Cửu thiên linh giới - Chương 225: Danh Tiếng Lan Truyền: Đạo Tâm Khác Biệt
Bình minh vừa ló rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, đổ vàng óng ả lên những mái ngói xanh rêu cổ kính của Vạn Tượng Thành. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn chút se lạnh, nhưng đã sớm bị xua tan bởi sự náo nhiệt dần lên của một ngày mới. Trong Tụ Linh Các, một quán trà rượu nổi tiếng với kiến trúc nhiều tầng, trang trí tinh xảo bằng những bức phù điêu chạm khắc hình linh thú và tiên cảnh, Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo đã yên vị tại một góc khuất gần cửa sổ. Khắp nơi, những chiếc đèn lồng giấy lụa đủ màu sắc vẫn còn le lói, hắt thứ ánh sáng ấm cúng lên những bàn ghế gỗ lim bóng loáng, tô điểm thêm vẻ cổ kính, trang trọng cho nơi đây.
Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn và đôi mắt láu lỉnh, không ngừng đảo quanh. Hắn hít hà mùi thơm của món bánh linh trùng chiên giòn, quyện lẫn với hương trà thanh đạm và vị rượu nồng nàn từ những bàn bên cạnh. Tiếng người nói chuyện thì thầm, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nhạc cụ cổ điển vang lên từ một gian riêng, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng êm tai của sự sống. Tuy nhiên, Tiêu Hạo lại tinh ý nhận ra một điều bất thường. Những ánh mắt tò mò, xen lẫn kinh ngạc, thỉnh thoảng lại lướt qua bàn của họ, rồi những tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần, như sợ bị nghe thấy.
“Trường Sinh huynh,” Tiêu Hạo khẽ thì thầm, giọng đầy vẻ hớn hở, không giấu nổi sự phấn khích, “huynh xem kìa! Mọi người đang bàn tán về huynh đó! Cái đạo tâm gì đó của huynh... lợi hại thật!” Hắn chỉ chỉ về phía một nhóm tu sĩ ngồi cách đó không xa, đang chăm chú lắng nghe một lão giả râu tóc bạc phơ kể lể với vẻ mặt say sưa. Thỉnh thoảng, những từ khóa như "Lâm Phong", "đàm đạo", và "đạo tâm kiên cố" lại lọt vào tai hắn.
Lục Trường Sinh, vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, chậm rãi nhấp một ngụm trà Linh Thảo vừa được Ông Chủ Quán Trọ mang đến. Hắn mặc bộ đạo bào màu xám đơn giản, tóc đen dài buộc gọn, khuôn mặt thanh tú không biểu lộ chút cảm xúc nào, hoàn toàn tương phản với vẻ hoạt bát của Tiêu Hạo. Vị trà thanh mát trôi xuống cổ họng, mang theo chút hương vị của núi rừng. Hắn khẽ đặt chén trà xuống, thản nhiên đáp lời Tiêu Hạo, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo chút vẻ bất cần: “Ồn ào quá. Không liên quan đến chúng ta.” Đôi mắt đen láy của hắn khẽ lướt qua một lượt khắp đại sảnh, rồi lại quay về với món điểm tâm trước mặt, như thể những lời đàm tiếu kia chỉ là gió thoảng mây bay, không đáng để hắn bận tâm dù chỉ một chút. Trong tâm thức của hắn, phàm là danh tiếng, đều như phù vân, chớp mắt liền tan biến, không bằng một ngụm trà thanh đạm, một miếng bánh linh vị để no lòng.
Ông Chủ Quán Trọ, với thân hình béo tốt và khuôn mặt phúc hậu, đang đích thân đặt thêm một đĩa bánh bao chay lên bàn. Đôi mắt bé tí của ông ta nheo lại, lấp lánh sự tinh ranh và tò mò. Ông ta đã ở Vạn Tượng Thành này nhiều năm, chứng kiến biết bao thiên tài đến rồi đi, biết bao câu chuyện được thêu dệt, nhưng một người như Lục Trường Sinh thì quả là hiếm thấy. Ông mỉm cười đầy ẩn ý, gật gù: “Vị đạo hữu này quả nhiên bất phàm... Đêm qua đã có tin đồn lan ra rồi, lan nhanh hơn cả tốc độ của Lâm Phong công tử đó chứ. Chỉ trong một đêm, câu chuyện về đạo lý giữa 'tốc độ' và 'vững chắc' đã trở thành chủ đề nóng hổi nhất Vạn Tượng Thành này. Ngay cả những lão bách tính bán hàng rong ở chợ cũng nghe loáng thoáng đâu đó, bàn tán sôi nổi không kém gì các vị tu sĩ.”
