Cửu thiên linh giới - Chương 21: Hương Thảo Giữa Phồn Hoa
Tiếng lẩm bẩm khàn khàn của Thiên Cơ Lão Nhân vẫn còn vương vấn trong không khí, như một làn sương mỏng vừa tan biến sau cơn mưa, để lại những tầng ý nghĩa sâu xa lắng đọng trong tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn không vội vã tìm kiếm lời giải thích, bởi lẽ đạo lý của vạn vật thường ẩn chứa trong chính sự vận động của chúng, không cần ai phải diễn giải rành mạch. Hắn tin vào sự tự lĩnh hội, vào khả năng của bản thân để nhìn thấu bản chất, giống như cách Tàn Pháp Cổ Đạo đã dạy hắn cách lắng nghe hơi thở của đất trời, chứ không phải chạy theo những phù phiếm nhất thời.
Đêm đó tại Tụ Linh Các, khi ánh đèn lồng tỏa thứ ánh sáng vàng ấm cúng len lỏi qua từng kẽ cửa sổ, Lục Trường Sinh ngồi bên bàn, tay mân mê chén trà nguội. Tiểu Thú Cưng cuộn tròn trong lòng hắn, đôi mắt tinh nghịch vẫn chốc chốc lại ngước nhìn lên, như thể nó cũng đang suy ngẫm về những lời tiên tri bí ẩn. Hắn biết, lời của Thiên Cơ Lão Nhân không phải là một lời phán quyết, mà là một lời gợi mở, một tấm bản đồ ẩn tàng mà chỉ có kẻ đủ kiên định mới có thể giải mã. “Phàm nhân đạp thiên”, “một bước ngàn dặm, vạn kiếp khó lường” – những cụm từ ấy không hề khiến hắn hoang mang, trái lại, chúng càng củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn, một con đường tuy chậm rãi nhưng vững chắc, khác biệt hoàn toàn với dòng chảy tu hành ồn ào, tranh giành danh lợi. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đó là kim chỉ nam cho mọi bước đi của hắn.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp lướt qua đỉnh núi, nhuộm vàng những mái ngói xám của Phong Lâm Trấn, Lục Trường Sinh đã thức dậy. Hắn không vội vàng tu luyện hay tìm kiếm cơ duyên như những tu sĩ khác. Thay vào đó, hắn dắt Tiểu Thú Cưng dạo bước trên những con đường lát đá gồ ghề của trấn. Không khí buổi sáng trong lành, mang theo mùi đất ẩm sau sương đêm, lẫn với mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà còn đang lấp ló trong làn sương mỏng. Tiếng rao hàng đã bắt đầu vang vọng, tiếng ngựa hí, tiếng chuông cửa lanh canh, tất cả hòa quyện thành một bản hòa ca chân thực của cuộc sống phàm trần.
Lục Trường Sinh bước đi không nhanh, không chậm, đôi mắt trầm tư của hắn lướt qua từng gương mặt, từng dáng người, như thể đang đọc một cuốn sách vô hình về nhân thế. Hắn nhận ra, dù là ở một trấn sầm uất hơn An Bình Thôn, thì nỗi lo toan của phàm nhân vẫn muôn hình vạn trạng. Không phải sơn tặc, không phải yêu ma, mà là những gánh nặng nhỏ bé, âm ỉ từ chính cuộc sống hàng ngày.
Hắn nhìn thấy một Bán Hàng Rong, dáng người gầy gò, đang loay hoay đẩy chiếc xe hàng chất đầy rau củ quả tươi ngon. Khuôn mặt người phụ nữ ấy hằn lên vẻ mệt mỏi và lo lắng, đôi mắt thâm quầng như chưa có một giấc ngủ trọn vẹn. Người phụ nữ cứ khẽ thở dài, rồi lại lẩm bẩm một mình, giọng nói tuy nhỏ nhưng vẫn lọt vào tai Lục Trường Sinh: “Ôi trời ơi, Tiểu Bảo lại sốt rồi, không biết lấy tiền đâu mà mua thuốc... Mấy thứ thảo dược ở đây đắt đỏ quá, mà con bé thì cứ ho mãi không dứt.” Nàng ta cố gắng rao hàng, tiếng nói yếu ớt: “Ai mua gì không? Hàng tốt giá rẻ đây!” nhưng sự lo âu trong lòng dường như đã lấn át cả lời rao. Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, không phải vì khó chịu, mà vì một nỗi cảm thương bất chợt dâng lên. Hắn đã sống ở sơn thôn nghèo khó, hiểu rõ cái khổ của những kẻ không có linh lực, không có tài sản.
