Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 230: Ánh Sáng Tốc Độ, Suy Ngẫm Đạo Tâm

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, tâm trí hắn đã hoàn toàn tĩnh lặng. Hắn sẵn sàng cho những gì sắp tới. Màn phô diễn thực sự của Lâm Phong, một thiên tài đại diện cho một con đường tu hành khác biệt, một triết lý tu hành đối lập, sắp sửa diễn ra. Và Lục Trường Sinh, với đạo tâm vững như bàn thạch, sẽ là người chiêm nghiệm, không phán xét, không cạnh tranh, chỉ đơn thuần là thấu hiểu. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và hôm nay, hắn sẽ chứng kiến một con đường khác đang được đi.

Tiếng reo hò, tiếng xuýt xoa của đám đông đã lắng xuống thành một sự im lặng đầy chờ đợi, như thể cả Vạn Tượng Thành này đang nín thở, dồn hết sự chú ý về trung tâm quảng trường. Tại nơi đó, Lâm Phong đứng bất động, thân hình cao ráo, tuấn tú, y phục xanh lam phất phơ trong làn gió nhẹ. Hắn không nói một lời, chỉ có đôi mắt sáng rực như tinh tú, nhìn thẳng về phía trước, tràn ngập tự tin và một khí chất uy mãnh không thể che giấu. Bầu không khí vẫn sầm uất, nhộn nhịp với mùi hương liệu thoang thoảng, mùi thức ăn quyện lẫn mùi đất đá đặc trưng của Vạn Tượng Thành, nhưng tất cả dường như chỉ là nền cho màn trình diễn sắp bắt đầu.

Bỗng nhiên, một luồng linh lực mạnh mẽ nhưng cực kỳ cô đọng bùng phát từ cơ thể Lâm Phong. Nó không phải là sự bành trướng dữ dội, càn quét khắp nơi như cơn cuồng phong, mà tựa như một viên ngọc được mài giũa đến hoàn mỹ, ẩn chứa sức mạnh kinh người bên trong lớp vỏ tinh xảo. Không gian quanh hắn chợt gợn sóng, những gợn sóng vô hình lan tỏa ra, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề đến khó thở đối với những tu sĩ có tu vi thấp. Ánh sáng mặt trời chiếu rọi xuống trung tâm sân đấu, phản chiếu trên vầng hào quang linh lực mơ hồ bao quanh Lâm Phong, tạo nên một cảnh tượng vừa huyền ảo vừa uy nghi. Tiếng gió rít nhẹ, không phải từ gió trời, mà là từ sự ma sát giữa linh lực và không khí, như một bản giao hưởng mở màn cho màn trình diễn tốc độ.

Lâm Phong vẫn đứng đó, nhưng rồi, một động tác khởi đầu nhẹ nhàng, tưởng chừng như vô ý, lại diễn ra. Hắn chỉ khẽ nhúc nhích đầu ngón chân, như một chiếc lá rơi vào mặt hồ phẳng lặng. Thế nhưng, trong khoảnh khắc đó, một tốc độ di chuyển kinh người bất ngờ hiện hữu. “Vút!” Một âm thanh xé gió cực kỳ sắc bén vang lên, chỉ thoáng qua như một tiếng thở dài của thời gian. Thị giác của đa số tu sĩ, dù đã đạt đến cảnh giới nhất định, cũng không kịp phản ứng. Một vệt ảnh tàn loáng qua, mờ ảo như ảo ảnh, còn chưa kịp định hình trong mắt người xem, thì thân ảnh Lâm Phong đã không còn ở vị trí cũ. Hắn đã đứng ở một vị trí khác, cách đó hàng trượng, dường như đã xuyên qua không gian, xuất hiện đột ngột như một bóng ma.

Cả quảng trường vỡ òa trong tiếng kinh hô, rồi lại nhanh chóng chìm vào sự im lặng kinh ngạc đến mức đáng sợ hơn cả trước đó. Tiêu Hạo, đôi mắt tròn xoe, há hốc mồm, suýt chút nữa đánh rơi cái bánh bao đang cầm trên tay. Hắn vội vàng quay sang Lục Trường Sinh, gương mặt tràn ngập sự hưng phấn và khó tin, như thể vừa chứng kiến một phép màu. "Trường Sinh huynh, huynh thấy không? Tốc độ này... thật sự là nhân gian sao? Ta cứ ngỡ mình đang nằm mơ! Không gian như bị xé toạc vậy!" Giọng hắn run lên, đầy những cung bậc cảm xúc, từ kinh ngạc đến ngưỡng mộ vô hạn. "Chỉ một chớp mắt, hắn đã đi qua một khoảng cách lớn như vậy, không hề có dấu hiệu dịch chuyển tức thời của pháp trận, hoàn toàn là bằng tốc độ thuần túy!"

