Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 209: Dọn Dẹp Tàn Dư: Dấu Ấn Cổ Đạo

Con đường của Lục Trường Sinh, vẫn chưa hề kết thúc, mà lại vừa mới bắt đầu một chương mới, một chương đầy thử thách nhưng cũng đầy ý nghĩa, nơi hắn sẽ dấn thân sâu hơn vào vòng xoáy nhân quả, nhưng vẫn giữ vững đạo tâm của mình.

Bình minh hé rạng trên Cổ Hoang Sơn Mạch, xua đi màn đêm u tịch còn vương vấn trên những đỉnh núi cao chót vót. Không khí sáng sớm se lạnh, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi hương trong lành của đất rừng, cây cỏ dại. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cổ thụ, rắc những vệt vàng óng ả lên thảm thực vật xanh tươi, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa thanh bình. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng suối reo róc rách từ xa vọng lại, đôi khi xen lẫn tiếng gió rì rào lướt qua những vách đá rêu phong, khiến không gian thêm phần tĩnh mịch và huyền ảo. Linh khí nơi đây dồi dào đến mức gần như hữu hình, cuộn lượn thành từng dải sương mờ ảo, nhưng lại không ổn định, ẩn chứa những dao động bất thường mà chỉ những tu sĩ có thần thức nhạy bén mới có thể cảm nhận.

Lục Trường Sinh bước đi trên con đường mòn ít người qua lại, thân ảnh hòa vào giữa cảnh sắc thiên nhiên hoang sơ. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai phi thường. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc, giờ đây lại càng thêm sâu thẳm khi hắn tập trung thần thức, dò tìm những luồng tà khí nhỏ lẻ còn sót lại sau cuộc giao tranh. Hắn khoác trên mình bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị nhưng sạch sẽ, như một phần không thể tách rời của núi rừng. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ, như thể hắn đã hòa mình vào nhịp thở của tự nhiên. Hắn biết rõ, tuy mối hiểm họa lớn từ Ma Quân Huyết Ảnh đã tạm thời lắng xuống, nhưng những tàn dư tà tu vẫn còn đó, lợi dụng sự hỗn loạn để gieo rắc tai ương. Cái ác, đôi khi không chỉ hiện hữu dưới hình hài vĩ đại, mà còn ẩn mình trong những góc khuất, len lỏi vào từng khe đá, bụi cây, chờ chực để cắn xé những sinh linh yếu ớt.

Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn và linh hoạt, luôn đi bên cạnh Lục Trường Sinh, ánh mắt láu lỉnh không ngừng quan sát xung quanh. Hắn không có thần thức nhạy bén như Lục Trường Sinh, nhưng lại có kinh nghiệm phong phú trong việc đối phó với các tình huống bất ngờ. Mái tóc đen cắt ngắn, gọn gàng, chiếc y phục màu sắc tươi sáng với nhiều túi nhỏ đựng đầy linh dược, bùa chú, khiến hắn trông năng động và tràn đầy sức sống. Hắn cảnh giác trước mọi chuyển động của cành cây, mọi tiếng xào xạc của lá, sẵn sàng phản ứng bất cứ lúc nào. Sự hiện diện của hắn, tuy không mang vẻ trầm tĩnh như Lục Trường Sinh, nhưng lại là một sự bổ trợ hoàn hảo, mang đến một luồng sinh khí khác biệt cho hành trình tĩnh mịch này.

“Tà khí tuy yếu, nhưng vẫn vương vấn,” Lục Trường Sinh trầm giọng nói, thanh âm như hòa vào tiếng gió, mang theo một nỗi ưu tư sâu xa. “Chúng lợi dụng loạn thế để ẩn mình làm càn, tựa như độc xà ẩn nấp trong bóng tối, chờ thời cơ để cắn trả.” Hắn đưa ánh mắt quét qua một thung lũng sâu hun hút, nơi linh khí có vẻ hỗn loạn hơn bình thường, một dấu hiệu không thể bỏ qua.

