Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 17: Nghịch Lưu Bất Khuất: Đạo Tâm Chi Cương

Khi những vì sao đã lấp lánh trên bầu trời đêm, Lục Trường Sinh trở về An Bình Thôn. Trên người hắn có vài vết xước nhỏ do gai rừng và những cú đánh của sơn tặc, nhưng tinh thần hắn vẫn kiên định, ánh mắt sáng rõ. Tiểu Thú Cưng lon ton theo sau, thỉnh thoảng lại "meo meo!" vui vẻ, như một người bạn đồng hành trung thành. Mùi sương đêm vẫn còn đọng lại trên mái tóc đen dài của hắn, và mùi đất ẩm của rừng già vẫn vương vấn trên bộ đạo bào giản dị. Toàn bộ dân làng An Bình Thôn, Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ, vẫn thức chờ. Khi thấy Lục Trường Sinh xuất hiện từ con đường mòn quen thuộc, một tiếng reo mừng nhỏ vang lên, rồi nhanh chóng bị thay thế bằng sự thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt họ đổ dồn về hắn, đầy vẻ lo lắng và hy vọng.

Lý Thôn Trưởng, với đôi mắt đục mờ nay lại long lanh vì niềm vui, bước nhanh đến đón. “Trường Sinh, con đã trở về! Tạ ơn trời đất!” Ông nắm lấy tay Lục Trường Sinh, cảm nhận sự ấm áp và vững chãi từ bàn tay gầy gò ấy. Trần Đại Trụ cũng vội vàng tiến đến, vẻ mặt đầy mừng rỡ. “May mà có con, Trường Sinh, không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra với An Bình Thôn này.” Hắn nhìn Tiểu Thú Cưng đang quấn quýt bên chân Lục Trường Sinh, ngạc nhiên nhưng cũng bật cười.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Hắn không kể lể chi tiết về trận chiến với tu sĩ kia, chỉ đơn giản nói: “Hồ Tam đã bị đẩy lùi. Tạm thời, An Bình Thôn sẽ an toàn.” Sự bình tĩnh và khí chất rắn rỏi của hắn đã đủ để mang lại niềm tin cho mọi người. Dân làng, sau những giờ phút lo lắng thấp thỏm, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Họ không cần biết hắn đã làm gì, chỉ cần biết hắn đã bảo vệ họ. Trong lòng Lục Trường Sinh, một cảm giác bình yên lan tỏa. Hắn đã chứng minh được rằng, con đường của mình tuy chậm, tuy khác biệt, nhưng lại là con đường duy nhất hắn có thể đi, và nó đã bắt đầu chứng minh giá trị. Đạo tâm của hắn đã được tôi luyện qua thử thách đầu tiên, không còn là lý thuyết suông mà là sức mạnh thực tế. Hắn đã không hề dao động, không hề nghi ngờ, ngay cả khi đối mặt với linh lực của tu sĩ. Hắn đã dùng sự vững chắc của đạo tâm để hóa giải mọi nguy hiểm, để bảo vệ những người hắn trân quý. Lục Trường Sinh nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như vô vàn con mắt đang dõi theo. Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Đại thế đang biến động, linh khí hỗn loạn, và những mối nguy hiểm sẽ còn lớn hơn nữa. Nhưng giờ đây, hắn không còn sợ hãi. Hắn chấp nhận những thử thách sắp tới như một phần tất yếu của quá trình trưởng thành và tôi luyện bản thân. “Đây mới chỉ là khởi đầu,” hắn thầm nhủ, ánh mắt kiên định. “Con đường này, ta sẽ đi đến cùng, để bảo vệ những gì ta trân quý. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.” Với Tiểu Thú Cưng quấn quýt bên chân, Lục Trường Sinh bước về căn nhà nhỏ, trong lòng dấy lên một niềm tin sắt đá vào con đường tu hành khác biệt của mình, một con đường mà hắn tin rằng sẽ dẫn hắn đến chân lý của Cửu Thiên Linh Giới.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng ban mai vàng óng như rót mật xuống An Bình Thôn, xua tan đi màn sương mờ ảo của đêm qua. Tiếng gà gáy râm ran từ những mái nhà tranh vách đất, hòa cùng tiếng chó sủa lanh lảnh và tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu thanh bình, quen thuộc. Mùi khói bếp thoang thoảng bay lên từ những mái ngói đơn sơ, lẫn với hương rơm rạ khô, mùi đất ẩm sau sương đêm và hương hoa dại mọc ven đường, mang đến một cảm giác yên ả đến lạ thường. Bầu không khí trong lành, mát mẻ bao trùm khắp thôn làng, tưởng chừng như chưa từng có bất kỳ biến cố nào xảy ra.

