Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 222: Thiên Tài Xuất Hiện: Đạo Của Tốc Độ và Sự Tò Mò

Con thuyền gỗ lướt nhẹ trên dòng Thanh Thủy Giang, mang theo Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo rời xa những dấu tích cuối cùng của Di Tích Thần Điện, hướng về phía đông nam. Mấy ngày hành trình, những ngọn núi hùng vĩ của Cổ Hoang Sơn Mạch dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những đồng bằng rộng lớn, những dòng sông uốn lượn và những thị trấn sầm uất hơn. Không khí cũng dần trở nên khác biệt, linh khí không còn thuần khiết như nơi hoang dã, mà mang theo một chút hỗn tạp, nhuốm màu nhân gian, nhưng đồng thời lại phảng phất sự sống động, cuồn cuộn mãnh liệt hơn.

Sau chuyến đi dài, vượt qua những con đường mòn heo hút và những thị trấn nhỏ chỉ có vài căn nhà lụp xụp, cuối cùng, một buổi sáng muộn đầy nắng, Vạn Tượng Thành hiện ra trước mắt hai người như một bức tranh hùng vĩ của thế giới tu hành. Từ xa nhìn lại, thành trì này không đơn thuần chỉ là những bức tường đá sừng sững, mà là một quần thể kiến trúc đồ sộ, vươn cao ngất trời, với những mái ngói cong vút như cánh phượng, những tòa tháp chạm khắc tinh xảo vươn mình đón nắng. Các công trình ở đây không tuân theo một phong cách thống nhất, mà là sự pha trộn kỳ lạ giữa kiến trúc cổ kính của các tông môn lâu đời, những nét hoa mỹ của các thế gia phú quý, và cả những dấu vết của nền văn minh đã mất, tạo nên một vẻ đẹp hỗn tạp nhưng đầy cuốn hút. Cả thành trì như một sinh vật khổng lồ đang thở, phả ra hơi thở của linh khí và nhân thế.

Họ đặt chân đến rìa Vạn Tượng Thành, nơi có một cổng thành khổng lồ được canh giữ bởi những tu sĩ mặc giáp trụ sáng loáng. Vừa bước qua cổng, một thế giới hoàn toàn khác mở ra. Đây là Linh Khí Phường, một khu chợ trời rộng lớn, trải dài đến tận chân trời, nơi tụ họp đủ mọi thành phần tu sĩ từ khắp Tam Giới, Lục Vực và Cửu Châu. Cả không gian bỗng chốc vỡ òa trong một bản giao hưởng ồn ã của âm thanh và mùi hương. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả oang oang, tiếng pháp khí thử nghiệm va chạm "keng keng", tiếng chuông bạc lắc lư từ những quầy hàng trang sức, và cả tiếng nhạc du dương từ những quán rượu, trà lâu vang vọng khắp nơi. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một thanh âm đặc trưng của sự phồn hoa, một bản trường ca bất tận về cuộc sống tu hành.

Mùi hương cũng đa dạng không kém. Mùi hăng nồng của linh dược quý hiếm từ những quầy bán thảo mộc, mùi khét nhẹ của kim loại từ lò rèn pháp khí, mùi thơm lừng của các món ăn đường phố, mùi hương trầm từ những am thờ nhỏ, và cả mùi bụi bặm đặc trưng của một thành phố lớn, tất cả cùng lẩn quẩn trong không khí, kích thích mọi giác quan. Linh khí ở đây không còn thanh khiết mà có phần phồn tạp, như một dòng chảy xiết chứa đựng trăm ngàn tạp chất, nhưng lại mang đến cảm giác đầy sinh lực, một nguồn năng lượng sống động không ngừng nghỉ. Những tia nắng buổi sáng lấp lánh trên mái ngói, trên những món đồ linh khí được bày bán, khiến khung cảnh càng thêm rực rỡ và lấp lánh.

Tiêu Hạo, với bản tính hoạt bát và hiếu kỳ, nhanh chóng bị cuốn vào dòng người đông đúc và vô vàn gian hàng hấp dẫn. Đôi mắt hắn láu lỉnh đảo qua đảo lại, không ngừng xuýt xoa. "Trường Sinh, nhìn xem! Vạn Tượng Thành quả nhiên không hổ danh! Linh khí phồn tạp nhưng cũng đầy sinh khí. Ta dám chắc ở đây có đủ loại linh dược quý hiếm, pháp bảo thần kỳ!" Hắn chỉ trỏ vào một quầy hàng bán linh thảo, rồi lại quay sang một gian hàng trưng bày các loại phù chú rực rỡ, vẻ mặt phấn khích như một đứa trẻ lạc vào thế giới kẹo ngọt.

