Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 228: Quan Sát Thiên Tài: Bước Chân Đến Màn Phô Diễn

Đêm tối buông xuống Vạn Tượng Thành, mang theo sự huyền ảo và tĩnh mịch, nhưng không thể che lấp đi sự náo nhiệt ngấm ngầm đang sôi sục trong lòng mỗi tu sĩ. Lời Lục Trường Sinh, trầm ấm và sâu sắc, vẫn còn vương vấn trong không khí, như một làn gió nhẹ thổi qua tâm trí Tiêu Hạo, khiến hắn từ bỏ sự hưng phấn nhất thời để chìm vào suy tư. Hai bóng hình, một điềm tĩnh như núi, một linh hoạt như nước, ngồi dưới gốc cây cổ thụ, mỗi người một tâm tư nhưng cùng hướng về một sự kiện sắp tới, nơi con đường của "tốc độ" sẽ được phô diễn, và con đường của "đạo tâm" sẽ được chiêm nghiệm. Ánh sáng cuối ngày tắt dần, nhường chỗ cho vầng trăng treo lơ lửng giữa trời, soi rọi lên Vạn Tượng Thành một vẻ đẹp vừa hùng vĩ vừa u hoài.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, đánh thức vạn vật, Tụ Linh Các đã bắt đầu rộn ràng. Nơi đây, linh khí tụ lại dồi dào hơn những nơi khác, khiến cho mỗi buổi sáng đều là khởi đầu tươi mới cho một ngày tu hành miệt mài. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã sớm có mặt tại một góc quen thuộc, nơi họ có thể vừa thưởng thức bữa sáng thanh đạm, vừa quan sát được sự tấp nập của dòng người ra vào. Kiến trúc của Tụ Linh Các quả thực tinh xảo, những cột gỗ lim được chạm khắc rồng phượng uốn lượn, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh ban mai lấp lánh. Không gian bên trong rộng lớn, được chia thành nhiều khu vực: những căn phòng riêng tư dành cho các cường giả không muốn bị quấy rầy, những đại sảnh chung nơi các tán tu tụ tập trao đổi tin tức, và cả những phòng VIP với pháp trận tụ linh ẩn chứa, tăng cường nồng độ linh khí, giúp tu sĩ hấp thu nhanh hơn.

Sáng sớm, Tụ Linh Các đã tràn ngập âm thanh. Tiếng chén đĩa sứ va chạm lanh canh, tiếng người nói chuyện rì rầm từ các bàn ăn, tiếng pháp khí giao dịch lanh lảnh từ khu vực thương hội nhỏ trong quán, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của cuộc sống tu sĩ. Xen lẫn trong đó, còn có tiếng nhạc cụ cổ điển nhẹ nhàng vang lên từ một góc khuất, như một nốt trầm tĩnh giữa bản nhạc sôi động. Mùi hương cũng vô cùng đa dạng: mùi thơm của trà linh thảo mới pha, mùi bánh bao hấp nóng hổi, mùi dược liệu thoang thoảng từ các túi trữ vật của tu sĩ, và đôi khi còn lẫn cả mùi mồ hôi thoang thoảng từ những lữ khách vừa mới vượt ngàn dặm đường xa. Bầu không khí nơi đây nhộn nhịp, sôi động nhưng không hỗn loạn, linh khí dẫu có phần hỗn tạp do sự tụ tập của nhiều tu sĩ với các công pháp khác nhau, vẫn tạo cho người ta một cảm giác tràn đầy năng lượng. Ánh sáng ấm cúng từ những chiếc đèn lồng lụa treo khắp nơi cùng với ánh nắng ban mai rọi vào qua khung cửa sổ lớn, khiến không gian thêm phần dễ chịu.

Tiêu Hạo vẫn không giấu nổi vẻ hào hứng. Hắn vừa nhấm nháp chiếc bánh bao nhân thịt linh thú, vừa khoa tay múa chân kể lể, ánh mắt không ngừng ánh lên sự ngưỡng mộ. "Trường Sinh huynh, huynh thấy đó, Lâm Phong kia quả thật là thiên tài hiếm có! Mới trẻ tuổi đã đạt đến cảnh giới đó, lại còn dám công khai phô diễn. Sức mạnh và tốc độ của hắn đúng là khiến người ta phải ngưỡng mộ! Huynh có thấy không, sáng sớm mà cả Tụ Linh Các này đã rộn ràng hơn hẳn mọi ngày, tất cả là vì tin tức về màn phô diễn của hắn đó!" Hắn nghiêng người về phía Lục Trường Sinh, đôi mắt tròn xoe sáng rực.

