Cửu thiên linh giới - Chương 16: Huyết Sắc Sâm Lâm: Đạo Tâm Thử Thách
Đêm dài trôi qua trong sự tĩnh lặng của An Bình Thôn, nhưng đối với Lục Trường Sinh, nó không phải là một đêm của giấc ngủ sâu. Hắn ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói đơn sơ trong căn nhà gỗ mộc mạc, bóng đêm như một tấm màn nhung ôm trọn lấy thân ảnh gầy gò. Không phải là sự trằn trọc vì lo lắng, mà là sự miên mật trong tu luyện, sự chiêm nghiệm sâu sắc về con đường mà hắn đã lựa chọn. Linh khí trong cơ thể hắn tuần hoàn theo Tàn Pháp Cổ Đạo, không ồ ạt, không cuồng bạo, mà chậm rãi, vững vàng, như dòng suối ngầm len lỏi qua tầng địa chất cổ xưa, càng chảy càng đọng, càng đọng càng kiên cố. Hắn không còn truy cầu sự bùng nổ sức mạnh nhất thời, mà là sự bền vững của nội tại, sự hòa hợp tuyệt đối giữa thân và tâm. Mỗi nhịp hô hấp là một lần linh khí thanh lọc, mỗi mạch đập là một lần đạo tâm tôi luyện.
Hắn cảm nhận được linh khí mỏng manh của An Bình Thôn, thứ linh khí đã bị bào mòn qua hàng ngàn năm phong trần, không thể so sánh với những vùng đất linh thiêng của các Tiên Môn thượng giới. Nhưng giờ đây, với sự lĩnh ngộ mới, hắn không còn chỉ đơn thuần hấp thụ mà còn cảm nhận sâu hơn sự tuần hoàn của nó trong cơ thể, biến những dòng chảy yếu ớt thành nền tảng vững chắc cho chính mình. Hắn không tìm kiếm sự ổn định tĩnh tại, mà là sự vững chãi như một cây đại thụ cắm sâu rễ vào lòng đất, dù phong ba bão táp vẫn hiên ngang đứng đó, sẵn sàng cho mọi biến hóa. Đạo tâm của hắn, vốn đã kiên định, giờ đây càng thêm phần trầm trọng, như một tảng đá ngàn năm, vạn pháp khó lòng lay chuyển. "Đạo tâm vững chắc không có nghĩa là đứng yên," hắn thầm nhủ, "Nó là cội rễ để vươn mình, để chống đỡ bão táp."
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa, nhuộm vàng căn phòng nhỏ, Lục Trường Sinh mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu thẳm bên trong là một luồng ánh sáng kiên quyết. Hắn đứng dậy, chỉnh lại bộ đạo bào vải thô, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm và tràn đầy nội lực. Mùi khói bếp thoang thoảng từ những mái nhà lợp ngói đơn sơ, tiếng gà gáy rộn ràng, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả tạo nên một bức tranh An Bình Thôn quen thuộc, nhưng đối với hắn, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Đó là những gì hắn muốn bảo vệ.
Không lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên. Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ bước vào, vẻ mặt vẫn còn vương vấn sự lo lắng từ đêm qua. Lý Thôn Trưởng, với dáng người nhỏ bé và khuôn mặt đầy nếp nhăn, đặt chiếc tẩu thuốc cũ kỹ xuống bàn, ánh mắt đục mờ nhưng vẫn ánh lên sự từng trải. Trần Đại Trụ, vạm vỡ, tay vẫn cầm chiếc cuốc quen thuộc, gật đầu chào.
"Trường Sinh, tình hình không ổn." Lý Thôn Trưởng mở lời, giọng nói trầm hẳn xuống, như sợ làm vỡ tan bầu không khí vốn đã nặng nề. "Hồ Tam dạo này hoạt động táo tợn hơn, còn có mấy kẻ lạ mặt lướt qua bìa rừng, có vẻ không phải người thường."