Lục Trường Sinh bước đi bên cạnh, dáng người hơi gầy nhưng thẳng tắp, vẻ mặt điềm tĩnh đến lạ thường giữa sự huyên náo. Hắn không vội vàng bày tỏ cảm xúc, mà chỉ lặng lẽ quan sát. Đôi mắt đen láy của hắn lướt qua từng gương mặt, từng khí tức tu sĩ, từ những phàm nhân buôn bán đến những cường giả ẩn mình trong đám đông. Hắn cảm nhận được sự hỗn tạp của linh khí, sự chen chúc của vô số luồng suy nghĩ, ý chí, và cả những tham vọng không ngừng nghỉ. "Phồn hoa tất có tạp loạn, sinh khí tất có ẩn chứa nguy cơ, Tiêu Hạo," hắn khẽ nói, giọng trầm lắng, như một dòng suối chảy qua đá, nhưng đủ để Tiêu Hạo nghe rõ. "Cứ quan sát đã, đừng vội vàng."

Tiêu Hạo nghe vậy, dù vẫn còn chút bồn chồn, nhưng cũng kiềm chế lại, bước chậm theo Lục Trường Sinh. Hắn biết tính cách của đạo huynh mình, luôn cẩn trọng và thâm sâu. Lục Trường Sinh không chỉ quan sát bằng mắt, mà bằng cả đạo tâm, cảm nhận những dòng chảy vô hình của thế cục. Hắn nhận thấy Lục Trường Sinh đang chăm chú lắng nghe những lời bàn tán xung quanh, những mảnh chuyện vụn vặt trôi nổi trong không khí.

Bỗng nhiên, Tiêu Hạo khẽ giật mình. Hắn vừa nghe loáng thoáng một vài tu sĩ bên cạnh nhắc đến một cái tên quen thuộc. Hắn ghé sát vào Lục Trường Sinh, thì thầm: "Này, huynh nghe gì không? Mấy người kia đang bàn tán về một thiên tài mới nổi, Lâm Phong gì đó, nghe nói tu vi đột phá như bay. Chẳng lẽ là người mà chúng ta từng nghe danh ở Di Tích Thần Điện? Kẻ được mệnh danh là 'Đại Kiếm Khách Cận Cổ'?"

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi dòng người. Hắn cũng đã nghe thấy. Danh tiếng của Lâm Phong không phải mới xuất hiện, nhưng dường như gần đây lại càng được nhắc đến nhiều hơn, đặc biệt là sau sự kiện Di Tích Thần Điện, nơi mà hắn và Lâm Phong vô tình có một sự tương giao vô hình. Hắn nhận thấy, trong những lời bàn tán đó, không chỉ có sự ngưỡng mộ mà còn có cả sự kinh ngạc, thậm chí là một chút sợ hãi trước tốc độ tu luyện khủng khiếp của thiếu niên này. "Giới tu hành vốn là nơi anh hùng xuất hiện như nấm sau mưa," Lục Trường Sinh bình thản đáp, "nhưng kẻ có thể giữ vững đạo tâm, không bị danh lợi mê hoặc, lại chẳng có mấy." Hắn biết rằng Lâm Phong chính là một trong những kẻ được mệnh danh là "Thiên Chi Kiêu Tử", là một ngôi sao sáng chói trên bầu trời tu hành, đại diện cho con đường của tốc độ và sức mạnh tuyệt đối.

Tiêu Hạo vẫn không ngừng ngó nghiêng, vẻ mặt đầy tò mò. "Hừm, nếu huynh ấy thật sự mạnh như lời đồn, thì quả là một đối thủ đáng gờm. Nghe nói, hắn chỉ mất vỏn vẹn ba năm để từ Luyện Khí đột phá Nguyên Anh, và giờ đây, e rằng đã chạm đến Hóa Thần đỉnh phong rồi." Hắn lắc đầu, cảm thán. "Thiên phú như vậy, quả thật nghịch thiên. Ta tự hỏi, con đường mà hắn chọn, liệu có khác biệt gì so với những tu sĩ khác hay không?"

