Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 219: Lắng Đọng Sau Cơn Sóng: Chiêm Nghiệm Và Chuẩn Bị

Bóng tối dần buông xuống trên U Cốc khi các tu sĩ chính đạo lặng lẽ giải tán, mỗi người mang theo một nỗi niềm riêng, một sự chiêm nghiệm mới từ lời của Lục Trường Sinh. Con đường của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo vẫn còn dài, nhưng với đạo tâm vững như bàn thạch, và những chiêm nghiệm sâu sắc từ Di Tích Thần Điện, họ đã sẵn sàng cho hành trình tiếp theo, đối mặt với những thử thách khốc liệt hơn đang chờ đợi ở Cận Cổ Thời Kỳ.

***

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo không quay về U Cốc, nơi linh khí Thổ thuộc tính dồi dào, mà men theo con đường mòn uốn lượn bên bờ Thanh Thủy Giang. Dòng sông mang một vẻ đẹp tĩnh mịch và hùng vĩ, lấp lánh dưới ánh chiều tà đang dần phai. Nước sông trong xanh, chảy xiết nhưng êm đềm, tiếng róc rách của nó như một bản hòa tấu bất tận của tự nhiên. Ánh nắng vàng cam cuối cùng của ngày trải dài trên mặt sông, nhuộm đỏ những gợn sóng lăn tăn, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Xa xa, những dãy núi trùng điệp chìm dần vào màn sương lam tím, chỉ còn lại những đỉnh núi cao nhất còn vương chút ánh sáng cuối cùng của mặt trời.

Họ dừng chân tại một bãi đất trống nhỏ, ẩn mình dưới tán cây cổ thụ ven sông, nơi có đủ chỗ để dựng một chiếc lều đơn giản. Không khí nơi đây trong lành và mát mẻ, mang theo mùi của nước sông, của cây cỏ ẩm ướt sau một ngày nắng. Tiếng cá quẫy nước thi thoảng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng, rồi lại chìm vào tiếng ve ngân và tiếng chim hót líu lo chuẩn bị về tổ. Lục Trường Sinh, với dáng người thanh tú nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bắt đầu dọn dẹp mặt đất, trải tấm thảm ngồi xuống, khoanh chân trong tư thế thiền định quen thuộc. Đôi mắt hắn khép hờ, gương mặt điềm tĩnh, như đã hòa vào cảnh vật xung quanh. Hắn không vội vã thắp lửa, mà để bản thân chìm đắm vào dòng chảy của linh khí Thủy thuộc tính dồi dào nơi đây, để gột rửa những tạp niệm còn vương vấn từ Di Tích Thần Điện.

Tiêu Hạo, với vẻ ngoài nhanh nhẹn và linh hoạt, không chần chừ bắt tay vào việc. Hắn lấy ra chiếc lều vải thô màu xanh đậm từ trong túi trữ vật, thoăn thoắt dựng lên. Tiếp đó, hắn tìm vài cành củi khô, nhóm lên một đống lửa nhỏ. Ngọn lửa bập bùng, nhảy múa trong không gian, sưởi ấm không khí đang dần se lạnh khi đêm xuống, và xua đi bóng tối đang bao trùm. Mùi khói củi thơm nồng, hòa quyện với mùi sông nước, tạo nên một hương vị đặc trưng của những đêm cắm trại dã ngoại. Tiêu Hạo đặt một nồi nhỏ lên bếp lửa, bắt đầu chuẩn bị bữa ăn đơn giản từ những lương khô và linh dược hắn mang theo. Hắn liếc nhìn Lục Trường Sinh đang ngồi tĩnh tọa, trong lòng cảm thấy một sự bình yên lạ thường, dù biết rằng phía trước còn muôn vàn hiểm nguy.

Khi bữa ăn đã sẵn sàng, và bóng đêm đã hoàn toàn bao phủ vạn vật, chỉ còn ánh trăng rọi qua kẽ lá và ánh lửa trại lập lòe, Tiêu Hạo mới khẽ khàng phá vỡ sự im lặng. Tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng nước sông chảy đều đều, như đang lắng nghe cuộc trò chuyện của họ.