Một chút xa hơn, dưới bóng cây cổ thụ ven đường, một Lão Nông lưng còng đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ánh mắt thất thần nhìn về phía vườn rau nhỏ của mình, nơi những luống cải xanh mơn mởn thường ngày nay lại héo úa, lá vàng úa rũ rượi. Ông lão khẽ lắc đầu, thở dài thườn thượt, tay cầm chiếc cuốc gỉ sét, nhưng dường như không còn sức lực để làm gì nữa. “Cứ chăm chỉ thì trời không phụ,” ông lẩm bẩm, nhưng giọng điệu lại chứa đựng một nỗi bất lực không thể giấu diếm. Lục Trường Sinh nhìn thấy những vết nứt trên mặt đất khô cằn, và sự tuyệt vọng hiện rõ trong ánh mắt Lão Nông. Hắn chợt nhớ đến những ngày tháng ở An Bình Thôn, khi hắn tự tay chăm sóc mảnh vườn nhỏ của mình, hiểu được giá trị của từng hạt mầm, từng cọng rau.
Đi qua cổng trấn, Lục Trường Sinh thấy vài Vệ Binh Trưởng đang tuần tra, khuôn mặt nghiêm nghị của họ không giấu được vẻ mệt mỏi và căng thẳng. Một Vệ Binh Trưởng thân hình cao lớn, mặc giáp sắt sáng loáng, đang trò chuyện với đồng đội, giọng nói trầm và đầy lo lắng: “Mấy ngày nay Mê Vụ Sâm Lâm không được yên bình, nghe nói có những thứ cổ quái xuất hiện, đêm đến còn có tiếng gầm rú lạ thường. Đã có vài người mất tích khi cố ý tiến vào tìm cơ duyên. Mọi người giữ trật tự, đừng để dân làng hoảng loạn.” Lời nói của hắn, dù là mệnh lệnh, nhưng cũng ẩn chứa sự bất an về những gì đang diễn ra bên trong khu rừng đầy bí ẩn. Lục Trường Sinh chợt nhận ra rằng, những lời đồn thổi về Mê Vụ Sâm Lâm không chỉ là tin tức vô căn cứ, mà đã bắt đầu ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của người dân nơi đây.
Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe. Trong tâm trí hắn, những mảnh ghép về sự biến động của đại thế đang dần hoàn thiện. Hắn không có ý định can thiệp bằng linh lực, bởi hắn biết rằng, đó không phải là con đường của hắn. Đạo của hắn là sự tĩnh lặng, là sự thấu hiểu và kết nối với vạn vật. Hắn tin rằng, đạo không chỉ ở linh lực, không chỉ ở thần thông diệu pháp, mà còn ở cách ta sống, cách ta đối đãi với nhân thế, cách ta giúp đỡ những mảnh đời nhỏ bé xung quanh mình. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Tiểu Thú Cưng khẽ "Meo meo!" một tiếng, dụi đầu vào tay Lục Trường Sinh, như muốn nhắc nhở hắn về sự hiện diện của nó. Hắn khẽ mỉm cười, vuốt ve bộ lông mềm mại của nó. Cuộc sống phàm trần này, dù có những gánh nặng, những nỗi lo toan, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn vẻ đẹp và những bài học sâu sắc.
***
Khi mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng vàng rực rỡ xuống các ngõ ngách của Phong Lâm Trấn, biến những con đường ẩm ướt thành những vệt sáng lấp lánh, Lục Trường Sinh đã dừng chân tại một góc chợ nhỏ. Ở đây, tiếng người mặc cả, tiếng rao hàng vẫn ồn ào náo nhiệt, nhưng lại có phần yên tĩnh hơn so với khu chợ chính. Mùi thảo dược thoang thoảng từ một quầy hàng gần đó, lẫn với mùi thức ăn thơm lừng, tạo nên một không khí đặc trưng của vùng chợ huyện.
Hắn tiến đến gần chiếc xe hàng của Bán Hàng Rong đã gặp buổi sáng. Người phụ nữ ấy vẫn đang cố gắng mời chào khách, nhưng ánh mắt cứ dán chặt vào một chiếc khăn vải đang đắp trên đầu đứa bé con đang nằm ngủ gục trong một chiếc giỏ đan bên cạnh xe. Lục Trường Sinh khẽ dừng lại, không nói gì mà chỉ lặng lẽ quan sát. Hắn nhìn thấy Tiểu Bảo, đứa bé con của người phụ nữ, má ửng hồng, hơi thở gấp gáp. Với kinh nghiệm sống ở sơn thôn, nơi không có thầy thuốc giỏi và linh dược đắt đỏ, Lục Trường Sinh đã quen với việc tự mình tìm kiếm và sử dụng các loại thảo mộc quanh nhà để chữa bệnh. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là công pháp tu luyện, mà nó còn là một triết lý sống, giúp hắn thấu hiểu sâu sắc hơn về sự vận hành của thiên địa, của vạn vật, bao gồm cả những loài cây cỏ, thảo dược tưởng chừng như vô tri.
