Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 208: Tàn Dư Hậu Chiến: Đạo Tâm Bất Biến

Lục Trường Sinh thở hắt ra một hơi, ánh mắt từ từ mở ra, trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã sẵn sàng.

Sương mù lãng đãng vương trên những tán cây cổ thụ trong U Cốc, như dải lụa trắng vắt ngang qua không gian tĩnh mịch. Từng tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng những giọt sương còn đọng lại, khiến chúng lấp lánh như châu ngọc. Tiếng suối róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng gió khe khẽ lướt qua hàng cây, tạo nên một bản hòa tấu thanh tịnh, xua tan đi phần nào sự căng thẳng còn vương lại từ đêm qua. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại và hương hoa rừng thoang thoảng trong không khí, mang theo một thứ linh khí trong lành, xoa dịu mọi giác quan.

Trong cái không gian yên bình ấy, Lục Trường Sinh vẫn ngồi khoanh chân trên thảm cỏ xanh mướt, dáng người gầy nhưng ẩn chứa một sự trầm ổn lạ thường. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư mơ hồ, mà ánh lên một sự kiên nghị rõ ràng. Đối diện hắn, Trưởng Lão Thanh Vân, với mái tóc bạc trắng và khuôn mặt hiền từ, đang khẽ đưa tay vuốt chòm râu. Mặc dù đã được nghỉ ngơi, nhưng nét lo âu vẫn hằn sâu trên gương mặt lão nhân. Tiêu Hạo ngồi bên cạnh, đang mân mê mấy viên linh thạch, đôi mắt láu lỉnh vẫn không ngừng quan sát biểu cảm của hai người.

Cuộc thảo luận về 'Ma Uyên Thứ Nguyên' và 'Thiên Cơ Các' đã kéo dài đến gần sáng. Trưởng Lão Thanh Vân đã kể lại chi tiết về sự tàn độc của Hắc Phong Lão Tổ và âm mưu kinh thiên động địa của tà đạo, không chỉ muốn chiếm đoạt tài nguyên mà còn muốn giải phóng một thế lực cổ xưa bị phong ấn, lật đổ toàn bộ trật tự của Cửu Thiên Linh Giới. Mỗi lời nói của lão nhân đều như một nhát búa giáng vào tâm can, khiến không khí trở nên nặng nề hơn.

“Lục huynh,” Trưởng Lão Thanh Vân cất tiếng, giọng nói tuy khàn đục nhưng chất chứa đầy tâm sự, “đạo tâm của ngươi quả thực hơn người, ta chưa từng thấy ai có thể giữ được sự bình thản như thế giữa phong ba bão táp. Nhưng con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, không chỉ là Hắc Phong Lão Tổ, mà là toàn bộ Ma Tông, Ma Giáo đã ngóc đầu dậy. Tà đạo đã gieo rắc quá nhiều tai ương cho chúng sinh. Những kẻ còn sót lại sau trận chiến ở Di Tích Thần Điện vẫn đang lẩn khuất, lợi dụng sự hỗn loạn để tiếp tục gây tội ác. Ta e rằng, một khi Ma Uyên Thứ Nguyên được mở, hậu quả sẽ là vạn kiếp bất phục.” Ông thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những ngọn núi mờ ảo. Trong sâu thẳm ánh mắt ấy là sự bất lực và nỗi sợ hãi cho số phận của thiên hạ.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đồng cảm với nỗi lo của lão nhân. Hắn không phải là kẻ vô tri, hắn hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Tà đạo không bao giờ ngừng nghỉ, chúng sẽ tìm mọi kẽ hở để thực hiện âm mưu của mình. Dù những Ma Binh, tà tu cấp thấp có vẻ không đáng kể so với Ma Quân Huyết Ảnh hay Hắc Phong Lão Tổ, nhưng chính những hành động nhỏ nhặt của chúng lại là nỗi kinh hoàng cho vô số phàm nhân và tu sĩ cấp thấp.

