Cửu thiên linh giới - Chương 223: Ánh Mắt Nghi Hoặc: Mộc Thanh Y Trở Lại
“Sự kiên định,” hắn đáp, giọng nói súc tích, mỗi chữ đều mang theo sức nặng của sự chiêm nghiệm. “Và một cái nhìn khác về bản chất của tu hành.” Hắn không cần phải giải thích dài dòng, bởi vì đạo của hắn không thể dùng lời lẽ để diễn tả hết, mà phải dùng cả cuộc đời để chứng minh. “Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.” Hắn khẳng định, từng lời nói như khắc vào không khí, thể hiện một ý chí sắt đá. Hắn không quan tâm đến sự so sánh, không quan tâm đến những lời đồn đại. Điều quan trọng nhất đối với hắn là giữ vững bản tâm, không bị ngoại vật lay động.
Lâm Phong nghe vậy, đôi mắt hắn khẽ híp lại, nhưng nụ cười trên môi lại càng rõ ràng hơn. Hắn cười khẩy, nhưng ánh mắt vẫn đầy tò mò, không hề có chút khinh thường nào. Hắn có thể cảm nhận được sự chân thành và kiên định trong lời nói của Lục Trường Sinh, một điều mà không phải ai cũng có thể làm được. “Thú vị,” hắn lặp lại, như thể từ ngữ đó là cách duy nhất để diễn tả cảm xúc của mình lúc này. “Hy vọng một ngày nào đó, con đường của ngươi có thể chứng minh giá trị của nó. Chúng ta sẽ gặp lại.”
Nói xong, Lâm Phong không chần chừ thêm nữa. Hắn khẽ xoay người, thân hình lại hóa thành một làn gió nhẹ, lướt qua đám đông và nhanh chóng biến mất hút giữa biển người. Sự xuất hiện của hắn đột ngột, và sự rời đi của hắn cũng bất ngờ không kém, để lại một khoảng lặng ngắn ngủi trong không khí nhộn nhịp của Linh Khí Phường.
Tiêu Hạo thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng. “Hú vía! Hắn đi rồi. Ta cứ tưởng...” Hắn chưa kịp nói hết, Lục Trường Sinh vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt dõi theo hướng Lâm Phong vừa đi, không hề có chút bận tâm hay dao động nào trong lòng. Hắn đã gặp gỡ một thiên tài trẻ tuổi, một đối trọng rõ ràng cho con đường của mình. Cuộc gặp gỡ này, dù ngắn ngủi, cũng đã giúp hắn chiêm nghiệm sâu sắc hơn về sự khác biệt giữa các con đường tu hành, và càng thêm vững tin vào Tàn Pháp Cổ Đạo của mình.
Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Lục Trường Sinh biết rằng đây chỉ là khởi đầu. Vạn Tượng Thành này sẽ còn chứng kiến nhiều cuộc gặp gỡ, nhiều cuộc đối đầu tư tưởng, và nhiều biến động lớn hơn. Con đường của hắn, con đường của sự kiên định và chiêm nghiệm, sẽ tiếp tục được thử thách, và hắn sẵn sàng đối mặt với tất cả. Hắn quay lại nhìn Tiêu Hạo, khẽ mỉm cười, rồi cùng bạn đồng hành tiếp tục bước sâu hơn vào Vạn Tượng Thành, nơi những thử thách và cơ duyên mới đang chờ đợi.
***
Vạn Tượng Thành, danh như ý nghĩa, là một tập hợp của vô vàn hình thái, vô vàn sự sống, vô vàn linh khí hội tụ. Ánh nắng chiều tà đổ vàng trên những mái ngói cong vút, những tháp cao chạm trời và cả những căn nhà gỗ bình dị nép mình bên những con đường lát đá cổ kính. Kiến trúc tại đây quả thực hỗn tạp, phản ánh sự đa dạng của các nền văn hóa, các tông phái, và chủng tộc đã từng ghé thăm, cư ngụ tại mảnh đất màu mỡ này. Những tòa nhà bằng gỗ sẫm màu đứng cạnh những công trình đá uy nghi, bên cạnh lại là những quán trọ gạch nung rêu phong, tất cả tạo nên một bức tranh thị thành vừa cổ kính vừa rộn ràng sức sống.