Thế nhưng, dưới vẻ ngoài tĩnh lặng ấy, một sự căng thẳng vô hình vẫn len lỏi trong lòng mỗi người dân. Họ vẫn tiếp tục công việc thường ngày trên những cánh đồng bao quanh thôn, nhưng ánh mắt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng, cảnh giác, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Mê Vụ Sâm Lâm nơi mối nguy hiểm luôn rình rập.

Lục Trường Sinh, với bộ đạo bào vải thô màu xám đã được giặt sạch sẽ, chỉnh tề, đứng trên một gò đất nhỏ ở rìa làng, nơi có thể bao quát toàn bộ An Bình Thôn. Dáng người hắn hơi gầy, không cao lớn, nhưng lại toát lên một khí chất điềm tĩnh đến lạ thường. Đôi mắt đen láy của hắn trầm tư dõi về phía trước, quét một lượt qua những vị trí phòng thủ tạm bợ mà dân làng đã dựng lên. Tiểu Thú Cưng, với bộ lông trắng muốt, lanh lợi chạy quanh chân hắn, thỉnh thoảng lại vểnh đôi tai nhỏ xíu lên nghe ngóng, rồi quay đầu dụi vào ống quần hắn, như một sự an ủi thầm lặng.

Lý Thôn Trưởng, với dáng người nhỏ bé và lưng hơi còng, chậm rãi bước đến bên cạnh Lục Trường Sinh, trên tay vẫn cầm chiếc tẩu thuốc cũ kỹ. Khuôn mặt ông đầy nếp nhăn, đôi mắt đục mờ nhưng vẫn ánh lên sự lo lắng. Trần Đại Trụ vạm vỡ, tay cầm chiếc cuốc quen thuộc, cũng bước tới, vẻ mặt hắn pha lẫn sự kiên quyết và một chút bồn chồn.

“Trường Sinh, con có khỏe không?” Lý Thôn Trưởng hỏi, giọng điệu ấm áp nhưng đầy vẻ quan tâm. “Đêm qua chắc con đã vất vả lắm.”

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi phía Mê Vụ Sâm Lâm. “Vãn bối vẫn ổn, Lý Thôn Trưởng. Hắn ta chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kỳ, chưa đến mức làm khó được con.”

Trần Đại Trụ càu nhàu: “Hừ! Lần này chúng lại kéo đến nhiều hơn, còn có cả tu sĩ nữa. Chuyện này e là không đơn giản đâu, Trường Sinh ca.” Hắn siết chặt cán cuốc trong tay, gân xanh nổi lên.

Lý Thôn Trưởng thở dài, phả ra một làn khói thuốc mỏng. “Đúng vậy, Trường Sinh. Lần này chúng mạnh hơn, Trường Sinh. Ngươi có chắc không?” Ông nhìn vào đôi mắt trầm tĩnh của Lục Trường Sinh, tìm kiếm một sự trấn an.

Lục Trường Sinh chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Lý Thôn Trưởng, không một chút dao động. “Đạo tâm bất diệt, tự có đường sống.” Giọng hắn trầm ấm, từ tốn, nhưng mang theo một sức nặng khó tả. “Mối nguy hiểm luôn cận kề, nhưng chỉ cần tâm chúng ta không loạn, không sợ hãi, thì sẽ tìm được cách đối phó.”

