Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 220: Bình Minh Trên Thanh Giang: Đạo Tâm Vững Chắc

Ánh mặt trời đã hoàn toàn ló dạng, nhuộm vàng cả không gian. Dòng Thanh Thủy Giang lấp lánh như dát bạc. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cùng đứng bên bờ sông, nhìn về phía xa, nơi một con thuyền buôn nhỏ đang từ từ di chuyển ngược dòng. Họ đã sẵn sàng. Di Tích Thần Điện đã để lại những dấu ấn sâu sắc trong tâm hồn họ, không phải bằng những linh bảo hay công pháp thần kỳ, mà bằng những chiêm nghiệm về Đạo, về bản chất của tu hành và về lòng người. Con đường phía trước còn dài, còn đầy biến động, nhưng với đạo tâm đã được tôi luyện vững chắc, họ tin rằng mình có thể đối mặt với bất kỳ thử thách nào.

Họ quay lưng lại với Thanh Thủy Giang, bước những bước chân vững vàng, nhẹ nhàng tiến về phía trước. Bóng lưng hai người dần in rõ trên nền trời rạng rỡ, hòa vào bức tranh hùng vĩ của núi non và sông nước. Lục Trường Sinh không nói ra đích đến cụ thể, nhưng trong tâm hắn đã có một hướng đi. Hắn biết, con đường tu hành của mình không chỉ là của riêng hắn, mà còn là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn về sự thay đổi của Cửu Thiên Linh Giới, về sự biến thiên của đại thế. Và hắn, với 'Tàn Pháp Cổ Đạo' làm kim chỉ nam, sẽ vững bước trên con đường đó, không sợ hãi, không hối tiếc.

***

Bình minh trên Thanh Thủy Giang thực sự là một bức tranh tuyệt mỹ, như thể thiên địa đang dùng những nét bút tài tình nhất để vẽ nên một khởi đầu mới. Những tia nắng đầu tiên, vàng óng như tơ, khẽ vờn trên mặt nước, tạo nên hàng vạn điểm sáng lấp lánh như dát bạc. Sương sớm còn vương vấn trên những ngọn cây ven bờ, giờ đây đang tan dần trong ánh dương, để lộ ra những mảng xanh non tơ và những cụm hoa dại li ti rung rinh trong gió. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo hơi ẩm dịu nhẹ của dòng sông, xoa dịu những mệt mỏi và ồn ào của tâm trí. Tiếng nước chảy rì rào, tựa như một bản hòa ca không lời, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây rậm rạp, và xa xa là tiếng cá quẫy nhẹ dưới làn nước trong vắt.

Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi dọc theo bờ sông, từng bước chân vững vàng nhưng nhẹ như không, như thể hắn đang hòa mình vào nhịp điệu của thiên nhiên. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, nhưng đôi mắt đen láy lại ánh lên một sự thanh tĩnh hiếm có, như mặt hồ sâu không gợn sóng. Hắn khẽ đưa ngón tay chạm nhẹ vào mặt nước sông, cảm nhận sự mát lạnh của dòng chảy. Dưới làn da ngăm đen do sương gió, một cảm giác dẻo dai tiềm ẩn, không phô trương nhưng đầy sức sống. Bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm đơn giản của hắn khẽ bay trong gió, không một chút hoa văn hay điểm xuyết cầu kỳ, nhưng lại toát lên một vẻ giản dị, khiêm nhường đến lạ.

Di Tích Thần Điện, với tất cả sự hùng vĩ và hỗn loạn của nó, giờ đây đã hoàn toàn khuất dạng sau lưng họ, trở thành một ký ức lùi xa, tựa như một giấc mộng phù du. Nhưng những bài học mà nó để lại thì vẫn còn nguyên vẹn, in sâu vào tâm khảm Lục Trường Sinh. Hắn không khỏi nghĩ về những tham vọng, những toan tính, những cuộc tranh giành khốc liệt đã diễn ra nơi đó. Các tu sĩ, dù là chính đạo hay tà đạo, đều bị cuốn vào vòng xoáy của cơ duyên và quyền lực, mù quáng đuổi theo những vật phẩm ngoại lai mà quên mất bản chất của tu hành.

