Cửu thiên linh giới - Chương 19: Phong Lâm Trấn: Đạo Tâm Chi Cảnh
Con đường mòn dẫn ra khỏi An Bình Thôn uốn lượn giữa những cánh đồng xanh ngát, rồi dần chìm vào bóng tối thăm thẳm của Mê Vụ Sâm Lâm. Lục Trường Sinh, với dáng người thanh tú nhưng ẩn chứa ý chí kiên cường, từng bước chân vững chãi tiến vào. Sương mù vẫn giăng mắc dày đặc, không khác gì tấm màn lụa trắng khổng lồ do trời đất giăng mắc, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt của bình minh, khiến cảnh vật xung quanh trở nên mờ ảo, huyền hoặc. Hắn cảm nhận được cái lạnh ẩm ướt thấm vào da thịt, mang theo mùi của đất mục, của rêu phong và lá cây mục nát. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo tiếng lá cây xào xạc như lời thì thầm của ngàn vạn linh hồn cổ thụ, hay tiếng chim rừng rít lên quái dị từ một góc khuất nào đó, càng khiến không gian thêm phần tĩnh mịch và bí ẩn.
Tiểu Thú Cưng, với bộ lông trắng muốt như tuyết, nhảy nhót bên cạnh Lục Trường Sinh, đôi mắt to tròn liên tục đảo quanh, tò mò và cảnh giác. Nó thỉnh thoảng lại khẽ "meo meo" một tiếng, nhỏ đến mức chỉ Lục Trường Sinh mới có thể nghe thấy, như một lời cảnh báo tinh tế về một chuyển động mơ hồ trong lớp sương dày. Lục Trường Sinh nhẹ nhàng vuốt ve đầu Tiểu Thú Cưng, ánh mắt vẫn trầm tĩnh, không hề nao núng trước sự u ám và tiềm ẩn nguy hiểm của khu rừng. Hắn đã quen với sự tĩnh mịch, nhưng sự tĩnh mịch của Mê Vụ Sâm Lâm lại mang một sắc thái hoàn toàn khác với sự yên bình của An Bình Thôn.
"Linh khí nơi đây... quả nhiên khác biệt." Hắn thầm thì trong tâm trí, không cần mở miệng. "Dồi dào hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng cũng hỗn tạp hơn, như một dòng sông cuồn cuộn không ngừng nghỉ. Ở An Bình Thôn, linh khí tựa như làn sương mỏng, dễ dàng nắm bắt. Còn nơi đây, nó như một dòng thác, đòi hỏi người tu hành phải có đủ khả năng để điều hòa, để không bị dòng chảy đó cuốn trôi."
Lục Trường Sinh bước đi, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động quá lớn trên thảm lá khô ẩm ướt. Hắn không vội vàng, không hấp tấp. Đây là lần đầu tiên hắn rời xa An Bình Thôn, bước vào một thế giới rộng lớn hơn, và hắn muốn cảm nhận từng hơi thở của nó. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể, không phải để hấp thu linh khí ào ạt, mà là để điều hòa bản thân, để cảm nhận sự thay đổi của linh khí xung quanh và duy trì sự tĩnh lặng trong tâm hồn. Từng tế bào trong cơ thể hắn dường như đang hòa nhịp với nhịp đập của khu rừng, không chống đối, không cưỡng cầu, chỉ đơn thuần là cảm nhận và thích nghi. Đó là bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo – không chạy theo sức mạnh, mà là tìm kiếm sự cân bằng, sự vững chắc từ nội tại.
Sương mù lượn lờ như những dải lụa, đôi khi hé lộ một thân cây cổ thụ khổng lồ, rêu xanh phủ kín, cành lá vươn cao như những cánh tay xương xẩu chạm tới bầu trời. Có những thân cây lớn đến mức Lục Trường Sinh phải ngửa cổ nhìn lên, cảm nhận được sự hùng vĩ và uy nghi của thiên nhiên. Bên dưới, những dây leo chằng chịt, những thảm thực vật dày đặc tạo thành một mê cung xanh thẫm, che giấu vô số bí mật. Hắn biết, trong khu rừng này ẩn chứa nhiều loại yêu thú, từ những con thú nhỏ bé chỉ có thể gây phiền nhiễu, đến những yêu quái mạnh mẽ có thể đe dọa đến tính mạng của tu sĩ. Nhưng hắn không sợ hãi. Nỗi sợ hãi là một thứ cảm xúc có thể làm lay động đạo tâm, và Lục Trường Sinh đã dành nhiều năm để rèn luyện, để đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm.