Trần Đại Trụ nghe vậy, gật đầu lia lịa. “Cứ nghe Trường Sinh ca, hắn làm gì cũng có lý của hắn!” Hắn tin tưởng Lục Trường Sinh một cách tuyệt đối, đơn giản vì hắn đã chứng kiến sự kiên cường và tài trí của Lục Trường Sinh nhiều lần.

Lục Trường Sinh không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu đáp lại. Hắn đưa mắt nhìn bao quát những người dân An Bình Thôn đang lao động, những gương mặt chất phác, hiền lành nhưng giờ đây ẩn chứa nỗi lo sợ. Trong lòng hắn, một ý chí kiên định lại trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn đã chọn con đường này, con đường bảo vệ những gì mình trân quý, và hắn sẽ không bao giờ dao động. Mặc dù Tàn Pháp Cổ Đạo không ban cho hắn sức mạnh bùng nổ, nhưng nó mang lại cho hắn một đạo tâm kiên cố, một sự bình tĩnh tuyệt đối, đủ để đối mặt với mọi thử thách.

“Chúng ta cần chuẩn bị,” Lục Trường Sinh nói, giọng điệu vẫn điềm đạm. Hắn hướng dẫn dân làng bố trí thêm các vật cản đơn giản từ cành cây, đá tảng quanh các lối vào thôn, tuy không thể chặn đứng tu sĩ hay sơn tặc, nhưng ít nhất cũng có thể làm chậm bước tiến của chúng, tạo thêm thời gian ứng phó. Hắn cũng dặn dò các thanh niên trai tráng nên giữ thái độ cảnh giác cao độ, không được lơ là.

Sau khi mọi việc đâu vào đấy, Lục Trường Sinh tìm một chỗ yên tĩnh dưới gốc cây đa cổ thụ, khẽ ngồi xuống, khoanh chân, nhắm mắt lại. Tiểu Thú Cưng ngoan ngoãn cuộn tròn bên cạnh hắn, đôi mắt to tròn cảnh giác nhìn xung quanh. Hắn bắt đầu vận chuyển linh khí trong cơ thể, hòa mình vào Tàn Pháp Cổ Đạo. Linh khí chậm rãi, tuần hoàn ổn định trong kinh mạch, mang lại cảm giác bình yên nhưng cũng đầy nội lực tiềm tàng. Hắn không tìm kiếm sự gia tăng tu vi đột phá, mà là sự củng cố từng chút một, từng mạch nhỏ, để đạo tâm ngày càng vững như bàn thạch.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, hắn tự vấn lòng mình. Con đường hắn đi, liệu có thực sự đúng đắn? Khi mà thế gian này, các tu sĩ khác đều chạy theo tốc độ, theo sức mạnh bùng nổ, theo những công pháp thần thông có thể đoạt mạng kẻ thù trong chớp mắt. Còn hắn, lại chọn con đường bền bỉ, kiên định, lấy sự ổn định làm gốc rễ. Những lời khinh miệt của tu sĩ kia đêm qua vẫn còn văng vẳng bên tai hắn, như một lời nhắc nhở về sự khác biệt của mình. Nhưng chính sự khác biệt đó, đã giúp hắn đứng vững trước linh lực của đối thủ.

Hắn nhớ lại cảm giác khi linh lực của tu sĩ kia ập đến, sự chênh lệch về cấp độ tu vi là rõ ràng. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo đã giúp hắn giữ vững tâm thần, không bị kinh sợ, không bị dao động. Chính sự bình tĩnh ấy đã cho phép hắn nhìn rõ sơ hở, tìm ra điểm yếu trong đòn tấn công của đối thủ, và cuối cùng hóa giải hiểm nguy.

