất một canh giờ để ổn định. Hắn ta lại có thể làm được trong thời gian ngắn như vậy, thật sự là hiếm thấy!"
Các tán tu xung quanh cũng không ngừng bàn tán, tiếng xì xào thán phục vang lên khắp nơi. "Thiên phú của hắn ta quả thật không thể đo lường. Vừa đột phá cảnh giới, lại còn tinh thông cả luyện đan. Đúng là con cưng của trời!"
Lục Trường Sinh đứng đó, đôi mắt đen láy vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong lại đang hoạt động không ngừng. Hắn quan sát kỹ lưỡng từng cử chỉ của Lâm Phong, từng dao động của linh khí, từng biến hóa của ngọn lửa. Hắn không chỉ nhìn cái "nhanh" mà Lâm Phong đang thể hiện, mà còn cảm nhận được cái "lực" ẩn chứa bên dưới sự nhanh chóng ấy. Hắn nhận ra, Lâm Phong không chỉ đơn thuần là nhanh, mà còn là một sự kết hợp hoàn hảo giữa tốc độ và sự kiểm soát tuyệt đối. Mỗi dòng linh khí tuôn ra, mỗi ngọn lửa bùng lên, đều được Lâm Phong điều khiển bằng một ý chí mạnh mẽ, gần như là bản năng.
*Nhanh. Quá nhanh.* Lục Trường Sinh thầm nghĩ trong lòng. *Nhưng bên trong sự nhanh chóng ấy, liệu có tồn tại sự vững bền tuyệt đối?* Hắn nhớ lại những lời mình đã nói với Tiêu Hạo về đạo tâm vững vàng và nền tảng kiên cố. Tốc độ có thể mang lại hiệu quả tức thời, nhưng liệu nó có thể chống chọi được với những phong ba bão táp của thiên đạo, những cám dỗ của ma niệm? Con đường của Lâm Phong chói sáng như một vì sao băng, rực rỡ và cuốn hút. Nhưng vì sao băng, dù đẹp đến mấy, cũng chỉ tồn tại trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Đạo của hắn, Lục Trường Sinh, lại như núi Thái Sơn, trầm ổn ngàn năm, vững chãi giữa đất trời.
Khi ngọn lửa trong lò luyện dần tàn, một viên Linh Dược Tinh Hoa màu ngọc bích, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, lấp lánh như tinh tú, từ từ bay lên. Hương thơm của nó không còn nồng đậm như dược liệu thô, mà trở nên thanh khiết, dịu nhẹ, khiến người ngửi cảm thấy tinh thần sảng khoái, linh khí trong cơ thể tự động lưu chuyển nhanh hơn m��t chút. Viên tinh hoa không hề có tạp chất, trong suốt như pha lê, báo hiệu một phẩm chất thượng thừa.
Đám đông vỡ òa trong tiếng vỗ tay và tán thưởng vang dội. Tiêu Hạo há hốc mồm, đôi mắt tròn xoe, hoàn toàn bị chinh phục. "Tuyệt vời! Tuyệt vời quá! Trường Sinh, huynh thấy không? Hắn ta thực sự là một thiên tài!" Hắn không kìm được sự phấn khích, suýt chút nữa đã nhảy cẫng lên.
Lâm Phong mỉm cười, vẻ mặt đầy tự tin và kiêu ngạo nhẹ nhàng. Hắn vươn tay đón lấy viên Linh Dược Tinh Hoa, nhẹ nhàng đặt nó vào một chiếc hộp ngọc tinh xảo. Ánh mắt hắn lướt qua đám đông, đón nhận những lời khen ngợi và ánh nhìn ngưỡng mộ, như thể đây là điều hiển nhiên. Hắn đã chứng minh được tài năng của mình một lần nữa, và sự xác nhận từ những người xung quanh càng củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn.
Lục Trường Sinh vẫn im lặng, chỉ khẽ gật đầu trong suy nghĩ. Hắn không phủ nhận tài năng của Lâm Phong, mà ngược lại, còn cảm thấy có một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về "đạo tốc độ" này. Hắn hiểu rằng, để đạt được tốc độ ấy, Lâm Phong đã phải bỏ ra công sức và tài nguyên không hề nhỏ. Nhưng cái giá của sự nhanh chóng, liệu có phải chỉ đơn thuần là công sức? Hay còn là những điều sâu xa hơn, liên quan đến sự bền vững của đạo tâm, của căn cơ? Câu hỏi này cứ lởn vởn trong tâm trí hắn, không ngừng thôi thúc hắn chiêm nghiệm.