“Cuối cùng chúng ta cũng rời đi.” Tiêu Hạo đi bên cạnh, giọng nói của hắn vẫn mang chút sự nhanh nhẹn thường ngày, nhưng cũng có phần trầm lắng hơn sau những trải nghiệm đã qua. Hắn đưa mắt quét nhìn xung quanh, đôi lúc trầm tư, như thể vẫn còn ám ảnh bởi những gì đã chứng kiến. “Ta cứ nghĩ sẽ bị kẹt lại ở đó mãi. Những kẻ tham lam kia... thật đáng sợ. Họ có thể làm mọi thứ chỉ vì một chút linh bảo, một chút công pháp.”

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo dòng nước. “Thế sự hỗn loạn, lòng người càng khó lường. Di Tích Thần Điện chỉ là một bài học nữa về bản chất của Đạo và sự kiên định. Những gì chúng ta thấy ở đó, nào có khác gì một vở kịch lớn của nhân gian? Con người khao khát sức mạnh, khao khát trường sinh, nhưng lại quên mất rằng bản chất của Đạo không nằm ở những thứ hữu hình đó.” Giọng hắn trầm ấm, từ tốn, mang theo một tầng ý nghĩa sâu xa. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự sa đọa, quá nhiều sự mê muội vì dục vọng, và điều đó càng củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường tu hành chậm rãi, vững chắc của mình. Hắn tin rằng, giữa dòng chảy hỗn loạn của đại thế, chỉ có đạo tâm vững như bàn thạch mới có thể giúp người tu hành giữ vững bản nguyên, không bị cuốn trôi.

Tiêu Hạo thở dài, ánh mắt xa xăm. “Đạo huynh nói chí phải. Ta từng nghĩ, tu hành là để mạnh mẽ, để có thể khống chế thiên địa, để không còn sợ hãi. Nhưng sau những gì đã thấy, ta lại cảm thấy một nỗi sợ hãi khác. Sợ hãi sự biến chất của chính bản thân mình, sợ hãi bị những cám dỗ đó làm mờ mắt.” Hắn nhớ lại những tu sĩ chính đạo, ban đầu còn giữ chút liêm sỉ, nhưng rồi cũng dần bị cuốn vào cuộc tranh đoạt, thậm chí còn ra tay tàn độc hơn cả tà đạo. Sự hỗn loạn nơi Di Tích Thần Điện đã lột trần bộ mặt thật của nhiều người, khiến Tiêu Hạo không khỏi rùng mình.

Lục Trường Sinh quay đầu nhìn Tiêu Hạo, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. “Đó là cảnh giới thứ hai của sự tu hành, Tiêu Hạo. Vượt qua nỗi sợ hãi về cái chết, cái yếu kém, lại phải đối mặt với nỗi sợ hãi về sự mất mát bản thân. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, bởi ta luôn giữ vững lý tưởng ban đầu của mình. Những thứ vật chất bên ngoài, dù quý giá đến đâu, cũng chỉ là ảo ảnh. Chỉ có đạo tâm kiên cố, mới là chân thực.” Hắn khẽ vuốt mái tóc đen dài của mình, để gió cuốn đi những sợi tóc lòa xòa trên trán, ánh mắt vẫn kiên định nhìn về phía trước. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng hắn có một ý chí bền bỉ và khả năng tự nhận thức sâu sắc, đó chính là nền tảng vững chắc nhất cho con đường tu hành của hắn.

Họ tiếp tục bước đi, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền đất ẩm ven sông. Mặt trời đã lên cao hơn một chút, ánh nắng ban mai ấm áp bao trùm lấy họ. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự tuần hoàn của linh khí thiên địa, sự hài hòa của vạn vật nơi đây, khác hẳn với sự hỗn loạn và gò bó trong Di Tích Thần Điện. Hắn biết, rời xa nơi đó là một quyết định đúng đắn. Nơi đó chỉ là một biểu tượng của sự suy tàn, của một thời đại đã qua. Con đường của hắn không phải là đào xới quá khứ, mà là xây dựng tương lai, bằng chính bản nguyên của mình. Hắn muốn tìm hiểu sâu hơn về 'Đại Suy Thoái Tiên Đạo', không phải để ngăn chặn nó một cách mù quáng, mà để hiểu rõ bản chất của nó, và tìm ra con đường để tồn tại và phát triển trong bối cảnh đó.

