Cửu thiên linh giới - Chương 20: Lời Tiên Tri Giữa Chốn Phàm Trần: Đạo Tâm Bất Động
Bóng chiều tà đã ngả, nhuộm vàng con đường lát đá của Phong Lâm Trấn, nhưng Lục Trường Sinh và Tiểu Thú Cưng vẫn thong dong bước đi, hòa mình vào dòng người tấp nập. Sự ồn ào của thế gian, những ánh mắt kiêu căng, những lời lẽ khoa trương của giới tu hành thượng lưu đều không thể lay chuyển tâm trạng của hắn. Đạo tâm của Lục Trường Sinh vẫn tĩnh lặng như cổ giếng không đáy, phản chiếu vạn vật mà không bị vạn vật làm vẩn đục. Hắn hiểu rằng, sự phô trương hào nhoáng bên ngoài chỉ là lớp vỏ bọc, còn bản chất của tu hành nằm ở sự kiên định nội tại, ở con đường mà mỗi người tự mình khai phá.
Đêm Phong Lâm Trấn không kém phần náo nhiệt, nhưng mang một vẻ đẹp huyền ảo hơn. Những chiếc đèn lồng đủ màu sắc giăng mắc khắp các con phố, đổ bóng lung linh xuống mặt đường. Tiếng nhạc cụ từ các tửu lầu vọng ra, hòa cùng tiếng người cười nói, tiếng bước chân vội vã. Lục Trường Sinh tìm về quán trọ đơn sơ của mình, thắp một ngọn đèn dầu mờ ảo. Hắn ngồi xuống chiếc giường gỗ thô mộc, tay vuốt ve bộ lông mềm mại của Tiểu Thú Cưng đang cuộn tròn bên cạnh. Trong ánh sáng leo lét, hắn tĩnh tọa, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Linh khí xung quanh, dù hỗn tạp hơn An Bình Thôn gấp bội, vẫn được Tàn Pháp Cổ Đạo lặng lẽ thu nạp, tinh luyện, rồi dung nhập vào thân thể hắn, củng cố từng tấc kinh mạch, từng tế bào. Hắn không cảm nhận được sự tăng trưởng bùng nổ của linh lực, nhưng cảm nhận rõ rệt sự vững chắc, bền bỉ của cơ thể, sự thanh tịnh của đạo tâm. Mỗi lần vận công, hắn lại thêm một phần thấu hiểu bản chất của vạn vật, thêm một phần kiên định với con đường đã chọn. Đến khi trời tờ mờ sáng, linh khí trong phòng dường như đã trở nên trong lành hơn, Lục Trường Sinh mới từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn trầm tĩnh như thường lệ, không một gợn sóng. Hắn biết, hôm nay sẽ là một ngày mới, với những trải nghiệm mới, và hắn đã sẵn sàng đối mặt.
Sáng sớm hôm sau, Phong Lâm Trấn đã thức giấc trong làn sương mỏng giăng mắc, mang theo hơi lạnh se se. Khi mặt trời dần nhô cao khỏi dãy núi xa xăm, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng đỉnh các mái ngói cổ kính, sương mù tan dần, để lộ ra một Phong Lâm Trấn náo nhiệt và sôi động đến lạ thường. Lục Trường Sinh cùng Tiểu Thú Cưng rời quán trọ, bước ra con phố chính dẫn đến chợ. Nơi đây không phải Vạn Tượng Thành như những đô thị lớn, mà là một phiên chợ sầm uất mang tên "Vạn Tượng Hội", phản ánh sự đa dạng của các nền văn hóa, các tầng lớp tu sĩ và phàm nhân tụ hội.
Kiến trúc nơi đây hỗn tạp một cách thú vị. Những gian hàng bằng gỗ sồi cổ kính xen lẫn những túp lều tạm bợ dựng bằng vải bạt, những cửa tiệm xây bằng đá vững chãi lại đứng cạnh những quầy hàng tre nứa đơn sơ. Các phong cách kiến trúc đan xen, tạo nên một bức tranh thị trấn vừa cổ điển vừa có nét phóng khoáng. Trên những con đường lát đá, người qua lại như mắc cửi. Từ những phàm nhân ăn mặc vải thô, gánh gồng hàng hóa nặng trĩu, đến những tu sĩ trẻ tuổi khoác trên mình đạo bào tinh xảo, khí tức linh lực ẩn hiện, tất cả đều hòa vào dòng chảy hối hả của buổi chợ sớm.
