Cửu thiên linh giới - Chương 215: Âm Vang Cổ Đạo: Chiêm Nghiệm Cùng Bằng Hữu
Bình minh dần vén bức màn đêm đen kịt, nhuộm một màu tím than lên những tàn tích cổ xưa của Di Tích Thần Điện. Gió sớm mơn man trên những cột đá đổ nát, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi rêu phong ẩm mục. Từng tia nắng đầu tiên len lỏi qua các khe hở trên vách đá, chiếu rọi những mảng tường phủ đầy dây leo, làm lộ ra vẻ hoang tàn nhưng vẫn uy nghi của một thời đại đã qua. Tiếng gió hú qua những khe đá tựa như lời than thở của vạn cổ, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc và tiếng chim non lảnh lót nơi những gốc cổ thụ.
Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, bên tảng đá quen thuộc, bình trà gốm đã nguội lạnh. Đôi mắt hắn khẽ chớp, lướt qua khung cảnh quen thuộc trước mắt. Di Tích Thần Điện sau một đêm lại càng thêm vẻ tiêu điều, nhưng dường như trong sự tàn phế ấy, một thứ gì đó mới mẻ đang nhen nhóm. Hắn cảm nhận được những ánh mắt khác lạ đang dõi theo mình, không còn là sự nghi ngờ, coi thường hay tò mò đơn thuần, mà là một thứ cảm xúc phức tạp hơn, hòa lẫn giữa kính trọng, suy tư và cả hy vọng.
Tiêu Hạo bước tới, tay cầm một chiếc khăn vải thô, lau nhẹ những giọt sương đêm còn đọng trên bình trà. Hắn ngồi xuống cạnh Lục Trường Sinh, ánh mắt láu lỉnh quét một vòng quanh những tu sĩ chính đạo còn nán lại. Họ đều là những người đã trải qua trận chiến khốc liệt đêm qua, trên gương mặt còn hằn vẻ mệt mỏi, nhưng khi ánh mắt họ chạm đến Lục Trường Sinh, đều dừng lại lâu hơn một chút, rồi khẽ gật đầu hoặc cúi chào.
“Này Trường Sinh, huynh xem kìa,” Tiêu Hạo thì thầm, giọng pha chút tự hào không thể che giấu, dù vẫn cố giữ vẻ trầm ổn. “Giờ đây, bọn họ nhìn huynh đâu còn như trước nữa. Cứ như nhìn thấy một vị Thánh hiền sống vậy.” Hắn khẽ huých nhẹ khuỷu tay Lục Trường Sinh, ra hiệu về phía một nhóm tu sĩ đang thu dọn hành lý, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi bọn họ. Trong nhóm đó, có cả Trưởng Lão Thanh Vân, người đang trao đổi vài câu với một tu sĩ trẻ, rồi ánh mắt lại vô thức hướng về phía Lục Trường Sinh, mang theo sự phức tạp khó tả.
Lục Trường Sinh khẽ nhếch môi, một nụ cười nhẹ nhõm, làm dịu đi vẻ trầm tư thường thấy trên khuôn mặt thanh tú. Hắn không hề có chút kiêu ngạo hay tự mãn, chỉ bình thản đáp lời: “Chỉ là họ tìm thấy một chút hy vọng trong tình thế hỗn loạn mà thôi, Tiêu Hạo. Không đáng kể.” Hắn đưa tay vuốt nhẹ mặt đá lạnh lẽo, cảm nhận từng vết tích thời gian hằn sâu trên đó. “Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Sự nhìn nhận của người khác, dẫu trọng đại đến đâu, cũng không thể lay chuyển con đường ta đã chọn.”