Lục Trường Sinh không trả lời trực tiếp. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa những suy nghĩ mà Tiêu Hạo khó lòng hiểu thấu. Hắn đã từng chiêm nghiệm rất nhiều về các con đường tu hành khác nhau. Con đường mà Lâm Phong đi, là con đường của thiên phú, của tốc độ, của sự cường đại. Đó là con đường mà đa số tu sĩ trong thời đại này khao khát và theo đuổi. Nhưng liệu tốc độ có thật sự là tất cả? Liệu sức mạnh tuyệt đối có đảm bảo cho sự trường tồn của đạo tâm? Những câu hỏi đó cứ lởn vởn trong tâm trí hắn, trở thành một phần của quá trình chiêm nghiệm không ngừng nghỉ. Hắn biết rằng, ở Vạn Tượng Thành này, hắn sẽ không chỉ gặp gỡ Lâm Phong, mà còn nhiều thiên tài khác, mỗi người một con đường, mỗi người một triết lý. Đó sẽ là cơ hội để Tàn Pháp Cổ Đạo được đặt lên bàn cân, để hắn nhìn nhận rõ hơn giá trị của con đường mà mình đã kiên định lựa chọn.

Họ tiếp tục bước đi giữa dòng người. Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng sự dao động của linh khí xung quanh mình, những luồng khí tức mạnh mẽ xen lẫn yếu ớt, những ý niệm thiện ác đan xen. Hắn biết rằng Vạn Tượng Thành này không chỉ là một trung tâm giao thương, mà còn là một cái lồng hổ chứa đầy rồng hổ ẩn mình, nơi các thế lực ngầm tranh giành ảnh hưởng, nơi những âm mưu và bí mật được ủ mưu. Mối đe dọa của Ma Quân Huyết Ảnh, của 'Đại Suy Thoái Tiên Đạo' đang đến gần, và những nơi phồn hoa như Vạn Tượng Thành này chắc chắn sẽ là tâm điểm của những biến động lớn. Hắn hít một hơi thật sâu, để mùi hương của thành phố tràn vào lồng ngực, cảm nhận sự sống động và cũng cả những nguy hiểm tiềm tàng. Đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, không hề lay chuyển trước sự phồn hoa hay những lời đồn thổi. Con đường đã chọn, hắn sẽ đi đến cùng, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

***

Linh Khí Phường càng vào sâu bên trong càng trở nên đông đúc và nhộn nhịp hơn. Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải những tia nắng chói chang xuống những con đường lát đá xanh, khiến không khí trở nên oi ả hơn, nhưng sức sống nơi đây vẫn không hề suy giảm. Tiếng rao bán vẫn vang vọng, tiếng pháp khí thử nghiệm vẫn lách cách, và dòng người vẫn cuồn cuộn trôi đi như một dòng sông không ngừng nghỉ. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang đứng cạnh một quầy hàng bán phù lục, nơi có một lão nhân râu bạc đang say sưa giới thiệu những công dụng thần kỳ của các loại bùa chú. Tiêu Hạo đang lắng nghe một cách chăm chú, còn Lục Trường Sinh thì vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, ánh mắt lướt qua những phù lục được vẽ bằng chu sa đỏ tươi, cảm nhận những luồng linh lực ẩn chứa bên trong.

Đột nhiên, một luồng khí tức mạnh mẽ, sắc bén như một thanh kiếm vừa xuất vỏ, quét qua cả Linh Khí Phường. Khí tức đó không hề che giấu, hùng hồn mà thẳng thắn, mang theo một cảm giác bức bách, khiến nhiều tu sĩ đang bận rộn mua bán phải bất giác dừng lại, ngước nhìn. Một làn gió nhẹ lướt qua, không phải là gió trời mà là do tốc độ di chuyển cực nhanh tạo thành, mang theo chút hương thơm mát lạnh của thảo mộc và kim loại. Ngay sau đó, một bóng người xuất hiện, lướt qua đám đông với một tốc độ khó tin, gần như chỉ là một ảo ảnh mờ ảo, thoáng qua rồi biến mất, rồi lại đột ngột xuất hiện ở một vị trí khác cách đó không xa. Mỗi bước chân của hắn như lướt trên không trung, không hề tạo ra tiếng động, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến những tu sĩ xung quanh phải giãn ra, nhường đường.

Đó chính là Lâm Phong.

