Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 227: Lời Đồn Về Lâm Phong: Khi Tốc Độ Lên Ngôi

Màn đêm buông xuống, không khí Vạn Tượng Thành trở nên tịch mịch hơn, nhưng không vì thế mà giảm đi vẻ tráng lệ của nó dưới ánh trăng. Mộc Thanh Y, tựa như một bóng ma nhẹ nhàng, lướt đi trên những mái ngói rêu phong, thân ảnh thanh thoát dần hòa vào màn sương sớm còn vương vấn. Quyết định đã được hạ, tâm ý đã định, nàng không còn là người quan sát đơn thuần nữa. Mục tiêu của nàng, Lục Trường Sinh, lúc này có lẽ vẫn còn đang chìm trong tu luyện hoặc chiêm nghiệm, không hề hay biết rằng đã có một bóng hình đang chủ động tiến về phía hắn, mang theo bao nhiêu suy tư và hy vọng về một con đường mới cho Cửu Thiên Linh Giới.

***

Sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua lớp sương mỏng giăng mắc trên những mái nhà cong vút, Vạn Tượng Thành đã bắt đầu rộn ràng. Tiếng rao hàng từ các con phố xa xăm vọng lại, tiếng chuông chùa thanh thoát từ những ngôi miếu cổ kính vang vọng, hòa cùng tiếng bước chân vội vã của những tu sĩ và phàm nhân. Tại Tụ Linh Các, nơi linh khí tụ hội, sự nhộn nhịp càng trở nên rõ nét. Kiến trúc nơi đây mang vẻ cổ kính nhưng không kém phần trang trọng, với những cột gỗ chạm khắc tinh xảo, những bức bình phong sơn thủy hữu tình, và những chiếc đèn lồng lụa đỏ treo cao, tỏa ánh sáng ấm cúng.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã yên vị tại một chiếc bàn nhỏ nép mình trong góc, tránh xa sự ồn ào của đại sảnh nhưng vẫn đủ gần để nắm bắt được mọi động tĩnh xung quanh. Hương thơm nồng nàn của trà linh thảo mới pha hòa quyện với mùi bánh bao nhân thịt đậm đà, mùi cháo nóng hổi tỏa ra từ bếp, cùng một chút mùi rượu linh tửu thoang thoảng từ những bàn rượu sớm, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác kích thích. Tiếng người nói chuyện xôn xao như ong vỡ tổ, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nhạc cụ cổ truyền từ một lầu cao nào đó vọng xuống, tất cả tạo nên một không khí vừa hỗn tạp vừa tràn đầy sức sống.

Tiêu Hạo, với đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo qua đảo lại, thu thập mọi mẩu tin tức như một con chim sẻ đang tìm hạt, chợt vỗ mạnh tay xuống bàn, vẻ mặt hưng phấn đến tột độ. "Trường Sinh huynh, huynh có nghe gì chưa? Lâm Phong đó, 'Thiên Tài Tốc Độ' của Vạn Kiếm Sơn Trang, sắp công khai phô diễn tu luyện tại quảng trường trung tâm Vạn Tượng Thành!" Giọng Tiêu Hạo vang lên đầy hào hứng, thu hút vài ánh mắt tò mò từ những bàn xung quanh. Hắn không hề che giấu sự ngưỡng mộ và phấn khích của mình. "Nghe nói hắn chỉ mất vỏn vẹn năm năm đã từ phàm nhân bước vào Nguyên Anh cảnh, đúng là một kỳ tích hiếm thấy trong nghìn năm qua!"