Tiếng rao hàng vang lên khắp nơi, đủ mọi âm điệu, từ tiếng mời chào ngọt ngào của cô gái bán hoa quả, đến tiếng hô to của những người bán linh dược, pháp khí thô sơ. Tiếng mặc cả, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng pháp khí va chạm lanh canh, thậm chí cả tiếng nhạc từ một quán rượu vẫn còn mở cửa từ đêm qua, tất cả tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của cuộc sống nơi phàm trần và tu hành giao thoa. Mùi hương cũng là một sự pha trộn phong phú: mùi thức ăn nóng hổi từ các quán ăn ven đường, mùi gia vị nồng nàn, mùi thảo dược thoang thoảng từ các tiệm thuốc, mùi kim loại từ lò rèn, mùi vải vóc mới, và cả mùi bụi bặm đặc trưng của một phiên chợ đông đúc. Bầu không khí nhộn nhịp, sôi động, tràn đầy năng lượng, như một luồng sinh khí mới được thổi vào sau một đêm dài. Linh khí tại đây, dù không tinh khiết bằng những nơi tu luyện chuyên biệt, nhưng cũng khá dồi dào, bị ảnh hưởng bởi sự ra vào của vô số tu sĩ mang theo linh lực từ khắp nơi. Ánh sáng mặt trời ban mai rực rỡ chiếu rọi, làm lấp lánh những món đồ được bày bán, khiến cảnh chợ thêm phần sống động.
Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, đôi mắt trầm tư quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn không có vẻ vội vã tìm kiếm thứ gì, chỉ đơn thuần là chiêm nghiệm sự khác biệt giữa An Bình Thôn bình dị và thế giới bên ngoài đầy màu sắc này. Tiểu Thú Cưng, với bộ lông trắng muốt và đôi mắt to tròn, tò mò ngó nghiêng khắp nơi, đôi khi nó lại khẽ kêu "Meo meo!" khi thấy một món đồ lạ mắt hay một người qua đường thân thiện.
Đột nhiên, từ một góc chợ, một giọng nói lanh lảnh, pha chút khàn khàn vang lên, thu hút sự chú ý của Lục Trường Sinh. "Tin ta đi, cơ duyên của ngươi sắp đến rồi! Chỉ cần dâng chút lòng thành, ta sẽ giúp ngươi hóa giải tai ương, tài lộc đầy nhà!"
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy một Giả Đạo Sĩ. Người này mặc một bộ đạo bào cũ nát, râu ria lởm chởm, vẻ mặt gian xảo, đang vung vẩy mấy lá bùa vàng ố trước mặt một đám đông nhỏ đang hiếu kỳ. Ánh mắt hắn đảo liên tục, cố gắng tìm kiếm con mồi tiếp theo. Giả Đạo Sĩ này dường như đã quá quen thuộc với những mánh khóe lừa đảo, lời lẽ của hắn tuy hoa mỹ nhưng lại ẩn chứa sự tham lam rõ ràng. Lục Trường Sinh chỉ khẽ lắc đầu. Trong thế giới tu hành rộng lớn này, những kẻ lừa đảo như vậy không hiếm, chúng lợi dụng sự mê tín và khát vọng cơ duyên của phàm nhân và tu sĩ cấp thấp để kiếm chác. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ đi qua, không muốn dây dưa vào những chuyện thị phi vô nghĩa. Con đường của hắn là con đường của bản tâm, không phải những lời hứa hão huyền.
Khi đi ngang qua một quầy hàng bán linh dược thô, Lục Trường Sinh chợt cảm thấy một ánh mắt sắc lạnh quét qua mình. Hắn quay sang, bắt gặp một thanh niên tu sĩ ăn mặc y phục tinh xảo, đứng thẳng tắp, khí tức linh lực dồi dào toát ra từ mỗi cử chỉ. Đó là Dương Tuấn, một tu sĩ trẻ tuổi có xuất thân hiển hách, khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt lại mang vẻ tự phụ và khinh thường rõ rệt. Hắn ta liếc nhìn Lục Trường Sinh từ đầu đến chân, đặc biệt dừng lại ở bộ đạo bào vải thô giản dị của hắn, rồi khẽ hừ lạnh một tiếng.
