Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 213: Tiếng Nói Của Cổ Đạo: Tông Chủ Vạn Pháp Chiêm Nghiệm

Sau cuộc đàm đạo kéo dài đến chiều tà, khi ánh hoàng hôn vàng cam đã nhuộm một màu u tịch lên những tàn tích cổ xưa, và những lời nói của Lục Trường Sinh đã như những hạt mầm suy tư sâu sắc gieo vào lòng mỗi tu sĩ, một sự thay đổi nhẹ nhàng đã diễn ra. Vị Vô Danh Tán Tu kia, vốn luôn kiệm lời, giờ đây đã thở dài một tiếng đầy thanh thản, lòng tràn ngập sự giác ngộ về con đường tu hành. Bạch Thư Sinh, với vẻ rạng rỡ của sự khai sáng, đã cúi đầu kính cẩn, hứa sẽ lấy lời Lục Trường Sinh làm kim chỉ nam. Những Chính Đạo Tu Sĩ khác cũng lần lượt bày tỏ sự cảm kích và suy ngẫm sâu sắc, nhiều người nguyện sẽ thay đổi con đường tu hành, không còn chạy theo hư danh mà tập trung vào tu dưỡng nội tâm. Họ không còn là những kẻ tò mò, mà đã trở thành những người đồng đạo, những người cùng chí hướng, dù con đường cụ thể có thể khác nhau, nhưng gốc rễ đã được Lục Trường Sinh chỉ rõ.

Trưởng Lão Thanh Vân, với ánh mắt đầy hy vọng, đã vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói rằng những lời của Lục Trường Sinh có lẽ là ánh sáng dẫn lối cho chính đạo trong thời loạn thế này, và ông tin rằng nếu chính đạo quay về với bản nguyên, với những giá trị cốt lõi, họ sẽ đứng vững trước mọi phong ba bão táp, trước sự tàn độc của tà đạo và Ma Quân Huyết Ảnh. Lão nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt hàm chứa một sự kỳ vọng lớn lao, một sự tin tưởng vào vai trò mà Lục Trường Sinh có thể đóng góp.

Lục Trường Sinh đón nhận tất cả sự chú ý, sự kính trọng và kỳ vọng đó với vẻ điềm tĩnh thường ngày. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một sự kết nối vô hình đang dần hình thành giữa hắn và những người tu sĩ chính đạo này. Hắn không còn là một phàm nhân vô danh, cũng không chỉ là một tu sĩ ẩn dật. Hắn hiểu rằng, con đường của hắn đã không còn là con đường đơn độc hoàn toàn nữa. Danh tiếng, dù hắn không cầu, đã đến. Ảnh hưởng, dù hắn không muốn, đã lan rộng. Điều này đồng nghĩa với việc hắn sẽ khó lòng tránh khỏi những vòng xoáy nhân quả lớn hơn, những cuộc đối đầu quy mô hơn với tà đạo. Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, màn đêm bắt đầu bao phủ Di Tích Thần Điện, nhưng ánh sáng trong lòng những tu sĩ thì vẫn bừng cháy. Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, hít một hơi sâu. Hắn biết, dù có bao nhiêu người đi theo con đường của hắn, dù có bao nhiêu kỳ vọng đặt lên vai hắn, thì bản tâm hắn vẫn phải giữ vững. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành của hắn vẫn sẽ tiếp diễn, không vì danh tiếng mà thay đổi, không vì trách nhiệm mà lung lay. Hắn sẽ kiên định bước đi, để lại một dấu ấn sâu sắc giữa lòng hỗn loạn của Cửu Thiên Linh Giới, không chỉ bằng hành động, mà còn bằng triết lý và đạo lý mà hắn đã lựa chọn.