***
Sau màn trình diễn kinh diễm, Lâm Phong nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của Linh Khí Phường. Các tu sĩ lớn tuổi, những cao nhân luyện đan danh tiếng, không ngừng tiến đến, bày tỏ sự ngưỡng mộ và đưa ra những lời mời chào hấp dẫn. Họ muốn chiêu mộ hắn, muốn tìm hiểu bí quyết của hắn, hoặc đơn giản chỉ là muốn kết giao với một thiên tài rực rỡ như vậy. Hắn mỉm cười tự tin, khí chất phóng khoáng, trả lời những câu hỏi một cách khéo léo, không quá kiêu ngạo nhưng vẫn toát lên vẻ ngạo nghễ của kẻ đứng trên vạn người.
Lâm Phong nhận lấy một vài thẻ ngọc từ các thế lực, lịch sự từ chối những lời mời quá lộ liễu, rồi khẽ nhún vai, chuẩn bị rời đi. Hắn biết, danh tiếng của mình đã được củng cố thêm một bước tại Vạn Tượng Thành này. Trong lúc quay người, ánh mắt hắn vô tình lướt qua Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, đang đứng lẫn trong đám đông. Một tia tò mò chợt lóe lên trong đôi mắt sắc bén của hắn, dừng lại một chút, không phải là sự thù địch, cũng không phải hiếu kỳ đơn thuần, mà là một sự ghi nhận, một lời thách thức ngầm giữa hai con đường tu hành khác biệt. Hắn đã nhận ra sự hiện diện của Lục Trường Sinh, người đã đứng đó, trầm tĩnh quan sát toàn bộ quá trình, không hề bày tỏ sự kinh ngạc hay thán phục thái quá như những người khác. Cái vẻ điềm nhiên ấy, vô hình trung, lại khiến Lâm Phong cảm thấy hứng thú hơn bất kỳ lời khen ngợi nào. Hắn khẽ nheo mắt, rồi mỉm cười nhẹ, tiếp tục bước đi, dần dần biến mất giữa dòng người tấp nập, để lại một khoảng trống nhỏ trong đám đông đang xì xào bàn tán.
Tiêu Hạo vẫn còn đắm chìm trong sự kinh ngạc. Hắn nhìn theo bóng lưng Lâm Phong khuất dần, rồi quay sang Lục Trường Sinh, vẻ mặt vẫn còn đầy băn khoăn. "Trường Sinh, huynh thấy không? Hắn ta thực sự quá mạnh! Vừa đột phá cảnh giới, lại còn tinh thông luyện đan với tốc độ kinh người. Liệu con đường chậm rãi của chúng ta có thực sự đúng đắn? Trong cái đại thế đang biến thiên này, thời gian là vàng bạc. Tốc độ chính là sức mạnh. Chúng ta cứ chậm rãi như vậy, liệu có theo kịp được bước chân của những thiên tài như Lâm Phong, hay là sẽ bị thời đại bỏ lại phía sau?" Giọng hắn không còn vẻ phấn khích ban đầu, mà xen lẫn sự lo lắng và một chút hoài nghi, như những gợn sóng nhỏ lại bắt đầu nổi lên trong lòng hồ tâm trí hắn. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, nhưng những gì Lâm Phong thể hiện lại quá đỗi chói lọi, khiến hắn không khỏi dao động.
Lục Trường Sinh nhẹ nhàng thở ra một hơi, ánh mắt vẫn nhìn về phía Lâm Phong vừa khuất. Hắn không vội trả lời, mà chỉ khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc đen dài của mình. "Đạo không phân nhanh chậm, Tiêu Hạo, chỉ phân phù hợp hay không phù hợp với bản thân. Sự nhanh chóng có cái giá của nó, cũng như sự kiên định có phúc báo riêng." Hắn quay sang nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả ngàn năm tuế nguyệt, sâu thẳm mà yên bình. "Lâm Phong có tốc độ, đó là thiên phú của hắn, là đạo của hắn. Hắn nhanh chóng thành công, nhanh chóng đột phá, nhưng để duy trì được tốc độ ấy, hắn phải không ngừng tiến lên, không ngừng hấp thụ, không ngừng bành trướng. Đạo của hắn như một ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt, chói sáng nhưng cũng dễ tiêu hao. Một khi ngọn lửa ấy gặp phải chướng ngại vật quá lớn, hoặc cạn kiệt nhiên liệu, nó có thể tắt ngúm trong chớp mắt."
