Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 224: Thiên Tài Đàm Đạo: Tốc Độ và Vững Chắc

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ý bảo không cần bận tâm quá nhiều đến những linh vật bên ngoài. Đối với Lục Trường Sinh, điều quý giá nhất không phải là linh quả tăng cường linh lực, mà là sự kiên định của đạo tâm, là khả năng chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của tu hành. Hắn tiếp tục bước đi, giữ vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Dù trong lòng đã ghi nhận sự hiện diện bí ẩn kia, hắn vẫn quyết định không phản ứng, để mọi thứ diễn ra tự nhiên.

Trên mái nhà cao, Mộc Thanh Y vẫn đứng đó, đôi mắt phượng không hề rời khỏi bóng dáng Lục Trường Sinh. Nàng đã thấy cái nhíu mày rất khẽ của hắn, cảm nhận được sự dao động vi tế trong luồng khí tức của hắn, dù chỉ là thoáng qua. Điều đó chứng tỏ hắn đã nhận ra sự quan sát của nàng. Nhưng hắn lại không quay đầu, không hề có ý định tìm kiếm, chỉ tiếp tục bước đi như thể mọi thứ đều nằm trong dự liệu.

Điều này càng khiến Mộc Thanh Y thêm phần tò mò và suy tư. Một người tu sĩ có thể nhận ra sự theo dõi của nàng, nhưng lại điềm tĩnh đến vậy, không một chút hoảng loạn hay bận tâm. Nàng đã từng nghĩ hắn là một kẻ 'dị đoan', nhưng có lẽ, hắn còn hơn thế. Có lẽ, con đường 'chậm rãi và vững chắc' của hắn thực sự ẩn chứa một loại đại đạo mà bấy lâu nay giới tu hành đã bỏ quên.

Ánh mắt của Mộc Thanh Y dần chuyển từ nghi hoặc sang một sự tôn trọng tiềm ẩn. Nàng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng đã chấp nhận rằng Lục Trường Sinh không phải là một kẻ may mắn hay một kẻ tầm thường. Hắn là một ẩn số, một nhân tố khó lường trong cục diện đại thế đang biến động. Nàng giữ tay trên chuôi kiếm, không rời đi, tiếp tục dõi theo bóng dáng Lục Trường Sinh khuất dần sau con hẻm, để mặc cho những suy nghĩ miên man về hắn, về đạo của hắn, và về tương lai của Cửu Thiên Linh Giới này. Một cuộc 'giao phong' tư tưởng đã bắt đầu, không bằng kiếm kích, mà bằng những ánh mắt và những chiêm nghiệm sâu thẳm.

***

Buổi chiều tà, ánh tà dương đổ vệt vàng óng ả lên những mái ngói lưu ly của Vạn Tượng Thành, nhuộm cả không gian trong một vẻ đẹp cổ kính mà tráng lệ. Gió nhẹ luồn qua các ngõ hẻm, mang theo hơi ấm còn vương vấn của một ngày dài cùng với mùi hương thoang thoảng của đủ loại thảo mộc, hương liệu và thức ăn từ các quán xá. Trong số đó, Tụ Linh Các là một trong những nơi sầm uất nhất, một kiến trúc nhiều tầng vươn cao, được trang trí tinh xảo với những họa tiết mây nước và rồng cuộn, ẩn chứa pháp trận tụ linh khéo léo giúp linh khí nơi đây luôn dồi dào, thanh khiết hơn hẳn những nơi khác trong thành.