Trần Đại Trụ tiếp lời, giọng đầy vẻ bất an. "Chẳng lẽ, lời lão Lính Gác Biên Giới nói là thật? Có tu sĩ tham gia cùng sơn tặc? Chúng ta chỉ là phàm nhân, làm sao đối phó nổi?" Hắn thốt ra từ "tu sĩ" với một sự sợ hãi và kính nể sâu sắc, bởi với phàm nhân, tu sĩ là những tồn tại siêu phàm, khó lòng đối phó.
Lục Trường Sinh lắng nghe một cách bình tĩnh. Từng lời của Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ như những mảnh ghép, hoàn thiện bức tranh mà hắn đã phác thảo trong tâm trí. Hắn đã dự cảm được điều này. Hắn đã sẵn sàng. Hắn nhẹ nhàng rót một chén trà thảo mộc đã nguội, đưa cho Lý Thôn Trưởng, động tác chậm rãi nhưng đầy vững chãi.
"Chúng ta không thể ngồi chờ đợi để chúng lộng hành." Lục Trường Sinh nói, giọng điệu trầm ấm, vững vàng, không chút dao động. Hắn nhìn thẳng vào Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ, ánh mắt kiên định. "Để ta đi xem sao. Chờ đợi sẽ chỉ khiến chúng thêm lộng hành, đẩy An Bình Thôn vào vòng nguy hiểm lớn hơn."
Lý Thôn Trưởng nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt đục mờ thoáng qua một tia sáng. Ông đã từng thấy sự bình tĩnh này ở Lục Trường Sinh, nhưng lần này, nó mang một vẻ kiên cường khác hẳn, một sự tự tin không thể lay chuyển. Trần Đại Trụ siết chặt chiếc cuốc, nhưng nét lo lắng trên mặt hắn đã dịu đi đôi chút.
"Nhưng... một mình con liệu có ổn không?" Lý Thôn Trưởng hỏi, giọng đầy vẻ băn khoăn. "Chúng không còn là lũ sơn tặc đơn thuần nữa, Trường Sinh. Nếu thật sự có tu sĩ..."
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Chính vì thế, ta càng phải đi. Ta sẽ không đối đầu trực diện nếu không cần thiết, nhưng ta phải biết rõ kẻ địch của chúng ta là ai, và chúng mạnh đến mức nào. Hơn nữa, ta đã có sự chuẩn bị." Hắn không nói rõ sự chuẩn bị đó là gì, nhưng khí chất vững chãi của hắn đã đủ để truyền cho hai người đàn ông phàm tục kia một niềm tin. "Hãy giữ vững thôn làng. Củng cố phòng thủ, chuẩn bị lương thảo. Ta sẽ cố gắng trở về trước khi đêm xuống."
Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ gật đầu, lòng họ dấy lên một niềm hy vọng mới, một sự tin tưởng tuyệt đối vào chàng trai trẻ trước mặt. Họ không hiểu Lục Trường Sinh đã trải qua những gì, hay hắn đã lĩnh ngộ được điều gì, nhưng họ tin vào hắn, tin vào sự bình tĩnh và trí tuệ của hắn. "Được rồi, Trường Sinh. Con cẩn thận." Lý Thôn Trưởng nói, giọng khàn đặc. "An Bình Thôn này, trông cậy vào con."
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu. Hắn khoác lên người một chiếc áo choàng màu xanh đậm, giấu đi bộ đạo bào đơn giản bên trong, mang theo một túi vải nhỏ đựng lương khô và một bình nước. Hắn không cần vũ khí. Bản thân hắn, với Tàn Pháp Cổ Đạo đã được tôi luyện, chính là vũ khí. Hắn bước ra khỏi nhà, đi dọc con đường mòn quen thuộc, hướng về phía Mê Vụ Sâm Lâm, nơi những nguy hiểm đang chực chờ, và xa hơn nữa là những biến động của đại thế. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, như đang dẫm lên chính đạo lý mà hắn đã chọn.
