Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 205: Bóng Đêm Thần Điện: Can Thiệp Sinh Tử

Luồng linh lực thanh tịnh của Lục Trường Sinh vừa tan biến vào không trung, siêu thoát những linh hồn bị giam cầm khỏi nghi lễ tà ác, thì ngay lập tức, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy hắn. Đó không còn là ánh mắt dò xét xa xăm hay sự cảnh báo mơ hồ như trước, mà là một luồng ý niệm cường đại, lạnh lẽo và sắc bén, quét thẳng vào tâm thức, như muốn xuyên phá mọi phòng ngự, dò xét đến tận cùng bản nguyên. Nó không mang theo sát ý rõ ràng, nhưng lại chất chứa một sự ngạo mạn, một sự "chú ý" không thể chối cãi, tựa như một vị thần thức tỉnh sau giấc ngủ vạn cổ, lần đầu tiên nhìn thấy một vật lạ. Lục Trường Sinh biết, hành động của mình, sự khác biệt của Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn thi triển, đã thực sự thu hút sự chú ý của một cường giả tà đạo cấp cao, một tồn tại mà trước đây chỉ là cái bóng.

Hắn khẽ nhíu mày, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự bất đắc dĩ. Con đường hắn chọn là tĩnh lặng, vững bền, không phải là con đường xưng bá hay tranh đoạt. Nhưng giờ đây, cái đạo của hắn, cái sự "khác thường" của hắn, lại vô tình đưa hắn vào tầm ngắm của những kẻ đứng trên đỉnh cao của tà đạo. Luồng thần niệm kia chỉ lướt qua trong tích tắc rồi biến mất, nhưng áp lực vô hình mà nó để lại vẫn còn lơ lửng trong không khí, như một lời cảnh báo, hay một lời mời gọi đầy hiểm nguy.

Tiêu Hạo, với giác quan nhạy bén của mình, cũng cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong bầu không khí. Hắn rùng mình, khuôn mặt trắng bệch, vội vàng tiến đến bên cạnh Lục Trường Sinh, hạ giọng hỏi, ánh mắt đầy vẻ lo lắng: "Lục huynh, đó... đó là gì vậy? Một thần niệm cực mạnh, không phải Huyết Nha Tà Sư... có lẽ là đích thân Hắc Phong Lão Tổ hoặc một trong những thủ hạ đắc lực nhất của hắn. Chúng ta có nên rút lui không? Luồng ý niệm đó thật đáng sợ, ta cảm thấy linh hồn như bị đóng băng."

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt đen láy quét qua đại điện hoang tàn, nơi những Ma Binh vẫn đang hỗn loạn như những con rối bị cắt dây. Hắn khẽ lắc đầu, giọng nói trầm ổn, dẫu mang chút suy tư: "Không, hắn đang tìm kiếm. Nếu chúng ta rút lui ngay, hắn sẽ nhận ra có điều bất thường. Hơn nữa, ta cảm thấy có gì đó khác lạ... một luồng sinh cơ yếu ớt bị kìm kẹp sâu hơn bên trong."

Tiêu Hạo ngẩn người. Luồng sinh cơ yếu ớt? Giữa Di Tích Thần Điện đầy rẫy tà khí và tử khí này, làm sao có sinh cơ nào có thể tồn tại được? Nhưng hắn biết, trực giác của Lục Trường Sinh chưa bao giờ sai. Hắn tin tưởng vào người bạn đồng hành này hơn bất kỳ ai.