"Hừm, phàm nhân mà cũng dám trà trộn vào nơi này sao? Đúng là ô uế linh khí." Giọng nói của Dương Tuấn vang lên không quá lớn, nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy, và đủ để thể hiện sự coi thường sâu sắc. Trong mắt hắn, Lục Trường Sinh, với vẻ ngoài bình thường, không một chút linh lực biểu hiện rõ ràng, chỉ là một kẻ phàm tục tầm thường, không xứng đáng xuất hiện ở một nơi có linh khí dồi dào như Phong Lâm Trấn.
Tiểu Thú Cưng, vốn nhạy cảm với ác ý, khẽ gầm gừ một tiếng trong cổ họng, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào Dương Tuấn, bộ lông trắng muốt hơi dựng đứng. Nó dường như muốn bảo vệ chủ nhân của mình khỏi ánh mắt khinh miệt kia.
Tuy nhiên, Lục Trường Sinh vẫn giữ thái độ bình thản. Hắn không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào, không giận dữ, không khó chịu, cũng không biện minh. Đôi mắt trầm tư của hắn chỉ lướt qua Dương Tuấn một cách nhẹ nhàng, như thể đang nhìn một bóng cây ven đường, không hơn không kém. Hắn hiểu rằng, sự khinh thường của Dương Tuấn xuất phát từ sự nông cạn của hắn ta, từ việc hắn ta chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài và sức mạnh tức thời mà không thể nhìn thấu được bản chất bên trong. Đối với Lục Trường Sinh, những lời lẽ như vậy chỉ là gió thoảng mây bay, không thể lay chuyển đạo tâm vững như bàn thạch của hắn. Hắn đã trải qua quá nhiều sự khinh miệt từ khi còn ở An Bình Thôn, nên những điều này không còn ảnh hưởng đến hắn nữa. Con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo đã dạy hắn cách đối mặt với thế sự một cách tĩnh tại, không bị ngoại vật làm nhiễu loạn. Hắn không cần phải chứng tỏ bản thân với những kẻ như Dương Tuấn. Hắn chỉ cần kiên định bước đi trên con đường của riêng mình. Sau một thoáng, Lục Trường Sinh nhẹ nhàng quay đầu, tiếp tục bước đi, để lại Dương Tuấn đứng đó với vẻ mặt ngạo mạn và bất ngờ trước sự thờ ơ của hắn. Tiểu Thú Cưng cũng thôi gầm gừ, ngoan ngoãn theo sát gót chân chủ nhân.
Giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, chiếu rọi những tia nắng vàng rực xuống Phong Lâm Trấn, Lục Trường Sinh tìm đến một quán trà nổi tiếng trong trấn, có tên là Tụ Linh Các. Khác với sự ồn ào hỗn tạp của phiên chợ Vạn Tượng Hội, Tụ Linh Các mang một vẻ đẹp trang nhã và thanh tịnh hơn nhiều.
Tụ Linh Các là một kiến trúc nhiều tầng, được xây dựng bằng gỗ đàn hương quý hiếm, trang trí tinh xảo với những họa tiết chạm khắc hình mây bay, chim hạc, và các loại linh thú. Cánh cửa gỗ lim mở ra, hé lộ một không gian rộng lớn với đại sảnh chung được bài trí tao nhã. Những bàn trà bằng gỗ mun bóng loáng được sắp xếp gọn gàng, giữa mỗi bàn là một bình hoa tươi tắn. Xung quanh đại sảnh là những phòng riêng nhỏ hơn, được ngăn cách bằng vách gỗ chạm trổ tinh xảo, mang đến sự riêng tư cho khách. Nghe nói, trên tầng cao nhất của Tụ Linh Các còn có những phòng VIP được bố trí pháp trận tụ linh, giúp linh khí trở nên tinh thuần hơn, thích hợp cho tu sĩ tĩnh tâm tu luyện hoặc đàm đạo.
