Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 216: Bóng Đêm Hậu Di Tích: Cảnh Giác và Lời Hứa Vô Hình

Màn đêm buông xuống dày đặc, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, chỉ còn lại ánh sao lấp lánh như vô vàn con mắt dõi nhìn từ hư không. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo vẫn bước đi trên con đường mòn, tiếng huýt sáo của Tiêu Hạo dần chìm vào tĩnh mịch. Lục Trường Sinh, với dáng người thanh tú nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, mái tóc đen dài rủ xuống sau lưng, đôi mắt đen láy vẫn mang vẻ trầm tư thường trực, cảm nhận từng bước chân vững chãi của mình trên mặt đất. Con đường phía trước còn dài, còn vô vàn thử thách, và mối hiểm họa từ Ma Quân Huyết Ảnh cùng tà đạo vẫn đang rình rập, âm mưu của chúng vẫn đang âm thầm lan rộng. Hắn đã sẵn sàng, không chạy trốn, không dao động. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu một chương mới, với những thử thách lớn lao hơn, nhưng cũng đầy ý nghĩa hơn cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Dù đại thế biến thiên đến đâu, bản tâm hắn vẫn bất biến, vững như bàn thạch.

***

Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u ám, rọi những tia nắng vàng nhạt đầu tiên lên Di Tích Thần Điện. Khung cảnh hiện ra sau một đêm dài hỗn loạn, với những vết sẹo mới của cuộc chiến tà chính, càng khiến nơi đây thêm phần hoang tàn và cổ kính. Gió nhẹ lướt qua, mang theo cái lạnh se sắt của buổi sớm và mùi đá cũ, rêu phong, đất ẩm, cùng một chút hương trầm còn sót lại, như tiếc nuối cho sự linh thiêng từng ngự trị. Tiếng gió hú qua khe đá đổ nát nghe như tiếng than khóc của thời gian, hòa cùng tiếng chim kêu quái dị, lạc lõng trong không gian vắng lặng.

Trong một khu vực ít bị tàn phá nhất, nơi những cột trụ đá vẫn sừng sững nhưng đã phủ đầy rêu xanh, một nhóm các tu sĩ chính đạo đang tụ họp. Vẻ mặt họ ai nấy đều nghiêm trọng, ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi nhưng không mất đi vẻ kiên quyết. Trưởng Lão Thanh Vân, với mái tóc và chòm râu bạc trắng như tuyết, đạo bào màu xanh lam giản dị nhưng toát lên vẻ thanh cao, đứng giữa vòng vây các đệ tử và trưởng lão khác. Khuôn mặt hiền từ của ông giờ đây hằn lên những nếp nhăn lo âu, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang dần rực rỡ.

"Hắc Phong Lão Tổ đã rút lui," Trưởng Lão Thanh Vân cất giọng trầm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Giọng ông tuy không lớn nhưng chứa đựng một sức nặng khó tả, như mỗi từ đều được đúc kết từ hàng ngàn năm tu hành. "Đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu mới... cho một cuộc chiến trường kỳ, ác liệt hơn."

Một vị Chính Đạo Tu Sĩ trẻ tuổi, với vẻ mặt cương nghị, bước tới, cung kính chắp tay. Hắn là một trong số ít những người còn giữ được tinh thần lạc quan sau trận đại chiến vừa qua. "Kính thưa Trưởng Lão, chúng ta đã kiểm kê tổn thất. Tuy không nhỏ, nhưng các tông môn vẫn bảo toàn được lực lượng cốt cán. Đệ tử xin đề nghị, chúng ta cần tăng cường phòng bị ở vùng biên giới, đặc biệt là các phàm nhân thôn trấn lân cận Di Tích Thần Điện. E rằng Hắc Phong Lão Tổ sẽ không cam tâm chịu thua, hắn sẽ sớm quay lại với lực lượng mạnh hơn, hoặc tìm cách gây rối từ những nơi yếu kém."

Trưởng Lão Thanh Vân khẽ gật đầu, ánh mắt ông vẫn hướng về phía xa xăm, như đang nhìn xuyên qua bức màn sương mù của tương lai. "Ngươi nói không sai. Sự tàn độc của tà đạo, đặc biệt là bản tính tàn nhẫn của Hắc Phong Lão Tổ, sẽ không cho phép hắn từ bỏ dễ dàng. Tuy nhiên, điều ta lo lắng hơn cả không phải là Hắc Phong Lão Tổ đơn độc."