Di Tích Thần Điện, ngay cả dưới ánh sáng mờ ảo xuyên qua những khe hở trên mái vòm đổ nát, vẫn toát lên vẻ cổ kính, hùng vĩ một cách ma mị. Các cột trụ đá khổng lồ, một thời sừng sững nâng đỡ mái vòm nay đã nứt vỡ, đổ nghiêng ngả, phủ đầy rêu phong và những loại thực vật kỳ lạ mọc hoang dại. Tường đá đen kịt, lạnh lẽo, chạm khắc những phù văn cổ xưa mà giờ đây đã bị thời gian và tà khí ăn mòn đến mức khó thể nhận diện. Những bức tượng thần không đầu, không tay, sứt mẻ nằm rải rác, như những chứng nhân câm lặng cho sự hưng vong của một thời đại. Tiếng gió hú qua những kẽ đá tạo nên những âm thanh ghê rợn, hòa cùng tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân, và đôi khi là tiếng chim hoang dại kêu thê lương từ những góc khuất. Mùi đá cũ, rêu phong ẩm ướt, đất mục và một chút mùi hương trầm đã phai nhạt từ ngàn xưa vẫn còn vương vấn, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, vừa linh thiêng vừa hoang tàn.

Lục Trường Sinh nhắm mắt, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Một luồng linh quang mờ ảo, gần như vô hình, bao phủ quanh thân thể hắn, giúp che giấu khí tức của cả hắn và Tiêu Hạo khỏi mọi sự dò xét, ngay cả từ luồng thần niệm cường đại kia. Hắn không hề vội vàng, mà dùng tâm thần cảm ứng, từng chút một, dò xét sâu hơn vào cấu trúc phức tạp của di tích. Hắn không tìm kiếm tà khí, mà tìm kiếm cái "sinh cơ yếu ớt" mà hắn cảm nhận được.

"Ngươi giữ im lặng tuyệt đối," Lục Trường Sinh khẽ truyền âm, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. "Đi theo ta, cẩn thận từng bước."

Tiêu Hạo gật đầu, khuôn mặt căng thẳng. Hắn biết, lúc này không phải là lúc để hỏi han hay nghi ngờ. Cả hai như những bóng ma, len lỏi qua những hành lang đổ nát, tránh né những khu vực có tà khí nồng đậm nhất, nơi ánh sáng xanh lục ma quái từ những pháp trận tà đạo vẫn còn lập lòe. Lục Trường Sinh dẫn đường, mỗi bước chân đều nhẹ như không, ánh mắt trầm tĩnh nhưng lại sắc bén, như một con đại bàng đang săn mồi trong màn đêm. Hắn không sử dụng linh lực để đẩy nhanh tốc độ, mà dùng từng thớ thịt, từng khớp xương để di chuyển một cách tối ưu nhất, hòa mình vào bóng tối và sự tĩnh mịch của di tích.

Con đường dẫn họ xuống sâu hơn, vào lòng đất của Di Tích Thần Điện. Không khí càng lúc càng trở nên nặng nề, ẩm ướt và lạnh lẽo thấu xương. Linh khí thanh tịnh dần biến mất, thay vào đó là tà khí đặc quánh, khiến ngay cả việc hô hấp cũng trở nên khó khăn. Những ngọn đuốc tà khí xanh lục mờ ảo được cắm trên các bức tường đá đen kịt, soi rõ những phù văn quỷ dị, những hình ảnh rùng rợn của ma quỷ và quái vật được khắc sâu vào đá. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi tử khí, mùi lưu huỳnh khó chịu, cùng với mùi ẩm mốc, thối rữa xộc thẳng vào mũi, khiến Tiêu Hạo phải nín thở. Tiếng rên rỉ yếu ớt, những tiếng cười khẩy đầy tàn nhẫn của tà tu, tiếng roi da quất vào da thịt, và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá ẩm ướt, tất cả hòa quyện lại thành một bản giao hưởng ghê rợn, khiến tâm hồn người nghe phải run rẩy.

Họ dừng lại ở một khe hở nhỏ trên bức tường, đủ để quan sát vào bên trong một căn hầm rộng lớn. Cảnh tượng bên trong khiến Tiêu Hạo gần như thét lên, nhưng hắn đã cố gắng kiềm chế.

Chính giữa căn hầm, một lão già râu tóc bạc trắng, thân mặc đạo bào màu xanh lam đã nhuốm máu, đang bị trói chặt vào một cột đá đen kịt. Đó là Trưởng Lão Thanh Vân! Khuôn mặt hiền từ ngày nào giờ đây hốc hác, nhợt nhạt, những vết thương chằng chịt trên da thịt rách rưới. Ông cụ cúi đầu, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên một tia kiên định, dù đôi môi đã sưng vù vì những đòn tra tấn.