Hắn khẽ khom người xuống, ánh mắt điềm tĩnh nhìn vào đứa bé. Bán Hàng Rong giật mình, ngẩng đầu lên, thấy Lục Trường Sinh thì tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi lại dè dặt cúi đầu. “Công tử có muốn mua gì không ạ?” nàng hỏi, giọng nói vẫn còn chút mệt mỏi.
Lục Trường Sinh lắc đầu nhẹ. Hắn không dùng linh lực để cảm nhận, mà chỉ dựa vào những gì mắt thấy tai nghe, vào sự nhạy cảm bẩm sinh với tự nhiên. Hắn liếc nhìn quanh, rồi chợt nhìn thấy một loại cây thân thảo nhỏ, lá xanh biếc, mọc dại ngay cạnh bức tường đá gần đó. Loại cây này, ở An Bình Thôn, thường được dân làng dùng để hạ sốt. Hắn khẽ chỉ tay về phía đó, giọng nói từ tốn, chậm rãi: “Vị thảo mộc này, đun nước cho Tiểu Bảo uống sẽ hạ sốt. Nhớ là chỉ cần vài lá non thôi, rửa sạch, đun sôi rồi để nguội bớt, uống từng chút một. Không nên dùng quá nhiều.”
Bán Hàng Rong sững sờ. Nàng nhìn theo hướng tay Lục Trường Sinh chỉ, rồi lại nhìn hắn với ánh mắt bán tín bán nghi. “Thật sao ạ? Loại cây dại này mà cũng chữa được bệnh sao?” Nàng vốn đã thử qua nhiều loại thuốc quý từ các thầy lang ở trấn, nhưng không thấy đỡ.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Ngay cả những thứ nhỏ bé nhất cũng có công dụng riêng của nó. Quan trọng là tâm người có đủ tĩnh để nhận ra hay không.” Hắn không giải thích thêm, bởi hắn biết, lý lẽ không bằng sự thật.
Bán Hàng Rong nhìn hắn một lúc, rồi lại nhìn đứa con đang sốt. Trong ánh mắt nàng, một tia hy vọng chợt lóe lên, dù còn chút hoài nghi. “Cảm ơn công tử, cảm ơn công tử rất nhiều!” nàng vội vàng nói, rồi nhanh chóng chạy đến chỗ Lục Trường Sinh vừa chỉ, hái vài lá non. Nàng không biết hắn là ai, nàng cũng không thấy trên người hắn có chút linh lực nào, nhưng ánh mắt điềm tĩnh và lời nói chắc chắn của hắn lại mang đến cho nàng một niềm tin kỳ lạ.
Lục Trường Sinh không chờ đợi lời cảm ơn, cũng không muốn phô trương. Hắn khẽ gật đầu, rồi tiếp tục bước đi, nhẹ nhàng như một cơn gió. Tiểu Thú Cưng cũng không quên "Meo meo!" một tiếng, như thể cũng đang cổ vũ cho đứa bé.
Vài bước chân sau đó, hắn đi ngang qua mảnh vườn nhỏ của Lão Nông. Ông lão vẫn ngồi đó, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ vẻ bất lực. Lục Trường Sinh dừng lại, quan sát kỹ những luống rau. Hắn nhận ra đất ở đây quá khô cằn, và cách tưới nước của ông lão chưa thực sự hiệu quả. Tàn Pháp Cổ Đạo đã dạy hắn cách cảm nhận mạch nước ngầm, cách hiểu được nhu cầu của đất đai.
Hắn khẽ khom lưng, nắm một vốc đất trong tay, cảm nhận độ ẩm, độ tơi xốp của nó. Lão Nông ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn vị khách lạ. “Công tử đây là...?” ông hỏi, giọng nói khàn khàn.
Lục Trường Sinh không đáp lời trực tiếp. Hắn chỉ nhẹ nhàng chỉ vào một rãnh nước nhỏ gần đó, rồi lại chỉ vào vài viên đá cuội nằm rải rác. “Lão bá, hãy thử đào một rãnh nhỏ hơn, sâu hơn một chút ở đây, rồi đặt vài viên đá này xuống dưới đáy, sau đó lấp đất lại. Khi tưới nước, nước sẽ giữ lại lâu hơn, và rễ cây sẽ hấp thụ được nhiều hơn. Ngoài ra, loại cỏ dại này,” hắn chỉ vào một loại cỏ nhỏ mọc quanh vườn, “hãy nhổ ra, nhưng đừng vứt đi. Hãy phơi khô, rồi vò nát, rải lên bề mặt đất. Nó sẽ giúp giữ ẩm và làm đất màu mỡ hơn.”
