Cửu thiên linh giới - Chương 212: Tiếng Vang Từ Con Đường Lạ: Chính Đạo Tề Tựu
Ánh nắng ban mai đã rọi sáng khắp di tích, chiếu rọi lên những vết tích đổ nát của một thời vàng son, và lên những khuôn mặt đang chìm đắm trong suy nghĩ của những người tu sĩ. Tiếng gió hú qua những cột đá cổ xưa giờ như tiếng thở dài của thời gian, tiếng thì thầm của những đạo lý vĩnh hằng. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí, sự tĩnh lặng của không gian. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, nhiều thử thách, đặc biệt là với sự trỗi dậy của Ma Quân Huyết Ảnh và quy mô tàn độc của tà đạo. Nhưng hắn tin rằng, chỉ cần giữ vững bản nguyên của chính mình, đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, hắn sẽ có thể đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của hắn, dù không còn hoàn toàn là của riêng hắn nữa, vẫn sẽ được hắn kiên định bước đi, để lại một dấu ấn sâu sắc giữa lòng hỗn loạn của Cửu Thiên Linh Giới.
Sau những ngày hỗn loạn bởi trận chiến khốc liệt giữa chính tà, Di Tích Thần Điện dần chìm vào vẻ tĩnh mịch hơn, nhưng sự tĩnh mịch này không hoàn toàn yên bình. Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng nhạt xuyên qua những khe hở của các cột trụ đá đổ nát, trải dài trên nền đất phủ rêu phong và những mảnh vỡ của tượng thần sứt mẻ. Kiến trúc vốn hùng vĩ nay đã hoang phế, mang theo dấu ấn của thời gian và sự tàn phá. Tiếng gió vẫn miên man hú qua những vách đá, nghe như tiếng than thở của một quá khứ huy hoàng đã lụi tàn, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc và tiếng chim non lảnh lót vọng lại từ những khu rừng cổ thụ xa xăm. Mùi đá cũ mục, rêu phong ẩm ướt quyện cùng chút hương trầm còn sót lại từ những bàn thờ đổ nát, tạo nên một bầu không khí cổ kính, linh thiêng đến lạ lùng. Linh khí trong di tích đã yếu ớt hơn nhiều, hoặc đã bị cạn kiệt sau những trận pháp và thần thông giao tranh, nhưng vẫn còn đủ để duy trì sự sống của cỏ cây và những sinh linh nhỏ bé.
Lục Trường Sinh, với dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, khuôn mặt thanh tú và đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, đang ngồi tịnh dưỡng bên một cột đá đã ngả nghiêng. Bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm của hắn giản dị, không hoa văn, nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ khiêm nhường. Hắn không cố ý hấp thu linh khí, mà chỉ đơn thuần điều hòa hơi thở, để tâm hồn mình hòa mình vào sự tĩnh lặng của di tích, cảm nhận dòng chảy vô thường của vạn vật. Tuy nhiên, sự tĩnh mịch này không kéo dài được bao lâu. Từ phía xa, từng nhóm tu sĩ bắt đầu đổ về, bóng dáng họ thấp thoáng giữa những tàn tích, tiếng bước chân khẽ khàng nhưng không ngừng vang vọng. Họ đến từ các tông môn khác nhau, mang theo những bộ trang phục đa dạng, nhưng trên gương mặt mỗi người đều ánh lên vẻ tò mò, xen lẫn sự kính trọng và cả chút băn khoăn. Dường như, tin tức về những gì đã xảy ra tại Di Tích Thần Điện, và đặc biệt là về một tu sĩ trẻ tuổi với con đường khác biệt, đã lan truyền nhanh chóng.
Tiêu Hạo, người bạn đồng hành của hắn, với dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt láu lỉnh và mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, đang ngồi đối diện Lục Trường Sinh. Hắn không tịnh dưỡng, mà liên tục đưa mắt quan sát dòng người đang tiến vào di tích. Bộ y phục màu vàng nhạt năng động của hắn có nhiều túi nhỏ, đựng đủ loại linh dược và bùa chú. Hắn nở một nụ cười thân thiện, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tinh quái khi nhìn Lục Trường Sinh.