Một Chính Đạo Tu Sĩ khác, một vị trung niên với kinh nghiệm dày dặn, râu tóc đã ngả màu muối tiêu, bước lên, giọng nói trầm khàn. "Trưởng Lão nói rất đúng. Ma khí của hắn... nó không giống với những tà tu thông thường mà chúng ta từng đối mặt. Có một sự thuần túy, một sự tà ác cổ xưa ẩn chứa trong đó, không giống với những gì mà Hắc Phong Lão Tổ có thể tự mình tu luyện. Đệ tử e rằng, có lẽ có một thế lực lớn hơn, một kẻ đứng đầu thực sự, đang đứng sau giật dây hắn." Hắn dừng lại, ánh mắt tràn đầy cảnh giác. "Ma Quân Huyết Ảnh... cái tên đó đã khiến không ít kẻ run sợ trong quá khứ. Liệu hắn đã thật sự trở lại, hay chỉ là một kẻ mạo danh?"

Không khí trở nên căng thẳng hơn. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về Trưởng Lão Thanh Vân, chờ đợi một lời giải đáp, hay ít nhất là một định hướng. Tiếng gió hú qua những cột đá đổ nát dường như cũng mang theo những lời thì thầm đầy lo ngại. Trưởng Lão Thanh Vân thở dài một tiếng, chậm rãi vuốt chòm râu bạc. "Bất kể là ai đứng sau, hay Hắc Phong Lão Tổ có trở lại hay không, điều quan trọng nhất lúc này là chúng ta phải bảo vệ chính đạo, bảo vệ sinh linh. Tu hành cần phải theo chính đạo, không thể tùy tiện. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất. Vừa phải tăng cường cảnh giới, vừa phải tập trung củng cố nội bộ, tìm kiếm những phương pháp đối phó hữu hiệu hơn với loại ma khí quỷ dị kia."

Ông quay đầu, ánh mắt lướt qua từng gương mặt mệt mỏi nhưng kiên định của các tu sĩ. "Di Tích Thần Điện này, tuy đã bị tà khí xâm nhiễm, nhưng cũng đã chứng kiến một sự kiện quan trọng. Chúng ta đã thấy một con đường khác, một con đường tuy chậm rãi nhưng vững chắc, có khả năng chống lại sự phản phệ của linh khí hỗn loạn, và cũng có thể giúp giữ vững đạo tâm giữa đại thế biến thiên." Ánh mắt ông dừng lại một chút, như đang nhớ về một bóng hình quen thuộc. "Con đường của Lục Trường Sinh... không phải ai cũng có thể đi theo, nhưng nó lại là một minh chứng cho thấy, giữa thời loạn lạc này, vẫn còn có hy vọng để giữ vững bản nguyên, không bị ngoại vật lay chuyển."

Các tu sĩ khác gật đầu đồng tình. Dù Lục Trường Sinh không có mặt tại đây, nhưng cái tên hắn đã trở thành một biểu tượng thầm lặng cho một hướng đi mới, một niềm hy vọng mong manh. Họ bắt đầu phân công nhiệm vụ, thảo luận chi tiết về việc khắc phục hậu quả, tăng cường phòng thủ, và truyền tin về những gì đã xảy ra đến các tông môn khác. Tiếng bước chân vang vọng trên nền đá lạnh lẽo, tiếng thì thầm của các tu sĩ hòa vào tiếng gió, tạo nên một bản giao hưởng của sự lo lắng và quyết tâm. Bình minh đã lên cao, nhuộm vàng cả một vùng trời, nhưng trong lòng các tu sĩ chính đạo, bóng đêm của mối hiểm họa vẫn chưa hề tan biến.

***

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước đi trên con đường mòn quen thuộc, xa dần Di Tích Thần Điện đang mờ dần phía sau lưng. Ánh mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng ấm áp xuống con đường đất. Gió nhẹ từ Thanh Thủy Giang thổi vào, mang theo mùi nước sông trong lành và hương cây cỏ ven bờ. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng cá quẫy mình trong dòng nước xanh biếc, và tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tạo nên một bản hòa tấu bình yên của tự nhiên. Dáng người Lục Trường Sinh hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn tuy đơn giản nhưng luôn sạch sẽ, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường. Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt láu lỉnh và nụ cười thân thiện thường trực, vẫn mặc bộ y phục màu xanh lam, có nhiều túi nhỏ để đựng các loại linh dược.