Lão Nông ngẩn người. Những lời Lục Trường Sinh nói vô cùng đơn giản, là những mẹo vặt mà người dân quê thường dùng, nhưng cách hắn nói, cách hắn chỉ dẫn lại toát lên một sự tự tin và thấu hiểu sâu sắc, khác hẳn với những lời khuyên chung chung. “Cứ chăm chỉ thì trời không phụ,” Lão Nông lặp lại câu nói của mình, nhưng lần này, trong ánh mắt ông đã ánh lên một tia hy vọng mới mẻ. Ông vội vàng đứng dậy, cầm cuốc và bắt đầu làm theo lời Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, rồi lại tiếp tục hành trình. Hắn không cần danh tiếng, không cần sự tán dương. Sự bình yên trong tâm hồn hắn đã là phần thưởng lớn nhất. Con đường tu hành của hắn không phải là chinh phục thế giới, mà là hòa mình vào thế giới, để hiểu, để cảm và để sống.
***
Khi những ánh nắng cuối ngày dần tắt, nhường chỗ cho ánh sáng ấm cúng từ những chiếc đèn lồng treo khắp quán trọ Tụ Linh Các, không khí nơi đây trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng người nói chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lanh canh, tiếng nhạc cụ nhẹ nhàng từ một góc quán, tất cả hòa quyện tạo nên một bản nhạc sống động của một buổi chiều tà. Mùi thức ăn ngon lành, mùi rượu mạnh nồng nàn cùng hương liệu thoang thoảng khiến thực khách cảm thấy thư thái.
Lục Trường Sinh ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc, thưởng thức bữa tối đạm bạc của mình. Hắn không ăn uống vội vàng, mà chậm rãi thưởng thức từng món ăn, cảm nhận hương vị tự nhiên của chúng. Tiểu Thú Cưng ngồi cạnh hắn, cũng đang gặm một khúc xương nhỏ một cách ngon lành.
Đang lúc hắn trầm tư, bỗng một bóng người quen thuộc xuất hiện. Đó là Bán Hàng Rong, khuôn mặt nàng giờ đây rạng rỡ hơn rất nhiều, không còn vẻ lo lắng mệt mỏi như buổi sáng. Nàng dắt theo Tiểu Bảo, đứa bé con nàng, đang vui vẻ chạy lon ton bên cạnh. Khi nhìn thấy Lục Trường Sinh, nàng vội vàng tiến đến, cúi đầu thật sâu, giọng nói đầy xúc động: “Công tử ơi, Tiểu Bảo đã đỡ nhiều rồi! Cơn sốt đã hạ, con bé đã có thể ăn uống được. Ngài đúng là người tốt bụng nhất mà con từng gặp! Cảm ơn công tử đã cứu mạng con bé!” Đứa bé Tiểu Bảo cũng ngước đôi mắt to tròn nhìn Lục Trường Sinh, khẽ gọi: “Cảm ơn thúc thúc!”
Không lâu sau đó, Lão Nông cũng xuất hiện. Khuôn mặt khắc khổ của ông giờ đây đã giãn ra, thay vào đó là nụ cười hiền hậu. Ông tiến đến, tay vẫn còn dính đất, nhưng ánh mắt thì tràn đầy biết ơn. “Công tử, những lời ngài chỉ dẫn quả nhiên hiệu nghiệm! Vườn rau của lão đã tươi tỉnh trở lại, đất cũng ẩm hơn rất nhiều. Lão già này không biết lấy gì báo đáp ân đức của ngài!” ông nói, giọng điệu run run vì xúc động.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ mỉm cười, lắc đầu. “Không cần đa tạ. Chỉ là chút hiểu biết cỏn con của ta mà thôi. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Cứ thuận theo tự nhiên thì trời sẽ không phụ lòng người.” Hắn không nhận bất kỳ thứ gì, chỉ đơn thuần là gật đầu thay cho lời chào, rồi tiếp tục thưởng thức bữa ăn. Những hành động nhỏ bé này của hắn, tuy không dùng đến linh lực hay thần thông, nhưng lại mang đến giá trị thiết thực và sự bình yên cho những người phàm nhân. Sự biết ơn chân thành của họ chính là phần thưởng lớn nhất, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn.