***

Hậu quả của những trận chiến khốc liệt bên trong Di Tích Thần Điện vẫn còn vương vấn, không phải dưới dạng xung đột hữu hình, mà là một luồng căng thẳng hữu hình trong bầu không khí linh khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và dư vị tinh tế của những pháp trận cổ xưa. Ánh nắng ban mai, dịu dàng và khuếch tán, khó khăn lắm mới xuyên qua những vòm cửa cao đổ nát và trần nhà sụp đổ, đổ bóng dài, nhảy nhót trên những phiến đá phủ rêu xanh. Những vệt sáng yếu ớt soi rọi những tàn tích vừa hùng vĩ vừa bi tráng của những đại điện một thời tráng lệ, hé lộ những đường nét chạm khắc tinh xảo trên những cột trụ vỡ nát và những bức tượng thần thánh bị sứt mẻ, đổ vỡ. Một sự tĩnh lặng sâu sắc bao trùm không gian, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió khẽ rít qua những khe nứt lởm chởm của đá, tiếng lá khô xào xạc bởi một làn gió nhẹ, và tiếng kêu buồn bã, vọng xa của một loài chim lạ từ những góc sâu, hẻo lánh hơn của phế tích. Dù mang theo mùi mục rữa và đá cũ, không khí nơi đây vẫn phảng phất một hương trầm cổ xưa mờ nhạt, như một bóng ma của lòng thành kính đã qua.

Tại một khoảng sân tương đối nguyên vẹn, được che chắn bởi hai vòm cổng khổng lồ đã đổ nửa chừng, một nhóm tu sĩ nhỏ đang tụ tập. Họ là những người sống sót, những người đã lắng nghe lời Lục Trường Sinh vào buổi tối hôm trước, gương mặt vẫn hằn in sự mệt mỏi của trận chiến nhưng nay đã dịu đi bởi một sự chiêm nghiệm mới. Trưởng Lão Thanh Vân ngồi xếp bằng trên một phiến đá phẳng lì, mắt nhắm nghiền trong tư thế nhập định, chòm râu bạc khẽ lay động theo từng hơi thở. Gần đó, Tiêu Hạo, luôn năng động, đang mải miết lau chùi một lá bùa hộ mệnh tinh xảo, dù đôi mắt tinh tường của hắn thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn về phía Lục Trường Sinh, người đang đứng hơi tách biệt, nhìn đăm chiêu về một ngọn tháp đổ nát ở đằng xa, hình dáng hắn nổi bật giữa nền trời buổi sớm. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn, dù đã cũ, vẫn sạch sẽ, toát lên vẻ thanh đạm và khiêm nhường đã trở thành dấu ấn của hắn. Khuôn mặt hắn, thanh tú và điềm tĩnh, mang vẻ trầm tư quen thuộc, đôi mắt đen láy phản chiếu hình ảnh của những phiến đá cổ xưa và sự trí tuệ mà chúng dường như nắm giữ.

Bất chợt, một sự dịch chuyển tinh vi trong linh khí xung quanh thu hút sự chú ý của họ. Đó không phải là một luồng linh khí hung hãn, mà là một sự hiện diện sâu sắc, gần như hữu hình, giống như một ngọn núi đang di chuyển trong im lặng. Một nhóm người xuất hiện từ mê cung đổ nát của phế tích, bước chân họ đều đặn và không vội vã. Dẫn đầu là một lão giả uy nghi, bộ đạo bào màu xanh thẫm của ông bay nhẹ nhàng quanh thân, tạo nên sự tương phản với ánh sáng yếu ớt. Dáng người ông không vạm vỡ, nhưng lại toát ra một khí chất quyền uy và sức mạnh cổ xưa không thể phủ nhận, một chiều sâu dường như bao trùm cả ngàn năm lịch sử. Khuôn mặt ông, dù hằn sâu dấu vết của thời gian, lại bình thản lạ thường, đôi mắt, như hai hồ nước sâu thẳm của trí tuệ, mang cái nhìn tĩnh lặng nhưng xuyên thấu, dường như không bỏ sót điều gì. Đây chính là Vạn Pháp Tông Chủ, một trong những trụ cột của chính đạo, người đứng đầu Vạn Pháp Tông lừng danh. Sự xuất hiện của ông dường như đã xoa dịu luồng linh khí bất ổn trong phế tích, mang đến một bầu không khí trang nghiêm cho cảnh vật hoang tàn.