Tiểu Thú Cưng đột nhiên dừng lại, đôi tai nhỏ vểnh lên, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào một bụi cây rậm rạp phía trước. Một tiếng gầm gừ khẽ khàng, xen lẫn tiếng cào cấu trên thân cây khô, vọng ra. Lục Trường Sinh cũng dừng lại, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn một chút, nhưng cơ thể vẫn hoàn toàn thả lỏng. Hắn không hề rút ra bất kỳ pháp khí nào. Hắn chỉ đơn thuần cảm nhận, phân tích. Đây là bài học đầu tiên mà thế giới bên ngoài dành cho hắn – những mối nguy hiểm không báo trước, những sinh linh mang theo bản năng nguyên thủy.
Một con sói rừng với bộ lông xám tro, đôi mắt xanh biếc như ngọn lửa ma trơi, từ từ bước ra từ bụi cây. Nó không phải là yêu thú cấp cao, nhưng cũng đủ để một phàm nhân bình thường phải khiếp sợ. Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, ánh mắt không hề rời khỏi con sói, cũng không hề tỏ ra hung hăng hay sợ hãi. Hắn không muốn gây chiến, nhưng cũng không lùi bước. Hắn hiểu rằng, trong thế giới tự nhiên, sự yếu đuối sẽ bị nuốt chửng.
Con sói rừng nhe răng, lộ ra hàm răng sắc nhọn, gầm gừ thêm một tiếng, tiếng gầm mang theo sự cảnh cáo và một chút thử thách. Tiểu Thú Cưng khẽ rụt người lại một chút, nhưng vẫn đứng vững bên cạnh chủ nhân. Lục Trường Sinh nhẹ nhàng thở ra một hơi, linh khí trong cơ thể vận chuyển chậm rãi, không hề bùng nổ, chỉ đơn thuần là ổn định chính mình. Hắn không cần thần thông hay pháp thuật phức tạp. Đạo tâm kiên cố của hắn, chính là lá chắn vững chắc nhất.
Sau một vài giây căng thẳng, con sói rừng dường như cảm nhận được sự bình tĩnh đến lạ thường từ con người này. Nó không hề cảm thấy được ý đồ tấn công, cũng không cảm thấy sự sợ hãi. Nó chỉ cảm nhận được một sự tồn tại tĩnh lặng, vững vàng, như một khối đá ngàn năm giữa dòng thác. Sau một hồi cân nhắc, con sói cuối cùng cụp đuôi, gầm gừ nhỏ hơn một tiếng, rồi quay lưng biến mất vào trong màn sương dày đặc, để lại sự tĩnh lặng ban đầu.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, môi mỉm cười nhẹ. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Hắn thì thầm, rồi tiếp tục bước đi. Khoảnh khắc đối đầu với con sói rừng không hề làm dao động đạo tâm hắn, trái lại, nó càng củng cố niềm tin của hắn vào con đường mình đã chọn. Con đường của sự kiên định, của sự hòa hợp, không phải là con đường của chinh phục và chiến đấu vô nghĩa. Hành trình của hắn, chính là hành trình chiêm nghiệm và trưởng thành nội tâm.
Càng đi sâu vào Mê Vụ Sâm Lâm, linh khí càng trở nên dồi dào, đôi khi nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lượn lờ như những dải lụa màu xanh nhạt giữa không trung. Lục Trường Sinh không cố gắng hấp thu chúng một cách tham lam. Hắn chỉ đơn thuần để chúng lướt qua mình, cảm nhận sự sống động của chúng, rồi điều hòa linh khí trong cơ thể mình cho hài hòa. Đây không phải là sự yếu kém, mà là một loại sức mạnh khác – sức mạnh của sự tự chủ, của sự dung hòa, không bị ngoại vật chi phối. Hắn nhận ra sự tĩnh lặng và vững chắc trong đạo tâm mình, dù không có đột phá tu vi rõ rệt, nhưng cảm giác kết nối với tự nhiên và sự bình an nội tại sâu sắc hơn. Đó là điều mà Tàn Pháp Cổ Đạo mang lại, một con đường chậm rãi nhưng chắc chắn, khác hẳn với những công pháp tu luyện cấp tốc mà hắn từng nghe kể.
