Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 210: Dấu Ấn Giữa Loạn Thế: Kính Trọng Từ Chính Đạo

Lục Trường Sinh đứng lùi lại một chút, quan sát những người được cứu dần rời đi, theo chân Tiêu Hạo hướng về phía U Cốc. Hắn không nhận lời tán dương, chỉ lặng lẽ nhìn về phía chân trời đang đỏ rực bởi ánh hoàng hôn. Vẻ mặt hắn trầm tư, như đang suy ngẫm về một điều gì đó sâu xa hơn. Mỗi hành động của hắn, dù thầm lặng, dù không mong muốn sự chú ý, nhưng lại gieo mầm hy vọng vào lòng những người yếu thế, và cả vào những tu sĩ chính đạo đang quan sát từ xa, những người sẽ truyền tai nhau về một vị tiên nhân bí ẩn với công pháp thần diệu.

Hắn hiểu rằng, sự dai dẳng của tà đạo, ngay cả sau những cuộc giao tranh lớn, chỉ càng nhấn mạnh quy mô và sự thâm căn cố đế của mối hiểm họa từ Ma Quân Huyết Ảnh và các thế lực tà ác lớn hơn. Việc hắn ngày càng dấn thân vào vai trò bảo vệ lẽ phải, dù không mong muốn, cho thấy số phận của hắn đã gắn liền với sự biến động của Cửu Thiên Linh Giới. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường của Lục Trường Sinh không phải là con đường của anh hùng, mà là con đường của một tu sĩ, người không thể khoanh tay đứng nhìn khi đạo nghĩa bị chà đạp. Hắn không cầu xưng bá, không cầu danh vọng, chỉ cầu đạo tâm vững vàng, vạn pháp bất xâm, để đi hết con đường mà hắn đã chọn. Và mỗi bước đi trên con đường ấy, dù chậm rãi, dù đơn độc, đều đang âm thầm tạo nên một dấu ấn khó phai mờ trong lòng thế gian.

Ánh hoàng hôn dần lụi tàn, nhuộm đỏ những tàn tích đổ nát của Di Tích Thần Điện bằng một gam màu bi tráng. Gió hú qua những khe đá, tạo nên âm thanh ai oán như tiếng thở dài của thời gian. Tiếng lá cây xào xạc dưới chân, hòa cùng tiếng chim kêu thưa thớt từ những lùm cây khô cằn, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, cổ kính. Mùi đá cũ, rêu phong và đất ẩm quyện vào nhau, phảng phất đâu đó mùi hương trầm còn sót lại từ những pháp đàn cổ xưa, bị gió cuốn đi rồi lại mang về. Xen lẫn trong đó là mùi khói từ những đống lửa trại nhỏ, nơi các tu sĩ chính đạo đang nhóm lửa để sưởi ấm và nấu nướng sau một ngày dài mệt mỏi.

Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo bước chân cẩn trọng trên những mảnh vỡ của nền đá cổ, hướng về khu trại tạm bợ của chính đạo. Ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu thẳm bên trong lại chứa đựng sự quan sát tỉ mỉ. Hắn cảm nhận được linh khí nơi đây đã suy yếu đáng kể sau cuộc chiến khốc liệt, nhưng ở khu vực trại, nhờ những linh thạch và trận pháp nhỏ mà linh khí được điều hòa, dù chỉ là tạm thời. Bầu không khí chung vẫn còn đó sự hoang tàn và u ám của chiến trường, nhưng đã có dấu hiệu của sự ổn định, của một trật tự mới đang được thiết lập giữa đống đổ nát. Những lời thì thầm, tiếng bước chân cẩn trọng của các tu sĩ tuần tra vang vọng trong không gian tĩnh mịch, đôi khi xen lẫn tiếng rên nhẹ của những người bị thương.

Khi họ tiến vào khu trại, một làn sóng ánh mắt đổ dồn về phía Lục Trường Sinh. Không còn là ánh mắt nghi ngờ hay dò xét như trước, mà thay vào đó là sự biết ơn sâu sắc và một chút kinh ngạc. Những thôn dân và tán tu mà Lục Trường Sinh đã cứu thoát, những người đã được Tiêu Hạo dẫn đường đến đây trước đó, giờ đây đã ổn định hơn. Họ nhận ra ân nhân của mình. Một vài người, với gương mặt vẫn còn xanh xao nhưng ánh mắt đã ánh lên tia hy vọng, vội vàng tiến tới.