Tiếng rao hàng của tiểu thương vang vọng, hòa cùng tiếng mặc cả rộn ràng của khách hàng, tiếng pháp khí lấp lánh va vào nhau ở các cửa hàng bách bảo, và tiếng nhạc du dương, khi lại dặt dìu, khi lại hào sảng từ những tửu quán ven đường. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ã, không ngừng nghỉ của cuộc sống thường nhật. Mùi hương cũng không kém phần phong phú: mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi gia vị nồng nàn từ các tiệm thuốc, mùi thảo dược tươi mới, mùi kim loại sắc lạnh từ lò rèn, mùi vải vóc mới tinh từ các sạp lụa, và cả mùi bụi bặm quen thuộc của những con đường đã trải qua hàng vạn năm lịch sử.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước đi giữa dòng người tấp nập, mỗi bước chân đều thấm đẫm sự hối hả của một nơi trung tâm giao thương bậc nhất Cửu Châu. Bầu không khí nơi đây nhộn nhịp, sôi động, tràn đầy năng lượng, như một con sông lớn không ngừng chảy. Linh khí ở Vạn Tượng Thành không dày đặc như ở những thánh địa tu hành hay động thiên phúc địa của các tông môn lớn, nhưng nó vẫn đủ dồi dào, mang theo dấu ấn của vô số tu sĩ cấp cao từng qua lại, giao lưu, thậm chí là giao chiến tại nơi đây. Ánh sáng rực rỡ từ những cửa hàng bày biện tinh xảo, từ những chiếc đèn lồng treo cao, càng làm cho thành phố thêm phần lung linh, huyền ảo khi chiều dần buông.
Tiêu Hạo, với bản tính hoạt bát, không ngừng mắt nhìn ngang ngó dọc, chỉ trỏ những điều mới lạ. Đôi mắt láu lỉnh của hắn sáng bừng lên vẻ thích thú, như một đứa trẻ lạc vào thế giới cổ tích. Hắn quay sang Lục Trường Sinh, giọng nói đầy phấn khích: “Trường Sinh huynh, Vạn Tượng Thành quả nhiên không hổ danh! Linh khí tuy không bằng tông môn nhưng sự phồn thịnh này, cơ duyên cũng không ít đâu! Nhìn xem, kia là Thiên Bảo Các, nghe nói có pháp bảo thượng phẩm xuất thế. Còn kia là Dược Tiên Lâu, nơi hội tụ đủ loại linh đan diệu dược từ khắp nơi trên Tam Giới…”
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, khuôn mặt thanh tú vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, điềm đạm. Đôi mắt đen láy của hắn không ngừng quét qua một lượt những gương mặt vội vã, những dáng vẻ ẩn hiện của tu sĩ các phái, những gian hàng bày bán đủ loại kỳ trân dị bảo. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe những lời bình luận sôi nổi của Tiêu Hạo, đôi khi chỉ khẽ ừ một tiếng, hoặc mỉm cười nhẹ. Hắn cảm nhận được dòng chảy linh khí hỗn độn nhưng lại có một trật tự ngầm bên trong, giống như bản chất của thế giới tu hành: hỗn loạn bên ngoài, nhưng sâu thẳm vẫn tuân theo những quy luật nhất định của đại đạo.
“Hỗn tạp nhưng cũng có trật tự riêng,” Lục Trường Sinh khẽ nói, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu vạn vật. Hắn không chỉ nhìn thấy những gì hiện hữu trước mắt, mà còn cảm nhận được những luồng khí vận, những sợi nhân quả vô hình đang đan xen chằng chịt trong thành phố này. Mỗi con người, mỗi sự vật đều mang theo một đạo của riêng mình, hòa vào dòng chảy chung của vạn vật. Cái nhìn của hắn sâu sắc hơn, không chỉ dừng lại ở sự phồn hoa bề mặt.
