Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 231: Tốc Độ Hay Kiên Định: Đạo Của Người Tu Hành

Màn phô diễn đầu tiên của Lâm Phong khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn lơ lửng trong không khí, như những tàn ảnh linh lực chói lòa vừa khắc sâu vào võng mạc của hàng vạn người. Không gian xung quanh hắn dường như bị bẻ cong, vặn vẹo bởi tốc độ và uy lực mà hắn vừa thể hiện, và giờ đây, khi mọi thứ dần trở lại bình thường, một cảm giác choáng ngợp vẫn bao trùm lấy khu vực biểu diễn. Đám đông không ngừng thốt lên những tiếng trầm trồ kinh ngạc, rồi sau đó là những tiếng kinh hãi. Một số tu sĩ cấp thấp đứng gần sân đấu, gương mặt tái nhợt, đã phải vội vàng vận dụng linh lực bao bọc lấy bản thân, hoặc thậm chí là nhắm mắt lại để bảo vệ thị giác và tinh thần khỏi áp lực vô hình mà Lâm Phong tạo ra. Những luồng linh lực sắc bén, tuy không trực tiếp tấn công, nhưng lại mang theo một khí tức uy áp cực lớn, đủ để khiến những người yếu hơn cảm thấy như đang bị hàng ngàn lưỡi kiếm kề sát cổ. Mùi hương liệu và bụi đường trong không khí của Vạn Tượng Thành dường như cũng bị cuốn theo những luồng gió xoáy do Lâm Phong tạo ra, tạo nên một cảm giác hỗn loạn nhưng đầy phấn khích. Ánh sáng rực rỡ từ các pháp trận chiếu sáng sân đấu càng làm nổi bật những vệt ảnh tàn lấp lánh, biến ảo không ngừng.

Lục Trường Sinh, vẫn đứng yên lặng, đôi mắt dõi theo từng cử động của Lâm Phong. Hắn không bị choáng ngợp bởi sự hoa mỹ hay tốc độ thuần túy. Thay vào đó, hắn cảm nhận được sự uy mãnh, sự tập trung cao độ trong từng tàn ảnh, từng luồng linh lực. Lâm Phong thật sự là một thiên tài, một người đã đem 'tốc độ' nâng lên một cảnh giới nghệ thuật. Hắn không chỉ nhanh, mà còn khống chế tốc độ đến mức hoàn mỹ, biến nó thành một phần của Đạo.

Tuy nhiên, trong sự chiêm nghiệm sâu sắc của mình, Lục Trường Sinh cũng nhận ra rằng, dù tốc độ có nhanh đến đâu, dù sự bùng nổ có mạnh mẽ đến mấy, vẫn cần một điểm tựa, một gốc rễ vững chắc để không bị chính tốc độ đó nuốt chửng, không bị chính sức mạnh đó phản phệ. Con đường 'tốc độ' giống như một dòng sông thác lũ, dồn dập và mạnh mẽ, nhưng cũng tiềm ẩn nguy cơ cạn kiệt, xói mòn nếu không có nguồn nước vững bền từ thượng nguồn. Đạo của Lâm Phong, dù chói lọi, nhưng dường như lại thiếu đi sự trầm lắng, sự tích lũy mà Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn đề cao.

*Hắn là tốc độ, là sự bùng nổ. Ta là kiên định, là sự tích lũy,* Lục Trường Sinh thầm nghĩ. *Cả hai đều là đạo, nhưng không thể hòa lẫn, chỉ có thể tương hỗ, soi chiếu lẫn nhau để thấy rõ hơn bản chất của mình.* Hắn hiểu rằng, con đường của Lâm Phong đòi hỏi một ý chí thép, một sự tự tin tuyệt đối vào bản thân để duy trì trạng thái bùng nổ liên tục. Bất kỳ một chút do dự, một chút dao động nào cũng có thể khiến hắn mất kiểm soát, bị chính tốc độ và sức mạnh của mình phản phệ.