Một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, nở trên môi Lục Trường Sinh. Hắn nhận ra rằng việc đối mặt với nguy hiểm và sự nghi ngờ chính là cơ hội để đạo tâm vững chắc hơn, không còn dao động trước những phán xét hay kỳ vọng của thế giới bên ngoài. Hắn không cần phải chứng minh cho ai thấy con đường của mình là đúng, chỉ cần hắn biết, con đường này phù hợp với hắn, và nó sẽ đưa hắn đến chân lý mà hắn theo đuổi. Hắn đã lựa chọn, và sẽ không hối hận.

***

Thời gian trôi qua, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Ánh tà dương yếu ớt dần lặn vào phía tây, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Từ phía Mê Vụ Sâm Lâm, sương mù bắt đầu bao phủ, dày đặc hơn bao giờ hết, nuốt chửng những thân cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh âm u, bí ẩn. Không khí trở nên ẩm ướt, lạnh lẽo, xen lẫn mùi đất ẩm, rêu phong và thoang thoảng mùi cây cỏ mục nát.

Tiếng gầm thét dữ tợn của Hồ Tam, xen lẫn những tiếng quát tháo hung hãn của đám sơn tặc, bất ngờ xé toang sự tĩnh mịch của rừng sâu, vang vọng đến tận An Bình Thôn. Hàng chục bóng người thấp thoáng trong màn sương, dẫn đầu là Hồ Tam với khuôn mặt bặm trợn, vết sẹo dài trên má càng thêm dữ tợn dưới ánh sáng nhập nhoạng. Bên cạnh hắn, tu sĩ cấp thấp kia, thân hình gầy gò trong bộ đạo bào xanh xám, mang theo thanh kiếm ngắn, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy vẻ kiêu ngạo.

“Tiểu tử! Ngươi dám cản đường chúng ta lần nữa sao?” Hồ Tam gầm lên, tiếng hắn vang vọng như tiếng dã thú. “Lần này có tiên trưởng giúp, ngươi chết chắc! Mau giao thôn làng ra đây, nếu không đừng trách ta không khách khí!”

Lục Trường Sinh một mình đứng chặn ở con đường chính dẫn vào thôn, thân ảnh thanh tú, không cao lớn, nhưng lại như một bức tường thành vững chãi. Tiểu Thú Cưng đứng cạnh hắn, bộ lông trắng muốt như một đốm sáng trong màn sương, đôi mắt to tròn cảnh giác nhìn chằm chằm vào đám người đang tiến đến, sẵn sàng lao vào chiến đấu.

Tu sĩ cấp thấp kia, nhìn thấy Lục Trường Sinh, khẽ nhếch mép cười khẩy. “Hừ! Một phàm nhân cỏn con mà cũng dám cản đường tu sĩ? Ngươi không biết trời cao đất rộng là gì sao? Lần trước chỉ là may mắn, lần này ngươi xem còn ai cứu ngươi!” Giọng hắn đầy vẻ khinh miệt, linh lực trong cơ thể bắt đầu vận chuyển, tỏa ra một áp lực vô hình.

Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn không cần tranh cãi hay giải thích. Trong lòng hắn thầm nhủ: *Phán xét hay kỳ vọng, ta đều không màng. Đạo của ta, do ta định đoạt!* Hắn tập trung toàn bộ tâm trí vào luồng linh khí trong cơ thể, vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo. Linh khí không bùng nổ mạnh mẽ, mà lưu chuyển êm đềm, chậm rãi nhưng vững chắc, như dòng nước ngầm cuồn cuộn chảy dưới lòng đất. Sự ổn định của đạo tâm biến thành một lá chắn kiên cố, sẵn sàng chống đỡ mọi đòn tấn công.