Bất chợt, một cảm giác tinh tế lướt qua tâm trí Lục Trường Sinh. Đó không phải là một luồng linh khí cường đại, cũng không phải một ý chí tấn công. Nó là một sự chú ý, một ánh mắt không quá lộ liễu nhưng lại mang theo một sự sắc bén đặc trưng, lặng lẽ dõi theo hắn từ phía xa. Lục Trường Sinh đã quen với việc bị chú ý kể từ khi danh tiếng 'dị thường' của hắn lan truyền, nhưng ánh mắt này lại khác. Nó không phải sự tò mò hời hợt của đám đông, cũng không phải sự hiếu chiến của những kẻ muốn thử tài. Nó mang theo một sự suy tư, một vẻ dò xét cẩn trọng, như thể đang cố gắng thấu hiểu một điều gì đó bí ẩn. Hắn không biểu lộ ra ngoài, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng trong lòng đã ghi nhận sự hiện diện này. Hắn khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí xung quanh và cố gắng xác định nguồn gốc của ánh mắt kia, nhưng nó quá khéo léo ẩn mình giữa vô vàn hơi thở tu sĩ trong Vạn Tượng Thành. Dù vậy, hắn biết, sự chú ý này không hề ác ý, mà thuần túy là sự quan sát.
Lục Trường Sinh không vội vàng tìm kiếm, bởi lẽ trong đạo của hắn, vạn sự tùy duyên. Nếu người kia muốn tiếp cận, tự khắc sẽ có cơ hội. Còn nếu không, sự quan sát này cũng chỉ là một phần của dòng chảy nhân thế, không đủ để lay động đạo tâm vững như bàn thạch của hắn. Hắn tiếp tục bước đi, nhưng trong tâm trí, một sợi nhân quả vô hình dường như đã được kết nối.
***
Cùng lúc đó, trên một mái nhà ngói xanh cổ kính, nằm khuất sau những hàng cây cổ thụ cao vút ở một khu vực ít người qua lại hơn trong Vạn Tượng Thành, một bóng hình thanh thoát đứng lặng lẽ. Nàng là Mộc Thanh Y, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí thoát tục. Dáng người nàng cao ráo, thanh mảnh, nhưng ẩn chứa một sức mạnh nội tại không thể xem thường. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định. Mái tóc đen nhánh dài mượt, được búi cao gọn gàng, càng làm tôn lên vẻ quý phái của nàng. Làn da trắng ngần, đôi môi mỏng thường mím chặt thể hiện sự quyết đoán, nhưng lúc này lại khẽ hé mở, như đang suy tư điều gì đó.
Ánh mắt nàng khóa chặt vào bóng dáng Lục Trường Sinh đang bước đi giữa dòng người tấp nập bên dưới. Đôi mắt phượng ấy không rời hắn nửa bước, như muốn xuyên thấu từng lớp sương mù của những lời đồn đại để nhìn rõ bản chất. Trong tâm trí nàng, những mảnh ký ức về Lục Trường Sinh và những tin đồn gần đây về hắn cứ luân phiên hiện lên. Nàng nhớ lại lần đầu gặp hắn, một tu sĩ có vẻ ngoài bình thường, thậm chí là có phần mộc mạc, nhưng lại sở hữu một sự kiên định lạ lùng, một ánh mắt thâm sâu khác hẳn những phàm nhân hay tu sĩ cấp thấp.
“Lục Trường Sinh…” nàng khẽ lẩm bẩm, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua, nhưng chất chứa muôn vàn suy nghĩ. “Cái tên này, giờ đây lại mang theo quá nhiều lời đồn đại. Một kẻ 'phàm nhân' có thể xoay chuyển cục diện tại Di Tích Thần Điện, không phải bằng sức mạnh, mà bằng 'đạo tâm'? Chuyện này... thật khó tin.”