Tiêu Hạo nghe vậy, càng thêm phần phấn khích. Hắn gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy tự hào, như thể chính mình là người đã khiến Lâm Phong phải suy ngẫm. Hắn bắt đầu chú ý hơn đến những mảnh đối thoại vụn vặt từ các bàn khác, cố gắng chắp nối chúng lại thành một câu chuyện hoàn chỉnh. Tiếng xì xào không ngừng, xen lẫn tiếng cười vang, tiếng thở dài, và cả những tiếng "chậc chậc" đầy vẻ thán phục. Có kẻ khen Lục Trường Sinh có tầm nhìn xa trông rộng, dám đi ngược lại đại thế. Lại có kẻ cho rằng hắn chỉ là kẻ may mắn, hoặc đang cố gắng che đậy sự yếu kém của mình bằng những lời lẽ hoa mỹ. Bầu không khí trong Tụ Linh Các trở nên sôi động hơn bao giờ hết, không chỉ bởi món ăn ngon, trà rượu nồng, mà còn bởi câu chuyện về một tu sĩ dị biệt vừa xuất hiện tại Vạn Tượng Thành này. Lục Trường Sinh vẫn chỉ im lặng dùng bữa, đôi mắt trầm tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên tán lá, tựa như vạn sự ồn ào thế gian đều không thể chạm tới tâm hồn hắn. Vạn pháp bất xâm, bản tâm bất biến.
***
Buổi trưa, ánh nắng mặt trời trở nên gay gắt, rọi thẳng xuống Linh Khí Phường, khiến những con đường đá lát trở nên nóng bỏng. Dẫu vậy, sự sầm uất và náo nhiệt nơi đây vẫn không hề suy giảm. Hàng trăm cửa hàng lớn nhỏ, từ những tiệm linh dược cổ kính đến những quầy pháp khí sáng choang, rồi cả những lều quán tạm bợ bán đủ thứ kỳ trân dị bảo, tất cả đều san sát nhau, tạo thành một mê cung đường phố đầy màu sắc và âm thanh. Tiếng rao hàng của các Tiểu Bán Hàng non nớt, tiếng mặc cả của các tu sĩ, tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tiếng người nói chuyện ồn ào như ong vỡ tổ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của chợ. Mùi thảo dược nồng nàn, mùi kim loại hăng hắc, mùi lưu huỳnh khét lẹt, và cả mùi hương liệu thơm ngát từ các quầy bán bùa chú, tất cả cùng lẩn quẩn trong không khí, khiến người ta cảm thấy choáng váng nhưng cũng đầy hứng thú. Linh khí nơi đây cũng vô cùng hỗn tạp, do sự tụ tập của vô số linh vật, linh liệu và tu sĩ đủ cấp độ.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang dạo bước giữa dòng người tấp nập. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, đôi mắt hắn lướt qua từng quầy hàng, tập trung vào những món linh liệu cơ bản mà hắn cần để luyện chế một vài loại đan dược bổ trợ. Hắn cẩn thận xem xét dược tính, khí vận của từng loại cỏ cây, đá quý, như một phàm nhân đang chọn lựa rau củ ngoài chợ, hoàn toàn không để tâm đến những ánh mắt soi mói hay những lời bàn tán đang hướng về phía mình.
Tiêu Hạo thì ngược lại. Hắn vừa đi theo Lục Trường Sinh, vừa hóng chuyện, đôi tai vểnh lên nghe ngóng. Vẻ mặt hắn lúc thì hớn hở, lúc thì nhíu mày, lúc lại gật gù tán đồng. Rõ ràng, câu chuyện về cuộc đàm đạo đêm qua đã trở thành chủ đề nóng hổi nhất Linh Khí Phường này.
Tại một quầy hàng bán pháp khí, một Giang Hồ Lãng Tử ăn mặc phong trần, tay cầm bầu rượu, đang mặc cả một thanh kiếm cổ. Hắn vừa nhấp một ngụm rượu, vừa quay sang người bạn đồng hành, giọng nói đầy vẻ hào hứng: “Ngươi nghe gì chưa? Vị Lục Trường Sinh kia, đàm đạo với Lâm Phong mà khiến Lâm Phong phải suy nghĩ lại con đường của mình! Ta nghe nói Lâm Phong công tử, cái người thiên tài mà các tông môn lớn đều tranh giành kia, đêm qua đã phải cúi đầu trước đạo lý của hắn đó!” Hắn vừa nói vừa vung tay, suýt chút nữa làm đổ mấy món đồ trên kệ.
