Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 229: Lâm Phong: Khí Tức Thiên Tài Tốc Độ

Sáng sớm, khi vầng dương vừa hé mình khỏi rặng núi phía Đông, nhuộm vàng những mái ngói cong vút của Vạn Tượng Thành, quảng trường trung tâm đã chật kín người. Tiếng ồn ào từ hàng vạn sinh linh, từ tu sĩ vận đạo bào đủ màu sắc đến phàm nhân bận y phục giản dị, hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức sống. Không khí buổi sớm, vốn nên trong lành, nay đặc quánh mùi thức ăn đường phố, hương liệu từ các cửa hàng, xen lẫn chút mùi bụi đất và linh khí cuộn trào. Những lời bàn tán, tiếng rao hàng vặt, tiếng cười nói, tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng từ xa, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, phản ánh sự nhộn nhịp hằng ngày của một thành phố lớn nơi Tam Giới giao thoa.

Lục Trường Sinh đứng đó, giữa biển người mênh mông, như một tảng đá trầm mặc giữa dòng chảy xiết. Hắn không vội vã chen lấn, cũng chẳng sốt ruột tìm kiếm vị trí tốt nhất. Đối với hắn, việc quan sát đã bắt đầu từ lúc này, từ chính bản thân đám đông, từ từng ánh mắt háo hức, từng lời bàn tán xôn xao. *Màn kịch của "tốc độ" sắp bắt đầu*, hắn thầm nghĩ, nhớ lại dòng suy tư cuối ngày hôm qua. *Liệu tốc độ có phải là con đường duy nhất để trường tồn, hay chỉ là một cách để củng cố danh tiếng, thu hút tài nguyên? Một đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, đâu cần phô trương như vậy? Nhưng có lẽ, con đường của mỗi người là khác nhau. Hắn cần danh tiếng, cần sự công nhận để đạt được mục tiêu của mình. Ta thì không. Ta chỉ cần một con đường vững chắc, không bị lay động bởi ngoại cảnh.*

Tiêu Hạo thì ngược lại, hắn không giấu nổi sự phấn khích. Đôi mắt láu lỉnh của hắn đảo liên tục khắp nơi, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ, xuýt xoa. Hắn mặc một bộ y phục màu xanh ngọc bích, trông khá nổi bật giữa đám đông đủ loại trang phục. "Trường Sinh huynh, huynh xem kìa, người đông như kiến cỏ! Thiên tài Lâm Phong này quả nhiên danh bất hư truyền!" Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói xen lẫn vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ. "Ta chưa từng thấy cảnh tượng nào như thế này! Cả Vạn Tượng Thành dường như đã đổ dồn về đây. Ngay cả các Vệ Binh Trưởng cũng phải chật vật giữ trật tự."

Quả thật, ở phía trước, những Vệ Binh Trưởng thân hình vạm vỡ, mặc giáp trụ sáng loáng, đang cố gắng tạo thành hàng rào, liên tục nhắc nhở đám đông giữ khoảng cách với sân đấu trung tâm. Mặc dù họ dùng linh lực để trấn áp, nhưng sự cuồng nhiệt của hàng vạn tu sĩ và phàm nhân vẫn như con sóng lớn, chực chờ phá vỡ mọi giới hạn. Sân đấu ấy, một công trình kiên cố được dựng lên ở chính giữa quảng trường, bao quanh bởi những cột đá cổ kính khắc đầy pháp trận phức tạp, giờ đây như một thánh địa linh thiêng, thu hút mọi ánh nhìn. Linh khí xung quanh sân đấu dường như cũng cô đọng hơn, báo hiệu một sự kiện phi phàm sắp sửa diễn ra.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn cảm nhận được sự chèn ép nhẹ từ đám đông, hơi nóng tỏa ra từ hàng ngàn thân thể, nhưng tâm trí hắn vẫn thanh tịnh như hồ nước mùa thu. Hắn không nhìn Lâm Phong như một đối thủ, mà như một tấm gương, một điển hình của một con đường tu hành khác biệt. *Tốc độ... danh tiếng... liệu có phải là con đường duy nhất để trường tồn? Hay chỉ là sự chạy trốn khỏi nội tâm, khỏi những thử thách thực sự của Đạo?*