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt không hề rời khỏi Lâm Phong, người đang đứng yên lặng như pho tượng sau động tác đầu tiên. Hắn không kinh ngạc đến mức mất bình tĩnh như Tiêu Hạo, nhưng nội tâm cũng dậy sóng. "Nhanh... nhưng không vội vã. Sắc bén... nhưng không hỗn loạn." Giọng hắn thì thầm, súc tích và ẩn ý, chỉ đủ cho Tiêu Hạo đứng cạnh nghe thấy. Hắn cảm nhận được sự tinh túy trong từng cử động của Lâm Phong. Đó không phải là tốc độ mù quáng, mà là một sự kiểm soát tuyệt đối, một ý chí kiên định đến mức có thể điều khiển từng hạt linh khí, từng thớ thịt, từng sợi gân để đạt được vận tốc tối đa trong thời gian ngắn nhất.

Trong đám đông, Giang Hồ Lãng Tử cười khề khề, nhấp một ngụm rượu mạnh, đôi mắt lóe lên vẻ hứng thú. "Quả nhiên là thiên tài Lâm Phong! Cứ như một tia chớp xẹt ngang trời vậy! Đời người như giấc mộng, có gì đáng bận tâm, nhưng màn trình diễn này thì đáng để thưởng thức!" Hắn nói lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng giữa không gian. Vị Vô Danh Tán Tu bên cạnh, gương mặt lạnh lùng như băng, cũng không thể giấu nổi tia ngưỡng mộ lướt qua đôi mắt. Hắn siết chặt chuôi kiếm bên hông, như muốn tự mình cảm nhận sự sắc bén trong tốc độ của Lâm Phong. Hàng vạn ánh mắt đều dán chặt vào Lâm Phong, chờ đợi động thái tiếp theo, tất cả đều bị cuốn hút bởi khí chất và tốc độ phi phàm của hắn. Lục Trường Sinh, trong khi đó, vẫn giữ thái độ trầm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự chiêm nghiệm không ngừng.

***

Trong khi đám đông vẫn đang xôn xao bàn tán về động thái chớp nhoáng của Lâm Phong, Lục Trường Sinh đã nhắm hờ mắt lại. Hắn không nhìn vào tốc độ bề ngoài hay những tàn ảnh hư ảo, mà cố gắng thấu hiểu 'đạo' ẩn chứa bên trong. Tiếng reo hò của đám đông vang vọng như thủy triều, dội vào màng nhĩ, nhưng trong tâm trí Lục Trường Sinh lại tĩnh lặng đến lạ thường. Hắn cảm nhận từng luồng linh lực còn sót lại trong không khí, từng gợn sóng không gian mà Lâm Phong vừa tạo ra. Chúng không hề tán loạn hay vỡ vụn, mà vẫn giữ một sự cô đọng, một sự sắc bén tinh tế, như thể chính không gian cũng phải cúi đầu trước ý chí của Lâm Phong. Đó là dấu hiệu của một sự kiểm soát linh lực đạt đến cảnh giới phi thường, không có chút lãng phí hay sai sót nào.

Lục Trường Sinh không chỉ cảm nhận bằng giác quan, mà còn bằng cả đạo tâm của mình. Hắn hình dung con đường tu hành của Lâm Phong như một mũi tên xé gió, thẳng tiến đến mục tiêu, không chút do dự, không chút quanh co. Đó là con đường của sự bùng nổ, của việc chinh phục bằng tốc độ và uy lực tuyệt đối, đạt đến đỉnh cao trong chớp mắt. Mỗi bước đi, mỗi động tác của Lâm Phong đều toát lên sự quyết đoán, sự tự tin vào sức mạnh của bản thân, vào khả năng vượt qua mọi giới hạn bằng tốc độ. Hắn như một cơn bão tố, quét sạch mọi chướng ngại, không cho phép bất cứ điều gì cản trở bước tiến của mình.

Điều này đối lập hoàn toàn với con đường 'ổn định, vững chắc' của Tàn Pháp Cổ Đạo mà Lục Trường Sinh đang theo đuổi. Tàn Pháp Cổ Đạo, nơi mỗi bước chân đều là sự tích lũy, mỗi hơi thở là sự hòa hợp với thiên địa, nơi mỗi giác ngộ đều đến từ sự chiêm nghiệm sâu sắc và bền bỉ. Đạo của hắn giống như một cây cổ thụ vươn rễ sâu vào lòng đất, từ từ hấp thụ tinh hoa, chậm rãi trưởng thành, vững chãi trước mọi phong ba bão táp. Nó không tìm kiếm sự bùng nổ tức thời, mà hướng đến sự trường tồn, sự kiên định vĩnh cửu.