***
Mê Vụ Sâm Lâm đón Lục Trường Sinh bằng một lớp sương mù dày đặc, bao phủ mọi thứ trong một màn ảo ảnh mờ ảo. Khi Lục Trường Sinh bước sâu vào trong, bầu không khí thay đổi rõ rệt. Ánh sáng mặt trời chiều tà bị những tán cây cổ thụ cao lớn che khuất gần như hoàn toàn, chỉ còn những vệt sáng yếu ớt lọt qua kẽ lá, tạo nên những dải màu u ám, ma mị. Tiếng gió hú qua kẽ lá nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa, tiếng chim kêu quái dị vọng lại từ sâu thẳm rừng già, và tiếng lá cây xào xạc dưới chân tạo nên một bản giao hưởng rợn người. Mùi đất ẩm, rêu phong, cây cỏ mục nát hòa quyện với đôi khi là mùi tanh nồng của yêu thú, báo hiệu những mối nguy hiểm tiềm tàng.
Lục Trường Sinh di chuyển chậm rãi, cẩn trọng. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ rèn luyện đạo tâm mà còn tôi luyện giác quan của hắn trở nên cực kỳ nhạy bén. Hắn không dùng linh lực để thám thính, mà dựa vào trực giác, vào sự hòa hợp với thiên địa xung quanh. Mỗi hơi thở, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, khiến hắn cảm giác như bị cô lập hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài, nhưng nội tâm hắn vẫn trầm tĩnh như mặt biển sâu. Hắn biết rằng, trong một môi trường như thế này, sự vội vã chỉ dẫn đến diệt vong.
Đột nhiên, một tiếng kêu thảm thiết vang lên, xé tan sự tĩnh lặng rợn người của khu rừng. Đó là tiếng kêu của một sinh linh đang gặp nguy hiểm, yếu ớt nhưng đầy tuyệt vọng. Lục Trường Sinh lập tức dừng lại, lắng nghe. Tiếng kêu ấy lặp lại, rõ ràng hơn, xen lẫn những tiếng gầm gừ hung tợn. Không do dự, hắn lần theo âm thanh.
Khi Lục Trường Sinh đến gần, cảnh tượng trước mắt khiến hắn cau mày. Một con Linh Thú Non, nhỏ nhắn và yếu ớt, toàn thân run rẩy, đang bị bao vây bởi một nhóm Tiểu Yêu. Chúng là những sinh vật hình người nhỏ bé, thân hình gầy gò với làn da xanh xám, đôi mắt đỏ ngầu và móng vuốt sắc nhọn. Vẻ ngoài của chúng hung tợn, nhưng thực chất chỉ là những kẻ yếu ớt, thường sống thành bầy và tấn công những sinh vật nhỏ bé hơn. Tiếng gầm gừ của chúng đầy vẻ tham lam và độc ác. Linh Thú Non, với bộ lông trắng muốt lấm lem bùn đất và đôi mắt to tròn ngập nước, đang cố gắng chống cự một cách yếu ớt, tiếng kêu của nó ngày càng thê lương.
Lục Trường Sinh không nghĩ ngợi nhiều. Hắn không phải là kẻ thích xen vào chuyện của người khác, nhưng hắn cũng không thể làm ngơ trước cảnh tượng một sinh linh yếu ớt bị bắt nạt. "Sức mạnh không chỉ nằm ở tốc độ, mà ở sự vững chắc. Đạo tâm kiên cố là nền tảng của vạn pháp," hắn thầm nhủ. Hắn không dùng chiêu thức hoa mỹ, không bùng nổ linh lực. Tàn Pháp Cổ Đạo đã dạy hắn cách biến sự kiên cố của đạo tâm thành sức mạnh vật lý thuần túy.