“Đa tạ ân cứu mạng của Trường Sinh huynh đệ! Nếu không có huynh, chúng tôi e là đã…” Một Vô Danh Tán Tu trẻ tuổi, thân hình gầy gò với bộ y phục đã sờn rách, giọng nói nghẹn ngào, chưa dứt lời đã vội quỳ xuống, đôi mắt ngấn lệ. Hắn là một trong số những người bị Ma Binh giam giữ trong hang động bí mật, trải qua những giờ phút kinh hoàng nhất của cuộc đời.

Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, một làn linh lực nhẹ nhàng nâng người tán tu đó dậy trước khi đầu gối hắn kịp chạm đất. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Hắn không muốn lời tán dương, càng không muốn nhận những cái quỳ lạy như vậy. Trong tâm trí hắn, việc giúp người yếu thế là lẽ đương nhiên, là một phần của con đường tu hành mà hắn đã chọn, không phải để đổi lấy sự báo đáp hay danh vọng. Hắn chỉ làm theo tiếng gọi của đạo tâm, không hơn không kém.

Tiêu Hạo đứng bên cạnh, thấy bạn mình không muốn nhận lời cảm tạ khoa trương, liền vội vàng bước lên một bước, nở nụ cười thân thiện với những người xung quanh. “Mọi người cứ việc yên tâm! Trường Sinh huynh của ta ra tay, tà tu nào dám ngông cuồng! Chẳng qua là huynh ấy không thích phô trương mà thôi!” Tiêu Hạo nói bằng giọng hồ hởi, nhưng cũng cố ý hạ thấp âm lượng, không muốn gây quá nhiều sự chú ý. Dù tự hào về bạn mình, hắn vẫn biết rõ tính cách của Lục Trường Sinh, và không muốn đẩy hắn vào trung tâm của sự chú ý không cần thiết.

Một vài tu sĩ chính đạo khác, ban đầu có vẻ mệt mỏi sau trận chiến, giờ đây cũng nhìn về phía Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy suy tư. Họ đã nghe những lời kể từ những người được cứu, về cách mà Lục Trường Sinh đã hóa giải tà khí, trấn áp Ma Binh một cách tinh diệu mà không cần đến những màn đấu pháp long trời lở đất. Điều đó quá khác biệt so với những gì họ từng chứng kiến. Giữa khung cảnh hỗn loạn nhưng có trật tự của khu trại, nơi các tu sĩ đang băng bó vết thương, kiểm kê tài vật, và bàn bạc tình hình, hình ảnh Lục Trường Sinh với dáng người hơi gầy, khuôn mặt thanh tú và đôi mắt trầm tư, giản dị trong bộ đạo bào vải thô, trở nên nổi bật một cách lạ thường.

Dù Lục Trường Sinh đã cố gắng tìm một góc khuất để nghỉ ngơi, quan sát tình hình xung quanh và tránh xa sự chú ý, nhưng có những ánh mắt đã dõi theo hắn từ rất lâu. Trưởng Lão Thanh Vân, râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ nhưng ánh mắt lại sắc bén và thâm thúy, đang đứng cùng một vài tu sĩ có địa vị khác. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Lục Trường Sinh, trong đôi mắt già nua ấy dần hiện lên một tia sáng của sự tán thưởng và kính phục sâu sắc.

***

Đêm dần buông xuống, bóng tối bao trùm lấy Di Tích Thần Điện, chỉ còn lại ánh trăng non vừa ló dạng treo lơ lửng trên nền trời đêm và ánh lửa trại chập chờn chiếu rọi những tàn tích đổ nát. Không khí trở nên lạnh hơn, sương đêm bắt đầu giăng mắc, tạo nên một màn sương mỏng lãng đãng trên mặt đất. Tiếng gió hú qua các khe hở của những bức tường đổ nát vẫn không ngừng nghỉ, nhưng giờ đây đã thêm vào đó là tiếng lửa trại tí tách, tiếng nói chuyện trầm lắng của các nhóm tu sĩ quây quần bên nhau, và tiếng bước chân đều đặn của những người tuần tra. Mùi hương trầm thoang thoảng từ một pháp đàn nhỏ của chính đạo, nơi họ đang cầu nguyện và giữ vững linh khí, quyện lẫn với mùi thảo dược từ các khu vực chữa thương, cùng mùi đá ẩm và hơi đất, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy thận trọng.

