Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 214: Bóng Chiều Thần Điện: Chiêm Nghiệm Đạo Tâm

Bóng dáng uy nghiêm của Vạn Pháp Tông Chủ, cùng với các đệ tử của ông, đã khuất hẳn trong màn đêm thăm thẳm đang buông xuống. Tiếng bước chân nhẹ nhàng trên nền đá cổ cũng đã tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng bao trùm Di Tích Thần Điện, như một tấm màn nhung đen kịt phủ lấy những tàn tích hoang phế. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng đá, ánh mắt xuyên qua màn đêm, dõi theo nơi Vạn Pháp Tông Chủ vừa rời đi, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những câu hỏi đang cuộn chảy trong tâm khảm hắn. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, không chỉ là sự lạnh lẽo của đêm khuya vừa ập đến, mà còn là một gánh nặng vô hình, một trách nhiệm mà vị Tông Chủ kia đã khéo léo đặt lên vai hắn. Những lời nói của Vạn Pháp Tông Chủ không chỉ là một sự công nhận, một lời khen ngợi, mà còn là một lời tiên tri, một lời cảnh báo về những thử thách sắp tới, về một tương lai mà hắn không thể nào lường trước. Con đường của hắn, vốn dĩ là con đường của sự ẩn dật, của việc tu dưỡng bản thân, giờ đây đã không còn hoàn toàn là của riêng hắn nữa. Nó đã trở thành một biểu tượng, một tia hy vọng cho những người đang lạc lối trong đại thế, một ngọn hải đăng cho chính đạo giữa biển cả hỗn loạn.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đá cũ, mùi rêu phong và sự tĩnh mịch của di tích hòa quyện trong không khí lạnh lẽo của màn đêm. Ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, một dòng suy tư cuộn chảy không ngừng, tựa như một dòng sông ngầm đang âm thầm chảy xiết dưới lòng đất. “Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến” – hắn tự nhủ thầm, lời nhắc nhở quen thuộc vang vọng trong tâm trí. Con đường phía trước có thể còn gian nan hơn gấp bội, nhưng hắn sẽ kiên định bước đi, giữ vững cái gốc của mình, không để danh tiếng hay trách nhiệm làm lu mờ đạo tâm. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu một chương mới, với những thử thách lớn lao hơn, nhưng cũng đầy ý nghĩa hơn cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.

Di Tích Thần Điện hiện lên hoang tàn và hùng vĩ trong ánh chiều tà, những tàn tích đổ nát nhuộm một màu cam đỏ, tạo nên vẻ đẹp bi tráng và u hoài. Gió vẫn hú qua những khe đá, mang theo tiếng lá cây xào xạc và tiếng chim kêu hoang dã, tựa như lời thì thầm của thời gian. Mùi đá cũ, rêu phong và đất ẩm quyện vào nhau, phảng phất chút hương trầm còn sót lại từ những nghi lễ xa xưa, tạo nên một bầu không khí cổ kính và linh thiêng, dù linh khí đã yếu ớt đến mức gần như cạn kiệt. Các tu sĩ chính đạo đang dần rút lui, bóng dáng họ mờ dần trong ánh hoàng hôn, chỉ còn lại một số ít nán lại, hoặc đang thu dọn chiến trường. Lục Trường Sinh đứng trên một phiến đá đổ nát, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lặn, cảm nhận sự tĩnh lặng đến lạ lùng sau những ngày hỗn loạn. Hắn không nói gì, chỉ để tâm hồn mình trôi nổi theo từng làn gió, từng vệt sáng cuối cùng của ngày.

Tiêu Hạo bước tới, trên tay là vài túi linh dược và một chiếc bùa hộ mệnh vừa nhặt được. Hắn quan sát Lục Trường Sinh một lát, rồi khẽ huýt sáo một tiếng, phá vỡ sự im lặng. “Trường Sinh, xem ra huynh đã trở thành tâm điểm rồi đó. Vạn Pháp Tông Chủ cũng phải đích thân đến gặp. Ai mà ngờ được một tán tu như huynh lại có thể khiến cả giới tu hành phải xôn xao.” Tiêu Hạo mỉm cười, nụ cười mang chút thán phục nhưng cũng không kém phần dí dỏm. “Từ giờ chắc huynh không còn muốn ẩn mình tu luyện nữa đâu nhỉ? Danh tiếng này, e rằng sẽ rắc rối lắm đây.”