Người bạn đồng hành của hắn, một Giang Hồ Lãng Tử khác, tỏ vẻ nghi ngờ, cau mày đáp lời: “Đạo tâm kiên cố? Ta thấy hắn chỉ là không có tài nguyên, không có thiên phú nghịch thiên như Lâm Phong, đành phải nói vậy để tự an ủi thôi. Tu hành mà không có tốc độ, không có sức mạnh để tranh giành tài nguyên, sớm muộn gì cũng bị đào thải. Thiên địa đại biến, linh khí hỗn loạn, không mạnh mẽ làm sao có thể tự bảo vệ?” Hắn hất hàm về phía Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Hắn chỉ là một phàm nhân may mắn, không hơn không kém. Cái gọi là ‘đạo tâm’ đó, chẳng qua là lời ngụy biện của kẻ yếu thôi.”
Kế bên, một Vô Danh Tán Tu ăn mặc giản dị, tay cầm một thanh kiếm đã cũ, nhưng khí chất lại lạnh lùng và thâm trầm. Hắn đang chậm rãi nhấp một ngụm trà, nghe rõ mồn một cuộc tranh cãi. Khẽ đặt chén trà xuống, hắn cất lời, giọng nói không nhanh không chậm, nhưng lại mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc, đủ sức khiến hai gã lãng tử kia phải im bặt: “Không đơn giản đâu. Con đường tu hành của mỗi người mỗi khác. Hắn có thể không nhanh, không chạy theo tốc độ phù phiếm, nhưng cái 'vững chắc' ấy, cái đạo tâm kiên cố không gì lay chuyển ấy, khó ai bì kịp. Đó là một loại đạo lý khác, một con đường mà không phải ai cũng dám lựa chọn, và không phải ai cũng có thể kiên trì đi đến cùng. Trong thời đại đại thế biến động này, có lẽ đó mới là con đường thật sự dẫn đến sự trường tồn, chứ không phải là sự chớp nhoáng của sức mạnh hay danh vọng.” Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào đám đông đang sôi nổi tranh cãi, khiến họ phải suy ngẫm. Có kẻ gật gù tán đồng, có kẻ vẫn cau mày nghi hoặc, nhưng không khí tranh luận đã dịu đi phần nào, nhường chỗ cho những suy tư cá nhân.
Tiêu Hạo, nghe thấy Vô Danh Tán Tu nói vậy, vẻ mặt càng thêm hãnh diện. Hắn khẽ huých tay Lục Trường Sinh, thì thầm: “Trường Sinh huynh, huynh nổi tiếng thật rồi! Đến cả Tiểu Bán Hàng cũng nghe nói về huynh kìa.” Hắn chỉ về phía một cô bé Tiểu Bán Hàng nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh, mặc chiếc áo vải cũ sờn, đang cầm một rổ hoa quả linh tươi ngon, miệng líu lo rao hàng. Cô bé đang kể cho một tu sĩ lớn tuổi về "vị tiên nhân có đạo tâm vững như bàn thạch" mà cô bé nghe lỏm được. “Mua giúp cháu đi ạ! Hoa quả linh tươi ngon, đạo tâm kiên cố như vị tiên nhân Lục Trường Sinh đó ạ!” Cô bé vừa nói vừa cười khúc khích, không hề hay biết rằng "vị tiên nhân" đang đứng ngay gần mình.
Lục Trường Sinh khẽ liếc nhìn cô bé, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Hắn vẫn thong thả lựa chọn linh liệu, tay cầm một cành linh thảo xanh mướt, ánh mắt tập trung vào những vân đạo ẩn hiện trên lá. Hắn không hề bị những lời bàn tán xung quanh làm xao động, càng không để tâm đến những lời khen chê. Hắn chỉ đơn giản lặp lại lời nói quen thuộc của mình, giọng điệu vẫn điềm tĩnh, không chút gợn sóng: “Danh tiếng như phù vân, không cần để tâm. Quan trọng là tự thân tu hành. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.” Đối với hắn, giá trị của tu hành không nằm ở sự công nhận của thế nhân, mà nằm ở sự kiên định với bản tâm, sự thấu triệt đạo lý của chính mình. Dù thế giới có biến động ra sao, dù có bao lời ong tiếng ve, hắn vẫn sẽ vững bước trên con đường mình đã chọn, không hề dao động.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả Vạn Tượng Thành, Mộc Thanh Y lặng lẽ đứng trên một mái nhà cổ kính, nhìn xuống dòng người tấp nập bên dưới. Gió nhẹ mơn man mái tóc đen nhánh của nàng, thổi bay những lọn tóc lòa xòa trước trán. Từ vị trí này, nàng có thể bao quát toàn bộ khung cảnh thành phố, nơi những ngọn đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền trời tím sẫm. Từ đây, nàng có thể nghe rõ mồn một tiếng ồn ào của chợ đêm đang bắt đầu, tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng nhạc cụ vang vọng từ các tửu lầu. Nhưng trong tâm trí nàng, những âm thanh đó chỉ là một bản hòa tấu mơ hồ, không thể làm xao nhãng những suy nghĩ đang cuộn trào.
