Cửu thiên linh giới - Chương 226: Bóng Nàng Giữa Phồn Hoa: Tư Lự Đạo Của Người
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả Vạn Tượng Thành, Mộc Thanh Y lặng lẽ đứng trên một mái nhà cổ kính, nhìn xuống dòng người tấp nập bên dưới. Gió nhẹ mơn man mái tóc đen nhánh của nàng, thổi bay những lọn tóc lòa xòa trước trán. Từ vị trí này, nàng có thể bao quát toàn bộ khung cảnh thành phố, nơi những ngọn đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền trời tím sẫm. Từ đây, nàng có thể nghe rõ mồn một tiếng ồn ào của chợ đêm đang bắt đầu, tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng nhạc cụ vang vọng từ các tửu lầu. Nhưng trong tâm trí nàng, những âm thanh đó chỉ là một bản hòa tấu mơ hồ, không thể làm xao nhãng những suy nghĩ đang cuộn trào.
Suốt cả ngày hôm nay, những lời bàn tán về Lục Trường Sinh cứ văng vẳng bên tai nàng, từ những lời ca ngợi có cánh đến những lời chê bai cay độc. Nàng đã nghe thấy tất cả, từ những người bình dân cho đến những tu sĩ lão luyện. Có kẻ coi hắn là một kẻ lập dị, cố chấp với con đường tu hành lỗi thời. Có kẻ lại nhìn hắn như một vị đạo giả thâm sâu, mang đến một luồng gió mới cho giới tu hành đang chạy theo tốc độ và sức mạnh. Sự nghi hoặc ban đầu của nàng về Lục Trường Sinh giờ đây càng thêm phức tạp, xen lẫn một chút tôn trọng miễn cưỡng mà nàng không muốn thừa nhận, cùng với một sự tò mò ngày càng lớn.
Nàng nhớ lại hình ảnh Lục Trường Sinh điềm tĩnh đến lạ lùng giữa tâm điểm của mọi sự chú ý. Khi Lâm Phong, thiên tài kiêu ngạo của giới trẻ, phải trầm tư suy nghĩ, Lục Trường Sinh vẫn chỉ nhấp chén trà nguội. Khi những lời khen ngợi và chê bai bủa vây, hắn vẫn thản nhiên lựa chọn linh liệu, ánh mắt không chút xao động. “Đạo tâm kiên cố... Tàn Pháp Cổ Đạo...” Mộc Thanh Y lẩm bẩm, giọng nói khẽ như làn gió. “Liệu có phải hắn thực sự đã tìm ra một con đường khác cho thời đại này? Một con đường mà chúng ta, những kẻ mãi mê chạy theo tốc độ, đã bỏ lỡ? Hay hắn chỉ là một kẻ cố chấp che đậy sự yếu kém của mình bằng những lời lẽ hoa mỹ, một cách để tự an ủi bản thân?”
Nàng nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những nghi vấn đang làm tâm trí nàng rối bời. Rồi nàng lại mở mắt, ánh mắt phượng sắc bén nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn đêm. Nàng nhớ lại ánh mắt điềm tĩnh, sâu thẳm của Lục Trường Sinh, ánh mắt mà ngay cả khi đối diện với những lời lẽ sắc bén của Lâm Phong, cũng không hề gợn sóng. “Hắn không giống những kẻ phô trương, cũng không giống những kẻ yếu đuối... Một sự mâu thuẫn kỳ lạ.” Hắn không tìm kiếm danh vọng, nhưng danh vọng lại tự tìm đến hắn. Hắn không tranh giành, nhưng lại khiến những kẻ tranh giành phải suy ngẫm. Cái gọi là Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, rốt cuộc là gì mà có thể bồi dưỡng nên một đạo tâm vững vàng đến thế?
Mộc Thanh Y khẽ nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một quyết định đã được đưa ra trong lòng nàng. “Không thể chỉ nghe lời đồn. Ta cần phải tự mình tìm hiểu.” Nàng không thể để những định kiến hay lời đồn thổi làm lu mờ sự thật. Trong bối cảnh Ma Uyên phong ấn suy yếu, tà khí lan tràn, và đại thế đang biến động dữ dội, bất cứ điều gì có thể mang lại hy vọng, dù là nhỏ nhất, đều đáng để nàng dành công sức tìm hiểu. Con đường của Lục Trường Sinh, dù khác biệt đến đâu, cũng có thể chứa đựng một chìa khóa nào đó cho cục diện này. Ánh mắt nàng vẫn khóa chặt vào nơi Lục Trường Sinh từng xuất hiện, dù giờ đây hắn đã hòa vào dòng người tấp nập bên dưới. Sự tò mò trong nàng đã vượt xa khỏi giới hạn của một tu sĩ bình thường, nó đã trở thành một mệnh lệnh, một sự thúc giục không thể chối từ. Mộc Thanh Y, một thiên tài kiệt xuất, đã quyết định sẽ không chỉ quan sát từ xa nữa. Nàng sẽ tiếp cận, sẽ tìm hiểu, để tự mình khám phá bí ẩn mang tên Lục Trường Sinh. Cuộc đàm đạo giữa Lục Trường Sinh và Lâm Phong đã kết thúc, nhưng những hạt giống đạo lý mà Lục Trường Sinh đã gieo, giờ đây đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí của không ít người, trong đó có Mộc Thanh Y, hứa hẹn một sự thay đổi sâu sắc cho Cửu Thiên Linh Giới.