Tu sĩ cấp thấp thấy Lục Trường Sinh im lặng, càng thêm tức giận. “Câm mồm rồi sao? Vậy thì chịu chết đi!” Hắn vung kiếm, một luồng linh lực màu xanh lam bay ra, hóa thành một đạo kiếm khí sắc bén, rít lên trong không trung, bổ thẳng vào Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh không né tránh, cũng không dùng bất kỳ thần thông hoa mỹ nào. Hắn chỉ khẽ nghiêng người, toàn thân như hòa vào màn sương, tránh thoát mũi kiếm khí trong gang tấc. Cùng lúc đó, hắn đạp chân xuống đất, mượn lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo, thân pháp linh hoạt lao vào giữa đám sơn tặc. Hắn không tấn công trực diện tu sĩ, mà nhắm vào đám sơn tặc xung quanh, tạo ra sự hỗn loạn.

“Đám phế vật này!” Tu sĩ cấp thấp gầm lên, thấy Lục Trường Sinh không thèm để ý đến mình. Hắn vung kiếm lần nữa, nhưng Lục Trường Sinh đã biến mất trong đám người, hắn không dám ra tay tùy tiện vì sợ làm bị thương đồng bọn.

Lục Trường Sinh, với kỹ năng chiến đấu của một người từng trải qua biết bao cuộc săn bắn trong rừng, cùng với sự ổn định và dẻo dai mà Tàn Pháp Cổ Đạo mang lại, đã biến mình thành một cơn lốc giữa đám sơn tặc. Hắn không có những đòn đánh mạnh mẽ, nhưng mỗi cú ra tay đều chính xác, nhằm vào những điểm yếu chí mạng. Hắn dùng khuỷu tay, đầu gối, gót chân, thậm chí là vai, để đánh bật kẻ thù. Tàn Pháp Cổ Đạo giúp hắn duy trì sức bền, sự linh hoạt và khả năng phục hồi đáng kinh ngạc. Hắn né tránh những lưỡi dao, những cú đấm, rồi phản công bằng những động tác đơn giản nhưng hiệu quả.

Tiểu Thú Cưng cũng không hề đứng yên. Nó lanh lẹ di chuyển giữa chân đám sơn tặc, đôi khi nhảy vọt lên cắn vào mắt cá chân hoặc đùi của chúng, khiến chúng phải la oai oái vì đau đớn và phân tâm. Tiếng “meo meo!” của nó không còn đáng yêu nữa, mà đầy vẻ cảnh giác và hung hãn.

Tu sĩ cấp thấp chứng kiến cảnh tượng đó, vẻ mặt ngạo mạn dần biến thành khó chịu, rồi tức giận. Hắn không ngờ một phàm nhân lại có thể gây ra nhiều rắc rối đến vậy. “Ngươi đúng là đồ chuột nhắt!” Hắn rống lên, phất tay. Một lá bùa linh lực bay ra, hóa thành một ngọn lửa xanh, lao về phía Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh cảm nhận được nguy hiểm, hắn không thể né tránh hoàn toàn. Hắn nhanh chóng vận chuyển linh khí trong cơ thể, dồn về cánh tay, rồi vung tay đỡ lấy ngọn lửa. Một tiếng “phụt” khẽ vang lên, ngọn lửa bị dập tắt, nhưng cánh tay hắn cảm thấy tê rần, một vết bỏng nhỏ xuất hiện. Tuy nhiên, đạo tâm hắn không hề dao động, vẫn vững như bàn thạch. *Càng đau, càng phải tỉnh táo!* hắn thầm nhủ.

Hắn lại một lần nữa lao vào đám sơn tặc, tạo khoảng cách với tu sĩ kia, không cho hắn có cơ hội thi triển những chiêu thức mạnh mẽ. Trận chiến diễn ra căng thẳng. Tiếng gầm thét, tiếng kiếm va chạm, tiếng hô hoán của sơn tặc, tiếng kêu của Tiểu Thú Cưng, tất cả hòa quyện vào tiếng gió rít qua màn sương đêm, tiếng chim đêm réo rắt. Mùi đất ẩm, rêu phong giờ đây trộn lẫn với mùi tanh của mồ hôi và máu, tạo nên một không khí ngột ngạt, khốc liệt.