Những tu sĩ khác, những người đang nghỉ ngơi hoặc trò chuyện bằng giọng thì thầm, lập tức im lặng. Sự nhận ra chợt lóe lên trong mắt họ, nhanh chóng theo sau là sự kính trọng sâu sắc. Họ nhanh chóng đứng dậy, đồng loạt cúi đầu. Ngay cả Trưởng Lão Thanh Vân, sau khi tỉnh lại từ trạng thái nhập định, cũng vội vàng đứng lên và bước tới, vẻ mặt ông vừa ngạc nhiên vừa vô cùng kính trọng.

“Vạn Pháp Tông Chủ, ngài đã đích thân giá lâm!” Trưởng Lão Thanh Vân thốt lên, giọng nói ông pha lẫn vẻ kính sợ. Thật hiếm khi một nhân vật tầm cỡ như vậy lại đích thân đến những phế tích hỗn loạn này.

Vạn Pháp Tông Chủ khẽ gật đầu đáp lễ, ánh mắt ông lướt qua những tu sĩ đang có mặt trước khi dừng lại ở Lục Trường Sinh, người đứng cạnh Tiêu Hạo, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. "Lão phu nghe tin tức về Di Tích Thần Điện, và đặc biệt là về một vị đạo hữu đã gieo những hạt giống tư tưởng sâu sắc tại đây. Không thể không đến tận mắt chứng kiến." Giọng nói ông trầm ấm và vang vọng, mang theo một quyền uy cố hữu không thể phản bác, nhưng cũng phảng phất một sự ấm áp hiền từ, gần gũi như một bậc trưởng bối.

Lục Trường Sinh, dù là đối tượng trực tiếp của cái nhìn xuyên thấu từ Vị Tông Chủ, vẫn giữ vẻ bình thản. Hắn chỉ khẽ cúi đầu đáp lễ, dáng vẻ khiêm nhường nhưng ánh mắt không hề nao núng. Hắn hiểu rằng chuyến viếng thăm này không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, cũng không đơn thuần là một cuộc điều tra về các sự kiện tại Di Tích. Có một mục đích sâu xa hơn, một sự tìm kiếm sâu sắc hơn trong ánh mắt của vị Tông Chủ cổ kính. Tiêu Hạo, mặt khác, khẽ huých nhẹ vào Lục Trường Sinh, một nụ cười tinh quái nở trên môi, dù hắn nhanh chóng thu lại vẻ mặt dưới cái nhìn nghiêm khắc của Trưởng Lão Thanh Vân. Không khí xung quanh rung lên một sự chờ đợi thầm lặng, như thể chính những phiến đá cổ xưa của ngôi đền đang mong chờ sự khai mở của một cuộc đàm đạo trọng đại.

***

Những nghi thức ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một mục đích rõ ràng hơn. Vạn Pháp Tông Chủ, sau khi trao đổi vài lời ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa với Trưởng Lão Thanh Vân, bày tỏ mong muốn có một buổi gặp gỡ riêng tư hơn với Lục Trường Sinh. Ông cũng ám chỉ rằng Tiêu Hạo và Trưởng Lão Thanh Vân cũng nên có mặt, như những chứng nhân và những người đã trực tiếp trải qua những biến cố tại đây. Họ cùng nhau di chuyển đến một khu vực khuất hơn, nơi một phiến đá lớn bằng phẳng như một cái bàn, xung quanh là vài tảng đá nhỏ hơn có thể dùng làm chỗ ngồi. Ánh mặt trời buổi trưa đã lên cao, xuyên qua những tán cây cổ thụ còn sót lại, tạo thành những đốm sáng vàng óng trên nền đất rêu phong, làm không khí nơi đây trở nên trong lành và yên tĩnh hơn, tách biệt hẳn với sự hỗn loạn bên ngoài.

