Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 204: Bóng Đêm Thần Điện: Huyết Tế Cấm Thuật

Tiếng gào thét của Ma Sứ Âm Phong dần chìm hẳn vào hư vô, chỉ còn lại những tiếng co giật yếu ớt từ thân thể bị phong bế của gã. Lục Trường Sinh thu hồi linh lực, khẽ thở dài. Hắn không hề cảm thấy hân hoan hay đắc thắng, chỉ có một nỗi tĩnh lặng xen lẫn trầm tư, như mặt hồ thu vừa trải qua một cơn gió thoảng. Những con tin phàm nhân và tu sĩ cấp thấp, vừa thoát khỏi xiềng xích của tà niệm và xiềng thừng, đang được Tiêu Hạo cẩn trọng dìu dắt, trấn an, từng bước rời khỏi hầm tế lễ u ám.

"Di Tích Thần Điện này... không chỉ là một nơi tranh giành cơ duyên. Nó là một căn cứ tà đạo quan trọng, được tổ chức bài bản, với nhiều cấp bậc và mục đích tà ác hơn những gì ta tưởng." Lục Trường Sinh khẽ lẩm bẩm, ánh mắt đen láy quét qua những dấu vết còn sót lại của nghi thức tàn độc. Mùi máu tanh nồng nặc vẫn vương vấn trong không khí ẩm thấp, hòa lẫn với mùi tử khí và đất cũ mục nát, tạo nên một cảm giác ghê rợn đến tận xương tủy. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức còn mạnh mẽ hơn, sâu thẳm hơn, đang thức tỉnh từ một nơi nào đó xa xôi trong lòng đất, như một con quái vật cổ xưa vừa bừng tỉnh sau giấc ngủ dài vạn kiếp. Cảm giác 'ánh mắt vô hình' lại ập đến, nhưng lần này không còn là sự đánh giá hay dò xét, mà là một sự chú ý gay gắt, một lời cảnh báo lạnh lẽo từ một kẻ thù nguy hiểm hơn nhiều, ẩn mình trong bóng tối sâu thẳm. Hắn biết, mình đã chạm vào một ổ kiến lửa thực sự. Nhưng hắn không hối hận. Con đường của hắn, dù chông gai đến mấy, hắn vẫn sẽ đi đến cùng. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.

Lục Trường Sinh không chần chừ. Hắn ra hiệu cho Tiêu Hạo tiếp tục đưa những người đã được giải cứu đến một nơi an toàn hơn, một hang động ẩn mình mà hắn đã phát hiện ra trước đó, nơi có một dòng suối linh khí nhỏ giúp họ khôi phục lại tinh thần. Hắn biết Tiêu Hạo sẽ làm tốt việc đó. Bản thân hắn, với Tàn Pháp Cổ Đạo trong người, cảm nhận được một luồng tà khí cuồng bạo đang dâng trào từ sâu thẳm Di Tích Thần Điện, như một thủy triều đen tối nuốt chửng vạn vật. Hắn không thể quay lưng lại.

Hắn tiến sâu hơn vào mê cung của những hành lang đá đen. Không gian càng lúc càng lạnh lẽo, âm u. Tiếng gió rít ghê rợn luồn qua các khe nứt, tạo nên những âm thanh ma quái, như tiếng than khóc của vạn linh bị đọa. Những ảo ảnh mờ ảo, hình thù quỷ dị hiện lên rồi tan biến trong tầm mắt, do tà khí quá nồng đậm đã biến chất cả không gian. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể vận chuyển, thanh lọc tâm trí hắn khỏi mọi nhiễu loạn. Hắn không nhìn bằng mắt thường, mà cảm nhận bằng đạo tâm, bằng linh giác nhạy bén. Từng luồng tà khí, từng pháp trận ẩn giấu, từng cạm bẫy tinh vi đều hiện rõ trong tâm trí hắn như một bức tranh hoàn chỉnh. Hắn đi qua những hành lang đầy xương cốt, những bệ đá khắc phù văn cổ xưa đã bị hoen ố bởi máu và tà niệm. Mùi lưu huỳnh nhẹ, hòa quyện với mùi máu và tử khí, càng khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Cuối cùng, hắn dừng lại trước một cánh cổng đá khổng lồ, cao hơn ba trượng, rộng chừng năm trượng. Bề mặt cánh cổng được khắc kín bởi vô số phù văn tà ác, những đường nét ngoằn ngoèo tựa như những con rắn đen đang cuộn mình, tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ máu lập lòe, như nhịp đập của một trái tim quỷ dữ. Từ khe hở giữa hai cánh cổng, một luồng tà khí cực kỳ nồng đậm cuồn cuộn thoát ra, mạnh mẽ hơn bất kỳ nơi nào hắn từng đi qua trong Di Tích Thần Điện này. Áp lực vô hình từ luồng tà khí đè nặng lên vạn vật, khiến không khí trở nên đặc quánh, tưởng chừng có thể đông cứng cả linh hồn.

