Cửu thiên linh giới - Chương 232: Tốc Độ Cực Hạn, Đạo Tâm Gợn Sóng
Màn đêm buông xuống Vạn Tượng Thành cuối cùng cũng nhường chỗ cho ánh bình minh rạng rỡ, nhuộm vàng những mái ngói cong vút và những ngọn tháp cao vợi. Sau cuộc đối thoại sâu sắc bên chén trà nóng, Tiêu Hạo cảm thấy tâm trí mình như được gột rửa, những hoài nghi về con đường tu hành "chậm rãi" của Lục Trường Sinh đã vơi đi nhiều, thay vào đó là sự thấu hiểu và tin tưởng sâu sắc hơn. Hắn biết, lời nói của Lục Trường Sinh không phải là sự phủ nhận tốc độ, mà là sự nhấn mạnh vào nền tảng và đạo tâm, những điều mà hắn đã lãng quên trong sự hào nhoáng của thiên phú. Một ngọn hải đăng đã được thắp sáng trong tâm hồn hắn, soi rọi giữa biển cả mênh mông của Cửu Thiên Linh Giới.
Sáng hôm sau, tiếng chim hót líu lo đánh thức cả hai từ giấc ngủ an lành. Lục Trường Sinh vươn vai nhẹ nhõm, cảm nhận linh khí buổi sớm thanh thuần tràn vào châu thân. Hắn vẫn vận trên mình bộ đạo bào vải thô màu xám quen thuộc, giản dị nhưng toát lên vẻ thanh thoát, tĩnh tại. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên vẻ trầm tư thường thấy, nhưng hôm nay có thêm chút tò mò về những điều Vạn Tượng Thành sẽ mang lại. Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, đã thức dậy từ sớm hơn, đang sửa soạn y phục màu sắc tươi sáng của mình. Khuôn mặt tròn của hắn vẫn còn chút ngái ngủ, nhưng đôi mắt láu lỉnh thì đã rạng rỡ trở lại, tràn đầy năng lượng.
"Trường Sinh huynh, chúng ta đi Linh Khí Phường thôi! Đêm qua huynh nói muốn tìm vài loại linh thảo và khoáng thạch hiếm có, đệ có nghe nói ở đó có đủ thứ thượng phẩm!" Tiêu Hạo nói, giọng hoạt bát, mang theo chút hưng phấn trẻ thơ, hoàn toàn khác với vẻ trầm tư của đêm qua. Hắn biết, Linh Khí Phường là nơi sôi động nhất Vạn Tượng Thành, tập trung vô vàn các cửa hàng lớn nhỏ bán đủ loại vật liệu tu luyện, pháp khí, linh dược, là thánh địa của các tu sĩ muốn tìm kiếm cơ duyên.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Hắn không phản đối sự hăm hở của Tiêu Hạo. "Phải, cũng đến lúc rồi."
Thế là, dưới ánh nắng ban trưa ấm áp, hai người rời khỏi quán trọ, hòa mình vào dòng người tấp nập của Vạn Tượng Thành, hướng về phía Linh Khí Phường. Càng đến gần khu vực Linh Khí Phường, không khí càng trở nên sôi động. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả ồn ào, tiếng pháp khí va chạm lanh canh, tiếng người nói chuyện xì xào bàn tán, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng phức tạp của sinh hoạt tu hành. Linh khí nơi đây cũng trở nên hỗn tạp hơn, mang theo mùi của thảo dược nồng nàn, mùi kim loại sắc lạnh, mùi lưu huỳnh khét lẹt từ những lò luyện đan, và cả mùi bụi bặm quen thuộc của một khu chợ lớn. Các cửa hàng san sát nhau, kiến trúc đa dạng từ những gian hàng lụp xụp dựng tạm bợ cho đến những lầu các cao vút chạm mây, mỗi nơi đều phô bày những đặc sản riêng biệt, thu hút ánh nhìn của vô số tu sĩ. Ánh sáng rực rỡ từ những viên dạ minh châu, những đạo phù chói lọi, cùng với ánh nắng vàng ươm chiếu rọi xuống, khiến cả khu Linh Khí Phường như bừng sáng.
