Cửu thiên linh giới - Chương 221: Tiếng Đồn Vang Xa: Con Đường Dị Thường
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời bao la, vô tận, như những viên ngọc trai vương vãi trên tấm vải nhung thẳm sâu. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đứng trên đỉnh đèo, nhìn về phía chân trời, nơi một thế giới mới đang chờ đợi. Bóng lưng hai người in hình trên nền trời đêm, nhỏ bé giữa sự hùng vĩ của Cổ Hoang Sơn Mạch, nhưng lại toát lên một sự kiên định không gì lay chuyển. Họ không biết điều gì đang chờ đợi ở phía trước, nhưng với đạo tâm đã được tôi luyện vững chắc, với 'Tàn Pháp Cổ Đạo' làm kim chỉ nam, và với một người bạn đồng hành đáng tin cậy, họ sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào. Cuộc hành trình của họ, một cuộc hành trình tìm kiếm chân lý giữa loạn thế, mới chỉ thực sự bắt đầu.
***
Bình minh ló dạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch, nhuộm vàng những đỉnh núi hùng vĩ của Cổ Hoang Sơn Mạch. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục hành trình, rời khỏi đỉnh đèo sương giăng, bước sâu hơn vào vùng ngoại vi của dãy núi cổ xưa. Không khí ban mai trong lành, mang theo mùi ẩm của đất rừng, mùi hương của cỏ dại và tiếng suối reo róc rách từ những khe đá. Tiếng chim chóc hót líu lo chào ngày mới, và đôi khi, một tiếng gầm nhẹ của yêu thú vọng lại từ xa, nhắc nhở về sự hoang dã bất tận của nơi này. Ánh nắng dịu dàng xuyên qua những tán lá cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường mòn.
Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, nhịp nhàng, mỗi bước chân đều vững chãi như thể đã hòa làm một với đại địa. Dáng người hắn hơi gầy, ẩn chứa sự dẻo dai phi thường, đôi mắt đen láy vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh, quét qua những cảnh vật xung quanh như đang tìm kiếm điều gì đó sâu xa hơn vẻ bề ngoài. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí dồi dào nhưng vẫn mang theo sự bất ổn khó tả, như một dòng sông ngầm đang chảy xiết dưới lòng đất, ẩn chứa những dòng xoáy và vực thẳm. 'Đại Suy Thoái Tiên Đạo' đã không còn là một khái niệm trừu tượng, mà đã trở thành một thực tại hữu hình, len lỏi vào từng hơi thở của thiên địa, vào từng ngọn cây, phiến đá. Hắn không khỏi chiêm nghiệm về ý nghĩa của sự biến động này, về chu kỳ hưng vong của vũ trụ, và về vị trí nhỏ bé của mình trong dòng chảy vĩ đại ấy. 'Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán,' hắn thầm nghĩ, nhớ lại những lời đã từng nói, và tự hỏi liệu tâm người có thể đứng vững giữa thời đại biến động này hay không.
Tiêu Hạo đi bên cạnh, ánh mắt láu lỉnh không ngừng đảo quanh, quan sát mọi vật xung quanh với sự tò mò cố hữu. Hắn mặc y phục màu xanh lam nhạt, bộ dạng hoạt bát và năng động, hoàn toàn trái ngược với vẻ trầm lắng của Lục Trường Sinh. Sau những ngày cùng nhau trải qua hiểm nguy tại Di Tích Thần Điện, mối quan hệ giữa họ đã càng thêm bền chặt, không chỉ là bằng hữu mà còn là tri kỷ. Tiêu Hạo đã học được cách tin tưởng vào trực giác và những chiêm nghiệm sâu sắc của Lục Trường Sinh, ngay cả khi hắn không hoàn toàn hiểu được chúng. Tuy nhiên, hôm nay, sự chú ý của Tiêu Hạo không chỉ dừng lại ở cảnh vật. Hắn nhận thấy một vài ánh mắt lạ lùng từ những tu sĩ thỉnh thoảng lướt qua họ trên con đường mòn. Đó không phải là những ánh mắt tò mò thông thường, mà là sự dò xét, xen lẫn chút kinh ngạc và hoài nghi.
Một nhóm ba tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc chỉnh tề với đạo bào màu xám tro, đang đi ngược chiều. Khi lướt qua Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, họ khẽ dừng lại, ánh mắt dán chặt vào Lục Trường Sinh. Một người trong số họ thì thầm vào tai người còn lại, rồi cả ba cùng đưa mắt nhìn lại, vẻ mặt đầy suy đoán. Rồi lại một cặp tu sĩ khác, một già một trẻ, cưỡi trên một con linh thú có bộ lông trắng muốt. Khi con linh thú đi ngang qua, ánh mắt của vị tu sĩ già nua, đầy từng trải, cũng nán lại trên Lục Trường Sinh lâu hơn bình thường, như muốn xuyên thấu qua vẻ ngoài giản dị của hắn để nhìn vào bên trong.