***
Sau ba ngày đêm xuyên qua Mê Vụ Sâm Lâm, Lục Trường Sinh và Tiểu Thú Cưng cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng rực rỡ hơn phía trước, báo hiệu sự kết thúc của khu rừng. Tiếng chim hót líu lo, tiếng gió xào xạc trong những tán lá xanh non, và cuối cùng là tiếng vọng xa xăm của sự sống – tiếng người nói chuyện, tiếng ngựa hí, tiếng chuông cửa – tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hoàn toàn khác biệt so với sự tĩnh mịch của rừng sâu.
Họ bước ra khỏi khu rừng, đón chào là một con đường đất rộng hơn, dẫn thẳng đến một thị trấn nhỏ. Phong Lâm Trấn. Tên trấn gợi lên hình ảnh của những cánh rừng phong thơ mộng, và quả thật, phía xa xa, những rặng cây lá đỏ đã bắt đầu ngả màu, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp dưới ánh nắng trưa vàng óng.
Phong Lâm Trấn hiện ra trước mắt Lục Trường Sinh như một thế giới hoàn toàn khác biệt. Những ngôi nhà được xây dựng bằng gỗ và đá, với mái ngói xám cổ kính, san sát nhau. Khác với vẻ đơn sơ của An Bình Thôn, Phong Lâm Trấn nhộn nhịp và sầm uất hơn nhiều. Tiếng rao hàng của những người bán rong vang vọng khắp nơi, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi rượu nồng nàn từ các tửu quán, mùi gỗ ẩm và đất trộn lẫn, tạo nên một bầu không khí vừa bụi bặm, vừa ấm cúng.
Lục Trường Sinh hơi ngạc nhiên trước sự ồn ào và tấp nập này. Đã bao năm rồi hắn chưa từng thấy một cảnh tượng như vậy. Từ bé đến lớn, An Bình Thôn là cả thế giới của hắn, một thế giới nhỏ bé, yên bình, ít biến động. Giờ đây, đứng giữa dòng người qua lại như mắc cửi, hắn cảm thấy mình như một người lữ khách từ một thời đại khác. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng trong đạo tâm hắn không hề bị lay chuyển. Hắn vẫn là hắn, chỉ là đang quan sát, đang cảm nhận một thế giới mới.
Tiểu Thú Cưng, vốn đã quen với sự yên tĩnh, giờ đây cũng tỏ ra vô cùng tò mò. Nó liên tục ngó nghiêng, đôi tai nhỏ vểnh lên nghe ngóng, đôi mắt tròn xoe sáng lên vì thích thú. Thỉnh thoảng, nó lại khẽ "meo meo" một tiếng đáng yêu, như muốn hỏi chủ nhân về những điều kỳ lạ xung quanh. Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, cúi xuống vuốt ve nó.
Họ đi dọc theo con phố chính, tìm kiếm một quán trọ để nghỉ chân. Không mất nhiều thời gian, Lục Trường Sinh đã tìm thấy một quán trọ nhỏ với tấm biển hiệu cũ kỹ khắc chữ "Phúc Lai Khách Điếm". Quán trọ trông có vẻ sạch sẽ và ấm cúng. Hắn bước vào, một mùi hương của gỗ cũ, của trà nóng và một chút mùi hương liệu thoang thoảng xộc vào mũi.
Một người đàn ông thân hình béo tốt, khuôn mặt phúc hậu, đang dùng chiếc khăn vải lau bàn, ngẩng đầu lên khi thấy Lục Trường Sinh. Đó chính là Ông Chủ Quán Trọ. Hắn có vẻ ngoài hiếu khách và nụ cười luôn thường trực trên môi.
"Khách quan, muốn dùng gì đây ạ?" Ông Chủ Quán Trọ cất tiếng hỏi, giọng nói ấm áp và vang dội. Ánh mắt hắn lướt qua trang phục giản dị của Lục Trường Sinh, rồi dừng lại ở Tiểu Thú Cưng đang núp sau chân hắn, không khỏi mỉm cười.
Lục Trường Sinh khẽ chắp tay, cúi đầu chào. "Ta muốn thuê một phòng trọ, tiện thể hỏi thăm vài điều về Phong Lâm Trấn." Giọng hắn từ tốn, chậm rãi, mang theo một sự điềm tĩnh lạ thường.