Nàng đã nghe qua không ít lời bàn tán về sự kiện Di Tích Thần Điện. Giới tu hành đều xôn xao về một 'kẻ dị đoan' không có thiên phú xuất chúng, không có cường lực kinh người, lại có thể bình yên vô sự vượt qua những khảo nghiệm chí mạng, thậm chí còn khiến tà khí bị trấn áp. Hầu hết đều cho rằng đó là do may mắn, hoặc là một loại tà thuật nào đó. Nhưng Mộc Thanh Y, với sự nhạy bén và thấu hiểu sâu sắc về đạo lý tu hành, lại cảm thấy có điều gì đó không bình thường. May mắn có thể giúp một lần, nhưng không thể giúp qua mọi hiểm nguy. Tà thuật thì nàng chưa từng thấy loại nào có thể phát huy hiệu quả như vậy trước uy năng của Di Tích Thần Điện cổ xưa.
Nàng đã từng chiêm nghiệm về ý nghĩa của đạo tâm, về sự kiên định trong tu hành. Nhưng để đạt đến mức độ có thể ảnh hưởng đến một di tích cổ xưa, thậm chí là đối phó với tà khí mạnh mẽ, điều đó vượt quá sức tưởng tượng của nàng. Bản thân nàng, một thiên tài của tông môn chính đạo, từ nhỏ đã được bồi dưỡng bằng những công pháp đỉnh cấp, từng bước vững chắc trên con đường cường giả, nhưng nàng biết, nếu rơi vào hoàn cảnh của Lục Trường Sinh tại Di Tích Thần Điện, nàng chưa chắc đã có thể giữ được bình tĩnh, chứ đừng nói là xoay chuyển cục diện.
Mộc Thanh Y khẽ thở dài. Ngón tay nàng vô thức khẽ chạm vào chuôi thanh kiếm cổ bên hông, một thói quen khi nàng suy tư. Thanh kiếm này đã theo nàng từ những ngày đầu tu luyện, là minh chứng cho con đường kiếm đạo kiên định mà nàng đã chọn. Con đường của nàng là sự sắc bén, là sự dứt khoát, là sự cường đại để bảo vệ chính đạo. Còn con đường của Lục Trường Sinh, theo những gì nàng nghe được, lại là sự chậm rãi, sự trầm tĩnh, sự chiêm nghiệm, và một 'đạo tâm vững như bàn thạch'. Hai con đường hoàn toàn đối lập, nhưng cả hai đều hướng tới mục tiêu cuối cùng của tu hành.
“Liệu có phải là một loại đại đạo khác, mà chúng ta chưa từng biết đến?” nàng tự hỏi. Ánh mắt nàng vẫn không rời Lục Trường Sinh. Hắn vẫn vậy, dáng người không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc. Bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản, không hoa văn, nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường. Không có chút hào quang của một thiên tài, không có khí chất bức người của một cường giả. Hắn chỉ là... Lục Trường Sinh.
Sự mâu thuẫn giữa những gì nàng cảm nhận được từ hắn và những gì nàng nghe được về hắn khiến tâm trí Mộc Thanh Y không ngừng giằng xé. Liệu nàng có nên tin vào những lời đồn thổi, hay tin vào trực giác của mình? Liệu con đường chậm rãi, kiên định của hắn có thực sự là một lối đi hiệu quả trong thời đại đại thế biến động này? Nàng biết, Vạn Tượng Thành này sẽ là nơi tụ hội của vô số thiên tài, của vô số triết lý tu hành. Và có lẽ, đây cũng là nơi để nàng tìm ra câu trả lời cho những nghi hoặc đang tồn tại trong lòng mình.