Tu sĩ cấp thấp càng đánh càng thấy bực bội. Hắn đã dùng nhiều chiêu thức, từ kiếm khí đến bùa chú, nhưng Lục Trường Sinh vẫn như một con lạch nhỏ, không ngừng né tránh, không ngừng phản công, khiến hắn không thể tung ra đòn chí mạng. Mỗi lần hắn tưởng chừng đã tóm được Lục Trường Sinh, thì hắn lại biến mất, hoặc dùng một tên sơn tặc làm lá chắn. Lục Trường Sinh không tìm cách đánh bại hắn, mà là tiêu hao sức lực của hắn, và bảo vệ bản thân.

Ánh mắt khinh miệt ban đầu của tu sĩ cấp thấp giờ đây đã thay bằng sự ngạc nhiên, rồi hoảng hốt. Hắn nhận ra, Lục Trường Sinh không phải là một phàm nhân bình thường. Đạo tâm của hắn quá vững vàng, khiến linh lực của hắn dường như không thể lay chuyển được người này. Hắn đã quen với việc tu sĩ có thể dễ dàng áp đảo phàm nhân bằng linh lực, nhưng Lục Trường Sinh đã phá vỡ mọi định nghĩa của hắn. Cứ thế, trận chiến kéo dài, từng phút từng giây, Lục Trường Sinh vẫn đứng vững, như một tảng đá giữa dòng nước xiết.

***

Ẩn mình sau một tảng đá lớn, cách xa chiến trường một khoảng, Đào Hoa Tiên Tử lặng lẽ quan sát tất cả. Màn đêm buông xuống dày đặc, chỉ có ánh trăng yếu ớt cố gắng xuyên qua tán cây, tạo thành những bóng đổ kỳ dị trên mặt đất. Tiếng gió thổi xào xạc, tiếng chim đêm gọi bạn, và mùi đất ẩm, cây cỏ, tất cả đều bị lu mờ bởi tiếng gầm thét, tiếng kiếm khí và tiếng hô hoán từ phía chiến trường. Thoang thoảng trong không khí còn có mùi máu tanh và khói.

Nàng ngồi đó, dáng vẻ thanh nhã thoát tục, chiếc áo lụa hồng đào khẽ bay trong gió lạnh. Đôi mắt nàng không còn chỉ là sự u buồn, mà là sự tập trung cao độ, dõi theo từng cử động của Lục Trường Sinh. Nàng đã chứng kiến toàn bộ trận chiến, từ khi Hồ Tam và tu sĩ cấp thấp kia xuất hiện, cho đến khi Lục Trường Sinh một mình đối đầu với cả một đám sơn tặc và một tu sĩ Luyện Khí kỳ.

Nàng nhìn thấy Lục Trường Sinh né tránh những đòn kiếm khí sắc bén, hóa giải những lá bùa linh lực, và phản công bằng những động tác đơn giản nhưng hiệu quả. Nàng thấy Tiểu Thú Cưng lanh lẹ quấy rối kẻ địch, tạo lợi thế cho chủ nhân. Nhưng điều khiến nàng kinh ngạc nhất, không phải là sức chiến đấu của Lục Trường Sinh, mà là đạo tâm kiên định của hắn.

*Hắn… không giống bất kỳ ai ta từng gặp.* Đào Hoa Tiên Tử thầm nghĩ. *Không vì sức mạnh, không vì danh vọng, chỉ vì một lời hứa, một đạo tâm. Hắn không hề sử dụng linh lực để đối kháng trực diện, mà lại dùng sự ổn định của linh khí, sự dẻo dai của thân thể, và sự bình tĩnh của tâm trí để chống đỡ.*

Nàng đã thấy nhiều thiên tài, nhiều tu sĩ cấp cao, họ có thể sử dụng những thần thông lộng lẫy, những chiêu thức uy trấn thiên địa. Nhưng khi đối mặt với áp lực lớn, không ít người đã mất đi sự bình tĩnh, đạo tâm lung lay. Còn Lục Trường Sinh, một phàm nhân chỉ có chút tu vi Luyện Khí, lại đứng vững như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba bão táp. Ánh mắt hắn kiên định, không hề dao động dù đứng trước hiểm nguy trùng điệp. Nụ cười nhẹ nhàng của hắn, ngay cả khi đối mặt với cái chết, đều toát lên một vẻ bình thản đến lạ lùng.