Bên trong Tụ Linh Các, không khí nhộn nhịp, sôi động nhưng không đến nỗi hỗn loạn. Tiếng người nói chuyện râm ran như ong vỡ tổ, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nhạc cụ du dương từ một góc sảnh vang lên êm ái, hòa cùng tiếng pháp khí giao dịch lanh canh khẽ khàng. Ánh sáng vàng ấm cúng từ vô số đèn lồng lụa treo khắp nơi chiếu rọi, xua tan đi những góc tối, khiến nơi đây tràn đầy sức sống. Mùi trà thanh khiết, mùi rượu mạnh nồng nàn, mùi thức ăn ngon lành hòa quyện với chút hương trầm thoảng qua, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác kích thích mọi giác quan.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể bao quát được phần lớn đại sảnh nhưng vẫn giữ được sự riêng tư cần thiết. Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào vải thô màu xám quen thuộc, dáng người hơi gầy nhưng toát lên vẻ dẻo dai, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt trầm tư, điềm tĩnh, đang chậm rãi nhấp một ngụm trà linh thảo ấm nóng. Chén trà sứ trắng ngà nằm gọn trong tay hắn, hơi ấm từ đó lan tỏa nhẹ nhàng, làm dịu đi chút mệt mỏi sau cuộc hành trình. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát dòng người tấp nập, những tu sĩ đủ mọi cấp độ, từ phàm nhân có chút tu vi sơ cấp cho đến những cường giả ẩn mình, tất cả đều đang tìm kiếm cơ duyên hay đơn giản chỉ là nghỉ ngơi giữa bộn bề tu hành.

Bên cạnh hắn, Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, đôi mắt láu lỉnh và nụ cười thường trực, thì hoàn toàn trái ngược. Hắn đang say sưa chén điểm tâm linh quả, miệng không ngừng bình luận về những gì mình nhìn thấy.

"Trường Sinh huynh, huynh thấy không? Vạn Tượng Thành này quả nhiên là nơi tụ hội của rồng ẩn hổ phục!" Tiêu Hạo nhồm nhoàm miếng bánh, đôi mắt sáng rực chỉ trỏ khắp nơi. "Mới vài ngày đã thấy không ít thiên tài... Người thì khí thế ngút trời, người thì ẩn tàng bất lộ. Đúng là mở rộng tầm mắt!"

Hắn ngừng lại một chút, nuốt miếng bánh, rồi hạ giọng thì thầm, nhưng vẫn đủ sôi nổi: "À, huynh có nhớ cái tên Lâm Phong hôm trước không? Cái gã mặc áo xanh lam, khí chất phóng khoáng như gió ấy? Nghe nói hắn vừa phá một trận pháp cổ với tốc độ kinh người đấy! Đến cả trưởng lão tông môn cũng phải tấm tắc khen ngợi. Hắn đúng là một thiên tài hiếm có, tu vi tăng tiến như vũ bão, chẳng mấy chốc sẽ trở thành cường giả một phương!"

Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn lướt qua đám đông như thể đang tìm kiếm điều gì đó vô hình. Hắn lắng nghe lời Tiêu Hạo nói, nhưng tâm trí lại không quá tập trung vào những thành tựu của Lâm Phong. Đối với hắn, tốc độ hay sức mạnh không phải là thước đo duy nhất của tu hành. Hắn hít một hơi thật sâu, để mùi trà thanh khiết lan tỏa trong lồng ngực, rồi chậm rãi đặt chén trà xuống.

"Đạo của mỗi người một khác, không thể dùng tốc độ hay sức mạnh đơn thuần để đánh giá tất cả," Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng điềm tĩnh, trầm ấm, gần như hòa vào tiếng ồn ào xung quanh. Lời hắn nói không phải là để phản bác Tiêu Hạo, mà là một sự chiêm nghiệm tự thân, một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn. "Có người tìm cầu sự nhanh chóng để vươn tới đỉnh cao, có người lại chú trọng sự vững chắc để không bao giờ ngã gục. Mỗi con đường đều có cái lý của nó."

Tiêu Hạo nghe vậy thì gật gù, dù có lẽ hắn cũng không hoàn toàn hiểu hết hàm ý sâu xa trong lời của Lục Trường Sinh. Hắn chỉ đơn giản là tin tưởng vào Trường Sinh huynh của mình. "Huynh nói phải. Nhưng mà, tốc độ vẫn là cái lợi thế lớn trong thời buổi này. Nghe nói Ma Uyên có dấu hiệu suy yếu phong ấn rồi, linh khí lại hỗn loạn, tà đạo trỗi dậy. Thiên hạ đang cần những người mạnh mẽ để trấn áp mà."

