Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 211: Đạo Tâm Giữa Lòng Hỗn Loạn: Sự Thức Tỉnh Của Giá Trị Cốt Lõi

Bầu trời đêm dần nhường chỗ cho rạng đông, và những vì sao lấp lánh như ngọc trai đã mờ nhạt dần, ẩn mình sau bức màn xanh thẳm của buổi bình minh. Ánh trăng yếu ớt cũng đã khuất dạng, nhường chỗ cho vầng dương đang từ từ vén bức màn sương mờ ảo, trải những tia nắng đầu tiên lên vùng đất hoang tàn của Di Tích Thần Điện. Gió lạnh se sắt đêm qua đã dịu đi, chỉ còn là những làn gió nhẹ mơn man qua các cột đá đổ nát, mang theo mùi rêu phong cổ kính và đất ẩm. Không khí tĩnh mịch của di tích cổ xưa vẫn bao trùm, nhưng giờ đây nó không còn vẻ u ám mà mang một nét trầm tư, như một chứng nhân vĩnh cửu của những thăng trầm thế sự.

Trong một khu vực tương đối nguyên vẹn của Di Tích Thần Điện, nơi những cột đá khổng lồ vẫn còn đứng vững và một vài bức tường đá đã sứt mẻ vẫn hiên ngang vươn mình, Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo, Trưởng Lão Thanh Vân cùng với một vài tu sĩ chính đạo và tán tu khác đang ngồi vây quanh một đống lửa tàn. Những đốm than hồng lập lòe, tỏa ra hơi ấm yếu ớt, gợi nhớ về sự sống còn sót lại giữa nơi từng là một trung tâm linh khí hùng vĩ. Mùi khói củi cháy dở hòa quyện với mùi đá cũ và rêu phong, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng vừa đầy hoài niệm.

Tiêu Hạo vẫn còn vẻ hưng phấn từ đêm qua, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ láu lỉnh thường ngày mà thay vào đó là sự trầm tư hiếm thấy. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn những khuôn mặt mệt mỏi, khắc khổ của các tu sĩ xung quanh. Đêm qua, lời nói của Lục Trường Sinh đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm suy nghĩ mới, sâu sắc hơn về con đường tu hành. Hắn hiểu rằng, con đường của huynh ấy không chỉ là sự khác biệt, mà còn là một triết lý sống.

Trưởng Lão Thanh Vân, sau một đêm trằn trọc không ngủ, khuôn mặt hiền từ giờ đây hằn rõ những nếp nhăn của sự băn khoăn. Râu tóc bạc trắng của lão rũ xuống, phản chiếu ánh nắng ban mai như những sợi tơ bạc. Lão khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu năm kinh nghiệm tu hành và những hoài nghi mới chớm nở. Lão nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt đục mờ nay lại ánh lên một tia sáng kỳ lạ, như vừa tìm thấy một lối đi giữa mê cung.

“Lục đạo hữu,” Trưởng Lão Thanh Vân mở lời, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đầy sự chân thành. “Sau đêm qua, lão phu mới càng thêm băn khoăn về con đường tu hành của chính đạo chúng ta. Vạn năm qua, tông môn vẫn luôn theo đuổi cảnh giới, truy cầu linh khí, tìm kiếm cơ duyên để mạnh lên nhanh chóng, để có đủ sức bảo vệ thiên hạ. Nhưng rồi, chính những cuộc tranh giành đó lại dẫn đến biết bao thù hận, bao sinh linh lầm than. Liệu chúng ta có đang đi sai hướng không?”