Lục Trường Sinh, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, chậm rãi nhấp một ngụm trà linh thảo ấm nóng. Hương trà thanh khiết lan tỏa trong khoang miệng, xua tan đi chút lạnh lẽo của buổi sớm mai. Đôi mắt đen láy của hắn khẽ lướt qua Tiêu Hạo, rồi lại hướng về phía những tu sĩ đang bàn tán sôi nổi ở các bàn gần đó. Có người trầm trồ thán phục, có người xuýt xoa không ngớt, lại có người tỏ vẻ nghi ngờ về sự thật đằng sau tốc độ tu luyện kinh người ấy. Tuy nhiên, tựu chung lại, không khí hưng phấn và tò mò bao trùm khắp Tụ Linh Các.

Ông Chủ Quán Trọ, một lão già béo tốt với khuôn mặt phúc hậu, đang đi ngang qua bàn bọn họ, tay cầm chiếc khăn bông trắng tinh lau bàn, chợt dừng lại. Nghe thấy lời của Tiêu Hạo, ông ta mỉm cười xởi lởi, giọng nói sang sảng pha chút nhiệt tình: "Đúng vậy, đúng vậy! Khách quan đây quả là người thạo tin. Ai ai trong Vạn Tượng Thành này mà không biết đến danh tiếng của Lâm công tử cơ chứ! Chàng ta đúng là thiên tài hiếm có, tu vi tiến triển thần tốc, khiến bao kẻ phải ngước nhìn. Người ta đồn rằng hắn chỉ mất vài năm đã đạt đến cảnh giới mà người khác phải mất hàng thập kỷ, thậm chí cả đời cũng chưa chắc chạm tới được!" Ông ta nói đoạn, lắc đầu lia lịa, vẻ mặt đầy thán phục. "Mấy ngày nay, chuyện Lâm công tử sắp công khai phô diễn đã trở thành đề tài nóng hổi nhất Vạn Tượng Thành này rồi. Các vị tu sĩ khắp nơi đổ về, chỉ mong được một lần chiêm ngưỡng phong thái của vị thiên tài trẻ tuổi ấy."

Tiêu Hạo gật đầu lia lịa, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. "Đúng là như vậy! Nghe nói hắn còn có thể dùng kiếm ý để giao đấu với cường giả Nguyên Anh trung kỳ mà không hề kém cạnh. Thật sự là thiên tài trong số thiên tài!"

Lục Trường Sinh vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Trong lòng hắn, một dòng suy nghĩ nhẹ nhàng trôi qua. Tốc độ, sức mạnh, những thứ mà thế gian này vẫn luôn tôn sùng và theo đuổi. Lâm Phong, rõ ràng là một đại diện tiêu biểu cho con đường đó. Hắn không phủ nhận tài năng của Lâm Phong, cũng không phán xét con đường mà vị thiên tài kia lựa chọn. Mỗi người một đạo, mỗi người một duyên. Nhưng liệu rằng, tốc độ có phải là tất cả? Liệu rằng, sự thăng tiến thần tốc có luôn đi kèm với một nền tảng vững chắc? Đạo của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, lại là con đường của sự chậm rãi, của sự bền bỉ, của đạo tâm kiên cố vững như bàn thạch. Con đường ấy, trong mắt thế gian, có thể là sự yếu kém, là sự ngụy biện cho thiếu sót thiên phú. Nhưng Lục Trường Sinh biết, đó là con đường chân chính nhất, con đường mà hắn tin tưởng, con đường giúp hắn vững vàng trước mọi sóng gió của đại thế.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đã xua tan gần hết sương sớm, khiến Vạn Tượng Thành trở nên rực rỡ và sống động hơn bao giờ hết. Những mái nhà, những con đường lát đá xanh, những bức tường rêu phong, tất cả đều tắm mình trong ánh nắng vàng óng. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ, tiếng vó ngựa lọc cọc từ xa, tiếng cười nói giòn tan của những đứa trẻ, tất cả như một bức tranh sinh động, nhưng trong tâm trí Lục Trường Sinh, hắn lại nghe thấy một nhịp điệu khác, nhịp điệu của sự biến động, của những hiểm họa đang âm thầm kéo đến. Liệu con đường của Lâm Phong, con đường của tốc độ, có thể đối mặt với những tai ương ấy? Hay sẽ là con đường của đạo tâm kiên cố, bền vững, mới có thể gánh vác thiên hạ? Hắn không vội đưa ra câu trả lời, chỉ thầm nhủ: "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Mọi con đường đều dẫn đến mục đích, nhưng cái đích ấy có thật sự là chân lý hay không, còn phải đợi thời gian chứng minh." Hắn khẽ thở dài một tiếng, gần như không thể nhận ra, rồi lại tiếp tục thưởng thức bữa sáng trong sự tĩnh lặng của riêng mình, mặc cho Tiêu Hạo vẫn đang say sưa bàn luận về Lâm Phong và những kỳ tích của hắn.

