Cửu thiên linh giới - Chương 18: Ly Biệt An Bình: Đạo Tâm Bất Động
Đêm dần buông, mang theo một tầng sương mỏng giăng mắc khắp An Bình Thôn, quyện vào từng ngọn cây, mái nhà. Tiếng côn trùng đã lắng xuống, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng sâu thẳm của rạng đông. Khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp sau rặng núi Mê Vụ Sâm Lâm, rải thứ ánh sáng vàng nhạt lên những mái nhà tranh vương sương, Lục Trường Sinh đã kết thúc một đêm tĩnh tọa. Hắn ngồi trong căn nhà gỗ đơn sơ của mình, trên tấm chiếu cói đã cũ, khí tức toàn thân nội liễm đến mức không một gợn sóng, tựa như một tảng đá ngàn năm trầm mặc giữa dòng chảy thời gian.
Trận chiến đêm qua, tuy không quá kịch liệt về mặt chiêu thức, nhưng lại là một cuộc đối đầu cam go về ý chí và đạo tâm. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không tăng trưởng về lượng linh lực, nhưng lại trải qua một sự tôi luyện vô hình, khiến từng dòng khí lưu chuyển trong kinh mạch càng thêm vững chắc, nhu hòa nhưng cũng ẩn chứa sức bật phi thường. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với bản nguyên của chính mình, một sự thấu hiểu về ý nghĩa của sự "bất động" trong mọi biến động. Những lời khinh miệt của tu sĩ kia, những ánh mắt đánh giá từ bên ngoài, giờ đây không còn lay chuyển được hắn nữa. Đạo của hắn, là đạo của sự kiên trì, của sự vững chãi, không cần phải vội vã, không cần phải chứng minh với bất kỳ ai.
Tiểu Thú Cưng, với bộ lông trắng muốt như tuyết, cuộn tròn dưới chân hắn, phát ra tiếng gừ gừ nhỏ nhẹ trong giấc ngủ, tựa như một cục bông ấm áp, mang đến sự bình yên dịu nhẹ. Lục Trường Sinh khẽ mở đôi mắt đen láy. Ánh sáng ban mai xuyên qua khe cửa, vẽ nên những vệt dài trên nền đất, mang theo mùi đất ẩm sau sương đêm và hương hoa dại thoang thoảng từ bên ngoài. Tiếng chim hót líu lo đã bắt đầu rộn ràng từ các vòm cây, báo hiệu một ngày mới đã đến. Hắn đứng dậy, duỗi nhẹ gân cốt, cảm nhận từng thớ thịt, từng khớp xương đều tràn đầy sức sống. Một cảm giác thanh khiết, thông suốt lan tỏa khắp cơ thể.
Chợt, một tiếng bước chân nặng nề nhưng quen thuộc vang lên ngoài hiên. Lục Trường Sinh quay đầu, đôi mắt trầm tư khẽ nheo lại. Lý Thôn Trưởng xuất hiện ở ngưỡng cửa, bóng dáng nhỏ bé, lưng hơi còng nhưng đôi mắt đục mờ lại ánh lên vẻ kiên định lạ thường, ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Ông lão vẫn mặc bộ quần áo vải thô giản dị, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, trên tay vẫn cầm chiếc tẩu thuốc cũ kỹ, tỏa ra mùi khói thuốc lào thoang thoảng.
"Thôn trưởng," Lục Trường Sinh cung kính chào, bước tới đón ông. "Mời người vào nhà."
Lý Thôn Trưởng khẽ gật đầu, bước vào, ánh mắt quét một lượt quanh căn nhà gỗ đơn sơ nhưng gọn gàng, rồi dừng lại trên khuôn mặt thanh tú của Lục Trường Sinh. Ông thở dài một tiếng, ngồi xuống chiếc ghế gỗ thô mộc, tay vuốt vuốt chiếc tẩu.
"Trường Sinh à, thôn làng này không thể giữ được con mãi nữa rồi," Lý Thôn Trưởng chậm rãi nói, giọng điệu trầm ấm nhưng ẩn chứa nỗi trăn trở. "Mối nguy hiểm lần này... đã vượt quá khả năng của chúng ta. Chuyện Hồ Tam, chuyện tu sĩ kia, tuy đã tạm lắng, nhưng ta biết, chúng sẽ không dừng lại. Có những thế lực lớn hơn đang dòm ngó, và An Bình Thôn của chúng ta quá yếu ớt để chống đỡ."