"Trường Sinh huynh ấy," Tiêu Hạo khẽ thì thầm, giọng nói mang chút dí dỏm nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. "Xem ra huynh lại thành 'người nổi tiếng' rồi. Ai cũng muốn đến xem 'dị loại' như huynh thế nào. Mấy ngày nay, tin tức về huynh, về cái cách huynh đối phó với tà tu, về những lời huynh nói đã lan truyền khắp nơi. Từ những tán tu rải rác đến đệ tử của các tông môn lớn, ai cũng tò mò muốn tìm hiểu về 'đạo tâm vững như bàn thạch' của huynh." Hắn khẽ lắc đầu, như thể đã quá quen với việc Lục Trường Sinh vô tình trở thành tâm điểm của sự chú ý. "Chắc huynh không muốn điều này đâu nhỉ?"
Lục Trường Sinh mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn về phía xa, nơi những tu sĩ mới đang tiến đến. Một tia suy tư thoáng qua trong đáy mắt hắn, nhưng nhanh chóng bị sự điềm tĩnh thường ngày che lấp. Hắn biết Tiêu Hạo nói đúng. Hắn chưa bao giờ khao khát danh vọng hay sự chú ý. Con đường hắn chọn là con đường tĩnh lặng, vững chắc, tránh xa vòng xoáy tranh giành. Nhưng dường như, số phận lại đang đẩy hắn vào một vai trò mà hắn chưa từng mong muốn. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, chỉ có một mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo và một đạo tâm kiên cố. Vậy mà, trong thời đại biến động này, chính những điều bình dị đó lại trở thành điểm tựa, thành ngọn hải đăng cho những kẻ đang lạc lối.
Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn gió thoảng. "Thế sự vô thường, danh tiếng cũng như phù vân. Hợp thì tụ, tan thì tán, đều là hư ảo." Giọng hắn trầm ấm, từ tốn, mang theo chút triết lý sâu xa. "Ta không mong cầu danh tiếng, cũng không sợ hãi sự chú ý. Chỉ mong họ đến để tìm đạo, chứ không phải tìm ta. Nếu những gì ta nói, những gì ta làm có thể giúp họ tìm thấy con đường của chính mình, tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, thì đó cũng là một loại nhân duyên." Hắn liếc nhìn Tiêu Hạo, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mờ nhạt. "Còn về việc thành 'dị loại', ta đã quen rồi. Từ khi bước chân vào con đường tu hành này, ta đã là kẻ đi ngược dòng. Có gì khác đâu?"
Tiêu Hạo bật cười khanh khách, "Huynh nói đúng. Dị loại có cái giá của dị loại, nhưng cũng có cái hay của dị loại." Hắn lại tiếp tục quan sát dòng người, trong lòng thầm cảm thấy tự hào về người bạn của mình. Hắn biết Lục Trường Sinh không phải là người sẽ bị cuốn theo danh vọng, nhưng hắn cũng hiểu rằng, ảnh hưởng của Lục Trường Sinh không thể nào dừng lại ở đây. Những hạt mầm đã gieo, giờ đang bắt đầu nảy nở.
Ánh sáng ban mai dần chuyển thành ánh nắng giữa buổi sáng, rọi chiếu khắp Di Tích Thần Điện, làm nổi bật những đường nét cổ kính và những vết tích đổ nát. Không khí trở nên ấm áp hơn, gió mát lành thổi qua, mang theo hương thơm của cỏ dại và đất ẩm.
Một nhóm tu sĩ mới, khoảng mười người, chậm rãi tiến đến chỗ Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Họ ăn mặc khá chỉnh tề, khí chất phi phàm, rõ ràng không phải là tán tu bình thường. Dẫn đầu là một tu sĩ trẻ tuổi với khuôn mặt thư sinh trắng trẻo, mặc áo dài màu lam nhạt, tay ôm một quyển sách cổ. Đôi mắt hắn sáng ngời, toát lên vẻ hiếu học và khao khát tri thức. Đó chính là Bạch Thư Sinh. Theo sau hắn là vài tu sĩ chính đạo khác, và cả vị Vô Danh Tán Tu đã từng cúi đầu bày tỏ lòng kính trọng ở chương trước, với bộ y phục giản dị và thanh kiếm bên hông, khí chất lạnh lùng nhưng đôi mắt lại đầy vẻ mong đợi.