Hắn lao vào đám Tiểu Yêu như một bóng ma. Động tác của hắn đơn giản, vững chắc, nhưng mỗi bước chân đều nặng tựa thái sơn, mỗi cú ra đòn đều mang theo sức mạnh nội tại kinh người. Một cú đá quét ngang, một Tiểu Yêu bay văng vào gốc cây, bất tỉnh. Một cú đấm trực diện, một Tiểu Yêu khác văng ra xa, xương cốt rắc rắc. Hắn né tránh những móng vuốt sắc nhọn một cách khéo léo, thân pháp của hắn không nhanh như chớp, nhưng lại cực kỳ ổn định, vững chắc, không để lộ bất kỳ kẽ hở nào. Hắn không tấn công vào những điểm yếu chí mạng, mà chỉ dùng sức mạnh để đẩy lùi, để đánh tan sự bao vây của chúng. Mỗi cú ra đòn đều chính xác, mang theo sức mạnh dồn nén từ đạo tâm kiên cố, khiến đám Tiểu Yêu dù hung tợn nhưng bản chất hèn nhát không khỏi kinh hoàng.
Đám Tiểu Yêu, thấy đồng loại ngã xuống dễ dàng như vậy, bắt đầu hoảng sợ. Tiếng gào thét hung tợn ban đầu biến thành tiếng rít lên sợ hãi. Chúng không ngờ một "phàm nhân" lại có thể mạnh mẽ đến vậy. Sau vài chiêu, chúng không còn dám tiếp tục, quay đầu bỏ chạy tán loạn vào sâu trong rừng, để lại Linh Thú Non nằm co ro trên mặt đất ẩm ướt.
Lục Trường Sinh thở ra một hơi nhẹ, cơ thể vẫn giữ được sự bình tĩnh và ổn định. Hắn nhẹ nhàng tiếp cận Linh Thú Non. Con vật nhỏ nhắn vẫn run rẩy, đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy cảnh giác và sợ hãi. Bộ lông trắng muốt của nó lấm lem bùn đất và vài vết xước nhỏ. Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng vươn tay ra. Từ lòng bàn tay hắn, một luồng linh khí thanh khiết, ôn hòa mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã tôi luyện, từ từ lan tỏa, bao bọc lấy Linh Thú Non. Đó không phải là linh lực chữa trị mạnh mẽ, mà là sự an ủi, thanh tẩy, xoa dịu. Vết thương nhỏ của nó dần lành lại, và nỗi sợ hãi trong đôi mắt nó cũng dần tan biến.
Linh Thú Non ngẩng đầu nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt to tròn giờ đây ánh lên sự tò mò và tin tưởng. Nó khẽ cọ đầu vào tay hắn, rồi rúc hẳn vào lòng hắn, kêu lên một tiếng "Meo meo!" đáng yêu. Tiếng kêu ấy không còn là sự sợ hãi mà là sự quấn quýt, thân thiết. Lục Trường Sinh mỉm cười, nụ cười rất nhẹ, đủ để làm ấm lên cả khu rừng u ám. "Ngươi an toàn rồi," hắn nói, giọng trầm ấm. "Từ nay, ta gọi ngươi là Tiểu Thú Cưng." Linh Thú Non, hay giờ là Tiểu Thú Cưng, khẽ dụi đầu vào ngực hắn, như thể đã chấp nhận cái tên mới.