Tiêu Hạo khẽ thở dài, trong lòng thầm tán thưởng sự kiên định của bằng hữu. Hắn đã quá quen thuộc với những câu triết lý sâu sắc, ngắn gọn mà thâm thúy của Lục Trường Sinh. “Huynh nói thì dễ, nhưng ta lại thấy, cái ‘không đáng kể’ này lại khiến huynh thành mục tiêu lớn của bao nhiêu thế lực rồi đó. Vạn Pháp Tông Chủ đích thân đến gặp, rồi Vô Danh Lão Quái kia cũng truyền lời qua, giờ thì cả đám người này, ai nấy đều nhìn huynh như phao cứu sinh vậy.” Tiêu Hạo lắc đầu, ánh mắt ánh lên vẻ lo lắng nhẹ. “Chẳng lẽ huynh định trở thành ‘ngọn đuốc của chính đạo’ thật sao? Thế thì chẳng phải sẽ bị tà đạo ngắm bắn trước tiên đó ư?”
Lục Trường Sinh ngẩng đầu, ánh mắt đen láy nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã lên cao hơn, tỏa nắng ấm áp. “Ngọn đuốc hay không, không phải do ta quyết định, cũng không phải do người khác ban tặng. Con đường ta đi, là con đường của chính ta. Nếu trên đường đi ấy, ánh sáng của ta có thể soi rọi được cho người khác, đó là phúc duyên. Nếu không, ta vẫn sẽ bước tiếp.” Hắn đứng dậy, vươn vai nhẹ, cảm nhận sự dẻo dai trong từng khớp xương. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn tuy giản dị nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ khiêm nhường. “Hơn nữa, ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đứng ngoài thế sự. Chỉ là cách ta nhập thế, khác với số đông mà thôi.”
Các tu sĩ chính đạo, sau khi thu dọn xong xuôi, bắt đầu tập trung lại, chuẩn bị rời đi. Khi đi ngang qua Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, họ đều dừng lại, chắp tay cúi chào với vẻ cung kính. Dù Lục Trường Sinh không hề có biểu hiện gì đặc biệt, nhưng khí chất trầm tĩnh, điềm đạm của hắn lại khiến người khác tự khắc cảm thấy tôn trọng.
Trưởng Lão Thanh Vân bước tới, đôi mắt già nua ánh lên vẻ phức tạp. Ông chắp tay thật thấp, giọng nói có chút khàn khàn: “Lục đạo hữu, chuyến này đa tạ huynh đã trượng nghĩa xuất thủ, cứu vớt sinh linh. Nếu không có huynh, e rằng Di Tích Thần Điện này đã chìm trong biển máu, chúng ta cũng khó lòng toàn mạng.” Ông ngừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt Lục Trường Sinh. “Lời của Vạn Pháp Tông Chủ không hề sai. Đạo của huynh… quả thực là một kỳ tích.”
Lục Trường Sinh đáp lễ, khẽ gật đầu: “Trưởng lão quá lời rồi. Lục mỗ chỉ là làm điều mình nên làm. Mọi người đều đã cố gắng hết sức.” Giọng hắn vẫn điềm đạm, không chút kiêu ngạo. “Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đó là điều mà Lục mỗ luôn tâm niệm.”
Trưởng Lão Thanh Vân gật gù, rồi khẽ thở dài: “Ai cũng nói tu hành là tranh đoạt, là giành giật thiên tài địa bảo, là chạy theo tốc độ. Nhưng nhìn huynh, lão phu chợt nhận ra, có lẽ ta đã lầm lạc quá lâu rồi.” Ông nhìn các tu sĩ trẻ tuổi xung quanh, rồi lại nhìn về phía Lục Trường Sinh. “Mong rằng, Lục đạo hữu sẽ tiếp tục vững bước trên con đường của mình, để thiên hạ tu sĩ còn có một tấm gương mà noi theo.”
Sau lời từ biệt của Trưởng Lão Thanh Vân, các tu sĩ chính đạo dần rời đi, bóng dáng họ khuất dần sau những tàn tích đổ nát. Tiếng bước chân và những lời thì thầm cuối cùng cũng tan biến vào trong gió, trả lại sự tĩnh mịch cho Di Tích Thần Điện. Tiêu Hạo đợi đến khi tất cả đã đi khuất, mới thở phào một tiếng. “Cuối cùng cũng xong. Những ánh mắt đó khiến ta có chút không quen. Hơn nữa, những lời của Trưởng Lão Thanh Vân… dường như huynh đã thực sự trở thành một biểu tượng rồi đó, Trường Sinh.”