Âm thanh bên trong Tụ Linh Các không hề hỗn loạn mà khá hài hòa. Tiếng người nói chuyện thì thầm, tiếng chén đĩa sứ chạm vào nhau khe khẽ, tiếng nhạc cụ cổ truyền được tấu lên nhẹ nhàng từ một góc phòng, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái. Mùi hương ở đây cũng dễ chịu hơn hẳn chợ. Mùi trà thơm thoang thoảng, mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, đôi khi xen lẫn mùi thức ăn nhẹ nhàng từ bếp, tạo nên một sự hòa quyện tinh tế. Tuy nhiên, vẫn có thể cảm nhận được một chút mùi mồ hôi và bụi đường từ những tu sĩ vừa trải qua hành trình dài. Bầu không khí vẫn nhộn nhịp một cách thanh lịch, sôi động bởi những cuộc trò chuyện về tu hành, về thế sự, nhưng không hề ồn ào. Linh khí trong Tụ Linh Các khá tốt, được duy trì bởi một pháp trận tụ linh nhỏ đặt ở trung tâm, giúp không gian luôn trong lành và có chút mát mẻ. Ánh sáng ấm cúng từ những chiếc đèn lồng lụa treo khắp nơi và ánh nắng xuyên qua những ô cửa sổ chạm giấy, tạo nên một không gian mời gọi.
Lục Trường Sinh bước vào, chọn một góc khuất yên tĩnh gần cửa sổ, nơi có thể vừa quan sát phố phường vừa giữ được sự riêng tư. Hắn ngồi xuống, đặt Tiểu Thú Cưng xuống bên cạnh, gọi một ấm trà Long Tỉnh thượng hạng và một vài đĩa điểm tâm chay thanh đạm. Hắn không vội vàng thưởng thức, mà chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, để hương vị lan tỏa trong khoang miệng, rồi lắng nghe những câu chuyện phiếm từ những tu sĩ xung quanh.
Đó là những câu chuyện về những cơ duyên bất ngờ trong Mê Vụ Sâm Lâm, về những loài linh thảo quý hiếm vừa xuất hiện, về những cuộc giao tranh giữa các tiểu môn phái, và đặc biệt là những tin đồn về "linh khí đang biến động" và "cổ di tích thức tỉnh" ở những vùng đất xa xôi. Một vài tu sĩ trẻ tuổi đang xôn xao bàn tán về một di tích cổ mới được phát hiện ở biên giới Lục Vực, nơi ẩn chứa những bí mật và bảo vật vô giá.
"Nghe nói, linh khí dạo này thật sự có biến động lớn, không ít nơi linh mạch khô cạn, nhưng cũng có nơi linh khí bỗng dưng bùng phát, kéo theo vô số linh thú và dị tượng," một tu sĩ trẻ tuổi với khuôn mặt hớn hở nói.
"Đúng vậy, còn có tin đồn về một vài cổ di tích đã ngủ yên hàng ngàn năm nay bỗng dưng có dấu hiệu thức tỉnh. Chẳng phải mấy ngày trước, ở Mê Vụ Sâm Lâm cũng có dị quang xuất hiện sao? Không biết có phải là có bảo vật ra đời hay không," một tu sĩ khác tiếp lời, ánh mắt đầy vẻ tham lam và mong chờ.
Ông Chủ Quán Trọ, một lão nhân béo tốt với khuôn mặt phúc hậu, đang lau bàn bằng chiếc khăn sạch sẽ, khi thấy Lục Trường Sinh gọi thêm trà, ông ta khẽ mỉm cười thân thiện. "Khách quan, trà ngon điểm tâm nóng hổi đây. Nghe nói dạo này Mê Vụ Sâm Lâm có nhiều biến động, không ít tu sĩ trẻ liều lĩnh vào trong tìm cơ duyên. Mấy vị khách quen của lão đây cũng vừa kể, có một con yêu thú cổ xưa dường như đã thức giấc."
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, không nói gì, nhưng tâm trí hắn lại ghi nhớ từng lời. Những thông tin này không xa lạ, hắn đã nghe Lý Thôn Trưởng và Chủ Tiệm Linh Dược nhắc đến. Giờ đây, khi nghe từ nhiều nguồn khác nhau, hắn càng nhận ra rằng đại thế quả thực đang biến động. Những lời tiên đoán từ xa xưa về một kỷ nguyên mới của hỗn loạn và cơ duyên có vẻ như đang dần trở thành hiện thực. Hắn không cảm thấy lo lắng hay sợ hãi, chỉ đơn thuần là quan sát và chiêm nghiệm. Con đường của hắn là vững chắc đạo tâm, không chạy theo những phù phiếm bên ngoài, nhưng cũng không thể hoàn toàn thờ ơ với sự biến chuyển của thế giới.
