Cửu thiên linh giới - Chương 22: Bóng Đêm Bao Phủ An Bình Thôn: Tiếng Vọng Từ Phong Lâm Trấn
Sau những ngày tháng rong ruổi khắp Phong Lâm Trấn, chiêm nghiệm về đủ mọi lẽ nhân sinh và đạo pháp, Lục Trường Sinh vẫn giữ cho mình một phong thái ung dung, tự tại. Hắn không vội vã chạy theo những cơ duyên hay linh khí hỗn loạn, mà bình thản quan sát, lắng nghe, và cảm nhận nhịp đập của thế giới đang biến động. Con đường của hắn, hương thảo giữa phồn hoa, vẫn đang tiếp diễn, và cũng chưa hề kết thúc.
***
Một buổi sáng đẹp trời, nắng vàng như rót mật lên những mái ngói xám tro của Phong Lâm Trấn, Lục Trường Sinh cùng Tiểu Thú Cưng dạo bước trên con phố chính. Dòng người qua lại tấp nập, tiếng rao hàng của các tiểu thương xen lẫn tiếng ngựa hí, tiếng chuông cửa lanh canh từ những cửa tiệm cũ kỹ, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã mà sống động của chốn phàm trần. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ven đường hòa quyện với mùi gỗ ẩm, mùi đất sau cơn mưa đêm, phảng phất chút hương rượu nồng nàn từ các tửu quán, tất cả tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, bụi bặm nhưng lại đầy ấm cúng.
Bộ đạo bào màu xám tro của Lục Trường Sinh, tuy vẫn sạch sẽ và chỉnh tề, nhưng đã sờn cũ đi ít nhiều sau những chặng đường dài. Những sợi chỉ bị bung ra ở vài chỗ, và màu vải cũng đã phai đi dưới nắng gió. Hắn khẽ vuốt ve chất vải, nhớ về những ngày đầu rời An Bình Thôn, bộ y phục này đã cùng hắn trải qua bao phong ba. Nó không chỉ là một lớp áo che thân, mà còn là một phần của hành trình, một minh chứng cho sự giản dị và bền bỉ. Hắn không có nhu cầu khoác lên mình những bộ gấm vóc lụa là hay những đạo bào được phù phép lộng lẫy như bao tu sĩ khác, bởi với hắn, giá trị nằm ở bản chất, chứ không phải vẻ ngoài. Một bộ y phục bền chắc, đủ để che mưa chắn gió, đủ để đồng hành cùng hắn trên con đường tu hành chậm rãi, ấy là đủ.
Tiểu Thú Cưng, với bộ lông trắng muốt như tuyết, cuộn mình trên vai Lục Trường Sinh. Đôi mắt to tròn của nó đảo qua lại, đầy vẻ tò mò nhưng cũng ẩn chứa chút rụt rè trước sự ồn ào và xa lạ của phố thị. Nó khẽ dụi đầu vào cổ hắn, tiếng kêu "Meo meo" nhỏ xíu như muốn tìm kiếm sự an ủi. Lục Trường Sinh mỉm cười hiền hậu, đưa tay vuốt nhẹ bộ lông mềm mại của nó, tựa như vuốt ve một phần của chính tâm hồn mình. Hắn bước vào một tiệm may nhỏ, nép mình giữa một quán bán đồ khô và một hiệu thuốc bắc. Tiệm may này có một tấm bảng gỗ cũ kỹ đã bạc màu theo năm tháng, chỉ còn lưu lại mấy chữ "Vĩnh An Phục Trang" viết bằng nét thư pháp cổ. Bên trong, một Thợ May nhỏ bé, với mái tóc hoa râm và đôi kính lụp xụp trên sống mũi, đang chăm chú tỉ mỉ từng đường kim mũi chỉ trên một mảnh lụa xanh. Đôi tay ông lão thoăn thoắt, khéo léo đến lạ thường, như thể chúng đã hòa làm một với cây kim và sợi chỉ.
“Vị khách quan này, ngài cần gì?” Ông lão Thợ May ngẩng đầu lên, đôi mắt nheo lại sau lớp kính dày cộm, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt hiền lành nhưng cũng đầy kinh nghiệm. Hắn không nói nhiều, chỉ đưa bộ đạo bào cũ của mình ra. “Ta chỉ cần sự bền chắc, không cần hoa mỹ. Ngươi cứ tùy ý chỉnh sửa cho ta, miễn sao y phục này có thể tiếp tục đồng hành cùng ta trên những chặng đường dài.” Lục Trường Sinh nói, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều mang theo một ý nghĩa sâu xa. Hắn không yêu cầu sự hoàn hảo, không đòi hỏi những họa tiết cầu kỳ, mà chỉ cần một sự bền bỉ, một sự gắn bó. Đó là bản chất của hắn, cũng là con đường tu hành mà hắn đã chọn.