Ông Chủ Quán Trọ lập tức đặt khăn xuống, nhiệt tình đáp lời: "Ôi chao, khách quan là lần đầu đến Phong Lâm Trấn phải không? Trấn này tuy nhỏ bé, nhưng là cửa ngõ quan trọng để đi vào Mê Vụ Sâm Lâm đó. Khách tu sĩ ra vào tấp nập, kẻ săn yêu thú, người tìm linh dược, đều phải qua đây. Có vẻ khách quan từ nơi xa đến nhỉ? Trang phục của ngài có chút khác biệt so với người trong vùng."
Lục Trường Sinh gật đầu xác nh��n. "Đúng vậy, ta từ nơi xa đến, muốn tìm hiểu thế sự, cũng là để bước chân vào con đường tu hành." Hắn không giấu giếm mục đích của mình, bởi giấu giếm chỉ làm phức tạp thêm vấn đề. Hắn cũng không kể rõ về Tàn Pháp Cổ Đạo, vì hắn biết, những điều ấy khó mà giải thích cho một người phàm tục như ông chủ quán trọ hiểu được.
Ông Chủ Quán Trọ "À" một tiếng, tỏ vẻ hiểu ra. "Vậy thì ngài đến đúng chỗ rồi. Ở Phong Lâm Trấn này, tuy không có tông môn lớn, nhưng tin tức về thế giới tu hành thì không thiếu. Linh khí dạo này biến động lắm, khách tu sĩ cũng nói nhiều về chuyện cổ di tích thức tỉnh ở phương Bắc. Ngài cứ yên tâm nghỉ ngơi, có gì muốn biết cứ hỏi lão phu. Một phòng thượng hạng, bao gồm trà nóng và điểm tâm sáng nhé?"
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Không cần thượng hạng, một phòng sạch sẽ là đủ rồi. Ta cũng không cần điểm tâm, chỉ cần nước ấm là được." Hắn không quá chú trọng vào vật chất, điều hắn cần là một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi và tiếp tục cảm nhận sự thay đổi của linh khí.
Ông Chủ Quán Trọ hơi ngạc nhiên trước sự giản dị của Lục Trường Sinh, nhưng vẫn tươi cười dẫn hắn lên lầu. "Được thôi, khách quan cứ tùy ý. Phòng số ba, sạch sẽ và có ánh sáng tốt. Cứ tự nhiên như ở nhà."
Lục Trường Sinh nhận chìa khóa, rồi cùng Tiểu Thú Cưng bước vào căn phòng nhỏ. Căn phòng không quá lớn, nhưng gọn gàng và sạch sẽ, có một chiếc giường gỗ đơn giản, một bàn trà và một cửa sổ nhìn ra con phố nhộn nhịp bên dưới. Hắn đặt hành lý xuống, rồi ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài. Ánh nắng trưa vàng ươm chiếu rọi, làm bừng sáng cả con phố. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cuộc sống phàm trần trộn lẫn với linh khí mỏng manh nhưng hiện hữu.
Đây chính là thế giới mà hắn sẽ khám phá. Một thế giới rộng lớn, phức tạp, và đầy những điều mới lạ. Lục Trường Sinh không khỏi cảm thấy một chút bỡ ngỡ, nhưng sự bỡ ngỡ đó nhanh chóng bị thay thế bởi sự tò mò và khao khát được chiêm nghiệm. Đạo tâm hắn không hề dao động, mà ngược lại, trở nên vững vàng hơn khi đối mặt với những điều chưa biết. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và đây mới chỉ là những bước đi đầu tiên.
***
Buổi chiều, ánh nắng vẫn còn vương vấn trên những mái ngói xám của Phong Lâm Trấn, nhưng đã dịu đi nhiều, mang theo một màu vàng cam ấm áp. Lục Trường Sinh quyết định dạo quanh phố để mua sắm một vài vật dụng cần thiết và để mắt đến những gì đang diễn ra ở thế giới bên ngoài An Bình Thôn. Tiểu Thú Cưng, sau một giấc ngủ ngắn, lại tràn đầy năng lượng, nhảy nhót bên cạnh hắn, đôi mắt tinh nghịch liên tục nhìn ngắm mọi thứ.
Con phố chính của Phong Lâm Trấn vào buổi chiều càng trở nên nhộn nhịp. Tiếng người cười nói, tiếng mặc cả, tiếng xe ngựa lăn bánh, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản hòa âm sống động. Các quầy hàng bày bán đủ loại vật phẩm, từ lương thực, y phục cho đến những món đồ trang sức lấp lánh và cả những loại linh dược thô sơ. Lục Trường Sinh điềm tĩnh quan sát, ánh mắt hắn lướt qua từng cửa hàng, từng gương mặt, cố gắng thu thập thông tin về cuộc sống và con người nơi đây.