Hắn dừng lại một cách đột ngột, thân hình cao ráo, tuấn tú, y phục màu xanh lam phất phới trong gió. Khí tức mạnh mẽ vừa rồi nhanh chóng thu liễm, như một thanh kiếm sắc bén vừa được tra vào vỏ, không còn lộ liễu nữa, nhưng cái uy phong tự nhiên vẫn tỏa ra từ mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt. Đôi mắt sắc bén của Lâm Phong quét qua đám đông, đầy vẻ tự tin và ngạo nghễ, nhưng không hề kiêu căng. Hắn không nhìn ai quá lâu, chỉ lướt qua một cách nhanh chóng, như đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc đơn giản là đang tận hưởng sự chú ý mà mình tạo ra.

"Là Lâm Phong!" Một giọng nói kinh ngạc vang lên từ phía sau Lục Trường Sinh. Đó là Giang Hồ Lãng Tử, người đã gặp họ ở quán trọ trước đó, giờ đang tay cầm bầu rượu, dáng vẻ bất cần nhưng ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Hắn ta lắc đầu, lẩm bẩm: "Tốc độ này... thực sự đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong rồi sao? Quá nhanh! Tuổi trẻ như vậy mà đã có thể đạt được cảnh giới này, quả là hiếm có trên đời. Hắn chẳng lẽ đã vượt qua được vô số kiếp nạn, hay có kỳ ngộ gì khác thường?" Giang Hồ Lãng Tử vốn là kẻ đã từng bôn ba khắp nơi, chứng kiến không ít thiên tài, nhưng tốc độ tu luyện của Lâm Phong vẫn khiến hắn phải thốt lên kinh ngạc.

Tiêu Hạo đứng cạnh Lục Trường Sinh, nuốt nước bọt. Hắn cảm nhận rõ ràng luồng khí tức hùng mạnh vừa rồi, một áp lực vô hình nhưng không thể xem thường. "Nhanh thật! Khí tức mạnh mẽ," hắn thì thầm, "Thiên phú này quả là nghịch thiên. Chỉ e, ta và huynh ấy, dù cùng cảnh giới, cũng khó lòng so sánh về tốc độ." Trong lòng Tiêu Hạo, dù có chút ngưỡng mộ, nhưng cũng không khỏi cảm thấy một áp lực vô hình. Con đường tu hành của hắn và Lục Trường Sinh vốn đã chậm rãi, nay lại đối diện với một thiên tài có tốc độ tu luyện kinh người như Lâm Phong, sự chênh lệch càng trở nên rõ nét.

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn không hề bị luồng khí tức của Lâm Phong làm cho dao động, đạo tâm của hắn vững như bàn thạch. Hắn quan sát Lâm Phong một cách kỹ lưỡng. Dáng vẻ của thiếu niên này thật sự rất xuất chúng, khí chất phi phàm, như một thanh bảo kiếm chưa từng được mài giũa mà đã tỏa ra ánh sáng chói lọi. Hắn cảm nhận được năng lượng dồi dào, sự tự tin mãnh liệt toát ra từ Lâm Phong, một năng lượng của tuổi trẻ và khát vọng chinh phục. Lâm Phong, với con đường tu luyện của tốc độ và sức mạnh, rõ ràng là một người hoàn toàn đối lập với hắn, kẻ chọn con đường chậm rãi, bền vững, mài giũa đạo tâm.

Ánh mắt Lâm Phong tiếp tục quét qua đám đông, và rồi, bất chợt, chúng dừng lại. Ánh mắt sắc bén của hắn như xuyên thấu qua mọi chướng ngại, găm thẳng vào Lục Trường Sinh. Có lẽ là do sự tĩnh lặng đến lạ thường của Lục Trường Sinh giữa chốn ồn ào, hoặc có lẽ là do một loại trực giác nào đó mách bảo Lâm Phong rằng người này không hề tầm thường. Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt Lâm Phong, không phải là sự thù địch, mà là sự hứng thú, một sự tò mò sâu sắc.

Lâm Phong nhếch mép cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự tự tin và một chút ngạo nghễ của kẻ mạnh. Hắn không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu với Lục Trường Sinh, rồi lại tiếp tục lướt đi, tốc độ vẫn nhanh như chớp. Chỉ vài giây sau, hắn đã đứng cách đó không xa, ngay gần chỗ Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang đứng.