Trước mặt ông, một kẻ tà tu gầy gò, cao lêu nghêu, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt sâu hoắm ánh lên vẻ tà ác đang cười khẩy. Hắn khoác áo choàng đen, tay cầm một cây trượng có đầu hình đầu lâu phát ra những đốm lửa xanh lục lập lòe, chính là Âm Hỏa Chưởng Sự. Hắn đang dùng đầu trượng dí vào ngực Trưởng Lão Thanh Vân, một luồng tà khí màu đen uốn lượn, hấp thụ sinh cơ và linh hồn của ông. Xung quanh, vài tu sĩ chính đạo khác, có lẽ là đệ tử của Thanh Vân Môn hoặc các tông môn liên minh, đã bất tỉnh hoặc gần như vậy, nằm la liệt trên nền đất bẩn thỉu, bị canh giữ bởi vài Ma Binh toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ, đôi mắt đỏ ngầu.

"Lão già cứng đầu!" Âm Hỏa Chưởng Sự cười khẩy, giọng nói khàn đặc đầy vẻ thỏa mãn. "Ngươi nghĩ có thể giữ bí mật đó mãi sao? Ta có cả ngàn cách để moi từ miệng ngươi ra, từng lời một! Chỉ cần ngươi nói ra nơi cất giấu 'Thiên Diễn Cổ Quyển', ta sẽ cho ngươi một cái chết dễ dàng!"

Trưởng Lão Thanh Vân ngẩng đầu lên một cách khó nhọc, ho khan vài tiếng, máu tươi trào ra từ khóe miệng. "Hừ... mơ đi!" Ông thều thào, giọng yếu ớt nhưng vẫn không mất đi cốt khí. "Đạo của ta... không bao giờ... khuất phục tà đạo! Cổ Quyển... sẽ không bao giờ... rơi vào tay các ngươi!"

"Lão già kia!" Âm Hỏa Chưởng Sự gầm lên, cây trượng đầu lâu phát ra những đốm lửa xanh lục dữ dội hơn, luồng tà khí càng thêm điên cuồng hút lấy sinh lực của Trưởng Lão Thanh Vân. Ông cụ rên lên một tiếng đau đớn, thân thể run rẩy kịch liệt.

"Là Trưởng Lão Thanh Vân!" Tiêu Hạo thì thầm, mặt tái mét vì căm phẫn và lo sợ. "Ông ấy là một người chính trực, đã từng giúp đỡ nhiều đệ tử Thanh Vân Môn trong các cuộc khảo hạch. Chúng ta... chúng ta phải làm gì đó!" Hắn xiết chặt nắm tay, linh lực trong cơ thể bắt đầu rục rịch, muốn xông ra ngay lập tức.

Lục Trường Sinh vẫn giữ im lặng, đôi mắt trầm tĩnh quan sát kỹ lưỡng. Hắn không chỉ nhìn thấy cảnh tượng tàn bạo, mà còn "cảm nhận" được. Hắn nhận ra Âm Hỏa Chưởng Sự đang sử dụng một loại tà thuật hút linh hồn rất thâm độc, không chỉ rút cạn sinh cơ mà còn làm suy yếu ý chí của nạn nhân. Những Ma Binh canh gác tuy không mạnh mẽ bằng những tà tu cấp cao, nhưng số lượng lại khá đông, và chúng có vẻ đã được huấn luyện để phản ứng nhanh nhạy. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đến tột cùng từ các con tin khác, nhưng cũng cảm nhận được sự kiên cường đến khó tin của Trưởng Lão Thanh Vân, một ngọn lửa nhỏ nhoi nhưng không thể dập tắt giữa biển tà khí. Cái "sinh cơ yếu ớt" mà hắn cảm nhận được chính là từ vị trưởng lão này, một sinh cơ đang bị kìm kẹp, bị giày vò, nhưng vẫn chưa chịu khuất phục.