Lục Trường Sinh im lặng lắng nghe, ánh mắt vẫn điềm tĩnh. Hắn đã nghĩ đến điều này từ lâu, ngay sau khi tu sĩ kia xuất hiện. An Bình Thôn là nơi chôn rau cắt rốn, là nơi hắn tìm thấy sự bình yên và bắt đầu con đường tu hành. Nhưng cũng chính vì thế, hắn không thể để nơi đây trở thành gánh nặng, hay bị hủy hoại vì sự xuất hiện của mình.
"Thôn trưởng, con hiểu," Lục Trường Sinh nói, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng của sự kiên định. "Con đường của con, không thể dừng lại ở đây. Con cần phải mạnh hơn để bảo vệ những gì con trân quý. Để bảo vệ An Bình Thôn, con cần phải đi ra ngoài, để hiểu rõ hơn về thế giới này, để tìm kiếm chân lý cho đạo của mình."
Lý Thôn Trưởng nhìn hắn, đôi mắt đục mờ chợt ánh lên sự tự hào. "Tốt lắm. Con đã lớn rồi, đã đến lúc sải cánh bay xa. Đừng lo cho thôn, chúng ta sẽ tự lo được. Con đường của con, là con đường riêng, không ai có thể can thiệp. Ta tin vào con, Trường Sinh." Ông vươn tay vỗ nhẹ lên vai Lục Trường Sinh, cái chạm tay ấm áp đầy tình thân. "Chỉ là... thế giới bên ngoài hiểm nguy trăm bề, không giống như An Bình Thôn yên bình của chúng ta. Con đường tu hành càng gian nan, càng cần đạo tâm vững vàng. Con đã có đạo tâm đó, nhưng cũng cần cẩn trọng."
"Con sẽ ghi nhớ lời Thôn trưởng dạy bảo," Lục Trường Sinh đáp, cúi đầu cung kính. "Con đường của con, tuy chậm, nhưng con tin là vững chắc. Con sẽ không bao giờ quên đi nguồn cội của mình."
"Ta biết," Lý Thôn Trưởng gật đầu, nụ cười hiền hậu nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. "Ta đã già rồi, nhưng ta vẫn còn nhớ rất rõ, khi con còn bé, đã khác với những đứa trẻ khác. Con không ham chạy nhảy, mà thích ngồi nhìn dòng nước chảy, nhìn lá cây rơi. Lúc đó ta đã biết, con không phải là người tầm thường." Ông lão nhấp một hơi tẩu thuốc, làn khói trắng cuộn mình rồi tan vào không khí. "Đạo của con, ta không hiểu rõ. Nhưng ta tin, con đường mà con chọn, nhất định sẽ không sai. An Bình Thôn này, không phải là nơi giam hãm con. Nó là điểm khởi đầu, là gốc rễ. Con hãy đi, hãy nhìn, hãy học hỏi. Nhưng đừng quên, gốc rễ của con vẫn ở đây."
Lục Trường Sinh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng đã lên cao hơn, nhuộm vàng cả không gian. Hắn cảm nhận được sự lưu luyến sâu sắc trong lòng, nhưng cũng có một sự thôi thúc mạnh mẽ để tiến về phía trước. Thế giới rộng lớn đang chờ đợi, và hắn cần phải đối mặt với nó.
"Con sẽ đi," Lục Trường Sinh nói, ánh mắt kiên định. "Nhưng con sẽ trở về. Để bảo vệ An Bình Thôn này, và để đi hết con đường của mình."
Lý Thôn Trưởng gật đầu, đứng dậy. "Vậy thì tốt. Con hãy chuẩn bị đi. Con đường dù dài vạn dặm, cũng bắt đầu từ một bước chân. Hãy giữ vững đạo tâm, Trường Sinh." Ông lại vỗ vai hắn một cái nữa, rồi quay lưng bước ra khỏi nhà, bóng dáng nhỏ bé khuất dần sau những hàng cây. Lục Trường Sinh đứng nhìn theo, cho đến khi bóng ông hoàn toàn biến mất. Hắn quay vào trong, nhẹ nhàng vuốt ve Tiểu Thú Cưng đang dụi đầu vào chân hắn, như một lời động viên thầm lặng.