Trong lúc đó, trên một cành cây cổ thụ cao lớn gần đó, Đào Hoa Tiên Tử ẩn mình trong bóng tối, chứng kiến toàn bộ sự việc. Nàng vẫn vận chiếc áo lụa hồng đào, nhan sắc tuyệt trần càng thêm vẻ thoát tục trong ánh sáng lờ mờ của chiều tà. Đôi mắt nàng, vốn phảng phất nét u buồn, giờ đây ánh lên sự ngạc nhiên và tò mò sâu sắc. Nàng đã từng gặp vô số tu sĩ, từ những kẻ kiêu ngạo đến những người chính trực, nhưng chưa từng thấy ai có phong thái chiến đấu và lòng nhân từ như Lục Trường Sinh. Hắn không bùng nổ linh lực, nhưng sức mạnh nội tại của hắn lại đáng sợ đến kinh ngạc. Hắn không khoe khoang, không tìm kiếm danh vọng, mà chỉ đơn thuần hành động theo bản tâm của mình. "Hắn... lại một lần nữa khiến ta bất ngờ," nàng thầm thì, giọng nói nhẹ như gió thoảng. "Con đường của hắn thật sự khác biệt." Nàng không hề có ý định xuất hiện, chỉ lặng lẽ quan sát, như một bóng ma xinh đẹp trong rừng sâu.
***
Tiếng động từ trận chiến nhỏ với đám Tiểu Yêu, dù không quá lớn, nhưng đủ để thu hút sự chú ý của những kẻ đang lẩn khuất sâu hơn trong Mê Vụ Sâm Lâm. Bóng tối dần bao trùm khu rừng, sương mù càng lúc càng dày đặc, tạo nên một không gian mờ ảo, huyền hoặc. Lục Trường Sinh, vẫn ôm Tiểu Thú Cưng trong lòng, đang tìm một nơi kín đáo để nghỉ ngơi tạm thời, cảm nhận được sự dao động bất thường của linh khí từ phía trước. Không phải là sự hỗn loạn thông thường, mà là sự xuất hiện của một luồng linh lực yếu ớt nhưng rõ ràng, cùng với những tiếng bước chân ồn ào hơn.
"Ra đây! Kẻ nào dám động đến địa bàn của Hồ Tam này!" Một giọng nói hung hăng vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Hồ Tam, với khuôn mặt bặm trợn và vết sẹo dài trên má, xuất hiện từ trong màn sương, dẫn theo một nhóm sơn tặc đông đảo hơn. Áo da thú, vũ khí thô sơ, đôi mắt đầy vẻ hung tợn và tham lam. Nhưng lần này, chúng không đơn độc. Bên cạnh Hồ Tam là một nam tử trẻ tuổi, thân hình gầy gò, khoác trên mình bộ đạo bào màu xám tro, khuôn mặt hiện rõ vẻ kiêu ngạo và tự mãn. Đây chính là tu sĩ cấp thấp mà Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ đã nhắc đến. Hắn là một tu sĩ Luyện Khí kỳ đầu, chỉ mới nắm giữ được chút ít linh lực, nhưng đối với đám phàm nhân và sơn tặc, hắn đã là một sự tồn tại không thể với tới.
Tu sĩ kia hất hàm nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. "Hừ, một phàm nhân mà dám chống đối? Còn dám ra tay với lũ yêu vật của bổn tọa?" Hắn không hề biết Tiểu Yêu là yêu vật cấp thấp, chỉ biết chúng là thuộc hạ mà hắn dùng linh thạch để mua chuộc Hồ Tam sai khiến. "Để ta dạy cho ngươi biết thế nào là tu sĩ!" Hắn không chờ Lục Trường Sinh đáp lời, liền vung tay. Một luồng linh lực yếu ớt hóa thành một ngọn gió nhỏ, mang theo vài chiếc lá sắc bén, lao thẳng về phía Lục Trường Sinh. Đó là một chiêu pháp thuật cơ bản, nhưng đối với phàm nhân, nó đủ để gây thương tích nặng.