Lục Trường Sinh dừng lại một chút, ánh mắt chuyển sang nhìn về phía bầu trời xanh trong, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi. "Đạo của chúng ta, lại khác. Ta không chạy theo tốc độ, mà chú trọng vào căn cơ, vào sự vững chắc. Ta không vội vàng hấp thụ, mà nghiền ngẫm từng chút linh khí, từng đạo lý. Đạo của ta như một dòng suối âm thầm chảy, không ồn ào, không vội vã, nhưng lại bền bỉ không ngừng, len lỏi qua từng khe đá, bồi đắp từng chút phù sa. Dù có gặp phải cản trở, dòng suối vẫn tìm được đường đi, hoặc từ từ mài mòn chướng ngại vật, không bao giờ cạn kiệt, không bao giờ tắt ngúm."
Hắn khẽ nhếch môi, một nụ cười nhẹ ẩn chứa nhiều ý vị. "Cái giá của sự nhanh chóng, có thể là sự bỏ qua những chi tiết nhỏ, những góc khuất cần phải được mài giũa. Có thể là sự thiếu hụt trong việc thấu hiểu sâu sắc bản chất của đạo pháp, chỉ dừng lại ở việc vận dụng chúng. Còn cái phúc báo của sự kiên định, lại là một đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Là một căn cơ vững chắc, không sợ phong ba bão táp. Là sự thấu hiểu tường tận mọi lẽ, mọi nguyên lý, không sợ bị ma niệm xâm lấn."
Tiêu Hạo lắng nghe từng lời của Lục Trường Sinh, những gợn sóng trong lòng hắn dần dịu lại, thay vào đó là sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn hiểu rằng, Lục Trường Sinh không hề phủ nhận tài năng của Lâm Phong, mà chỉ đang phân tích bản chất của hai con đường tu hành.
*Đạo của ta, là xây nền.* Lục Trường Sinh thầm nghĩ trong lòng, ánh mắt vẫn dõi theo hướng Lâm Phong đã đi. *Đạo của hắn, là vút bay. Hai con đường, nhưng đích đến có khác biệt chăng?* Hắn biết, con đường của Lâm Phong sẽ giúp hắn đạt đến đỉnh cao danh vọng và sức mạnh trong thời gian ngắn, trở thành một ngôi sao sáng chói. Nhưng con đường của Lục Trường Sinh lại hướng tới một cảnh giới khác, một sự thấu hiểu tuyệt đối về bản chất của vũ trụ, về sự trường tồn của đạo. Hắn không tìm kiếm sự hào nhoáng, mà tìm kiếm sự bền vững, sự chân thật.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo vẫn đứng đó, giữa Linh Khí Phường ồn ào và tấp nập. Lục Trường Sinh nhìn theo Lâm Phong với ánh mắt sâu xa, trong lòng dấy lên những suy tư phức tạp về các con đường tu hành. Hắn biết, cuộc đối đầu tư tưởng giữa "tốc độ" và "bền vững" mới chỉ bắt đầu. Tiêu Hạo, bên cạnh hắn, vẫn còn bận suy nghĩ, nhưng sự dao động trong lòng hắn đã vơi đi rất nhiều. Hắn tin tưởng vào Lục Trường Sinh, và vào con đường mà hắn đã chọn, một con đường tuy chậm rãi nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn, một sự kiên định vững như bàn thạch, đủ sức đứng vững giữa đại thế biến thiên. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều thử thách, nhưng với Lục Trường Sinh bên cạnh, Tiêu Hạo cảm thấy mình sẽ không bao giờ lạc lối. Hắn tự nhủ, dù Lâm Phong có chói lọi đến đâu, thì Lục Trường Sinh, với đạo tâm trầm ổn và sự thấu hiểu sâu sắc, mới chính là ngọn hải đăng thực sự trong thời đại hỗn loạn này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.