Giọng nói của Lâm Phong vang vọng nhẹ nhàng trong không khí, không lớn, nhưng lại có một sự rõ ràng đặc biệt, như thể mỗi âm tiết đều được khắc sâu vào thính giác người nghe: "Thú vị, một kẻ không có chút khí tức tu vi nào lại có thể đứng vững giữa linh khí hỗn tạp thế này... Hẳn là có gì đó đặc biệt." Ánh mắt hắn vẫn găm chặt vào Lục Trường Sinh, như muốn xuyên thấu qua vẻ ngoài bình lặng để nhìn thấu bản chất bên trong. Câu nói này không chỉ là một lời nhận xét, mà còn là một câu hỏi ẩn chứa sự dò xét, một sự tò mò không hề che giấu. Lục Trường Sinh, kẻ mà ngay cả tu sĩ Nguyên Anh bình thường cũng phải cảm thấy khó chịu trước sự hỗn tạp của linh khí Vạn Tượng Thành, lại đứng đó, bình thản như một pho tượng đá cổ xưa. Đó là điều mà Lâm Phong, với thiên phú và nhãn lực của mình, không thể không chú ý.

***

Lâm Phong tiến lại gần Lục Trường Sinh thêm vài bước nữa, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, chỉ còn chừng ba trượng. Hắn không hề liếc nhìn Tiêu Hạo lấy một cái, dường như toàn bộ sự chú ý của hắn đều dồn vào Lục Trường Sinh. Vẻ bình thản đến lạ thường của Lục Trường Sinh giữa khung cảnh ồn ào, hỗn loạn của Linh Khí Phường, lại càng khiến Lâm Phong thêm hứng thú. Hắn đã từng gặp vô số tu sĩ, nhưng chưa từng thấy ai có thể che giấu khí tức tu vi của mình đến mức hoàn hảo như vậy, như thể hắn chỉ là một phàm nhân bình thường, hoặc là một cường giả đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân. Tuy nhiên, Lâm Phong có thể cảm nhận được một luồng năng lượng thâm sâu, tĩnh mịch ẩn chứa bên trong Lục Trường Sinh, một thứ mà những tu sĩ khác có lẽ sẽ bỏ qua.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ, nụ cười vẫn ẩn chứa sự tự tin và một chút thách thức, nhưng giờ đây còn có thêm sự tò mò sâu sắc. Hắn đứng đối diện Lục Trường Sinh, thân hình cao ráo, tuấn tú, khí chất phóng khoáng, tay khẽ vuốt quạt xếp đang cài bên hông. Đôi mắt hắn sáng rực, như hai vì sao đang dõi theo một thiên thạch lạ.

"Ngươi... ta chưa từng thấy ai tu hành mà lại có khí tức nội liễm đến mức này," Lâm Phong cất lời, giọng nói không nhanh không chậm, nhưng mỗi chữ đều mang theo một uy lực vô hình. "Nghe đồn về một người ở Di Tích Thần Điện, không dựa vào sức mạnh mà dùng 'đạo tâm' gì đó để vượt qua khảo nghiệm, khiến cho vô số cường giả phải cúi đầu... là ngươi sao?" Hắn không hỏi trực tiếp tên Lục Trường Sinh, mà chỉ dùng cách miêu tả về sự kiện ở Di Tích Thần Điện, như một lời khẳng định rằng hắn đã biết rõ về những gì đã xảy ra, và biết rõ về người đang đứng trước mặt mình.

Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Lâm Phong, không hề có chút né tránh hay dao động. Hắn không hề tỏ ra bất ngờ khi danh tính của mình bị Lâm Phong nhận ra. Hắn biết rằng, với sự chú ý mà hắn đã nhận được sau Di Tích Thần Điện, việc bị những thiên tài như Lâm Phong để ý chỉ là vấn đề thời gian. Hắn khẽ thở ra một hơi, rồi mới cất lời, giọng điệu bình thản, như tiếng gió thoảng qua, nhưng lại mang một sự kiên định không gì lay chuyển được. "Chỉ là một con đường khác mà thôi. Mỗi người đều có đạo của riêng mình." Hắn không phủ nhận, cũng không khẳng định, mà chỉ đưa ra một lời giải thích mang tính triết lý, như để nhấn mạnh rằng con đường của hắn, dù khác biệt, cũng là một phần của đại đạo.