Vô Danh Tán Tu, người ban nãy còn siết chặt chuôi kiếm, lúc này đã buông lỏng tay, gương mặt lạnh lùng của hắn giờ đây lộ rõ vẻ kinh hãi. "Linh lực này... sắc bén quá! Khí tức của hắn thậm chí còn uy áp hơn cả một số trưởng lão trong tông môn ta! Đây không chỉ là tốc độ, đây là sự nghiền ép!" Hắn lẩm bẩm, không giấu nổi sự chấn động.

Tiêu Hạo, mắt vẫn dán chặt vào Lâm Phong, miệng không ngừng xuýt xoa. "Hắn thật sự quá mạnh! Cứ như một vị thần giáng thế vậy! Ai có thể so bì với tốc độ này chứ?"

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Mạnh yếu không chỉ nằm ở tốc độ." Giọng hắn trầm ổn, mang theo sự điềm tĩnh sâu sắc. Hắn biết, sức mạnh chân chính không chỉ là sự bùng nổ nhất thời, mà còn là sự bền bỉ, sự kiên trì vượt qua mọi chông gai, sự vững vàng của đạo tâm trước mọi cám dỗ. Đạo tâm của hắn, lúc này, càng trở nên kiên cố hơn, vững chắc như bàn thạch giữa biển cả sóng gió. Việc chứng kiến Lâm Phong phô diễn, không hề làm hắn dao động, mà lại càng khiến hắn tin tưởng hơn vào con đường 'chậm mà chắc' của mình. Con đường ấy, tuy không chói lọi ngay tức thì, nhưng lại là nền tảng vững chắc để hắn có thể đi thật xa, thật bền bỉ trên hành trình tu hành đầy biến cố của Cửu Thiên Linh Giới này.

Màn phô diễn của Lâm Phong vẫn đang tiếp diễn, và Lục Trường Sinh hiểu rằng, đây chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ tiếp tục quan sát, chiêm nghiệm, không chỉ để thấu hiểu Lâm Phong, mà còn để củng cố và định hình rõ ràng hơn con đường Đạo của chính mình. Những gì Lâm Phong đang thể hiện, dù ấn tượng đến đâu, cũng chỉ là một phần của bức tranh lớn mà Lục Trường Sinh đang cố gắng vẽ nên cho bản thân hắn, một bức tranh về sự kiên định và ý chí bất khuất.

***

Khi những tàn ảnh cuối cùng của Lâm Phong tan biến vào hư không, và cường giả trẻ tuổi kia cúi chào đám đông trong tiếng reo hò vang dội, bầu không khí cuồng nhiệt tại Vạn Tượng Thành vẫn còn chưa tan hết. Ánh hoàng hôn vàng cam bắt đầu nhuộm đỏ những mái ngói cong vút, những bức tường đá cổ kính và cả những con đường lát gạch thô sơ, tạo nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng dần chìm vào tĩnh lặng. Đám đông bắt đầu tản đi, tiếng xì xào bàn tán về màn trình diễn phi phàm của Lâm Phong vẫn còn sôi nổi, lẫn vào tiếng rao hàng cuối ngày của những tiểu thương, tiếng pháp khí va chạm lanh canh từ các cửa hàng rèn, và tiếng nhạc du dương từ các tửu quán xa xa vọng lại. Mùi thức ăn đa dạng, gia vị nồng nàn, và cả mùi hương trầm thoang thoảng từ một ngôi miếu cổ cạnh đó, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một nét đặc trưng khó quên của Vạn Tượng Thành khi chiều tà. Gió nhẹ lướt qua, mang theo chút hơi ẩm của đất sau một ngày nắng, khiến không khí trở nên dịu mát hơn.