Lời nói của Trưởng Lão Thanh Vân như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng suy tư trong lòng các tu sĩ khác. Một Vô Danh Tán Tu, dáng người gầy gò, ăn mặc giản dị, tay vẫn giữ chặt chuôi kiếm đã cùn, ánh mắt bối rối nhìn về phía Lục Trường Sinh, chờ đợi một lời giải đáp. Những Chính Đạo Tu Sĩ khác, dù mang khí chất của từng tông môn, đều không giấu được vẻ dao động, khuôn mặt họ phản chiếu sự bất an trước câu hỏi lớn của vị Trưởng Lão. Họ đã quen với việc chạy theo sức mạnh, theo đuổi cảnh giới cao siêu, nhưng dường như, con đường đó đang dần bộc lộ những lỗ hổng chết người. Đại thế biến động, tà đạo trỗi dậy, những cuộc chiến liên miên đã khiến họ mỏi mệt, và niềm tin vào con đường của mình cũng lung lay.

Lục Trường Sinh vẫn trầm ngâm, tay khẽ vuốt nhẹ viên đá nhỏ mà hắn vừa nhặt được dưới đất. Viên đá thô ráp, không màu mè, giống như chính bản chất con người hắn. Hắn không vội vàng đáp lời, để cho câu hỏi của Trưởng Lão Thanh Vân thấm sâu vào tâm trí mọi người, để họ tự mình chiêm nghiệm trước khi hắn đưa ra lời giải. Hắn cảm nhận được sự dao động trong linh khí của những người xung quanh, sự bất an trong đạo tâm của họ. Đó là cái giá phải trả khi tu hành chỉ chú trọng vào ngoại vật, vào tốc độ mà quên đi sự vững chắc của nền tảng.

Hắn ngước mắt lên, đôi mắt đen láy vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, quét qua từng người một. Khuôn mặt thanh tú, gầy gò của hắn, trong ánh nắng ban mai, không hề toát lên vẻ vĩ đại hay siêu phàm, mà chỉ có sự bình dị đến lạ lùng. “Đạo vốn không có đúng sai, chỉ có phù hợp hay không,” Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng hắn trầm thấp, chậm rãi, nhưng mỗi chữ đều như mang theo trọng lượng ngàn cân, gõ vào tâm can người nghe. “Quan trọng là tâm người giữ đạo có vững vàng hay không.”

Hắn dừng lại một chút, như để mọi người có thời gian hấp thụ từng lời nói. “Thiên hạ tu sĩ, ai cũng mong cầu trường sinh, mong cầu sức mạnh để bảo vệ, để xưng bá. Nhưng vì đâu mà lại sinh ra tà đạo, sinh ra ma quỷ? Chẳng phải cũng là vì cái tâm không vững, bị dục vọng làm mờ mắt, bị ngoại lực cám dỗ mà sa ngã đó sao? Con đường tu hành, khởi đầu từ cái tâm, kết thúc cũng ở cái tâm. Nếu tâm không vững, dù có đạt đến cảnh giới tiên phàm, cũng khó tránh khỏi kiếp nạn.”

Trưởng Lão Thanh Vân gật đầu, ánh mắt bỗng trở nên sáng rõ hơn. “Đạo hữu nói chí lý. Lão phu vẫn luôn cho rằng, tu hành là phải tranh giành, là phải tiến nhanh. Nhưng giờ đây nhìn lại, càng tranh giành, càng nhanh, thì cái tâm lại càng dễ bị lung lay, càng dễ sinh ra chấp niệm. Chính cái chấp niệm đó lại là cội nguồn của mọi khổ đau, mọi sai lầm.” Lão thở dài, nhìn xuống đống lửa tàn, như nhìn vào những tàn tích của một quá khứ đầy sai lầm.

Một Chính Đạo Tu Sĩ khác, trẻ tuổi hơn, ánh mắt vẫn còn giữ lại sự kiêu ngạo của một thiên tài tông môn, nhưng giờ đây đã pha lẫn chút bối rối. “Nhưng Lục đạo hữu, nếu không tranh giành, không truy cầu sức mạnh, vậy làm sao có thể bảo vệ được tông môn, bảo vệ được chúng sinh khi đại thế biến động, khi tà đạo như Ma Quân Huyết Ảnh đang hoành hành khắp nơi? Sức mạnh là điều kiện tiên quyết để tồn tại trong Cửu Thiên Linh Giới này.”