Tiêu Hạo gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ đồng tình. “Đúng vậy, Lục huynh. Những kẻ này còn nguy hiểm hơn cả cường giả Ma Đạo chính diện, vì chúng lẩn khuất trong bóng tối, nhắm vào những người yếu thế nhất. Chúng không màng danh tiếng hay quyền lực, chỉ tìm kiếm sự thỏa mãn từ nỗi sợ hãi và đau khổ của kẻ khác.” Hắn thở dài, một chút bất lực và căm phẫn hiện rõ trong giọng nói. “E rằng, sau mỗi đại kiếp, thứ khó diệt trừ nhất không phải là ma đầu đỉnh cao, mà chính là những mầm mống tà niệm len lỏi vào tâm trí phàm nhân, hoặc những kẻ tiểu nhân lợi dụng thời cơ này.”

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng luồng khí tức mong manh. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giúp hắn ổn định đạo tâm, mà còn mài giũa thần thức của hắn đến mức tinh vi, có thể phân biệt được những dao động vi tế nhất trong linh khí và tà khí. Hắn không tranh đoạt, không ham muốn, nhưng cũng không thể làm ngơ trước nỗi thống khổ của sinh linh. Đó là một phần đạo tâm của hắn, một phần con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã thấy quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự bất công trong cái thế giới tu hành rộng lớn này, nơi mạnh được yếu thua, nơi đạo lý thường bị bóp méo bởi dục vọng.

Đột nhiên, Lục Trường Sinh dừng lại, nhíu mày thật sâu. Ánh mắt hắn hướng về phía một vách đá rêu phong sừng sững, nơi dường như không có gì đặc biệt ngoài những dây leo chằng chịt và những cụm rêu xanh biếc. Tuy nhiên, thần thức của hắn lại cảm nhận được một luồng tà khí cực kỳ yếu ớt, nhưng lại dai dẳng, không ngừng tỏa ra từ sâu bên trong vách đá. Nó không hung hãn hay cuồng bạo như tà khí của Ma Binh thông thường, mà lại âm u, quỷ dị, tựa như một vết thương mưng mủ âm ỉ trong lòng đất. “Nơi đó,” hắn chỉ tay về phía vách đá, giọng nói trầm tĩnh nhưng mang theo một sự kiên quyết không thể lay chuyển. “Có thứ gì đó không bình thường.”

Tiêu Hạo lập tức cảnh giác. Hắn không cảm nhận được tà khí rõ ràng như Lục Trường Sinh, nhưng hắn tin tưởng tuyệt đối vào giác quan của Lục Trường Sinh. “Ma đầu ranh mãnh thường ẩn nấp ở những nơi ít ngờ nhất. Chúng ta nên cẩn trọng, Lục huynh.” Hắn rút ra một lá bùa hộ thân, sẵn sàng kích hoạt bất cứ lúc nào. Gió nhẹ vẫn thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và cây cỏ, nhưng trong không khí đã bắt đầu vương vấn một chút lạnh lẽo, một cảm giác bất an mơ hồ. Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng bước về phía vách đá, ánh mắt xuyên thấu qua lớp rêu phong, như thể đã nhìn thấy được thế giới ẩn sâu bên trong.

***

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo lặng lẽ tiến vào hang động. Cửa hang bị che lấp bởi những bụi cây dại và dây leo chằng chịt, khiến nó gần như vô hình giữa vách đá sừng sững. Bên trong, không gian tối om, lạnh lẽo và ẩm ướt, mùi đất đá rêu phong hòa lẫn với một thứ mùi tanh tưởi, ghê tởm của tà khí, nồng nặc đến mức khiến người ta phải cau mày. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hang vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một âm thanh kỳ dị, như tiếng thời gian trôi chảy trong lòng đất. Ánh sáng từ bên ngoài không thể lọt vào sâu, chỉ có những đốm sáng yếu ớt của tinh thể thạch nhũ phát ra từ vách đá, chiếu rọi mờ ảo lối đi hẹp.

Càng đi sâu vào, âm thanh rên rỉ yếu ớt của con người càng trở nên rõ ràng hơn, trộn lẫn với tiếng cười khẩy ghê rợn và tiếng roi quất khô khốc. Mùi tà khí càng thêm nồng đậm, đặc quánh đến mức gần như có thể chạm vào. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt đen láy như hai hố sâu trong bóng tối, không ngừng quan sát mọi ngóc ngách, mọi dấu hiệu bất thường. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển một cách tự nhiên, thanh lọc từng chút tà khí cố gắng xâm nhập, đồng thời mài giũa thần thức, giúp hắn nhận biết rõ ràng mọi thứ xung quanh mà không cần đến ánh sáng. Tiêu Hạo đi sát phía sau, toàn thân bao phủ bởi một lá bùa ẩn nấp, ánh mắt cảnh giác cao độ. Hắn đã quen với việc đối mặt với tà tu, nhưng cái cảm giác âm u, bí hiểm của hang động này vẫn khiến hắn có chút rợn người.