“Trường Sinh huynh,” Tiêu Hạo lên tiếng, giọng nói mang chút chất dí dỏm thường thấy, nhưng cũng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. Hắn đưa cho Lục Trường Sinh một bát cháo nóng hổi. “Huynh nói xem, chuyến này chúng ta có lời hay lỗ đây?” Hắn nhấp một ngụm cháo, đôi mắt láu lỉnh nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, người đã mở mắt, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh lửa.

Lục Trường Sinh nhận lấy bát cháo, hơi nóng bốc lên làm ấm bàn tay hắn. Hắn chậm rãi thổi nhẹ, rồi nhấp một ngụm. “Lời hay lỗ không nằm ở cơ duyên vật chất, mà ở những gì tâm ta lĩnh ngộ.” Giọng hắn trầm ấm, từ tốn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Huynh thấy đó, di tích tuy loạn, tuy đầy rẫy tranh giành, nhưng lại cho ta thấy rõ hơn bản chất của Đạo và lòng người. Hơn cả những linh bảo hay công pháp, đó mới là điều quý giá nhất.”

Tiêu Hạo gật gù, ánh mắt trầm lắng hơn. “Huynh nói đúng. Ta cũng cảm thấy vậy. Trước đây, ta chỉ nghĩ tu hành là tranh đoạt, là mạnh yếu. Nhưng sau khi chứng kiến những gì xảy ra ở Di Tích Thần Điện, và nghe những lời huynh nói với Trưởng Lão Thanh Vân… ta cảm thấy mình đã quá nông cạn.” Hắn dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, rồi lại nhìn xuống ngọn lửa. “Nhưng… cái Hắc Phong Lão Tổ đó, hắn chỉ là một phần nhỏ của Ma Quân Huyết Ảnh sao? Nghe mà rợn người. Thế gian này sắp tới sẽ loạn đến mức nào?” Nét mặt hắn lộ rõ vẻ lo lắng, không còn vẻ vô tư thường ngày.

Lục Trường Sinh đặt bát cháo xuống, ánh mắt xa xăm nhìn về phía dòng sông đen thẫm, nơi ánh trăng tạo thành một dải bạc lấp lánh. “Lão Quái Tử đã từng nói, Ma Quân Huyết Ảnh là một tồn tại cổ xưa, một chấp niệm tà ác được nuôi dưỡng qua hàng vạn năm. Hắc Phong Lão Tổ cùng những kẻ như hắn, chỉ là những quân cờ nhỏ nhoi bị Ma Quân lợi dụng, hay tự nguyện sa ngã vào con đường tà đạo vì dục vọng cá nhân.” Hắn khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một nỗi ưu tư. “Bản chất của tà đạo, không chỉ là giết chóc hay cướp đoạt, mà là sự tha hóa của đạo tâm, là sự chạy theo sức mạnh bằng mọi giá, bất chấp nhân luân, bất chấp đạo lý. Khi con người càng khao khát sức mạnh, càng dễ bị cám dỗ. Và trong thời đại linh khí hỗn loạn, 'Đại Suy Thoái Tiên Đạo' đang dần hiển hiện, sự cám dỗ ấy lại càng mạnh mẽ.”

Tiêu Hạo rùng mình. “Đại Suy Thoái Tiên Đạo… Ta vẫn không hiểu rõ lắm. Linh khí hỗn loạn thì có liên quan gì đến việc tà đạo trỗi dậy?”