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua da thịt, mang theo hơi thở của những phế tích cổ xưa. Hắn cảm nhận sự yếu ớt của linh khí trong không gian xung quanh, nhưng sâu trong cơ thể hắn, nội linh vẫn vận hành ổn định, vững chắc như bàn thạch, không bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn bên ngoài. Đó chính là minh chứng cho con đường mà hắn đã chọn.

“Sức mạnh có thể đến từ nhiều con đường,” hắn từ tốn nói, mở mắt ra, ánh mắt thâm thúy nhìn thẳng vào người vừa hỏi. “Nhưng sức mạnh không có đạo tâm vững vàng, chỉ là con dao hai lưỡi, dễ dàng phản phệ và sa ngã. Các vị nhìn xem, những kẻ tà tu đêm qua, chúng cũng có sức mạnh đó, thậm chí có kẻ còn mạnh hơn những tán tu yếu ớt kia gấp bội. Nhưng cái tâm của chúng đã bị tà khí xâm nhiễm, bị dục vọng chi phối. Sức mạnh đó, cuối cùng cũng chỉ dùng để hủy hoại, để gieo rắc tai ương. Liệu đó có phải là sức mạnh mà chính đạo chúng ta cần truy cầu?”

Lời nói của Lục Trường Sinh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của di tích, mỗi chữ như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Các Chính Đạo Tu Sĩ và Vô Danh Tán Tu xung quanh đều cúi đầu suy ngẫm, vẻ mặt bối rối dần nhường chỗ cho sự trầm tư sâu sắc. Họ đã quá quen với việc nhìn nhận sức mạnh qua cảnh giới, qua số lượng linh khí, qua độ tinh diệu của công pháp. Nhưng Lục Trường Sinh lại đang chỉ ra một khía cạnh khác, một khía cạnh mà họ đã bỏ quên từ lâu: sức mạnh của bản tâm, của đạo lý.

“Sức mạnh bền vững,” Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức mạnh nội tại không thể lay chuyển, “là sức mạnh từ bên trong, từ sự kiên định của bản ngã. Đó không phải là sức mạnh có thể đạt được chỉ trong vài năm, vài chục năm bằng cách nuốt linh đan hay hấp thụ linh khí cấp tốc. Nó là sự tích lũy qua từng ngày, từng tháng, từng năm, qua mỗi lần chiêm nghiệm, mỗi lần đối mặt với nghịch cảnh, mỗi lần củng cố đạo tâm. Mỗi bước đi, mỗi lần lĩnh ngộ, đều không nên chỉ vì truy cầu cảnh giới hay sức mạnh. Nó nên là sự củng cố chính bản thân, là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới và về đạo lý mà mình đang theo đuổi.”

Hắn quét ánh mắt qua từng khuôn mặt đang chìm đắm trong suy nghĩ, thấy rõ sự bối rối và tự vấn hiện lên trong mắt họ. Nắng ban mai đã lên cao hơn, xuyên qua các khe hở của di tích, rọi những vệt sáng vàng óng lên những tảng đá cổ xưa, như muốn soi rọi vào tận sâu thẳm tâm hồn của những người tu sĩ. Tiếng chim hót xa xăm vọng lại từ khu rừng cổ thụ, tiếng gió hú nhẹ qua các cột đá đổ nát, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và chiêm nghiệm.

Vô Danh Tán Tu, người đã chứng kiến Lục Trường Sinh ra tay trong hang động, bỗng ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn không còn vẻ bối rối mà thay vào đó là sự ngưỡng mộ sâu sắc, xen lẫn một chút hổ thẹn. “Vãn bối đã hiểu. Trước đây, vãn bối chỉ loay hoay tìm kiếm cơ duyên, mong có được một bộ công pháp thần diệu để nhanh chóng mạnh lên. Nhưng càng truy cầu, lại càng thấy bản thân yếu kém, càng thấy đạo tâm bất ổn. Những lời của Lục đạo hữu như một tiếng chuông cảnh tỉnh, giúp vãn bối nhận ra mình đã đi sai đường.” Hắn cúi đầu thật sâu, bày tỏ sự kính trọng.