Đột nhiên, một giọng nói lạnh lẽo, khàn đặc, mang theo sự ngạo mạn và tà ác tột độ, vang vọng từ bên trong cánh cổng, xuyên qua lớp đá dày, xuyên qua màn tà khí, trực tiếp vọng vào tâm hải của Lục Trường Sinh:

"Ngươi cuối cùng cũng đến, kẻ phá hoại... Ngươi nghĩ có thể ngăn cản được đại sự của Lão Tổ ư?"

Lục Trường Sinh đứng yên, không hề nhúc nhích. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn điềm tĩnh, đôi mắt đen láy như thăm thẳm vực sâu, nhưng nội tâm hắn lại dâng lên một sự cảnh giác cao độ. Giọng nói này, ẩn chứa một uy thế không nhỏ, cho thấy chủ nhân của nó không phải là một tà tu tầm thường. Hắn nhắm mắt lại, vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực điểm. Linh lực thanh tịnh trong cơ thể hắn không hề chống lại luồng tà khí bên ngoài, mà như một dòng nước chảy, nhẹ nhàng luồn lách, cảm nhận từng chi tiết của cánh cổng đá, từng mạch máu tà khí đang lưu chuyển bên trong. Hắn muốn tìm ra bản chất của cánh cổng này, và hơn hết, bản chất của kẻ đang ẩn mình phía sau.

"Huyết tế... quy mô lớn... cho Hắc Phong Lão Tổ ư?" Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm trí, suy đoán về ý đồ của đối phương. Từ "đại sự của Lão Tổ" và luồng tà khí cuồng bạo này, hắn lập tức liên tưởng đến những nghi lễ tà ác nhất mà các tông môn chính đạo thường nhắc đến. Những nghi lễ hút máu, cướp đoạt linh hồn để cúng tế cho tà thần, hoặc để tăng cường tu vi cho tà tu cường đại.

Tiêu Hạo, sau khi dẫn nhóm con tin thứ hai đến nơi an toàn, đã quay lại tìm Lục Trường Sinh. Vừa đến gần cánh cổng đá, hắn đã cảm thấy một luồng áp lực khủng khiếp đè nặng lên mình, khiến linh lực trong cơ thể gần như đình trệ. Mùi máu tanh và tử khí nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến dạ dày hắn cuộn trào. Hắn nhìn thấy Lục Trường Sinh đang đứng đó, trầm mặc như một pho tượng đá, và nghe thấy giọng nói ghê rợn vọng ra từ cánh cổng. Khuôn mặt tròn của Tiêu Hạo tái đi, đôi mắt láu lỉnh giờ tràn đầy sự hoảng sợ. Hắn bước đến gần Lục Trường Sinh, giọng thì thầm run rẩy, đầy lo lắng:

"Trường Sinh, chúng ta nên làm gì? Khí tức bên trong quá đáng sợ! Ta... ta cảm thấy như linh hồn mình sắp bị nghiền nát." Hắn nuốt khan, nhìn chằm chằm vào cánh cổng đá đỏ máu, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể có thứ gì đó kinh khủng xông ra. "Liệu có phải... Hắc Phong Lão Tổ đang ở bên trong? Hay một thế lực còn đáng sợ hơn?"