Lục Trường Sinh, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, chậm rãi nhấp một ngụm trà linh thảo ấm nóng. Hương trà thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn giữ được sự minh mẫn. Hắn chỉ khẽ gật đầu, không lập tức phản bác hay bày tỏ sự đồng tình tuyệt đối. Ngoại hình của hắn vẫn như thường lệ, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt đen láy trầm tư. Bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị nhưng sạch sẽ, khiến hắn càng thêm nổi bật giữa những bộ cánh rực rỡ của các tu sĩ khác. "Mỗi người có một con đường, một cơ duyên. Tốc độ có cái lợi của tốc độ, nhưng cũng có cái giá phải trả. Chúng ta cứ đi xem, chiêm nghiệm là chính," Lục Trường Sinh cất giọng trầm ấm, từng lời như chứa đựng ngàn vạn triết lý. Hắn đặt chén trà xuống, ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa mép chén, ánh mắt lướt qua những tu sĩ đang bàn tán sôi nổi về Lâm Phong, trong đó có cả những tán tu với dáng vẻ phong trần, ánh mắt lộ rõ sự khao khát sức mạnh.

Tiêu Hạo nghe vậy, vẻ hào hứng vơi đi một chút, thay vào đó là sự tò mò. "Huynh nói đúng. Nhưng mà, huynh không tò mò muốn biết hắn đạt được như vậy bằng cách nào sao? Ta nghe nói hắn tu luyện một loại công pháp rất đặc biệt, có thể rút ngắn thời gian tu hành hơn người thường rất nhiều! Chẳng phải đó là điều mà vô số tu sĩ mơ ước sao? Nếu chúng ta có thể học hỏi được chút nào đó, chẳng phải sẽ rất tốt sao?" Hắn hạ giọng, có vẻ như muốn Lục Trường Sinh chia sẻ suy nghĩ sâu hơn.

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, cảm nhận dòng linh khí luân chuyển trong cơ thể, rồi lại mở ra. "Tò mò là bản tính của phàm nhân, cũng là động lực của tu sĩ. Nhưng tò mò không phải là mù quáng chạy theo. Hắn có con đường của hắn, ta có đạo của ta. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Tàn Pháp Cổ Đạo không hứa hẹn tốc độ, không mang lại sức mạnh bùng nổ tức thì, nhưng nó giúp ta chiêm nghiệm vạn vật, vững chắc đạo tâm. Con đường đó, chính là sự tích lũy, là sự tôi luyện qua tháng năm, chứ không phải sự bứt phá trong chốc lát." Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ đến những nguy hiểm tiềm ẩn của việc chạy theo tốc độ. Thế gian này, có quá nhiều thứ hào nhoáng bề ngoài, nhưng bên trong lại rỗng tuếch, hoặc ẩn chứa hiểm họa khôn lường. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến, đó mới là kim chỉ nam cho hắn.

"Việc tu hành, đâu chỉ là tranh giành cao thấp, mà còn là tìm kiếm bản chất của chính mình, của vũ trụ này," Lục Trường Sinh nói tiếp, giọng điệu mang theo một chút suy tư sâu xa. "Lâm Phong phô diễn tốc độ, ta sẽ quan sát xem tốc độ ấy có thể dẫn hắn đi xa đến đâu, và liệu nó có thể giữ cho hắn đứng vững khi đại thế thực sự nổi sóng gió hay không. Liệu tốc độ có thể thay thế cho sự vững chắc của đạo tâm, hay nó chỉ là một con đường tắt đầy cạm bẫy? Ta không phán xét, chỉ muốn chiêm nghiệm. Mọi sự vật, hiện tượng trong trời đất đều là một phần của đại đạo, đáng để ta chiêm nghiệm. Ngay cả việc quan sát một tu sĩ khác biểu diễn công pháp, cũng là một cơ hội để ta nhìn lại con đường của mình, để củng cố thêm niềm tin vào Tàn Pháp Cổ Đạo." Hắn đưa mắt nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu.