Trưởng Lão Thanh Vân, râu tóc bạc trắng như sương, khuôn mặt hiền từ, mặc đạo bào màu xanh lam của Thanh Vân Môn, cũng có mặt trong nhóm người này. Lão nở một nụ cười hiền hậu, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng khi nhìn Lục Trường Sinh. Lão bước đến, khẽ chắp tay.
"Lục đạo hữu, chúng ta lại gặp mặt rồi." Giọng Trưởng Lão Thanh Vân trầm ấm, mang theo sự chân thành. "Lão phu đã mang những lời đạo hữu nói về suy ngẫm, và quả thực đã khai sáng rất nhiều. Có lẽ, những gì đạo hữu đã gieo, giờ đã bắt đầu nảy mầm trong lòng nhiều người." Lão khẽ phất tay, ý bảo Bạch Thư Sinh và những người khác tiến lên.
Bạch Thư Sinh, dù có vẻ ngoài yếu đuối, nhưng lại mang trong mình một sự tự tin nhất định. Hắn cung kính chắp tay cúi đầu trước Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. "Kính chào Lục huynh. Tiểu đệ Bạch Thư Sinh, nghe danh huynh đã lâu, đặc biệt là những hành động nghĩa hiệp và đạo lý sâu sắc mà huynh đã thể hiện trong di tích này. Tiểu đệ đã đọc qua rất nhiều kinh thư, tìm hiểu vô số đạo lý, nhưng vẫn còn nhiều điều băn khoăn về con đường tu hành chân chính giữa loạn thế. Tiểu đệ có một vài nghi vấn, mong huynh chỉ giáo." Lời nói của hắn không chỉ là sự khách sáo, mà là khao khát thực sự muốn học hỏi, muốn tìm kiếm câu trả lời cho những trăn trở của mình.
Các tu sĩ khác cũng lần lượt cúi chào, ánh mắt họ đầy vẻ tò mò, xen lẫn sự tôn kính. Họ không chỉ đến vì danh tiếng, mà còn vì những lời đồn thổi về một đạo lý tu hành khác biệt, một triết lý có thể là chìa khóa để vượt qua thời kỳ hỗn loạn này.
Trưởng Lão Thanh Vân mỉm cười hiền hậu, nhìn quanh một lượt các tu sĩ đang tề tựu. "Chư vị đến đúng lúc. Lục Trường Sinh đây có một con đường tu hành rất độc đáo, không phải là con đường chạy theo sức mạnh hay danh lợi phù phiếm, mà là con đường củng cố bản nguyên, giữ vững đạo tâm. Đây là điều mà chúng ta, những người tu sĩ chính đạo, có lẽ đã vô tình lãng quên trong cuộc chạy đua theo tốc độ và sức mạnh. Đáng để chúng ta cùng suy ngẫm." Lão lời nói như một lời giới thiệu, một sự bảo chứng cho Lục Trường Sinh, khiến những tu sĩ mới đến càng thêm tin tưởng và háo hức.
Vị Vô Danh Tán Tu kia, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng nhưng đôi mắt lại đầy vẻ tập trung, cũng khẽ gật đầu, như một sự đồng tình thầm lặng. Hắn đã chứng kiến Lục Trường Sinh hành động, và những lời nói của hắn, dù ít ỏi, lại mang sức nặng vô cùng.