***
Đêm khuya, Vạn Tượng Thành dần chìm vào giấc ngủ. Những tiếng ồn ào ban ngày đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió rì rào qua những mái ngói cổ kính và tiếng côn trùng rỉ rả từ những khu vườn linh thảo. Mộc Thanh Y vẫn đứng trên mái nhà, bộ đạo bào xanh ngọc của nàng khẽ lay động trong gió, như một bức tượng ngọc bích giữa màn đêm thăm thẳm. Đôi mắt phượng của nàng dõi theo bóng dáng Lục Trường Sinh đang điềm nhiên ngồi trong một quán trọ nhỏ dưới kia, có lẽ đang tịnh tu, hoặc chỉ đơn thuần chiêm nghiệm thế sự. Ánh đèn lồng rực rỡ của thành phố về đêm, dù đã mờ đi nhiều phần so với lúc hoàng hôn, vẫn không thể xua tan vẻ trầm tư trên khuôn mặt nàng. Hơi lạnh từ không khí đêm khuya phả vào, mang theo mùi hương phức tạp của thành phố: mùi khói bếp còn vương vấn, mùi trầm hương thoang thoảng từ các đạo quán, và cả mùi bụi đất đặc trưng của những con đường đá cổ xưa. Nàng khẽ siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, cảm nhận sự giao thoa giữa sự ồn ào đã lắng xuống của thế gian và sự tĩnh lặng tuyệt đối trong lòng mình.
Tâm trí nàng không ngừng tái hiện lại từng khoảnh khắc, từng lời nói của Lục Trường Sinh mà nàng đã từng chứng kiến. Lần đầu gặp hắn ở Di Tích Thần Điện, khi mọi tu sĩ đều điên cuồng tranh đoạt cơ duyên sức mạnh, hắn lại kiên định từ chối những cám dỗ đó, chỉ muốn giữ vững đạo tâm, tu luyện căn cơ. Một hành động lạ lùng đến mức khó hiểu vào thời điểm đó, nhưng giờ đây, nhìn lại, nó lại mang một ý nghĩa sâu xa. Sau đó là cuộc đàm đạo với Lâm Phong, một thiên tài kiệt xuất, người luôn đại diện cho con đường 'tốc độ' và 'sức mạnh' tối thượng. Thế nhưng, Lục Trường Sinh đã không hề nao núng trước sự hùng biện của Lâm Phong, mà chỉ nhẹ nhàng khẳng định giá trị của sự 'vững chắc', của 'đạo tâm vững như bàn thạch'. Ánh mắt điềm tĩnh, không chút gợn sóng của hắn khi đối diện với sự kiêu ngạo của Lâm Phong, khắc sâu vào tâm trí Mộc Thanh Y.
Nàng đối chiếu Lục Trường Sinh với những thiên tài mà nàng từng biết, những nhân vật sáng giá trong giới tu hành Cửu Thiên Linh Giới. Từ những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết như Lâm Phong, cho đến những cường giả lão luyện đã đạt đến đỉnh cao cảnh giới. Ai ai cũng khao khát đỉnh cao sức mạnh, không ngừng truy cầu tốc độ và quyền lực, mong muốn vượt qua mọi giới hạn để đạt đến cảnh giới cao hơn, để xưng bá một phương. Ngay cả bản thân nàng, Mộc Thanh Y, cũng đã trải qua vô số thử thách, mài giũa bản thân trên con đường của chính đạo, với mục tiêu bảo vệ chúng sinh, duy trì trật tự. Con đường của nàng cũng đầy rẫy sự tranh đấu, sự cường ngạnh và đôi khi là những lựa chọn khắc nghiệt. Nhưng Lục Trường Sinh thì khác. Hắn như một dòng suối tĩnh lặng chảy ngược dòng, không chạy theo những con sóng dữ dội của thời đại.
Một sự hoài nghi nhẹ nhàng, tựa như làn sương mỏng manh của đêm khuya, dấy lên trong lòng Mộc Thanh Y. "Thiên tài ta gặp, ai cũng muốn nhanh, muốn mạnh. Kể cả ta, cũng luôn tìm cách tinh tiến, không ngừng bồi đắp căn cơ, luyện hóa linh khí, truy cầu những công pháp thượng thừa. Nhưng Lục Trường Sinh, hắn lại chọn con đường khó khăn nhất, chậm nhất, một con đường mà người đời gọi là 'tàn pháp'. Phải chăng, 'đạo tâm kiên cố' không phải là sự yếu đuối, sự ngụy biện cho thiếu sót thiên phú, mà là một loại sức mạnh khác, một thứ ta chưa từng hiểu rõ, hay thậm chí là đã bỏ quên?" Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận sự dao động trong lòng, những mảnh ghép về Lục Trường Sinh dần hình thành một bức tranh khác, phức tạp hơn, nhưng cũng rõ ràng hơn về một con người hoàn toàn khác biệt. Trong tĩnh lặng, nàng nghe thấy tiếng gió đêm nhẹ nhàng luồn qua các ngõ hẻm, tiếng lá cây xào xạc đâu đó xa xa, và cả tiếng tim mình đập đều đặn, như một nhịp điệu của sự chiêm nghiệm sâu sắc. Đôi lúc, nàng còn ngửi thấy mùi hương ngai ngái của đất ẩm, hòa quyện với mùi linh thảo thoang thoảng từ những khu vườn gần đó, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh mịch vừa sống động.