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt sâu thẳm, không còn sự kinh ngạc mà thay vào đó là sự chiêm nghiệm thuần túy. Hắn thầm nhủ trong lòng: *Tốc độ, sức mạnh... là con đường của hắn. Hắn không sợ hãi, không ngừng nghỉ, như một cơn lốc xoáy cuốn phăng mọi thứ. Nhưng ta, ta lại chọn con đường vững chắc, từng bước một, để đạo tâm không lay chuyển, như dòng nước chảy đá mòn. Mỗi đạo có một vẻ đẹp riêng. Đạo của hắn như pháo hoa rực rỡ, bùng cháy chói lòa trong khoảnh khắc, để lại ấn tượng sâu sắc. Đạo của ta như dòng suối chảy mãi không ngừng, lặng lẽ bồi đắp, nhưng trường tồn vĩnh cửu.*

Hắn không hề cảm thấy tự ti hay dao động trước sức mạnh và tốc độ kinh người của Lâm Phong. Ngược lại, việc chứng kiến một con đường tu hành đối lập rõ rệt như vậy càng củng cố thêm niềm tin của hắn vào Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn hiểu rằng, không có con đường nào là tuyệt đối đúng hay tuyệt đối sai, chỉ có con đường phù hợp với bản thân và triết lý mà mình lựa chọn. Sự khác biệt này không phải là đúng hay sai, mà là hai triết lý hoàn toàn khác biệt về cách tiếp cận Đạo.

Tiêu Hạo, vẫn còn đang chấn động, quay sang Lục Trường Sinh, đôi mắt sáng rực vẻ khao khát. "Trường Sinh huynh, huynh nghĩ sao? Liệu chúng ta có thể đạt được tốc độ như vậy không? Nếu có thể nắm giữ được tốc độ ấy, e rằng thiên hạ này không còn ai có thể ngăn cản bước chân của chúng ta!" Giọng hắn đầy vẻ hưng phấn, nhưng cũng lộ ra chút bốc đồng của tuổi trẻ, khao khát sức mạnh nhanh chóng.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định. "Có thể đạt được, nhưng cái giá phải trả có lẽ không nhỏ." Hắn không giải thích thêm, bởi hắn biết, Tiêu Hạo sẽ tự mình chiêm nghiệm khi trải qua nhiều hơn trên con đường tu hành. Cái giá của tốc độ, thường là sự thiếu hụt về căn cơ, sự bất ổn của đạo tâm nếu không được rèn luyện kỹ càng. Tàn Pháp Cổ Đạo dạy hắn sự bền bỉ, sự tích lũy, sự kiên nhẫn để đối mặt với mọi thử thách. Tốc độ có thể giúp đạt được mục tiêu nhanh chóng, nhưng liệu có đủ vững chắc để giữ vững mục tiêu đó trước phong ba bão táp? Đó là một câu hỏi mà chỉ thời gian mới có thể trả lời. Đạo tâm của hắn, vào khoảnh khắc này, càng trở nên vững chắc hơn bao giờ hết.

***

Lâm Phong không cho phép đám đông có quá nhiều thời gian để suy ngẫm hay bàn tán. Ngay khi tiếng reo hò bắt đầu lắng xuống, thân ảnh hắn lại một lần nữa động đậy. Lần này, không còn là một động tác chớp nhoáng duy nhất, mà là một chuỗi các chuyển động liên tục, dứt khoát, với tần suất cao hơn gấp bội. “Vù vù vù!” Tiếng gió gào thét, xé rách không khí không ngừng, như hàng vạn mũi tên đồng loạt bắn ra. Lâm Phong không dừng lại ở một vị trí mới, mà bắt đầu di chuyển khắp sân đấu, tạo ra vô số tàn ảnh mờ ảo, hư hư thực thực. Mỗi tàn ảnh đều mang theo một luồng linh lực sắc bén, như hàng vạn kiếm khí vô hình cắt xuyên không khí, khiến cho không gian xung quanh hắn dường như bị bẻ cong, vặn vẹo.

Đám đông không ngừng thốt lên những tiếng trầm trồ kinh ngạc, rồi sau đó là những tiếng kinh hãi. Một số tu sĩ cấp thấp đứng gần sân đấu, gương mặt tái nhợt, đã phải vội vàng vận dụng linh lực bao bọc lấy bản thân, hoặc thậm chí là nhắm mắt lại để bảo vệ thị giác và tinh thần khỏi áp lực vô hình mà Lâm Phong tạo ra. Những luồng linh lực sắc bén, tuy không trực tiếp tấn công, nhưng lại mang theo một khí tức uy áp cực lớn, đủ để khiến những người yếu hơn cảm thấy như đang bị hàng ngàn lưỡi kiếm kề sát cổ. Mùi hương liệu và bụi đường trong không khí của Vạn Tượng Thành dường như cũng bị cuốn theo những luồng gió xoáy do Lâm Phong tạo ra, tạo nên một cảm giác hỗn loạn nhưng đầy phấn khích. Ánh sáng rực rỡ từ các pháp trận chiếu sáng sân đấu càng làm nổi bật những vệt ảnh tàn lấp lánh, biến ảo không ngừng.