Hắn từ từ đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, để lộ thân hình tuy không vạm vỡ nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Chiếc đạo bào vải thô màu xám đơn giản khẽ bay trong gió sớm, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường. Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào mắt Trưởng Lão Thanh Vân, giọng nói trầm tĩnh, súc tích, không một chút do dự: “Diệt trừ cái ác, bảo vệ lẽ phải, đó là bản tâm của ta. Con đường tu hành của ta không phải là để trốn tránh thế sự, mà là để thấu hiểu và đối diện với bản chất của vạn vật. Không thể vì nguy hiểm mà lùi bước. Dù là những tàn dư nhỏ bé, chúng cũng cần được thanh tẩy. Nếu không, cây nhỏ không diệt, ắt thành rừng rậm, rồi sẽ che khuất cả chính đạo.” Hắn không nói những lời hoa mỹ, nhưng mỗi câu chữ đều chứa đựng sự kiên định vững như bàn thạch, phản ánh đạo tâm đã được rèn giũa qua bao năm tháng tu luyện Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn hiểu rằng, để bảo vệ cái Đạo mà hắn tin tưởng, đôi khi không chỉ cần tĩnh tu, mà còn cần phải hành động.

Tiêu Hạo nghe vậy, đôi mắt láu lỉnh sáng bừng lên. Hắn nhanh chóng đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai Lục Trường Sinh, nét mặt đầy vẻ tán thành. “Đúng vậy, Trường Sinh huynh. Chúng ta đã nghỉ ngơi đủ rồi. Cứ ngồi yên thế này, ta cũng thấy bứt rứt trong lòng. Cứ nghĩ đến cảnh những kẻ tà đạo còn đang hoành hành bên ngoài, ta thật không thể an tâm tu luyện. Sức khỏe của Trưởng lão cũng đã khá hơn, chúng ta nên lên đường thôi.” Hắn đã quá quen thuộc với tính cách của Lục Trường Sinh, biết rằng một khi hắn đã quyết định, thì không gì có thể lay chuyển được. Hơn nữa, Tiêu Hạo cũng không phải là kẻ ngồi yên nhìn người khác gặp nạn.

Trưởng Lão Thanh Vân nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt từ lo lắng chuyển sang kính phục, rồi lại thêm một chút hy vọng. Ông biết, Lục Trường Sinh không phải là kiểu anh hùng xưng bá thiên hạ, nhưng con đường mà hắn chọn, sự kiên định trong đạo tâm của hắn, lại chính là điều mà Cửu Thiên Linh Giới đang cần nhất lúc này. “Được… nếu Lục huynh đã quyết, ta cũng không dám cản. Chỉ mong hai vị cẩn trọng. Lão hủ sẽ ở lại đây tĩnh dưỡng, đồng thời liên lạc với các tông môn chính đạo khác để chuẩn bị cho trận chiến sắp tới. Mối họa của Ma Uyên Thứ Nguyên không thể xem thường.” Ông nói, giọng nói trở nên trang trọng hơn.

Lục Trường Sinh khẽ cúi đầu chào, rồi cùng Tiêu Hạo chuẩn bị hành trang. Đạo bào đơn giản, một vài linh thạch, linh dược và pháp khí cần thiết là tất cả những gì họ mang theo. Hắn không cần những thứ cầu kỳ, vì bản thân Tàn Pháp Cổ Đạo đã là vũ khí mạnh mẽ nhất của hắn. Khi ánh nắng đã lên cao, xua tan hoàn toàn màn sương sớm, hai bóng người lặng lẽ rời khỏi U Cốc, hòa mình vào sự hùng vĩ của Cổ Hoang Sơn Mạch. Lục Trường Sinh không biết con đường phía trước sẽ dẫn hắn đi đâu, nhưng hắn biết, đạo của hắn vẫn tiếp diễn, và hắn sẽ đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

***

Càng đi sâu vào Cổ Hoang Sơn Mạch, không khí càng trở nên hoang dã và hùng vĩ. Những đỉnh núi cao chót vót, sừng sững như những vị thần cổ xưa, đâm thẳng lên nền trời u ám. Thung lũng sâu hun hút, bị bao phủ bởi bóng tối vĩnh cửu, ẩn chứa vô số bí ẩn. Tiếng gầm rú của yêu thú từ xa vọng lại, nghe như tiếng vọng của thời đại hỗn mang. Tiếng chim chóc kêu vang trong rừng già, tiếng suối reo từ những thác nước hùng vĩ đổ xuống, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên bất tận. Tuy nhiên, xen lẫn trong những âm thanh hoang sơ ấy, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo còn cảm nhận được một thứ khác, một thứ mùi tanh tưởi của máu tươi, hòa lẫn với thứ khí tức ẩm mốc, chua loét của ma khí, đặc trưng của tà đạo.