Lục Trường Sinh bình tĩnh đối phó. Hắn không né tránh hoàn toàn, mà chỉ khẽ nghiêng người, để ngọn gió lướt qua vai áo. Chiếc lá sắc bén chỉ cắt nhẹ vào lớp vải thô, không hề chạm đến da thịt. Hắn không thể bộc lộ linh lực, nhưng sự vững chắc của Tàn Pháp Cổ Đạo đã tôi luyện cơ thể hắn trở nên dẻo dai và mạnh mẽ đến mức kinh ngạc, đủ để chống lại những đòn tấn công vật lý và linh lực yếu ớt. Tiểu Thú Cưng trong lòng hắn khẽ "meo meo!" một tiếng cảnh báo khi ngọn gió lướt qua, nhưng ngay lập tức rúc sâu hơn vào ngực hắn, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào tu sĩ kia.
Hồ Tam thấy Lục Trường Sinh dễ dàng tránh được đòn của tu sĩ, vẻ mặt càng thêm bặm trợn. "Giết chết hắn! Không để hắn sống sót về báo tin!" Hắn ra lệnh, và đám sơn tặc liền xông lên, cầm đao kiếm, gậy gộc lao vào Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh đặt Tiểu Thú Cưng nhẹ nhàng xuống đất, dặn dò nó ẩn nấp. "Ở yên đây, Tiểu Thú Cưng. Đừng sợ." Rồi hắn quay lại đối mặt với đám sơn tặc và tu sĩ. "Sức mạnh không nằm ở vẻ ngoài, mà ở nội tại vững bền," hắn lẩm bẩm, như tự nhắc nhở chính mình.
Trận chiến nổ ra trong màn sương đêm. Lục Trường Sinh không hề có một chút linh lực bùng nổ nào, nhưng mỗi động tác của hắn đều ẩn chứa một sự kiên cố không thể phá vỡ. Hắn không nhanh nhẹn như gió, không mạnh mẽ như lửa, nhưng hắn vững vàng như núi. Hắn né tránh những đòn tấn công của sơn tặc một cách điêu luyện, mỗi cú né đều tiết kiệm năng lượng tối đa, mỗi bước chân đều cắm sâu vào lòng đất, tạo thành một nền tảng vững chắc. Hắn không dùng kiếm, không dùng đao, chỉ dùng đôi tay trần và thân thể của mình. Một cú đấm vào bụng một tên sơn tặc, tên đó lập tức ôm bụng ngã lăn quay. Một cú đá vào chân, kẻ địch mất thăng bằng. Không có chiêu thức hoa mỹ, chỉ có những động tác đơn giản, hiệu quả, mang theo sức nặng của đạo tâm tôi luyện.
Tu sĩ cấp thấp thấy Lục Trường Sinh dễ dàng đối phó với đám sơn tặc, vẻ kiêu ngạo trên mặt hắn dần biến mất, thay vào đó là sự ngạc nhiên. Hắn không thể tin được một phàm nhân lại có thể mạnh mẽ đến vậy. "Ngươi là ai? Tại sao lại có thể chống đỡ linh lực của ta?" hắn gầm lên, rồi lại vung tay, lần này tạo ra một luồng linh lực mạnh hơn, biến thành một quả cầu lửa nhỏ, lao về phía Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh vẫn bình tĩnh. Hắn không thể trực tiếp chống đỡ quả cầu lửa đó bằng tay không. Hắn vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo, toàn thân linh khí nội tại tuần hoàn, dồn nén vào chân. Hắn bật người lên một cách dứt khoát, né tránh quả cầu lửa, sau đó tiếp đất một cách vững vàng. Ngay lập tức, hắn lao về phía tu sĩ kia.
"Hừ, ta sẽ cho ngươi biết phàm nhân và tu sĩ khác biệt thế nào!" Tu sĩ kia liên tục tung ra những chiêu pháp thuật cơ bản, những luồng gió, những tia sáng yếu ớt, nhưng Lục Trường Sinh đều hóa giải bằng cách né tránh hoặc dùng những động tác thân pháp vững chắc để làm chệch hướng. Hắn không hề cố gắng đối đầu trực diện với linh lực, mà luôn tìm cách tiếp cận vật lý. Đám sơn tặc, bị Lục Trường Sinh đánh tan tác, không còn dám xông lên.