Nàng thầm so sánh Lục Trường Sinh với những thiên tài mà nàng từng biết. Họ vội vã chạy theo con đường tu luyện nhanh nhất, mạnh nhất, luôn tìm kiếm những kỳ ngộ, những công pháp bá đạo. Nhưng Lục Trường Sinh, hắn lại chọn con đường chậm rãi, bền bỉ, tập trung vào sự củng cố đạo tâm.

*Sự kiên định của hắn, thật đáng kinh ngạc. Như một tảng đá giữa dòng nước xiết.* Nàng suy ngẫm. *Con đường tu hành của hắn, không thiên về bạo lực, mà thiên về sự vững chắc, bền bỉ. Hắn không dùng linh lực để công kích, mà dùng nó để ổn định bản thân, để hòa mình vào vạn vật, để hóa giải nguy hiểm. Hắn không cố gắng trở thành một anh hùng xưng bá, mà chỉ đơn thuần bảo vệ những gì mình trân quý.*

Đào Hoa Tiên Tử khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một nỗi niềm suy tư khó hiểu. Nàng đã mang trong mình quá nhiều gánh nặng, quá nhiều kỳ vọng. Nàng đã đi trên con đường mà người khác đã định sẵn cho nàng, đã cố gắng trở thành một Tiên Tử cao quý, một cường giả có thể thay đổi số phận. Nhưng càng đi, nàng càng thấy mệt mỏi, càng thấy mơ hồ. Liệu những gì nàng đang theo đuổi có thực sự là con đường của nàng?

*Có lẽ, số phận của ta, cũng có thể thay đổi…* Lời thầm thì ấy lại vang lên trong tâm trí nàng. Nàng đã nói câu này trong lần đầu gặp Lục Trường Sinh, khi nàng đang chìm đắm trong những u buồn của số phận. Giờ đây, khi chứng kiến sự kiên định của hắn, nàng lại một lần nữa đặt ra câu hỏi ấy.

Lục Trường Sinh, một phàm nhân với tư chất bình thường, lại đang dùng con đường khác biệt của mình để phá vỡ những định kiến, những quy tắc mà nàng từng tin tưởng. Hắn không cố gắng làm hài lòng ai, không cố gắng trở thành ai, mà chỉ đơn thuần là chính hắn, đi trên con đường của chính hắn.

Nàng thu hồi ánh mắt, khẽ thở dài. Một tia sáng phức tạp lóe lên trong đôi mắt nàng, vừa tò mò, vừa ngưỡng mộ, lại vừa ẩn chứa một nỗi niềm khó nói. Nàng cảm thấy như mình vừa tìm thấy một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh cuộc đời mình, một chìa khóa có thể mở ra cánh cửa đến một con đường mới. Khẽ đứng dậy, nàng không gây ra một tiếng động nào, thân ảnh thanh thoát như một làn khói biến mất vào sâu trong Mê Vụ Sâm Lâm, mang theo những suy tư và một hạt mầm hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng.

***

Sau một trận chiến kéo dài đến tận nửa đêm, cuối cùng Hồ Tam và tu sĩ cấp thấp kia cũng phải rút lui. Tu sĩ kia đã bị Lục Trường Sinh tiêu hao quá nhiều linh lực, lại không thể gây ra tổn thương chí mạng cho hắn, đành phải tức giận bỏ đi, kéo theo đám sơn tặc lầm lũi và Hồ Tam với khuôn mặt xanh mét vì sợ hãi. Họ đã không thể vượt qua bức tường thành vững chãi mang tên Lục Trường Sinh.