"Huynh thấy không, Trường Sinh huynh? Kia là Giang Hồ Lãng Tử, ta từng gặp hắn ở Tụ Linh Các, hắn nói hắn đã du ngoạn khắp Lục Vực, vậy mà giờ đây cũng phải đến đây xem Lâm Phong biểu diễn." Tiêu Hạo chỉ về phía một người đàn ông ăn mặc phong trần, tay cầm bầu rượu, dáng vẻ bất cần đời. Hắn đang dựa vào một bức tường, đôi mắt lờ đờ nhưng vẫn dán chặt về phía sân đấu. "Và kia nữa, vị Vô Danh Tán Tu khí chất lạnh lùng kia, ta nghe nói hắn là một kiếm khách ẩn danh, nhưng ngay cả hắn cũng không thể thờ ơ trước sự kiện này."

Lục Trường Sinh chỉ khẽ mỉm cười. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Mỗi người đến đây đều mang theo một tâm niệm riêng. Có người vì tò mò, có người vì ngưỡng mộ, có người vì muốn học hỏi, cũng có người muốn tìm kiếm cơ hội. Lâm Phong đã tạo ra một sự kiện, và sự kiện ấy thu hút tất cả những tâm niệm đó." Hắn không phán xét, chỉ quan sát và chiêm nghiệm. Sự kiện này, với hắn, không chỉ là màn phô diễn của một thiên tài, mà còn là một tấm gương phản chiếu tâm cảnh của cả một thời đại. *Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Trong thời đại hỗn loạn này, nhiều người chạy theo sức mạnh bùng nổ, chạy theo tốc độ thăng cấp. Nhưng sức mạnh ấy có thể là con dao hai lưỡi. Một đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, mới là thứ cần thiết nhất để đứng vững giữa phong ba.* Hắn quay sang Tiêu Hạo, ánh mắt sâu thẳm. "Chúng ta không đến đây để chạy theo đám đông, mà là để chiêm nghiệm. Để hiểu rõ hơn về những con đường tu hành khác nhau, và để củng cố vững chắc hơn nữa đạo của riêng mình."

Tiêu Hạo trầm ngâm, hắn hiểu ý Lục Trường Sinh. Hắn không còn cố gắng chen lấn nữa, mà cũng tìm một chỗ dựa vào gốc cây cổ thụ gần đó, bắt đầu quan sát mọi người xung quanh, lắng nghe những lời bàn tán, nhưng lần này, hắn không còn chỉ đơn thuần là háo hức, mà đã bắt đầu học cách nhìn nhận mọi việc một cách sâu sắc hơn, dưới góc độ mà Lục Trường Sinh đã gợi mở. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang muốn hắn tự mình chiêm nghiệm, không chỉ là về Lâm Phong, mà còn về bản chất của tu hành, của cuộc sống.

Trong khi đó, Lục Trường Sinh đảo mắt qua một góc khuất của quảng trường. Ánh sáng ban mai vẫn còn yếu ớt ở đó, và trong khoảnh khắc, hắn thấy một bóng người áo trắng thoáng ẩn hiện rồi biến mất. *Linh khí quen thuộc... Mộc Thanh Y?* Hắn khẽ nhíu mày, nhưng rồi lại giãn ra. Mọi sự vật, hiện tượng đều có nhân duyên của nó. Hắn sẽ không chủ động tìm kiếm, mà chờ đợi duyên số tự đến. Với hắn, mọi cuộc gặp gỡ, mọi sự kiện, đều là một phần của đại đạo, đáng để chiêm nghiệm. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận mùi linh khí cô đọng đang dần lan tỏa khắp quảng trường, pha lẫn với mùi hương liệu và bụi đất. Ánh nắng đã lên cao hơn, chiếu rọi trực tiếp xuống sân đấu, khiến những phù văn khắc trên đá trở nên lấp lánh kỳ ảo. Quảng trường đã chật kín người, không khí như nín thở chờ đợi. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, gió nhẹ thổi qua, mang theo tiếng reo hò từ những khu vực xa hơn, nơi những tu sĩ không thể chen chân vào quảng trường mà chỉ có thể đứng từ xa theo dõi. Màn kịch của "tốc độ" đã thực sự bắt đầu, và Lục Trường Sinh, với tâm thế của một người chiêm nghiệm, đã sẵn sàng để chứng kiến.