Khi Lục Trường Sinh đang trầm tư, một bóng người lảo đảo tiến vào Tụ Linh Các. Đó là một lão nhân, râu tóc bù xù, quần áo rách rưới, trông như một kẻ ăn mày. Tuy nhiên, đôi mắt của lão lại vô cùng sâu thẳm, như chứa đựng cả tinh không vạn trượng, lấp lánh những tia sáng kỳ dị. Lão không gọi trà, không gọi điểm tâm, chỉ lẳng lặng tìm một chiếc bàn trống bên cạnh Lục Trường Sinh, rồi ngồi phịch xuống, đặt cây quẻ bói cũ kỹ xuống bàn. Đó chính là Thiên Cơ Lão Nhân.
Thiên Cơ Lão Nhân không nhìn ai, chỉ khẽ nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra, đôi mắt sâu thẳm đột nhiên dừng lại ở Lục Trường Sinh. Lão nheo mắt nhìn hắn một lúc lâu, rồi bắt đầu lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo một sự huyền bí khó tả, như thể đang nói với chính mình, nhưng từng lời lại vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh.
"Đạo tâm vững như bàn thạch, linh lực ẩn sâu không lộ. Khí vận xoay chuyển, phàm nhân đạp thiên. Một bước ngàn dặm, vạn kiếp khó lường..." Lão nhân khẽ phẩy tay, những lá quẻ trên bàn tự động xáo trộn, rồi dừng lại ở một hình thái kỳ dị. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng đạo lý thì có thể nói."
Tiểu Thú Cưng, vốn đang lim dim ngủ gật, bỗng nhiên mở bừng mắt, nhìn chằm chằm vào Thiên Cơ Lão Nhân, đôi tai nhỏ vểnh lên, như thể nó hiểu được những lời nói bí ẩn kia.
Lục Trường Sinh khẽ nhướng mày. Hắn không cắt ngang, cũng không hỏi han. Hắn chỉ im lặng lắng nghe, để mặc những lời tiên tri kia thấm vào tâm trí, vào đạo tâm của hắn. Những lời nói của Thiên Cơ Lão Nhân, dù khó hiểu, nhưng lại chứa đựng một sức nặng kỳ lạ, như thể đang vén màn một phần tương lai. "Phàm nhân đạp thiên" – đó là một lời nói đầy ẩn ý, ám chỉ rằng con đường của hắn, dù chậm rãi, dù bị khinh thường, lại có thể dẫn đến một cảnh giới mà ngay cả những tu sĩ có thiên phú nghịch thiên cũng khó mà đạt tới. "Một bước ngàn dặm, vạn kiếp khó lường" – đó là một lời cảnh báo, hay một lời tiên tri về những thử thách, những cơ duyên mà hắn sẽ phải đối mặt.
Hắn nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu vị ngọt thanh. Hắn không cần lời giải thích, không cần sự xác nhận. Hắn biết rằng, con đường tu hành là con đường của sự tự lĩnh hội, của sự kiên định vào bản thân. Thiên cơ có thể bất khả lộ, nhưng đạo lý thì luôn hiển hiện trong vạn vật, chỉ cần tâm người đủ tĩnh, đủ sáng để nhận ra. Lục Trường Sinh đã chọn con đường của riêng mình, không chạy theo tốc độ hay sức mạnh tức thời, mà chú trọng vào việc củng cố đạo tâm, vào sự vững chắc nội tại. Những lời của Thiên Cơ Lão Nhân càng khiến hắn tin tưởng hơn vào lựa chọn ấy. Dù cho đại thế có biến động đến đâu, dù cho có bao nhiêu tai ương hay cơ duyên xuất hiện, hắn vẫn sẽ giữ vững bản tâm, bước đi trên con đường mà hắn tin tưởng, không hề dao động. Con đường của hắn, cũng chưa hề kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.