Mộc Thanh Y không vội vàng tiếp cận. Nàng muốn quan sát thêm. Nàng muốn tự mình chiêm nghiệm, chứ không phải chỉ dựa vào những lời đồn đại. Sự xuất hiện của nàng ở Vạn Tượng Thành không phải ngẫu nhiên. Nàng đang tìm kiếm một loại linh dược quý hiếm, nhưng cũng đồng thời cảm nhận được một luồng khí tức tà đạo đang âm thầm lan tỏa trong thành phố này. Và giờ đây, sự xuất hiện của Lục Trường Sinh, với những câu chuyện kỳ lạ về hắn, càng khiến nàng thêm phần chú ý. Nàng vẫn giữ vững vị trí của mình, đôi mắt phượng sáng ngời không rời khỏi bóng lưng Lục Trường Sinh, trong lòng một sự tò mò sâu sắc hơn đang dần nảy nở.
***
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục cuộc hành trình khám phá Vạn Tượng Thành. Dòng người tấp nập dần thưa thớt hơn khi họ rẽ vào một con hẻm nhỏ, khuất sau những tòa nhà cao tầng. Con hẻm này không còn sự ồn ào, náo nhiệt của phố lớn, thay vào đó là một sự tĩnh lặng tương đối, chỉ còn nghe tiếng gió nhẹ luồn qua các khe tường và tiếng vọng xa xăm của những âm thanh từ đường chính. Ánh nắng chiều cũng không còn gay gắt, chỉ còn những vệt sáng yếu ớt len lỏi qua các mái hiên, tạo nên những mảng sáng tối đan xen trên nền đất ẩm ướt. Mùi hương ở đây cũng khác, không còn sự đa dạng phong phú mà thay vào đó là mùi ẩm mốc nhẹ từ những bức tường rêu phong, mùi khói bếp nhàn nhạt từ những căn nhà khuất sâu, và thoảng chút hương thơm của những loại thảo dược phơi khô treo trước cửa một tiệm thuốc nhỏ.
Tiêu Hạo vẫn đang luyên thuyên không ngừng, đôi mắt sáng lên vẻ thích thú khi kể về những điều hắn nghe ngóng được. “...mà loại linh quả đó, nghe nói chỉ có ở phương Bắc, ăn vào có thể tăng cường linh lực, bổ trợ đạo tâm... Huynh không thấy thú vị sao, Trường Sinh huynh? Ta nghe nói nó còn có thể giúp người ta đột phá cảnh giới nhỏ, dù chỉ một chút thôi, cũng đủ quý giá rồi!” Hắn say sưa kể, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của những vật phẩm trân quý, không hề hay biết đến sự khác thường đang diễn ra xung quanh.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, nhưng tâm trí hắn không hoàn toàn tập trung vào câu chuyện của Tiêu Hạo. Bước chân của hắn vẫn đều đặn, vững vàng, nhưng ánh mắt hắn lại khẽ quét qua những góc khuất, những bóng tối sâu hun hút trong con hẻm. Hắn cảm nhận được luồng khí tức kia, cái ánh mắt dõi theo hắn, không hề rời đi. Thậm chí, khi hắn rẽ vào con hẻm, nơi không gian trở nên yên tĩnh hơn, luồng khí tức đó dường như còn trở nên rõ ràng hơn một chút, mặc dù vẫn ẩn mình rất khéo léo. Lần này, hắn có thể cảm nhận được một sự phức tạp khó tả trong ánh mắt ấy.
Nó không phải là sự tò mò đơn thuần như của Lâm Phong, cũng không phải là ánh nhìn đầy tính toán của những kẻ muốn dò xét. Ánh mắt này... có một sự sắc bén, một sự tinh tường, như thể đang cố gắng phân tích, mổ xẻ hắn từ sâu bên trong. Nhưng đồng thời, nó cũng mang theo một chút hoài nghi, một chút trầm tư, thậm chí là một sự căng thẳng nội tâm.
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, một hành động rất hiếm khi xuất hiện trên khuôn mặt điềm tĩnh của hắn. Đó là một phản ứng rất nhỏ, chỉ thoáng qua trong tích tắc, gần như không thể nhận ra. Hắn đã gặp nhiều ánh mắt dò xét, nhiều ánh nhìn chứa đầy toan tính, nhưng ánh mắt này lại khiến hắn cảm thấy một sự khác biệt. Nó không mang theo sát khí, nhưng lại có một sức nặng vô hình, như một câu hỏi lớn không lời đang được đặt ra.