Trưởng Lão Thanh Vân, với đạo bào màu xanh lam của Thanh Vân Môn, chậm rãi bước đến gần chỗ Lục Trường Sinh đang ngồi tĩnh tọa. Bên cạnh ông là hai vị trưởng lão khác của các tông môn chính đạo lớn, và một vài tu sĩ trẻ tuổi nổi bật, ánh mắt họ đều chứa đựng sự chân thành và một chút kinh ngạc khó che giấu. Họ không còn vẻ dò xét hay nghi ngờ như những ngày đầu Lục Trường Sinh xuất hiện ở Di Tích Thần Điện, thay vào đó là một sự tôn trọng rõ rệt.

Lục Trường Sinh cảm nhận được sự tiếp cận của họ, từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn điềm tĩnh, không chút dao động, như thể hắn đã dự liệu được điều này. Hắn đứng dậy, khẽ chắp tay đáp lễ.

Trưởng Lão Thanh Vân mỉm cười hiền từ, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng. Ông khẽ chắp tay, cúi đầu nhẹ. “Lục Trường Sinh tiểu hữu, lão phu mạo muội đến đây. Lão phu và các vị đạo hữu đã nghe những chuyện về hành động của tiểu hữu ở các khu vực ngoại vi. Lão phu xin thay mặt những người được cứu, và cả chính đạo, bày tỏ lòng cảm tạ sâu sắc.”

Lời nói của Trưởng Lão Thanh Vân không chỉ là một lời cảm ơn đơn thuần, mà còn chứa đựng sự công nhận trọng đại từ một cường giả chính đạo, một người đại diện cho những giá trị truyền thống. Các tu sĩ khác đi cùng ông cũng lần lượt chắp tay, cúi đầu, bày tỏ sự tôn trọng.

Một trong số các Chính Đạo Tu Sĩ, một nam tử trung niên với khí chất kiên nghị, cũng lên tiếng. “Hành động của Lục đạo hữu quả thực đã khiến chúng tôi vô cùng hổ thẹn. Chúng tôi mải mê truy đuổi tà tu lớn, mà lại bỏ quên những kẻ thừa cơ gây họa ở các khu vực ngoại vi. Lục đạo hữu không những thanh trừ tà ác, mà còn cứu giúp vô số sinh linh yếu thế.”

Trưởng Lão Thanh Vân tiếp lời, giọng nói trầm ấm mà tràn đầy sự kính phục. “Giữa lúc loạn lạc, khi mọi người đều tranh giành cơ duyên, truy cầu sức mạnh, tiểu hữu lại không màng lợi ích cá nhân, cứu giúp những người yếu thế bằng một phương pháp độc đáo, không phô trương nhưng hiệu quả phi thường. Đạo tâm ấy, khiến lão phu vô cùng kính phục. Lão phu từng nghe đồn về Tàn Pháp Cổ Đạo của tiểu hữu, nay được chứng kiến hành động của tiểu hữu, càng tin rằng con đường mà tiểu hữu đang đi, tuy khác biệt, nhưng lại ẩn chứa đại đạo.”

Một Chính Đạo Tu Sĩ trẻ tuổi hơn, ánh mắt đầy ngưỡng mộ, cũng không kìm được mà bày tỏ. “Đúng vậy! Hành động của Lục đạo hữu không phô trương nhưng lại có hiệu quả phi thường, trấn áp tà tu mà không cần quá nhiều bạo lực. Hóa giải tà khí từ căn nguyên, như thể thanh lọc cả tâm hồn chúng. Quả thực là điều chưa từng thấy!” Ánh mắt hắn tràn ngập sự tò mò và kính phục, như thể đang nhìn thấy một con đường tu hành hoàn toàn mới lạ.

Lục Trường Sinh lắng nghe những lời tán dương, đôi mắt vẫn điềm tĩnh, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Hắn hiểu rằng, sự công nhận này không phải là điều hắn theo đuổi, nhưng nó lại là một minh chứng cho con đường hắn đã kiên định lựa chọn. Hắn khẽ thở dài trong lòng, sự chú ý này, dù thiện ý, vẫn là một gánh nặng đối với một người chỉ muốn tĩnh tu như hắn.

