Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 217: Lời Cảnh Báo Của Tàn Pháp: Bản Chất Tà Đạo Và Hỗn Loạn

Màn đêm buông xuống An Bình Thôn như một tấm màn nhung đen kịt, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của hoàng hôn. Tiếng trẻ con đã nín khóc tự bao giờ, chỉ còn lại sự tĩnh mịch bao trùm, điểm xuyết bởi tiếng côn trùng rả rích và vài tiếng chó sủa xa xăm. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo không nán lại lâu. Họ lặng lẽ cúi chào Lão Trưởng Thôn, ánh mắt Lục Trường Sinh vẫn đong đầy những suy tư về nỗi thống khổ của phàm nhân, về "lời hứa vô hình" mà hắn đã khắc sâu vào đạo tâm. Bóng dáng hai người dần chìm vào bóng tối, mang theo những nặng trĩu của một thế giới đang biến động, và một ý chí kiên định sẽ không bao giờ quay lưng lại với những sinh linh yếu ớt. Con đường phía trước còn dài, và những thử thách từ Ma Quân Huyết Ảnh cùng tà đạo vẫn đang rình rập, nhưng đạo của Lục Trường Sinh, giờ đây, đã gắn liền với sự an nguy của chúng sinh, bản tâm hắn vẫn bất biến, vững như bàn thạch.

***

Khi ánh dương đầu tiên xé tan màn đêm, rọi những tia sáng yếu ớt xuống Di Tích Thần Điện, không khí buổi sáng sớm mang theo một vẻ tĩnh mịch kỳ lạ. Gió vẫn thổi vi vu qua những cột trụ đá đổ nát, những bức tường phủ rêu phong, mang theo mùi của đất ẩm, của đá cũ kỹ ngàn năm, và một chút hương trầm thoang thoảng còn sót lại từ những nghi lễ cổ xưa. Kiến trúc hùng vĩ một thời, giờ chỉ còn là những mảnh vụn hoang phế, tượng thần sứt mẻ in bóng dưới nền trời xanh ngắt. Ánh nắng ban mai xuyên qua những khe hở trên vách đá, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên mặt đất, xua đi phần nào vẻ âm u của di tích. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống đang trỗi dậy từ hoang tàn. Linh khí trong khu vực này vẫn còn yếu ớt, như thể nó đã bị rút cạn sau cuộc chiến tranh đoạt khốc liệt, chỉ còn lại những tàn dư mong manh, chờ đợi thời gian để hồi phục.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã di chuyển đến một vị trí tương đối khuất, ẩn mình sau một khối đá lớn đã ngả màu thời gian. Lục Trường Sinh khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt lại, nhưng không phải để nhập định. Đôi mắt hắn tuy khép hờ, nhưng tâm hồn vẫn mở rộng, cảm nhận từng luồng gió lạnh, từng âm thanh nhỏ nhất của buổi bình minh. Hắn đang lắng nghe, không chỉ bằng thính giác, mà bằng cả đạo tâm đã được Tàn Pháp Cổ Đạo tôi luyện. Những hình ảnh về An Bình Thôn, về ánh mắt tuyệt vọng của Lão Trưởng Thôn, về tiếng khóc thút thít của đứa trẻ vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn. Chúng không gây nhiễu loạn đạo tâm, mà ngược lại, càng củng cố thêm niềm tin và ý chí của hắn.

Tiêu Hạo thì không thể điềm tĩnh như Lục Trường Sinh. Hắn đứng cạnh, ánh mắt láu lỉnh không ngừng quét qua lại, cảnh giác quan sát xung quanh. Khuôn mặt tròn của hắn vẫn còn hằn vẻ mệt mỏi sau đêm dài, nhưng sự thông minh và linh hoạt vẫn hiện rõ. Hắn thỉnh thoảng lại đưa tay sờ vào túi đựng linh dược bên hông, như một thói quen trấn an. Hắn biết Lục Trường Sinh đang suy ngẫm, nhưng hắn cũng ý thức được sự nguy hiểm vẫn tiềm tàng.

"Trường Sinh, chúng ta nên đi sớm thôi," Tiêu Hạo khẽ thì thầm, phá vỡ sự tĩnh lặng. Giọng hắn có chút lo lắng. "Càng ở lại đây, càng dễ bị cuốn vào những rắc rối không cần thiết. Di tích này đã trở thành tâm điểm của bao thị phi, chúng ta không cần phải tham dự vào màn cuối cùng của nó."