Các tu sĩ khác trong quán trọ, vốn đang mải mê bàn luận về những cơ duyên, những bảo vật trong Mê Vụ Sâm Lâm, hoặc khoe khoang về linh lực của mình, không hề để ý đến những tương tác nhỏ bé này. Trong mắt họ, một phàm nhân như Lục Trường Sinh, không có linh lực, không có khí chất tu sĩ, thì những hành động của hắn cũng không có gì đáng nói. Họ vẫn coi thường những giá trị nội tại, những tri thức về tự nhiên, chỉ chạy theo những thứ phù phiếm bên ngoài.
Tuy nhiên, từ một góc khuất, một ánh mắt tinh tường đã dõi theo toàn bộ câu chuyện. Đó là Giang Hồ Lãng Tử, với bộ dạng phong trần quen thuộc, tay cầm bầu rượu, đôi mắt lấp lánh như vừa chứng kiến điều gì vô cùng thú vị. Hắn khẽ nhấp một ngụm rượu mạnh, rồi lẩm bẩm, đủ để Lục Trường Sinh – với thính giác nhạy bén – có thể nghe thấy: “Đời người như giấc mộng, có gì đáng bận tâm? Nhưng cái 'đạo' của kẻ phàm nhân này, lại có vẻ thú vị hơn mấy kẻ tranh giành hư danh kia. Chẳng cần linh lực, chẳng cần thần thông, vẫn có thể khiến người đời kính phục, tìm thấy sự bình yên. Quả là một con đường tu hành độc đáo.” Lời nói của hắn không mang tính châm biếm, mà là một sự chiêm nghiệm sâu sắc, như thể hắn đã nhìn thấy được bản chất khác biệt trong con đường của Lục Trường Sinh.
Ông Chủ Quán Trọ, một lão nhân béo tốt với khuôn mặt phúc hậu, đang lau bàn bằng chiếc khăn sạch sẽ, thấy Lục Trường Sinh được nhiều người cảm ơn thì không khỏi tò mò. Ông ta khẽ lắc đầu, rồi tiến đến gần bàn của Lục Trường Sinh, đặt thêm một ấm trà nóng. “Tiên trưởng, ngài có thấy dạo này trong Mê Vụ Sâm Lâm có vẻ động không?” ông ta khẽ hỏi, giọng nói hạ thấp, vẻ mặt đầy vẻ lo lắng. “Cứ nghe tin đồn về những thứ kỳ lạ, nào là tiếng gầm rú, nào là ánh sáng quỷ dị, còn có cả những tu sĩ trẻ tuổi mất tích không rõ lý do. Chẳng biết có phải là có cổ di tích nào sắp thức tỉnh, hay là có yêu thú mạnh mẽ nào đó đã xuất thế.” Ông Chủ Quán Trọ nhìn về phía Lục Trường Sinh, đôi mắt hiếu kỳ, mong chờ một lời giải đáp hay ít nhất là một lời bình luận từ vị khách điềm tĩnh này.
Lục Trường Sinh khẽ nhép môi, không nói gì. Hắn chỉ nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu vị ngọt thanh quen thuộc. Những tin đồn về Mê Vụ Sâm Lâm, về sự biến động của linh khí, về những mối nguy hiểm tiềm ẩn không còn là xa lạ. Chúng đã được nhắc đi nhắc lại từ Lý Thôn Trưởng, Thiên Cơ Lão Nhân, và giờ là Ông Chủ Quán Trọ cùng Vệ Binh Trưởng. Đại thế quả thực đang biến động, và những thay đổi lớn hơn đang dần bộc lộ, không chỉ ở những cuộc tranh giành của các tu sĩ, mà còn ở những mối đe dọa trực tiếp đến cuộc sống của phàm nhân.
Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Những tri thức về thảo dược, về đất đai, về tự nhiên mà hắn tích lũy được, tuy đơn giản nhưng lại là một lợi thế độc đáo, khác biệt hoàn toàn với các tu sĩ khác – những người chỉ biết dùng linh lực để giải quyết mọi vấn đề. Có lẽ, đây chính là "đạo" của hắn, một con đường mà không cần đến thiên phú nghịch thiên hay bàn tay vàng, mà chỉ cần sự kiên định vào bản tâm, sự thấu hiểu vạn vật và một trái tim từ bi. Dù cho thế gian có biến đổi ra sao, Lục Trường Sinh vẫn sẽ giữ vững bản tâm, bước đi trên con đường của riêng mình, con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, không hề dao động. Con đường của hắn, hương thảo giữa phồn hoa, vẫn đang tiếp diễn, và cũng chưa hề kết thúc.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.