Trưởng Lão Thanh Vân khẽ gật đầu, ánh mắt lão nhìn Lục Trường Sinh đầy thâm ý. Lão đã sống hàng trăm năm, đã chứng kiến không biết bao nhiêu thiên tài nổi lên rồi lại lụi tàn vì không giữ vững được bản tâm. Lão cũng từng chứng kiến những kẻ mang danh chính đạo, nhưng vì dục vọng mà dần dần sa ngã, không khác gì tà ma. Những lời Lục Trường Sinh nói, tuy giản dị nhưng lại chạm đến căn nguyên của vấn đề, những giá trị cốt lõi mà giới tu luyện đã bỏ quên trong cuộc đua sức mạnh và cảnh giới.

“Sức mạnh có thể mang lại danh vọng, địa vị, nhưng không thể mang lại sự thanh tịnh trong tâm hồn,” Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng nói vẫn đều đều, “Cũng không thể đảm bảo một con đường tu hành bền vững. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đó là điều mà ta luôn tự nhắc nhở bản thân. Dù cho linh khí có hỗn loạn, dù cho tà đạo có mạnh đến đâu, chỉ cần giữ vững đạo tâm, ta tin rằng vẫn có thể tìm thấy con đường của riêng mình, và đó cũng chính là sức mạnh lớn nhất.”

Những Chính Đạo Tu Sĩ khác lắng nghe, vẻ mặt dần hiện rõ sự bối rối và tự vấn. Họ nhận ra rằng, trong suốt thời gian qua, họ đã quá tập trung vào việc tu luyện công pháp, tăng cường linh lực, mà quên đi việc rèn giũa đạo tâm. Họ đã ch���y theo cảnh giới mà bỏ quên ý nghĩa thực sự của mỗi bước đi trên con đường tu hành. Sự hỗn loạn của Di Tích Thần Điện, những cuộc giao tranh không ngừng, và cả sự tàn độc của tà đạo đã làm lay động niềm tin của họ, tạo ra một khoảng trống cho những tư tưởng mới mẻ như của Lục Trường Sinh. Họ tự hỏi, liệu con đường của tông môn, con đường mà họ đã theo đuổi bấy lâu nay, có thực sự là con đường đúng đắn nhất, hay chỉ là một vòng xoáy không ngừng của tranh giành và đấu đá?

Tiêu Hạo, người đã lặng lẽ lắng nghe, giờ đây bỗng bật cười, một nụ cười sảng khoái, phá tan bầu không khí trầm lắng. Hắn không nói những lời triết lý cao siêu, mà chỉ kể lại những gì mình đã chứng kiến. “Trường Sinh huynh ấy, lúc nào cũng vậy. Không bao giờ vội vàng, nhưng đến cuối cùng, mọi thứ lại được giải quyết êm đẹp. Khi Ma Binh hung hãn, mọi người đều hoảng sợ, thì huynh ấy vẫn điềm tĩnh như không. Khi đối mặt với hiểm nguy, huynh ấy không phô trương sức mạnh, không dùng chiêu thức hoa mỹ, nhưng lại có thể vô hiệu hóa đối thủ một cách gọn gàng, hiệu quả. Điều đó đâu phải chỉ nhờ pháp lực cao thâm đâu, mà là từ cái đầu lạnh và cái tâm vững chắc đấy chứ! Ta đã thấy huynh ấy vượt qua những hiểm nguy mà không cần đến công pháp hùng mạnh, chỉ bằng sự bình tĩnh và đạo tâm kiên cố.”

