Cửu thiên linh giới - Chương 218: Di Ngôn Từ Di Tích: Hạt Giống Đạo Tâm
Ánh hoàng hôn đã hoàn toàn bao trùm, nhuộm đỏ cả mặt sông Thanh Thủy Giang, hắt lên bóng dáng hai người trên con đường phía trước. Bóng tối dần nuốt chửng những màu sắc cuối cùng của buổi chiều, nhưng trong tâm trí của Lục Trường Sinh, một ngọn lửa kiên định vẫn rực cháy. Con đường tu hành của hắn vẫn còn dài, và những thử thách phía trước sẽ còn khốc liệt hơn nhiều. Nhưng với bản tâm vững như bàn thạch, và một người bằng hữu đáng tin cậy bên cạnh, Lục Trường Sinh biết rằng hắn sẽ không bao giờ đơn độc. Đại thế biến thiên, nhưng bản tâm hắn vẫn bất biến, vững như bàn thạch, sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp của Cận Cổ Thời Kỳ.
***
Sáng sớm hôm sau, U Cốc vẫn còn chìm trong màn sương mỏng như lụa, giăng mắc trên những vách đá rêu phong và tán lá cổ thụ. Ánh bình minh le lói xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên mặt đất ẩm ướt. Tiếng suối róc rách chảy qua những phiến đá cuội, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng gió xào xạc luồn qua rừng cây, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi đất ẩm, cây cỏ dại và hoa rừng thoang thoảng trong không khí, mang theo sự thanh tịnh và tinh khiết của một vùng đất chưa bị vẩn đục bởi thế sự.
Bên bờ suối, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang thu dọn những vật phẩm đơn giản của mình. Chiếc túi càn khôn của Lục Trường Sinh vốn không chứa nhiều vật phẩm xa hoa, chỉ có vài bộ y phục vải thô, một bộ trà cụ mộc mạc và một vài loại linh thảo hắn thu thập được trên đường đi. Hắn cử động chậm rãi, từng động tác đều toát lên vẻ thong dong, ung dung tự tại, như thể mọi thứ xung quanh đều không thể làm xao động nội tâm hắn. Đôi mắt đen láy của Lục Trường Sinh vẫn trầm tư, dõi nhìn dòng nước chảy, dường như đang chiêm nghiệm về vòng tuần hoàn không ngừng của vạn vật. Dáng người hắn vẫn thanh tú, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, và dù đang chuẩn bị cho một chuyến đi dài, hắn không hề lộ vẻ vội vã hay bận tâm.
Tiêu Hạo thì nhanh nhẹn hơn, đôi tay thoăn thoắt xếp gọn những bình linh dược, bùa chú vào chiếc túi vải của mình. Dáng người hắn không quá cao, nhưng nhanh nhẹn và linh hoạt, động tác dứt khoát. Khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh, luôn ánh lên vẻ thông minh và hiếu kỳ, nhưng hôm nay, chúng lại ẩn chứa một chút ưu tư, một chút lo lắng. Những lời Lục Trường Sinh nói đêm qua về Ma Quân Huyết Ảnh và sự hỗn loạn sắp tới vẫn còn văng vẳng bên tai hắn, khiến hắn không khỏi suy nghĩ. Hắn thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lục Trường Sinh, như muốn đọc được thêm điều gì đó từ vẻ mặt điềm tĩnh của bằng hữu mình. Hắn biết Lục Trường Sinh không phải là người nói suông, và những lời cảnh báo của hắn luôn có cơ sở sâu xa.
"Trường Sinh, huynh nói xem, liệu những lão già cứng đầu kia có thực sự nghe lọt tai những gì huynh đã nói đêm qua không?" Tiêu Hạo khẽ thì thầm, giọng nói mang theo chút hoài nghi, nhưng cũng có sự quan tâm chân thành. "Ta thấy sắc mặt của mấy vị trưởng lão kia không dễ coi chút nào đâu."
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, không đáp lời. Hắn biết, để thay đổi tư duy đã ăn sâu vào cốt tủy của những tu sĩ đã tu luyện hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm, không phải là chuyện ngày một ngày hai. Con đường tu hành của mỗi người là khác nhau, và việc hắn có thể làm chỉ là gieo một hạt giống, còn nó có nảy mầm hay không, lại phụ thuộc vào chính mảnh đất tâm hồn của mỗi người.