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, không quay đầu lại, vẫn nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. “Danh tiếng... cơ duyên... đó có phải là điều ta từng muốn? Con đường này... liệu có còn là của riêng ta?” Giọng hắn trầm lắng, mang theo chút suy tư, chút ưu lo mà hiếm khi hắn bộc lộ ra ngoài. Hắn từng chỉ muốn một đời bình an, một kiếp tu hành vững chắc, không tranh giành, không thị phi. Nhưng giờ đây, những lời khen ngợi, sự công nhận từ Vạn Pháp Tông Chủ, từ vô số tu sĩ chính đạo, đã vô tình đẩy hắn vào một vị trí mà hắn chưa từng khao khát. Lục Trường Sinh hiểu rằng, mỗi lời tán dương đều đi kèm với một gánh nặng, mỗi sự công nhận đều kéo theo một trách nhiệm. Hắn không còn là một cá nhân đơn độc nữa, mà đã trở thành một biểu tượng, một niềm hy vọng.

Tiêu Hạo đặt những vật phẩm nhặt được xuống một tảng đá gần đó, rồi ngồi thụp xuống bên cạnh Lục Trường Sinh, ánh mắt láu lỉnh quét một vòng quanh Di Tích Thần Điện. “Huynh nói nghe bi quan quá. Có danh tiếng thì cũng có lợi ích chứ, ít nhất thì cũng không bị ai xem thường nữa. Với lại, những kẻ tà đạo kia cũng sẽ phải dè chừng huynh hơn. Mà nói đi thì cũng phải nói lại, huynh cũng đâu có cố ý tạo ra danh tiếng này đâu. Là do huynh mạnh mẽ, do huynh làm đúng, nên mọi người mới tâm phục khẩu phục thôi.” Hắn vỗ vai Lục Trường Sinh một cái, ý muốn an ủi. “Cứ thuận theo tự nhiên thôi Trường Sinh. Nước chảy đá mòn, người mạnh ắt có tiếng. Huynh cứ giữ vững đạo tâm, vạn pháp bất xâm như lời Vạn Pháp Tông Chủ nói là được rồi.”

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, lời của Tiêu Hạo tuy đơn giản nhưng lại chạm đến một phần suy nghĩ của hắn. Đúng vậy, hắn chưa từng cố ý tìm kiếm danh lợi, cũng chưa từng cầu mong trở thành người đứng đầu. Mọi việc hắn làm, từ việc tu luyện Tàn Pháp Cổ Đạo, đến việc ra tay cứu giúp những người gặp nạn, đều xuất phát từ bản tâm, từ sự kiên định vào con đường mình đã chọn. Nhưng chính sự kiên định ấy, sự khác biệt ấy, lại khiến hắn trở thành tâm điểm. Hắn quay đầu nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt vẫn điềm tĩnh nhưng giờ đã ánh lên một tia thấu hiểu. “Đúng là không thể tránh được. Nhưng sợ rằng, càng được chú ý, con đường của ta lại càng thêm gập ghềnh. Mối hiểm họa từ Ma Quân Huyết Ảnh, e rằng sẽ không bỏ qua bất kỳ ai dám cản trở chúng.” Hắn nói, lời nói mang theo một sự nghiêm trọng không phù hợp với không khí vui vẻ của Tiêu Hạo. Mặc dù Lục Trường Sinh không phải là người hay than vãn, nhưng hắn cũng không thể không cảm thấy áp lực. Sự chú ý của chính đạo là một con dao hai lưỡi, nó vừa là sự ủng hộ, vừa là một gánh nặng, một mục tiêu cho kẻ thù.