Vạn Pháp Tông Chủ ngồi xuống một cách khoan thai, ánh mắt sâu thẳm hướng về Lục Trường Sinh, người đối diện. Vẻ uy nghiêm của ông không hề mang tính áp đặt, mà là một sự trầm tĩnh tự nhiên, như một dòng sông cổ xưa đã chứng kiến vô vàn thăng trầm của thế sự. Trưởng Lão Thanh Vân và Tiêu Hạo cũng yên vị, nhưng không khí vẫn bao trùm một sự kính trọng và chờ đợi. Tiêu Hạo, dù vẫn giữ vẻ hoạt bát thường ngày, nhưng rõ ràng đã biết tiết chế hơn trước sự hiện diện của vị cường giả lừng danh. Hắn thỉnh thoảng liếc nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn Vạn Pháp Tông Chủ, trong đôi mắt láu lỉnh chứa đựng sự tò mò và một chút phấn khích.

“Lão phu đã nghe về hành động của tiểu hữu tại đây, không tranh giành mà lại cứu người, lại càng trầm trồ hơn về những lời tiểu hữu đã nói về đạo tâm và bản ngã,” Vạn Pháp Tông Chủ mở lời, giọng điệu trầm ấm nhưng đầy sức nặng. Ông khẽ vuốt chòm râu bạc trắng như tuyết. “Trong thời đại linh khí hỗn loạn, việc phi thăng khó khăn, liệu có phải chính đạo đã đi sai đường, quá chú trọng vào tốc độ và sức mạnh? Lão phu, cùng với nhiều người đồng đạo, đã trăn trở câu hỏi này suốt nhiều năm qua, nhất là khi đại thế đang biến động, tà đạo trỗi dậy ngày càng mạnh mẽ.” Lời nói của ông chứa đựng sự ưu tư sâu sắc của một người đã gánh vác trách nhiệm của cả một tông môn, của cả chính đạo qua bao nhiêu kỷ nguyên.

Lục Trường Sinh lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt đen láy phản chiếu hình ảnh vị Tông Chủ uy nghiêm. Hắn không vội vàng đáp lời, mà để cho những lời nói đó thấm vào tâm trí, chiêm nghiệm ý nghĩa sâu xa của chúng. Cuộc đời hắn, từ một phàm nhân sơn thôn đến nay, chưa từng ngừng chiêm nghiệm về ý nghĩa của tu hành. Hắn đã thấy quá nhiều người chạy theo sức mạnh, danh vọng, cuối cùng lạc lối, thậm chí phản phệ mà vong mạng. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, là con đường của sự bền vững, của bản tâm. Đó là con đường mà hắn đã kiên định bước đi, không lay chuyển bởi bất kỳ cám dỗ hay áp lực nào.

“Vạn vật có sinh có diệt, đạo cũng có hưng có vong,” Lục Trường Sinh từ tốn đáp lời, giọng nói của hắn trầm thấp, đều đều, nhưng mỗi từ ngữ phát ra đều mang theo sự kiên định và thấu triệt đến lạ lùng. “Con đường của Trường Sinh chỉ là thuận theo bản tâm, tìm kiếm sự bền vững trong chính mình, không mong cầu tốc độ hay sức mạnh nhất thời. Cái gọi là ‘Tàn Pháp Cổ Đạo’ có lẽ không phải là vứt bỏ, mà là giữ lại những gì là cốt lõi nhất, những gì không bị thời gian bào mòn.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những tàn tích xung quanh, như thể chúng đang kể lại câu chuyện về sự thịnh suy của vạn vật. “Nhìn những tàn tích này, chúng ta thấy được sự hùng vĩ của quá khứ, nhưng cũng thấy được sự vô thường của vạn vật. Linh khí có thịnh có suy, nhưng đạo lý căn bản thì vẫn vẹn nguyên. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, kiên định với tín niệm của bản thân.” Những lời của hắn không hề có chút hoa mỹ hay phô trương, nhưng lại có sức nặng của ngàn cân, khiến người nghe phải suy ngẫm.

Vạn Pháp Tông Chủ gật đầu nhẹ, đôi mắt tinh anh ánh lên vẻ tán thưởng sâu sắc. Ông không xen vào, chỉ kiên nhẫn lắng nghe, như một người đã trải qua vô vàn sóng gió đang tìm kiếm một dòng chảy mới, một chân lý đã bị lãng quên. Trưởng Lão Thanh Vân cũng khẽ gật gù, những lời của Lục Trường Sinh dường như đã củng cố thêm niềm tin trong lòng ông, niềm tin vào một con đường chính đạo bền vững mà ông hằng khao khát.