Lục Trường Sinh nhặt một cành cây khô, khẽ khều vào đống lửa, ánh mắt vẫn trầm tư. “Linh khí, giống như dòng máu chảy trong cơ thể thế giới. Khi nó hỗn loạn, khi nó suy thoái, mọi sinh linh đều bị ảnh hưởng. Các công pháp tu luyện chính thống trở nên khó khăn hơn, hiệu quả thấp hơn. Muốn đột phá, cần phải trả giá cao hơn. Trong khi đó, tà đạo thường cung cấp những con đường tắt, những phương pháp nhanh chóng đạt được sức mạnh, dù phải đánh đổi bằng đạo tâm, bằng sinh mạng của kẻ khác. Khi linh khí suy yếu, con người dễ nảy sinh lòng tham, lòng sợ hãi, dễ bị tha hóa hơn.” Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào Tiêu Hạo. “Lời cảnh báo của Lão Quái Tử không phải là vô căn cứ. Di Tích Thần Điện này, chỉ là một khởi đầu nhỏ. Sóng gió lớn hơn, e rằng còn ở phía trước, khi Ma Quân Huyết Ảnh thực sự thức tỉnh và thiên địa biến sắc.”

Tiêu Hạo im lặng, cố gắng tiêu hóa những lời của Lục Trường Sinh. Hắn luôn biết Lục Trường Sinh là một người sâu sắc, nhưng những chiêm nghiệm này lại vượt xa những gì hắn từng nghe từ bất kỳ ai. Cái nhìn của Lục Trường Sinh không chỉ dừng lại ở bề nổi của sự việc, mà đào sâu vào bản chất của vũ trụ, của con người. “Vậy thì… chúng ta sẽ làm gì đây, Trường Sinh huynh?” Hắn hỏi, giọng có chút bối rối. “Tiếp tục đi tìm cơ duyên để mạnh lên, hay tìm một nơi nào đó mà ẩn mình, tránh xa những thị phi này?”

Lục Trường Sinh lại nhấp một ngụm cháo, rồi nhẹ nhàng đặt bát xuống. “Tu hành của ta, không phải là chạy theo cơ duyên hay trốn tránh thị phi. Mà là để hiểu rõ bản thân, hiểu rõ Đạo, và giữ vững bản nguyên của mình giữa vạn biến. Dù cho thế gian có hỗn loạn đến đâu, dù cho Ma Quân Huyết Ảnh có mạnh mẽ đến thế nào, ta cũng sẽ không thay đổi con đường ta đã chọn.” Hắn nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy đầy vẻ kiên định, vững như bàn thạch. “Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Và huynh, Tiêu Hạo, cũng nên tìm thấy con đường của riêng mình.”

Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng dâng lên một cảm giác kính phục sâu sắc. Hắn biết, Lục Trường Sinh không phải là kiểu người sẽ đứng ra xưng bá thiên hạ, cũng không phải là kẻ sẽ trốn tránh trách nhiệm. Hắn chỉ đơn giản là đi con đường của mình, một con đường mà người đời khó có thể hiểu được. “Ta… ta tin vào huynh, Trường Sinh huynh,” Tiêu Hạo nói, giọng chắc nịch. “Dù huynh đi đâu, ta cũng sẽ theo. Ta không tài giỏi như huynh, nhưng ít ra, ta có thể học hỏi từ huynh, và cùng huynh đối mặt với những thử thách.”

Ngọn lửa trại bập bùng, tiếng côn trùng rả rích, và tiếng nước sông chảy đều đều, như đang chứng kiến lời thề nguyện của hai người bạn. Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên khóe môi. Hắn không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn ánh lửa, trong lòng chiêm nghiệm về những gì đã qua, và những gì sắp tới. Đêm dần khuya, và hai người bạn chìm vào giấc ngủ, mang theo những suy tư và dự cảm về một kỷ nguyên đầy biến động. Linh khí Thủy thuộc tính từ Thanh Thủy Giang nhẹ nhàng bao bọc lấy họ, như một lời an ủi, một sự chuẩn bị cho hành trình gian nan sắp tới.

***

Sương sớm giăng mắc mịt mờ trên mặt Thanh Thủy Giang, tạo nên một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Ánh bình minh còn chưa ló rạng, nhưng không khí đã bắt đầu chuyển mình từ lạnh giá sang mát mẻ, trong lành. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven sông báo hiệu một ngày mới đang đến. Mùi sương sớm, mùi nước sông trong lành và mùi cây cỏ ẩm ướt hòa quyện vào nhau, đánh thức các giác quan.