Đang lúc bước đi giữa dòng người đông đúc, Tiêu Hạo chợt khựng lại. Hắn nheo mắt nhìn về phía trước, nơi một đám đông lớn đang tụ tập quanh một khu vực trống trải. Một luồng linh khí nồng đậm, mạnh mẽ bất thường từ trung tâm đám đông ấy tỏa ra, khiến những tu sĩ xung quanh không khỏi cảm thấy ngột ngạt. Sự hiếu kỳ trỗi dậy trong lòng Tiêu Hạo.
"Trường Sinh huynh, nhìn kìa! Có chuyện gì vậy?" Tiêu Hạo chỉ tay về phía đám đông, giọng hắn lại tràn đầy sự phấn khích như thường lệ. "Hình như có ai đó đang đột phá cảnh giới thì phải!"
Lục Trường Sinh cũng dừng bước. Đôi mắt trầm tư của hắn khẽ đảo qua đám đông, rồi dừng lại ở trung tâm, nơi một thân ảnh tuấn tú đang ngồi tĩnh tọa. Mặc dù bị che khuất bởi đám người, nhưng Lục Trường Sinh vẫn nhận ra khí tức quen thuộc ấy. Một luồng linh khí màu xanh lam nhạt đang cuồn cuộn quanh thân người đó, tạo thành một vòng xoáy nhỏ, báo hiệu một cuộc đột phá sắp sửa diễn ra.
"Là Lâm Phong." Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng vẫn điềm tĩnh, như đã dự liệu trước. "Xem ra, đạo của hắn quả nhiên là 'tốc độ'."
Tiêu Hạo nghe vậy thì hai mắt sáng rực. Hắn lập tức nhận ra người đó, cái tên Lâm Phong dường như đã khắc sâu vào tâm trí hắn từ đêm qua. "Là hắn thật! Trời đất ơi! Hắn lại sắp đột phá nữa sao? Mới hôm qua thôi mà... Thật là yêu nghiệt!" Tiêu Hạo không khỏi thốt lên, trong giọng nói pha lẫn sự ngưỡng mộ tột độ và một chút bối rối khó hiểu. Hắn nhớ lại những lời Lục Trường Sinh nói về sự kiên định và chậm rãi, nhưng trước mắt hắn lại là một hiện thân của tốc độ, của sự vút bay không ngừng.
Không đợi Lục Trường Sinh đáp lời, Tiêu Hạo đã nhanh nhẹn len lỏi qua đám đông. Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, trong lòng không khỏi cảm thán sự hoạt bát của Tiêu Hạo, nhưng cũng không ngăn cản. Hắn đi theo sau, bước chân vững vàng, không nhanh không chậm, nhưng cũng đủ để giữ khoảng cách với Tiêu Hạo. Hắn quan sát mọi thứ xung quanh, từ những biểu cảm kinh ngạc của các tu sĩ, cho đến những luồng linh khí đang dần hội tụ về phía Lâm Phong.
Khi họ đến gần hơn, một khoảng trống nhỏ được tạo ra giữa đám đông, đủ để nhìn rõ Lâm Phong. Hắn vận trên mình bộ y phục màu xanh lam nhạt, tôn lên dáng người cao ráo, tuấn tú. Khuôn mặt hắn lúc này ẩn chứa vẻ tập trung cao độ, đôi mắt nhắm nghiền, lông mày khẽ chau lại, nhưng khí chất phóng khoáng vốn có vẫn không hề suy giảm. Một cây quạt xếp bằng ngọc bích được đặt gọn gàng bên cạnh hắn. Linh khí từ các phương trời, thậm chí cả những linh khí hỗn tạp trong Linh Khí Phường, dường như bị một lực vô hình nào đó kéo đến, xoáy tròn quanh hắn, tạo thành một cơn lốc linh khí nhỏ nhưng đầy uy lực. Những tu sĩ xung quanh đều nín thở, không dám phát ra tiếng động lớn, sợ làm phiền đến quá trình đột phá của Lâm Phong. Ai nấy đều muốn chứng kiến khoảnh khắc hiếm hoi này, một thiên tài hiếm có của Vạn Tượng Thành đang thăng cấp.