Ông lão Thợ May cầm lấy bộ đạo bào, cẩn thận xem xét từng đường may, từng vết rách nhỏ. Hắn khẽ gật gù, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng. “Đạo bào này của công tử, tuy giản dị nhưng ẩn chứa một khí chất riêng. Những đường may cũ này, dẫu đã sờn, nhưng lại bền bỉ lạ thường. Chắc hẳn công tử là một người trọng tình, trọng nghĩa.” Ông lão mỉm cười, rồi đưa bộ đạo bào lên ngực mình, đo đạc cẩn thận. “Công tử cứ yên tâm, y phục của ta, vừa vặn như đo ni đóng giày. Dù không hoa mỹ, nhưng ta sẽ đảm bảo nó sẽ bền chắc hơn gấp bội phần, đủ để công tử tiếp tục hành trình của mình.” Ông lão nói, giọng điệu đầy tự tin và chân thành, như thể ông đang nhận lãnh một sứ mệnh thiêng liêng chứ không phải chỉ là một công việc may vá đơn thuần.
Lục Trường Sinh gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn biết, một người thợ thủ công chân chính, dẫu chỉ làm những việc nhỏ bé, nhưng nếu đặt hết tâm huyết vào đó, thì cái “đạo” của họ cũng không hề thua kém bất kỳ tu sĩ nào đang truy cầu đại đạo. Cái “đạo” của ông lão Thợ May chính là sự tỉ mỉ, sự bền bỉ, sự chân thành trong từng đường kim mũi chỉ, là sự thấu hiểu về giá trị đích thực của một bộ y phục. Hắn cảm thấy một sự đồng điệu sâu sắc với ông lão, một sự đồng điệu mà hiếm khi hắn tìm thấy ở những tu sĩ bề ngoài hào nhoáng nhưng nội tâm lại nông cạn.
Tiểu Thú Cưng, sau khi đã quen dần với không khí trong tiệm, nhảy xuống khỏi vai Lục Trường Sinh, rón rén đi quanh quẩn, khám phá những cuộn chỉ đủ màu sắc, những mảnh vải vụn rơi vãi trên sàn nhà. Nó cọ cọ má vào một cuộn len mềm mại, rồi lại quay sang nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt long lanh như muốn hỏi ý kiến. Lục Trường Sinh khẽ xoa đầu nó, ánh mắt trìu mến. Trong thế giới ồn ào và đầy biến động này, sự hiện diện của Tiểu Thú Cưng như một điểm tựa bình yên, một nhắc nhở về sự hồn nhiên, vô tư lự. Hắn để lại bộ đạo bào, hẹn ngày quay lại lấy, rồi cùng Tiểu Thú Cưng tiếp tục hành trình của mình.
Rời khỏi tiệm may, Lục Trường Sinh không khỏi suy ngẫm về những gì vừa thấy. Cái đạo của Thợ May, đạo của người Bán Hàng Rong, đạo của Lão Nông, tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ bé nhưng lại vô cùng quan trọng trong bức tranh sinh động của cuộc sống. Chúng không cần đến linh lực, không cần đến thần thông, nhưng lại tạo nên giá trị, tạo nên sự bình yên cho nhân thế. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán,” hắn thầm nhủ, lòng càng thêm kiên định vào con đường của riêng mình. Con đường ấy, tuy chậm rãi, nhưng lại vững chắc, không bị lay chuyển bởi những phù phiếm bên ngoài.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lục Trường Sinh cùng Tiểu Thú Cưng tìm đến Tụ Linh Các – một quán trọ kiêm quán trà nổi tiếng khắp Phong Lâm Trấn, không chỉ bởi món ăn ngon, rượu quý mà còn bởi nơi đây là một tụ điểm tin tức bậc nhất. Kiến trúc của Tụ Linh Các khá đặc biệt, với nhiều tầng lầu được chạm khắc tinh xảo, những mái cong vút lên trời xanh. Bên trong, đại sảnh chung rộng lớn được trang trí bằng những bức tranh thủy mặc cổ xưa và những chiếc đèn lồng giấy đủ màu sắc, tỏa ra ánh sáng ấm cúng, xua đi cái lạnh lẽo của màn đêm đang dần buông. Đôi khi, người ta còn cảm nhận được một luồng linh khí mờ nhạt bao trùm lấy quán, dấu hiệu của một pháp trận tụ linh được đặt đâu đó để thu hút tu sĩ đến giao dịch hoặc nghỉ ngơi.