Tiêu Hạo, đôi mắt vẫn còn lấp lánh vẻ hưng phấn, không ngừng khoa chân múa tay diễn tả lại những pha di chuyển kinh người của Lâm Phong. Dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt của hắn, cùng với bộ y phục màu sắc tươi sáng, càng làm nổi bật sự hoạt bát. "Trường Sinh huynh, huynh thấy đó! Lâm Phong kia quả là thiên tài! Tốc độ như chớp giật, sức mạnh uy mãnh, chỉ e cả Vạn Tượng Thành này cũng ít người bì kịp. Thật khiến người ta hâm mộ!" Hắn thốt lên, giọng điệu đầy ngưỡng mộ, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt láu lỉnh không giấu nổi sự phấn khích. "Những vệt sáng kia... ta thề là ta còn chưa kịp chớp mắt đã thấy hắn di chuyển đến vị trí khác rồi! Khí tức của hắn cũng thật là đáng sợ, cứ như một con mãnh thú đang ngủ say vậy!" Tiêu Hạo quay phắt sang nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt từ ngưỡng mộ chuyển sang một vẻ tò mò, xen lẫn một chút thắc mắc mà hắn đã cố kìm nén từ nãy đến giờ. "Nhưng huynh thì sao? Huynh luôn chọn con đường chậm rãi, vững chắc... Huynh không cảm thấy sốt ruột sao, khi thấy người khác vút bay ngàn dặm trong chớp mắt, trong khi huynh vẫn cứ từng bước, từng bước một?"

Lục Trường Sinh đứng đó, dáng người không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc. Hắn mặc một bộ đạo bào vải thô màu xám giản dị, không hoa văn, nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ khiêm nhường. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng không hề mang ý phán xét. "Sốt ruột?" Hắn lặp lại, giọng nói trầm ổn, mang theo một chút suy tư. Hắn nhìn về phía những tu sĩ đang nhanh chóng rời đi, rồi lại nhìn về phía Lâm Phong, người đã biến mất sau đám đông mà không để lại một dấu vết nào, như một bóng ma của tốc độ. "Mỗi người có một con đường riêng, Hạo đệ. Con đường của Lâm Phong hiển nhiên là con đường chói lọi, thu hút ánh nhìn của vạn người. Nhưng con đường của ta, tuy thầm lặng hơn, lại là con đường mà ta cảm thấy phù hợp nhất, là nơi đạo tâm của ta tìm thấy sự bình yên và kiên cố."

Tiêu Hạo vẫn không hoàn toàn hiểu rõ. Hắn gãi đầu, vẻ mặt hơi bối rối. "Nhưng... tu hành không phải là để mạnh hơn, nhanh hơn sao? Chẳng phải càng nhanh đạt đến cảnh giới cao, càng có thể nắm giữ vận mệnh, bảo vệ bản thân và những người mình yêu thương sao? Nếu cứ chậm rãi, lỡ mất đi cơ hội, lỡ gặp phải nguy hiểm mà không kịp trở tay thì sao?" Những câu hỏi của hắn, tuy có vẻ nông cạn, nhưng lại đại diện cho suy nghĩ chung của phần lớn tu sĩ trong Cửu Thiên Linh Giới này – một thế giới luôn đề cao sức mạnh và tốc độ.

Lục Trường Sinh bước đi, ra hiệu cho Tiêu Hạo đi theo. "Chúng ta tìm một nơi yên tĩnh hơn để nói chuyện." Hắn nói, giọng điệu từ tốn, không hề vội vàng. Hắn điềm nhiên xuyên qua đám đông đang tản đi, không hề bị cuốn theo dòng người hối hả. Mỗi bước đi của hắn đều vững chãi, như đang đo đạc từng tấc đất, từng khoảnh khắc thời gian. Tiêu Hạo nhanh nhẹn đi theo sau, lòng đầy mong chờ câu trả lời từ Lục Trường Sinh. Hắn biết, Lục Trường Sinh không bao giờ nói lời vô nghĩa, và mỗi lời hắn nói ra đều mang theo một tầng ý nghĩa sâu xa mà hắn cần phải chiêm nghiệm.

***

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cuối cùng cũng tìm thấy một góc khuất yên tĩnh hơn, nép mình bên cạnh một quán trà nhỏ nằm sâu trong một con hẻm vắng người qua lại của Vạn Tượng Thành. Quán trà này được xây dựng bằng gỗ sẫm màu, với những tấm rèm lụa thô giăng hờ hững, tạo cảm giác kín đáo và cổ kính. Ánh sáng hoàng hôn giờ đây đã ngả sang màu tím hồng, len lỏi qua những kẽ hở của mái nhà, chiếu xuống những chiếc bàn gỗ cũ kỹ và những bình trà đất nung. Tiếng ồn ào của chợ búa đã dần lắng xuống, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ lướt qua những tán cây cổ thụ, tiếng nhạc từ một con phố khác vọng lại xa xăm, và mùi hương dịu nhẹ của trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí. Không khí mát mẻ dần khi chiều buông, mang theo cảm giác thư thái lạ thường sau sự náo nhiệt của buổi chiều.