Lục Trường Sinh khẽ mở mắt, ánh mắt bình tĩnh nhìn Tiêu Hạo. "Không phải Hắc Phong Lão Tổ. Hắn sẽ không tự mình lộ diện ở đây." Giọng nói của hắn vẫn trầm ổn, như một dòng suối mát giữa sa mạc khô cằn. "Nhưng kẻ bên trong cũng không hề yếu. Và cái 'đại sự' mà hắn nhắc đến... e rằng là một nghi thức tế luyện máu quy mô lớn, nhằm thu thập sinh cơ và linh hồn cho Hắc Phong Lão Tổ, hoặc một thế lực tà đạo cấp cao hơn đang điều khiển mọi thứ." Hắn lại nhắm mắt, toàn bộ ý niệm của hắn tập trung vào cánh cổng. Lần này, hắn không chỉ cảm nhận tà khí, mà còn cố gắng xuyên thấu qua lớp đá dày, hình dung ra cảnh tượng bên trong. Tàn Pháp Cổ Đạo không ban cho hắn thần thông thấu thị, nhưng lại giúp hắn cảm nhận được "đạo" của vạn vật, cảm nhận được những luồng khí tức, những rung động linh lực một cách tinh tế nhất.

Hắn vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận và phân tích cấu trúc của cánh cổng và nguồn gốc tà khí, tìm kiếm điểm yếu. Hắn không muốn phá hủy cánh cổng, vì điều đó có thể gây ra chấn động lớn, làm lộ diện hành tung của mình và có thể gây nguy hiểm cho những con tin còn lại, nếu như chúng đang ở gần đây. Hắn cần một cách tiếp cận khéo léo hơn, tinh tế hơn, đúng với bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo. Đạo của hắn là sự vững bền, là sự chuyển hóa, chứ không phải sự hủy diệt. Hắn cần tìm ra kẽ hở, một điểm yếu trong trận pháp tà đạo, để có thể thâm nhập mà không gây ra tiếng động lớn.

Áp lực từ cánh cổng đá càng lúc càng tăng, khiến Tiêu Hạo phải lùi lại mấy bước, khó khăn lắm mới có thể duy trì đứng vững. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng vừa lo lắng, vừa thán phục. Giữa lúc sinh tử cận kề, giữa lúc tà khí cuồng bạo đang chực chờ nuốt chửng vạn vật, Lục Trường Sinh vẫn có thể giữ được sự điềm tĩnh phi thường đó, vẫn có thể phân tích tình hình một cách thấu đáo đến vậy. Hắn biết, con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn, con đường của đạo tâm bất biến giữa vạn pháp biến thiên, không hề dễ dàng, nhưng nó lại mang một sức mạnh tiềm tàng mà ít ai có thể sánh bằng.

Lục Trường Sinh khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt hiện lên trên khuôn mặt trầm tư. Hắn đã tìm thấy một kẽ hở. Không phải là một vết nứt vật lý, mà là một điểm yếu trong sự vận hành của pháp trận tà đạo được khắc trên cánh cổng. Một khe hở tinh thần, nơi tà niệm bị bẻ cong một cách không hoàn hảo, tạo thành một điểm yếu nhỏ, đủ để Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn có thể len lỏi qua. Hắn biết, hành động này sẽ vô cùng mạo hiểm. Một khi thâm nhập, hắn sẽ phải đối mặt trực diện với Huyết Nha Tà Sư và nghi lễ tàn độc của gã. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Các con tin đang chờ đợi.

"Tiêu Hạo, ngươi ở đây giữ vững. Nếu có bất kỳ động tĩnh nào, hãy lập tức cảnh báo ta." Lục Trường Sinh nói, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết không gì lay chuyển nổi. "Hãy chuẩn bị sẵn sàng để di tản các con tin ngay khi có cơ hội."

Tiêu Hạo gật đầu, khuôn mặt căng thẳng. "Ngươi cẩn thận đấy, Trường Sinh. Huyết Nha Tà Sư này... ta nghe danh hắn đã lâu. Hắn là một kẻ tàn độc, am hiểu các cấm thuật máu mủ. Ngươi đừng khinh địch." Hắn biết, Lục Trường Sinh không phải là kẻ khinh địch, nhưng lo lắng vẫn không ngừng dâng lên trong lòng.

Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn đặt tay lên cánh cổng đá lạnh lẽo, những ngón tay thon dài khẽ run lên một chút, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tập trung cao độ. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, một luồng linh lực thanh tịnh, vô hình, bắt đầu len lỏi vào điểm yếu mà hắn đã tìm thấy. Cánh cổng đá khổng lồ, vốn dĩ bất động như một ngọn núi, khẽ rung lên một chút, một rung động cực kỳ vi tế, chỉ có Lục Trường Sinh và những linh giác cực kỳ nhạy bén mới có thể cảm nhận được. Và rồi, một khe hở vô hình, chỉ đủ cho một luồng ý thức đi qua, từ từ mở ra. Lục Trường Sinh nhắm mắt, ý thức của hắn thoát ly khỏi thân thể, nhẹ nhàng xuyên qua khe hở đó, tiến vào sâu bên trong Di Tích Thần Điện.

Bên trong cánh cổng là một không gian rộng lớn, u ám và đầy tà khí. Ánh sáng yếu ớt từ các ngọn đèn dầu treo trên vách đá màu đỏ sẫm, phản chiếu lên những phù văn máu loang lổ trên mặt đất, tạo nên một cảnh tượng ma quái đến rợn người. Mùi máu tanh nồng nặc, giờ đây không còn pha lẫn với mùi đất cũ hay lưu huỳnh, mà trở nên thuần khiết và dữ dội hơn bao giờ hết, xộc thẳng vào khứu giác, khiến ý thức của Lục Trư���ng Sinh cũng phải chấn động đôi chút.

Ở trung tâm đại điện, một tế đàn bằng đá đen khổng lồ sừng sững, cao chừng ba trượng, được phủ kín bởi những đường khắc cổ quái và những vết máu đã khô cằn. Trên đỉnh tế đàn, một tà tu gầy gò, xương xẩu, da tái xanh như xác chết, đôi mắt đỏ ngầu như bị nhuộm máu, đang đứng đó. Hắn mặc một chiếc áo bào đen rách rưới, trên người đeo nhiều vật phẩm tà khí như chuỗi xương người, răng nanh của yêu thú. Khí tức âm u, tanh tưởi toát ra từ hắn chính là Huyết Nha Tà Sư, kẻ đã gây ra tội ác tày trời này. Hắn đang tụng niệm những câu chú tà thuật trầm đục, cổ quái, âm thanh vang vọng khắp đại điện, như lời gọi của tử thần.

Xung quanh tế đàn, hàng chục con tin đang bị trói chặt vào những cột đá, thân thể gầy yếu, quần áo rách rưới. Họ là những phàm nhân và tu sĩ cấp thấp, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi và kiệt quệ, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt, đầy tuyệt vọng. Máu của họ, được rút ra từng giọt một qua những pháp khí tà ác, đang chảy vào những đường rãnh khắc trên tế đàn, tạo thành một dòng suối đỏ tươi, cuộn chảy về phía trung tâm, nơi một quả cầu máu đen đang từ từ hình thành, tỏa ra thứ năng lượng tà ác đến cực điểm.

Lục Trường Sinh, với ý thức xuyên thấu qua kẽ hở của pháp trận, quan sát toàn bộ cảnh tượng đó. Một làn sóng phẫn nộ thầm kín dâng lên trong lòng hắn, nhưng đạo tâm của hắn vẫn kiên cố như bàn thạch, không để cảm xúc tiêu cực làm lu mờ lý trí. Hắn hiểu rằng, một hành động bộc phát, thiếu suy nghĩ sẽ chỉ làm hại đến những con tin vô tội.

Tiêu Hạo, đứng bên ngoài cánh cổng đá, cũng đã cố gắng xuyên thấu qua khe hở nhỏ mà Lục Trường Sinh đã tạo ra. Dù không thể cảm nhận tinh tế như Lục Trường Sinh, nhưng cảnh tượng đập vào mắt hắn cũng đủ khiến hắn kinh hãi đến tột độ. Hắn cắn chặt môi, cố gắng không thốt lên tiếng.

"Trời đất... Bọn chúng đang... tế luyện máu! Quá tàn độc!" Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói run rẩy, đầy sự căm phẫn và kinh hãi. Hắn chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng tàn độc đến vậy. Những khuôn mặt tiều tụy, đôi mắt vô hồn của những con tin như đang ám ảnh tâm trí hắn.