***
Thời gian lặng lẽ trôi qua, màn đêm dần nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh. Sương đêm bắt đầu tan, lơ lửng như những dải lụa mỏng manh trên các mái nhà và con phố, khiến Vạn Tượng Thành như chìm trong một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Không khí giờ đây trở nên lạnh lẽo hơn, nhưng lại mang theo một sự trong lành, tinh khiết, xua tan đi những tạp uế của đêm. Tiếng gà gáy yếu ớt vang lên từ xa, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu.
Sau nhiều giờ suy ngẫm miên man, Mộc Thanh Y từ từ mở mắt. Đôi mắt phượng của nàng giờ đây không còn sự phức tạp hay hoài nghi như lúc ban đầu, thay vào đó là sự kiên định và một loại thấu hiểu mới mẻ, sâu sắc hơn. Nàng nhận ra rằng, trong thế giới tu hành đầy biến động này, nơi sức mạnh và tốc độ được tôn sùng đến mức mù quáng, con đường của Lục Trường Sinh không phải là sự ngụy biện hay yếu đuối. Nó không phải là một cách để che đậy sự thiếu thốn thiên phú, mà là một đạo lý thâm sâu, một sức mạnh nội tại phi thường mà ít ai trong thời đại này có thể đạt được. Đạo tâm kiên cố của hắn, được hun đúc từ "Tàn Pháp Cổ Đạo", có thể không mang lại chiến lực bùng nổ ngay lập tức, nhưng lại là nền tảng vững chắc nhất, kiên cố nhất để đối mặt với mọi tai ương và biến cố. Một đạo tâm vững như bàn thạch, có thể giúp hắn đứng vững trước sóng gió của đại thế, không bị cuốn trôi bởi dòng chảy hỗn loạn của nhân quả.
Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo nhưng tinh khiết tràn vào phổi, thanh lọc tâm trí. "Lục Trường Sinh... ngươi không phải là kẻ yếu đuối hay ngụy biện. Ngươi là người tiên phong cho một con đường khác, một đạo lý mà thế gian đã lãng quên, một chân lý mà chúng ta, những kẻ mãi chạy theo hư danh và tốc độ, đã vô tình bỏ qua." Lời nói của nàng, dù chỉ là nội thoại, nhưng lại vang vọng trong tâm trí nàng như một lời thề. "Đạo của ngươi, con đường tu hành chậm rãi nhưng vững chắc, đạo tâm kiên cố không gì lay chuyển, có lẽ, sẽ là tia hy vọng cho thời đại này, cho Cửu Thiên Linh Giới đang đứng trước bờ vực của sự biến động dữ dội."
Một sự thôi thúc mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng nàng, không chỉ vì tò mò về một tu sĩ khác biệt, mà còn vì một linh cảm rằng con đường của hắn có thể là chìa khóa cho những biến động sắp tới của Cửu Thiên Linh Giới, đặc biệt khi Ma Uyên phong ấn ngày càng suy yếu và tà khí bắt đầu lan tràn. Sự thay đổi trong quan điểm của Mộc Thanh Y, một nhân vật có địa vị và ảnh hưởng trong chính đạo, báo hiệu một sự thay đổi rộng lớn hơn trong cách giới tu hành nhìn nhận Lục Trường Sinh và con đường của hắn, đặc biệt khi họ phải đối mặt với hiểm họa tà đạo.
Nàng khẽ gật đầu, khuôn mặt trái xoan thanh tú hiện lên vẻ quyết đoán, ánh mắt phượng sắc bén giờ đây chứa đựng một tia sáng của sự khai mở. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, một tiếng "ngân" nhẹ nhàng như hưởng ứng, như đồng tình với quyết định của chủ nhân. Mộc Thanh Y quay người, nhẹ nhàng lướt đi trong bóng đêm còn vương vấn sương khói, thân ảnh thanh thoát dần hòa vào màn sương sớm, hướng về phía nơi Lục Trường Sinh vẫn còn đang trầm mặc. Nàng sẽ không chỉ quan sát từ xa nữa. Nàng sẽ tiếp cận, sẽ tìm hiểu, để tự mình khám phá bí ẩn mang tên Lục Trường Sinh, và có lẽ, để cùng hắn tìm ra một con đường cho Cửu Thiên Linh Giới đang chao đảo giữa phong ba.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.