Chiều tà, những đám mây đen kịt từ từ kéo đến, che khuất vầng dương còn sót lại, khiến cả sơn mạch chìm vào một màu xám xịt. Gió mạnh lùa qua các khe đá, tạo thành những tiếng hú rùng rợn, như lời than khóc của vạn linh. Không khí trở nên lạnh lẽo và nặng nề, báo hiệu một đêm không yên bình. Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, thần thức của hắn như những sợi tơ vô hình, lan tỏa khắp không gian, cẩn trọng cảm nhận từng dao động nhỏ nhất. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là công pháp tu luyện, mà còn là một phương pháp cảm nhận thế giới, giúp hắn thấu triệt bản chất của linh khí, của tà khí, và cả những ý niệm ẩn sâu trong lòng người.

“Xem ra tà tu quả nhiên chưa rút sạch, vẫn còn lẩn khuất gây họa ở đây,” Tiêu Hạo khẽ thì thầm, ánh mắt sắc bén lướt qua những bụi cây rậm rạp. Hắn là một người thực tế, luôn cảnh giác với mọi mối nguy hiểm tiềm tàng. Vẻ mặt của hắn nghiêm trọng hơn hẳn vẻ dí dỏm thường ngày. Hắn đã phát hiện ra vài dấu vết của Ma Binh, những vết chân thô kệch in trên nền đất ẩm, cùng với những cành cây bị bẻ gãy một cách thô bạo.

Lục Trường Sinh không đáp lời ngay, hắn vẫn giữ đôi mắt nhắm nghiền, tập trung cao độ. Hắn cảm nhận được không chỉ là dấu vết vật lý, mà là những luồng tà khí mỏng manh, tựa như những con rắn độc luồn lách trong không khí. Chúng không quá mạnh mẽ, nhưng lại mang theo sự ô uế, bạo ngược, và đặc biệt là sự hoảng loạn xen lẫn cuồng vọng. "Khí tức ô uế này... chúng đang làm gì đó. Không phải là đơn thuần lẩn trốn." Hắn chậm rãi mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây chứa đựng một sự thấu thị sâu sắc. "Đi thôi, Tiêu Hạo." Giọng hắn trầm ấm, súc tích, nhưng ẩn chứa một ý chí không thể lay chuyển. Hắn không cần phải nói nhiều, Tiêu Hạo đã hiểu.

Họ lặng lẽ di chuyển, thân pháp nhẹ nhàng như những chiếc lá rơi, hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Lục Trường Sinh dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để che giấu khí tức của cả hai, khiến họ trở nên vô hình trước mọi giác quan bình thường của tà tu. Hắn biết rõ rằng, một khi đã quyết định hành động, hắn phải làm điều đó một cách hiệu quả nhất, không để bất kỳ sơ hở nào. Con đường tu hành của hắn là con đường vững chắc, không thiên về tốc độ hay bạo phát, nhưng lại cực kỳ tinh diệu và bền bỉ. Hắn không muốn tranh giành công lao, nhưng cũng không thể khoanh tay đứng nhìn khi chính đạo bị chà đạp và sinh linh gặp tai ương.

Càng đến gần nguồn phát ra tà khí, những tiếng kêu cứu yếu ớt càng trở nên rõ ràng hơn, xen lẫn với tiếng cười man rợ của Ma Binh và tiếng la hét sợ hãi của phàm nhân. Mùi máu tươi và ma khí trở nên nồng nặc, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự sợ hãi tột độ đang lan tỏa trong không gian. Đạo tâm của hắn, dù vững như bàn thạch, cũng không thể hoàn toàn thờ ơ trước những cảm xúc tiêu cực ấy. Hắn biết, đây là lúc hắn phải hành động, không phải vì danh lợi, mà vì cái Đạo mà hắn tin tưởng, vì bản tâm không thể biến đổi của hắn.

Họ ẩn mình vào một bụi rậm cổ thụ, từ đó có thể quan sát rõ ràng cảnh tượng đang diễn ra phía trước. Quang cảnh tàn khốc hiện ra dưới ánh sáng yếu ớt của chiều tà. Một góc nhỏ của Cổ Hoang Sơn Mạch, gần con suối nhỏ của Thanh Thủy Giang, đã biến thành địa ngục trần gian.