Lục Trường Sinh khẽ mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn về phía xa xăm, nơi một vài nhóm tu sĩ chính đạo đang lác đác thu dọn tàn cuộc hoặc họp bàn. Hắn không đáp lời Tiêu Hạo ngay, mà chỉ khẽ gật đầu, như thể đã hiểu ý. Ánh mắt hắn dừng lại ở một nhóm tu sĩ đang đứng gần một cột đá đổ nát, trong đó có một bóng dáng quen thuộc với bộ đạo bào màu xanh và mái tóc bạc phơ. Đó chính là Trưởng Lão Thanh Vân.

Trưởng Lão Thanh Vân, với bộ râu tóc bạc trắng phơ, khuôn mặt hiền từ nhưng giờ đây lại hằn sâu những nếp nhăn của lo âu, đang đứng giữa một vài tu sĩ cấp cao của các tông môn chính đạo. Đôi mắt lão nhìn đăm chiêu vào những vết tích của phép thuật tà ác còn sót lại trên nền đá.

"Hắc Phong Lão Tổ rút lui quá nhanh, đây không phải là kết thúc," Trưởng Lão Thanh Vân trầm giọng nói, âm thanh khô khốc của lão hòa vào tiếng gió, mang theo sự nghiêm trọng. "Hắn chỉ là một con tốt của Ma Quân Huyết Ảnh mà thôi... Sự rút lui này có thể chỉ là một kế sách, một động thái để chúng ta lơ là cảnh giác, hoặc để che giấu một âm mưu lớn hơn."

Các tu sĩ khác gật đầu đồng tình, vẻ mặt ai nấy đều lộ rõ sự cảnh giác và bối rối. Một tu sĩ trẻ tuổi, vẻ mặt non nớt, lo lắng hỏi: "Thưa Trưởng Lão, vậy chúng ta nên làm gì? Liệu có nên cử người truy sát Hắc Phong Lão Tổ không? Không thể để hắn ung dung thoát thân như vậy."

Trưởng Lão Thanh Vân lắc đầu, ánh mắt lão lướt qua đám đông, rồi dừng lại một thoáng ở nơi Lục Trường Sinh đang ẩn mình. Ánh mắt lão có vẻ đắn đo, như thể có điều gì đó muốn nói nhưng lại không tiện. Lão khẽ thở dài: "Truy sát thì dễ, nhưng liệu chúng ta có đang nhìn thấy toàn bộ bức tranh không? Hắc Phong Lão Tổ chỉ là một kẻ thi triển tà pháp, nhưng kẻ đứng sau hắn, Ma Quân Huyết Ảnh, mới là hiểm họa thực sự. Chúng ta cần một chiến lược lâu dài hơn, một cái nhìn sâu sắc hơn về bản chất của tà đạo, chứ không chỉ là những trận chiến cục bộ." Lão lại liếc nhìn về phía Lục Trường Sinh, ánh mắt lão lần này mang theo một sự tò mò, một sự kỳ vọng mơ hồ. Lão đã chứng kiến Lục Trường Sinh hành động tại Di Tích Thần Điện, chứng kiến sự điềm tĩnh và bản lĩnh khác thường của hắn. Lão cảm thấy, trong con người Lục Trường Sinh, có một sự thấu hiểu về "đạo" mà những tu sĩ chính đạo khác, bao gồm cả lão, có lẽ đã bỏ qua trong cuộc chạy đua tranh giành cơ duyên và quyền lực. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu lão trưởng lão, một ý nghĩ có phần táo bạo, nhưng lại đầy hứa hẹn.

Tiêu Hạo cũng nhận ra ánh mắt của Trưởng Lão Thanh Vân. Hắn khẽ huých tay Lục Trường Sinh, giọng nói hạ thấp hơn nữa: "Xem kìa, lão già Thanh Vân đó đang nhìn huynh. Chắc lão ta lại muốn nhờ vả gì đây. Hay là lão ta đã nhận ra huynh có cái nhìn thấu đáo hơn về tà đạo so với những kẻ chỉ biết vung kiếm chém giết kia?" Tiêu Hạo nửa đùa nửa thật, nhưng trong giọng điệu của hắn vẫn ẩn chứa sự lo lắng cho Lục Trường Sinh. Hắn biết, càng được chú ý, Lục Trường Sinh càng dễ trở thành tâm điểm của những rắc rối.

Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn trầm tư. Hắn đã nghe rõ những lời của Trưởng Lão Thanh Vân. Cái nhìn của lão, tuy vẫn còn phiến diện, nhưng ít ra đã vượt ra khỏi phạm vi của những tu sĩ chỉ biết nhìn vào tu vi và sức mạnh. Hắn hiểu rằng, sự hỗn loạn này mới chỉ là khởi đầu. Và chính đạo, với lối tư duy cũ kỹ, sẽ khó lòng đối phó được với một kẻ như Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ không chỉ tấn công vào thân xác, mà còn tha hóa cả đạo tâm. Một cảm giác nặng nề dâng lên trong lòng Lục Trường Sinh. Hắn không cầu làm anh hùng, không muốn can thiệp quá sâu vào vòng xoáy nhân quả. Nhưng chứng kiến nỗi đau của An Bình Thôn, nghe những lời của Trưởng Lão Thanh Vân, hắn biết mình không thể hoàn toàn đứng ngoài. Con đường Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, vốn dĩ là để giữ vững bản tâm, nhưng cũng chính là để nhìn rõ chân tướng của vạn vật, để biết khi nào thì cần phải hành động, dù là một hành động nhỏ nhoi.

***

Rời khỏi Di Tích Thần Điện, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo không đi xa mà tìm đến một U Cốc nhỏ nằm cách đó không xa. U Cốc này được bao bọc bởi những vách đá dựng đứng, phủ đầy rêu xanh và cây cổ thụ tán lá sum suê, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Linh khí trong cốc trong lành và tinh khiết, tiếng suối chảy róc rách qua những phiến đá cuội, tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió thổi rì rào qua kẽ lá, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, mang lại cảm giác yên bình đến lạ. Sương mù nhẹ nhàng lãng đãng quanh những gốc cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như một bức tranh thủy mặc. Ánh nắng ban ngày, dù đã lên cao, cũng chỉ lọt vào được một phần nhỏ của cốc, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Mùi cây cỏ, đất ẩm, và hương hoa dại phảng phất trong không khí, xoa dịu tâm hồn.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã tìm được một gốc cây cổ thụ to lớn, thân cây đã mục ruỗng một phần nhưng vẫn sừng sững, tán lá che phủ cả một vùng rộng lớn, tạo thành một bóng râm mát mẻ. Lục Trường Sinh ngồi xuống dưới gốc cây, nhắm mắt dưỡng thần, cố gắng rũ bỏ những tạp niệm còn vương vấn từ An Bình Thôn và cuộc họp của chính đạo. Tiêu Hạo ngồi đối diện, nhấm nháp một vài loại linh quả hái được trên đường, ánh mắt vẫn không ngừng dò xét xung quanh, đảm bảo an toàn cho cả hai.

Chẳng bao lâu sau, sự yên tĩnh của U Cốc bị phá vỡ. Trưởng Lão Thanh Vân, với đạo bào màu xanh quen thuộc, dẫn đầu một nhóm tu sĩ tiến vào. Đi cùng lão có Vô Danh Tán Tu, với dáng vẻ lạnh lùng, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, và một vài Chính Đạo Tu Sĩ khác, vẻ mặt ai nấy đều mang theo sự nghiêm trọng và một chút bối rối. Họ không đến gần ngay mà dừng lại một khoảng cách nhất định, quan sát Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo.

Trưởng Lão Thanh Vân tiến lên một bước, cúi đầu khẽ chào Lục Trường Sinh, thể hiện sự tôn trọng mà lão đã dành cho hắn từ sau những sự kiện tại Di Tích Thần Điện. "Lục đạo hữu, làm phiền thanh tịnh của ngươi rồi." Giọng lão trầm ấm, mang theo sự chân thành. "Đa tạ vì những gì ngươi đã làm tại di tích. Nếu không có ngươi, e rằng tổn thất của chính đạo sẽ còn nặng nề hơn."

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt bình thản như mặt hồ thu, không một gợn sóng. Hắn khẽ lắc đầu: "Trưởng Lão quá lời. Ta chỉ làm những gì cần làm." Hắn đứng dậy, đáp lễ.