Tiêu Hạo khẽ nhíu mày, bất giác ghé sát vào Lục Trường Sinh, thì thầm, "Trường Sinh, huynh có thấy không? Ánh mắt của mấy người kia... hình như họ đang nhìn huynh." Giọng hắn có chút băn khoăn, xen lẫn một sự khó chịu nhẹ. Hắn không quen với việc bị người khác nhìn chằm chằm một cách đầy suy tính như vậy.
Lục Trường Sinh vẫn bước đi không nhanh không chậm, vẻ mặt không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt hắn khẽ dao động, như đã nhận ra từ lâu. "Có lẽ họ tò mò về kẻ vừa rời khỏi Di Tích Thần Điện." Hắn đáp, giọng điềm tĩnh, như đang nói về một chuyện không liên quan đến mình. Hắn biết rằng sự việc tại Di Tích Thần Điện, dù hắn không hề muốn, đã khiến hắn trở thành một cái tên được nhắc đến. Việc hắn không tranh giành bảo vật, chỉ lặng lẽ chiêm nghiệm và rồi rời đi một cách khó hiểu, chắc chắn đã gây ra không ít đồn đoán trong giới tu hành. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho việc này, bởi con đường mà hắn chọn, con đường của 'Tàn Pháp Cổ Đạo', vốn dĩ đã là một dị số trong thế giới tu hành này. Sự khác biệt của hắn, sớm muộn gì cũng sẽ thu hút sự chú ý. Hắn không né tránh, cũng không khoe khoang, chỉ đơn giản là chấp nhận nó như một phần của hành trình. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, đó là điều hắn luôn tâm niệm.
Họ tiếp tục đi, và những ánh mắt như vậy không hề thuyên giảm. Thậm chí, càng đi sâu vào vùng ngoại vi, nơi có nhiều con đường giao nhau dẫn đến các thị trấn và tông môn nhỏ, tần suất của những ánh mắt dò xét ấy càng tăng lên. Có những người nhìn với vẻ hiếu kỳ, muốn biết về 'kẻ lập dị' đã làm gì trong Di Tích Thần Điện. Có những người nhìn với vẻ hoài nghi, cho rằng hắn ắt hẳn đã đạt được một cơ duyên to lớn nào đó nhưng lại cố tình che giấu. Lại có những người nhìn với ánh mắt xem thường, cho rằng hắn chỉ là một kẻ giả bộ thanh cao, không biết nắm bắt cơ hội. Tiêu Hạo càng lúc càng cảm thấy bất an. Hắn biết Lục Trường Sinh không phải là loại người thích gây chú ý, và hắn cũng lo lắng cho bạn mình. Trong thế giới tu hành đầy rẫy hiểm ác này, sự chú ý đôi khi còn nguy hiểm hơn cả những trận chiến trực diện. Nó có thể mang đến những phiền phức không lường, những âm mưu thâm độc từ những kẻ tham lam. Nhưng Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, như thể những ánh mắt và lời thì thầm xung quanh chỉ là làn gió thoảng qua tai, không hề lay động được tâm trí hắn. Hắn đang lặng lẽ quan sát, lắng nghe, thu nhận mọi thông tin, và chiêm nghiệm về bản chất của sự chú ý, của danh tiếng, và của những đánh giá từ thế tục.
***
Khi ánh chiều dần buông, nhuộm một màu cam đỏ lên bầu trời phía Tây, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đặt chân đến một thị trấn nhỏ nằm ẩn mình trong thung lũng, nơi các con đường mòn từ Cổ Hoang Sơn Mạch đổ về. Thị trấn này có tên là Tụ Linh Trấn, và đúng như tên gọi, nó là một điểm dừng chân sầm uất cho các tu sĩ và thương nhân đi qua. Họ tìm đến Tụ Linh Các, một quán trọ lớn nhất thị trấn, nổi bật với kiến trúc nhiều tầng, những cột gỗ chạm khắc tinh xảo và những chiếc đèn lồng đỏ treo khắp các hành lang, tỏa ra ánh sáng ấm cúng.