***

Đêm xuống, ánh trăng mờ nhạt bị những đám mây đen che khuất, chỉ còn những vệt sáng yếu ớt lướt qua khung cảnh tàn phá. Gió lạnh buốt lùa qua các khe đá, mang theo hơi ẩm từ Thanh Thủy Giang, nhưng không thể xua đi mùi tanh tưởi của máu và thứ tà khí đặc quánh đang vương vấn trong không khí. Trong một khoảng trống bị tàn phá, nơi cây cối bị chặt đổ ngổn ngang, một nhóm Ma Binh với thân hình mặc giáp đen gỉ sét, đôi mắt đỏ ngầu và tay cầm những vũ khí thô sơ đầy máu me, đang cười man rợ, tra tấn và cướp bóc một đoàn thôn dân tị nạn. Bên cạnh đó, vài Vô Danh Tán Tu, vốn có ý định bảo vệ thôn dân, cũng đã nằm la liệt, mình đầy thương tích.

“Hắc hắc, đồ phàm nhân này, linh thạch đâu? Mau giao ra đây!” Một tên Ma Binh gầm gừ, đạp mạnh vào một ông lão thôn dân đang co ro trên đất. Tiếng rên rỉ đau đớn vang lên.

“Cứu mạng! Xin tiên nhân cứu mạng!” Một phụ nữ trẻ ôm chặt lấy đứa con thơ dại, khóc thét lên trong tuyệt vọng. Tiếng kêu la thảm thiết của những người dân vô tội xé tan màn đêm, hòa cùng tiếng cười khẩy của lũ Ma Binh khát máu. Chúng không chỉ cướp bóc, mà còn hành hạ tinh thần, biến những linh hồn yếu ớt thành trò tiêu khiển cho bản tính tàn bạo của mình.

Lục Trường Sinh chứng kiến cảnh tượng ấy, đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng một luồng linh lực tinh khiết, vững chắc bắt đầu âm thầm vận chuyển trong cơ thể. Hắn không cần những lời lẽ hùng hồn hay sự phô trương sức mạnh. Hành động của hắn chính là lời đáp trả mạnh mẽ nhất. Tiêu Hạo đứng cạnh hắn, nắm chặt pháp khí trong tay, khuôn mặt căng thẳng nhưng ánh mắt đầy quyết tâm.

"Tà niệm bất diệt, tội ác không dung." Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói không lớn, nhưng lại như một làn gió lạnh buốt, xuyên thấu màn đêm, trực tiếp găm vào tai của từng tên Ma Binh. Từng chữ như chứa đựng một sức nặng vô hình, khiến không gian chợt tĩnh lặng đến đáng sợ.

Ngay lập tức, một luồng linh lực vô hình, tinh khiết và uy nghiêm, đột ngột lan tỏa từ Lục Trường Sinh. Đó không phải là sự bạo phát hùng vĩ, không phải là những chiêu thức hoa mỹ, mà là một sự chấn động sâu sắc từ bên trong, trực tiếp ảnh hưởng đến bản chất của tà khí. Tàn Pháp Cổ Đạo được Lục Trường Sinh triển khai, không tấn công vật lý, mà dùng linh lực tinh thần để hóa giải, trấn áp. Tà khí đang bao trùm quanh lũ Ma Binh bắt đầu trở nên hỗn loạn, cuộn xoáy một cách vô định, không còn sự liên kết vững chắc với bản thể của chúng. Những tên Ma Binh đang cười cợt bỗng nhiên cứng đờ người lại, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ hoảng loạn. Chúng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình như bị một sức mạnh vô hình nào đó bóp nghẹt, không thể vận chuyển, không thể điều khiển. Cái cảm giác bị phản phệ, bị chính tà khí của mình làm tổn thương, khiến chúng gào lên đau đớn.

“Cái gì… chuyện gì đang xảy ra?” Một tên Ma Binh run rẩy, vũ khí trong tay rơi xuống đất. Chúng không thể hiểu nổi, không có một đòn tấn công hữu hình nào, nhưng chúng lại cảm thấy như thể đạo tâm của mình đang bị nghiền nát, linh lực ma quỷ bỗng chốc trở thành gánh nặng. Sự cuồng vọng ban nãy nhanh chóng bị thay thế bằng nỗi sợ hãi tột cùng.