Lục Trường Sinh không đáp lời, chỉ khẽ mỉm cười. Mùi trà thơm vẫn vương vấn nơi đầu lưỡi, nhưng trong tâm trí hắn lại hiện lên hình ảnh của một dòng sông. Dòng sông chảy xiết có thể cuốn trôi mọi vật cản, nhưng cũng có thể cạn khô hoặc đổi dòng. Dòng sông chảy êm đềm, vững vàng, lại có thể nuôi dưỡng vạn vật, trường tồn cùng tuế nguyệt. Hắn không phủ nhận tầm quan trọng của tốc độ và sức mạnh, nhưng hắn tin rằng, một cái cây chỉ có thể vươn cao khi bộ rễ của nó đủ sâu và vững chãi. Đạo tâm, chính là bộ rễ đó.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh tà dương đã bắt đầu lặn sâu, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngọn đèn lồng bên ngoài Tụ Linh Các và khắp Vạn Tượng Thành bắt đầu thắp sáng, rực rỡ như những vì sao rơi xuống trần gian. Không khí dần trở nên mát mẻ hơn, nhưng sự náo nhiệt của Vạn Tượng Thành thì vẫn không hề suy giảm. Có lẽ, đây chính là nơi mà con đường của hắn sẽ tiếp tục được thử thách, không chỉ bởi tà ma bên ngoài, mà còn bởi những tư tưởng, những con đường khác biệt của nhân gian. Đạo tâm của hắn, liệu có thể giữ vững như bàn thạch trước mọi biến động này? Hắn tự hỏi, rồi lại nhấp thêm một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu dần chuyển thành hậu vị ngọt thanh, như chính quá trình tu hành.

***

Chạng vạng tối, khi ánh nắng chiều đã tắt hẳn, và những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời xanh thẫm, không khí trong Tụ Linh Các càng trở nên ấm cúng và rộn ràng hơn. Tiếng nhạc cụ từ lầu trên vọng xuống càng thêm du dương, tiếng cười nói, cụng chén không ngớt. Bầu không khí tản mát mùi rượu nồng nàn cùng hương liệu từ các món ăn thượng hạng, hòa cùng mùi linh khí tuy có phần hỗn tạp nhưng vẫn mang lại cảm giác dễ chịu.

Đúng lúc Lục Trường Sinh vừa đặt chén trà xuống, một bóng người thanh thoát, tuấn tú xuất hiện ngay bên bàn của hắn. Đó là một nam tử vận y phục màu xanh lam, chất liệu tơ lụa mềm mại tôn lên vóc dáng cao ráo, phóng khoáng. Khuôn mặt hắn góc cạnh, đôi mày kiếm sắc lẹm, ánh mắt tinh anh như chim ưng, ẩn chứa sự tự tin đến kiêu ngạo. Hắn không ai khác chính là Lâm Phong, thiên tài trẻ tuổi đang nổi đình nổi đám khắp Vạn Tượng Thành, người mà Tiêu Hạo vừa nhắc đến.

Lâm Phong không cần mời, chỉ nở một nụ cười đầy tự tin, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, không chút che giấu sự tò mò. Hắn bước đến, đặt nhẹ một chén trà trống lên bàn, rồi tự nhiên ngồi xuống đối diện Lục Trường Sinh, động tác nhanh nhẹn, dứt khoát như một cơn gió lướt qua. Từ hắn toát ra một khí thế mạnh mẽ, tràn đầy sinh lực và sự tự tin, khiến cho những tu sĩ xung quanh cũng phải ngước nhìn, rồi lại thì thầm bàn tán.

Tiêu Hạo, đang ăn ngon lành miếng bánh linh quả, thấy Lâm Phong xuất hiện thì giật mình, miếng bánh suýt chút nữa mắc nghẹn trong cổ họng. Hắn vội vàng đặt đĩa bánh xuống, hơi căng thẳng nhìn Lâm Phong, chuẩn bị ứng phó bất kỳ tình huống nào. Lâm Phong này, khí thế quá mạnh mẽ, không giống như những tu sĩ bình thường.