Suốt cả ngày hôm nay, những lời bàn tán về Lục Trường Sinh cứ văng vẳng bên tai nàng, từ những lời ca ngợi có cánh đến những lời chê bai cay độc. Nàng đã nghe thấy tất cả, từ những người bình dân cho đến những tu sĩ lão luyện. Có kẻ coi hắn là một kẻ lập dị, cố chấp với con đường tu hành lỗi thời. Có kẻ lại nhìn hắn như một vị đạo giả thâm sâu, mang đến một luồng gió mới cho giới tu hành đang chạy theo tốc độ và sức mạnh. Sự nghi hoặc ban đầu của nàng về Lục Trường Sinh giờ đây càng thêm phức tạp, xen lẫn một chút tôn trọng miễn cưỡng mà nàng không muốn thừa nhận, cùng với một sự tò mò ngày càng lớn.
Nàng nhớ lại hình ảnh Lục Trường Sinh điềm tĩnh đến lạ lùng giữa tâm điểm của mọi sự chú ý. Khi Lâm Phong, thiên tài kiêu ngạo của giới trẻ, phải trầm tư suy nghĩ, Lục Trường Sinh vẫn chỉ nhấp chén trà nguội. Khi những lời khen ngợi và chê bai bủa vây, hắn vẫn thản nhiên lựa chọn linh liệu, ánh mắt không chút xao động. “Đạo tâm kiên cố... Tàn Pháp Cổ Đạo...” Mộc Thanh Y lẩm bẩm, giọng nói khẽ như làn gió. “Liệu có phải hắn thực sự đã tìm ra một con đường khác cho thời đại này? Một con đường mà chúng ta, những kẻ mãi mê chạy theo tốc độ, đã bỏ lỡ? Hay hắn chỉ là một kẻ cố chấp che đậy sự yếu kém của mình bằng những lời lẽ hoa mỹ, một cách để tự an ủi bản thân?”
Nàng nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những nghi vấn đang làm tâm trí nàng rối bời. Rồi nàng lại mở mắt, ánh mắt phượng sắc bén nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn đêm. Nàng nhớ lại ánh mắt điềm tĩnh, sâu thẳm của Lục Trường Sinh, ánh mắt mà ngay cả khi đối diện với những lời lẽ sắc bén của Lâm Phong, cũng không hề gợn sóng. “Hắn không giống những kẻ phô trương, cũng không giống những kẻ yếu đuối... Một sự mâu thuẫn kỳ lạ.” Hắn không tìm kiếm danh vọng, nhưng danh vọng lại tự tìm đến hắn. Hắn không tranh giành, nhưng lại khiến những kẻ tranh giành phải suy ngẫm. Cái gọi là Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, rốt cuộc là gì mà có thể bồi dưỡng nên một đạo tâm vững vàng đến thế?
Mộc Thanh Y khẽ nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một quyết định đã được đưa ra trong lòng nàng. “Không thể chỉ nghe lời đồn. Ta cần phải tự mình tìm hiểu.” Nàng không thể để những định kiến hay lời đồn thổi làm lu mờ sự thật. Trong bối cảnh Ma Uyên phong ấn suy yếu, tà khí lan tràn, và đại thế đang biến động dữ dội, bất cứ điều gì có thể mang lại hy vọng, dù là nhỏ nhất, đều đáng để nàng dành công sức tìm hiểu. Con đường của Lục Trường Sinh, dù khác biệt đến đâu, cũng có thể chứa đựng một chìa khóa nào đó cho cục diện này. Ánh mắt nàng vẫn khóa chặt vào nơi Lục Trường Sinh từng xuất hiện, dù giờ đây hắn đã hòa vào dòng người tấp nập bên dưới. Sự tò mò trong nàng đã vượt xa khỏi giới hạn của một tu sĩ bình thường, nó đã trở thành một mệnh lệnh, một sự thúc giục không thể chối từ. Mộc Thanh Y, một thiên tài kiệt xuất, đã quyết định sẽ không chỉ quan sát từ xa nữa. Nàng sẽ tiếp cận, sẽ tìm hiểu, để tự mình khám phá bí ẩn mang tên Lục Trường Sinh. Cuộc đàm đạo giữa Lục Trường Sinh và Lâm Phong đã kết thúc, nhưng những hạt giống đạo lý mà Lục Trường Sinh đã gieo, giờ đây đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí của không ít người, trong đó có Mộc Thanh Y, hứa hẹn một sự thay đổi sâu sắc cho Cửu Thiên Linh Giới.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.