Đột nhiên, một luồng linh lực mạnh mẽ tỏa ra từ đài cao, trấn áp mọi âm thanh ồn ào. Không khí sôi động ban nãy bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua. Từ trên đài cao, một vị Trưởng lão mặc đạo bào màu vàng kim lấp lánh, mái tóc bạc phơ nhưng thần thái uy nghiêm, chậm rãi bước ra. Linh lực quanh thân ông ta cuồn cuộn, không cần lời nói cũng đủ khiến hàng vạn tu sĩ phải cúi đầu, phàm nhân phải nín thở. Ông ta giơ tay, một cử chỉ đơn giản nhưng lại mang theo sức mạnh lay động không gian, khiến cả quảng trường như chìm vào một sự im lặng tuyệt đối.

"Chư vị đạo hữu, chư vị bằng hữu của Vạn Tượng Thành!" Giọng nói của Trưởng lão vang vọng, hùng hồn và rõ ràng, như tiếng chuông từ cổ tự vọng lại, xuyên thấu vào từng ngóc ngách của quảng trường. "Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây, không chỉ để chứng kiến một sự kiện, mà là để tôn vinh một Đạo, một con đường tu hành đang định hình lại cục diện Cửu Thiên Linh Giới!" Ông ta ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua đám đông, đầy vẻ tự hào và mong đợi. "Trong thời đại biến động này, khi tà đạo trỗi dậy, khi linh khí hỗn loạn, chúng ta cần những ngọn hải đăng để soi sáng con đường. Và hôm nay, một ngọn hải đăng như vậy sẽ xuất hiện trước mắt chúng ta!"

Tiếng vỗ tay bắt đầu nổi lên, lẻ tẻ, rồi nhanh chóng lan rộng thành một tràng vỗ tay như sấm dậy, rung chuyển cả quảng trường. Tiêu Hạo không kìm được sự phấn khích, hắn vỗ tay theo, đôi mắt sáng rực. "Đó là Trưởng lão Thiên Phong của Vạn Tượng Thành! Nghe nói ông ấy là một vị cường giả ở cảnh giới Nguyên Anh hậu kỳ, chỉ cách Hóa Thần một bước!" Tiêu Hạo thì thầm vào tai Lục Trường Sinh, giọng nói đầy kính cẩn.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào vị Trưởng lão. Hắn cảm nhận được linh lực hùng hậu của vị cường giả, nhưng điều khiến hắn chú ý hơn là những từ ngữ ông ta sử dụng: "định hình lại cục diện", "ngọn hải đăng". Điều này cho thấy Lâm Phong không chỉ là một thiên tài đơn thuần, mà còn là một biểu tượng, một niềm hy vọng được các thế lực lớn đặt vào.

Trưởng lão Thiên Phong lại giơ tay, một lần nữa lập lại sự tĩnh lặng. "Vạn Tượng Thành tự hào là nơi hội tụ của tinh hoa tu hành. Và hôm nay, chúng ta càng tự hào hơn khi được chứng kiến sự trưởng thành của một thiên tài kiệt xuất, người đại diện cho tốc độ và sức mạnh của thế hệ trẻ! Hắn không chỉ mang trong mình linh căn thượng đẳng, mà còn sở hữu một ý chí kiên cường, một đạo tâm vững chắc, đưa hắn vượt qua mọi giới hạn!" Trưởng lão nói, giọng điệu ngày càng hùng hồn hơn. "Hắn là Lâm Phong! Một cái tên đã và đang gây chấn động toàn bộ Lục Vực! Và giờ đây, xin mời thiên tài kiệt xuất, người đại diện cho tốc độ và sức mạnh của thế hệ trẻ, Lâm Phong!"