Cuối cùng, một khoảng không gian rộng hơn hiện ra trước mắt họ. Đó là một động phủ tự nhiên, nhưng đã bị cải tạo sơ sài, với vài bàn đá, giường đá thô sơ và một pháp trận đơn giản được vẽ trên nền đất, lờ mờ phát ra ánh sáng đỏ nhạt. Tại trung tâm động phủ, vài tên Ma Binh tàn dư, với thân hình gầy guộc và vẻ mặt hung tợn, đang giam giữ và hành hạ một nhóm thôn dân và vài tán tu bị thương. Chúng không phải là những cường giả Ma Đạo đáng sợ, mà chỉ là những kẻ yếu kém, bị tà khí ăn mòn lý trí, lợi dụng hỗn loạn để tìm kiếm sự thỏa mãn bệnh hoạn của mình. Chúng đang cố gắng moi móc tin tức về nơi ẩn náu của các tu sĩ chính đạo hoặc cướp đoạt tài vật của những người khốn khổ. Ánh mắt đỏ ngầu của chúng ánh lên vẻ tàn bạo, hoàn toàn mất đi nhân tính. Những thôn dân bị nạn, với quần áo rách rưới, thân thể gầy yếu, đang co ro trong góc, vẻ mặt hoảng sợ tột độ, chỉ dám rên rỉ yếu ớt. Một vài tán tu bị thương cũng không khá hơn, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

“Chỉ là mấy con Ma Binh cấp thấp, nhưng lại tàn độc đến vậy,” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói nén xuống đầy căm phẫn. Hắn đã định xông lên ngay lập tức, nhưng Lục Trường Sinh đã kịp thời ngăn lại.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào đám Ma Binh và những người bị giam giữ. Hắn ra hiệu cho Tiêu Hạo chờ đợi, một cái lắc đầu nhẹ, ý bảo không cần hành động vội vàng, phô trương. “Không cần quá nhiều động tĩnh,” hắn khẽ nói, thanh âm trầm tĩnh như mặt hồ phẳng lặng, nhưng lại mang một sự tự tin tuyệt đối. Hắn không muốn tạo ra một trận chiến ồn ào, thu hút thêm những kẻ phiền phức khác đến. Hắn muốn giải quyết mọi việc một cách tinh tế, hiệu quả và ít gây chú ý nhất có thể.

Đột nhiên, Lục Trường Sinh lao ra khỏi bóng tối, không một tiếng động. Hắn không dùng bất kỳ thần thông hay phép thuật hoa mỹ nào, chỉ là một cái lắc mình nhẹ nhàng, thân ảnh đã xuất hiện giữa đám Ma Binh. Chúng còn chưa kịp phản ứng, chưa kịp nhận ra sự hiện diện của một kẻ địch, thì Lục Trường Sinh đã kết một thủ ấn phức tạp. Một vầng sáng thanh tịnh, vô hình nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn áp mãnh liệt, lập tức từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tỏa ra, bao phủ lấy toàn bộ Ma Binh.

Ngay lập tức, những tên Ma Binh như bị sét đánh ngang tai. Chúng co rúm lại, gào thét trong đau đớn, ánh mắt đỏ ngầu tràn đầy sự hoảng loạn và kinh hãi tột độ. Chúng cảm thấy linh lực ma quỷ trong cơ thể mình bị một sức mạnh vô hình nào đó thanh lọc, bị tà khí phản phệ, như bị chính ngọn lửa từ tâm mà thiêu đốt. Tinh thần của chúng, vốn đã bị tà khí ăn mòn, giờ đây lại càng bị trấn áp mạnh mẽ, khiến chúng rơi vào trạng thái hoảng loạn cực độ, không còn khả năng suy nghĩ hay phản kháng. Tiếng rên rỉ của chúng không còn là tiếng đe dọa, mà là tiếng kêu thảm thiết của những kẻ yếu đuối đang bị giày vò.