“Thật thâm thúy!” Vạn Pháp Tông Chủ rốt cuộc lên tiếng, tiếng thở dài của ông không phải là sự mệt mỏi, mà là sự giải tỏa của một khúc mắc đã tồn tại trong lòng ông từ rất lâu, một nghi vấn đã ám ảnh ông qua bao thế hệ lãnh đạo. “Lão phu từng nghĩ, phải chăng con đường của chính đạo đã đến hồi cùng, đã lạc lối trong việc truy cầu sức mạnh hữu hình mà bỏ quên đi gốc rễ. Nhưng nghe lời tiểu hữu, lại thấy một tia sáng le lói, một hướng đi chưa từng được cân nhắc một cách nghiêm túc. Phải chăng ‘Tàn Pháp Cổ Đạo’ của tiểu hữu, lại chính là hướng đi mới cho thế giới tu hành này, một con đường giúp chúng ta vượt qua kiếp nạn đại suy thoái, khi linh khí cạn kiệt, khi cơ duyên phi thăng ngày càng mờ mịt?”

Ông nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy hy vọng, một hy vọng không chỉ dành cho bản thân mà còn cho cả vận mệnh của Cửu Thiên Linh Giới đang đứng trước bờ vực suy tàn. Câu hỏi của ông không phải là một sự chất vấn, mà là một lời mời gọi, một sự chiêm nghiệm sâu sắc về con đường phía trước. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự suy tàn, quá nhiều sự tha hóa trong giới tu hành khi mọi người mù quáng chạy theo cái gọi là "thiên phú" hay "cơ duyên" mà quên mất nền tảng vững chắc của đạo tâm, của bản nguyên.

Tiêu Hạo thấy không khí có vẻ quá trang trọng, bèn chen vào một câu nói nhỏ giọng với Trưởng Lão Thanh Vân, chỉ đủ cho hai người nghe thấy. "Phải rồi, Lục ca nhà ta luôn nói, cứ từ từ rồi khoai sẽ nhừ! Vội vàng làm gì cơ chứ." Mặc dù là một câu bông đùa, nhưng nó lại hàm chứa một phần triết lý của Lục Trường Sinh, khiến Trưởng Lão Thanh Vân khẽ mỉm cười, cái căng thẳng trong không khí cũng dịu đi đôi chút. Tiêu Hạo hiểu rằng, đôi khi, sự giản dị và thực tế lại có sức mạnh hơn cả những lời đạo lý cao siêu, giúp người nghe dễ dàng tiếp nhận hơn. Hắn không ngừng quan sát Vạn Pháp Tông Chủ, dường như đang cố gắng thấu hiểu sâu hơn về vị cường giả này, và cũng để xem phản ứng của ông trước những lời của Lục Trường Sinh. Vạn Pháp Tông Chủ dường như không để tâm đến lời thì thầm của Tiêu Hạo, hoặc có lẽ ông đã nghe thấy nhưng chọn cách phớt lờ, vì tâm trí ông đang chìm đắm trong những suy tư sâu sắc hơn về những gì Lục Trường Sinh vừa chia sẻ. Ông nhìn Lục Trường Sinh, như thể đang nhìn thấy một bức tranh toàn cảnh về tương lai của tu chân giới, nơi những hạt mầm của Cổ Đạo có thể nảy mầm và phát triển mạnh mẽ giữa lòng hỗn loạn.