Tiêu Hạo ngẩn người, hắn chưa từng nghĩ đến việc tu luyện lại có thể được chiêm nghiệm theo một cách sâu sắc như vậy. Trong mắt hắn, Lâm Phong là một mục tiêu để phấn đấu, một tượng đài của sự thành công. Nhưng qua lời Lục Trường Sinh, hắn lại thấy được một chiều sâu khác, một triết lý khác về con đường tu hành. Hắn gật đầu lia lịa, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang suy tư. "Trường Sinh huynh nói có lý. Đúng là ta còn quá nông cạn. Vậy thì, chúng ta sẽ cùng đi xem màn phô diễn của Lâm Phong. Ta tin rằng, với con mắt của huynh, huynh sẽ nhìn thấy những điều mà kẻ phàm phu như ta không thể thấy. Ta cũng muốn xem, con đường tốc độ đó có thực sự là tương lai hay không."

"Vậy thì, lên đường đi," Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa nhưng chứa đựng sự điềm tĩnh và quyết đoán. Hắn không vội vã, không hối thúc, chỉ ung dung đứng dậy, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng cho một hành trình chiêm nghiệm mới. Hắn biết, việc quan sát Lâm Phong không chỉ là thỏa mãn sự tò mò, mà còn là một bước chuẩn bị cần thiết cho những biến cố lớn hơn đang chờ đợi Cửu Thiên Linh Giới, đặc biệt là khi Ma Uyên phong ấn đang dần suy yếu. Sức mạnh bùng nổ mà Lâm Phong theo đuổi, liệu có phải là câu trả lời cho hiểm họa tà đạo? Hay sự vững chắc của đạo tâm, vạn pháp bất xâm, mới là chân lý cuối cùng? Chỉ có thời gian, và sự chiêm nghiệm sâu sắc mới có thể trả lời.

Sau bữa sáng, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo hòa vào dòng người đông đúc của Vạn Tượng Thành, hướng về khu vực trung tâm nơi màn phô diễn của Lâm Phong sẽ diễn ra. Vạn Tượng Thành vào buổi sáng muộn càng trở nên nhộn nhịp, sôi động hơn bao giờ hết. Kiến trúc nơi đây là một sự pha trộn độc đáo, phản ánh sự đa dạng của các nền văn hóa và tông phái tụ hội. Những tòa nhà bằng gỗ lim cổ kính xen lẫn với các kiến trúc đá kiên cố, đôi khi còn có những mái vòm bằng gạch nung đỏ rực rỡ, tất cả đều được chạm khắc tinh xảo, mang dấu ấn riêng. Chợ trời rộng lớn trải dài khắp các con phố chính, lều quán san sát nhau, bày bán đủ loại linh dược, pháp khí, phù chú, và các loại vật liệu tu luyện quý hiếm.

Âm thanh nơi đây là một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của cuộc sống. Tiếng rao hàng lanh lảnh của các tiểu thương: "Linh thảo trăm năm đây! Cải thiện linh căn, tăng cường tu vi!", "Pháp khí thượng phẩm, đã được cường hóa ba lần! Giá cả phải chăng!", "Thanh kiếm này uống máu vô số yêu thú, sắc bén vô cùng!". Xen lẫn vào đó là tiếng mặc cả ồn ào của khách hàng, tiếng bước chân vội vã của tu sĩ, tiếng pháp khí va chạm nhẹ khi được kiểm tra, và cả tiếng nhạc du dương từ một gánh hát rong ở góc phố. Mùi hương cũng phong phú không kém: mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ các quầy hàng bán xiên nướng linh thú, bánh rán linh mễ; mùi gia vị nồng nàn từ các tiệm thuốc bắc; mùi kim loại mới rèn từ các xưởng chế tạo pháp khí; mùi vải vóc mới dệt từ các cửa hàng y phục; và không thể thiếu mùi bụi bặm đặc trưng của một thành phố lớn. Bầu không khí tràn đầy năng lượng, linh khí trong thành phố vừa phải, bị ảnh hưởng bởi sự ra vào liên tục của vô số tu sĩ cấp độ khác nhau. Ánh sáng mặt trời chiếu rực rỡ xuống các con phố, kết hợp với ánh sáng từ vô số đèn lồng và pháp trận thắp sáng, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo.

Dòng người ngày càng đông đúc, náo nhiệt hơn khi họ càng tiến gần đến khu vực trung tâm. Vô số lời bàn tán xôn xao không ngừng lọt vào tai Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo.