"Vị đạo hữu này, xin lỗi đã đường đột." Lâm Phong mở lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, mang theo một chút uy lực vô hình. "Ta là Lâm Phong. Từ lần trước gặp mặt ở Linh Khí Phường, ta đã rất tò mò về khí chất điềm tĩnh của đạo hữu. Trong thời đại này, ít ai còn giữ được sự an nhiên như vậy giữa chốn phồn hoa, linh khí hỗn tạp."

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đôi mắt trầm tĩnh không một gợn sóng. Hắn không hề tỏ ra bất ngờ hay dao động trước sự xuất hiện đường đột và lời lẽ thẳng thắn của Lâm Phong. Đạo tâm vững như bàn thạch của hắn đã giúp hắn đón nhận mọi sự việc bằng một thái độ an nhiên, không vội vàng phán xét. Hắn khẽ gật đầu, coi như đáp lại lời chào.

"Lục Trường Sinh." Hắn tự giới thiệu, giọng vẫn điềm tĩnh, không chút dao động. "Có gì đáng để Lâm đạo hữu phải bận tâm?"

Lâm Phong cười khẽ, ánh mắt càng thêm phần sắc bén, như muốn xuyên thấu tâm can Lục Trường Sinh. "Nghe đồn đạo hữu có 'đạo tâm kiên cố', vạn pháp bất xâm, ngay cả khi đối mặt với những biến cố lớn tại Di Tích Thần Điện cũng không hề lay chuyển. Danh tiếng đó đã lan truyền không ít trong giới tu hành. Ta vốn tự tin vào đạo của mình, con đường tốc độ, là không ngừng tiến lên, bứt phá mọi giới hạn. Ta tin rằng chỉ có tốc độ và sức mạnh tuyệt đối mới có thể đối phó với đại thế sắp biến động, với những hiểm họa đang chực chờ."

Hắn ngừng một chút, ánh mắt lóe lên một tia suy tư, nhưng vẫn không che giấu sự kiêu ngạo vốn có. "Nhưng nghe những lời đồn về đạo hữu, về cái gọi là 'tu hành chậm rãi, vững chắc', ta không khỏi tò mò. Có thật sự tu hành chậm rãi, vững chắc lại tốt hơn việc bứt phá mọi giới hạn không? Hay đó chỉ là một sự tự lừa dối, một cách ngụy biện cho những kẻ không có thiên phú nghịch thiên, không đủ sức vươn tới đỉnh cao?"

Lời lẽ của Lâm Phong tuy có phần thẳng thừng, thậm chí là có chút khiêu khích, nhưng Lục Trường Sinh vẫn không hề biểu lộ sự khó chịu. Hắn hiểu rằng, đây không phải là một sự xúc phạm cá nhân, mà là một câu hỏi xuất phát từ sự khác biệt trong tư tưởng tu hành, một sự nghi vấn chân thành của một thiên tài về một con đường mà hắn chưa từng hiểu.

"Mỗi con đường đều có cái lý của nó, Lâm đạo hữu," Lục Trường Sinh chậm rãi đáp, giọng nói trầm ấm như dòng suối chảy qua khe đá, mang theo một sự chắc chắn và sâu lắng. "Sự nhanh chóng có cái lợi của nhanh chóng, nhưng cũng có cái hại của nhanh chóng. Sự chậm rãi có cái bất lợi của chậm rãi, nhưng cũng có cái hay của chậm rãi."

Hắn nhấp một ngụm trà nữa, như để làm dịu đi không khí căng thẳng. "Tốc độ và sức mạnh có thể giúp đạo hữu vượt qua nhiều trở ngại, nhưng liệu nó có giúp đạo hữu hiểu rõ bản chất của trở ngại đó, và quan trọng hơn, hiểu rõ bản chất của chính mình? Đạo tâm kiên cố không phải là không sợ hãi, mà là hiểu rõ nỗi sợ hãi, đối mặt với nó mà không bị nó chi phối. Vạn pháp bất xâm không phải là không bị thương tổn, mà là dù có thương tổn cũng không mất đi bản ngã, không bị ngoại vật làm lay động."