Tiêu Hạo thu lại nụ cười, gương mặt trở nên nghiêm túc hơn. “Huynh nói đúng. Nhưng chúng ta cũng không thể cứ trốn tránh mãi được. Di Tích Thần Điện này, huynh đã thấy rõ rồi đó. Tà đạo đang trỗi dậy, chúng không chỉ muốn cướp đoạt tài nguyên, mà còn muốn hủy hoại cả đạo thống. Nếu không có ai đứng ra, thì ai sẽ bảo vệ chúng sinh? Huynh không cần phải gánh vác cả thiên hạ, nhưng ít nhất cũng phải làm những gì mình có thể, phải không?” Tiêu Hạo đưa mắt nhìn xa xăm, nơi những bóng đen của màn đêm đã nuốt chửng hoàn toàn ánh hoàng hôn cuối cùng. “Lão Quái Tử cũng đã từng nói, đôi khi, sự lựa chọn của một người có thể thay đổi vận mệnh của cả một thế giới.”

Lục Trường Sinh im lặng, những lời của Tiêu Hạo như một lời nhắc nhở về những gì Lão Quái Tử đã từng cảnh báo, về cái gọi là “đại thế biến động” và “tai ương sắp tới”. Hắn nhớ lại những gì đã diễn ra tại Di Tích Thần Điện, những sinh mạng vô tội bị tà đạo tàn sát, những linh hồn oán hận không siêu thoát. Hắn nhớ lại cảm giác khi đứng giữa làn sóng công kích của tà đạo, khi phải dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để bảo vệ bản thân và những người xung quanh. Không phải hắn muốn ra mặt, mà là hắn không thể không ra mặt. Hắn nhắm mắt lại, để gió lạnh lùa qua tóc, cảm nhận sự cô độc của một người đứng giữa ngã ba đường.

“Tiêu Hạo, huynh cứ thu dọn đi. Ta muốn ở lại đây một lát nữa.” Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng vẫn trầm nhưng đã mang một sự kiên định mới. “Ta cần chút tĩnh lặng để suy nghĩ.”

Tiêu Hạo hiểu ý, đứng dậy vỗ vỗ bụi trên quần áo. “Được thôi. Ta đi chuẩn bị chút thức ăn và chỗ nghỉ. Huynh cứ suy nghĩ đi, nhưng đừng có nghĩ nhiều quá mà hóa rồ đó. Dù sao thì, trời cũng đã tối rồi, đừng có để bị ma quỷ ám ảnh đấy.” Hắn nói đùa một câu, rồi quay người rời đi, bóng dáng nhanh nhẹn khuất sau một cột đá đổ nát, để lại Lục Trường Sinh một mình giữa không gian tĩnh mịch của Di Tích Thần Điện.

Sau khi Tiêu Hạo tạm lui để thu dọn hành lý và tìm chỗ nghỉ, Lục Trường Sinh ngồi xuống một tảng đá lớn, bề mặt thô ráp và lạnh lẽo truyền qua lớp đạo bào, thấm vào da thịt. Hắn nhắm mắt lại, không phải để thiền định theo cách thông thường, mà là để tập trung vào nội tâm mình, vào dòng chảy của suy nghĩ và cảm xúc. Trong tâm trí hắn, những lời của Lão Quái Tử về bản chất của Đạo, về sự lựa chọn trong loạn thế, cứ vang vọng không ngừng. “Đạo là gì? Là con đường đi của vạn vật, hay là con đường của tâm hồn người tu hành?” Lão Quái Tử đã từng hỏi hắn như vậy, và giờ đây, câu hỏi đó lại hiện lên, rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn nhớ lại những lời khuyên của vị tiền bối kỳ lạ ấy: “Con đường tu hành không phải là để chạy trốn khỏi thế gian, mà là để đối diện với thế gian bằng một cái tâm vững vàng.”