"Nghe nói màn phô diễn của Lâm Phong lần này còn lớn hơn cả lần trước của Bách Lý Trần! Hắn muốn chứng minh rằng tốc độ là vua! Không biết lần này hắn sẽ dùng chiêu gì để khiến chúng ta kinh ngạc đây!" Một Giang Hồ Lãng Tử, với bộ y phục phong trần, tay cầm bầu rượu, dáng vẻ bất cần, đang hào hứng kể lể cho nhóm bạn đồng hành. Hắn hớp một ngụm rượu lớn, ánh mắt lấp lánh sự mong chờ. "Đời người như giấc mộng, có gì đáng bận tâm? Nhưng một màn phô diễn như thế này, thì đáng để ta tốn chút thời gian!"

"Không chỉ là tốc độ, ta nghe nói hắn còn có một loại thần thông có thể hấp thu linh khí xung quanh với tốc độ kinh người, khiến cho đối thủ không kịp phản ứng!" Một tu sĩ khác chen vào, giọng nói đầy vẻ ngưỡng mộ.

"Đúng vậy, cái tên Lâm Phong này, hắn giống như một ngôi sao chổi, đột nhiên xuất hiện và càn quét tất cả các bảng xếp hạng thiên tài. Các tông môn lớn đều đang tranh giành hắn!"

"Thế nhưng, ta nghe nói Lâm Phong hành sự có chút ngông cuồng, không biết có phải là do tu vi tăng tiến quá nhanh mà tâm cảnh chưa vững không?" Một giọng nói dè dặt vang lên, nhưng nhanh chóng bị những lời tán dương khác lấn át.

Lục Trường Sinh bước đi giữa dòng người, vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi tai hắn không bỏ sót bất kỳ lời bàn tán nào. Nội tâm hắn khẽ động. *Tốc độ... liệu có thể thay thế cho sự vững chắc? Hay đó chỉ là một vẻ ngoài hào nhoáng, che giấu những nguy hiểm tiềm tàng?* Hắn nhớ lại những lời thầy hắn từng nói: "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Con đường của Lâm Phong rõ ràng là một con đường của tốc độ và sức mạnh bùng nổ, hoàn toàn đối lập với con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đang theo đuổi – con đường của sự bền vững, của đạo tâm kiên cố. Hắn không hề có ý định phán xét, chỉ muốn quan sát, để từ đó chiêm nghiệm và củng cố vững chắc hơn đạo của chính mình.

"Trường Sinh huynh, huynh thấy chưa? Cả thành đều xôn xao vì hắn! Hắn đúng là con cưng của thời đại này," Tiêu Hạo hào hứng vỗ vai Lục Trường Sinh, đôi mắt hắn sáng rực, như muốn nói "ta đã nói rồi mà". Tiêu Hạo lúc này không còn suy tư nhiều như tối qua, mà lại bị cuốn theo không khí cuồng nhiệt của đám đông. Hắn liên tục buôn chuyện, chỉ trỏ những nhóm tu sĩ đang tụ tập bàn luận, những hàng quán bán đồ lưu niệm liên quan đến Lâm Phong. "Nghe nói lần này Vạn Pháp Tông cũng cử người đến quan sát. Thậm chí có tin đồn là Vạn Pháp Tông Chủ cũng sẽ đích thân đến! Điều này cho thấy Lâm Phong có ảnh hưởng lớn đến mức nào!"

Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn lướt qua đám đông, quan sát từng biểu cảm, từng cử chỉ của những người xung quanh. Hắn thấy những ánh mắt ngưỡng mộ, những lời nói ca tụng, nhưng cũng không thiếu những ánh mắt hoài nghi, những lời xì xào bàn tán về sự "ngông cuồng" của Lâm Phong. Điều đó khiến hắn càng thêm khẳng định rằng, trong thế giới tu hành này, không có gì là tuyệt đối. Mọi thứ đều có hai mặt, và một người tu sĩ chân chính cần phải nhìn thấu được bản chất bên trong, chứ không chỉ bị mê hoặc bởi vẻ hào nhoáng bên ngoài. *Sức mạnh bùng nổ có thể gây kinh ngạc, nhưng liệu nó có bền vững? Liệu nó có thể chống đỡ được phong ba bão táp của đại thế biến thiên, hay sẽ tan vỡ như bong bóng xà phòng?* Những câu hỏi đó cứ quanh quẩn trong tâm trí hắn, trở thành động lực để hắn tiếp tục hành trình chiêm nghiệm. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc của số đông, sự khao khát được chứng kiến những điều phi thường, nhưng trong lòng hắn vẫn giữ một sự điềm tĩnh lạ thường, một sự tách biệt khỏi dòng chảy cuồng nhiệt ấy.