Bên trong Tụ Linh Các, không khí nhộn nhịp, ồn ào. Tiếng người nói chuyện xì xầm, tiếng chén đĩa va chạm lanh canh, tiếng cười đùa vang vọng khắp đại sảnh. Mùi thức ăn thơm lừng hòa quyện với mùi rượu mạnh và hương liệu thoang thoảng, tạo nên một không gian đầy sức sống. Một vài tu sĩ đang ngồi tụm năm tụm ba, vừa dùng bữa vừa bàn tán về những tin tức giang hồ mới nhất. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo chọn một góc khuất, khuất sau một cột gỗ lớn, nơi ít bị chú ý nhất. Họ gọi vài món ăn đơn giản và một bình trà linh thảo.
Trong khi Tiêu Hạo đang thưởng thức món ăn với vẻ ngon lành, tai hắn vẫn không ngừng lắng nghe những câu chuyện xung quanh. Và rồi, những lời bàn tán mà hắn đã lo lắng từ sáng sớm đã hiện rõ.
Tại bàn gần đó, một Giang Hồ Lãng Tử dáng vẻ phong trần, tay cầm bầu rượu, miệng nói liến thoắng. Hắn mặc y phục cũ kỹ nhưng sạch sẽ, mái tóc dài buộc hờ hững, đôi mắt lấp lánh sự tinh quái. Hắn khà một tiếng sau khi uống cạn bầu rượu, rồi vỗ mạnh xuống bàn, khiến những người xung quanh giật mình. "Này, các vị đạo hữu! Có ai nghe tin đồn về cái tên quái dị ở Di Tích Thần Điện vừa rồi không?" Hắn nói lớn, giọng vang vọng khắp đại sảnh.
Mấy tu sĩ ngồi cùng bàn với hắn lập tức xúm lại, vẻ mặt hiếu kỳ. Một người khác hỏi, "Ồ, ngươi nói đến kẻ không thèm tranh giành linh bảo, chỉ đứng đó chiêm nghiệm sao? Chuyện đó lan truyền khắp nơi rồi. Người người đều đồn thổi về hắn."
Giang Hồ Lãng Tử A nhếch mép cười, vẻ mặt đầy vẻ bí ẩn. "Chính là hắn! Nghe nói hắn có được một cơ duyên nghịch thiên nào đó, nhưng lại không phải là những linh bảo hay công pháp mà ai cũng ham muốn. Hắn chỉ ngồi đó, như một pho tượng, mặc kệ thiên hạ tranh đoạt đến long trời lở đất. Rốt cuộc, hắn có được gì mà lại thoát khỏi hiểm cảnh một cách bình yên, không chút sứt mẻ? Hắn là ai? Từ đâu đến? Chắc chắn không phải là một kẻ đơn giản!" Hắn nói, giọng điệu vừa tò mò vừa có chút chế giễu.
Ông Chủ Quán Trọ, một người đàn ông béo tốt, khuôn mặt phúc hậu, đang lau bàn bằng một chiếc khăn sạch, cũng không nén được tò mò, tiến lại gần bàn của Giang Hồ Lãng Tử. "Phải đó, lão phu cũng nghe đồn hắn có đạo tâm dị thường, không màng danh lợi. Nhưng mà, trong cái thời đại loạn lạc này, ai mà lại không ham muốn sức mạnh? Ai mà lại không muốn trường sinh bất lão? Một kẻ như vậy... liệu có phải là kẻ giả dối, cố tình làm ra vẻ thanh cao để che giấu mục đích gì đó? Hay là một dạng tà tu mới, chuyên đi dụ dỗ lòng người bằng những triết lý viển vông?" Ông Chủ Quán Trọ nói, giọng điệu có chút ngờ vực, lại có chút sợ hãi. Lời đồn đã biến đổi, từ "kỳ quái" đến "dị thường", và giờ là "giả dối" hay "tà tu".
Tiêu Hạo nghe những lời đó, lông mày hắn nhíu chặt lại, bàn tay đang cầm đôi đũa khẽ siết chặt. Hắn gần như muốn đứng phắt dậy, phản bác lại những lời vu khống vô căn cứ đó. "Họ nói linh tinh gì vậy chứ!" Hắn nghiến răng, giọng nói chỉ đủ để Lục Trường Sinh nghe thấy. Hắn biết rõ Lục Trường Sinh là người như thế nào, và những lời đồn thổi kia hoàn toàn sai lệch với bản chất của đạo huynh hắn.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, như một mặt hồ không gợn sóng. Hắn khẽ đặt chén trà xuống, một làn hương thơm nhẹ nhàng của linh thảo tỏa ra, làm dịu đi không khí căng thẳng xung quanh Tiêu Hạo. Hắn ngẩng đầu nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy sâu thẳm, rồi nhẹ giọng nói, "Lời đồn như gió, có thật có giả. Không cần bận tâm." Giọng hắn trầm lắng, nhưng mỗi chữ đều mang một sức nặng riêng, như một lời nhắc nhở, một lời trấn an. Hắn đã lường trước được điều này. Trong thế giới tu hành, nơi quyền lực và danh vọng là mục tiêu tối thượng, một con đường khác biệt như của hắn chắc chắn sẽ bị hiểu lầm, bị hoài nghi, thậm chí là bị thù ghét. Hắn không thể kiểm soát được miệng lưỡi thế gian, nhưng hắn có thể kiểm soát được tâm mình.