Lục Trường Sinh chỉ khẽ lắc đầu, rồi nhìn về phía Tiêu Hạo. “Đừng bận tâm những điều đó. Đi thôi, chúng ta nên tìm một nơi yên tĩnh hơn để bàn bạc. Ta có vài điều muốn chia sẻ với ngươi.” Ánh mắt hắn hướng về phía U Cốc xanh tươi nằm cách đó không xa, nơi có dòng suối nhỏ và những tán cây cổ thụ rậm rạp. Tiêu Hạo hiểu ý, gật đầu lia lịa, rồi cùng Lục Trường Sinh rời khỏi Di Tích Thần Điện, bước vào một chương mới của hành trình, nơi những chiêm nghiệm sâu sắc sẽ được hé mở.
***
U Cốc buổi sáng muộn, ánh nắng đã trở nên ấm áp hơn, len lỏi qua từng kẽ lá của những cây cổ thụ trăm tuổi, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất phủ đầy rêu xanh. Tiếng suối chảy róc rách, trong trẻo như tiếng ngọc khua, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng gió thổi nhẹ qua tán cây, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, thanh tịnh. Mùi cây cỏ, đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng trong không khí, khiến tâm hồn như được gột rửa.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ngồi bên một tảng đá phẳng lì, cạnh dòng suối nhỏ. Tiêu Hạo đã lấy ra một vài loại linh quả tươi rói, đặt lên mặt đá, rồi tự mình pha một ấm trà thảo mộc thơm lừng. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, trong đôi mắt láu lỉnh không giấu được sự tò mò.
“Ngươi nói đi, Trường Sinh,” Tiêu Hạo không đợi được nữa, lên tiếng. “Chuyện gì đã khiến Vạn Pháp Tông Chủ phải đích thân đến gặp ngươi, rồi lại gật gù như thể tìm thấy bảo vật vậy? Và cái lão quái kia nữa, hắn đã nói gì với ngươi? Ta thấy sau cuộc gặp gỡ đó, khí chất của huynh lại càng thêm phần… thâm trầm.”
Lục Trường Sinh khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi lắng đọng thành dư vị ngọt ngào. Hắn nhìn dòng suối nhỏ không ngừng chảy, những gợn sóng lăn tăn xô vào nhau rồi lại tan biến. “Lão Quái Tử, ông ấy đã giúp ta nhìn rõ hơn về bản chất của ‘Đạo’. Đạo không phải là tranh đoạt, không phải là cường đại, cũng không phải là danh vọng. Đạo, suy cho cùng, là sự lựa chọn. Lựa chọn cách ta bước đi trên con đường tu hành, lựa chọn cách ta đối diện với vạn vật, với nhân thế.”
Tiêu Hạo lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật gù. Hắn biết Lục Trường Sinh không bao giờ nói lời thừa thãi, mỗi câu chữ đều mang hàm ý sâu xa.
“Còn Vạn Pháp Tông Chủ, ông ấy chỉ là nhìn thấy ‘đạo’ của ta có thể phù hợp với thời cuộc này,” Lục Trường Sinh tiếp lời, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn nhặt một viên sỏi trắng tròn, trơn nhẵn trong lòng bàn tay, rồi khẽ ném xuống dòng suối. Viên sỏi chìm xuống, tạo nên những gợn sóng tròn lan tỏa, rồi lại nhanh chóng tan vào dòng nước. “Ngươi cũng biết, trong thời kỳ linh khí hỗn loạn, đại suy thoái Tiên Đạo như hiện nay, tu sĩ mải mê truy cầu sức mạnh tức thì, mải mê chạy theo thiên tài địa bảo, mà quên mất việc ổn định đạo tâm, vững bền bản ngã. Hậu quả là gì? Là dễ bị tẩu hỏa nhập ma, dễ bị ngoại vật làm lung lay, dễ bị tà niệm xâm thực.”