Cuối cùng, sau khi len lỏi qua dòng người đông như trẩy hội, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cũng đến được ngoại vi khu vực đã được thiết lập cho màn phô diễn của Lâm Phong. Đó là một quảng trường rộng lớn nằm ở trung tâm Vạn Tượng Thành, thường ngày là nơi giao dịch của các thương hội lớn, nay đã được phong tỏa hoàn toàn. Xung quanh quảng trường, những cột đá cao vút được dựng lên, trên đó khắc vô số phù văn phức tạp, tạo thành một trận pháp hộ vệ kiên cố. Trận pháp này không chỉ để bảo vệ Lâm Phong trong quá trình phô diễn, mà còn để ngăn chặn những kẻ có ý đồ xấu, đồng thời đảm bảo an toàn cho đám đông khán giả.

Các tu sĩ đến sớm đã tìm được những vị trí quan sát tốt nhất trên các mái nhà, ban công của những tòa kiến trúc xung quanh, hoặc đứng chen chúc phía sau hàng rào bảo vệ. Không khí ở đây đặc quánh sự mong chờ và phấn khích. Những tiếng xì xào bàn tán trở nên nhỏ hơn, nhường chỗ cho sự im lặng căng thẳng và hồi hộp. Trên khắp quảng trường, những tu sĩ mặc y phục của các tông môn lớn như Vạn Pháp Tông, Thiên Kiếm Các, hay Lạc Hà Cung đứng gác, dáng vẻ nghiêm trang và cảnh giác. Họ không chỉ là vệ binh, mà còn là những nhân chứng, đại diện cho các thế lực lớn đến quan sát màn phô diễn này.

Tiêu Hạo há hốc mồm, ánh mắt quét một vòng quanh quảng trường. "Oa! Lớn thật! Trận pháp hộ vệ cũng không đơn giản. Xem ra Vạn Tượng Thành rất coi trọng màn biểu diễn này. Nhìn những phù văn kia kìa, chắc chắn là do một trận pháp sư cấp cao bố trí!" Hắn định chen lên phía trước để tìm một vị trí đẹp hơn, nhưng Lục Trường Sinh nhẹ nhàng giữ hắn lại.

"Càng phô trương, càng dễ gặp rắc rối. Nhưng cũng là cơ hội tốt để ta chiêm nghiệm," Lục Trường Sinh cất giọng bình thản, không chút dao động. Hắn đưa mắt quét qua toàn cảnh, ghi nhớ từng chi tiết về bố cục, về dòng người, về các điểm yếu của trận pháp, và cả không khí chung. Hắn tìm một vị trí tương đối khuất, gần một cây cổ thụ lớn với tán lá rậm rạp, nơi ít người chú ý đến nhưng vẫn có thể quan sát rõ ràng toàn bộ quảng trường. Ngoại hình của hắn với bộ đạo bào giản dị, khuôn mặt trầm tĩnh, khiến hắn dễ dàng hòa mình vào đám đông mà không gây sự chú ý.

*Sự phô trương này, liệu có phải là bản chất của "đạo tốc độ" mà Lâm Phong đang theo đuổi? Hay chỉ là một cách để củng cố danh tiếng, thu hút tài nguyên?* Lục Trường Sinh thầm nghĩ. *Một đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, đâu cần phô trương như vậy? Nhưng có lẽ, con đường của mỗi người là khác nhau. Hắn cần danh tiếng, cần sự công nhận để đạt được mục tiêu của mình. Ta thì không. Ta chỉ cần một con đường vững chắc, không bị lay động bởi ngoại cảnh.* Hắn nhắm mắt lại một thoáng, cảm nhận linh khí xung quanh, rồi lại mở ra, ánh mắt trở nên kiên định. Việc quan sát Lâm Phong không chỉ là quan sát một cá nhân, mà còn là quan sát một triết lý tu hành, một xu thế đang thịnh hành trong thời đại này.

Tiêu Hạo cuối cùng cũng chịu dừng lại, hắn nhìn Lục Trường Sinh với vẻ khó hiểu. "Huynh không muốn chen lên phía trước sao? Sẽ không nhìn rõ mất!"