Bỗng nhiên, một tiếng quát tháo lớn vang lên, phá vỡ bầu không khí yên bình của con phố. "Ngươi có biết ta là ai không? Dám làm bẩn giày của bổn công tử! Mau đền tiền!"
Lục Trường Sinh dừng bước, ánh mắt trầm tĩnh hướng về phía phát ra tiếng động. Một đám đông nhỏ đã tụ tập lại. Ở giữa đám đông, một gã công tử trẻ tuổi, thân hình mập mạp, ăn mặc lụa là gấm vóc, với những đường thêu kim tuyến lấp lánh, đang giận dữ quát mắng. Vẻ mặt hắn kiêu căng, ngạo mạn, đôi mắt hẹp dài đầy vẻ khinh thường. Đó chính là Tiểu Lang Quân, người có vẻ ngoài hống hách của kẻ có tiền, có quyền. Bên cạnh hắn là vài tên gia đinh mặc y phục chỉnh tề, đứng nghiêm trang như những bức tượng.
Trước mặt Tiểu Lang Quân là một Bán Hàng Rong già nua, quần áo cũ kỹ, tay vẫn run rẩy nắm chặt một chiếc xe đẩy chất đầy bánh trái. Ông lão không ngừng cúi đầu khom lưng, miệng lắp bắp xin lỗi: "Tiểu nhân xin lỗi, xin công tử tha cho. Bánh trái nặng quá, tiểu nhân không giữ vững được, lỡ tay làm bẩn giày của công tử, tiểu nhân xin thề là không cố ý..."
"Không cố ý?" Tiểu Lang Quân cười khẩy, liếc nhìn chiếc giày da bóng loáng của mình, nơi có một vết bẩn nhỏ màu trắng. "Ngươi nghĩ bổn công tử là kẻ dễ lừa sao? Một đôi giày này của ta đáng giá bằng cả gia sản của nhà ngươi đó! Mau, đền tiền! Không thì đừng trách bổn công tử không khách khí!" Hắn giơ tay, định tát vào mặt ông lão.
Người Bán Hàng Rong già nua sợ hãi đến tái mặt, vội vàng giơ tay che mặt, đôi chân loạng choạng suýt ngã. Đám đông xung quanh xì xào bàn tán, nhưng không ai dám ra mặt can thiệp, bởi lẽ ai cũng biết Tiểu Lang Quân này là con trai của một gia tộc lớn ở Phong Lâm Trấn, quyền thế ngút trời.
Lục Trường Sinh đứng cách đó không xa, im lặng quan sát. Ánh mắt hắn không có sự phẫn nộ hay căm ghét, chỉ có sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn đã từng chứng kiến Hồ Tam ức hiếp dân làng An Bình Thôn, nhưng sự ngang ngược của Tiểu Lang Quân lại mang một sắc thái khác – nó là sự hống hách đến từ quyền thế và sự coi thường tuyệt đối đối với những người thấp kém hơn. Hắn cảm nhận được sự chênh lệch quyền lực lớn đến mức nào giữa những người tu sĩ hay kẻ có tiền tài, địa vị với những phàm nhân thấp cổ bé họng.
Đúng lúc đó, từ phía cuối con phố, một cỗ xe ngựa xa hoa, được trang trí bằng những họa tiết tinh xảo và kéo bởi hai con linh mã trắng muốt, từ từ tiến đến. Tiếng vó ngựa lóc cóc vang lên đều đặn, thu hút mọi ánh nhìn. Khi cỗ xe đi ngang qua chỗ Tiểu Lang Quân đang gây sự, rèm cửa sổ bằng lụa mỏng khẽ bay lên, hé lộ một bóng hình kiều diễm.
Đó là một cô gái trẻ, xinh đẹp tựa tiên nữ giáng trần, khuôn mặt thanh tú nhưng lại mang một vẻ lạnh lùng, kiêu kỳ đến đáng sợ. Nàng mặc một bộ áo lụa màu xanh ngọc bích, thêu hoa văn tinh xảo, mỗi sợi chỉ đều lấp lánh ánh linh quang. Mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, cài trâm ngọc quý giá. Đôi mắt nàng lướt qua đám đông ồn ào một cách thờ ơ, không chút cảm xúc, như thể những chuyện phàm tục này không hề liên quan đến nàng. Đó chính là Tiểu Thư Cao Ngạo.