Không bỏ lỡ cơ hội, Tiêu Hạo nhanh chóng lao lên. Hắn đã quá quen thuộc với cách Lục Trường Sinh hành sự. Trong lúc lũ Ma Binh còn đang quằn quại trong đau đớn và tinh thần bị trấn áp, sức mạnh suy yếu rõ rệt, hắn không chút chần chừ, tung ra từng lá bùa chú. Những lá bùa vàng rực biến thành những sợi xích linh lực, trói chặt lấy từng tên Ma Binh, vô hiệu hóa hoàn toàn khả năng phản kháng của chúng. Hắn không mạnh mẽ bằng Lục Trường Sinh trong việc đối phó trực diện với tà khí, nhưng sự nhanh nhẹn, khả năng phản ứng và sự am hiểu về các loại bùa chú, linh dược của hắn lại là sự bổ trợ hoàn hảo. Chỉ trong chốc lát, lũ Ma Binh đã bị khống chế hoàn toàn, nằm la liệt trên nền đất ẩm ướt, thân thể run rẩy, ánh mắt đỏ ngầu vẫn còn vương vấn nỗi kinh hoàng.

Những thôn dân và tán tu bị nạn, sau phút giây hoảng sợ tột độ, giờ đây nhìn Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo với ánh mắt đầy sửng sốt và biết ơn. Họ không thể tin nổi vào những gì vừa xảy ra. Một vị tiên nhân với khí chất trầm ổn, chỉ bằng một cái phất tay, một luồng sức mạnh vô hình, đã cứu sống họ khỏi nanh vuốt của quỷ dữ một cách nhẹ nhàng và hiệu quả đến vậy, không một chút bạo lực dư thừa. Cả quá trình diễn ra quá nhanh, quá tinh tế, khiến họ có cảm giác như đang chứng kiến một phép màu. Không có tiếng gầm thét, không có những đòn đánh long trời lở đất, chỉ có sự trấn áp tuyệt đối, thanh lọc tà khí từ bên trong.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Ánh nắng chiều tà yếu ớt xuyên qua cửa hang, rắc những vệt vàng cam lên nền đất ẩm ướt, nơi những thôn dân và tán tu được giải thoát đang dần lấy lại tinh thần. Không khí bên ngoài miệng hang đã trở nên trong lành, xua tan đi mùi tanh tưởi của tà khí và sự ẩm ướt lạnh lẽo của động phủ. Tiếng chim hót líu lo, tiếng gió xào xạc qua tán cây rừng lại vang lên, như một bản giao hưởng của sự sống sau cơn bão tố.

Vẻ mặt hoảng sợ ban đầu của những người được cứu giờ đây đã được thay thế bằng sự nhẹ nhõm và biết ơn sâu sắc. Lục Trường Sinh vẫn đứng lặng lẽ một bên, ánh mắt trầm tĩnh quét qua từng khuôn mặt gầy gò, xanh xao. Hắn không nói nhiều, chỉ đơn giản phát cho mỗi người một viên linh đan cơ bản. Những viên linh đan này không quý giá, nhưng lại có tác dụng hồi phục nguyên khí, chữa lành những vết thương nhỏ và xoa dịu tinh thần đang hoảng loạn của họ. Hắn cũng chỉ rõ con đường đến U Cốc, nơi có sự bảo vệ của Trưởng Lão Thanh Vân và các tu sĩ chính đạo khác. Hắn không muốn họ tiếp tục lưu lại nơi nguy hiểm này, cũng không muốn họ mang theo lòng biết ơn quá lớn, biến thành gánh nặng nhân quả cho hắn. Hắn chỉ đơn thuần làm những gì đạo tâm mách bảo.

Một thôn dân già nua, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt đầy nếp nhăn, run rẩy quỳ xuống, cố gắng dập đầu tạ ơn. “Đa tạ ân cứu mạng của tiên trưởng! Người là ân nhân của cả thôn chúng con!” Giọng nói của ông run rẩy, nghẹn ngào vì xúc động.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, một làn linh lực vô hình nâng ông lão dậy. “Không cần đa tạ. Mau rời đi, nơi này vẫn còn nguy hiểm. U Cốc sẽ là nơi an toàn hơn cho các ngươi.” Hắn không muốn nhận lời tán dương, cũng không muốn bị coi là anh hùng. Con đường của hắn là tĩnh tu, là giữ vững bản tâm, không tranh đoạt công danh.