***

Cuộc đàm đạo kéo dài thêm một lúc, không có những tranh luận gay gắt hay những lời lẽ khoa trương, chỉ có sự trao đổi chân thành và những chiêm nghiệm sâu sắc. Lục Trường Sinh tiếp tục chia sẻ những góc nhìn của mình về sự cân bằng giữa nội tâm và ngoại cảnh, về việc không ngừng tu dưỡng bản thân giữa dòng chảy hỗn loạn của thời đại. Hắn không nói về những thần thông diệu pháp hay những cảnh giới cao siêu, mà chỉ tập trung vào cái gốc, cái nền tảng mà mọi tu sĩ thường bỏ qua: sự kiên định của đạo tâm, sự trong sáng của bản ngã. Vạn Pháp Tông Chủ lắng nghe không sót một lời, đôi lúc nhắm mắt lại như đang ngẫm nghĩ, đôi lúc lại mở ra, ánh mắt như xuyên thấu vạn vật, nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, dường như đang cố gắng nhìn thấu cả con đường mà hắn đã chọn, con đường của một phàm nhân với linh căn tạp nhưng lại kiên cố hơn bất kỳ thiên tài nào.

Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều bắt đầu ngả vàng, nhuộm đỏ những tàn tích đổ nát và tô điểm cho những đám mây trôi lững lờ trên nền trời xanh thẳm, Vạn Pháp Tông Chủ khẽ thở ra một hơi dài, như trút bỏ một gánh nặng vô hình đã đè nén ông suốt bao năm tháng. Ông chậm rãi đứng dậy, động tác khoan thai nhưng đầy uy lực, toát ra khí chất của một người đứng đầu thiên hạ. Trưởng Lão Thanh Vân và Tiêu Hạo cũng đồng loạt đứng lên, ánh mắt đầy mong đợi, nín thở chờ đợi lời phán quyết cuối cùng của vị Tông Chủ. Không khí buổi hoàng hôn bao trùm lên Di Tích Thần Điện, mang theo một chút se lạnh, một chút u hoài, nhưng cũng tràn đầy một cảm giác của sự thay đổi, của một khởi đầu mới đang hé lộ.

Vạn Pháp Tông Chủ xoay người, đối mặt với Lục Trường Sinh. Ông không nói gì ngay, mà chỉ nhìn hắn thật lâu, ánh mắt từ dò xét đã chuyển sang sự thấu hiểu, rồi đến sự kính trọng sâu sắc, và cuối cùng là một niềm hy vọng mãnh liệt. Rồi, trước sự ngạc nhiên của Trưởng Lão Thanh Vân và Tiêu Hạo, vị Tông Chủ uy nghiêm của Vạn Pháp Tông, một trong những cường giả hàng đầu của Cửu Thiên Linh Giới, đã trịnh trọng cúi người trước Lục Trường Sinh. Đó không phải là một cái cúi đầu xã giao, mà là một hành động thể hiện sự tôn kính tột độ, một sự công nhận từ sâu thẳm trong tâm hồn, hiếm thấy ở những người có địa vị cao như ông.

“Lão phu hôm nay đã được khai sáng,” Vạn Pháp Tông Chủ cất lời, giọng ông trầm ấm và rõ ràng, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của di tích. “’Tàn Pháp Cổ Đạo’ của tiểu hữu, không chỉ là con đường tu hành, mà còn là một triết lý sống, một tia hy vọng cho đại thế đang suy vi này. Lão phu tin rằng, tương lai của Cửu Thiên Linh Giới, có thể sẽ phải nhờ cậy vào những tư tưởng như của tiểu hữu.” Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. “Vạn Pháp Tông, từ nay sẽ theo dõi sát sao con đường của tiểu hữu, và nếu cần, sẽ không ngần ngại học hỏi và ủng hộ.” Lời nói của ông không chỉ là một sự công nhận cá nhân, mà còn là một lời hứa, một sự đảm bảo từ một trong những thế lực lớn nhất chính đạo. Điều này đồng nghĩa với việc, Tàn Pháp Cổ Đạo, con đường tưởng chừng như đơn độc của Lục Trường Sinh, giờ đây đã nhận được sự chú ý và có thể là sự bảo hộ từ một tông môn hùng mạnh, mang đến một ảnh hưởng sâu rộng hơn cả những gì hắn từng tưởng tượng.