Lời giới thiệu vừa dứt, cả quảng trường như nổ tung trong tiếng reo hò, tiếng vỗ tay cuồng nhiệt. Ánh mắt của tất cả mọi người, không phân biệt tu vi hay địa vị, đều đổ dồn về một cổng vòm rực rỡ, được tạo thành từ những ánh sáng linh lực đa sắc màu, nằm ở một bên của sân đấu. Cổng vòm ấy như một cánh cửa bước vào một thế giới khác, đầy huyền ảo và bí ẩn.

Trong khoảnh khắc, một bóng người trẻ tuổi, dáng vẻ phi phàm, chậm rãi bước ra từ cổng vòm rực rỡ ấy. Thân hình hắn cao ráo, tuấn tú, y phục màu xanh lam thêu những họa tiết mây bay tinh xảo, toát lên khí chất phóng khoáng, siêu phàm. Trong tay hắn cầm một chiếc quạt xếp, được chế tác từ ngọc bích xanh trong suốt, khẽ đung đưa theo từng bước chân. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, khuôn mặt điển trai với đường nét sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ tự tin và một chút kiêu ngạo nhẹ nhàng. Hắn ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông, như muốn thu trọn vạn vật vào tầm nhìn.

Tiêu Hạo há hốc mồm, đôi mắt mở to hết cỡ. "Đến rồi! Lâm Phong đến rồi! Khí tức này... thật sự khác biệt!" Hắn lẩm bẩm, không kìm được sự kinh ngạc. "Ta chưa từng thấy ai có khí chất như vậy! Cứ như một vị tiên nhân giáng trần vậy!"

Lục Trường Sinh, dù vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn đã hằn lên sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn cảm nhận được luồng linh lực mạnh mẽ từ Lâm Phong, một luồng linh lực tinh thuần và tràn đầy sức sống. Không chỉ là vẻ bề ngoài, mà cả khí chất bên trong của Lâm Phong cũng toát ra một sự dứt khoát, gọn gàng, không hề có chút tạp niệm hay do dự. Đây không phải là khí tức của một người mới đạt được thành tựu, mà là của một người đã hoàn toàn làm chủ con đường của mình.

Lâm Phong bước đến trung tâm sân đấu, đứng vững chãi như một ngọn núi. Hắn không nói một lời, chỉ khẽ đưa tay lên, một động tác nhẹ nhàng tưởng chừng vô lực. Nhưng ngay lập tức, một luồng linh lực mạnh mẽ bất ngờ bùng nổ từ lòng bàn tay hắn, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ màu xanh lam quanh thân hắn. Cơn lốc xoáy ấy không hề gây ra một tiếng động nào, nhưng nó xoay chuyển với tốc độ kinh người, chỉ trong chớp mắt đã đạt đến đỉnh điểm, rồi ngay lập tức tan biến, để lại một dư ảnh mờ ảo, lấp lánh trên không trung. Tất cả diễn ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đến khó tin, nhưng đủ để khiến cả quảng trường chìm trong tiếng trầm trồ kinh ngạc, rồi sau đó là một sự im lặng đến đáng sợ.

Cả quảng trường như nín thở sau động thái đầu tiên của Lâm Phong. Tiếng xuýt xoa, tiếng bàn tán nhỏ nhẹ hơn, đầy kinh ngạc, bắt đầu vang lên như tiếng ong vỡ tổ. Tiêu Hạo há hốc mồm, đôi mắt vẫn dán chặt vào Lâm Phong. Hắn quay sang Lục Trường Sinh, vẻ mặt vừa hưng phấn vừa khó tin. "Trường Sinh huynh, huynh thấy không? Chỉ một động tác thôi mà đã có khí thế như vậy! Tốc độ này... vượt xa tưởng tượng! Thật sự không hổ danh là thiên tài!" Giọng hắn run lên vì phấn khích, như thể chính hắn vừa thực hiện động tác đó. "Cái tốc độ bùng nổ rồi biến mất trong nháy mắt ấy, ta chưa từng thấy bao giờ! Linh lực của hắn được khống chế đến mức hoàn hảo!"