Tiêu Hạo không chần chừ. Hắn đã quá quen thuộc với cách Lục Trường Sinh hành sự. Trong lúc lũ Ma Binh còn đang hoảng loạn, sức mạnh suy yếu rõ rệt, hắn nhanh chóng lao lên. Từng lá bùa chú được hắn tung ra, phát ra ánh sáng vàng rực, hóa thành những sợi dây xích linh lực, trói chặt lấy từng tên Ma Binh. Những viên linh đan, linh dược được hắn ném về phía những thôn dân và Vô Danh Tán Tu bị thương, giúp họ cầm cự và phục hồi sức lực. Hắn không mạnh mẽ bằng Lục Trường Sinh trong việc đối phó với tà khí, nhưng sự nhanh nhẹn, khả năng phản ứng và sự am hiểu về các loại bùa chú, linh dược của hắn lại là sự bổ trợ hoàn hảo.

Chỉ trong chốc lát, lũ Ma Binh đã bị khống chế hoàn toàn. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, ánh mắt quét qua từng kẻ tà đạo đang nằm la liệt, rên rỉ. Hắn không giết chóc vô cớ, nhưng cũng không khoan nhượng với cái ác. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ vô hiệu hóa tà khí, mà còn phong bế tu vi của chúng, khiến chúng trở thành những kẻ phàm nhân yếu ớt, không còn khả năng gây họa.

Những thôn dân tị nạn, sau phút giây hoảng sợ, giờ đây nhìn Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo với ánh mắt đầy biết ơn. Họ không thể tin nổi vào những gì vừa xảy ra. Một vị tiên nhân với khí chất trầm ổn, chỉ bằng một lời nói và một luồng sức mạnh vô hình, đã cứu sống họ khỏi nanh vuốt của quỷ dữ.

Một trong số Vô Danh Tán Tu bị thương, một thanh niên với khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt đầy kiên cường, cố gắng gượng dậy, ôm quyền hướng về phía Lục Trường Sinh. “Đa tạ tiên trưởng ra tay nghĩa hiệp! Công pháp của ngài… thật sự thần diệu!” Giọng nói của hắn vẫn còn yếu ớt, nhưng chứa đầy sự kinh ngạc và kính phục. Hắn đã từng chứng kiến nhiều cường giả chính đạo ra tay, nhưng chưa từng thấy ai có thể hóa giải tà khí và trấn áp đối thủ một cách tinh diệu và nhẹ nhàng đến vậy, không một chút bạo lực dư thừa. Cách Lục Trường Sinh hành sự hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn từng biết.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn không cần lời ca tụng. Hắn chỉ đơn thuần làm những gì mà đạo tâm của hắn mách bảo. "Các ngươi hãy theo Tiêu Hạo, hắn sẽ dẫn các ngươi đến một nơi an toàn để nghỉ ngơi và hồi phục." Hắn chỉ tay về phía Tiêu Hạo, người đang nhanh nhẹn giúp đỡ những người bị thương.

Tiêu Hạo cũng không nhiều lời, hắn nhanh chóng sắp xếp những người dân và tán tu bị nạn. “Đừng lo, mọi người. Cứ theo ta, nơi đây không còn an toàn nữa. Chúng ta sẽ tìm một chỗ yên tĩnh hơn.” Hắn vừa nói vừa dùng linh lực nhẹ nhàng nâng đỡ những người yếu đuối.

Nhìn những khuôn mặt đầy sợ hãi nhưng giờ đã le lói tia hy vọng, Lục Trường Sinh biết, con đường mà hắn đã chọn, dù chậm rãi, dù không khoa trương, nhưng lại là con đường đúng đắn. Việc ngăn chặn cái ác, bảo vệ lẽ phải không chỉ là trách nhiệm của các cường giả đứng đầu tông môn, mà là của bất kỳ ai có đạo tâm và khả năng. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn không muốn trở thành anh hùng, nhưng hắn không thể đứng ngoài cuộc khi chứng kiến sự đau khổ. Hành động của hắn, dù thầm lặng, nhưng lại gieo mầm hy vọng vào lòng những người yếu thế, và cả vào những tu sĩ chính đạo đang quan sát từ xa, những người sẽ truyền tai nhau về một vị tiên nhân bí ẩn với công pháp thần diệu. Con đường của Lục Trường Sinh, vẫn chưa hề kết thúc, mà lại vừa mới bắt đầu một chương mới, một chương đầy thử thách nhưng cũng đầy ý nghĩa, nơi hắn sẽ dấn thân sâu hơn vào vòng xoáy nhân quả, nhưng vẫn giữ vững đạo tâm của mình.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free