Lục Trường Sinh nhẹ nhàng ngồi xuống một chiếc ghế gỗ, dáng vẻ trầm tư, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi ánh chiều tà đang nhuộm đỏ những mái ngói của Vạn Tượng Thành, và những ngọn núi xa xôi đã dần chìm vào bóng tối. Hắn gọi một ấm trà nóng, từ tốn rót ra hai chén, làn khói trắng mỏng manh bay lên, mang theo hương thơm thanh khiết. Tiêu Hạo ngồi đối diện, vẻ mặt hiếu kỳ, ánh mắt không rời khỏi Lục Trường Sinh, kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời từ người huynh đệ. Lần này, hắn không còn vẻ sốt sắng, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, như một học trò đang mong chờ lời giảng từ một bậc thầy.

Lục Trường Sinh nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm lan tỏa trong vòm miệng. "Hạo đệ, tu hành giống như xây nhà vậy," Hắn bắt đầu, giọng nói trầm ổn, từng lời như thấm vào không khí tĩnh lặng. "Người ta có thể xây một ngôi nhà cao tầng chỉ trong vài năm, với những vật liệu tân tiến, những kỹ thuật vượt trội. Ngôi nhà ấy có thể đạt đến độ cao chọc trời, khiến vạn người phải ngước nhìn và kinh ngạc. Nhưng nếu nền móng không vững, nếu từng viên gạch, từng thanh gỗ không được kết nối chặt chẽ, được tôi luyện cẩn thận, thì khi gió bão ập đến, khi thiên tai giáng xuống, liệu nó có còn đứng vững được không?"

Tiêu Hạo lắng nghe chăm chú, vẻ mặt từ bối rối dần chuyển sang suy tư. Hắn gật gù, dù chưa thực sự nắm bắt hết ý nghĩa sâu xa.

Lục Trường Sinh tiếp tục, ánh mắt vẫn dõi về phía chân trời, như đang nhìn thấy một bức tranh rộng lớn hơn. "Đạo của Lâm Phong là tốc độ, là sức mạnh, không thể phủ nhận sự ưu việt của nó. Hắn giống như một ngôi nhà cao tầng được xây dựng nhanh chóng, với một nền móng kiên cố và tài hoa phi phàm. Nhưng đạo của ta, Tàn Pháp Cổ Đạo, lại dạy ta về sự bền bỉ, về sự kiên cố từ sâu bên trong, từ những điều cơ bản nhất. Nó giống như một cây cổ thụ vươn cao ngàn trượng, không phải vì nó lớn nhanh, mà vì rễ của nó đã ăn sâu vào lòng đất, bám chặt vào từng thớ đá, chịu đựng được bao nhiêu phong sương, trải qua bao nhiêu bão táp mà vẫn hiên ngang đứng vững. Mỗi năm, nó chỉ cao thêm một vài tấc, nhưng cái cốt lõi của nó lại ngày càng kiên cường, bất diệt."

Hắn dừng lại, nhấp thêm một ngụm trà, để cho Tiêu Hạo có thời gian suy ngẫm. Không gian chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng đêm bắt đầu cất tiếng.

Tiêu Hạo khẽ nhíu mày, sự ngưỡng mộ đối với Lâm Phong vẫn còn đó, nhưng đã bắt đầu xuất hiện những hạt mầm của sự nghi vấn. "Vậy... vậy ý huynh là tốc độ không quan trọng sao? Rằng cứ phải chậm rãi mới là đúng đắn?" Hắn hỏi, giọng điệu thận trọng hơn, không còn vẻ hăng hái như trước.