Hắn không quay đầu lại, không biểu lộ bất kỳ sự bất an nào. Đạo tâm vững như bàn thạch của hắn đã giúp hắn giữ vững sự bình thản trước mọi biến động ngoại cảnh. Hắn chỉ hít một hơi sâu, để luồng linh khí trong cơ thể lưu chuyển một cách nhẹ nhàng, trấn định lại tâm thần. Ánh mắt này, dù phức tạp đến đâu, cũng không thể lay chuyển được bản tâm của hắn.
Lục Trường Sinh (nội tâm): 'Ánh mắt này... không phải của Lâm Phong. Có một sự sắc bén, nhưng cũng có sự... hoài nghi. Là ai đang quan sát ta?' Hắn tự hỏi, nhưng không vội vàng tìm kiếm câu trả lời. Hắn biết, trong Vạn Tượng Thành này, có rất nhiều cường giả ẩn mình, rất nhiều thiên tài đang chờ đợi cơ hội. Việc bị chú ý là điều tất yếu khi hắn đã bắt đầu bước ra khỏi sự ẩn dật. Điều quan trọng không phải là ai đang quan sát, mà là liệu hắn có thể giữ vững bản tâm của mình trước mọi ánh nhìn, mọi lời đồn đại hay không.
Hắn không đáp lời Tiêu Hạo, chỉ khẽ lắc đầu, ý bảo không cần bận tâm quá nhiều đến những linh vật bên ngoài. Đối với Lục Trường Sinh, điều quý giá nhất không phải là linh quả tăng cường linh lực, mà là sự kiên định của đạo tâm, là khả năng chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của tu hành. Hắn tiếp tục bước đi, giữ vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Dù trong lòng đã ghi nhận sự hiện diện bí ẩn kia, hắn vẫn quyết định không phản ứng, để mọi thứ diễn ra tự nhiên.
Trên mái nhà cao, Mộc Thanh Y vẫn đứng đó, đôi mắt phượng không hề rời khỏi bóng dáng Lục Trường Sinh. Nàng đã thấy cái nhíu mày rất khẽ của hắn, cảm nhận được sự dao động vi tế trong luồng khí tức của hắn, dù chỉ là thoáng qua. Điều đó chứng tỏ hắn đã nhận ra sự quan sát của nàng. Nhưng hắn lại không quay đầu, không hề có ý định tìm kiếm, chỉ tiếp tục bước đi như thể mọi thứ đều nằm trong dự liệu.
Điều này càng khiến Mộc Thanh Y thêm phần tò mò và suy tư. Một người tu sĩ có thể nhận ra sự theo dõi của nàng, nhưng lại điềm tĩnh đến vậy, không một chút hoảng loạn hay bận tâm. Nàng đã từng nghĩ hắn là một kẻ 'dị đoan', nhưng có lẽ, hắn còn hơn thế. Có lẽ, con đường 'chậm rãi và vững chắc' của hắn thực sự ẩn chứa một loại đại đạo mà bấy lâu nay giới tu hành đã bỏ quên.
Ánh mắt của Mộc Thanh Y dần chuyển từ nghi hoặc sang một sự tôn trọng tiềm ẩn. Nàng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng đã chấp nhận rằng Lục Trường Sinh không phải là một kẻ may mắn hay một kẻ tầm thường. Hắn là một ẩn số, một nhân tố khó lường trong cục diện đại thế đang biến động. Nàng giữ tay trên chuôi kiếm, không rời đi, tiếp tục dõi theo bóng dáng Lục Trường Sinh khuất dần sau con hẻm, để mặc cho những suy nghĩ miên man về hắn, về đạo của hắn, và về tương lai của Cửu Thiên Linh Giới này. Một cuộc 'giao phong' tư tưởng đã bắt đầu, không bằng kiếm kích, mà bằng những ánh mắt và những chiêm nghiệm sâu thẳm.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.