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào Lâm Phong. Hắn không chỉ nhìn thấy sức mạnh và tốc độ, mà còn cảm nhận được sự dứt khoát, sự tự tin tuyệt đối trong từng cử chỉ của Lâm Phong. Đó là một loại Đạo riêng, một loại kiên định khác biệt hoàn toàn với Đạo của hắn. *Tốc độ... dứt khoát... nhưng đằng sau sự nhanh chóng đó, liệu có ẩn chứa sự bất ổn nào không? Hay đây chính là một cảnh giới khác của sự kiên định, sự tự tin tuyệt đối vào bản thân, đến mức có thể bùng nổ và thu liễm trong tích tắc?*

Hắn nhắm mắt lại một khắc, không phải để tránh né ánh mắt của Lâm Phong, mà là để cảm nhận rõ ràng hơn dư ba linh lực còn sót lại trong không khí. Dư ba ấy rất mỏng manh, nhưng lại mang theo một sự sắc bén, một sự tập trung cao độ, như một mũi kiếm vừa rời khỏi vỏ. Nó không hề tán loạn, mà dường như vẫn còn giữ nguyên hình dạng của cơn lốc xoáy nhỏ ban nãy, chỉ là đã trở nên vô hình. Điều này cho thấy sự kiểm soát linh lực của Lâm Phong đã đạt đến một cảnh giới phi thường, không có chút lãng phí hay sai sót.

*Mỗi con đường tu hành đều có cái lý của nó*, Lục Trường Sinh thầm nghĩ. *Tàn Pháp Cổ Đạo của ta chú trọng vào sự vững chắc, bền bỉ, từ từ tích lũy, như một cây cổ thụ vươn rễ sâu vào lòng đất. Nhưng con đường của Lâm Phong, lại giống như một ngọn lửa bùng cháy dữ dội, thiêu đốt mọi chướng ngại, đạt đến đỉnh cao trong chớp mắt. Sự khác biệt này không phải là đúng hay sai, mà là hai triết lý hoàn toàn khác biệt về cách tiếp cận Đạo.* Hắn mở mắt ra, ánh mắt trở nên sâu thẳm hơn, không còn chút kinh ngạc nào, mà thay vào đó là sự chiêm nghiệm thuần túy.

Hắn lướt mắt qua đám đông, thấy Giang Hồ Lãng Tử đang nhấp một ngụm rượu, đôi mắt lóe lên vẻ hứng thú. Vị Vô Danh Tán Tu kia thì siết chặt chuôi kiếm, gương mặt lạnh lùng của hắn thoáng hiện lên một tia ngưỡng mộ khó nhận ra. Ngay cả những người tu hành đã đạt đến cảnh giới cao, cũng không thể không bị ấn tượng trước màn mở màn của Lâm Phong.

Lục Trường Sinh hiểu rằng, màn phô diễn của Lâm Phong sẽ không chỉ dừng lại ở sự kinh ngạc ban đầu. Nó chắc chắn sẽ tiết lộ nhiều hơn về ưu điểm, và có thể là cả nhược điểm, của con đường 'tốc độ'. Sự chiêm nghiệm của hắn về 'đạo tốc độ' sẽ là tiền đề cho những cuộc giao lưu, đối thoại sâu sắc hơn giữa hắn và Lâm Phong sau này, cũng như củng cố niềm tin vào Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đang theo đuổi. Khí tức và sự dứt khoát của Lâm Phong, không chỉ thể hiện tài năng, mà còn như báo hiệu cho một áp lực nào đó mà hắn đang phải chịu đựng, hoặc một mục tiêu lớn mà hắn đang theo đuổi.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, tâm trí hắn đã hoàn toàn tĩnh lặng. Hắn sẵn sàng cho những gì sắp tới. Màn phô diễn thực sự của Lâm Phong, một thiên tài đại diện cho một con đường tu hành khác biệt, một triết lý tu hành đối lập, sắp sửa diễn ra. Và Lục Trường Sinh, với đạo tâm vững như bàn thạch, sẽ là người chiêm nghiệm, không phán xét, không cạnh tranh, chỉ đơn thuần là thấu hiểu. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và hôm nay, hắn sẽ chứng kiến một con đường khác đang được đi.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free