Lục Trường Sinh nhìn quanh một lượt, cảm nhận được sự chân thành và khao khát trong ánh mắt của họ. Hắn hiểu rằng, đây không còn là những cuộc chạm trán tình cờ, mà là một sự tụ họp có ý nghĩa. Hắn không từ chối, bởi hắn biết, trong thời đại đại thế biến thiên này, việc chia sẻ đạo lý, dù chỉ là những hạt giống nhỏ bé, cũng là một phần trách nhiệm. Hắn khẽ gật đầu, mời mọi người ngồi xuống, tạo thành một vòng tròn nhỏ giữa những tàn tích cổ xưa. Tiêu Hạo, với nụ cười thường trực trên môi, nhanh chóng tìm một chỗ ngồi gần Lục Trường Sinh, ánh mắt lấp lánh như đang chờ đợi một vở kịch hay. Không khí tĩnh mịch của di tích giờ đây lại được lấp đầy bằng sự trang trọng và mong đợi.
Buổi trưa, nắng vàng dịu vương trên những khối đá đổ nát, không khí trong lành và tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió nhẹ thổi qua những khe cửa sổ vỡ, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc cùng tiếng chim hót xa xăm. Lục Trường Sinh, với vẻ điềm tĩnh cố hữu, bắt đầu đàm đạo. Hắn không hoa mỹ, không dùng những từ ngữ cao siêu khó hiểu, mà dùng những lời lẽ mộc mạc, gần gũi nhưng lại đầy sức thuyết phục, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn người nghe. Hắn không trực tiếp bác bỏ con đường của người khác, không chỉ trích sự truy cầu sức mạnh hay danh lợi, mà chỉ từ tốn giải thích về tầm quan trọng của việc củng cố đạo tâm, sự kiên định trước cám dỗ, và việc tìm kiếm giá trị cốt lõi của bản thân trong tu hành.
"Chư vị đạo hữu," Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói trầm ấm, vang vọng vừa đủ trong không gian tĩnh mịch. "Đạo không nằm ở tốc độ, mà ở sự bền vững. Giữa loạn thế này, khi linh khí biến động, tâm ma dễ sinh, việc giữ vững bản thân còn quan trọng hơn gấp vạn lần việc tranh giành một món cơ duyên phù du. Mọi người đều muốn nhanh chóng đạt được sức mạnh, muốn vượt qua người khác, nhưng liệu có bao giờ tự hỏi, sức mạnh đó có thật sự là của mình, hay chỉ là vay mượn từ ngoại vật? Ngoại vật có thể mất đi, nhưng bản tâm kiên cố thì vĩnh viễn không suy suyển."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí người nghe. Các tu sĩ đều lắng nghe chăm chú, nhiều người khẽ gật đầu, đồng tình với quan điểm của hắn. Trưởng Lão Thanh Vân vuốt chòm râu bạc, ánh mắt đầy vẻ suy tư. Bạch Thư Sinh thì không ngừng ghi chép vào quyển sách cổ trên tay, nét mặt đầy vẻ hứng thú và giác ngộ.
Lục Trường Sinh tiếp tục, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, như đang chiêm nghiệm về dòng chảy của thời gian và đạo lý. "Tàn Pháp Cổ Đạo mà ta tu luyện, không phải là công pháp giúp ta tăng cường tu vi nhanh chóng, cũng không phải là thần thông xưng bá thiên hạ. Nó chỉ đơn thuần là một con đường giúp ta ổn định đạo tâm, chống lại phản phệ. Trong thời kỳ 'Đại Suy Thoái Tiên Đạo' này, khi linh khí hỗn loạn, đạo thống bất ổn, rất nhiều tu sĩ đã bị tâm ma xâm nhập, bị lạc lối trên con đường truy cầu sức mạnh. Họ quên mất rằng, tu hành không chỉ là thu nạp linh khí, mà còn là tu dưỡng tâm tính, rèn luyện ý chí. Một cái cây muốn lớn mạnh, rễ phải sâu. Một người tu sĩ muốn đạt đến đại đạo, đạo tâm phải vững."
Hắn khẽ nhấp một ngụm trà linh thảo mà Tiêu Hạo vừa pha, cảm nhận vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. "Nhiều người nói, Tàn Pháp Cổ Đạo là phế pháp, là con đường chậm chạp. Nhưng ta lại thấy, chính sự chậm chạp đó lại là điều quý giá nhất. Nó cho ta thời gian để suy ngẫm, để thấu hiểu bản chất của vạn vật, để không bị cuốn trôi bởi những dục vọng phù phiếm. Khi đại thế biến động, khi tà đạo trỗi dậy, những kẻ truy cầu sức mạnh nhanh chóng dễ dàng trở thành mồi ngon cho tâm ma. Chỉ có những ai giữ vững được bản tâm, không bị ngoại vật lay động, mới có thể đứng vững giữa sóng gió."