***

Sau bữa sáng tại Tụ Linh Các, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo quyết định đến Linh Khí Phường để tìm mua một vài loại linh thảo cần thiết. Linh Khí Phường, đúng như tên gọi, là nơi tập trung vô số cửa hàng linh khí, linh dược, pháp bảo, và đủ loại kỳ trân dị bảo khác. Nơi đây là một mê cung của những con hẻm nhỏ, những con đường lát đá gồ ghề, và những cửa hàng san sát nhau, từ những tiệm trang hoàng lộng lẫy đến những lều quán tạm bợ bày bán đủ thứ thượng vàng hạ cám. Ánh sáng rực rỡ từ các pháp trận chiếu sáng, từ những viên dạ minh châu lớn treo trước cửa hiệu, cùng với ánh nắng gay gắt giữa trưa, khiến không khí càng thêm chói chang và ngột ngạt.

Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng khắp nơi, chen lẫn tiếng mặc cả ồn ào của khách hàng, tiếng pháp khí va chạm lách cách từ một xưởng rèn nào đó, và cả tiếng người nói chuyện huyên náo. Mùi hương ở đây cũng vô cùng đa dạng và hỗn tạp: mùi thảo dược khô hắc nồng, mùi kim loại nung nóng, mùi lưu huỳnh từ các loại hỏa dược, mùi hương liệu quý hiếm, và cả mùi bụi bặm, mồ hôi của dòng người tấp nập. Linh khí ở Linh Khí Phường cũng vì thế mà trở nên hỗn tạp, không còn thanh khiết như ở Tụ Linh Các hay những nơi tu luyện khác.

Dòng người qua lại như mắc cửi, ai ai cũng vội vã, hối hả, tạo nên một cảnh tượng vô cùng sầm uất và náo nhiệt. Tiêu Hạo, với bản tính hiếu động và tò mò, liên tục chỉ trỏ, bình luận về những món đồ kỳ lạ bày bán hai bên đường. "Trường Sinh huynh nhìn xem, viên đá này tỏa ra linh khí thật mạnh! Chắc chắn là một loại linh thạch hiếm có!" hay "Kìa, bộ pháp bào kia được thêu bằng tơ băng tằm, nhìn thật tinh xảo!" Hắn nói không ngừng nghỉ, nhưng đôi tai vẫn không bỏ qua bất kỳ mẩu tin tức nào từ những người xung quanh.

Và quả nhiên, dù đi đến đâu, câu chuyện về Lâm Phong và màn phô diễn sắp tới của hắn vẫn là đề tài nóng hổi nhất. Tại một quầy bán pháp bảo cũ kỹ, một Giang Hồ Lãng Tử với mái tóc rối bời, tay cầm bầu rượu, dáng vẻ phong trần bất cần đời, đang lớn tiếng nói với vài tu sĩ khác: "Thiên hạ này, còn ai có thể sánh bằng Lâm Phong? Tốc độ tu luyện của hắn quả là nghịch thiên! Màn phô diễn lần này chắc chắn sẽ chấn động toàn bộ Vạn Tượng Thành, thậm chí lan truyền ra cả Lục Vực!" Hắn uống một ngụm rượu lớn, rồi tiếp tục khoa trương: "Đời người như giấc mộng, có gì đáng bận tâm? Chỉ có sức mạnh và tốc độ mới là chân lý của tu hành! Ai không theo kịp sẽ bị đào thải mà thôi!"