Tiêu Hạo vẫn còn bận tâm với những suy nghĩ của mình. “Vậy thì, liệu chúng ta có nên tìm một nơi an toàn để lánh nạn không, đạo huynh? Ta nghe nói một vài tông môn lớn đã bắt đầu thu mình, cấm cố môn đồ, không cho ra ngoài giao du nữa, để tránh những biến cố lớn đang ập đến.” Hắn nói, giọng mang theo chút lo lắng. Tu sĩ, dù mạnh đến mấy, cũng chỉ là một cá thể nhỏ bé giữa dòng xoáy của đại thế. Sự an toàn, đối với hắn, là một ưu tiên hàng đầu.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. “Yên bình chỉ là tương đối, Tiêu Hạo. Nơi nào có người, nơi đó có tranh đấu. Trốn tránh không phải là cách giữ vững Đạo Tâm, mà là một sự yếu đuối. Hơn nữa, với tình hình 'Đại Suy Thoái Tiên Đạo' hiện nay, không có nơi nào thực sự tuyệt đối an toàn. Thượng Giới dù linh khí dồi dào, nhưng cũng sẽ là nơi tranh đoạt khốc liệt nhất khi tài nguyên trở nên khan hiếm. Các đại tông môn, liệu có giữ vững được bản tâm khi đối mặt với hiểm họa Ma Quân Huyết Ảnh và sự cám dỗ của quyền lực tuyệt đối?” Hắn quay sang nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt sâu thẳm. “Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của ta, là đối mặt với chân tướng, không trốn tránh.”

Tiêu Hạo trầm ngâm, nhưng trong ánh mắt hắn đã không còn sự băn khoăn nhiều như trước. Hắn đã quá quen với những lời nói mang tính chiêm nghiệm của Lục Trường Sinh. Dù đôi khi không hoàn toàn thấu hiểu, nhưng hắn luôn tin tưởng vào lựa chọn của bạn mình. Hắn biết Lục Trường Sinh không phải là kẻ nông nổi, và mỗi quyết định của hắn đều ẩn chứa một lý do sâu xa, một tầng ý nghĩa mà người thường khó lòng nhận ra.

***

Sau khi rời khỏi bờ Thanh Thủy Giang, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục hành trình, men theo những con đường mòn ít người qua lại. Khi mặt trời đứng bóng, họ tìm thấy một U Cốc hẻo lánh, nằm khuất sâu trong một dãy núi nhỏ, được che phủ bởi những tán cây cổ thụ cao vút, cành lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một vòm trời xanh mướt. Một con suối nhỏ róc rách chảy qua thung lũng, tiếng nước va vào đá nghe trong trẻo, tựa như một khúc nhạc giao hưởng của thiên nhiên. Mùi cây cỏ dại, đất ẩm và hoa dại thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi sương mai còn vương lại, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thanh tịnh hiếm có. Linh khí nơi đây trong lành, dịu mát, không hề bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn đã từng bủa vây Di Tích Thần Điện. Ánh nắng trưa dịu dàng xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất, điểm xuyết thêm vẻ huyền ảo cho U Cốc.

Lục Trường Sinh không chần chừ, liền tìm một tảng đá lớn bằng phẳng, ngồi xuống tĩnh tọa. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, để tâm hồn mình hòa vào sự tĩnh mịch của U Cốc. Linh khí xung quanh hắn không cuộn trào mạnh mẽ như khi các tu sĩ khác vận công, mà lại vô cùng ổn định và kiên cố, từ từ thẩm thấu vào cơ thể hắn, nuôi dưỡng từng mạch máu, từng kinh lạc. Đó là đặc trưng của 'Tàn Pháp Cổ Đạo', một công pháp không chú trọng tốc độ hay sức mạnh bùng nổ, mà tập trung vào sự bền bỉ, kiên cố và ổn định của đạo tâm. Mỗi động tác của hắn, dù đơn giản, đều ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa, một sự liên kết mật thiết với thiên địa vạn vật.

Tiêu Hạo ở bên cạnh, không quấy rầy Lục Trường Sinh. Hắn trải một tấm vải xuống đất, cẩn thận kiểm tra lại bản đồ đã cũ kỹ, rồi sắp xếp lại những linh dược và phù chú trong túi càn khôn của mình. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang chiêm nghiệm. Đối với Lục Trường Sinh, mỗi khoảnh khắc đều là một phần của quá trình tu hành, dù là đối mặt với hiểm nguy hay tĩnh lặng giữa thiên nhiên. Sự tĩnh mịch của U Cốc giúp tâm trí Lục Trường Sinh trở nên thanh tịnh, cho phép hắn chiêm nghiệm sâu sắc hơn về những gì đã trải qua. Những lời của Lão Quái Tử, những biến động nơi Di Tích Thần Điện, và cả những dấu hiệu tinh tế của 'Đại Suy Thoái Tiên Đạo' mà hắn cảm nhận được, tất cả đều cuộn xoáy trong tâm trí hắn, được 'Tàn Pháp Cổ Đạo' lọc rửa, biến thành những bài học quý giá.