Lục Trường Sinh đứng ở một vị trí không quá gần, không quá xa, đủ để quan sát mọi thứ mà không gây chú ý. Hắn cảm nhận được sự dao động của linh khí, sự tập trung tinh thần của Lâm Phong. Hắn không khỏi suy ngẫm, con đường tốc độ này quả thực có sức hấp dẫn riêng, nhưng liệu nó có bền vững như một đạo tâm kiên cố? Hắn không phán xét, chỉ quan sát, học hỏi, và củng cố thêm niềm tin vào con đường của chính mình. Ánh mắt Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh như mặt hồ thu, không một chút gợn sóng, trong khi bên cạnh, Tiêu Hạo đã không giấu nổi vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ, liên tục hít hà.
***
Linh khí cuồn cuộn xung quanh Lâm Phong càng lúc càng mãnh liệt, như một cơn bão đang hình thành. Những luồng linh khí màu xanh lam lấp lánh như hàng vạn đom đóm, hội tụ và xoáy sâu vào thân thể hắn, tạo nên một cảnh tượng kỳ ảo và hùng vĩ. Không khí xung quanh khu vực đó dường như bị nén lại, rồi lại giãn nở, tạo ra những rung động nhẹ khiến mặt đất cũng khẽ rùng mình. Mùi linh khí nồng đậm bao trùm, lấn át cả những mùi hương hỗn tạp khác của Linh Khí Phường. Đến cả những tu sĩ có tu vi không cao cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, buộc họ phải lùi lại thêm vài bước.
Đột nhiên, toàn bộ linh khí đang xoáy tròn quanh Lâm Phong bỗng ngưng tụ lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi bùng nổ. Một đạo quang trụ màu xanh lam chói lọi, thuần khiết và mạnh mẽ, từ đỉnh đầu Lâm Phong bốc thẳng lên trời, xuyên thủng tầng không, xé toạc những đám mây lơ lửng phía trên Vạn Tượng Thành. Một tiếng "ầm" vang vọng trong không trung, như tiếng sấm rền, khiến cả Linh Khí Phường phải rung chuyển. Đó là dấu hiệu của sự thăng cấp cảnh giới, một cảnh tượng mà không phải ai cũng có diễm phúc được chứng kiến một cách trực tiếp.
Tiêu Hạo đứng bên cạnh Lục Trường Sinh, hai mắt trợn tròn, miệng há hốc không khép lại được. Hắn không kìm nổi tiếng thốt lên kinh ngạc: "Trời đất! Nhanh quá! Hắn lại đột phá rồi! Thật không thể tin được!" Giọng hắn run rẩy, pha lẫn sự phấn khích tột độ và một chút hoảng sợ trước sức mạnh phi thường ấy. Quá trình đột phá của Lâm Phong diễn ra nhanh chóng đến mức khó tin, mạnh mẽ và dứt khoát, không một chút trì trệ hay dấu hiệu của sự bất ổn. Hệt như một lưỡi kiếm sắc bén xé tan màn sương, gọn gàng và dứt khoát.
Trong đám đông, một lão già Giang Hồ Lãng Tử ăn mặc phong trần, tay cầm bầu rượu, lắc đầu lẩm bẩm: "Thiên phú như vậy, cả đời ta chưa từng thấy! Đời người như giấc mộng, có gì đáng bận tâm? Nhưng thiên tài như vậy, e rằng cũng không thể sống yên ổn." Hắn nhấp một ngụm rượu, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy vẻ phức tạp, vừa ngưỡng mộ vừa ẩn chứa chút bi ai.