Một quyết định nhanh chóng được đưa ra trong đầu Lục Trường Sinh. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, nhưng không phải là đạo của sự vô tri hay vô cảm. Hắn không can thiệp vào nhân quả một cách tùy tiện, nhưng cũng không thể đứng nhìn chính đạo bị chà đạp, sinh linh bị giày vò mà không hành động. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Con đường của hắn, dẫu khác biệt, nhưng vẫn hướng đến sự thanh tịnh, sự bảo vệ những giá trị cốt lõi. Hắn không thể bỏ mặc Trưởng Lão Thanh Vân.

Không khí trong hầm ngục tà ám đột nhiên trở nên căng thẳng tột độ, dù không một tiếng động nào phát ra từ nơi ẩn nấp của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Mùi máu và khói tà khí nồng nặc hơn bao giờ hết, như báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra. Ngay cả tiếng nước nhỏ giọt đều đặn cũng dường như ngưng bặt.

Lục Trường Sinh khẽ truyền âm cho Tiêu Hạo, kế hoạch của hắn được truyền đạt ngắn gọn, súc tích qua thần niệm. Tiêu Hạo gật đầu, khuôn mặt vẫn tái mét nhưng ánh mắt đã trở nên kiên quyết hơn. Hắn hoàn toàn tin tưởng vào Lục Trường Sinh.

Ngay sau đó, Lục Trường Sinh vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn không tạo ra một âm thanh lớn, hay một phép thuật bạo liệt. Thay vào đó, một luồng linh lực tinh tế, gần như vô hình, len lỏi qua khe đá, lướt qua những Ma Binh đang lơ là, và tạo ra một ảo ảnh chớp nhoáng ở một góc khuất của hầm ngục – một tia sáng lập lòe, một tiếng động r��t nhỏ như tiếng đá rơi, đủ để thu hút sự chú ý của những kẻ tà tu đang mất cảnh giác.

"Cái gì?" Âm Hỏa Chưởng Sự đang say sưa tra tấn bỗng giật mình. Hắn quay phắt lại, đôi mắt sâu hoắm ánh lên vẻ nghi ngờ. "Kẻ nào lén lút ở đó! Mau đi xem!" Hắn gầm lên với những Ma Binh xung quanh, và chúng lập tức di chuyển về phía góc khuất mà Lục Trường Sinh đã tạo ra ảo ảnh.

Chính khoảnh khắc Âm Hỏa Chưởng Sự quay lưng lại và các Ma Binh phân tán, Lục Trường Sinh lao ra. Hắn không sử dụng kiếm, không dùng pháp quyết. Ánh mắt hắn tập trung thẳng vào Âm Hỏa Chưởng Sự. Cùng lúc đó, Tiêu Hạo hành động. Hắn nhanh như chớp, rút ra vài lá phù chú màu xanh lam, niệm quyết và tung ra. Những lá phù chú lướt đi trong không trung, vô hình vô ảnh, dán lên lưng các Ma Binh đang di chuyển. Một luồng sương mù mỏng manh, có độc tính nhẹ, nhanh chóng lan tỏa, khiến chúng lảo đảo, rồi ngã xuống, bất tỉnh. Tiêu Hạo đã sử dụng một loại mê dược phù đặc chế, không giết người nhưng đủ để vô hiệu hóa chúng trong chốc lát.

Lục Trường Sinh đã tiếp cận Âm Hỏa Chưởng Sự. Hắn không tung ra bất kỳ chiêu thức tấn công ồn ào nào, mà thay vào đó, vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực hạn. Một "trận pháp tâm linh" vô hình, không có bất kỳ dấu hiệu vật chất nào, đột nhiên bao trùm lấy Âm Hỏa Chưởng Sự. Luồng linh lực tinh thuần của Lục Trường Sinh, mang theo ý chí kiên định và đạo tâm vững như bàn thạch, trực tiếp trấn áp tà niệm, làm nhiễu loạn linh lực trong cơ thể Âm Hỏa Chưởng Sự.