Lục Trường Sinh lắc đầu nhẹ. "Tốc độ quan trọng, nhưng không phải là tất cả. Tốc độ là một công cụ, một loại sức mạnh. Nhưng quan trọng hơn là đích đến và cách chúng ta đi. Nếu chỉ mải chạy theo tốc độ, liệu có bỏ lỡ những cảnh đẹp ven đường, những bài học ẩn sâu trong từng bước chân? Liệu có vì quá nhanh mà không kịp nhìn nhận những nguy hiểm tiềm tàng, những vết rạn nứt trong chính đạo tâm của mình?" Hắn nói, ánh mắt chuyển từ chân trời sang nhìn thẳng vào Tiêu Hạo, một ánh nhìn vừa thấu suốt, vừa bao dung.

"Hơn nữa," Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng nói trở nên trang trọng hơn, như đang nói về một điều trọng đại. "Những hiểm họa lớn nhất trong thế gian này, thường không thể dùng tốc độ thuần túy để tránh né, mà cần một đạo tâm vững như bàn thạch, một sự kiên định không gì lay chuyển. Những ma chướng từ Ma Uyên, những cám dỗ từ tà đạo, chúng không chỉ thử thách sức mạnh, mà còn thử thách ý chí, thử thách bản tâm của người tu hành. Khi đó, tốc độ có thể đưa người ta thoát khỏi một cái bẫy, nhưng không thể cứu rỗi một đạo tâm đang lung lay. Sức mạnh có thể đánh bại kẻ thù, nhưng không thể xóa bỏ nỗi sợ hãi trong tâm khảm. Chỉ có sự kiên định, sự thấu hiểu về chính mình, mới là lớp áo giáp vững chắc nhất."

Tiêu Hạo cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ. Những lời của Lục Trường Sinh như những dòng nước mát, từ từ gột rửa đi những suy nghĩ nông cạn, bồng bột trong tâm trí hắn. Hắn bắt đầu hiểu rằng, con đường tu hành không chỉ là cuộc đua về tốc độ hay sức mạnh, mà còn là hành trình tôi luyện nội tâm, tìm kiếm sự vững chắc từ bên trong. Sự kiện Ma Uyên bị suy yếu phong ấn, Ma Quân Huyết Ảnh lộ diện dần trong những câu chuyện phiếm của các tu sĩ gần đây, chợt hiện lên trong tâm trí hắn. Lời nói của Lục Trường Sinh, về những hiểm họa không thể dùng tốc độ thuần túy để tránh né, bỗng trở nên vô cùng có trọng lượng.

"Huynh nói đúng..." Tiêu Hạo lẩm bẩm, ngẩng đầu nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy sự tôn kính và hiểu biết sâu sắc hơn. "Ta đã quá nông cạn. Chỉ nhìn thấy sự hào nhoáng bên ngoài mà không thấu hiểu được cái cốt lõi bên trong."

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Mỗi người đều có con đường riêng để đi, Hạo đệ. Ta không phán xét con đường của Lâm Phong, cũng như hắn không phán xét con đường của ta. Nhưng điều quan trọng là phải hiểu rõ con đường mình đang bước, và kiên định với nó. Con đường của Lâm Phong, dù chói lọi, có thể cũng ẩn chứa những thử thách riêng mà chỉ có hắn mới có thể vượt qua. Còn con đường của ta, tuy chậm rãi, lại là nền tảng để ta có thể đối mặt với mọi phong ba bão táp, và không bị lạc lối giữa biển đời rộng lớn."

Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời Vạn Tượng Thành. Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, người huynh đệ giản dị nhưng lại ẩn chứa một đạo lý sâu sắc. Hắn hiểu rằng, cuộc đối thoại này không chỉ là một lời giải thích, mà còn là một bài học quý giá, một nền tảng vững chắc cho chính hắn trên con đường tu hành sau này. Hắn tin tưởng, Lục Trường Sinh không chỉ là một người bạn đồng hành, mà còn là một ngọn hải đăng, soi đường cho hắn giữa biển cả mênh mông của Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, dù khác biệt, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, một sự kiên định vững như bàn thạch mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác. Trong lòng Tiêu Hạo, một sự tin tưởng tuyệt đối vào Lục Trường Sinh, và vào con đường mà hắn đã chọn, đã hình thành một cách tự nhiên.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free