Lục Trường Sinh đã thức dậy từ rất sớm. Hắn không còn ngồi thiền, mà đứng bên bờ sông, dáng người thanh tú, mặc bộ đạo bào vải thô màu xám, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng. Đôi mắt hắn vẫn mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó là sự thấu suốt và kiên định. Hắn ngắm nhìn dòng nước chảy xiết, những gợn sóng nhỏ lăn tăn phản chiếu ánh sáng mờ ảo của bình minh. Đối với hắn, dòng sông không chỉ là dòng nước, mà là biểu tượng của Đạo, của sự vô thường và biến chuyển không ngừng. Dòng chảy ấy, dù cuồn cuộn hay êm đềm, vẫn luôn tuân theo quy luật của tự nhiên, không cưỡng cầu, không vội vã, nhưng bền bỉ và vĩnh cửu.

Trong tâm trí Lục Trường Sinh, những chiêm nghiệm từ Di Tích Thần Điện, từ lời nói của Lão Quái Tử, và từ những gì hắn đã chứng kiến về bản chất tà đạo, đang dần kết tinh thành những hạt giống Đạo tâm vững chắc hơn. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong linh khí thế giới, một sự suy thoái chậm rãi nhưng rõ rệt, báo hiệu rằng "Đại Suy Thoái Tiên Đạo" không chỉ là một khái niệm, mà là một thực tại đang dần định hình. Điều này càng củng cố thêm niềm tin của hắn vào 'Tàn Pháp Cổ Đạo' – một công pháp không chỉ giúp tăng cường tu vi, mà còn tôi luyện đạo tâm, giúp chống lại phản phệ và sự tha hóa. Con đường của hắn, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại, giờ đây lại càng trở nên ý nghĩa hơn bao giờ h��t.

Tiêu Hạo đã thức dậy, hắn đang thoăn thoắt thu dọn chiếc lều và các vật dụng còn lại vào túi trữ vật. Hắn liếc nhìn Lục Trường Sinh, thấy được sự thay đổi sâu sắc trong ánh mắt của bạn mình. Dù không thể hoàn toàn thấu hiểu những gì Lục Trường Sinh đang chiêm nghiệm, nhưng Tiêu Hạo cảm nhận được một sự bình yên và vững chãi tỏa ra từ hắn, như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba bão táp. “Trường Sinh huynh,” Tiêu Hạo gọi, giọng nói vẫn mang chút sự nhanh nhẹn thường ngày, nhưng cũng có phần trầm lắng hơn. “Huynh đã nhìn đủ rồi chứ? Chúng ta nên chuẩn bị lên đường thôi.” Hắn đã hoàn tất việc thu dọn, kiểm tra lại các vật phẩm một cách cẩn thận.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, quay người lại, đối mặt với Tiêu Hạo. “Đạo của ta, là giữ lấy bản nguyên giữa vạn biến. Di tích này, chỉ là một khởi đầu. Sóng gió lớn hơn, e rằng còn ở phía trước. Ta có thể cảm nhận được sự bất an đang dâng trào trong linh khí thiên địa, như một cơn bão sắp ập đến.” Giọng hắn vẫn trầm ấm, từ tốn, nhưng mang theo một sức nặng khó tả. Hắn không nói về việc đạt được bao nhiêu linh bảo hay công pháp, mà chỉ nói về Đạo, về bản nguyên. Điều này càng làm Tiêu Hạo thêm phần tin tưởng vào sự khác biệt của Lục Trường Sinh.