Không khí trong quán Tụ Linh Các luôn nhộn nhịp và sôi động. Tiếng người nói chuyện xì xào, tiếng chén đĩa va chạm lanh canh, tiếng nhạc cụ trầm bổng từ một góc lầu, và đôi khi là tiếng pháp khí va chạm nhẹ khi các tu sĩ trao đổi hàng hóa, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng. Mùi thức ăn ngon lành từ bếp, mùi rượu mạnh nồng nàn, xen lẫn hương liệu thoang thoảng từ những túi thơm của các nữ tu, đôi khi còn có cả mùi mồ hôi và bụi đường từ những lữ khách vừa đặt chân đến, tạo nên một tổng thể mùi hương phong phú, đặc trưng của chốn phồn hoa.
Uẩn Nương, chủ quán Tụ Linh Các, với vóc dáng đầy đặn, khuôn mặt phúc hậu và nụ cười tươi tắn, niềm nở đón khách ngay từ cửa. Bà không chỉ là một chủ quán tài ba mà còn là một người có khả năng thu thập tin tức thượng thừa, mọi biến động lớn nhỏ trong vùng đều khó lòng qua mắt bà. “Khách quan, quán nhỏ của ta tin tức nào cũng có. Ngài muốn dùng gì? Hay muốn nghe chuyện thế gian?” Bà hỏi, giọng nói vang vọng nhưng lại đầy sự thân thiện và mời gọi.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không nói nhiều, chỉ chọn một bàn trống ở góc khuất, khuất sau một cột gỗ lớn, đủ để hắn có thể quan sát mọi người mà không bị quá chú ý. Hắn gọi một ấm trà Long Tỉnh, loại trà mà hắn vẫn thường uống ở An Bình Thôn. Tiểu Thú Cưng nhảy xuống khỏi vai hắn, cuộn tròn trong lòng, đôi tai nhỏ nhắn khẽ vểnh lên, như đang lắng nghe những âm thanh xung quanh. Nó dường như cũng cảm nhận được sự khác biệt trong bầu không khí nơi đây.
Từ một góc quán, một Người Kể Chuyện đang kể một câu chuyện hấp dẫn. Ông ta có khuôn mặt hiền từ, tay cầm chiếc quạt giấy đã sờn cũ, giọng nói truyền cảm, trầm bổng, lúc du dương như tiếng suối chảy, lúc lại hùng tráng như tiếng sóng biển gầm. Ông ta chính là một trong những nguồn tin tức sống, một người nắm giữ vô số giai thoại, từ những truyền thuyết xa xưa về các vị Tiên Nhân khai sáng Cửu Thiên Linh Giới, cho đến những tin tức nóng hổi về các tông môn lớn. “Chư vị khách quan, xin hãy lắng nghe câu chuyện này!” Người Kể Chuyện cất giọng, thu hút sự chú ý của toàn bộ thực khách. “Đêm nay, ta sẽ kể về... những bóng ma đang ám ảnh các thôn làng lân cận!”
Ngay lập tức, không khí trong quán như chùng xuống. Những tiếng xì xào, bàn tán nhỏ dần, thay vào đó là sự chú ý dồn về phía Người Kể Chuyện. Hắn bắt đầu kể về những chuyện quái dị xảy ra ở các thôn làng xa xôi, những vụ mất tích bí ẩn, những cuộc cướp bóc tàn bạo. Ban đầu là những câu chuyện chung chung, nhưng rồi dần dần, tên gọi "Hồ Tam" bắt đầu xuất hiện, như một cái bóng đen bao trùm lên mọi sự sợ hãi. “Nghe nói Hồ Tam càng ngày càng hung tàn, thôn Bách Hoa bị cướp sạch, người sống sót không quá ba phần mười...”. Một vị khách bàn bên cạnh khẽ nói, giọng run run, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi.
Một Ông Chủ Quán Trọ khác, có vẻ là người địa phương, đang lau bàn bằng chiếc khăn sạch sẽ, cũng không kìm được sự lo lắng. “Đúng vậy, còn thôn Thanh Thạch nữa, chúng còn bắt đi cả trẻ con... thật là trời không dung đất không tha!” Ông ta nói, tiếng lau bàn dường như cũng ngừng lại, khuôn mặt phúc hậu giờ đây lộ rõ vẻ căm phẫn và bất lực.