Lục Trường Sinh, vẫn đứng yên lặng, đôi mắt dõi theo từng cử động của Lâm Phong. Hắn không bị choáng ngợp bởi sự hoa mỹ hay tốc độ thuần túy. Thay vào đó, hắn cảm nhận được sự uy mãnh, sự tập trung cao độ trong từng tàn ảnh, từng luồng linh lực. Lâm Phong thật sự là một thiên tài, một người đã đem 'tốc độ' nâng lên một cảnh giới nghệ thuật. Hắn không chỉ nhanh, mà còn khống chế tốc độ đến mức hoàn mỹ, biến nó thành một phần của Đạo.

Tuy nhiên, trong sự chiêm nghiệm sâu sắc của mình, Lục Trường Sinh cũng nhận ra rằng, dù tốc độ có nhanh đến đâu, dù sự bùng nổ có mạnh mẽ đến mấy, vẫn cần một điểm tựa, một gốc rễ vững chắc để không bị chính tốc độ đó nuốt chửng, không bị chính sức mạnh đó phản phệ. Con đường 'tốc độ' giống như một dòng sông thác lũ, dồn dập và mạnh mẽ, nhưng cũng tiềm ẩn nguy cơ cạn kiệt, xói mòn nếu không có nguồn nước vững bền từ thượng nguồn. Đạo của Lâm Phong, dù chói lọi, nhưng dường như lại thiếu đi sự trầm lắng, sự tích lũy mà Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn đề cao.

*Hắn là tốc độ, là sự bùng nổ. Ta là kiên định, là sự tích lũy,* Lục Trường Sinh thầm nghĩ. *Cả hai đều là đạo, nhưng không thể hòa lẫn, chỉ có thể tương hỗ, soi chiếu lẫn nhau để thấy rõ hơn bản chất của mình.* Hắn hiểu rằng, con đường của Lâm Phong đòi hỏi một ý chí thép, một sự tự tin tuyệt đối vào bản thân để duy trì trạng thái bùng nổ liên tục. Bất kỳ một chút do dự, một chút dao động nào cũng có thể khiến hắn mất kiểm soát, bị chính tốc độ và sức mạnh của mình phản phệ.

Vô Danh Tán Tu, người ban nãy còn siết chặt chuôi kiếm, lúc này đã buông lỏng tay, gương mặt lạnh lùng của hắn giờ đây lộ rõ vẻ kinh hãi. "Linh lực này... sắc bén quá! Khí tức của hắn thậm chí còn uy áp hơn cả một số trưởng lão trong tông môn ta! Đây không chỉ là tốc độ, đây là sự nghiền ép!" Hắn lẩm bẩm, không giấu nổi sự chấn động.

Tiêu Hạo, mắt vẫn dán chặt vào Lâm Phong, miệng không ngừng xuýt xoa. "Hắn thật sự quá mạnh! Cứ như một vị thần giáng thế vậy! Ai có thể so bì với tốc độ này chứ?"

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Mạnh yếu không chỉ nằm ở tốc độ." Giọng hắn trầm ổn, mang theo sự điềm tĩnh sâu sắc. Hắn biết, sức mạnh chân chính không chỉ là sự bùng nổ nhất thời, mà còn là sự bền bỉ, sự kiên trì vượt qua mọi chông gai, sự vững vàng của đạo tâm trước mọi cám dỗ. Đạo tâm của hắn, lúc này, càng trở nên kiên cố hơn, vững chắc như bàn thạch giữa biển cả sóng gió. Việc chứng kiến Lâm Phong phô diễn, không hề làm hắn dao động, mà lại càng khiến hắn tin tưởng hơn vào con đường 'chậm mà chắc' của mình. Con đường ấy, tuy không chói lọi ngay tức thì, nhưng lại là nền tảng vững chắc để hắn có thể đi thật xa, thật bền bỉ trên hành trình tu hành đầy biến cố của Cửu Thiên Linh Giới này.

Màn phô diễn của Lâm Phong vẫn đang tiếp diễn, và Lục Trường Sinh hiểu rằng, đây chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ tiếp tục quan sát, chiêm nghiệm, không chỉ để thấu hiểu Lâm Phong, mà còn để củng cố và định hình rõ ràng hơn con đường Đạo của chính mình. Những gì Lâm Phong đang thể hiện, dù ấn tượng đến đâu, cũng chỉ là một phần của bức tranh lớn mà Lục Trường Sinh đang cố gắng vẽ nên cho bản thân hắn, một bức tranh về sự kiên định và ý chí bất khuất.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free