Kế bên hắn, một Vô Danh Tán Tu ăn mặc giản dị, tay cầm một thanh kiếm cũ kỹ, khí chất lạnh lùng nhưng ánh mắt lại bừng lên vẻ ngạc nhiên: "Chỉ e, đây mới là chân chính thiên tài... Con đường của hắn, thật sự khác biệt." Giọng hắn trầm thấp, nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy. Ai nấy đều gật gù tán thành, vì màn đột phá vừa rồi quả thực đã vượt xa những gì họ từng chứng kiến.
Lục Trường Sinh đứng đó, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn cảm nhận được sự thay đổi của linh khí xung quanh Lâm Phong, sự vững vàng của khí tức sau khi đột phá. Hắn có thể thấy rõ, Lâm Phong đã tiến thêm một bước dài trên con đường tu hành của mình, cảnh giới đã được nâng cao một cách rõ rệt. Hắn không có biểu hiện kinh ngạc hay hâm mộ quá mức như những người khác, nhưng trong đôi mắt trầm tư của hắn, có một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhìn thấy không chỉ sức mạnh, mà còn là ý chí kiên cường ẩn sâu bên trong thiên tài trẻ tuổi kia.
Quang trụ màu xanh lam dần thu nhỏ lại, rồi hoàn toàn biến mất vào thân thể Lâm Phong. Hắn từ từ mở đôi mắt, trong đó ánh sáng sắc bén lóe lên một cái, như một tia chớp xé ngang màn đêm, rồi nhanh chóng thu liễm lại, trở nên bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng, khí tức vững vàng, chứng tỏ đột phá đã thành công viên mãn. Một nụ cười tự tin nở trên môi hắn, vừa phải, không kiêu ngạo, nhưng đủ để khẳng định thực lực của mình.
Đám đông sau một khoảnh khắc tĩnh lặng vì kinh ngạc, bỗng vỡ òa trong tiếng reo hò vang dội. "Thật là yêu nghiệt!" "Lâm Phong đạo hữu quả nhiên là thiên tài bách niên khó gặp!" "Chúc mừng Lâm Phong đạo hữu thăng cấp!" Vô số lời chúc mừng, tán tụng vang lên. Nhiều người vội vã tiến đến, muốn bắt chuyện, muốn thiết lập mối quan hệ với thiên tài vừa đột phá này. Lâm Phong khẽ gật đầu đáp lại, phong thái vẫn tự tin và có phần lạnh nhạt. Hắn dường như đã quen với những lời tán dương như vậy.
Tiêu Hạo vẫn còn ngây ngất. Hắn nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng không khỏi có một sự đối lập mãnh liệt. Đêm qua, Lục Trường Sinh đã nói về sự chậm rãi, bền vững. Nhưng hôm nay, Lâm Phong đã dùng thực tế để chứng minh rằng tốc độ cũng có thể mang lại sức mạnh phi thường, một sức mạnh mà Tiêu Hạo chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác. Sự ngưỡng mộ tột độ pha lẫn sự bối rối, dao động đã trở lại trong tâm trí hắn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
***
Sau khi Lâm Phong nhận lời chúc mừng từ đám đông và bắt đầu rời đi, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cũng rời khỏi khu vực náo nhiệt đó, tìm một góc yên tĩnh hơn trong Linh Khí Phường, nơi có một quầy hàng bán trà thảo mộc nhỏ. Mùi trà thơm dịu nhẹ, hòa cùng mùi thảo dược và kim loại từ các cửa hàng lân cận, tạo nên một không gian dễ chịu hơn.
Tiêu Hạo vẫn còn ngây ngất sau màn đột phá kinh người của Lâm Phong. Hắn ngồi xuống một chiếc ghế gỗ đơn sơ, khuôn mặt tròn vẫn còn đọng vẻ kinh ngạc tột độ, hai mắt lấp lánh như vừa chứng kiến một phép màu. Hắn thở dài một tiếng, một tiếng thở dài nặng trĩu những suy tư và bối rối.