Lục Trường Sinh, vốn đang nhấp một ngụm trà nóng, khẽ dừng lại. Tay hắn vẫn vững vàng, nét mặt vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy, một gợn sóng nhỏ đã khẽ xao động. Hồ Tam. Cái tên này, hắn đã từng nghe loáng thoáng từ những câu chuyện phiếm của Lý Thôn Trưởng khi còn ở An Bình Thôn, nhưng khi đó chúng ch��� là những câu chuyện xa xôi, không đáng để bận tâm. Giờ đây, những tin tức này lại hiện hữu rõ ràng đến vậy, gần gũi đến vậy. Thôn Bách Hoa, thôn Thanh Thạch... đều là những thôn làng lân cận với An Bình Thôn của hắn. Và đặc biệt là chi tiết "bắt đi cả trẻ con"... điều đó khiến trái tim hắn khẽ thắt lại.
Lòng hắn chợt dâng lên một cảm giác bất an khó tả. An Bình Thôn, nơi hắn sinh ra và lớn lên, nơi có Lý Thôn Trưởng, Tiểu Hoa, Trần Đại Trụ, Bà Mười, và bao nhiêu gương mặt thân thuộc khác. Nơi đó tuy nhỏ bé, nghèo khó, nhưng lại là nơi bình yên, nơi hắn tìm thấy sự an lạc trong những ngày tháng tu hành chậm rãi. Giờ đây, sự bình yên ấy đang bị đe dọa. Những tin đồn về sự tàn bạo của Hồ Tam, đặc biệt là việc chúng không ngần ngại bắt đi cả những sinh linh bé bỏng, như một mũi dao đâm thẳng vào đạo tâm tưởng chừng vững như bàn thạch của Lục Trường Sinh.
Hắn khẽ siết chặt tay, cố gắng giữ cho tâm trí mình không bị những cảm xúc tiêu cực cuốn đi. Hắn biết, con đường tu hành của hắn là con đường ổn định đạo tâm, chống lại phản phệ, là con đường chậm rãi mà vững chắc. Nhưng đạo tâm vững chắc không có nghĩa là vô cảm. Bản thân hắn là một phàm nhân, xuất thân từ phàm trần, và mối liên hệ với phàm trần vẫn còn rất sâu sắc. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán,” hắn lại thầm nhủ. Nhưng cái khó đoán của tâm người không phải là điều hắn có thể bỏ qua khi nó liên quan đến sự sống còn của những người vô tội.
Tiểu Thú Cưng trong lòng hắn dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng. Nó khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, như muốn dò hỏi. Nó dụi đầu vào tay hắn, một cử chỉ nhỏ bé nhưng lại mang theo một sự an ủi vô hình. Lục Trường Sinh khẽ vuốt ve nó, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn phải suy nghĩ, phải tìm hiểu rõ ràng. Mối nguy hiểm này, không thể xem thường. Đại thế quả thực đang biến động, và những thay đổi lớn hơn đang dần bộc lộ, không chỉ ở những cuộc tranh giành của các tu sĩ, mà còn ở những mối đe dọa trực tiếp đến cuộc sống của phàm nhân.
Hắn lắng nghe Người Kể Chuyện tiếp tục kể, chi tiết hơn về cách Hồ Tam hoành hành, về sự bất lực của các quan phủ nhỏ, và về sự thờ ơ của những tông môn lớn. Những câu chuyện đó, mỗi lúc một bi thảm, mỗi lúc một khắc nghiệt, như một tiếng chuông cảnh báo vang vọng trong tâm khảm hắn. Hắn đến Phong Lâm Trấn để chiêm nghiệm cuộc sống, để hiểu hơn về thế giới bên ngoài, nhưng giờ đây, hắn lại đối mặt với một thực tế tàn khốc, một thực tế mà hắn không thể làm ngơ. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, không thể là con đường bỏ mặc những sinh linh bé nhỏ, những người phàm nhân yếu ớt đang phải đối mặt với sự tàn bạo.
***
Đêm dần buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và một sự tĩnh mịch đáng sợ bao trùm lấy Phong Lâm Trấn. Những ngọn đèn lồng treo dọc các con phố chính vẫn lung linh, nhưng ánh sáng của chúng dường như không đủ để xua tan những bóng tối đang ẩn hiện, cả từ màn đêm lẫn từ trong tâm trí của những người dân đang lo lắng. Mùi thức ăn, mùi rượu, mùi bụi đường, giờ đây hòa lẫn với một chút mùi giáp sắt thoang thoảng trong không khí.
Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên vị ở góc quán Tụ Linh Các, ấm trà của hắn đã cạn từ lâu, nhưng tâm trí hắn lại đầy ắp những suy tư. Hắn đã nghe đủ, đã cảm nhận đủ. Nỗi lo lắng của dân chúng, sự phẫn nộ của Ông Chủ Quán Trọ, và cả sự bi tráng trong giọng kể của Người Kể Chuyện, tất cả như một dòng thác đổ vào tâm hồn hắn. Ngay lúc đó, từ ngoài phố vọng vào, tiếng bước chân đều đặn của một đội tuần tra vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm.