Trưởng Lão Thanh Vân thở dài một tiếng, ánh mắt lão nhìn về phía những cây cổ thụ cao vút, rồi lại hướng về Lục Trường Sinh. "Chúng ta đã thảo luận rất nhiều về Hắc Phong Lão Tổ và sự rút lui đột ngột của hắn. Thế nhưng, trong tâm trí ta vẫn có một điều vướng mắc. Ngươi có cái nhìn khác biệt về tà đạo, Lục đạo hữu. Liệu có thể chia sẻ cho chúng ta một chút không? Có lẽ, từ góc nhìn của ngươi, chúng ta có thể nhìn thấy những điều mà bấy lâu nay đã bỏ qua." Lời nói của lão không phải là sự nghi ngờ, mà là một lời thỉnh cầu chân thành, một sự th��a nhận về tầm nhìn độc đáo của Lục Trường Sinh.

Vô Danh Tán Tu và các Chính Đạo Tu Sĩ khác im lặng lắng nghe, ánh mắt dò xét. Họ tò mò muốn biết một tu sĩ với tư chất bình thường, linh căn tạp, lại có thể đưa ra những nhận định sâu sắc đến mức nào.

Lục Trường Sinh quay người, ánh mắt trầm tư quét qua từng gương mặt đang chờ đợi. Hắn không nói ngay, mà khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí trong lành của U Cốc. Giọng hắn từ tốn, chậm rãi, nhưng mỗi lời thốt ra đều mang theo sức nặng ngàn cân, khiến không khí trong U Cốc như đông đặc lại.

"Tà đạo không chỉ là công pháp tà ác, mà là sự tha hóa từ sâu trong đạo tâm." Lục Trường Sinh mở lời, câu nói đầu tiên đã khiến tất cả giật mình. "Nó không phải là một loại thần thông, mà là một loại bệnh. Bệnh của tâm trí, bệnh của đạo." Hắn dừng lại một chút, để những lời này thấm vào tâm trí của những người đang lắng nghe.

"Hắc Phong Lão Tổ... hắn chỉ là một phần nhỏ. Hắn chỉ là một dấu hiệu... một lời cảnh báo." Lục Trường Sinh tiếp tục, ánh mắt hắn nhìn xuyên qua những thân cây cổ thụ, như thể đang nhìn thấy một bức tranh rộng lớn hơn, u ám hơn. "Sự hỗn loạn thực sự mới chỉ là khởi đầu."

Một làn gió lạnh bất chợt thổi qua, khiến những tán lá xào xạc, như một điềm báo cho lời cảnh báo của hắn.

Trưởng Lão Thanh Vân cau mày, vẻ mặt càng trở nên nghiêm trọng. Vô Danh Tán Tu thì siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt lạnh lùng hiện lên vẻ bất an. Các Chính Đạo Tu Sĩ khác thì nhìn nhau, vẻ mặt bối rối, không hiểu hết ý của Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh nhận thấy sự bối rối của họ. Hắn khẽ thở dài, tiếp tục nói, giọng điệu trở nên sâu sắc hơn, mang đầy tính chiêm nghiệm. "Chính đạo chúng ta, bấy lâu nay, luôn tin rằng chỉ cần tiêu diệt những kẻ tà tu, phá hủy những tà pháp, thì thế giới sẽ được bình yên. Chúng ta chạy theo tranh giành cơ duyên, chạy theo tu vi, chạy theo danh vọng. Chúng ta nhìn vào bề nổi, vào sức mạnh thể hiện ra bên ngoài. Nhưng chúng ta lại quên mất, gốc rễ của tà đạo nằm sâu trong đạo tâm, trong sự tham lam, đố kỵ, oán hận của con người."

Hắn ngước nhìn bầu trời trong xanh, rồi lại hạ thấp tầm mắt, nhìn vào những khuôn mặt đang lắng nghe. "Nếu chính đạo vẫn chỉ nhìn vào bề nổi, chạy theo tranh giành cơ duyên, thì sẽ không bao giờ nhìn thấy hiểm họa lớn hơn đang rình rập, một thứ có khả năng hủy diệt tất cả."

Câu nói "hủy diệt tất cả" vang vọng trong U Cốc, khiến tất cả tu sĩ đều rùng mình. Vô Danh Tán Tu, vốn dĩ kiệm lời, không kìm được mà lên tiếng hỏi, giọng hắn có chút run rẩy: "Hủy diệt tất cả? Ngươi đang nói về điều gì, Lục đạo hữu?"

Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào mắt Vô Danh Tán Tu, rồi lại lướt qua Trưởng Lão Thanh Vân và các tu sĩ khác. "Ta đang nói về sự suy vong của đạo thống, về sự tha hóa của linh khí, về sự sụp đổ của trật tự. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn cướp đoạt cơ duyên, hắn muốn phá vỡ toàn bộ nền tảng của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn gieo rắc sự hỗn loạn, sự nghi kỵ, sự sợ hãi, để chính chúng ta tự hủy hoại lẫn nhau. Di Tích Thần Điện này chỉ là một thử nghiệm. An Bình Thôn chỉ là một minh chứng nhỏ nhoi cho sự tàn khốc của hắn."

Lục Trường Sinh dừng lời, để cho những lời nói của hắn thấm vào tâm trí của mọi người. Không khí trong U Cốc trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Các tu sĩ chính đạo, từ Trưởng Lão Thanh Vân uyên bác đến Vô Danh Tán Tu lạnh lùng, đều chìm vào suy tư. Họ đã quen với việc chiến đấu với những kẻ tà tu hữu hình, với những tà pháp cụ thể. Nhưng Lục Trường Sinh lại đang nói về một kẻ thù vô hình, về sự tha hóa từ bên trong, về một hiểm họa có thể hủy diệt tất cả mà họ không hề nhận ra. Con đường Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh, vốn dĩ là con đường của sự chiêm nghiệm và tĩnh tâm, giờ đây lại mang đến một lời cảnh báo kinh hoàng, một lời cảnh báo mà chính đạo đã bỏ qua trong suốt bao năm tháng. Tiêu Hạo đứng phía sau, lặng lẽ quan sát. Hắn biết, lời nói của Lục Trường Sinh sẽ gieo mầm cho một sự thay đổi lớn trong nhận thức của chính đạo, dù họ có muốn hay không.

***

Sau cuộc gặp gỡ đầy nghiêm trọng tại U Cốc, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục hành trình, tiến xa hơn khỏi vùng Di Tích Thần Điện và những trại chính đạo. Họ đi dọc theo Thanh Thủy Giang, một con sông lớn uốn lượn qua những đồng bằng xanh mướt, nơi cảnh vật yên bình tương phản rõ rệt với những lời cảnh báo vừa rồi của Lục Trường Sinh.

Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng cả một vùng trời rộng lớn và phản chiếu rực rỡ trên mặt sông. Nước sông trong lành, chảy êm đềm, tạo nên những âm thanh rì rầm êm tai. Thi thoảng, tiếng cá quẫy đuôi tạo nên những gợn sóng nhỏ, hay tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ. Không khí chiều tà mát mẻ, mang theo mùi hương của nước sông và cây cỏ dại. Không có kiến trúc hùng vĩ hay đổ nát, chỉ có thiên nhiên hoang sơ, hùng vĩ trải dài bất tận, như muốn ôm trọn lấy những tâm hồn đang mang nặng suy tư. Ánh nắng yếu ớt của buổi chiều vẫn còn đủ để tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt nước, khiến khung cảnh trở nên thơ mộng đến nao lòng.

Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi trên bờ cát, ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần chìm xuống, vẽ nên những vệt màu rực rỡ. Dáng người hắn vẫn thanh tú, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, đôi vai gánh vác một trọng trách vô hình. Khuôn mặt hắn vẫn trầm tư, ít biểu lộ cảm xúc, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy là một sự kiên định vững như bàn thạch.

Tiêu Hạo đi bên cạnh, ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lục Trường Sinh. Khuôn mặt tươi cười thường ngày của hắn giờ đây cũng trở nên nghiêm túc hơn, những lời nói của Lục Trường Sinh về Ma Quân Huyết Ảnh và sự hỗn loạn sắp tới đã khiến hắn không khỏi suy ngẫm. Hắn cảm nhận được một gánh nặng vô hình đang đè lên vai người bằng hữu của mình, một gánh nặng mà Lục Trường Sinh tự nguyện gánh chịu, không một lời than vãn.