Một ngày đã trôi qua nhanh chóng. Chiều hôm đó, Lục Trường Sinh cùng Tiểu Thú Cưng bước vào Dược Phường nhỏ ven làng. Đây là một gian hàng được dựng tạm bợ bằng gỗ, nằm nép mình bên cạnh con đường mòn dẫn vào An Bình Thôn. Mùi thảo dược thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với mùi đất và lá cây khô, tạo nên một không gian đặc trưng của chốn đồng quê nhưng lại mang chút hơi hướng của những cửa tiệm linh dược ở các trấn nhỏ. Bên trong, các kệ gỗ thô sơ bày biện lộn xộn những loại linh thảo cơ bản, một vài bình sứ đựng đan dược cấp thấp, và những vật phẩm tu luyện đơn giản như phù lục, ngọc giản. Không khí ở đây hơi ồn ào hơn so với sự tĩnh lặng của thôn làng, với tiếng mặc cả khe khẽ của vài người dân và tiếng rao hàng đều đặn của Chủ Tiệm Linh Dược. Linh khí ở đây vẫn vô cùng mỏng manh, không đủ để tu luyện, nhưng lại mang đến cảm giác nhộn nhịp, sống động hơn những nơi khác trong thôn.
Chủ Tiệm Linh Dược là một người đàn ông gầy gò, đôi mắt tinh tường ẩn sau cặp kính gọng tròn. Hắn đang cặm cụi tính toán sổ sách trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp, ngón tay thoăn thoắt trên bàn tính. Thấy Lục Trường Sinh bước vào, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua một lượt, mang theo vẻ tính toán và đánh giá.
"Thuốc tốt, giá cả phải chăng! Huynh đài muốn mua gì?" Hắn cất giọng, không quên phô trương món hàng của mình.
Lục Trường Sinh điềm nhiên bước tới, Tiểu Thú Cưng ngoan ngoãn đi theo, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn quanh với vẻ tò mò. Hắn khẽ mỉm cười. "Ta muốn mua một ít Bách Thảo Đan, và vài loại linh thảo có thể dùng để giải độc, dưỡng khí."
Nghe thấy yêu cầu của Lục Trường Sinh, Chủ Tiệm Linh Dược hơi nhướn mày. Bách Thảo Đan và các loại linh thảo giải độc, dưỡng khí tuy không phải là hàng hiếm, nhưng cũng không phải là thứ mà dân làng thường xuyên mua. Điều đó cho thấy vị khách này có vẻ không phải người phàm tục. Hắn vội vàng bỏ chiếc bàn tính xuống, nhiệt tình hơn hẳn.
"À, Bách Thảo Đan là thượng phẩm, giúp ích rất nhiều cho việc hồi phục linh lực và vết thương. Còn linh thảo giải độc, dưỡng khí, ta có những loại tốt nhất, được thu hái từ Mê Vụ Sâm Lâm sâu thẳm. Huynh đài có vẻ là người tu hành, lại có cả linh thú bầu bạn, hẳn là đang chuẩn bị cho một chuyến đi xa?" Hắn không quên dò hỏi, ánh mắt tinh ranh.
Bên cạnh Chủ Tiệm Linh Dược là một lão già râu dài bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu, đôi mắt hiền từ nhưng lại ẩn chứa sự thâm trầm. Ông lão mặc một bộ đạo bào sạch sẽ, tay đang cẩn trọng phân loại một đống dược liệu tươi, từng động tác đều chậm rãi, tỉ mỉ. Ông chính là Trưởng Lão Dược Phường, một tu sĩ ẩn cư đã lâu, được dân làng kính trọng vì kiến thức uyên thâm về y dược và linh thảo.