Lâm Phong nhướng mày, tỏ vẻ thích thú. Ánh mắt hắn càng trở nên sắc bén hơn, như muốn mổ xẻ từng lời của Lục Trường Sinh. "Con đường khác?" Hắn lặp lại, giọng điệu có chút mỉa mai nhẹ nhàng, "Ta thích tốc độ và sức mạnh. Đó là con đường duy nhất để đứng vững giữa loạn thế này, là cách duy nhất để bảo vệ những gì mình trân trọng. Ngươi thì sao? Con đường của ngươi mang lại gì, ngoài sự chậm rãi và những lời đồn đại?" Câu hỏi của Lâm Phong không chỉ là một sự tò mò đơn thuần, mà còn là một sự thách thức, một sự so sánh trực diện giữa hai con đường tu hành hoàn toàn đối lập. Hắn đại diện cho sự cường đại, cho những kẻ muốn nhanh chóng đạt đến đỉnh cao, trong khi Lục Trường Sinh lại đại diện cho sự tĩnh tại, cho những kẻ kiên trì mài giũa bản thân.

Tiêu Hạo đứng bên cạnh, không khỏi căng thẳng. Hắn biết Lâm Phong là một thiên tài kiệt xuất, nhưng hắn cũng không muốn đạo huynh của mình bị coi thường. Hắn định lên tiếng nói đỡ, muốn giải thích về những chiêm nghiệm của Lục Trường Sinh, về sự khó khăn của Tàn Pháp Cổ Đạo, nhưng Lục Trường Sinh đã khẽ lắc đầu, ánh mắt ra hiệu cho hắn im lặng.

Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt thâm thúy nhưng đầy kiên định. Hắn không hề bị lời nói của Lâm Phong làm cho lay chuyển. "Sự kiên định," hắn đáp, giọng nói súc tích, mỗi chữ đều mang theo sức nặng của sự chiêm nghiệm. "Và một cái nhìn khác về bản chất của tu hành." Hắn không cần phải giải thích dài dòng, bởi vì đạo của hắn không thể dùng lời lẽ để diễn tả hết, mà phải dùng cả cuộc đời để chứng minh. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn khẳng định, từng lời nói như khắc vào không khí, thể hiện một ý chí sắt đá. Hắn không quan tâm đến sự so sánh, không quan tâm đến những lời đồn đại. Điều quan trọng nhất đối với hắn là giữ vững bản tâm, không bị ngoại vật lay động.

Lâm Phong nghe vậy, đôi mắt hắn khẽ híp lại, nhưng nụ cười trên môi lại càng rõ ràng hơn. Hắn cười khẩy, nhưng ánh mắt vẫn đầy tò mò, không hề có chút khinh thường nào. Hắn có thể cảm nhận được sự chân thành và kiên định trong lời nói của Lục Trường Sinh, một điều mà không phải ai cũng có thể làm được. "Thú vị," hắn lặp lại, như thể từ ngữ đó là cách duy nhất để diễn tả cảm xúc của mình lúc này. "Hy vọng một ngày nào đó, con đường của ngươi có thể chứng minh giá trị của nó. Chúng ta sẽ gặp lại."

Nói xong, Lâm Phong không chần chừ thêm nữa. Hắn khẽ xoay người, thân hình lại hóa thành một làn gió nhẹ, lướt qua đám đông và nhanh chóng biến mất hút giữa biển người. Sự xuất hiện của hắn đột ngột, và sự rời đi của hắn cũng bất ngờ không kém, để lại một khoảng lặng ngắn ngủi trong không khí nhộn nhịp của Linh Khí Phường.

Tiêu Hạo thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng. "Hú vía! Hắn đi rồi. Ta cứ tưởng..." Hắn chưa kịp nói hết, Lục Trường Sinh vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt dõi theo hướng Lâm Phong vừa đi, không hề có chút bận tâm hay dao động nào trong lòng. Hắn đã gặp gỡ một thiên tài trẻ tuổi, một đối trọng rõ ràng cho con đường của mình. Cuộc gặp gỡ này, dù ngắn ngủi, cũng đã giúp hắn chiêm nghiệm sâu sắc hơn về sự khác biệt giữa các con đường tu hành, và càng thêm vững tin vào Tàn Pháp Cổ Đạo của mình.

Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Lục Trường Sinh biết rằng đây chỉ là khởi đầu. Vạn Tượng Thành này sẽ còn chứng kiến nhiều cuộc gặp gỡ, nhiều cuộc đối đầu tư tưởng, và nhiều biến động lớn hơn. Con đường của hắn, con đường của sự kiên định và chiêm nghiệm, sẽ tiếp tục được thử thách, và hắn sẵn sàng đối mặt với tất cả. Hắn quay lại nhìn Tiêu Hạo, khẽ mỉm cười, rồi cùng bạn đồng hành tiếp tục bước sâu hơn vào Vạn Tượng Thành, nơi những thử thách và cơ duyên mới đang chờ đợi.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free