Nàng chỉ khẽ nhíu mày khi nghe thấy tiếng ồn ào của Tiểu Lang Quân, rồi lạnh lùng thốt ra một câu, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo sự xa cách: "Phiền phức." Sau đó, nàng lại kéo rèm xuống, cỗ xe tiếp tục lăn bánh, như thể không có chuyện gì xảy ra. Sự xuất hiện của nàng không làm gián đoạn Tiểu Lang Quân, nhưng lại khiến đám đông càng thêm im lặng, ai nấy đều thầm thì về xuất thân hiển hách của nàng.
Lục Trường Sinh khẽ nhếch môi. Sự lạnh lùng và kiêu kỳ của Tiểu Thư Cao Ngạo, dù không trực tiếp gây ra xung đột, nhưng lại thể hiện một thái độ coi thường sâu sắc hơn cả sự hống hách của Tiểu Lang Quân. Đó là sự khinh miệt đến từ địa vị, từ tu vi, từ sự tự cho mình là cao quý hơn hẳn phàm nhân. Hắn nhận ra, thế giới tu hành không chỉ có linh khí và thần thông, mà còn có những tầng lớp, những sự phân biệt rõ ràng.
Ngay sau đó, một kỵ sĩ cưỡi bạch mã tuấn tú, phi nhanh qua con phố. Con ngựa trắng như tuyết, bờm và đuôi dài thướt tha, mỗi bước chân đều mang theo sự uy phong. Kỵ sĩ trên lưng ngựa là một nam nhân tuấn tú, ăn mặc lụa là, tay cầm một cây quạt giấy tinh xảo, khẽ phẩy nhẹ. Vẻ mặt hắn phong lưu, hào sảng, đôi khi có chút khoe khoang, nhưng lại không hề khiến người khác cảm thấy khó chịu. Đó chính là Bạch Mã Công Tử.
Ánh mắt hắn lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở cỗ xe ngựa vừa đi khuất của Tiểu Thư Cao Ngạo, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý. Hắn không dừng lại, chỉ khẽ phẩy quạt, giọng nói vang vọng giữa con phố, mang theo sự tự tin và hào sảng: "Chuyện thiên hạ, cứ để ta lo!" Lời nói này không trực tiếp nhắm vào ai, nhưng lại như một tuyên bố, một lời khẳng định về địa vị và khả năng của hắn. Rồi hắn phóng ngựa đi nhanh, bóng dáng dần khuất sau những con phố.
Lục Trường Sinh vẫn đứng yên tại chỗ, không hề động đậy. Hắn chứng kiến toàn bộ màn kịch ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa này. Tiểu Lang Quân, Tiểu Thư Cao Ngạo, Bạch Mã Công Tử – ba hình mẫu khác nhau của giới tu hành, của tầng lớp thượng lưu. Một kẻ hống hách, một kẻ kiêu kỳ, một kẻ phong lưu. Mỗi người đều mang trong mình một loại khí chất, một loại đạo lý riêng, nhưng điểm chung là đều đứng ở một vị trí cao hơn hẳn những người bình thường.
Ánh mắt hắn lướt qua vẻ kiêu căng của Tiểu Lang Quân, sự lạnh lùng của Tiểu Thư Cao Ngạo, và vẻ phong lưu của Bạch Mã Công Tử, nhưng vẫn giữ được sự bình thản nội tại. Hắn không cảm thấy ghen tỵ hay phẫn nộ. Hắn chỉ đơn thuần là quan sát, ghi nhớ. Con đường của hắn là con đường của sự tĩnh lặng, của sự kiên định, không hề bị ảnh hưởng bởi những phù phiếm bên ngoài. Hắn biết, đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, không vì những lời phán xét hay những màn phô trương quyền lực mà dao động. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Lục Trường Sinh khẽ thở dài, rồi quay lưng rời đi. Hắn đã thấy đủ cho ngày hôm nay. Những cảnh tượng vừa rồi càng củng cố niềm tin của hắn vào con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Dù con đường đó có chậm chạp, có bị khinh thường, nhưng đó là con đường của riêng hắn, con đường mà hắn tin tưởng sẽ dẫn hắn đến sự tự tại chân chính. Bóng chiều tà đổ dài trên con phố, Lục Trường Sinh và Tiểu Thú Cưng hòa vào dòng người, biến mất trong ánh hoàng hôn rực rỡ, mang theo một đạo tâm kiên định, không chút lay chuyển.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.