Một lúc sau, Lục Trường Sinh khẽ mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây càng thêm phần sâu thẳm, như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ.

“Di Tích Thần Điện, một cơ duyên lớn, nhưng cũng là một cái bẫy lớn,” Lục Trường Sinh cất lời, giọng vẫn trầm ấm, nhưng mang theo một sự rõ ràng đến kinh ngạc. “Tất cả đều là ảo ảnh, Tiêu Hạo. Những phù văn cổ xưa, những linh bảo chói lọi, những công pháp nghịch thiên... chúng dễ dàng mê hoặc lòng người, khiến kẻ tu hành quên mất rằng bản chất của Đạo nằm ở sự thanh tịnh, ở sự vững vàng của bản tâm. Chỉ có đạo tâm của mình mới là thật.” Hắn nhìn về phía con suối đang róc rách chảy, dòng nước trong vắt phản chiếu ánh nắng, từng gợn sóng nhỏ li ti. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Con đường tu hành, suy cho cùng, là một cuộc chiến nội tâm, một cuộc tìm kiếm chân lý của chính mình.

Tiêu Hạo dừng tay, ngẩng đầu nhìn Lục Trường Sinh. Trong mắt hắn hiện lên một chút băn khoăn. “Đạo huynh nói đúng. Nhưng... liệu chúng ta có thể tránh được tất cả những hỗn loạn này không? Ta cảm thấy Ma Quân Huyết Ảnh và tà đạo đang ngày càng mạnh lên. Những tin tức ta nghe được khi còn ở Di Tích Thần Điện, dù là những lời đồn đại, cũng đủ để khiến người ta bất an. Các tông môn chính đạo đang dần suy yếu, mất đi sự đoàn kết, và những kẻ tà ma thì lợi dụng cơ hội đó để bành trướng thế lực. Thậm chí có tin đồn rằng, Ma Quân Huyết Ảnh đã thức tỉnh một phần, và hắn đang tìm cách triệu hồi những đồng bạn cổ xưa của mình.”

Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn xa xăm, xuyên qua những tán lá cây cổ thụ, hướng về phía bầu trời xanh thẳm. “Tránh né không phải là cách, Tiêu Hạo. Hơn nữa, những gì chúng ta đang đối mặt không chỉ là một Ma Quân Huyết Ảnh đơn thuần. Đó là một phần của 'Đại Suy Thoái Tiên Đạo', một chu kỳ hưng vong của thiên địa. Linh khí suy yếu, đạo pháp biến chất, lòng người mê muội, và tà ma trỗi dậy. Đây là một đại thế biến thiên, và bản tâm bất biến mới là điều quan trọng nhất. Nếu chỉ biết trốn tránh, chúng ta sẽ mãi mãi là những con rối trong dòng xoáy định mệnh.” Hắn dừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng nói chứa đựng một sự kiên định sắt đá. “Sóng gió lớn hơn còn ở phía trước, Tiêu Hạo. Ngươi có thể cảm nhận được không, sự bất an đang dâng trào trong linh khí thiên địa, như một cơn bão sắp ập đến. Nó không chỉ là sự bất ổn cục bộ, mà là dấu hiệu của một sự thay đổi lớn đang diễn ra trên toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.”

Tiêu Hạo lắng nghe, khuôn mặt dần trở nên nghiêm túc. Hắn cũng là một tu sĩ, dù không có đạo tâm kiên cố như Lục Trường Sinh, nhưng hắn cũng có thể cảm nhận được sự biến đổi tinh tế của linh khí xung quanh. Quả thực, từ khi rời khỏi Di Tích Thần Điện, linh khí không còn thuần khiết và dồi dào như trước, mà mang theo một chút gì đó hỗn tạp, yếu ớt, như thể đang dần cạn kiệt. "Ta... ta cũng có cảm giác đó. Linh khí cứ như bị hút cạn, không còn dồi dào như trước. Chẳng lẽ, điều mà Lão Quái Tử đã cảnh báo lại sắp thành sự thật?" Hắn nhớ lại những lời cảnh báo của Lão Quái Tử về sự suy thoái của linh khí và sự trỗi dậy của những hiểm họa cổ xưa.