Trưởng Lão Dược Phường ngẩng đầu lên, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy vẻ suy tư. "Đạo hữu, tu vi tuy chưa cao nhưng khí tức lại vững vàng, nội liễm, hiếm thấy. Con đường tu luyện của ngươi hẳn là rất khác biệt." Ông khẽ vuốt chòm râu bạc, giọng nói trầm ấm như tiếng suối reo. "Cẩn thận thế sự bên ngoài, linh khí đang biến động, nhiều điều lạ lẫm sắp xảy ra."
Lục Trường Sinh khẽ giật mình. Hắn không ngờ một lão nhân ẩn cư như Trưởng Lão Dược Phường lại có thể nhận ra sự khác biệt trong con đường tu luyện của mình. Hắn cung kính chắp tay: "Đa tạ Trưởng lão đã nhắc nhở. Vãn bối cũng có nghe phong thanh về biến động của linh khí, nhưng chưa rõ thực hư."
Chủ Tiệm Linh Dược nghe vậy, vội vàng thêm vào: "Chính xác! Nghe nói dạo này các cổ di tích bắt đầu thức tỉnh, nhiều cơ duyên nhưng cũng lắm hiểm nguy. Người trẻ như ngươi nên cẩn trọng. Ta nghe các thương nhân từ trấn lớn về kể lại, rằng ở phương Bắc, một tòa cổ tháp đã đột nhiên xuất hiện từ lòng đất, tỏa ra linh quang chói lọi, thu hút vô số tu sĩ tranh giành. Rồi ở phương Tây, một mảnh địa vực cổ xưa bị phong ấn nay cũng nứt toác, lộ ra vô vàn bảo vật nhưng cũng có không ít tà vật ẩn chứa. Thế sự bên ngoài đang biến động dữ dội, không còn yên bình như trước nữa đâu."
Trưởng Lão Dược Phường khẽ gật đầu, tiếp lời: "Linh khí biến động không chỉ mang đến cơ duyên, mà còn làm xáo trộn đạo lý của trời đất. Tà ma dễ sinh, tâm trí tu sĩ dễ loạn. Con đường tu hành vốn đã gian nan, nay lại càng thêm trắc trở. Đạo hữu có đạo tâm kiên cố, đó là điều đáng quý. Nhưng đừng vì thế mà chủ quan."
Lục Trường Sinh trầm ngâm lắng nghe. Những lời của Chủ Tiệm Linh Dược và Trưởng Lão Dược Phường đã xác nhận những gì hắn đã cảm nhận được. Sự biến động của linh khí, sự thức tỉnh của cổ di tích, tất cả đều báo hiệu một kỷ nguyên mới, một thế cục đầy biến động và cơ hội. Hắn nhận ra rằng, An Bình Thôn chỉ là một góc nhỏ bé của thế giới này, và những gì hắn biết chỉ là một phần rất nhỏ. Để đi hết con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, để thực sự hiểu về "đại thế", hắn cần phải trải nghiệm, phải đối mặt với những biến cố này.
"Vãn bối xin ghi nhớ lời dạy của hai vị," Lục Trường Sinh đáp, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Hắn mua đủ Bách Thảo Đan và các loại linh thảo cần thiết, cẩn thận cất vào túi trữ vật giản dị. Hắn cảm ơn hai người, rồi quay lưng bước ra khỏi Dược Phường, mang theo bên mình không chỉ là linh dược mà còn là những thông tin quý giá, những mảnh ghép đầu tiên về thế giới rộng lớn bên ngoài. Tiểu Thú Cưng vẫn quấn quýt bên chân hắn, chiếc đuôi trắng muốt vẫy nhẹ, như một người bạn đồng hành trung thành trên con đường sắp tới.
Sáng hôm sau, một ngày trời trong xanh, nắng ấm áp, Lục Trường Sinh đứng giữa quảng trường An Bình Thôn. Tiếng chim hót ríu rít từ những vòm cây cổ thụ, tiếng gió nhẹ xào xạc trên những mái nhà tranh, hòa cùng mùi khói bếp quen thuộc và hương rơm rạ, đất ẩm. Quảng trường thường ngày rộn rã tiếng trẻ con chơi đùa, tiếng cười nói của dân làng, nhưng hôm nay lại mang một vẻ trầm buồn khác lạ. Sự chia ly sắp diễn ra, và không ai muốn Lục Trường Sinh rời đi.