Lời nói của Tiêu Hạo, tuy đơn giản và thực tế, lại như một minh chứng sống động, cụ thể hóa những triết lý mà Lục Trường Sinh vừa chia sẻ. Nó khiến các tu sĩ khác càng thêm tin tưởng vào con đường của Lục Trường Sinh, không chỉ là những lời nói suông mà đã được kiểm chứng bằng hành động thực tiễn. Họ nhớ lại những gì đã diễn ra trong cuộc chiến, nhớ lại sự bình tĩnh lạ lùng của Lục Trường Sinh giữa vòng vây kẻ địch, nhớ lại cách hắn giải quyết vấn đề một cách thầm lặng nhưng đầy hiệu quả.

Trưởng Lão Thanh Vân đứng dậy, râu tóc bạc phơ khẽ lay động trong gió nhẹ. Lão chắp tay, cúi đầu thật sâu trước Lục Trường Sinh, một sự kính trọng không chỉ dành cho một tu sĩ có thực lực, mà còn dành cho một bậc thầy về đạo lý. “Lão phu đã hiểu. Những lời Lục đạo hữu nói, thực sự đã thức tỉnh lão phu. Sức mạnh ngoại tại có thể nhanh chóng, nhưng sức mạnh nội tại mới là bền vững. Đạo hữu đã chỉ cho lão phu thấy một con đường khác, một con đường mà chúng ta đã vô tình lãng quên. Lão phu sẽ mang những lời này về, suy ngẫm kỹ lưỡng, và chắc chắn sẽ chia sẻ với các môn nhân Thanh Vân Môn. Có lẽ, đã đến lúc chúng ta cần nhìn lại con đường của mình.”

Vị Vô Danh Tán Tu kia cũng đứng dậy, cúi đầu. “Đa tạ Lục đạo hữu đã chỉ điểm. Vãn bối xin nguyện theo đạo lý này mà tu hành, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.” Những Chính Đạo Tu Sĩ khác cũng lần lượt bày tỏ sự cảm kích và suy ngẫm sâu sắc. Họ không còn vẻ bối rối mà thay vào đó là ánh mắt quyết tâm, như những người vừa tìm thấy ánh sáng dẫn lối trong đêm tối mịt mùng.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn biết, lời nói của hắn đã gieo những hạt giống vào lòng họ. Liệu những hạt giống đó có nảy mầm và đơm hoa kết trái hay không, còn tùy thuộc vào bản tâm và ý chí của mỗi người. Hắn không có ý định thuyết phục hay thay đổi ai, hắn chỉ đơn thuần chia sẻ con đường mà hắn đã chọn, con đường mà hắn tin là đúng đắn cho riêng mình. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra, lời nói và hành động của hắn đang dần gây ảnh hưởng, không chỉ bởi thực lực mà còn bởi tư tưởng. Hắn đã từng muốn tránh xa vòng xoáy nhân quả, nhưng dường như, số phận đang dần đẩy hắn vào một vai trò quan trọng hơn trong đại thế biến thiên này.

Ánh nắng ban mai đã rọi sáng khắp di tích, chiếu rọi lên những vết tích đổ nát của một thời vàng son, và lên những khuôn mặt đang chìm đắm trong suy nghĩ của những người tu sĩ. Tiếng gió hú qua những cột đá cổ xưa giờ như tiếng thở dài của thời gian, tiếng thì thầm của những đạo lý vĩnh hằng. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí, sự tĩnh lặng của không gian. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, nhiều thử thách, đặc biệt là với sự trỗi dậy của Ma Quân Huyết Ảnh và quy mô tàn độc của tà đạo. Nhưng hắn tin rằng, chỉ cần giữ vững bản nguyên của chính mình, đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, hắn sẽ có thể đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của hắn, dù không còn hoàn toàn là của riêng hắn nữa, vẫn sẽ được hắn kiên định bước đi, để lại một dấu ấn sâu sắc giữa lòng hỗn loạn của Cửu Thiên Linh Giới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free