Sau một hồi im lặng khá lâu, Tiêu Hạo khẽ thở dài, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Trường Sinh, những lời huynh nói với Trưởng Lão Thanh Vân... liệu bọn họ có thực sự hiểu được không? Hiểm họa kia có thật sự lớn đến vậy sao?" Giọng hắn không còn vẻ hoạt bát thường ngày, mà thay vào đó là sự lo lắng chân thành. Hắn đã tin tưởng Lục Trường Sinh từ lâu, nhưng quy mô của hiểm họa mà Lục Trường Sinh đã cảnh báo vẫn khiến hắn rùng mình.

Lục Trường Sinh không quay đầu lại, ánh mắt hắn vẫn dõi theo vầng dương đang dần khuất. "Hiểu hay không, đó là việc của họ. Nhưng hiểm họa là thật." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng giữa không gian rộng lớn của Thanh Thủy Giang. "Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn cơ duyên, hắn muốn phá vỡ trật tự. Hắn không cần vàng bạc châu báu, không cần linh thạch, hắn muốn sự hỗn loạn, muốn mọi đạo thống sụp đổ, để hắn có thể kiến tạo một trật tự mới từ đống tro tàn của thế giới này."

Hắn khẽ nhắm mắt, hình ảnh những thôn dân sợ hãi ở An Bình Thôn, những vết thương hằn trên Di Tích Thần Điện, và cả những khuôn mặt bối rối của các tu sĩ chính đạo đều hiện lên rõ nét trong tâm trí. "Di tích này chỉ là một phép thử. Cận Cổ Thời Kỳ này, sẽ không yên bình."

Tiêu Hạo bước nhanh hơn, sánh vai cùng Lục Trường Sinh. "Vậy huynh... huynh sẽ làm gì, Trường Sinh? Huynh đã nói rằng mình không muốn bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả, nhưng những lời huynh vừa nói... dường như huynh đã tự đặt mình vào đó rồi." Hắn nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt vừa lo lắng, vừa ngưỡng mộ.

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và thoáng qua, nhưng lại mang theo vẻ thâm sâu khó tả. "Đạo của ta là giữ vững bản tâm, không bị ngoại vật làm lung lay. Đó là chân lý mà ta đã tìm thấy trên con đường Tàn Pháp Cổ Đạo." Hắn dừng lại, rồi tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định hơn bao giờ hết, như những tảng đá vững chãi bên bờ sông. "Nhưng không có nghĩa là ta sẽ khoanh tay đứng nhìn khi đại thế biến động, khi chúng sinh lầm than. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, và đạo của ta, giờ đây, đã gắn liền với sự an nguy của chúng sinh."

Hắn quay sang nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt đen láy chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Ta không cầu trở thành anh hùng cứu thế. Ta chỉ muốn đi hết con đường mà ta đã chọn, với bản tâm bất biến. Nếu con đường ấy dẫn ta đến việc phải đối mặt với Ma Quân Huyết Ảnh, thì ta sẽ đối mặt. Nếu con đường ấy đòi hỏi ta phải bảo vệ những sinh linh yếu ớt, thì ta sẽ bảo vệ."

Tiêu Hạo im lặng lắng nghe, rồi cũng khẽ gật đầu. Hắn hiểu. Lục Trường Sinh không phải là kẻ tìm kiếm danh vọng hay quyền lực, mà là một tu sĩ chân chính, một người đi trên con đường của riêng mình, một con đường mà không phải ai cũng có thể thấu hiểu, nhưng lại chứa đựng những chân lý sâu sắc nhất.

Ánh hoàng hôn đã hoàn toàn bao trùm, nhuộm đỏ cả mặt sông Thanh Thủy Giang, hắt lên bóng dáng hai người trên con đường phía trước. Bóng tối dần nuốt chửng những màu sắc cuối cùng của buổi chiều, nhưng trong tâm trí của Lục Trường Sinh, một ngọn lửa kiên định vẫn rực cháy. Con đường tu hành của hắn vẫn còn dài, và những thử thách phía trước sẽ còn khốc liệt hơn nhiều. Nhưng với bản tâm vững như bàn thạch, và một người bằng hữu đáng tin cậy bên cạnh, Lục Trường Sinh biết rằng hắn sẽ không bao giờ đơn độc. Đại thế biến thiên, nhưng bản tâm hắn vẫn bất biến, vững như bàn thạch, sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp của Cận Cổ Thời Kỳ.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free