Cả hai đã đi qua đêm và nửa buổi sáng, cơ thể không tránh khỏi chút mệt mỏi, nhưng tinh thần vẫn giữ được sự tỉnh táo. Sau những gì đã chứng kiến và nghe được tại Di Tích Thần Điện, tâm trạng của cả hai đều có phần nặng trĩu.

Tiêu Hạo khẽ thở dài, phá tan bầu không khí im lặng. "Ngươi thấy đó, Trường Sinh. Tên Hắc Phong Lão Tổ đó đúng là một mối họa. Hắn tàn độc, không từ thủ đoạn. Nhưng ta vẫn cảm thấy hắn chỉ là một con tốt... một quân cờ trong tay một kẻ nào đó cao tay hơn." Hắn đưa tay xoa xoa cằm, vẻ mặt suy tư. "Ma khí của hắn quá mức kinh khủng, không giống với bất kỳ tà tu nào ta từng biết. Dường như có một sức mạnh cổ xưa đang thao túng hắn."

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía dòng sông đang cuộn chảy. Giọng hắn trầm lắng, từ tốn, mang theo một sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Đúng vậy. Linh khí hỗn loạn, tà đạo trỗi dậy... Đây chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn. Ta vẫn nhớ lời Lão Quái Tử đã nói, nguy hiểm còn ở phía sau, những thử thách thực sự vẫn đang chờ đợi chúng ta." Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như đang cố gắng cảm nhận những biến động vô hình của thiên địa. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tuy nhiên, sự biến thiên lần này có lẽ sẽ vượt xa mọi tưởng tượng của thế nhân."

Tiêu Hạo quay sang nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt pha lẫn sự lo lắng và ngưỡng mộ. "Chính đạo thì đang trông mong vào ngươi đó, Trường Sinh. Ngươi biết không, khi chúng ta rời đi, ta thấy Trưởng Lão Thanh Vân và các vị trưởng lão khác nhìn ngươi với ánh mắt đầy hy vọng. Họ coi ngươi như một ngọn đèn soi lối trong đêm tối. Ngươi có nghĩ đến việc... dẫn dắt họ không? Trở thành một minh chủ, tập hợp các tông môn chính đạo để đối kháng với tà đạo?" Hắn hỏi, giọng điệu có chút nghịch ngợm nhưng cũng đầy chân thành, thấu hiểu.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi. "Ta chỉ đi theo đạo của mình, Tiêu Hạo. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Ta không cầu danh vọng, cũng chẳng muốn trở thành người đứng đầu. Việc của ta là bảo vệ những gì cần bảo vệ, giữ vững bản tâm giữa dòng xoáy nhân thế." Hắn dừng lại một chút, đôi mắt lại trở nên sâu thẳm. "Dẫn dắt hay không, đó là việc của thiên hạ, của những người có hoài bão lớn lao. Ta chỉ có thể làm tốt phần của mình, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo của mình để chiêm nghiệm về vạn vật, về bản chất của tu hành, và dùng nó để đối kháng với những thế lực tà ác khi cần thiết."

Hắn nhấc chân bước tiếp, tiếng bước chân đều đặn trên con đường đất. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của ta là vững chắc, là kiên định. Nó không phải để xưng bá hay thống trị, mà là để tồn tại, để giữ lấy bản ngã và những giá trị mà ta tin tưởng. Nếu con đường ấy vô tình mang lại hy vọng cho người khác, đó là điều ta không ngờ tới, nhưng cũng không thể chối bỏ."

Tiêu Hạo lắng nghe từng lời của Lục Trường Sinh, trong lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả. Hắn biết, bằng hữu của mình không bao giờ nói những lời hoa mỹ hay khoa trương. Mỗi câu chữ của Lục Trường Sinh đều ẩn chứa một triết lý sâu sắc, một sự kiên định đến mức đáng kinh ngạc. "Được thôi, Trường Sinh," Tiêu Hạo nói, giọng điệu có phần thoải mái hơn. "Vậy thì ta sẽ luôn ở bên cạnh huynh, cùng huynh bước đi trên con đường ấy. Ta không có đạo tâm vững như bàn thạch của huynh, cũng chẳng có những chiêm nghiệm sâu sắc như vậy. Nhưng ta có niềm tin vào huynh, và ta tin vào con đường mà huynh đã chọn." Hắn vỗ nhẹ vai Lục Trường Sinh, một cử chỉ quen thuộc. "Dù sao đi nữa, có huynh làm bằng hữu, ta luôn thấy an tâm hơn nhiều. Nhưng lần tới, đừng có cứu nhiều người đến mức thành ‘Thánh’ như vậy nữa nhé. Ta sợ huynh bị bọn tà đạo ngắm bắn trước tiên đó! Đặc biệt là sau vụ Di Tích Thần Điện này, huynh đã gây chú ý quá lớn rồi."