Và rồi, lời khẳng định đầy trọng lượng của Vạn Pháp Tông Chủ về giá trị của Tàn Pháp Cổ Đạo lại vang lên trong tâm trí hắn, tựa như một tiếng chuông cảnh tỉnh. “Tàn Pháp Cổ Đạo không tăng cường tu vi nhanh chóng, nhưng lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ.” Chính điều này, cái gốc rễ của con đường hắn chọn, lại trở thành điểm tựa vững chắc nhất giữa đại thế biến động. Hắn nhớ lại những sinh mạng mình đã cứu, những ánh mắt hy vọng, và cả những kẻ tà đạo đã gieo rắc tai ương. Hắn chiêm nghiệm về ý nghĩa của 'giữ vững bản thân' trong một thế giới đang biến động, và câu hỏi về trách nhiệm của một người đã vô tình trở thành ngọn đuốc.

“Giữ vững bản thân, nhưng làm sao có thể nhắm mắt làm ngơ trước loạn thế?” Lục Trường Sinh tự hỏi, tiếng lòng vang vọng trong tâm khảm. Bản năng của hắn là tránh xa thị phi, là tìm kiếm sự bình yên để tu luyện. Nhưng những gì hắn đã chứng kiến, những gì hắn đã trải qua tại Di Tích Thần Điện, không cho phép hắn làm điều đó. Sự tàn khốc của tà đạo, sự yếu đuối của những người phàm tục, và cả sự bối rối của chính đạo tu sĩ đã khiến hắn không thể quay lưng. Hắn không thể giả vờ như không thấy, không thể giả vờ như không nghe.

“Đạo của ta... lẽ nào phải gánh vác cả thiên hạ?” Câu hỏi này lại hiện lên, mang theo một nỗi lo lắng mơ hồ. Hắn không phải anh hùng, cũng không có thiên phú nghịch thiên để một tay che trời. Hắn chỉ là một Lục Trường Sinh, một phàm nhân xuất thân từ sơn thôn hẻo lánh, với linh căn tạp. Nhưng rồi, một suy nghĩ khác lại chợt lóe lên, như một tia sáng xé toạc màn đêm u tối trong tâm hồn hắn. “Không phải gánh vác, mà là dẫn đường. Dẫn đường bằng sự kiên định của chính mình.”

Đúng vậy. Hắn không cần phải trở thành một anh hùng xưng bá thiên hạ, không cần phải gánh vác mọi trọng trách lên vai. Hắn chỉ cần kiên định trên con đường của mình, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, con đường của sự bền vững và chân thật. Nếu con đường ấy, nếu sự kiên định ấy, có thể trở thành một ngọn hải đăng cho những người khác, cho những tu sĩ đang lạc lối trong sự chạy đua theo sức mạnh phù phiếm, thì đó đã là đủ. Hắn không cần phải nói những lời hoa mỹ, không cần phải hô hào hiệu triệu. Chỉ cần hành động, chỉ cần kiên trì, thì Đạo của hắn sẽ tự khắc lan tỏa, tự khắc dẫn đường. Đó chính là ý nghĩa thực sự của việc “Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến”. Bản thân không đổi, nhưng chính sự bất biến ấy lại có sức mạnh thay đổi cả thế cục.

Hắn nhớ lại lời của Vạn Pháp Tông Chủ: “Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Đó là sức mạnh lớn nhất, là gốc rễ của mọi tu hành chân chính.” Hắn cảm thấy mình đã hiểu rõ hơn về câu nói đó. Sức mạnh không chỉ đến từ việc phá hủy, từ việc chiến thắng kẻ thù, mà còn đến từ việc giữ vững bản thân, giữ vững đạo tâm của mình trước mọi cám dỗ, mọi biến động. Đó là một sức mạnh nội tại, một sức mạnh trường tồn hơn bất kỳ thần thông hay công pháp nào.