“Trường Sinh chỉ làm những gì cần làm,” Lục Trường Sinh đáp, giọng nói trầm thấp, súc tích và không chút khoa trương. “Con đường tu hành của ta, vốn dĩ không phải để tranh giành danh lợi hay phô trương sức mạnh, mà là để giữ vững bản thân giữa dòng chảy thế sự. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Giúp người khác, cũng là một cách củng cố đạo tâm của chính mình, để nó vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm.”

Những l��i nói của Lục Trường Sinh tuy ngắn gọn, nhưng lại mang một chiều sâu triết lý khiến những tu sĩ có mặt đều phải suy ngẫm. Họ chưa từng nghe một tu sĩ nào nói về việc giúp người là để củng cố đạo tâm của chính mình một cách điềm nhiên và chân thành như vậy. Con đường tu hành của hắn không phải là vì người khác, mà là vì chính bản thân hắn, vì sự kiên định vào đạo của hắn, nhưng kết quả lại mang đến lợi ích cho vô số sinh linh. Điều này hoàn toàn tương phản với quan điểm của đa số tu sĩ, những người thường tranh giành cơ duyên, mong cầu danh vọng để chứng tỏ bản thân.

Tiêu Hạo đứng bên cạnh, không thể kìm nén được niềm tự hào, vội vàng thêm vào. “Trường Sinh huynh của ta nói rất đúng! Con đường của huynh ấy luôn là độc nhất vô nhị! Từ khi ta theo huynh ấy, ta đã thấy huynh ấy chưa từng vì lợi ích bản thân mà làm điều gì trái với đạo nghĩa. Huynh ấy cứu người, không cầu báo đáp, không cầu danh vọng. Chỉ là làm những gì mà lòng mình mách bảo thôi!”

Trưởng Lão Thanh Vân khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán đồng sâu sắc. “Lời của Lục tiểu hữu quả là chí lý. Trong loạn thế này, khi lòng người dễ bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt, việc giữ vững bản tâm lại càng khó khăn. Đạo của tiểu hữu, không chỉ là một công pháp, mà còn là một minh triết, một ngọn hải đăng giữa biển lớn hỗn loạn.” Ông dừng lại một chút, nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, như thể muốn nhìn thấu tâm can hắn. “Lão phu tin rằng, con đường mà Lục tiểu hữu đang đi, tuy khác biệt, nhưng sẽ có một ngày, nó sẽ tạo nên một dấu ấn không thể phai mờ trong Cửu Thiên Linh Giới. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tiểu hữu đã chứng minh điều đó bằng chính hành động của mình.”

Cuộc trò chuyện diễn ra trong không khí trang trọng nhưng ấm áp, nơi những lời khen ngợi chân thành và triết lý ẩn sâu giao thoa. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ khiêm tốn, nhưng nội tâm hắn lại bắt đầu có những gợn sóng nhẹ. Hắn hiểu rằng, sự công nhận này, dù không cầu, đã đến. Và nó mang theo một trọng trách mới, một dấu ấn mà hắn không thể chối bỏ.

***

Sau cuộc gặp gỡ với Trưởng Lão Thanh Vân và các tu sĩ chính đạo, Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo trở về góc riêng của mình, một nơi khuất gió, dựa vào một bức tường đổ nát còn sót lại của Di Tích Thần Điện. Đêm đã khuya, không khí trở nên lạnh buốt hơn, gió thổi qua những tàn tích mang theo hơi ẩm của sương đêm, làm lay động những tán cây khô cằn. Tiếng côn trùng rả rích trong đêm, hòa cùng tiếng trò chuyện xa xăm từ các nhóm tu sĩ khác đang quây quần bên lửa trại, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của đêm khuya. Chỉ có ngọn lửa nhỏ mà Tiêu Hạo vừa nhóm lên tí tách cháy, chiếu rọi những ánh sáng chập chờn lên khuôn mặt trầm tư của Lục Trường Sinh.

Tiêu Hạo, dù đã mệt mỏi sau một ngày dài, vẫn không giấu được sự phấn khích. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt láu lỉnh ánh lên vẻ tự hào. “Huynh thấy không, Trường Sinh huynh? Ta đã nói mà! Mọi người cuối cùng cũng nhận ra giá trị của huynh rồi! Ngay cả Trưởng Lão Thanh Vân cũng phải kính phục huynh. Con đường của huynh không hề sai lầm, ngược lại, nó còn được chính đạo công nhận!”