Đúng lúc đó, một làn linh khí nhẹ nhàng lay động không gian tĩnh mịch của U Cốc. Ba bóng người hiện ra từ phía rừng cây, bước chân nhẹ nhàng nhưng vẫn đủ sức phá vỡ sự yên bình. Người đi đầu không ai khác chính là Trưởng Lão Thanh Vân, râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ nhưng ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Ông mặc đạo bào màu xanh lam, tay cầm phất trần, phong thái đạo mạo. Phía sau ông là một vị Vô Danh Tán Tu, ăn mặc giản dị, tay cầm một thanh kiếm cổ, khí chất lạnh lùng nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tò mò. Kế bên là một vị Chính Đạo Tu Sĩ trẻ tuổi, dáng vẻ oai vệ, trên người mặc y phục của một tông môn lớn, nét mặt vẫn còn lộ rõ sự nghi hoặc và có phần bất mãn.
Trưởng Lão Thanh Vân thấy Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, liền bước đến gần, chắp tay hành lễ. "Lục đạo hữu, xin dừng bước." Giọng ông trầm ấm, mang theo sự kính trọng. "Lời cảnh báo của đạo hữu đêm qua khiến lão phu trằn trọc không yên. Lão phu muốn thỉnh giáo thêm về 'đạo tâm' và 'cám dỗ' trong loạn thế này, trước khi đạo hữu rời đi." Ánh mắt ông nhìn Lục Trường Sinh vừa phức tạp, vừa chân thành, như một người đang tìm kiếm một con đường trong màn đêm mịt mùng.
Tiêu Hạo nghe vậy, khẽ quay sang Lục Trường Sinh, thì thầm với vẻ bất lực pha chút trêu chọc. "Xem ra huynh lại gieo rắc thêm hạt giống rắc rối rồi. Ta nói mà, huynh không thể cứ nói những lời kinh thế hãi tục như vậy rồi định bỏ đi như không có gì đâu."
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi và chỉ thoáng qua, nhưng lại mang theo vẻ thâm sâu khó tả. Hắn không trả lời Tiêu Hạo, chỉ quay sang Trưởng Lão Thanh Vân, tay khẽ vuốt râu. "Chỉ là chút chiêm nghiệm cá nhân, không dám xưng giáo huấn." Giọng hắn trầm thấp, từ tốn. "Nếu Trưởng Lão và các vị đạo hữu không chê, có thể cùng ta thưởng thức một chén trà thảo mộc. Linh khí trong U Cốc này tinh khiết, trà pha ra ắt hẳn sẽ có vị khác."
Vừa nói, hắn vừa thong thả lấy ra một bộ trà cụ bằng gốm thô, đặt lên một phiến đá phẳng bên bờ suối. Hắn dùng linh lực nhóm lửa, đun sôi nước suối trong vắt, sau đó cẩn thận pha một ấm trà thảo mộc có hương thơm dịu nhẹ, thanh mát. Mùi hương của trà lan tỏa trong không gian, hòa quyện với mùi cây cỏ tự nhiên, mang đến một cảm giác an yên lạ thường. Tiêu Hạo thấy vậy, cũng không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh Lục Trường Sinh, ánh mắt cảnh giác quan sát xung quanh, đề phòng bất trắc. Vị Vô Danh Tán Tu cũng không chút do dự, tìm một tảng đá ngồi xuống, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Lục Trường Sinh. Riêng vị Chính Đạo Tu Sĩ trẻ tuổi thì hơi chần chừ, nhưng cuối cùng cũng miễn cưỡng ngồi xuống, ánh mắt vẫn lộ rõ sự nghi ngờ.
Trưởng Lão Thanh Vân nhìn Lục Trường Sinh với vẻ tán thưởng, khẽ gật đầu. "Đạo hữu thâm sâu, lão phu lĩnh giáo." Ông cũng tìm một chỗ ngồi xuống, phất trần đặt nhẹ bên cạnh, vẻ mặt đầy mong đợi. Không khí trong U Cốc lại trở về vẻ tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn tiếng suối róc rách và tiếng nước reo trong ấm trà đang sôi, cùng với mùi hương thảo mộc thanh thoát. Lục Trường Sinh không vội vàng, hắn từ tốn rót trà vào từng chén nhỏ, đưa cho Trưởng Lão Thanh Vân và các tu sĩ, động tác của hắn đơn giản nhưng lại mang một vẻ trang trọng, như đang thực hiện một nghi thức cổ xưa. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa ra bàn tay, mang theo sự bình yên và trấn tĩnh.