Càng chiêm nghiệm, Lục Trường Sinh càng cảm thấy tâm hồn mình trở nên thanh tịnh, vững vàng hơn. Mối lo lắng về danh tiếng, về trách nhiệm dường như đã tan biến, nhường chỗ cho một sự chấp nhận bình thản. Hắn không còn hoang mang về con đường phía trước. Con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là để tự bảo vệ, mà còn là ngọn hải đăng cho những người lạc lối, một lời khẳng định về giá trị của sự kiên định. Hắn chấp nhận tầm ảnh hưởng của mình, nhưng không để nó làm thay đổi đạo tâm của mình. Hắn sẽ vẫn là Lục Trường Sinh, tu luyện theo con đường của mình, nhưng sẽ không né tránh trách nhiệm khi cần, không quay lưng lại với những hiểm nguy mà chính đạo đang phải đối mặt, đặc biệt là mối hiểm họa từ Ma Quân Huyết Ảnh đang ngày càng lớn mạnh. Hắn không còn là một cá nhân đơn độc nữa, mà là một phần của dòng chảy lớn hơn, một phần của số phận Cửu Thiên Linh Giới. Hắn sẽ đối diện với nó, bằng chính Đạo của mình.

Đêm đã về khuya, không khí trở nên lạnh lẽo hơn, sương đêm bắt đầu giăng nhẹ, bao phủ lấy những tàn tích của Di Tích Thần Điện trong một lớp màn mờ ảo. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi qua những kẽ hở của kiến trúc đổ nát, tạo nên những vệt sáng bạc huyền ảo trên nền đá cũ. Tiếng gió hú qua khe đá giờ đây nghe càng rõ ràng hơn, tựa như một bản trường ca bi tráng của thời gian. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả, hòa cùng tiếng chim kêu hoang dã từ những khu rừng xa xôi, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch.

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt, ánh nhìn giờ đã kiên định và bình thản hơn bao giờ hết. Sự lo âu mơ hồ đã biến mất, thay vào đó là một sự thanh thản từ tận đáy lòng. Hắn đã tìm thấy câu trả lời cho những câu hỏi của mình, đã củng cố vững chắc niềm tin vào con đường mà hắn đang đi. Hắn không còn hoang mang về cái gọi là “trách nhiệm vô hình” hay “gánh nặng của thiên hạ”. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là để tự bảo vệ, mà còn là ngọn hải đăng cho những người lạc lối. Hắn chấp nhận tầm ảnh hưởng của mình, nhưng không để nó làm thay đổi đạo tâm của mình. Hắn sẽ vẫn là Lục Trường Sinh, tu luyện theo con đường của mình, nhưng sẽ không né tránh trách nhiệm khi cần.

“Đạo của ta, là đạo của sự kiên định,” hắn thầm nói, giọng khẽ đến mức chỉ có bản thân hắn mới nghe thấy, nhưng âm vang của nó lại vang dội trong tâm hồn. “Nó không thay đổi vì thế cục, nhưng có thể dẫn dắt thế cục bằng chính bản chất của nó.” Đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, một bước trưởng thành lớn trong đạo tâm của Lục Trường Sinh. Hắn đã chấp nhận vai trò mới của mình, không phải là một vị cứu tinh vĩ đại, mà là một người kiên định bước đi trên con đường chân chính, dùng chính sự kiên định ấy để ảnh hưởng đến thế giới xung quanh.

Đúng lúc đó, một bóng người quen thuộc hiện ra từ phía sau một cột đá lớn. Đó là Tiêu Hạo, trên tay cầm một bình trà bằng gốm còn bốc hơi nghi ngút, thoang thoảng mùi hương trà thảo mộc. Hắn bước tới gần, nhìn thấy ánh mắt Lục Trường Sinh, một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi.

“Trường Sinh, huynh lại trầm tư gì vậy? Nhìn huynh cứ như đã thông suốt điều gì đó lớn lao lắm,” Tiêu Hạo nói, giọng điệu có chút mệt mỏi vì một ngày dài nhưng vẫn không mất đi vẻ hoạt bát thường ngày. Hắn đặt bình trà xuống tảng đá cạnh Lục Trường Sinh, rồi ngồi xuống bên cạnh. “Trà nóng đây, giải sầu đi. Chỗ này lạnh lẽo quá, uống chút trà cho ấm bụng.”