Lục Trường Sinh không đáp lời ngay, hắn chỉ lặng lẽ nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Hàng vạn vì sao lấp lánh như những viên ngọc trai rải rác trên tấm màn nhung đen thẳm, vô tận và huyền ảo. Một ánh trăng mờ ảo vừa ló dạng, chiếu rọi một vệt sáng bạc yếu ớt lên khung cảnh hoang tàn. Hắn cảm nhận làn gió lạnh se sắt lướt qua da thịt, cảm nhận linh khí mỏng manh trong không gian, và cả sự vận hành của nội linh trong cơ thể mình.

Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng tan vào không khí lạnh lẽo. “Đạo của ta chưa bao giờ vì sự công nhận của người khác, Tiêu Hạo.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút suy tư sâu sắc. “Ta chỉ truy cầu đạo của chính mình, đạo tâm vững vàng, vạn pháp bất xâm. Nhưng những lời nói đó, cũng khiến ta nhận ra rằng, dù không muốn, con đường này cũng đang dần để lại dấu ấn. Trách nhiệm của ta, có lẽ không chỉ dừng lại ở bản thân nữa rồi.”

Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, cảm nhận linh khí xung quanh và nội linh trong cơ thể. Hắn không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ củng cố đạo tâm. Hắn biết, sự công nhận này là một con dao hai lưỡi. Một mặt, nó khẳng định giá trị của Tàn Pháp Cổ Đạo, chứng minh rằng con đường chậm rãi, vững chắc, không tranh giành cũng có thể mang lại hiệu quả to lớn. Mặt khác, nó cũng đẩy hắn ra khỏi cái vỏ bọc ẩn dật mà hắn luôn muốn duy trì.

Từ một phàm nhân bị coi thường, một tu sĩ mang linh căn tạp, hắn đã từng bước đi trên con đường của riêng mình. Hắn chưa bao giờ mong muốn trở thành anh hùng, càng không muốn gánh vác trách nhiệm của thiên hạ. Nhưng giờ đây, những lời nói của Trưởng Lão Thanh Vân, ánh mắt ngưỡng mộ của các tu sĩ chính đạo, và cả những lời cảm tạ chân thành của những người yếu thế, đều như những sợi dây vô hình, dần buộc chặt hắn vào vận mệnh của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn hiểu rằng, sự ngưỡng mộ này sẽ mở ra cánh cửa cho hắn có thêm đồng minh hoặc sự hỗ trợ trong các cuộc đối đầu lớn hơn với tà đạo, những trận chiến có thể liên quan đến Ma Quân Huyết Ảnh. Việc các tu sĩ chính đạo bắt đầu "nhìn nhận con đường tu hành khác biệt của Lục Trường Sinh với sự tôn trọng" báo hiệu một sự thay đổi trong tư duy của giới tu luyện về giá trị của Đạo và phương pháp tu hành.

Lục Trường Sinh không khỏi nghĩ đến những lời cảnh báo của Lão Quái Tử về một hiểm họa lớn hơn sắp bùng phát. Sự tàn độc của tà đạo và quy mô của Ma Quân Huyết Ảnh không phải là điều có thể dễ dàng hóa giải chỉ bằng những hành động nhỏ lẻ. Sự công nhận từ chính đạo, dù là một vinh dự, cũng mang đến một gánh nặng vô hình. Hắn đã lựa chọn con đường tu hành vì bản thân, vì sự thăng hoa của đạo tâm. Nhưng giờ đây, đạo của hắn, công pháp của hắn, đã được nhìn nhận như một khả năng phá vỡ cục diện, một sức mạnh có thể ảnh hưởng đến đại thế.

Hắn tự hỏi, liệu hắn có thể giữ vững được bản tâm bất biến giữa dòng chảy của đại thế biến thiên này không? Liệu hắn có thể tiếp tục con đường của riêng mình, mà không bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu quyền lực, danh vọng, như bao tu sĩ khác? Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của hắn, giờ đây, không còn hoàn toàn là của riêng hắn nữa.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, làn khí lạnh lẽo lấp đầy buồng phổi. Hắn không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ củng cố đạo tâm, chuẩn bị cho những thử thách mới mà sự công nhận này có thể mang lại. Hắn biết, dù cho thế gian có thay đổi ra sao, dù cho trách nhiệm có lớn đến mức nào, hắn vẫn phải giữ vững bản nguyên của chính mình. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Đó là lời thề, cũng là con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free