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Thị giác có thể bị lừa dối, nhưng tâm nhãn thì không. Ta không cần nhìn rõ từng chiêu thức, ta cần cảm nhận được bản chất. Sức mạnh bùng nổ, tốc độ kinh người, tất cả đều có thể là ảo ảnh nếu không có một đạo tâm vững vàng chống đỡ." Hắn nói, giọng điệu vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Trong thời đại hỗn loạn này, nhiều người chạy theo sức mạnh bùng nổ, chạy theo tốc độ thăng cấp. Nhưng sức mạnh ấy có thể là con dao hai lưỡi. Một đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, mới là thứ cần thiết nhất để đứng vững giữa phong ba." Hắn quay sang Tiêu Hạo, ánh mắt sâu thẳm. "Chúng ta không đến đây để chạy theo đám đông, mà là để chiêm nghiệm. Để hiểu rõ hơn về những con đường tu hành khác nhau, và để củng cố vững chắc hơn nữa đạo của riêng mình."

Tiêu Hạo trầm ngâm, hắn hiểu ý Lục Trường Sinh. Hắn không còn cố gắng chen lấn nữa, mà cũng tìm một chỗ dựa vào gốc cây, bắt đầu quan sát mọi người xung quanh, lắng nghe những lời bàn tán, nhưng lần này, hắn không còn chỉ đơn thuần là háo hức, mà đã bắt đầu học cách nhìn nhận mọi việc một cách sâu sắc hơn, dưới góc độ mà Lục Trường Sinh đã gợi mở. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang muốn hắn tự mình chiêm nghiệm, không chỉ là về Lâm Phong, mà còn về bản chất của tu hành, của cuộc sống.

Lục Trường Sinh đứng đó, như một cái cây cổ thụ vững chãi giữa dòng người huyên náo. Hắn cảm nhận được sức nóng của ánh nắng mặt trời chiếu thẳng xuống quảng trường, tiếng ồn ào của đám đông, mùi thức ăn đường phố và hương liệu pha lẫn trong không khí. Tất cả những chi tiết cảm giác đó đều được hắn thu nạp, nhưng không làm xao động sự tĩnh lặng trong tâm trí. Hắn biết rằng, màn phô diễn sắp tới của Lâm Phong không chỉ là một sự kiện đơn thuần, mà còn là một cơ hội để hắn tiếp tục chiêm nghiệm, để hiểu rõ hơn về những con đường tu hành khác, và để củng cố vững chắc hơn nữa đạo của riêng mình. Con đường ấy, tuy chậm rãi, nhưng lại là con đường mà hắn tin tưởng, con đường duy nhất có thể giúp hắn đứng vững giữa đại thế biến động. Và có lẽ, đây cũng là cơ hội để hắn hiểu rõ hơn về những mối nguy tiềm ẩn đằng sau sự tôn sùng tốc độ, một sự chuẩn bị cần thiết cho những biến cố lớn hơn đang chờ đợi Cửu Thiên Linh Giới.

Trong thâm tâm, Lục Trường Sinh hiểu rằng, sự kiện này sẽ thu hút sự chú ý của rất nhiều thế lực, và có thể là tiền đề cho sự xuất hiện của các nhân vật quan trọng khác, hoặc thậm chí là khởi nguồn cho những sự cố liên quan đến tà khí đã được phong ấn trong Ma Uyên. Hắn không tìm kiếm rắc rối, nhưng cũng không thể tránh né nếu nó tìm đến. Tất cả những gì hắn có thể làm, là giữ vững đạo tâm, chiêm nghiệm vạn vật, và chuẩn bị sẵn sàng. Ánh mắt hắn lướt qua một góc khuất của quảng trường, nơi có một bóng người áo trắng thoáng ẩn hiện rồi biến mất. *Linh khí quen thuộc... Mộc Thanh Y?* Hắn khẽ nhíu mày, nhưng rồi lại giãn ra. Mọi sự vật, hiện tượng đều có nhân duyên của nó. Hắn sẽ không chủ động tìm kiếm, mà chờ đợi duyên số tự đến. Với hắn, mọi cuộc gặp gỡ, mọi sự kiện, đều là một phần của đại đạo, đáng để chiêm nghiệm. Quảng trường đã chật kín người, không khí như nín thở chờ đợi, và Lục Trường Sinh biết, màn kịch của "tốc độ" sắp bắt đầu.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free