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, làm dịu đi vẻ trầm tư thường thấy trên khuôn mặt hắn. Hắn đưa tay đón lấy bình trà ấm nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. “Đúng vậy, Tiêu Hạo. Ta đã thấy rõ hơn con đường của mình, và cả con đường mà nó đang dẫn tới.” Giọng hắn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn không nói cụ thể là gì, nhưng Tiêu Hạo có thể cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong khí chất của Lục Trường Sinh. Một sự bình yên sâu sắc hơn, một sự quyết tâm mạnh mẽ hơn.

Tiêu Hạo nhấp một ngụm trà, ánh mắt láu lỉnh quét một vòng quanh Lục Trường Sinh, rồi nhìn về phía Di Tích Thần Điện bao la dưới ánh trăng. “Vậy thì tốt rồi. Chỉ cần huynh không biến thành một kẻ điên vì danh vọng là được. Mà nói thật, ta có cảm giác Di Tích Thần Điện này chỉ là khởi đầu thôi. Những gì Vạn Pháp Tông Chủ nói, và cả những lời cảnh báo của Lão Quái Tử, e rằng không chỉ là lời nói suông. Ma Quân Huyết Ảnh và tà đạo chắc chắn sẽ không ngồi yên đâu. Huynh cứ chuẩn bị tinh thần đi, có lẽ sẽ còn nhiều chuyện rắc rối hơn chờ đợi chúng ta đó.”

Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi màn đêm vẫn còn đen kịt, che giấu vô vàn bí ẩn và hiểm nguy. “Ta hiểu. Con đường tu hành vốn dĩ không phải là con đường trải hoa hồng. Nhưng dù có gian nan đến mấy, đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Ta sẽ không quên điều đó.” Hắn nói, lời nói mang theo một lời thề ngầm, một sự hứa hẹn với bản thân và với con đường của mình.

Xa xa, Trưởng Lão Thanh Vân cùng một vài tu sĩ khác vẫn còn nán lại, họ đang dọn dẹp những tàn tích cuối cùng của trận chiến. Ánh mắt họ vô thức hướng về phía Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, nơi ánh trăng bạc chiếu rọi rõ ràng hai bóng dáng đang ngồi bên tảng đá. Trưởng Lão Thanh Vân khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp giữa sự kính trọng, niềm vui và sự suy tư sâu sắc. Ông đã chứng kiến sự trưởng thành của Lục Trường Sinh, chứng kiến hắn từ một tán tu vô danh trở thành một biểu tượng, một niềm hy vọng cho chính đạo. Ông cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong khí chất của Lục Trường Sinh, một sự kiên định và bình thản đến lạ lùng. “Tu hành cần phải theo chính đạo, không thể tùy tiện,” ông lẩm bẩm, nhưng rồi lại mỉm cười. “Nhưng đôi khi, chính sự kiên định vào bản thân, vào cái đạo của riêng mình, lại là chính đạo chân chính nhất.” Ông nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy hy vọng, cảm nhận được rằng, từ đây, con đường của Lục Trường Sinh sẽ không còn đơn độc nữa, và đạo của hắn, sẽ không chỉ là của riêng hắn, mà sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong vận mệnh của Cửu Thiên Linh Giới.

Đêm càng về khuya, không khí càng tĩnh mịch. Lục Trường Sinh nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận hương vị đắng nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, rồi lắng đọng thành vị ngọt nơi cuống họng. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, một cảm giác bình yên lạ thường len lỏi trong lòng. Con đường phía trước còn dài, còn vô vàn thử thách. Mối hiểm họa từ Ma Quân Huyết Ảnh và tà đạo vẫn đang rình rập, âm mưu của chúng vẫn đang âm thầm lan rộng. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ kiên định bước đi, không chạy trốn, không dao động. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu một chương mới, với những thử thách lớn lao hơn, nhưng cũng đầy ý nghĩa hơn cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Dù đại thế biến thiên đến đâu, bản tâm hắn vẫn bất biến.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free