Lục Trường Sinh thu hồi ý thức trở về thân thể, nhưng đôi mắt hắn vẫn đượm vẻ trầm tư. Hắn đã nắm rõ toàn bộ tình hình. Nghi lễ đang diễn ra ở giai đoạn quan trọng, quả cầu máu đen đang dần thành hình, hấp thụ sinh cơ và linh hồn của những con tin. Huyết Nha Tà Sư đang ở đỉnh điểm của sự tập trung, nhưng cũng là lúc hắn dễ bị nhiễu loạn nhất.

"Không thể để hắn thành công." Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng nói trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá. Hắn hiểu rằng, nếu quả cầu máu đen kia hoàn thành, hậu quả sẽ khôn lường. Nó không chỉ là sự mất mát sinh mạng của hàng chục con người, mà còn là nguồn năng lượng tà ác khổng lồ, có thể bồi đắp cho Hắc Phong Lão Tổ hoặc một thế lực tà đạo lớn mạnh hơn. "Nhưng không thể đánh trực diện, sẽ gây hại cho con tin." Hắn cân nhắc kỹ lưỡng. Tấn công trực diện Huyết Nha Tà Sư sẽ khiến hắn ta phản ứng điên cuồng, có thể gây nổ pháp trận hoặc tàn sát các con tin để hoàn thành nghi lễ trong tuyệt vọng.

Hắn phải tìm một cách để vô hiệu hóa Huyết Nha Tà Sư mà không gây ra chấn động lớn, một cách để phá hủy nghi lễ mà không làm tổn thương các con tin. Đây chính là lúc Tàn Pháp Cổ Đạo thể hiện sức mạnh độc đáo của nó. Nó không phải là công pháp dùng để chiến đấu trực diện, mà là công pháp để ổn định đạo tâm, để chuyển hóa tà niệm, để cảm hóa vạn vật, và cũng để vô hiệu hóa những kẻ điên cuồng bằng chính những tà niệm của chúng.

Lục Trường Sinh nhắm mắt lại. Tâm hải hắn trở nên tĩnh lặng như gương. Hắn bắt đầu vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, nhưng không phải để tích lũy linh lực hay chuẩn bị cho một đòn tấn công. Hắn điều khiển linh lực thanh tịnh của mình, nhẹ nhàng, tinh tế, len lỏi qua khe hở vô hình trên cánh cổng đá, như những sợi tơ vô hình, lặng lẽ bay vào bên trong đại điện tế lễ.

Các sợi tơ linh lực thanh tịnh đó không mang theo sát khí, cũng không có ý định công kích. Chúng chỉ đơn thuần là những luồng ý niệm thanh tịnh, mang theo bản chất của sự cân bằng, sự bình yên, sự trở về với đạo. Chúng nhẹ nhàng bao phủ lấy từng con tin bị trói buộc, trấn an tinh thần đang hoảng loạn của họ, giúp họ tạm thời thoát khỏi cơn ác mộng của sự sợ hãi và tuyệt vọng. Dưới tác dụng của những sợi tơ linh lực này, những tiếng rên rỉ yếu ớt dần dịu đi, những đôi mắt vô hồn khẽ chớp, như bừng tỉnh khỏi một giấc mộng kinh hoàng.

Đồng thời, một phần linh lực khác của Lục Trường Sinh, mang theo bản chất của sự nhiễu loạn và chuyển hóa, bắt đầu len lỏi vào tế đàn đá đen, vào quả cầu máu đen đang hình thành, và quan trọng nhất, vào luồng tà niệm đang bao trùm Huyết Nha Tà Sư. Nó không phá hủy, mà là "làm sai lệch", "làm nhiễu loạn" đường truyền của tà khí, làm biến chất những phù văn máu, làm suy yếu sự liên kết giữa Huyết Nha Tà Sư và nghi lễ tàn độc của hắn.

Huyết Nha Tà Sư đang ở đỉnh điểm của sự tập trung, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ cuồng nhiệt và tàn độc. Hắn đang cảm nhận quả cầu máu đen dần hoàn thiện, cảm nhận được luồng năng lượng tà ác khổng lồ đang chảy vào, hứa hẹn một sự ban thưởng lớn lao từ Hắc Phong Lão Tổ. Tiếng tụng niệm của hắn càng lúc càng lớn, càng lúc càng dồn dập.