***
U Cốc dần chìm vào không gian giữa buổi sáng, ánh nắng dịu dàng đã xua tan hết màn sương mỏng, phủ vàng những ngọn cây và vách đá. Không khí trong lành, tinh khiết như vừa được gột rửa. Lục Trường Sinh chậm rãi nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ của thảo mộc lan tỏa nơi đầu lưỡi, sau đó cất tiếng, không hùng hồn, không khoa trương, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của sự thấu hiểu và chiêm nghiệm sâu sắc. Giọng hắn trầm ấm, từ tốn, như tiếng suối chảy đều, từng câu từng chữ rót vào tai những người đang lắng nghe.
"Đạo tâm, không phải là một pháp khí có thể cầm nắm, cũng không phải là một cảnh giới có thể dễ dàng đạt đến," Lục Trường Sinh bắt đầu, ánh mắt hắn dõi về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn mây. "Nó là bản nguyên của mỗi người, là gốc rễ của mọi sự tu hành. Giống như cây đại thụ cắm sâu rễ vào lòng đất, dù phong ba bão táp đến mấy, vẫn có thể đứng vững. Một khi gốc rễ suy yếu, dù cành lá có tươi tốt đến đâu, cũng khó tránh khỏi ngày tàn lụi."
Các tu sĩ chính đạo chăm chú lắng nghe, vẻ mặt Trưởng Lão Thanh Vân từ ngạc nhiên, hoài nghi dần chuyển sang suy tư sâu sắc. Vị Vô Danh Tán Tu khẽ gật gù, ánh mắt lạnh lùng của hắn giờ đây cũng mềm mại hơn đôi chút, như thể lời nói của Lục Trường Sinh đã chạm đến một phần nào đó trong tâm hồn hắn. Vị Chính Đạo Tu Sĩ trẻ tuổi vẫn còn cau mày, vẻ mặt bất mãn, như không tin những lời "giản dị" này lại có thể chứa đựng đạo lý sâu xa đến vậy.
Lục Trường Sinh không để ý đến những phản ứng khác nhau đó, hắn tiếp tục. "Cám dỗ, không chỉ đến từ Ma Quân Huyết Ảnh hay Hắc Phong Lão Tổ, những kẻ mang danh tà đạo rõ ràng. Cám dỗ còn đến từ bên trong mỗi chúng ta." Hắn dừng lại, nhấp thêm một ngụm trà. "Nó có thể là sự sợ hãi trước cái chết, trước sự suy tàn của bản thân. Nó có thể là sự cố chấp vào những gì ta tin là đúng, mà không chịu nhìn nhận những điều khác biệt. Nó có thể là sự ham muốn được công nhận, được xưng hùng xưng bá, được đứng trên vạn người, hay thậm chí là sự khao khát được trường sinh bất tử một cách mù quáng."
Hắn quay sang nhìn Trưởng Lão Thanh Vân, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. "Dù là chính đạo hay tà đạo, một khi đạo tâm bị lung lay bởi những cám dỗ đó, dù là sợ hãi hay tham lam, đều có thể sa ngã. Sức mạnh bên ngoài chỉ là tạm thời, pháp bảo có thể bị hủy hoại, công pháp có thể bị phá giải. Nhưng đạo tâm vững chắc thì vạn pháp bất xâm, vạn kiếp bất diệt."
Trưởng Lão Thanh Vân khẽ nhắm mắt, như đang tiêu hóa từng lời. Những lời này không phải là kinh điển cao thâm, cũng không phải là thần thông diệu pháp, nhưng lại như một dòng suối mát lành gột rửa tâm trí ông, chạm đến những góc khuất mà bấy lâu nay ông vẫn cố tình lãng quên hoặc không dám đối mặt. Cả cuộc đời tu hành của ông, bao nhiêu lần ông đã chứng kiến những đạo hữu sa ngã, không phải vì tà ma ngoại đạo, mà vì chính những tham lam, chấp niệm bên trong?
Lục Trường Sinh nói tiếp, giọng nói trở nên kiên định hơn bao giờ hết, như những tảng đá vững chãi bên bờ sông. "Trong thời đại linh khí bất ổn, phi thăng khó khăn này, việc giữ vững bản nguyên còn quan trọng hơn cả việc truy cầu sức mạnh nhất thời. Linh khí hỗn loạn, đạo thống phân tranh, đó là đại thế. Nếu bản nguyên vững chắc, dù linh khí có biến động đến đâu, dù Ma Quân Huyết Ảnh có trỗi dậy, dù đại thế có biến thiên, cũng có thể tìm thấy con đường của riêng mình, con đường không bị cuốn trôi bởi dòng xoáy nhân quả."