Những lời nói của hắn nhận được sự hưởng ứng từ một số người trẻ tuổi, những người khao khát sức mạnh và danh vọng. Tuy nhiên, ở một góc khác, một Vô Danh Tán Tu ăn mặc giản dị, tay cầm một thanh kiếm cũ kỹ, khí chất lạnh lùng, lại khẽ nhíu mày. Hắn đáp lời với vẻ hoài nghi, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực: "Tốc độ thì sao chứ? Tu hành cốt ở bền vững, căn cơ vững chắc mới là đạo lớn. Sợ rằng tốc độ quá nhanh sẽ dẫn đến tâm ma, căn cơ bất ổn, cuối cùng lại rước họa vào thân. Những thiên tài như vậy, ta đã thấy qua không ít, cuối cùng đều yểu mệnh hoặc tẩu hỏa nhập ma. Mấy kẻ ham hư danh, chỉ biết chạy theo tốc độ, e rằng khó mà đi xa trên con đường tu tiên."

Cuộc tranh luận nhỏ nhen ấy nhanh chóng thu hút sự chú ý của Tiêu Hạo. Hắn quay sang Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy suy tư. "Trường Sinh huynh, huynh nghĩ sao? Tốc độ và bền vững, cái nào quan trọng hơn?"

Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt không chút dao động, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Hắn đã nghe quá nhiều những lời bàn tán như vậy trong suốt hành trình của mình. Giữa sự sôi nổi, ồn ào của Linh Khí Phường, những lời nói ấy như những luồng tư tưởng va đập vào nhau, phản ánh rõ nét hai trường phái tu luyện đối lập đang tồn tại trong thế giới này. Một bên là những người tôn sùng tốc độ, coi trọng thành tựu nhanh chóng, và một bên là những người đề cao sự vững chắc, bền bỉ, coi trọng căn cơ và đạo tâm. Hắn, Lục Trường Sinh, chính là hiện thân của vế thứ hai.

Hắn nhớ lại Tàn Pháp Cổ Đạo mà mình tu luyện, một công pháp không mang lại sức mạnh bùng nổ, không hứa hẹn tốc độ thăng cấp kinh người, nhưng lại giúp hắn tôi luyện đạo tâm, ổn định căn cơ, chống lại mọi phản phệ. Con đường của hắn là con đường của sự tích lũy, của sự chiêm nghiệm, của sự thấu hiểu bản chất vạn vật. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn, một ý chí bền bỉ không gì lay chuyển.

Những lời bàn tán về Lâm Phong, về tốc độ tu luyện của hắn, không khiến Lục Trường Sinh cảm thấy ghen tị hay tự ti. Ngược lại, chúng càng củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường mình đã chọn. Hắn hiểu rằng, sức mạnh bùng nổ có thể giúp một người vượt qua một vài hiểm cảnh, nhưng chỉ có đạo tâm kiên cố mới có thể giúp một người đứng vững trước đại thế biến động, trước những tai ương thiên địa. Đặc biệt là trong thời điểm hiện tại, khi linh khí hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh, và tà đạo trỗi dậy, sự ổn định của căn cơ và đạo tâm càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Một con thuyền dù có buồm căng gió lớn đến mấy, nhưng nếu không có đáy vững chắc, vẫn sẽ chìm trong bão tố.

Hắn khẽ siết chặt tay, cảm nhận sức mạnh bình yên đang chảy trong cơ thể mình. Ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong là một quyết tâm sắt đá. Hắn sẽ tiếp tục con đường của mình, không bị lung lay bởi bất kỳ lời đồn đại hay sự so sánh nào. "Đạo của ta, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận," hắn thầm nhủ. Tiêu Hạo vẫn không ngừng nói, nhưng Lục Trường Sinh chỉ khẽ lắc đầu, rồi tiếp tục tìm kiếm những linh thảo cần thiết, giữa cái không khí ồn ào, hỗn loạn của Linh Khí Phường, nơi những tư tưởng tu hành đối lập đang không ngừng va đập vào nhau.