"Trường Sinh huynh," Tiêu Hạo quay sang Lục Trường Sinh, người vẫn điềm tĩnh nhấp một ngụm trà thảo mộc nóng. "Huynh thấy đó, tốc độ của hắn... không thể tin được. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã vượt qua một rào cản cảnh giới mà người thường phải mất nhiều năm, thậm chí cả đời để chạm tới. Con đường chậm rãi của chúng ta liệu có thực sự đúng đắn?" Giọng hắn không còn vẻ hoạt bát như trước, thay vào đó là sự dao động, một gợn sóng lăn tăn trong đạo tâm vốn đã được Lục Trường Sinh củng cố đêm qua.
Lục Trường Sinh đặt chén trà xuống bàn, phát ra một tiếng động nhỏ giữa không gian tĩnh lặng. Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười vừa thấu hiểu, vừa bao dung. "Mỗi người có một đạo riêng, Tiêu Hạo. Đạo của Lâm Phong là tốc độ, là sự sắc bén, là khả năng bứt phá không ngừng. Nhưng đạo của chúng ta là bền vững, là kiên cố, là khả năng chống chịu mọi phong ba bão táp. Không có đúng sai tuyệt đối trong tu hành, chỉ có phù hợp hay không phù hợp với bản thân mình mà thôi. Hắn chọn tốc độ để vươn cao, chúng ta chọn sự ổn định để vươn xa. Cả hai đều là con đường, và mỗi con đường đều có những giá trị và thử thách riêng."
Lục Trường Sinh dừng lại một chút, đôi mắt trầm tư của hắn lướt qua những dòng người tấp nập của Linh Khí Phường, rồi quay lại nhìn thẳng vào Tiêu Hạo. "Nếu chỉ nhìn vào sự hào nhoáng của tốc độ mà bỏ qua nền tảng, thì một ngày nào đó, khi gặp phải một cơn bão lớn, một tòa tháp được xây quá nhanh sẽ dễ dàng đổ sụp. Ngược lại, một cây cổ thụ chậm lớn, nhưng rễ của nó lại cắm sâu vào lòng đất, vững vàng qua hàng ngàn năm phong sương, khó có gió bão nào có thể quật ngã. Đó là đạo của chúng ta, đạo của sự kiên cố, bền bỉ, và tự tại."
Tiêu Hạo lắng nghe từng lời của Lục Trường Sinh. Hắn biết, những lời này không phải là sự phủ nhận tài năng của Lâm Phong, mà là sự khẳng định giá trị của con đường mà chính hắn và Lục Trường Sinh đang đi. Tuy nhiên, sự lo lắng vẫn còn đó, một nỗi băn khoăn về tương lai của Cửu Thiên Linh Giới.
"Nhưng nếu không có tốc độ, làm sao chúng ta có thể đối đầu với Ma Tông đang trỗi dậy?" Tiêu Hạo hỏi, giọng hắn trở nên nghiêm túc hơn. Hắn nhớ lại những lời đồn đại về Ma Uyên đang suy yếu phong ấn, về Ma Quân Huyết Ảnh đang dần lộ diện, về những hiểm họa đen tối đang rình rập. "Trong thời đại đại thế biến thiên này, mọi thứ đều cần nhanh chóng. Sức mạnh là yếu tố sống còn!"