Lâm Phong lắng nghe từng lời của Lục Trường Sinh, ánh mắt sắc bén kia khẽ nheo lại. Hắn không phản bác ngay, mà dường như đang suy ngẫm. Khí chất điềm tĩnh của Lục Trường Sinh, cùng với những lời lẽ tuy đơn giản mà sâu sắc, đã tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cản mọi sự kiêu ngạo hay khiêu khích của Lâm Phong. Hắn cảm thấy mình như đang đối mặt với một mặt hồ tĩnh lặng, mà sâu thẳm bên dưới lại là cả một đại dương mênh mông, khó dò.

Tiêu Hạo ngồi bên cạnh, nghe cuộc đối thoại giữa hai người mà không dám hó hé lời nào. Hắn biết Lâm Phong là một thiên tài cực kỳ đáng gờm, nhưng Lục Trường Sinh cũng không kém cạnh. Cuộc đàm đạo này, tuy không có binh đao nhưng lại ẩn chứa một sự đối kháng tư tưởng mạnh mẽ, khiến hắn không khỏi hồi hộp. Hắn chỉ biết, Lục Trường Sinh huynh của hắn, dù không phô trương sức mạnh, nhưng những lời hắn nói ra luôn có sức nặng và sự thuyết phục kỳ lạ.

Ngoài Tụ Linh Các, trên một mái nhà đối diện, Mộc Thanh Y vẫn đứng đó. Ánh mắt phượng của nàng dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm của Lục Trường Sinh và Lâm Phong. Nàng đã nghe rõ từng lời của Lâm Phong, cũng đã nghe rõ từng lời đáp của Lục Trường Sinh. Trái tim nàng khẽ lay động. Những lời hắn nói, không chỉ là triết lý suông, mà dường như còn ẩn chứa một loại đại đạo mà nàng chưa từng chạm tới. Từ nghi hoặc, ánh mắt nàng dần chuyển sang một sự tập trung cao độ, như thể đang cố gắng ghi nhớ từng chi tiết, từng ngữ điệu trong lời nói của Lục Trường Sinh. Hắn, thực sự là một ẩn số.

***

Đêm dần buông xuống, những ngọn đèn lồng trong Tụ Linh Các rực sáng hơn, chiếu rọi những gương mặt đang say sưa đàm đạo, ăn uống. Tuy nhiên, tại góc khuất của Lục Trường Sinh, không khí lại trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Nhiều tu sĩ xung quanh, vốn đang ồn ào bàn tán, đã dần hạ giọng, thậm chí là ngừng hẳn cuộc trò chuyện để lắng nghe cuộc đàm đạo giữa Lâm Phong và Lục Trường Sinh. Ánh trăng mờ nhạt từ ngoài cửa sổ chiếu vào, tạo nên những vệt sáng bạc lung linh trên sàn gỗ.

Lâm Phong, sau khi nghe Lục Trường Sinh nói, ánh mắt lộ rõ vẻ suy tư. Hắn không còn vẻ kiêu ngạo ban đầu, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy. Hắn hít một hơi sâu, rồi tiếp tục chất vấn, giọng nói tuy vẫn mạnh mẽ nhưng đã giảm đi sự gay gắt.

"Nếu không có tốc độ, làm sao tranh giành cơ duyên? Nếu không đủ sức mạnh, làm sao bảo vệ những người ta quan tâm khi tà ma nổi dậy, khi Ma Uyên có dấu hiệu suy yếu phong ấn?" Lâm Phong nói, lời lẽ đầy nhiệt huyết, như thể đang nói lên nỗi lo chung của cả giới tu hành. "Đại thế biến động, tai ương rình rập. Chậm rãi và vững chắc có thể là đạo lý, nhưng liệu nó có đủ để cứu vớt chúng sinh khỏi họa diệt vong? Thiên tài phải là ngọn cờ dẫn đường, phải là sức mạnh tiên phong, chứ không thể chỉ là những kẻ đứng nhìn, chiêm nghiệm đạo lý vô vi."

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhấp một ngụm trà nhỏ, vị trà đã nguội đi một chút nhưng hậu vị vẫn ngọt thanh. Hắn nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong, lời nói tuy chậm rãi nhưng đầy sức nặng, như những tảng đá lớn được đặt xuống một cách chắc chắn.