Trần Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và nước da rám nắng, tay vẫn cầm chiếc cuốc quen thuộc, bước đến gần Lục Trường Sinh. Khuôn mặt chất phác của hắn hiện rõ sự lo lắng và lưu luyến.
"Đi bình an nhé, Trường Sinh!" Trần Đại Trụ vỗ mạnh vào vai Lục Trường Sinh, cái vỗ đầy tình nghĩa, đôi mắt chứa đầy sự lo lắng nhưng cũng ánh lên niềm tự hào. "Nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng quên An Bình Thôn này. Con đường bên ngoài gian nan, nhưng ta tin ngươi sẽ làm được."
Lục Trường Sinh gật đầu, mỉm cười trấn an. "Đại Trụ huynh cũng vậy, hãy chăm sóc tốt cho bản thân và gia đình. An Bình Thôn này, ta sẽ không bao giờ quên."
Bà Mười, với thân hình nhỏ bé, mái tóc búi cao và đôi mắt lanh lợi thường ngày, nay cũng ngấn nước. Bà níu chặt lấy tay Lục Trường Sinh, dặn dò đủ điều như một người mẹ. "Thằng bé này, đi đâu cũng phải cẩn thận. Đừng có quên làng, nhớ về thăm già này đó. Gặp chuyện khó khăn thì nhớ quay về đây, An Bình Thôn lúc nào cũng là nhà của con."
"Dạ, con sẽ nhớ," Lục Trường Sinh đáp, lòng thầm cảm động trước tình cảm của bà con chòm xóm.
Chợt, một bóng người nhỏ bé lao đến, ôm chặt lấy chân hắn. Đó là Tiểu Hoa, đôi mắt to tròn đã ngấn lệ. "Ca ca đi rồi, ai chơi với Tiểu Hoa đây?" Tiếng khóc nức nở của cô bé khiến lòng Lục Trường Sinh khẽ thắt lại.
Lục Trường Sinh khụy gối xuống, nhẹ nhàng ôm Tiểu Hoa vào lòng, xoa đầu cô bé. "Tiểu Hoa ngoan, ca ca sẽ về sớm thôi. Khi nào ca ca về, sẽ kể cho Tiểu Hoa nghe nhiều chuyện về thế giới bên ngoài. Tiểu Hoa phải thật ngoan, giúp đỡ Lý Thôn Trưởng và mọi người nhé." Hắn cố gắng trấn an cô bé, dù chính hắn cũng cảm thấy một nỗi lưu luyến khó tả. Mùi hương ngây thơ của Tiểu Hoa, cái ôm chặt của cô bé, nhắc nhở hắn về sự bình yên, về những gì hắn cần bảo vệ.
Lý Thôn Trưởng đứng đó, ánh mắt trầm tư dõi theo cảnh tượng. Ông khẽ gật đầu với Lục Trường Sinh, như một lời động viên cuối cùng. Mọi người trong thôn đều vây quanh, mỗi người một lời dặn dò, một ánh mắt lưu luyến. Dù không ai nói ra, nhưng trong lòng họ đều có một chút nghi ngờ về con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn, con đường chậm chạp, không phô trương này liệu có giúp hắn đứng vững giữa thế giới tu hành khắc nghiệt? Nhưng sự kiên định trong đôi mắt hắn, sự điềm tĩnh trong phong thái, đã khiến họ tin tưởng, dù chỉ là một niềm tin mơ hồ.
Từ xa, ẩn mình sau một gốc cây đại thụ cổ kính, Đào Hoa Tiên Tử lặng lẽ quan sát. Nàng vẫn mặc bộ áo lụa hồng đào tinh khôi, khí chất thanh nhã thoát tục, đôi mắt phảng phất nét u buồn thường thấy. Nàng nhìn Lục Trường Sinh, nhìn cách hắn từ biệt những người thân quen, nhìn ánh mắt kiên định không hề dao động dù lòng còn đầy lưu luyến.