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt kiên định. "Sức mạnh không chỉ đến từ tốc độ, Tiêu Hạo. Đạo tâm vững vàng, nền tảng kiên cố, đôi khi còn quan trọng hơn gấp bội. Hắn có tốc độ, chúng ta có sự ổn định. Mỗi thứ đều có giá trị trong cuộc chiến sinh tử. Ma Tông trỗi dậy, tà đạo hoành hành, đó không chỉ là cuộc chiến về sức mạnh thuần túy, mà còn là cuộc chiến về ý chí, về đạo tâm. Ma chướng có thể dùng tốc độ để né tránh, nhưng ma niệm trong tâm khảm thì chỉ có đạo tâm vững như bàn thạch mới có thể trấn áp. Những cám dỗ từ tà đạo, chúng không chỉ thử thách sức mạnh, mà còn thử thách bản tâm của người tu hành. Khi đó, tốc độ có thể đưa người ta thoát khỏi một cái bẫy, nhưng không thể cứu rỗi một đạo tâm đang lung lay. Sức mạnh có thể đánh bại kẻ thù, nhưng không thể xóa bỏ nỗi sợ hãi trong tâm khảm. Chỉ có sự kiên định, sự thấu hiểu về chính mình, mới là lớp áo giáp vững chắc nhất."
Hắn nhẹ nhàng vỗ vai Tiêu Hạo, một cử chỉ đơn giản nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đạo của Lâm Phong có thể rực rỡ như sao băng, chói sáng nhưng thoáng qua. Đạo của chúng ta như núi Thái Sơn, trầm ổn ngàn năm, vạn pháp bất xâm. Khi đối mặt với hiểm họa Ma Uyên, thứ cần không chỉ là tốc độ để chạy trốn, mà là sự kiên định để đứng vững, là sự thấu hiểu để không bị cuốn vào vòng xoáy của tà niệm. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn."
Tiêu Hạo lắng nghe, những lời của Lục Trường Sinh như dòng nước mát lại một lần nữa xoa dịu những gợn sóng trong lòng hắn. Hắn dần lấy lại bình tĩnh, những hoài nghi tan biến, thay vào đó là sự tin tưởng và quyết tâm. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, người huynh đệ này dường như luôn có thể nhìn thấu mọi thứ, và đưa ra những lời khuyên sâu sắc nhất.
Đúng lúc đó, từ xa, Lâm Phong, sau khi đã thoát khỏi đám đông vây quanh, đang bước đi về phía truyền tống trận. Hắn thoáng đưa mắt về phía hai người Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Ánh mắt hắn sắc bén, tự tin, như đã nhận ra sự hiện diện của họ, một cái nhìn đầy ẩn ý, không phải thù địch, cũng không phải hiếu kỳ đơn thuần, mà là một sự ghi nhận, một lời thách thức ngầm giữa hai con đường tu hành khác biệt. Hắn không dừng lại, chỉ khẽ gật đầu một cái thật nhẹ, rồi tiếp tục bước đi, biến mất giữa dòng người tấp nập.
Lục Trường Sinh khẽ nhếch môi, một nụ cười nhẹ ẩn chứa nhiều điều. Hắn đã nhận ra ánh mắt của Lâm Phong. Cuộc đối đầu tư tưởng giữa "tốc độ" và "bền vững" có lẽ mới chỉ bắt đầu. Tiêu Hạo cũng nhận ra ánh mắt đó, và trong lòng hắn, một ý nghĩ chợt lóe lên: Dù con đường của Lâm Phong có chói lọi đến đâu, thì con đường của Lục Trường Sinh, dù chậm rãi, lại có một sức hút kỳ lạ, một sự kiên định vững như bàn thạch mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác. Hắn tin tưởng, Lục Trường Sinh không chỉ là một người bạn đồng hành, mà còn là một ngọn hải đăng, soi đường cho hắn giữa biển cả mênh mông của Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, dù khác biệt, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, một sự kiên định vững như bàn thạch mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác. Trong lòng Tiêu Hạo, một sự tin tưởng tuyệt đối vào Lục Trường Sinh, và vào con đường mà hắn đã chọn, đã hình thành một cách tự nhiên. Con đường này, hắn biết, sẽ còn dài, còn nhiều thử thách, nhưng với Lục Trường Sinh bên cạnh, hắn sẽ không bao giờ lạc lối.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.