Lục Trường Sinh chỉ khẽ cười, không đáp lời. Hắn hiểu ý Tiêu Hạo. Mặc dù hắn không cầu danh lợi, nhưng danh tiếng và tầm ảnh hưởng của hắn đã vượt xa khỏi mong muốn ban đầu. Sự chú ý của chính đạo, và chắc chắn là cả sự thù địch của tà đạo, sẽ ngày càng tăng lên. Con đường phía trước sẽ không còn bình yên như trước nữa. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Con đường tu hành vốn dĩ không phải là con đường trải hoa hồng. Dù có gian nan đến mấy, chỉ cần đạo tâm vững chắc, thì vạn sự đều có thể vượt qua.

Họ tiếp tục bước đi, bóng dáng hai người đổ dài trên con đường mòn. Gió vẫn thổi nhẹ, mang theo những lời thì thầm của Thanh Thủy Giang, như đang kể lại những câu chuyện cổ xưa về dòng linh khí cuộn chảy và những số phận đang thay đổi.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu vàng cam dịu dàng lên cảnh vật, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đi qua một ngôi làng nhỏ ven đường, mang tên An Bình Thôn. Nhà tranh vách đất, mái ngói đơn sơ, nằm ẩn mình giữa những ruộng đồng xanh mướt và những rặng tre rì rào. Một cây đa cổ thụ vươn tán lá sum suê giữa làng, cạnh đó là một miếu thờ nhỏ đã nhuốm màu thời gian. Mùi khói bếp từ những căn nhà tranh thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi rơm rạ, đất ẩm và hương hoa dại ven đường, tạo nên một cảm giác yên bình, tĩnh lặng đến nao lòng. Tiếng gà gáy yếu ớt, tiếng chó sủa xa vọng, tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó, và tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ chảy qua làng, tất cả tạo nên một bức tranh thôn quê mộc mạc.

Tuy nhiên, phía sau vẻ bình yên bề ngoài ấy, Lục Trường Sinh vẫn có thể cảm nhận được một nỗi sợ hãi mơ hồ vẫn còn vương vấn trong không khí. Những vết sẹo do tà đạo để lại vẫn hiện hữu: một vài căn nhà bị cháy xém, hàng rào tre bị đổ nát, và đặc biệt là ánh mắt cảnh giác, e dè của những người dân khi nhìn thấy người lạ.

Một Lão Trưởng Thôn, với khuôn mặt phúc hậu hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, chòm râu bạc trắng phơ và tấm lưng hơi còng, đang ngồi trước sân nhà. Thấy hai người Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đi tới, lão liền chống gậy đứng dậy, vẻ mặt vừa mừng rỡ vừa lo âu.

"Kính chào hai vị tiên trưởng!" Lão Trưởng Thôn cất giọng run run, mang theo sự biết ơn sâu sắc. "May mà có các vị tiên trưởng ra tay, nếu không... không biết chúng tôi, những phàm nhân yếu ớt này, sẽ ra sao dưới tay lũ ma đầu đó." Lão thở dài một tiếng, đôi mắt đục mờ nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi xanh thẫm in hình trên nền trời hoàng hôn. "Nhưng lũ ma đầu đó, chúng có quay lại không, thưa tiên trưởng? Chúng tôi sợ lắm... Sợ cái bóng đen ấy lại đến, gieo rắc tai ương cho làng quê nhỏ bé này."

Vài thôn dân khác, với vẻ mặt sợ hãi, thân thể gầy yếu và quần áo rách rưới, cũng tụ tập lại gần, ánh mắt tuyệt vọng nhìn Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, như đang tìm kiếm một niềm hy vọng mong manh. Một Thôn Dân Bị Nạn, một phụ nữ trung niên với khuôn mặt hốc hác và đôi mắt sưng húp, ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, thốt lên một tiếng thút thít. "Cứu mạng! Chúng tôi sợ lắm, tiên trưởng. Sợ cái bóng đen lại đến... Sợ lũ ma đầu lại cướp đi người thân, lại tàn phá nhà cửa chúng tôi." Đứa trẻ trong lòng nàng cũng khóc thút thít, tiếng khóc yếu ớt vang vọng trong không gian buổi chiều tà.