*Hắn ta... thật sự là một phàm nhân sao?* Đào Hoa Tiên Tử thầm nghĩ. *Khí chất kiên định đó, ngay cả tu sĩ chúng ta cũng hiếm có. Không chút dao động, không chút hoài nghi về con đường của mình, dù nó chậm chạp và không được ai hiểu rõ. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bảo vật hộ thân, nhưng lại có một đạo tâm vững như bàn thạch. Liệu đây có phải là con đường mà ta tìm kiếm? Con đường thoát khỏi sự trói buộc của số phận, thoát khỏi sự xoay vần của linh khí và đạo thống?*
Nàng đã quan sát Lục Trường Sinh từ rất lâu. Từ ngày hắn bắt đầu tu luyện, đến khi hắn đối mặt với Hồ Tam và tu sĩ cấp thấp. Mỗi lần, Lục Trường Sinh đều cho nàng một sự ngạc nhiên. Hắn không mạnh mẽ theo cách thông thường, nhưng lại kiên cố một cách lạ thường. Sự khác biệt của hắn, chính là điểm thu hút nàng. Một tia hy vọng, một cánh cửa mới, dường như đang hé mở trước mắt nàng.
Lục Trường Sinh đứng dậy, vuốt ve mái tóc Tiểu Hoa lần cuối, rồi đặt cô bé xuống. Hắn quay lưng lại với đám đông, hít một hơi thật sâu. Sự lưu luyến vẫn còn đó, nhưng không hề làm lay chuyển ý chí của hắn. Hắn gật đầu chào Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ một lần nữa, rồi bắt đầu bước đi. Tiểu Thú Cưng, như hiểu được tâm ý chủ nhân, nhảy nhót bên cạnh, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn về phía An Bình Thôn, rồi lại nhanh chóng đuổi kịp bước chân của Lục Trường Sinh.
Con đường mòn dẫn ra khỏi An Bình Thôn là một dải đất nhỏ, uốn lượn giữa những cánh đồng xanh ngát và những hàng cây thưa thớt. Phía xa xa, Mê Vụ Sâm Lâm vẫn ẩn hiện trong làn sương mỏng, như một bức tường thành khổng lồ che chắn cho vùng đất này. Linh khí ở đây vẫn rất mỏng manh, không đủ để tu luyện, nhưng không khí lại trong lành và mang theo mùi hương của đất và cây cỏ. Gió nhẹ thổi qua, làm lay động những ngọn cỏ dại ven đường, mang theo một cảm giác rộng mở, nhưng cũng ẩn chứa sự cô độc của một người sắp đối mặt với thế giới rộng lớn.
Lục Trường Sinh bước đi trên con đường quen thuộc, từng bước chân vững chãi. Hắn ngoái đầu nhìn lại An Bình Thôn lần cuối cùng. Ngôi làng nhỏ dần khuất sau những hàng cây, chỉ còn lại những mái nhà tranh li ti và làn khói bếp bảng lảng. Trong lòng hắn, sự lưu luyến với cuộc sống bình dị và những gương mặt thân quen không thể che giấu, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề dao động. Hắn biết, để bảo vệ An Bình Thôn, để thực sự đi hết con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, hắn phải đi.
*An Bình Thôn, ta sẽ trở lại. Và khi đó, ta sẽ đủ mạnh để bảo vệ ngươi, để con đường của ta không phải là gánh nặng cho bất kỳ ai,* Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng trong tâm trí. Hắn nhẹ nhàng nói với Tiểu Thú Cưng đang chạy trước mình: "Đi thôi, Tiểu Thú Cưng. Hành trình của chúng ta, bắt đầu."
Tiểu Thú Cưng dường như hiểu được, nó khẽ "meo meo" một tiếng đáng yêu, rồi quay đầu lại, chờ đợi Lục Trường Sinh. Hắn mỉm cười, bước chân tiếp tục tiến về phía trước, về phía chân trời xa xăm. Bóng dáng hắn dần nhỏ lại trên con đường đất, hòa vào khung cảnh rộng lớn của thế giới bên ngoài. Một hành trình mới đã bắt đầu, một con đường tuy cô độc nhưng đầy kiên định, mang theo đạo tâm bất động của một phàm nhân, bước vào thế giới tu hành rộng lớn và đầy biến động. Con đường của Lục Trường Sinh, chưa hề kết thúc.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.