Vị Vô Danh Tán Tu bỗng nhiên mở miệng, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng sự chân thành. "Lời của Lục đạo hữu thâm sâu, khiến lão phu tỉnh ngộ. Bấy lâu nay, lão phu chỉ mải miết truy cầu kiếm đạo, mong cầu đạt đến cảnh giới tối thượng, lại quên mất gốc rễ của kiếm đạo, chính là đạo tâm." Hắn khẽ thở dài, dường như đã trút bỏ được một gánh nặng vô hình.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu đáp lại. "Tàn Pháp Cổ Đạo mà ta tu luyện, không phải là trốn tránh thế sự, cũng không phải là bỏ mặc chúng sinh. Nó là con đường giúp ta đối diện với bản thân, thấu hiểu chân lý của vạn vật, và giữ vững bản nguyên giữa dòng xoáy hỗn loạn. Không phải không bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả, mà là chủ động chọn lựa cách thức mình dấn thân vào." Hắn nhìn vào từng người một, ánh mắt bình thản nhưng lại có sức lay động lòng người. "Nếu tu hành chỉ để mạnh hơn, để có thể khống chế người khác, thì đó đã không còn là tu hành nữa, mà là một loại ham muốn khác, một loại cám dỗ khác, không kém phần nguy hiểm so với tà đạo."
Vị Chính Đạo Tu Sĩ trẻ tuổi, người đã tỏ vẻ bất mãn từ đầu, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cất tiếng hỏi, giọng nói mang theo sự bực bội và nghi ngờ. "Lục đạo hữu nói vậy, chẳng lẽ muốn chúng ta không truy cầu sức mạnh, chỉ ngồi thiền định sao? Trong thời loạn thế này, nếu không có đủ thực lực, làm sao bảo vệ được chính đạo, làm sao chống lại tà ma?"
Lục Trường Sinh nhìn vị tu sĩ trẻ, ánh mắt không hề có sự phán xét hay giận dữ, chỉ có sự bình thản. "Ta không nói không truy cầu sức mạnh. Sức mạnh là cần thiết để bảo vệ, để duy trì trật tự. Nhưng sức mạnh đó phải xuất phát từ một đạo tâm vững vàng, từ một bản nguyên thanh tịnh. Nếu sức mạnh được xây dựng trên sự sợ hãi, sự tham lam, hay sự cố chấp, thì nó sẽ trở thành gông cùm trói buộc chính người sở hữu nó, và cuối cùng, nó sẽ dẫn đến sự suy tàn, không phải sự trường tồn."
Hắn đứng dậy, đi đến bên bờ suối, dùng tay vốc một vốc nước trong vắt lên. "Nước này trong suốt, có thể rửa sạch bụi trần. Nhưng nếu tâm người đục ngầu, dù có dùng nước tiên cũng khó lòng gột rửa. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, với một cái tâm thanh tịnh và một đạo ý kiên định. Đó là lời mà ta muốn nói."
Trưởng Lão Thanh Vân lúc này đã mở mắt, ánh mắt ông nhìn Lục Trường Sinh đã không còn sự hoài nghi hay bối rối, mà thay vào đó là sự kính trọng sâu sắc. Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự suy ngẫm và giác ngộ. Những lời của Lục Trường Sinh, không phải là những lời lẽ cao siêu khó hiểu, nhưng lại chứa đựng những chân lý đơn giản mà bấy lâu nay họ, những người tự xưng là chính đạo, lại bỏ quên. Chúng đã gieo vào lòng ông một hạt giống của tư duy mới, một cách nhìn khác về con đường tu hành. Một số tu sĩ trẻ khác, dù ban đầu còn nghi ngờ, giờ đây cũng bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ, ánh mắt không còn vẻ bất mãn mà thay vào đó là sự băn khoăn, tự vấn.
***
Sau cuộc trao đổi sâu sắc dưới ánh nắng trưa dịu mát của U Cốc, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đứng dậy. Tiếng suối róc rách vẫn đều đều, tiếng chim hót vẫn vang vọng, nhưng không khí giờ đây lại mang một vẻ trầm lắng, suy tư. Lục Trường Sinh không cố gắng thuyết phục thêm, hắn chỉ để lại những lời chiêm nghiệm của mình, như một làn gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hạt giống của một tư duy mới.