Lục Trường Sinh đứng im lặng, đôi mắt trầm tư nhìn những người dân đang run rẩy. Hắn không nói gì, nhưng trong nội tâm, một dòng suy nghĩ cuộn trào. *Đây chính là lý do... Đây chính là ý nghĩa thực sự của con đường tu hành.* Hắn đã từng nghĩ rằng tu hành là để siêu thoát, là để tìm kiếm chân lý của vũ trụ, tránh xa vòng xoáy nhân quả. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến nỗi khổ đau cùng cực của những phàm nhân yếu thế, hắn nhận ra một điều sâu sắc hơn. *Đạo không phải là xa lánh thế tục, mà là bảo vệ những điều bình dị nhất. Đạo không phải là sự vô cảm trước sinh linh, mà là sự bao dung, là trách nhiệm vô hình đối với chúng sinh.*

Tiêu Hạo bước tới, khuôn mặt tươi cười thường ngày giờ đây cũng trở nên nghiêm túc hơn. Hắn đưa tay xoa đầu đứa trẻ đang khóc, giọng nói ấm áp và trấn an. "Đừng lo, các vị hương lão. Chúng ta sẽ không để chuyện đó xảy ra nữa đâu. Chính đạo sẽ luôn bảo vệ An Bình Thôn, bảo vệ tất cả mọi người." Hắn quay sang Lão Trưởng Thôn, nở một nụ cười thân thiện. "Lão Trưởng Thôn cứ yên tâm. Các vị tiên trưởng của chính đạo đã có kế hoạch. Lũ ma đầu đó sẽ không còn dám bén mảng đến đây nữa đâu."

Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt đen láy nhìn những thôn dân với ánh mắt đầy đồng cảm. Hắn không thể hứa hẹn những lời hoa mỹ hay những phép thần thông vĩ đại. Hắn chỉ có thể thầm hứa với chính mình, với đạo tâm của mình, rằng hắn sẽ không bao giờ quay lưng lại với những sinh linh yếu ớt này. Sự sợ hãi trong ánh mắt của họ, những vết sẹo hằn trên mỗi căn nhà, tiếng khóc thút thít của đứa trẻ, tất cả đều khắc sâu vào tâm trí hắn, trở thành một phần không thể tách rời của đạo lộ mà hắn đang đi.

Hắn nhớ lại lời Tiêu Hạo đã nói, về việc hắn trở thành "mục tiêu" của tà đạo. Có lẽ, đó là cái giá phải trả cho việc lựa chọn con đường này. Hắn không cầu trở thành anh hùng cứu thế, nhưng khi chứng kiến những điều này, hắn biết mình không thể đứng ngoài cuộc. Con đường của Lục Trường Sinh, dù chậm rãi, dù đơn độc, nhưng giờ đây đã mang theo một trọng trách vô hình, một lời hứa thầm lặng.

Hoàng hôn đã hoàn toàn khuất dạng, màn đêm buông xuống, phủ một tấm màn đen huyền bí lên An Bình Thôn. Những ngọn đèn dầu bắt đầu leo lét sáng trong các căn nhà tranh, tạo nên những chấm sáng ấm áp giữa bóng tối. Tiếng trẻ con đã nín khóc, tiếng chó sủa cũng xa dần. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo không nán lại lâu, họ cúi chào Lão Trưởng Thôn và tiếp tục hành trình. Bóng dáng hai người dần chìm vào màn đêm, để lại phía sau một ngôi làng nhỏ đang cố gắng hàn gắn những vết thương lòng, và một lời hứa vô hình được khắc sâu trong đạo tâm của Lục Trường Sinh.

Con đường phía trước vẫn còn dài, và những thử thách từ Ma Quân Huyết Ảnh cùng tà đạo vẫn đang rình rập. Nhưng Lục Trường Sinh đã tìm thấy một ý nghĩa sâu sắc hơn cho con đường tu hành của mình. Hắn sẽ kiên định bước đi, không dao động, không chạy trốn. Bởi vì, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, và đạo của hắn, giờ đây, đã gắn liền với sự an nguy của chúng sinh. Đại thế biến thiên, nhưng bản tâm hắn vẫn bất biến, vững như bàn thạch.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free