Một đội vệ binh, với những bộ giáp sắt đã cũ kỹ và gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, đi ngang qua Tụ Linh Các. Người dẫn đầu là Vệ Binh Trưởng, một nam nhân thân hình cao lớn, vạm vỡ, mặc một bộ giáp sắt sáng bóng nhưng cũng đầy những vết xước, khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Ông ta quét một lượt qua đám đông đang xì xào bàn tán trong quán, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác và trách nhiệm. Giọng nói của ông ta vang vọng, có uy lực, nhưng cũng lộ ra một sự mệt mỏi khó che giấu.
“Mọi người giữ trật tự! Không được tụ tập đông người sau giờ giới nghiêm! Chúng ta sẽ đảm bảo an toàn cho Phong Lâm Trấn!” Vệ Binh Trưởng hô to, lời nói của ông ta như một lời trấn an, nhưng cũng ngầm khẳng định rằng mối đe dọa đang hiện hữu là có thật, và họ đang phải đối mặt với nó. Ánh mắt ông ta dừng lại một chút ở Người Kể Chuyện, như một lời nhắc nhở rằng không nên gieo rắc quá nhiều hoang mang, nhưng cũng không thể phủ nhận sự thật.
Tiếng bước chân của đội vệ binh dần xa, nhưng nỗi lo lắng trong lòng người dân Tụ Linh Các thì không hề vơi bớt. Lục Trường Sinh quan sát đội tuần tra khuất dạng trong màn đêm, rồi nhìn lại những gương mặt lo lắng, sợ hãi trong quán. Hắn cảm nhận rõ ràng sự bất an đang lan tỏa, như một bệnh dịch vô hình, gặm nhấm sự bình yên của Phong Lâm Trấn. Mối đe dọa từ Hồ Tam không chỉ là những tin đồn xa xôi, mà đã trở thành một hiện thực đáng sợ, gõ cửa từng nhà, đe dọa từng sinh mạng.
Hắn khẽ thở dài, một hơi thở rất nhẹ, gần như không thể nghe thấy. “An Bình Thôn... có bình an không?” Hắn tự hỏi trong lòng, một câu hỏi không lời đáp, nhưng lại mang theo biết bao trăn trở. Đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, nhưng nó không có nghĩa là hắn sẽ đứng yên nhìn những người thân yêu, những người dân vô tội bị tàn sát. Con đường tu hành của hắn là con đường thuận theo tự nhiên, tìm kiếm chân lý, nhưng chân lý ấy không thể là sự thờ ơ trước nỗi đau của nhân thế.
Lục Trường Sinh đứng dậy. Hắn không nói một lời nào với Uẩn Nương hay Người Kể Chuyện, chỉ khẽ gật đầu chào, rồi bước ra khỏi Tụ Linh Các. Để lại sau lưng những tiếng xì xào, những câu chuyện dang dở, và cả ánh sáng lung linh nhưng không đủ ấm áp của những chiếc đèn lồng, hắn hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch của Phong Lâm Trấn. Gió đêm se lạnh thổi qua, cuốn theo mùi bụi đường và mùi lá khô, nhưng lại không thể xua đi cái cảm giác lo lắng đang len lỏi trong lòng Lục Trường Sinh.
Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí hắn. Bản tâm của hắn là sự kiên định, sự thấu hiểu vạn vật, và một trái tim từ bi. Giờ đây, bản tâm ấy đang thúc giục hắn hành động. Con đường của hắn, tuy không phải là con đường xưng bá hay thống trị, nhưng cũng không thể là con đường trốn tránh trách nhiệm. Mối đe dọa từ Hồ Tam, với sự tàn bạo và việc chúng bắt đi cả trẻ con, đã vượt qua giới hạn mà Lục Trường Sinh có thể chấp nhận. Hắn biết, đã đến lúc hắn phải cân nhắc lại con đường của mình, không phải để thay đổi đạo tâm, mà là để khẳng định nó.
Đêm tối bao trùm Phong Lâm Trấn, và bóng đêm ấy cũng đang dần bao phủ An Bình Thôn thân yêu của hắn. Lục Trường Sinh ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, ánh mắt trầm tư. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tìm hiểu rõ ràng về Hồ Tam, về những mối nguy hiểm đang rình rập, và nếu cần, hắn sẽ dùng "đạo" của mình, cái "đạo" của kẻ phàm nhân, để bảo vệ những gì mình trân quý.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.