Hắn nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. “Tàn Pháp Cổ Đạo của ta, nó không hứa hẹn sức mạnh thần thông bạt tuyệt ngay lập tức. Nó không có những chiêu thức hoa mỹ, những pháp bảo kinh thiên động địa. Nhưng nó giúp ta kiên định, giúp ta giữ vững bản ngã, không lạc lối giữa những cám dỗ và hỗn loạn của thế gian. Nó giống như một gốc cây cổ thụ, rễ cắm sâu vào lòng đất, dẫu bão táp phong ba, vẫn sừng sững không đổ.”
Tiêu Hạo khẽ nhíu mày suy nghĩ, gương mặt thông minh của hắn lộ rõ vẻ trầm tư. “Vậy là… ‘đạo’ của huynh, là ‘đạo’ của sự bền vững, của sự kiên định?”
“Chính xác,” Lục Trường Sinh gật đầu. “Trong một thế giới mà mọi thứ đều đang sụp đổ, mà linh khí ngày càng hỗn loạn, sự bền vững lại trở thành một thứ sức mạnh vô song. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, không hối hận. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.”
Tiêu Hạo im lặng một lúc, rồi giọng hắn trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết, không còn vẻ láu lỉnh thường ngày. “Vậy là huynh chấp nhận cái gánh nặng mà họ đặt lên vai huynh? Cái danh ‘ngọn đuốc của chính đạo’ ấy? Chấp nhận để trở thành một biểu tượng, một niềm hy vọng cho giới tu luyện đang mục ruỗng này?”
Lục Trường Sinh nhìn về phía Tiêu Hạo, ánh mắt bình thản nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá. “Ta không cầu danh, cũng không sợ trách nhiệm, Tiêu Hạo. Danh vọng, cuối cùng cũng chỉ là hư ảo. Trách nhiệm, nếu nó thực sự có thể giúp ích cho thế gian, thì đó cũng là một phần của ‘đạo’ mà ta đang theo đuổi. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Ta không thể thay đổi tâm người, nhưng ta có thể giữ vững tâm ta.” Hắn dừng lại, rồi nói thêm, lời nói mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển: “Nhưng ta sẽ không vì ‘đại nghĩa’ mà từ bỏ ‘bản ngã’ của mình. Ta sẽ không vì kỳ vọng của người khác mà thay đổi con đường tu hành của ta. Ta vẫn sẽ là Lục Trường Sinh, tu hành theo Tàn Pháp Cổ Đạo, chậm rãi mà vững chắc, chiêm nghiệm mà sâu sắc. Nếu đó là điều thế gian cần, thì hãy để nó là như vậy.”
Tiêu Hạo đưa tay vỗ nhẹ vai Lục Trường Sinh, một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. Hắn đã hiểu. Lục Trường Sinh không hề bị cuốn vào vòng xoáy của danh vọng hay trách nhiệm. Hắn vẫn là hắn, vẫn giữ vững đạo tâm vững như bàn thạch. “Ta tin huynh,” Tiêu Hạo nói, giọng chắc nịch. “Con đường của huynh, có thể chậm, nhưng chắc chắn sẽ đi đến đích. Và ta, Tiêu Hạo này, sẽ luôn ở bên cạnh, cùng huynh bước đi.” Hắn nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy thấu hiểu và tin tưởng, trong lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả về bằng hữu của mình.
***
Sau cuộc đàm đạo sâu sắc, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo rời khỏi U Cốc, tiếp tục hành trình. Họ đi dọc theo bờ Thanh Thủy Giang, con sông linh khí cuộn chảy êm đềm, phản chiếu sắc trời trong xanh. Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm một màu đỏ rực lên mặt sông, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ mà tĩnh lặng đến nao lòng. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi nước sông trong lành và hương cây cỏ ven bờ. Thi thoảng, tiếng cá quẫy nước hay tiếng chim kêu vút qua bầu trời, làm khung cảnh thêm phần sinh động.