Lục Trường Sinh gật đầu. “Lão Quái Tử là người đã trải qua nhiều thăng trầm, tầm nhìn của ông ấy vượt xa chúng ta. Những gì ông ấy nói, không phải là lời tiên tri, mà là sự chiêm nghiệm về quy luật của thiên địa. 'Đại Suy Thoái Tiên Đạo' là một chu kỳ, và chúng ta đang ở giai đoạn khởi đầu của nó. Điều quan trọng không phải là ngăn chặn chu kỳ đó, mà là tìm cách tồn tại và phát triển trong nó. 'Tàn Pháp Cổ Đạo' của ta, chính là con đường để ta giữ vững bản nguyên giữa vạn biến. Vạn pháp bất xâm, không phải là bất khả chiến bại, mà là không bị ngoại vật làm lay động tâm trí.” Hắn đứng dậy, thực hiện một vài động tác của 'Tàn Pháp Cổ Đạo'. Linh khí xung quanh hắn khẽ rung động, không tạo ra những hiệu ứng hào nhoáng, nhưng lại vô cùng vững chắc và hài hòa, như thể hắn đang hòa làm một với thiên địa. Đó là một cảnh tượng đầy huyền diệu, một minh chứng cho sức mạnh nội tại, không phải sức mạnh ngoại tại.

Tiêu Hạo chăm chú quan sát, ghi nhớ từng chi tiết. Hắn biết, mình không thể tu luyện 'Tàn Pháp Cổ Đạo' như Lục Trường Sinh, nhưng hắn có thể học hỏi từ triết lý của nó. Sự kiên định, sự tự nhận thức, và khả năng giữ vững bản nguyên trong loạn thế – đó là những bài học mà Lục Trường Sinh đã dạy cho hắn bằng chính hành động của mình. Hắn cảm thấy mình đã trưởng thành hơn rất nhiều sau chuyến đi đến Di Tích Thần Điện, không còn là một Tiêu Hạo chỉ biết chạy theo cơ duyên vật chất nữa.

***

Sau khi nghỉ ngơi và tĩnh tọa trong U Cốc, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo lại tiếp tục cuộc hành trình của mình. Họ di chuyển không ngừng nghỉ, băng qua những khu rừng rậm rạp, những con suối nhỏ và những ngọn đồi thấp. Sau nhiều ngày đêm miệt mài, cuối cùng, khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, họ đã đến được một con đèo cao của Cổ Hoang Sơn Mạch. Đây chính là ranh giới cuối cùng của vùng Di Tích Thần Điện, một cánh cửa mở ra một thế giới rộng lớn hơn, nhưng cũng đầy rẫy những hiểm nguy và bí ẩn.

Đứng trên đỉnh đèo, một khung cảnh hùng vĩ và choáng ngợp hiện ra trước mắt họ. Những dãy núi trùng điệp, cao ngất trời, mờ ảo trong làn sương chiều, kéo dài đến tận chân trời. Ánh hoàng hôn đỏ rực trải dài trên những đỉnh núi xa xăm, tạo nên một bức tranh tráng lệ, đầy cảm xúc. Gió mạnh thổi vù vù qua các vách đá, mang theo tiếng gầm rú của yêu thú từ xa vọng lại, nghe như tiếng vọng của thời gian. Tiếng lá cây cổ thụ xào xạc trong rừng già dưới chân đèo, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, đầy uy lực. Mùi đất rừng, cây cỏ dại và một chút mùi hoang dã của các loài thú quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của núi rừng nguyên thủy. Bầu không khí nơi đây hoang dã, hùng vĩ, linh khí tự nhiên dồi dào nhưng lại mang theo một sự bất ổn khó tả, như thể thiên địa đang thở dốc, đang gồng mình chịu đựng một gánh nặng vô hình.

Lục Trường Sinh đứng trên đỉnh đèo, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bền bỉ. Mái tóc đen dài của hắn khẽ bay trong gió mạnh, đôi mắt đen láy nhìn về phía chân trời, ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận những luồng linh khí biến động trong không khí. Những dấu hiệu của 'Đại Suy Thoái Tiên Đạo' giờ đây không còn là những cảm nhận tinh tế nữa, mà đã trở nên rõ rệt, hiện hữu khắp nơi. Hắn có thể cảm nhận được sự suy yếu của các nguyên tố, sự hỗn loạn của các dòng linh mạch, và một sự bất an tiềm tàng đang lan rộng khắp Cửu Thiên Linh Giới.