Bạch Thư Sinh, người đã ghi chép đầy trang giấy, ngẩng đầu lên, ánh mắt long lanh. "Vậy Lục huynh cho rằng, đạo tâm kiên cố chính là pháp bảo lớn nhất, là nền tảng của mọi công pháp, mọi thần thông?"
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên môi. "Có thể nói là như vậy. Pháp bảo có thể bị hủy hoại, thần thông có thể bị khắc chế, nhưng đạo tâm kiên cố thì vạn pháp bất xâm, vạn kiếp bất diệt. Nó là cội nguồn của sự tự tin, là sức mạnh nội tại giúp ta vượt qua mọi chướng ngại. Khi tâm vững, thì mọi khó khăn bên ngoài đều trở nên nhỏ bé."
Tiêu Hạo, người đã lắng nghe một cách nghiêm túc hiếm thấy, lúc này chen vào một câu bình luận thực tế, nhưng cũng đầy thấu hiểu, giúp các tu sĩ khác dễ dàng hình dung hơn. "Nói đơn giản là, nếu huynh không biết mình muốn gì, không biết mình là ai, thì dù có cơ duyên trời cho, có pháp bảo nghịch thiên, cũng chỉ làm loạn thêm tâm trí mà thôi! Giống như một kẻ đói bụng có được cả một bữa yến tiệc, nhưng lại không biết mình muốn ăn gì, cuối cùng lại chết đói vì không chọn được món." Hắn đưa tay gãi đầu, vẻ mặt như thể đó là một chân lý hiển nhiên. "Trường Sinh huynh ấy, lúc nào cũng vậy. Không có gì gọi là 'nhất chiêu tất thắng', chỉ có 'nhất tâm bất biến' mà thôi."
Lời nói của Tiêu Hạo khiến nhiều tu sĩ bật cười nhẹ, nhưng nụ cười đó không hề mang vẻ chế giễu, mà là sự đồng tình. Họ đã nhìn thấy sự thật trong những lời đó. Trong cuộc chiến tại di tích, không ít tu sĩ đã vì lòng tham mà bị tà tu lợi dụng, bị tâm ma xâm chiếm. Họ đã chứng kiến Lục Trường Sinh, một người không phô trương sức mạnh, lại có thể điềm tĩnh hóa giải nguy cơ, thậm chí cứu thoát nhiều người. Đó không phải chỉ là sức mạnh pháp lực, mà là một loại sức mạnh khác, một loại sức mạnh đến từ nội tâm.
Cả buổi đàm đạo kéo dài đến chiều tà, khi ánh hoàng hôn vàng cam bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu u tịch lên những tàn tích cổ xưa. Không khí trở nên dịu mát hơn, mang theo chút se lạnh của buổi tối sắp đến. Những lời nói của Lục Trường Sinh, dù không hùng hồn hay hoa mỹ, lại như những hạt mầm suy tư sâu sắc gieo vào lòng mỗi tu sĩ. Họ không còn vẻ bối rối hay tò mò ban đầu, mà thay vào đó là ánh mắt lộ vẻ giác ngộ, đầy suy tư. Nhiều người khẽ gật gù, như vừa tìm thấy một mảnh ghép còn thiếu trong con đường tu hành của mình.
Vị Vô Danh Tán Tu kia, vốn luôn kiệm lời, lúc này khẽ thở dài, tiếng thở dài mang theo chút nuối tiếc cho quá khứ, nhưng cũng đầy sự thanh thản của hiện tại. "Cả đời ta mải miết truy cầu sức mạnh, chạy theo danh lợi phù phiếm, lại quên mất gốc rễ của đạo tâm. Hôm nay nghe lời Lục đạo hữu, vãn bối mới thấy mình đã lạc lối quá lâu. Đạo lý nằm trong bản thân, không phải ở ngoại vật." Hắn chắp tay cúi đầu, một sự kính trọng xuất phát từ tận đáy lòng.