***

Khi ánh nắng ban trưa dần chuyển sang màu vàng cam của buổi chiều tà, nhuộm lên Vạn Tượng Thành một vẻ đẹp trầm mặc và cổ kính, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo rời khỏi Linh Khí Phường, tìm đến một công viên nhỏ nằm sâu trong lòng thành phố. Nơi đây, khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của Tụ Linh Các hay Linh Khí Phường, lại mang một vẻ tĩnh mịch đến lạ thường. Những hàng cây cổ thụ xanh tốt vươn cao, tán lá xum xuê che phủ cả một vùng trời, tạo nên một không gian mát mẻ, trong lành. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo mùi hương của đất ẩm và hoa cỏ dại, xua đi cái nóng bức và mùi tạp uế của thành thị. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả như một bản hòa tấu êm dịu, giúp lòng người thanh thản.

Lục Trường Sinh chọn một gốc cây cổ thụ lớn, thân cây to đến mấy người ôm không xuể, rễ cây trồi lên mặt đất như những con trăn khổng lồ đang cuộn mình. Hắn khoanh chân ngồi xuống dưới gốc cây, hít thở sâu, cảm nhận luồng linh khí thanh khiết và bình yên nơi đây. Hắn nhắm mắt lại, nhập định. Tinh thần hắn chìm sâu vào nội tại, quên đi mọi ồn ào, mọi tạp niệm của thế giới bên ngoài. Hắn cảm nhận từng dòng linh khí chảy trong kinh mạch, cảm nhận sự vững chãi của đạo tâm, và chiêm nghiệm về những điều đã nghe, đã thấy trong suốt một ngày qua.

Tiêu Hạo ngồi cạnh hắn, vẫn còn phấn khích sau những tin tức và cuộc tranh luận đã nghe được. Hắn không nhập định như Lục Trường Sinh, mà chỉ ngồi đó, nhìn ngắm khung cảnh yên bình xung quanh, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn người huynh đệ đang trầm tư. Sau một hồi lâu, khi ánh tà dương đã bắt đầu khuất dần sau những ngọn núi xa xăm, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn trong veo như hồ thu, không một gợn sóng, nhưng sâu thẳm bên trong lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc hơn.

Tiêu Hạo lập tức quay sang, vẻ mặt vẫn đầy tò mò: "Trường Sinh huynh, huynh không thấy Lâm Phong thật đáng ngưỡng mộ sao? Hắn chính là hình mẫu của mọi tu sĩ khao khát tốc độ và sức mạnh! Liệu huynh có đi xem màn phô diễn của hắn không? Ta nghe nói đó sẽ là một sự kiện hiếm có, không nên bỏ lỡ!" Giọng hắn vẫn còn vương vấn sự hưng phấn, nhưng cũng pha chút mong đợi từ Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa trong ánh chiều tà, nhưng lại mang một vẻ thâm thúy khó tả. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những áng mây cuối cùng đang tan dần, rồi cất giọng trầm ấm, chậm rãi, từng chữ từng chữ như gõ vào tâm can người nghe: "Con đường tu hành có vạn nẻo. Mỗi người một duyên, một lựa chọn. Thiên đạo vô thường, vạn vật đều có quy luật riêng của nó. Lâm Phong có đạo của Lâm Phong, ta có đạo của ta." Hắn dừng lại một chút, như để cho những lời đó thấm vào không khí, rồi tiếp tục: "Ta sẽ đi xem, không phải để so sánh, hay để tìm kiếm sự ngưỡng mộ. Mà là để quan sát, và để chiêm nghiệm. Tốc độ, đôi khi, cũng là một loại đạo lý. Nhưng quan trọng hơn, là đạo lý ấy có vững bền hay không, có phù hợp với bản thân hay không, có thể chống đỡ được phong ba bão táp hay không."