Lục Trường Sinh đón nhận lời khen ngợi và sự kính trọng này với vẻ điềm tĩnh thường ngày. Hắn không kiêu ngạo, không tự mãn, chỉ nhẹ nhàng cúi đầu đáp lễ, tỏ rõ sự khiêm nhường vốn có. “Trường Sinh chỉ là thuận theo bản tâm mà đi. Nếu con đường này có thể mang lại lợi ích cho chúng sinh, đó cũng là phúc phận của Trường Sinh.” Hắn hiểu rằng, sự công nhận này không phải là một chiến thắng cá nhân, mà là một gánh nặng mới, một trách nhiệm vô hình đang dần đè nặng lên vai hắn. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến – đó là kim chỉ nam của hắn, nhưng liệu hắn có thể giữ vững được nó khi sự kỳ vọng của cả một thế giới đang đổ dồn về hắn?

Vạn Pháp Tông Chủ khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa, biểu lộ sự hài lòng và niềm tin tuyệt đối. “Hậu sinh khả úy! Mong rằng chúng ta sẽ còn có dịp gặp lại trong những thời khắc quan trọng hơn.” Ông dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua phía chân trời, nơi những sắc cam đỏ của hoàng hôn đang dần nhường chỗ cho màn đêm thăm thẳm, và ở đó, dường như có một bóng đen vô hình đang dần lan rộng, báo hiệu những hiểm họa còn lớn hơn đang chờ đợi, những âm mưu của Ma Quân Huyết Ảnh và tà đạo. Đó là một cái nhìn đầy ẩn ý, gợi nhắc về Ma Quân Huyết Ảnh và những tai ương mà Lão Quái Tử đã từng cảnh báo. "Dù có chuyện gì xảy ra, tiểu hữu hãy luôn nhớ, đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Đó là sức mạnh lớn nhất, là gốc rễ của mọi tu hành chân chính."

Nói rồi, Vạn Pháp Tông Chủ không nán lại lâu. Ông quay người, cùng với các đệ tử của mình, từ từ rời đi, bóng dáng uy nghiêm của ông dần chìm vào màn đêm đang buông xuống, như một vị thần ẩn mình vào hư không. Tiếng bước chân của họ vang vọng nhẹ nhàng trên nền đá cổ, rồi tắt dần, trả lại sự tĩnh lặng cho Di Tích Thần Điện. Trưởng Lão Thanh Vân đứng đó, vẫn còn ngỡ ngàng trước những gì vừa chứng kiến, vẻ mặt ông đan xen giữa sự kinh ngạc, niềm vui và sự suy tư sâu sắc về những lời của Vạn Pháp Tông Chủ. Tiêu Hạo thì huýt sáo một tiếng khe khẽ, nhưng rồi cũng nhanh chóng im lặng, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn khi nhìn về phía Lục Trường Sinh, cảm nhận được sự thay đổi trong vận mệnh của người bạn đồng hành.

Lục Trường Sinh đứng lặng yên, nhìn theo bóng Vạn Pháp Tông Chủ khuất dần. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một sự thay đổi không chỉ đến từ việc hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, mà còn đến từ gánh nặng vô hình mà vị Tông Chủ kia đã đặt lên vai hắn. Những lời nói của Vạn Pháp Tông Chủ không chỉ là sự công nhận, mà còn là một lời tiên tri, một lời cảnh báo về những thử thách sắp tới. Con đường của hắn, vốn dĩ là con đường của sự ẩn dật, của việc tu dưỡng bản thân, giờ đây đã không còn hoàn toàn là của riêng hắn nữa. Nó đã trở thành một biểu tượng, một tia hy vọng cho những người đang lạc lối trong đại thế, một ngọn hải đăng cho chính đạo. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đá cũ, mùi rêu phong và sự tĩnh mịch của di tích hòa quyện trong không khí lạnh lẽo của màn đêm. Ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, một dòng suy tư cuộn chảy không ngừng. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn tự nhủ. Con đường phía trước có thể còn gian nan hơn gấp bội, nhưng hắn sẽ kiên định bước đi, giữ vững cái gốc của mình, không để danh tiếng hay trách nhiệm làm lu mờ đạo tâm. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu một chương mới, với những thử thách lớn lao hơn, nhưng cũng đầy ý nghĩa hơn cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free