Bạch Thư Sinh gấp quyển sách cổ lại, khuôn mặt thư sinh trắng trẻo giờ đây ánh lên vẻ rạng rỡ của sự khai sáng. Hắn cũng cung kính cúi đầu trước Lục Trường Sinh. "Lục huynh đã khai sáng cho tiểu đệ rất nhiều. Tiểu đệ vốn chỉ biết tìm kiếm đạo lý trong sách vở, trong những lời giảng của tiền bối, mà quên mất rằng, đạo lý chân chính nằm trong nhân gian, nằm trong mỗi hành động, mỗi suy nghĩ của bản thân. Từ nay, tiểu đệ sẽ lấy lời huynh làm kim chỉ nam, kiên định tu dưỡng đạo tâm."
Những Chính Đạo Tu Sĩ khác cũng lần lượt bày tỏ sự cảm kích và suy ngẫm sâu sắc. Có người nói họ sẽ trở về tông môn, chia sẻ những đạo lý này với sư môn và đồng môn. Có người thì thầm nguyện sẽ thay đổi con đường tu hành, không còn chạy theo hư danh mà tập trung vào tu dưỡng nội tâm. Họ không còn là những kẻ tò mò, mà đã trở thành những người đồng đạo, những người cùng chí hướng, dù con đường cụ thể có thể khác nhau, nhưng gốc rễ đã được Lục Trường Sinh chỉ rõ.
Trưởng Lão Thanh Vân, với ánh mắt đầy hy vọng, nhìn Lục Trường Sinh. Lão vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói. "Những lời của Lục Trường Sinh, có lẽ là ánh sáng dẫn lối cho chính đạo trong thời loạn thế này. Chúng ta đã mải mê truy cầu sức mạnh, mà quên mất rằng, sức mạnh thực sự đến từ sự kiên định của đạo tâm. Lão phu tin rằng, nếu chính đạo có thể quay về với bản nguyên, với những giá trị cốt lõi này, chúng ta sẽ có thể đứng vững trước mọi phong ba bão táp, trước sự tàn độc của tà đạo và Ma Quân Huyết Ảnh." Lão nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt hàm chứa một sự kỳ vọng lớn lao, một sự tin tưởng vào vai trò mà Lục Trường Sinh có thể đóng góp.
Lục Trường Sinh đón nhận tất cả sự chú ý, sự kính trọng và kỳ vọng đó với vẻ điềm tĩnh thường ngày. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một sự kết nối vô hình đang dần hình thành giữa hắn và những người tu sĩ chính đạo này. Hắn không còn là một phàm nhân vô danh, cũng không chỉ là một tu sĩ ẩn dật. Hắn hiểu rằng, con đường của hắn đã không còn là con đường đơn độc hoàn toàn nữa. Danh tiếng, dù hắn không cầu, đã đến. Ảnh hưởng, dù hắn không muốn, đã lan rộng. Điều này đồng nghĩa với việc hắn sẽ khó lòng tránh khỏi những vòng xoáy nhân quả lớn hơn, những cuộc đối đầu quy mô hơn với tà đạo.
Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, màn đêm bắt đầu bao phủ Di Tích Thần Điện, nhưng ánh sáng trong lòng những tu sĩ thì vẫn bừng cháy. Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, hít một hơi sâu. Hắn biết, dù có bao nhiêu người đi theo con đường của hắn, dù có bao nhiêu kỳ vọng đặt lên vai hắn, thì bản tâm hắn vẫn phải giữ vững. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành của hắn vẫn sẽ tiếp diễn, không vì danh tiếng mà thay đổi, không vì trách nhiệm mà lung lay. Hắn sẽ kiên định bước đi, để lại một dấu ấn sâu sắc giữa lòng hỗn loạn của Cửu Thiên Linh Giới, không chỉ bằng hành động, mà còn bằng triết lý và đạo lý mà hắn đã lựa chọn.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.