"Cơ duyên chân chính không phải là thứ có thể tranh giành bằng tốc độ, Lâm đạo hữu. Cơ duyên đích thực nằm ở sự thấu hiểu, ở sự sẵn sàng tiếp nhận khi thời cơ đến. Nếu tâm không tĩnh, đạo không vững, dù có đoạt được cơ duyên, liệu có thể giữ vững nó, hay sẽ bị chính cơ duyên đó làm phản phệ?" Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những tu sĩ đang lắng nghe. "Sức mạnh mà thiếu đi sự thấu hiểu và vững chắc từ đạo tâm, sẽ như dòng nước xiết không có bờ bến, cuối cùng sẽ tự hủy diệt. Một dòng sông càng chảy xiết, càng dễ cuốn phăng mọi thứ, nhưng cũng càng dễ cạn khô, hoặc thay đổi dòng chảy một cách bất định."

"Tà ma đáng sợ, nhưng tâm ma còn đáng sợ hơn. Ma Uyên suy yếu phong ấn, tà khí lan tràn, đó là họa lớn của thiên hạ. Nhưng nếu bản thân ta cũng bị dục vọng, bị nỗi sợ hãi, bị sự vội vàng chiếm lĩnh, thì chẳng phải chính ta đã trở thành một phần của tà ma đó sao?" Lục Trường Sinh nói, lời lẽ của hắn như gõ vào tâm can những người đang lắng nghe. "Đạo tâm là thành trì cuối cùng, giữ vững nó mới có thể thực sự bảo vệ được tất cả. Bảo vệ chính mình khỏi sự tha hóa, bảo vệ những người ta yêu thương khỏi sự mù quáng, và bảo vệ thiên hạ khỏi sự hỗn loạn đến từ chính lòng người."

Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt hắn giao động. Những lời của Lục Trường Sinh không phải là những lời giáo điều suông, mà là những chiêm nghiệm sâu sắc, chạm đến tận cùng bản chất của tu hành.

"Vậy ý đạo hữu là... chậm rãi mới là nhanh?" Lâm Phong hỏi, giọng nói mang theo một chút hoài nghi, một chút thách thức. "Hay là chỉ là sự ngụy biện cho sự yếu đuối của những kẻ không có thiên phú vượt trội, không đủ sức bứt phá?"

Tiêu Hạo khẽ giật mình, lo lắng nhìn Lục Trường Sinh. Hắn biết Lâm Phong vẫn còn giữ sự kiêu ngạo của mình.

Lục Trường Sinh khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng mà thâm thúy, như ánh trăng rằm chiếu rọi mặt nước. "Chậm rãi không phải là yếu đuối, Lâm đạo hữu, mà là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Nó là sự tích lũy, sự tôi luyện từng chút một, để mỗi bước đi đều vững chắc như bàn thạch, không sợ phong ba bão táp. Nhanh không phải là mạnh, mà đôi khi là liều lĩnh, là bỏ qua những nền tảng quan trọng, dễ dẫn đến cảnh 'công dã tràng'. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nó không chỉ là sự chiêm nghiệm, mà còn là sự thực hành."

Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn Vạn Tượng Thành, chỉ còn lại ánh sáng của đèn lồng và trăng sao. "Đạo của ta không phải là tránh né, mà là thấu hiểu. Thấu hiểu bản thân, thấu hiểu thiên địa, để mỗi bước đi đều vững chắc, không bị ngoại vật làm lay động. Sức mạnh có thể diệt kẻ thù, nhưng đạo tâm mới cứu vớt chính mình khỏi vòng xoáy của dục vọng và ma chướng. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn."

Những lời của Lục Trường Sinh vang vọng khắp Tụ Linh Các, không quá lớn nhưng đủ sức khiến mọi người phải im lặng lắng nghe. Ông Chủ Quán Trọ, một lão già phúc hậu, béo tốt, đang lau bàn bằng chiếc khăn vải cũ, cũng phải dừng tay, đôi mắt bé tí nheo lại nhìn Lục Trường Sinh với vẻ kinh ngạc. Giang Hồ Lãng Tử, một nam tử phong trần với bầu rượu trên tay, đang say sưa lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật gù, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng.