Tên tà tu gầy gò đột nhiên cảm thấy linh hồn mình như bị xé toạc, luồng tà khí mà hắn đang điều khiển bỗng nhiên phản phệ, cắn ngược lại chủ nhân. Hắn hét lên một tiếng đau đớn thảm thiết, hai tay ôm đầu, thân thể gầy gò co giật kịch liệt. Đôi mắt sâu hoắm của hắn giờ đây đầy vẻ hoảng loạn và kinh hoàng, không thể tin được rằng một cuộc tấn công "vô hình" lại có thể khiến hắn đau đớn đến nhường này. Âm Hỏa Chưởng Sự loạng choạng, miệng trào ra máu đen, rồi ngã xuống bất tỉnh, cây trượng đầu lâu trên tay hắn rơi xuống đất, những đốm lửa xanh lục lập lòe cũng tắt ngấm.

Cùng lúc đó, Tiêu Hạo đã giải quyết xong tất cả Ma Binh, hắn nhanh chóng lao đến cởi trói cho Trưởng Lão Thanh Vân và các tu sĩ khác. Hắn cẩn thận đỡ lấy thân thể yếu ớt của Trưởng Lão Thanh Vân, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và nhẹ nhõm.

"Trưởng lão, người không sao chứ?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói run rẩy.

Trưởng Lão Thanh Vân khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn còn một chút mơ màng, nhưng đã ánh lên sự sống. Ông nhìn Lục Trường Sinh, người vẫn đứng đó, thân thể bất động, như một tượng đá giữa hỗn loạn, nhưng lại là tâm điểm của mọi sự bình yên.

Không chần chừ một giây nào, Lục Trường Sinh ra hiệu cho Tiêu Hạo. Họ không thể ở lại đây lâu. Luồng thần niệm cường đại kia có thể quay lại bất cứ lúc nào. Tiêu Hạo nhanh chóng tập hợp các tu sĩ bị thương, bao gồm cả Trưởng Lão Thanh Vân, và cùng Lục Trường Sinh rời khỏi hầm ngục tà ám, hướng về một nơi ẩn nấp đã được Lục Trường Sinh tìm thấy bằng Tàn Pháp Cổ Đạo.

Họ len lỏi qua những hành lang tối tăm, cuối cùng đến được một khe đá hẹp, khó phát hiện, nằm sâu trong lòng Di Tích Thần Điện nhưng lại là một nơi có linh khí ít bị biến chất hơn. Gió hú nhẹ qua khe đá, mang theo mùi đá ẩm và bụi bặm, tạo nên một không gian chật hẹp, nhưng lại mang đến cảm giác an toàn tạm thời.

Tiêu Hạo cẩn thận đặt Trưởng Lão Thanh Vân xuống một tảng đá phẳng. Ông cụ khẽ ho khan, cố gắng điều hòa hơi thở. Lục Trường Sinh lấy ra vài viên linh đan, đưa cho Tiêu Hạo để hắn phân phát cho các tu sĩ bị thương khác. Riêng Trưởng Lão Thanh Vân, Lục Trường Sinh không chỉ dùng linh đan. Hắn ngồi xuống bên cạnh ông, đặt một bàn tay lên ngực Trưởng Lão Thanh Vân.

Một luồng linh lực tinh thuần, ấm áp, hoàn toàn khác biệt với tà khí lạnh lẽo trong di tích, từ từ truyền vào cơ thể Trưởng Lão Thanh Vân. Đó là linh lực của Tàn Pháp Cổ Đạo, không bạo liệt, không hùng vĩ, nhưng lại mang theo sức mạnh của sự thanh tẩy và hồi phục. Nó nhẹ nhàng xoa dịu những vết thương, ổn định kinh mạch bị tổn thương nghiêm trọng, và từ từ xua tan những luồng tà khí còn sót lại đang giày vò ông.