Cuộc chiến kéo dài một lúc. Tu sĩ kia dần cảm thấy mệt mỏi, linh lực trong cơ thể cũng bắt đầu cạn kiệt vì liên tục phải tung ra chiêu thức. Hắn không ngờ một phàm nhân lại có thể dai sức đến vậy, lại có thể né tránh linh lực của hắn một cách tinh vi đến thế. Trong khi đó, Lục Trường Sinh vẫn giữ được sự bình tĩnh và sức lực. Đạo tâm kiên cố của hắn giúp hắn duy trì sự ổn định, không bị mệt mỏi hay dao động. Hắn giống như một tảng đá, dù bị sóng biển xô đẩy bao nhiêu lần vẫn đứng vững.
Khi tu sĩ kia lộ ra một khoảnh khắc sơ hở vì kiệt sức, Lục Trường Sinh nắm bắt ngay lập tức. Hắn dồn toàn bộ nội lực vào một cú đấm. Cú đấm này không có bất kỳ ánh sáng hay âm thanh đặc biệt nào, nhưng nó mang theo sức nặng của vạn pháp, sự kiên cố của đạo tâm. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận!" Lục Trường Sinh thầm nghĩ, tung ra đòn quyết định.
*Ầm!*
Cú đấm trực diện vào ngực tu sĩ. Hắn không kịp phản ứng, cả người bị đánh bật ra xa, văng vào một gốc cây cổ thụ lớn. Một tiếng "khụ" vang lên, tu sĩ phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch. Hắn ngã phịch xuống đất, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh hoàng. "Không thể nào! Kẻ này... hắn không phải phàm nhân!" Hắn lẩm bẩm, không tin vào những gì vừa xảy ra. Một tu sĩ Luyện Khí kỳ, lại bị một phàm nhân đánh trọng thương chỉ bằng sức mạnh vật lý!
Hồ Tam và đám sơn tặc thấy tu sĩ bị đánh bại dễ dàng như vậy, lòng dũng cảm của chúng tan biến như băng tuyết gặp nắng. Chúng không còn nghĩ đến việc chống cự, mà chỉ muốn bỏ chạy. Hồ Tam, sắc mặt tái mét, vội vàng đỡ lấy tu sĩ kia, quay đầu bỏ chạy vào sâu trong rừng, bỏ lại đám sơn tặc còn lại.
Lục Trường Sinh không truy đuổi. Hắn biết rằng mục tiêu của hắn không phải là tiêu diệt tất cả, mà là đẩy lùi mối đe dọa, bảo vệ An Bình Thôn. Hắn đứng đó, giữa màn sương đêm, thân ảnh hơi gầy gò nhưng lại toát lên một vẻ bất khuất, như một vị thần hộ mệnh. Tiểu Thú Cưng, từ nấp sau một bụi cây, lon ton chạy đến, kêu "meo meo!" vui vẻ, dụi đầu vào chân hắn.
Trên cành cây cổ thụ, Đào Hoa Tiên Tử chứng kiến tất cả. Đôi mắt nàng không còn chỉ là sự ngạc nhiên, mà là sự kinh ngạc tột độ. Nàng đã thấy Lục Trường Sinh đánh bại Tiểu Yêu, cứu linh thú. Giờ đây, nàng thấy hắn đánh bại một tu sĩ Luyện Khí kỳ chỉ bằng sức mạnh thể chất và một đạo tâm kiên cố không thể lay chuyển. "Hắn đã làm được... với một con đường tu luyện như vậy," nàng thì thầm, vẻ u buồn trong mắt giờ đây được thay thế bằng một tia sáng phức tạp, vừa tò mò, vừa ngưỡng mộ, lại vừa ẩn chứa một nỗi niềm khó nói. "Có lẽ, số phận của ta, cũng có thể thay đổi..."