Trên mái nhà đối diện, Mộc Thanh Y khẽ cau mày, nhưng không phải vì khó chịu, mà là vì suy tư. Nàng giữ chặt chuôi kiếm cổ bên hông, toàn thân bất giác căng thẳng. Những lời của Lục Trường Sinh như một luồng chấn động mạnh mẽ, đánh thẳng vào những quan niệm tu hành cố hữu của nàng. Nàng đã từng cho rằng tốc độ và sức mạnh là tối thượng, là điều kiện tiên quyết để tồn tại và phát triển trong thời đại đầy biến động này. Nhưng Lục Trường Sinh lại đưa ra một góc nhìn khác, một con đường khác, mà nàng chưa từng nghĩ tới. Ánh mắt nàng nhìn Lục Trường Sinh không còn sự nghi hoặc đơn thuần, mà đã pha lẫn một sự tôn trọng sâu sắc, cùng với một chút khó hiểu, một chút ngưỡng mộ. Hắn, không phải là kẻ tầm thường. Hắn, có lẽ, đã chạm đến một tầng ý nghĩa khác của đạo.

***

Đêm đã khuya, Tụ Linh Các dần trở nên thưa thớt khách hơn. Tiếng nhạc cụ đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng thì thầm của một vài tu sĩ còn nán lại và tiếng gió xào xạc ngoài cửa sổ. Ánh trăng sáng vằng vặc giờ đây đã bao trùm khắp Vạn Tượng Thành, chiếu rọi qua khung cửa sổ, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa huyền ảo.

Cuộc đối thoại giữa Lục Trường Sinh và Lâm Phong cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh đã thay đổi hoàn toàn. Sự kiêu ngạo ban đầu đã tan biến, thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc và một chút tôn trọng chân thành. Hắn đã lắng nghe, đã chiêm nghiệm, và đã nhận ra rằng con đường của Lục Trường Sinh không phải là sự yếu đuối hay ngụy biện, mà là một loại đại đạo khác, một sự lựa chọn khác, nhưng không kém phần kiên cường và thâm thúy.

"Hôm nay ta đã được khai nhãn." Lâm Phong nói, giọng trầm ấm, không còn vẻ sắc bén như trước. Hắn khẽ cúi đầu, một hành động mà ít ai nghĩ một thiên tài kiêu ngạo như hắn sẽ làm. "Đạo hữu Lục Trường Sinh, có lẽ ta đã quá cố chấp vào cái 'nhanh' mà quên mất cái 'bền', quá chú trọng cái 'sức' mà lơ là cái 'tâm'. Lời đạo hữu hôm nay, như một tiếng chuông cảnh tỉnh, khiến ta phải suy nghĩ lại rất nhiều về con đường tu hành của mình."

Hắn dừng lại, ánh mắt lóe lên một tia sáng quyết tâm. "Hy vọng có ngày được cùng đạo hữu lại đàm đạo, để hiểu sâu hơn về 'đạo tâm kiên cố' của người. Có lẽ, con đường của chúng ta tuy khác biệt, nhưng lại có thể bổ trợ cho nhau. Thiên hạ đại thế đang biến động, Ma Uyên phong ấn suy yếu, tà đạo trỗi dậy, đây không phải là lúc chỉ có một con đường duy nhất."

Nói xong, Lâm Phong không nán lại thêm. Hắn quay người, để lại một bóng lưng đầy suy tư, rồi biến mất vào màn đêm Vạn Tượng Thành, bước chân nhanh nhẹn nhưng không còn vẻ vội vã như lúc đến. Dường như, một hạt giống nghi vấn đã được gieo vào tâm trí hắn, hạt giống của sự chiêm nghiệm và thấu hiểu sâu sắc hơn về tu hành. Cuộc đối thoại này đã mở ra một mối quan hệ mới mẻ, một sự "đối thủ thân thiện" nơi cả hai sẽ cùng chiêm nghiệm và trưởng thành, không phải bằng cách cạnh tranh sức mạnh, mà bằng cách thấu hiểu đạo lý của đối phương.

Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh nhấp chén trà cuối cùng, dường như không bận tâm đến sự rời đi của Lâm Phong hay những lời bàn tán đang bắt đầu râm ran trở lại. Vị trà đã hoàn toàn nguội lạnh, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một sự ấm áp. Hắn không tìm kiếm sự công nhận, nhưng nếu lời nói của hắn có thể khiến một thiên tài như Lâm Phong phải suy ngẫm, phải nhìn lại con đường của mình, thì đó cũng là một loại công đức.

"Trường Sinh huynh, huynh nói hay quá!" Tiêu Hạo hớn hở, vẻ mặt rạng rỡ. Hắn không còn căng thẳng mà thay vào đó là sự phấn khích tột độ. "Tên Lâm Phong kia chắc chắn đã phải suy nghĩ nhiều lắm, nhìn mặt hắn kìa! Hắn kiêu ngạo như vậy mà cũng phải cúi đầu trước huynh đó! Huynh đúng là lợi hại!"

Tiêu Hạo không ngừng kể lại cuộc đối thoại, giọng nói đầy tự hào, như thể chính hắn là người đã đàm đạo cùng Lâm Phong. Những lời nói của Tiêu Hạo, cùng với những tu sĩ đã chứng kiến cuộc đàm đạo, bắt đầu lan truyền khắp quán trà.

Giang Hồ Lãng Tử, sau khi lắng nghe từ đầu đến cuối, vỗ vai người bạn đồng hành bên cạnh, giọng nói đầy vẻ tán thưởng: "Này, ngươi thấy chưa? Vị Lục Trường Sinh này đúng là khác biệt. Không tranh không đoạt, nhưng lời nói lại thâm thúy đến vậy. Danh tiếng 'đạo tâm kiên cố' của hắn quả nhiên không phải hư danh! Ngươi thấy đấy, ngay cả Lâm Phong, thiên tài trẻ tuổi đang lên, cũng phải chịu thua trong cuộc đàm đạo này. Chắc chắn những lời này sẽ sớm truyền đi khắp Vạn Tượng Thành, đến tai các tông môn lớn, và cả những cường giả ẩn mình!"

Ông Chủ Quán Trọ cũng gật gù liên tục, đôi mắt bé tí lấp lánh như đang tính toán điều gì đó. Một khách hàng đặc biệt như Lục Trường Sinh, với danh tiếng đang lên, chắc chắn sẽ mang lại nhiều lợi lộc cho quán của ông.

Trên mái nhà cao, Mộc Thanh Y vẫn đứng đó, như một bức tượng giữa màn đêm. Nàng đã nghe rõ tất cả. Từng lời của Lục Trường Sinh, từng biểu cảm của Lâm Phong, từng lời bàn tán của những người xung quanh, tất cả đều được thu vào đôi mắt phượng của nàng. Nàng thầm suy nghĩ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Lục Trường Sinh. Cuộc đàm đạo này không chỉ khiến Lâm Phong phải suy ngẫm, mà còn khiến nàng phải chiêm nghiệm sâu sắc hơn.

Ma Uyên suy yếu, tà khí lan tràn, các thế lực đang tranh giành. Giới tu hành cần sức mạnh, nhưng có lẽ, họ cũng cần một đạo tâm vững chắc để không lạc lối trong hỗn loạn. Lục Trường Sinh, với con đường "vững chắc" của mình, liệu có thể là chìa khóa để giải quyết cục diện đại thế này? Hay hắn chỉ là một ngọn đèn le lói giữa đêm tối? Ánh mắt nàng vẫn khóa chặt vào Lục Trường Sinh, người vẫn điềm tĩnh nhấp chén trà cuối cùng, dường như không hề hay biết rằng, danh tiếng của mình, cùng với những lời lẽ triết lý của hắn, đã bắt đầu lan truyền như một cơn gió nhẹ khắp Vạn Tượng Thành, thu hút sự chú ý của vô số ánh mắt khác, bao gồm cả những ánh mắt từ các thế lực lớn, và cả những kẻ đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để gây họa. Một cuộc giao phong tư tưởng đã kết thúc, nhưng một chương mới trong hành trình của Lục Trường Sinh, và cả Cửu Thiên Linh Giới, đã thực sự bắt đầu.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free