Lục Trường Sinh quay đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Tiêu Hạo, sâu thẳm mà bình tĩnh. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Trong thời đại hỗn loạn này, nhiều người chạy theo sức mạnh bùng nổ, chạy theo tốc độ thăng cấp. Nhưng sức mạnh ấy có thể là con dao hai lưỡi. Một đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, mới là thứ cần thiết nhất để đứng vững giữa phong ba." Hắn khẽ thở dài, trong lòng hiện lên hình ảnh Ma Uyên phong ấn đang dần suy yếu, hình ảnh tà khí bắt đầu lan tràn khắp Cửu Thiên Linh Giới. Những hiểm họa đó, không thể chỉ dựa vào tốc độ hay sức mạnh nhất thời mà chống đỡ được.

"Hơn nữa," Lục Trường Sinh nói tiếp, giọng nói mang một chút suy tư, "việc quan sát con đường của người khác cũng là một cách để củng cố đạo của chính mình. Ta muốn xem, con đường tốc độ ấy sẽ dẫn Lâm Phong đi đến đâu. Có lẽ, trong đó có những điều ta có thể học hỏi, hoặc những điều ta cần phải tránh. Mọi sự vật, hiện tượng trong trời đất đều là một phần của đại đạo, đáng để ta chiêm nghiệm."

Tiêu Hạo im lặng lắng nghe, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang suy tư. Hắn chưa từng nghĩ đến việc tu luyện lại có thể được chiêm nghiệm theo một cách sâu sắc như vậy. Trong mắt hắn, Lâm Phong là một mục tiêu để phấn đấu, một tượng đài của sự thành công. Nhưng qua lời Lục Trường Sinh, hắn lại thấy được một chiều sâu khác, một triết lý khác về con đường tu hành. "Trường Sinh huynh nói có lý," Tiêu Hạo cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói có phần trầm hơn bình thường. "Vậy thì, chúng ta sẽ cùng đi xem màn phô diễn của Lâm Phong. Ta tin rằng, với con mắt của huynh, huynh sẽ nhìn thấy những điều mà kẻ phàm phu như ta không thể thấy."

Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía chân trời, nơi ánh sáng cuối ngày đang dần tắt. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của Lâm Phong, của Mộc Thanh Y, của những lời đồn đại về tốc độ và bền vững, tất cả đều hòa quyện vào một dòng chảy suy tư bất tận. Hắn biết rằng, màn phô diễn sắp tới của Lâm Phong không chỉ là một sự kiện đơn thuần, mà còn là một cơ hội để hắn tiếp tục chiêm nghiệm, để hiểu rõ hơn về những con đường tu hành khác, và để củng cố vững chắc hơn nữa đạo của riêng mình. Con đường ấy, tuy chậm rãi, nhưng lại là con đường mà hắn tin tưởng, con đường duy nhất có thể giúp hắn đứng vững giữa đại thế biến động. Và có lẽ, đây cũng là cơ hội để hắn hiểu rõ hơn về những mối nguy tiềm ẩn đằng sau sự tôn sùng tốc độ, một sự chuẩn bị cần thiết cho những biến cố lớn hơn đang chờ đợi Cửu Thiên Linh Giới.

Đêm dần buông, bao trùm lên Vạn Tượng Thành một vẻ huyền ảo và tĩnh mịch. Dưới gốc cây cổ thụ, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo vẫn ngồi đó, hai bóng hình, hai tâm hồn, mỗi người một suy tư, nhưng cùng hướng về một sự kiện sắp tới, nơi con đường của "tốc độ" sẽ được phô diễn, và con đường của "đạo tâm" sẽ được chiêm nghiệm.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free