Tiêu Hạo trầm ngâm. “Vậy chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo? Thượng Giới ư? Nơi đó nghe nói là tập trung của các đại tông môn, linh khí dồi dào bậc nhất. Hay là tìm một nơi yên bình nào đó mà ẩn cư, đợi đến khi mọi chuyện lắng xuống?” Hắn đưa ra những lựa chọn phổ biến mà đa số tu sĩ sẽ nghĩ đến.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. “Yên bình chỉ là tương đối. Nơi nào có người, nơi đó có tranh đấu. Trốn tránh không phải là cách giữ vững Đạo Tâm. Hơn nữa, với tình hình 'Đại Suy Thoái Tiên Đạo' hiện nay, không có nơi nào thực sự tuyệt đối an toàn. Thượng Giới dù linh khí dồi dào, nhưng cũng sẽ là nơi tranh đoạt khốc liệt nhất khi tài nguyên trở nên khan hiếm. Các đại tông môn, liệu có giữ vững được bản tâm khi đối mặt với hiểm họa Ma Quân Huyết Ảnh và sự cám dỗ của quyền lực tuyệt đối?”

Hắn nhìn về phía xa, nơi ánh bình minh đang dần rực rỡ, chiếu rọi khắp không gian, xua tan màn sương. Đôi mắt hắn đầy vẻ kiên định, như nhìn thấu cả tương lai. “Đi đâu, đều phải là nơi có thể giúp ta vững vàng Đạo Tâm, để ta có thể chiêm nghiệm sâu sắc hơn về thế đạo và nhân sinh. Ta không chạy theo cơ duyên vật chất, mà tìm kiếm chân lý nội tại. Mỗi bước đi, mỗi cảnh vật, mỗi con người ta gặp, đều là một phần của quá trình tu hành của ta.”

Tiêu Hạo gật đầu, hiểu rằng Lục Trường Sinh đã có quyết định của riêng mình. Hắn không còn cố gắng thuyết phục hay đưa ra lời khuyên nữa. Sự tin tưởng của hắn vào Lục Trường Sinh đã đạt đến một mức độ sâu sắc, vượt qua những suy nghĩ thực dụng thông thường. “Vậy thì, Trường Sinh huynh cứ quyết định đi. Ta sẽ theo huynh.” Hắn nói một cách chân thành, không chút do dự. “Dù là Thượng Giới, hay một sơn thôn hẻo lánh nào đó, chỉ cần huynh đi, ta sẽ đi cùng.”

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, làm dịu đi vẻ trầm tư thường thấy trên gương mặt hắn. Hắn không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai Tiêu Hạo, như một lời cảm ơn thầm lặng. Họ đã có nhau, đã có một người bạn đồng hành tin cậy trên con đường tu hành đầy chông gai này.

Ánh mặt trời đã hoàn toàn ló dạng, nhuộm vàng cả không gian. Dòng Thanh Thủy Giang lấp lánh như dát bạc. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cùng đứng bên bờ sông, nhìn về phía xa, nơi một con thuyền buôn nhỏ đang từ từ di chuyển ngược dòng. Họ đã sẵn sàng. Di Tích Thần Điện đã để lại những dấu ấn sâu sắc trong tâm hồn họ, không phải bằng những linh bảo hay công pháp thần kỳ, mà bằng những chiêm nghiệm về Đạo, về bản chất của tu hành và về lòng người. Con đường phía trước còn dài, còn đầy biến động, nhưng với đạo tâm đã được tôi luyện vững chắc, họ tin rằng mình có thể đối mặt với bất kỳ thử thách nào.

Họ quay lưng lại với Thanh Thủy Giang, bước những bước chân vững vàng, nhẹ nhàng tiến về phía trước. Bóng lưng hai người dần in rõ trên nền trời rạng rỡ, hòa vào bức tranh hùng vĩ của núi non và sông nước. Lục Trường Sinh không nói ra đích đến cụ thể, nhưng trong tâm hắn đã có một hướng đi. Hắn biết, con đường tu hành của mình không chỉ là của riêng hắn, mà còn là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn về sự thay đổi của Cửu Thiên Linh Giới, về sự biến thiên của đại thế. Và hắn, với 'Tàn Pháp Cổ Đạo' làm kim chỉ nam, sẽ vững bước trên con đường đó, không sợ hãi, không hối tiếc.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free