***
Khi những vì sao đã lấp lánh trên bầu trời đêm, Lục Trường Sinh trở về An Bình Thôn. Trên người hắn có vài vết xước nhỏ do gai rừng và những cú đánh của sơn tặc, nhưng tinh thần hắn vẫn kiên định, ánh mắt sáng rõ. Tiểu Thú Cưng lon ton theo sau, thỉnh thoảng lại "meo meo" vui vẻ, như một người bạn đồng hành trung thành. Mùi sương đêm vẫn còn đọng lại trên mái tóc đen dài của hắn, và mùi đất ẩm của rừng già vẫn vương vấn trên bộ đạo bào giản dị.
Toàn bộ dân làng An Bình Thôn, Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ, vẫn thức chờ. Khi thấy Lục Trường Sinh xuất hiện từ con đường mòn quen thuộc, một tiếng reo mừng nhỏ vang lên, rồi nhanh chóng bị thay thế bằng sự thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt họ đổ dồn về hắn, đầy vẻ lo lắng và hy vọng.
Lý Thôn Trưởng, với đôi mắt đục mờ nay lại long lanh vì niềm vui, bước nhanh đến đón. "Trường Sinh, con đã trở về! Tạ ơn trời đất!" Ông nắm lấy tay Lục Trường Sinh, cảm nhận sự ấm áp và vững chãi từ bàn tay gầy gò ấy.
Trần Đại Trụ cũng vội vàng tiến đến, vẻ mặt đầy mừng rỡ. "May mà có con, Trường Sinh, không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra với An Bình Thôn này." Hắn nhìn Tiểu Thú Cưng đang quấn quýt bên chân Lục Trường Sinh, ngạc nhiên nhưng cũng bật cười.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Hắn không kể lể chi tiết về trận chiến với tu sĩ kia, chỉ đơn giản nói: "Hồ Tam đã bị đẩy lùi. Tạm thời, An Bình Thôn sẽ an toàn." Sự bình tĩnh và khí chất rắn rỏi của hắn đã đủ để mang lại niềm tin cho mọi người. Dân làng, sau những giờ phút lo lắng thấp thỏm, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Họ không cần biết hắn đã làm gì, chỉ cần biết hắn đã bảo vệ họ.
Trong lòng Lục Trường Sinh, một cảm giác bình yên lan tỏa. Hắn đã chứng minh được rằng, con đường của mình tuy chậm, tuy khác biệt, nhưng lại là con đường duy nhất hắn có thể đi, và nó đã bắt đầu chứng minh giá trị. Đạo tâm của hắn đã được tôi luyện qua thử thách đầu tiên, không còn là lý thuyết suông mà là sức mạnh thực tế. Hắn đã không hề dao động, không hề nghi ngờ, ngay cả khi đối mặt với linh lực của tu sĩ. Hắn đã dùng sự vững chắc của đạo tâm để hóa giải mọi nguy hiểm, để bảo vệ những người hắn trân quý.
Lục Trường Sinh nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như vô vàn con mắt đang dõi theo. Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Đại thế đang biến động, linh khí hỗn loạn, và những mối nguy hiểm sẽ còn lớn hơn nữa. Nhưng giờ đây, hắn không còn sợ hãi. Hắn chấp nhận những thử thách sắp tới như một phần tất yếu của quá trình trưởng thành và tôi luyện bản thân. "Đây mới chỉ là khởi đầu," hắn thầm nhủ, ánh mắt kiên định. "Con đường này, ta sẽ đi đến cùng, để bảo vệ những gì ta trân quý. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Với Tiểu Thú Cưng quấn quýt bên chân, Lục Trường Sinh bước về căn nhà nhỏ, trong lòng dấy lên một niềm tin sắt đá vào con đường tu hành khác biệt của mình, một con đường mà hắn tin rằng sẽ dẫn hắn đến chân lý của Cửu Thiên Linh Giới.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.