Giang Hồ Lãng Tử A tiếp tục ba hoa, "Mà nói đến Ma Quân Huyết Ảnh, hắn lại càng bí ẩn hơn. Nghe nói hắn đã xuất hiện ở phía Tây Vực, gây ra bao nhiêu tội ác tày trời. Nhưng có kẻ nói, chính là hắn đã tạo ra Di Tích Thần Điện kia để nhử mồi, để hấp thụ linh hồn của những kẻ tham lam. Thật là đáng sợ!" Những lời bàn tán tiếp tục lan rộng, vẽ nên một bức tranh hỗn loạn và đầy hiểm nguy của thế giới tu hành.
Lục Trường Sinh im lặng lắng nghe, không bày tỏ thái độ. Hắn biết rằng những lời đồn thổi về mình, dù là khen hay chê, đều là những thứ phù du. Điều quan trọng hơn là bản chất của 'Đại Suy Thoái Tiên Đạo' đang ngày càng trở nên rõ rệt, và mối đe dọa từ Ma Quân Huyết Ảnh không phải là một lời đồn, mà là một thực tại đáng sợ. Danh tiếng này, dù không mong muốn, cũng là một phần không thể tránh khỏi của hành trình, một tiếng vọng từ những sự kiện hắn đã trải qua. Nó như một tấm gương phản chiếu sự hỗn loạn của thế giới, và cũng là một thử thách cho đạo tâm của chính hắn. Hắn không thể trốn tránh nó mãi. Hắn phải đối mặt, và tiếp tục con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Tiêu Hạo dần bình tĩnh lại dưới sự trấn an của Lục Trường Sinh. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ sự bực bội trong lòng. Hắn biết Lục Trường Sinh nói đúng. Những lời đồn này chỉ là gió thoảng, không thể lay chuyển được đạo tâm vững chắc của đạo huynh mình. Nhưng hắn vẫn không khỏi lo lắng. Sự chú ý này, một khi đã lan rộng, chắc chắn sẽ mang đến những phiền phức không nhỏ. Trong một thế giới đang dần chìm vào hỗn loạn, một kẻ khác biệt thường sẽ trở thành mục tiêu.
Họ tiếp tục dùng bữa trong im lặng, lắng nghe những lời bàn tán xôn xao không ngớt từ các bàn bên cạnh. Mùi rượu nồng và thức ăn cay nồng càng làm tăng thêm cái không khí náo nhiệt, nhưng trong tâm trí Lục Trường Sinh, mọi thứ dường như đều trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng vọng của những chiêm nghiệm sâu sắc về Đạo, về đời, và về con đường mà hắn đang bước đi. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Đêm khuya, sau khi rời khỏi Tụ Linh Các ồn ào, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo trở về phòng trọ thuê trong một Gia Tộc Biệt Viện yên tĩnh hơn một chút. Căn phòng được bài trí đơn giản nhưng sạch sẽ, có một cửa sổ nhỏ nhìn ra khu vườn bên ngoài. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ, rải một vệt bạc lên sàn nhà, làm căn phòng thêm phần thanh tịnh. Bên ngoài, tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán cây, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng bước chân xa vọng của một vài tu sĩ còn thức khuya. Trong phòng, một nén hương trầm được đốt lên, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, xoa dịu những căng thẳng của một ngày dài.
Tiêu Hạo ngồi trên giường, vẻ mặt vẫn còn vương chút lo lắng. Hắn không thể nào gạt bỏ hoàn toàn những lời đồn thổi mà hắn đã nghe được ở quán trọ. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, người đang đứng bên cửa sổ, bóng lưng hơi gầy nhưng thẳng tắp, hòa vào ánh trăng. "Trường Sinh," Tiêu Hạo khẽ gọi, giọng nói mang theo sự băn khoăn, "những lời đồn đó sẽ mang đến phiền phức lớn. Họ không hiểu huynh, họ sẽ coi huynh là dị đoan! Trong giới tu hành, những kẻ khác biệt thường không có kết cục tốt đẹp." Sự lo lắng của Tiêu Hạo là có cơ sở. Lịch sử tu hành đã ghi lại không ít trường hợp những tu sĩ tài năng nhưng đi ngược lại số đông đã phải chịu đựng những hậu quả thảm khốc.