Hắn quay sang Trưởng Lão Thanh Vân và các tu sĩ, chắp tay hành lễ. "Cáo từ. Mọi sự đều nằm ở tâm, và con đường tu hành là của riêng mỗi người. Kẻ ngoại đạo có thể gây ra sóng gió, nhưng chỉ có tâm người mới quyết định hướng đi của đạo." Giọng hắn vẫn trầm ấm, từ tốn, nhưng lại vang vọng trong không gian như một lời tiên tri.
Trưởng Lão Thanh Vân cũng đứng dậy, sắc mặt ông đã trở nên thanh thản hơn nhiều, nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa một nỗi niềm sâu sắc. Ông chắp tay đáp lễ, giọng nói mang theo sự kính trọng và biết ơn chân thành. "Lão phu xin ghi nhớ lời đạo hữu. Những lời này, e rằng sẽ giúp lão phu và các đạo hữu tìm thấy một con đường mới trong loạn thế. Mong có ngày tái ngộ, khi đại thế đã bình ổn."
Vị Vô Danh Tán Tu cũng cúi đầu, kiếm trong tay khẽ rung động, như thể cũng cảm nhận được sự thay đổi trong tâm cảnh của chủ nhân. Vị Chính Đạo Tu Sĩ trẻ tuổi, dù vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu, nhưng cũng không còn vẻ bất mãn như trước, chỉ khẽ gật đầu chào.
Lục Trường Sinh khẽ gật, không nói thêm lời nào. Hắn quay người, cùng Tiêu Hạo bước đi. Bóng lưng hắn vẫn thanh tú, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự kiên định vững như bàn thạch, từng bước chân đều đặn, không vội vã.
Tiêu Hạo đi bên cạnh, liếc nhìn Lục Trường Sinh, khẽ nhíu mày. "Huynh nói vậy, không sợ họ nghĩ huynh là tà ma ngoại đạo sao? Huynh đã nói quá nhiều điều khác biệt so với giáo điều của chính đạo rồi." Giọng hắn vẫn mang chút dí dỏm, nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng cho bằng hữu của mình.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt dõi về phía con đường mòn ven Thanh Thủy Giang, nơi ánh nắng trưa đang rải vàng óng ả. "Có ích gì nếu ta chỉ nói những gì họ muốn nghe? Đạo của ta, là đạo của sự thật, không cần phải tô vẽ hay che giấu. Hiểu hay không, đó là duyên phận của mỗi người." Hắn dừng lại một chút, khẽ thở dài, rồi nói thêm, giọng nói mang theo chút chiêm nghiệm. "Hơn nữa, nếu chính đạo không tự vấn, không thay đổi, thì liệu họ có thực sự khác biệt với những kẻ tà đạo đã sa ngã vì chấp niệm không?"
Họ tiếp tục bước đi, bóng lưng hai người dần in rõ trên nền trời xa, hòa vào bức tranh hùng vĩ của núi non và sông nước. Con đường mòn nhỏ hẹp uốn lượn theo bờ Thanh Thủy Giang, tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hơi ẩm của dòng sông. Các tu sĩ chính đạo còn đứng lại một lúc lâu, nhìn theo bóng lưng hai người cho đến khi họ khuất dạng sau khúc quanh. Trong lòng mỗi người là một hạt giống tư duy mới đã được gieo, một hạt giống mang tên "bản tâm" và "chân lý". Trưởng Lão Thanh Vân vẫn đứng đó, trầm ngâm suy nghĩ. Ông biết, những lời của Lục Trường Sinh sẽ không dễ dàng bị lãng quên. Chúng sẽ là khởi đầu cho một sự thay đổi, một sự tự vấn sâu sắc trong chính đạo, để đối mặt với đại thế biến thiên và mối đe dọa từ Ma Quân Huyết Ảnh.
Bóng tối dần buông xuống trên U Cốc khi các tu sĩ chính đạo lặng lẽ giải tán, mỗi người mang theo một nỗi niềm riêng, một sự chiêm nghiệm mới từ lời của Lục Trường Sinh. Con đường của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo vẫn còn dài, nhưng với đạo tâm vững như bàn thạch, và những chiêm nghiệm sâu sắc từ Di Tích Thần Điện, họ đã sẵn sàng cho hành trình tiếp theo, đối mặt với những thử thách khốc liệt hơn đang chờ đợi ở Cận Cổ Thời Kỳ.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.