Tiêu Hạo đã giúp đỡ những người yếu ớt nhất đứng dậy, chỉ dẫn họ từng bước. Hắn mỉm cười thân thiện, trấn an họ bằng những lời nói đơn giản nhưng chân thành. “Đừng lo lắng, mọi người. Cứ theo ta, ta sẽ dẫn lối. Sau này, hãy cố gắng tránh xa những nơi như thế này. Thế đạo đang loạn, tự bảo vệ mình là trên hết.” Hắn biết Lục Trường Sinh không thích sự khoa trương, nên tự mình đảm nhiệm phần việc giao tiếp và sắp xếp.

Trong số những người được cứu, có vài Vô Danh Tán Tu. Họ không còn vẻ mặt xanh xao, mà thay vào đó là ánh mắt phức tạp, vừa kinh ngạc vừa kính phục, không ngừng nhìn về phía Lục Trường Sinh. Một thanh niên tán tu, với khí chất lạnh lùng và một thanh kiếm đeo bên hông, ánh mắt sâu thẳm, thì thầm với người bạn bên cạnh mình. “Hắn không tranh đoạt cơ duyên, không phô trương sức mạnh, nhưng hành động lại đầy nghĩa khí và hiệu quả đến vậy. Đạo của hắn… thật khác biệt. Ta đã từng chứng kiến nhiều cường giả chính đạo ra tay, nhưng chưa ai có thể hóa giải tà khí và trấn áp đối thủ một cách tinh diệu và nhẹ nhàng đến vậy, không một chút bạo lực dư thừa.”

Người bạn của hắn gật đầu, ánh mắt đầy suy ngẫm. “Đúng vậy. Hắn không truy cầu công danh lợi lộc, nhưng lại hành hiệp trượng nghĩa, cứu giúp những người yếu thế. Công pháp của hắn… thật sự thần diệu. Nó không chỉ đơn thuần là trấn áp, mà là thanh lọc tà khí từ căn nguyên, như thể tẩy rửa cả tâm hồn vậy.” Họ đã từng nghe về những tu sĩ ẩn mình, nhưng chưa bao giờ được chứng kiến một người như Lục Trường Sinh, người đã chọn một con đường hoàn toàn khác biệt so với dòng chảy chung của thế giới tu hành. Con đường mà hắn đi, tưởng chừng như lạc lõng, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh không thể phủ nhận.

Lục Trường Sinh đứng lùi lại một chút, quan sát những người được cứu dần rời đi, theo chân Tiêu Hạo hướng về phía U Cốc. Hắn không nhận lời tán dương, chỉ lặng lẽ nhìn về phía chân trời đang đỏ rực bởi ánh hoàng hôn. Vẻ mặt hắn trầm tư, như đang suy ngẫm về một điều gì đó sâu xa hơn. Mỗi hành động của hắn, dù thầm lặng, dù không mong muốn sự chú ý, nhưng lại gieo mầm hy vọng vào lòng những người yếu thế, và cả vào những tu sĩ chính đạo đang quan sát từ xa, những người sẽ truyền tai nhau về một vị tiên nhân bí ẩn với công pháp thần diệu.

Hắn hiểu rằng, sự dai dẳng của tà đạo, ngay cả sau những cuộc giao tranh lớn, chỉ càng nhấn mạnh quy mô và sự thâm căn cố đế của mối hiểm họa từ Ma Quân Huyết Ảnh và các thế lực tà ác lớn hơn. Việc hắn ngày càng dấn thân vào vai trò bảo vệ lẽ phải, dù không mong muốn, cho thấy số phận của hắn đã gắn liền với sự biến động của Cửu Thiên Linh Giới. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường của Lục Trường Sinh không phải là con đường của anh hùng, mà là con đường của một tu sĩ, người không thể khoanh tay đứng nhìn khi đạo nghĩa bị chà đạp. Hắn không cầu xưng bá, không cầu danh vọng, chỉ cầu đạo tâm vững vàng, vạn pháp bất xâm, để đi hết con đường mà hắn đã chọn. Và mỗi bước đi trên con đường ấy, dù chậm rãi, dù đơn độc, đều đang âm thầm tạo nên một dấu ấn khó phai mờ trong lòng thế gian.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free