Lục Trường Sinh không quay lại ngay, hắn vẫn đứng đó, ánh mắt nhìn xa xăm ra khu vườn tĩnh mịch, nơi những bông hoa đêm đang khoe sắc dưới ánh trăng. Hắn trầm ngâm một lát, rồi khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, như một làn gió thoảng. "Đạo của ta vốn đã dị thường trong mắt thế tục," hắn cất lời, giọng nói trầm lắng, như tiếng suối chảy qua đá, "nếu đã chọn con đường này, ắt phải chấp nhận mọi khen chê, mọi ánh mắt dò xét. Quan trọng là tâm ta bất động." Hắn quay người lại, đối mặt với Tiêu Hạo, ánh mắt thâm thúy nhưng đầy kiên định. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Ta không thể thay đổi suy nghĩ của thiên hạ, nhưng ta có thể giữ vững bản tâm của mình."
Hắn bước đến bên bàn trà, rót một chén trà linh thảo đã nguội, hương thơm vẫn còn vương vấn. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Những lời đồn này, những ánh mắt hoài nghi này, không thể lay chuyển được đạo tâm của ta." Lục Trường Sinh nhấp một ngụm trà, vị đắng nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, rồi tiếp lời, "Sức mạnh không chỉ đến từ tu vi, mà còn từ sự kiên định vào đạo tâm. Danh tiếng này, dù không mong muốn, cũng là một thử thách để ta mài giũa bản thân. Nó sẽ giúp ta nhận rõ hơn bản chất của lòng người, của thế sự, và từ đó, càng thêm vững tin vào con đường của mình."
Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng vừa lo lắng, vừa cảm phục. Hắn biết rằng đạo huynh của mình không phải là kẻ nói suông. Lục Trường Sinh thực sự đã đạt đến một cảnh giới mà hắn, Tiêu Hạo, còn lâu mới chạm tới, một cảnh giới mà thế tục khó lòng hiểu thấu. Những lời của Lục Trường Sinh như một dòng nước mát, xoa dịu đi nỗi bất an trong lòng hắn. Dù vậy, cái lo vẫn còn đó. "Vậy chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo?" Tiêu Hạo thở dài, tựa lưng vào tường, chấp nhận số phận phải đối mặt với những phiền phức sắp tới. Hắn biết rằng từ giờ trở đi, Lục Trường Sinh sẽ không còn hoàn toàn ẩn mình được nữa. Danh tiếng của hắn, dù là "dị thường", sẽ là một ngọn đèn, thu hút mọi ánh nhìn.
Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng tràn đầy sự tự tin và bình yên. "Chúng ta sẽ tiếp tục đi về phía trước, Tiêu Hạo. Vạn Tượng Thành có lẽ là điểm dừng chân tiếp theo của chúng ta. Nơi đó là trung tâm giao lưu của các tông môn lớn, của các thiên tài khắp nơi. Ta muốn hiểu rõ hơn về 'Đại Suy Thoái Tiên Đạo', về Ma Quân Huyết Ảnh, và về vị trí của ta trong cuộc đại chiến này. Và có lẽ, cũng là lúc để Tàn Pháp Cổ Đạo được đặt lên bàn cân, để ta chiêm nghiệm thêm về những giá trị mà nó mang lại, khác với những công pháp thông thường." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xuyên qua màn đêm, hướng về phía chân trời xa xăm, nơi Vạn Tượng Thành đang chờ đợi.
Ánh trăng vẫn đổ xuống khu vườn, soi rõ từng cánh hoa, từng ngọn cỏ. Lục Trường Sinh biết rằng con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều hiểu lầm và thử thách. Danh tiếng của hắn sẽ tiếp tục lan rộng, kéo theo sự chú ý của không chỉ những kẻ tò mò mà còn của cả những thiên tài kiệt xuất, những cường giả ẩn mình, thậm chí là những kẻ mang trong mình tà ý. Nhưng hắn không sợ hãi. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn đã chọn con đường này, và hắn sẽ đi đến cùng, không chút hối hận. Cuộc hành trình của hắn, tìm kiếm chân lý giữa loạn thế, mới chỉ thực sự bước vào giai đoạn cam go nhất.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.