Bóng chiều tà đổ dài trên con đường mòn, hai thân ảnh một cao một thấp, một trầm tư một hoạt bát, cứ thế bước đi. Tiêu Hạo khẽ huýt sáo một điệu nhạc vui tai, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn về phía chân trời, nơi ánh mặt trời cuối cùng đang dần khuất dạng.
“Dù sao đi nữa, có huynh làm bằng hữu, ta luôn thấy an tâm hơn nhiều,” Tiêu Hạo nói, giọng điệu có chút nghịch ngợm nhưng cũng đầy chân thành. “Nhưng lần tới, đừng có cứu nhiều người đến mức thành ‘Thánh’ như vậy nữa nhé, Trường Sinh. Ta sợ huynh bị bọn tà đạo ngắm bắn trước tiên đó!” Hắn khẽ huých nhẹ khuỷu tay Lục Trường Sinh, rồi lại nở nụ cười tinh quái. “Mà nói thật, Ma Quân Huyết Ảnh và tà đạo chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu. Huynh cứ chuẩn bị tinh thần đi, e rằng sẽ còn nhiều chuyện rắc rối hơn chờ đợi chúng ta đó. Đặc biệt là sau vụ Di Tích Thần Điện này, huynh đã gây chú ý quá lớn rồi.”
Lục Trường Sinh khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, làm dịu đi vẻ trầm tư thường thấy. “Ngươi lo xa quá rồi, Tiêu Hạo. Chúng ta chỉ đi con đường của mình mà thôi. Họa phúc hữu duyên, không thể tránh được, nhưng ta sẽ luôn giữ vững bản tâm, vạn pháp bất xâm.” Hắn nhìn về phía con sông, nơi những tia nắng cuối cùng đang lấp lánh như dát vàng. “Con đường tu hành vốn dĩ không phải là con đường trải hoa hồng. Nhưng dù có gian nan đến mấy, chỉ cần đạo tâm vững chắc, thì vạn sự đều có thể vượt qua.”
Hắn dừng lại một chút, rồi tiếp tục bước đi, bóng dáng đổ dài trên con đường mòn. “Ma Quân Huyết Ảnh, tà đạo, hay bất kỳ thế lực nào khác, cũng không thể lay chuyển được con đường ta đã chọn. Ta không cầu trở thành anh hùng cứu thế, cũng không mong xưng bá thiên hạ. Ta chỉ mong, được an nhiên bước đi trên đạo lộ của mình, chiêm nghiệm về vạn vật, về bản chất của tu hành.”
Tiêu Hạo im lặng, lắng nghe từng lời của Lục Trường Sinh. Hắn biết, bằng hữu của mình đã đạt đến một cảnh giới tâm cảnh mà ít ai có thể chạm tới. Không phải là sự vô cảm, mà là một sự bình thản trước mọi biến cố, một sự kiên định không lay chuyển trước mọi cám dỗ.
Hoàng hôn đã hoàn toàn khuất dạng, màn đêm buông xuống nhanh chóng, mang theo những vì sao lấp lánh. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục bước đi, tiếng huýt sáo của Tiêu Hạo vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Lục Trường Sinh chìm trong suy tư, cảm nhận từng bước chân vững chãi của mình trên con đường. Con đường phía trước còn dài, còn vô vàn thử thách, và mối hiểm họa từ Ma Quân Huyết Ảnh cùng tà đạo vẫn đang rình rập, âm mưu của chúng vẫn đang âm thầm lan rộng. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ kiên định bước đi, không chạy trốn, không dao động. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu một chương mới, với những thử thách lớn lao hơn, nhưng cũng đầy ý nghĩa hơn cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Dù đại thế biến thiên đến đâu, bản tâm hắn vẫn bất biến, vững như bàn thạch.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.