An Bình Thôn, sau những giờ phút căng thẳng, cuối cùng cũng trở lại vẻ yên bình thường ngày. Tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng gió nhẹ thổi qua những mái nhà tranh, hòa cùng tiếng thở đều của Tiểu Thú Cưng đang cuộn tròn trong lòng Lục Trường Sinh, tạo nên một bản nhạc đêm tĩnh mịch. Mùi khói bếp đã tàn, mùi đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng trong không khí, mang đến một cảm giác thanh bình, dễ chịu.

Lục Trường Sinh ngồi lặng lẽ trước hiên nhà, ánh đèn lồng hiu hắt soi rõ khuôn mặt thanh tú của hắn. Hắn không có vẻ mệt mỏi, dù trên người có vài vết bầm tím và vết xước nhỏ. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn trầm tư, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự kiên định không thể lay chuyển. Tiểu Thú Cưng, với bộ lông trắng muốt, dụi đầu vào lòng bàn tay hắn, phát ra tiếng “gừ gừ” nhỏ nhẹ, ấm áp.

Thôn làng đã trở lại vẻ yên bình, nhưng hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời. Mối đe dọa từ Hồ Tam và tu sĩ cấp thấp kia, cùng với thế lực đứng sau chúng, sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn. Sự xuất hiện của tu sĩ cấp thấp liên minh với Hồ Tam đã cho thấy có những thế lực tu hành lớn hơn đang bắt đầu chú ý đến vùng đất này, hoặc lợi dụng những kẻ như Hồ Tam để thực hiện mục đích của chúng. An Bình Thôn, một nơi từng bình yên, giờ đây sẽ không còn an toàn lâu dài nữa.

Hắn cảm nhận được luồng linh khí trong cơ thể mình. Qua trận chiến này, nó không tăng trưởng về lượng, nhưng lại trải qua một sự tôi luyện sâu sắc, vững vàng hơn bao giờ hết. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giúp hắn ổn định đạo tâm, mà còn biến sự ổn định ấy thành một sức mạnh thực tế, một khả năng phản ứng và chống đỡ phi thường. Những lời khinh miệt của tu sĩ kia, sự nghi ngờ về con đường ‘chậm rãi’ của hắn, giờ đây chỉ càng củng cố niềm tin vào Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn nhận ra rằng, chính những hiểm nguy và áp lực này đã giúp đạo tâm của hắn trở nên ‘cương’ hơn, không còn dao động trước bất kỳ phán xét nào.

*Ta đã chọn con đường này, và nó sẽ không thay đổi. Không vì ai, chỉ vì đạo tâm của chính mình,* Lục Trường Sinh thầm nhủ. *Nguy hiểm và nghi ngờ, chính là lò luyện của đạo tâm. Càng kiên định, càng vững chắc.*

Hắn vuốt ve Tiểu Thú Cưng, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi Mê Vụ Sâm Lâm mịt mùng ẩn hiện trong màn đêm, và xa hơn nữa là một thế giới rộng lớn đầy biến động. Hắn biết rằng An Bình Thôn, tuy là nơi chôn rau cắt rốn, nhưng không phải là điểm dừng chân cuối cùng của hắn. Để thực sự bảo vệ thôn làng, để đi hết con đường mà hắn đã chọn, hắn cần phải mạnh mẽ hơn, cần phải hiểu rõ hơn về cái "đại thế biến động" mà Lý Thôn Trưởng và những người khác đã nói.

Sự bình yên của An Bình Thôn chỉ là tạm thời. Hắn cần phải ra đi, để tìm kiếm chân lý, để tôi luyện đạo tâm của mình đến mức tối thượng, để có thể đứng vững giữa đại thế mà không bị cuốn trôi. Con đường của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là con đường để xưng bá thiên hạ, mà là con đường để tìm thấy sự vững chắc trong tâm hồn, sự bình yên trong mọi biến động.

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu bầu không khí se lạnh của đêm. Hắn đã sẵn sàng.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free