Trưởng Lão Thanh Vân rên lên một tiếng nhẹ nhõm, khuôn mặt dần giãn ra, không còn vẻ đau đớn. Ông mở mắt, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và biết ơn. "Cảm... cảm tạ... ân nhân..." Ông nói, giọng yếu ớt, khàn đặc. "Không ngờ... trong lúc nguy nan nhất... lại có người... (ánh mắt ông dừng lại trên khuôn mặt thanh tú, điềm tĩnh của Lục Trường Sinh, mang theo một chút khó hiểu)... ngươi... ngươi là ai?"

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, giọng nói điềm tĩnh, như dòng suối chảy qua khe đá. "Không cần đa lễ, Trưởng Lão. Quan trọng là người đã an toàn. Vết thương của người rất nặng, hãy cố gắng tĩnh dưỡng." Hắn ngừng một chút, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. "Có vẻ tà đạo đang tìm kiếm điều gì đó rất quan trọng từ người... 'Thiên Diễn Cổ Quyển'?"

Trưởng Lão Thanh Vân nghe thấy cái tên đó, thân thể khẽ run lên. Ông nhìn Lục Trường Sinh với vẻ kinh ngạc tột độ. Làm sao một thanh niên xa lạ, người đã cứu ông, lại biết được bí mật mà ông thà chết cũng không nói ra? Luồng linh lực ấm áp vẫn đang chảy trong cơ thể ông, chữa lành không chỉ vết thương thể xác mà cả những vết thương tâm hồn.

"Đúng là Thiên Diễn Cổ Quyển," Trưởng Lão Thanh Vân cuối cùng cũng thều thào xác nhận, ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh đầy vẻ dò hỏi và kính nể. "Nhưng... làm sao ngươi biết được?"

Lục Trường Sinh không trả lời trực tiếp, chỉ khẽ nhắm mắt, tiếp tục truyền linh lực. Hắn đã lắng nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện giữa Âm Hỏa Chưởng Sự và Trưởng Lão Thanh Vân. "Bây giờ không phải lúc để giải thích, Trưởng Lão. Điều quan trọng là người an toàn. Các ngươi đã bị cuốn vào một vòng xoáy lớn hơn tưởng tượng." Hắn nói, giọng trầm lắng, mang theo chút chiêm nghiệm về đại thế đang biến động. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Tà niệm đã gieo rắc quá sâu, và kẻ đứng sau chúng không chỉ muốn 'Thiên Diễn Cổ Quyển' của người."

Tiêu Hạo đứng cảnh giới ở cửa khe đá, cẩn thận đặt những lá phù chú phòng ngự và cảnh giới xung quanh. Hắn cũng lắng nghe cuộc trò chuyện, trong lòng tràn ngập suy nghĩ. Hắn biết, hành động của Lục Trường Sinh hôm nay, việc hắn can thiệp sâu hơn vào cuộc chiến chính tà, không chỉ vì lòng trắc ẩn. Hắn đã chọn con đường của mình, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng con đường đó cũng không phải là đường của sự vô vi. Nó là con đường của sự kiên định, của việc bảo vệ cái đạo trong tâm, ngay cả khi phải đối mặt với hiểm nguy và sự chú ý của những kẻ mạnh hơn.

Luồng ý niệm cường đại kia vẫn còn lơ lửng trong tâm trí Lục Trường Sinh, một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm đang chực chờ. Việc Trưởng Lão Thanh Vân bị tra tấn để moi thông tin về "Thiên Diễn Cổ Quyển" gợi ý về một bí mật lớn mà tà đạo đang theo đuổi, có thể liên quan đến bản chất của Di Tích Thần Điện này, một cơ duyên cổ xưa, hoặc một phần trong kế hoạch tổng thể của Ma Quân Huyết Ảnh. Hành động của Lục Trường Sinh, việc hắn lặng lẽ cứu giúp, bằng một phương pháp độc đáo và hiệu quả, chắc chắn sẽ tạo nên một làn sóng xôn xao trong giới chính đạo một khi Trưởng Lão Thanh Vân hồi phục. Hắn đã trở thành một điểm sáng giữa màn đêm tà đạo, một mục tiêu chú ý, nhưng cũng là một niềm hy vọng.

Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc. Nhưng từ giờ, hắn đã không còn đơn độc trên con đường đó nữa.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free