“Linh khí càng ngày càng bất ổn, đây không còn là dấu hiệu đơn thuần của di tích thức tỉnh nữa,” Lục Trường Sinh cất lời, giọng hắn trầm lắng, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng. “'Đại Suy Thoái Tiên Đạo' đang dần bước sang một giai đoạn mới, Tiêu Hạo. Nó không phải là một sự kiện đột ngột, mà là một quá trình kéo dài, một chu kỳ suy vong của thiên địa. Và Ma Quân Huyết Ảnh, hắn sẽ lợi dụng điều đó, lợi dụng sự hỗn loạn này để đạt được mục đích của mình. Hắn sẽ không chỉ là một kẻ thù, mà là một xúc tác, đẩy nhanh quá trình suy thoái này, để thế giới chìm vào bóng tối vĩnh cửu.”

Tiêu Hạo đứng cạnh Lục Trường Sinh, vai kề vai. Hắn cũng nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, để lại một vệt đỏ rực cuối cùng. Nỗi lo lắng hiện rõ trong mắt hắn, nhưng không còn là nỗi sợ hãi đơn thuần nữa, mà là một sự nghiêm túc, một sự chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất. “Vậy chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo, đạo huynh? Phía trước là một thế giới rộng lớn, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Các đại tông môn có lẽ cũng không còn an toàn nữa. Liệu có một nơi nào đó mà chúng ta có thể tìm thấy sự bình yên, hoặc ít nhất là một con đường để đối phó với tất cả những điều này?” Hắn hỏi, giọng có chút băn khoăn.

Lục Trường Sinh quay đầu nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt thâm thúy, như muốn thăm dò tận cùng tâm hồn bạn mình. “Đi, và tìm hiểu. Con đường của ta, ta sẽ tự mình đi cho trọn vẹn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Ta không tìm kiếm sự bình yên giả tạo, mà là chân lý. Ta muốn hiểu rõ hơn về bản chất của 'Đại Suy Thoái Tiên Đạo', về Ma Quân Huyết Ảnh, và về vị trí của ta trong cuộc đại chiến này. Ngươi thì sao, Tiêu Hạo? Con đường này đầy chông gai, hiểm nguy rình rập, và không có một lời hứa hẹn nào về sự an toàn hay thành công.”

Tiêu Hạo nhìn thẳng vào mắt Lục Trường Sinh, trên môi nở một nụ cười sảng khoái, pha chút dí dỏm nhưng cũng đầy chân thành. “Đương nhiên là theo đạo huynh rồi! Có đạo huynh ở đâu, ta mới có thể tìm được những cơ duyên thật sự, chứ không phải mấy cái ảo ảnh lừa người kia. Những linh bảo, công pháp kia dù có tốt đến mấy, cũng không bằng được một lời chiêm nghiệm của đạo huynh về Đạo. Hơn nữa, ta đã đi cùng huynh đến tận đây, chẳng lẽ lại bỏ huynh mà đi một mình ư? Con đường của huynh, cũng chính là con đường của ta!” Hắn nói, giọng nói tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm.

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để làm dịu đi vẻ trầm tư trên gương mặt hắn. Hắn không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai Tiêu Hạo, như một lời cảm ơn thầm lặng, một sự chấp nhận cho người bạn đồng hành. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời bao la, vô tận.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đứng trên đỉnh đèo, nhìn về phía chân trời, nơi một thế giới mới đang chờ đợi. Bóng lưng hai người in hình trên nền trời đêm, nhỏ bé giữa sự hùng vĩ của Cổ Hoang Sơn Mạch, nhưng lại toát lên một sự kiên định không gì lay chuyển. Họ không biết điều gì đang chờ đợi ở phía trước, nhưng với đạo tâm đã được tôi luyện vững chắc, với 'Tàn Pháp Cổ Đạo' làm kim chỉ nam, và với một người bạn đồng hành đáng tin cậy, họ sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào. Cuộc hành trình của họ, một cuộc hành trình tìm kiếm chân lý giữa loạn thế, mới chỉ thực sự bắt đầu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free