Nhưng rồi, một sự khác lạ xuất hiện.

Huyết Nha Tà Sư bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí tức thanh tịnh, tuy yếu ớt nhưng lại vô cùng kiên cố, đang len lỏi vào pháp trận của hắn. Nó không hề công kích, không hề đối đầu trực diện, mà như một dòng nước chảy ngược, nhẹ nhàng làm sai lệch từng phù văn, làm biến chất từng luồng tà khí. Nghi lễ tế luyện máu của hắn, vốn đang vận hành trôi chảy, bỗng nhiên bị khựng lại một nhịp. Quả cầu máu đen đang hình thành cũng chớp tắt liên hồi, như một trái tim đang ngừng đập.

Huyết Nha Tà Sư giật mình, đôi mắt đỏ ngầu trợn trừng. Hắn ngẩng đầu nhìn quanh, nhưng không thấy bất kỳ kẻ địch nào. Khí tức thanh tịnh kia quá yếu ớt, quá vô hình, khiến hắn không thể định vị được nguồn gốc.

"Cái gì? Ai! Ai dám phá hoại nghi lễ của ta!" Hắn gầm lên, tiếng nói khàn đặc vang vọng khắp đại điện, chứa đầy sự tức giận và hoảng loạn. Hắn vội vàng vung tay, một luồng tà khí đỏ đen cuồn cuộn bắn ra, cố gắng ổn định pháp trận. Nhưng luồng khí tức thanh tịnh kia như một con đỉa bám chặt, càng cố gắng đẩy ra, nó lại càng len lỏi sâu hơn, làm nhiễu loạn mọi thứ từ bên trong.

Các Ma Binh đang canh gác xung quanh tế đàn cũng cảm nhận được sự bất thường. Chúng là những sinh vật được tạo ra từ tà khí, chỉ biết tuân lệnh. Chúng nhìn nhau bằng đôi mắt đỏ ngầu, rồi bắt đầu gầm gừ, vung vũ khí thô sơ, tìm kiếm kẻ địch vô hình.

Lục Trường Sinh đứng bên ngoài cánh cổng đá, thân thể vẫn bất động, đôi mắt nhắm nghiền. Hắn đang điều khiển từng sợi tơ linh lực, từng luồng ý niệm một cách tinh tế nhất. Hắn không tạo ra bất kỳ âm thanh hay động tĩnh nào.

Lúc này, Tiêu Hạo đã nhận được tín hiệu từ Lục Trường Sinh. Hắn hiểu rằng, đây là cơ hội. Hắn không chần chừ, vận chuyển linh lực trong cơ thể, dùng một loại linh phù tàng hình mà hắn đã học được từ Lục Trường Sinh, lặng lẽ xuyên qua khe hở mà Lục Trường Sinh đã tạo ra, tiến vào bên trong đại điện. Tiêu Hạo nhanh nhẹn như một con sóc, hắn lao đến vị trí của những con tin, bắt đầu cắt đứt dây trói, và dùng linh lực trấn an họ, ra hiệu cho họ đi theo mình.

Huyết Nha Tà Sư hoàn toàn không hề hay biết sự xuất hiện của Tiêu Hạo. Tất cả sự chú ý của hắn đang tập trung vào việc khôi phục pháp trận đang bị nhiễu loạn. Sự tức giận của hắn đạt đến đỉnh điểm. Hắn cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim mình, làm gián đoạn dòng chảy tà khí.

"Ngươi là ai? Mau xuất hiện!" Hắn điên cuồng gào thét, tà khí từ cơ thể hắn bùng nổ, cố gắng quét sạch mọi thứ. Nhưng luồng khí tức thanh tịnh của Lục Trường Sinh vẫn ở đó, dai dẳng và vô hình, như một cái bóng không thể nắm bắt.

Và rồi, Lục Trường Sinh "nói". Không phải bằng miệng, mà bằng ý niệm, bằng Tàn Pháp Cổ Đạo. Giọng nói của hắn, trầm ổn, vang vọng trong tâm trí của Huyết Nha Tà Sư, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa cơn điên loạn.

"Tà niệm bất diệt, đạo tâm bất động. Ngươi đã đi sai đường."

Lời nói đó, không mang theo bất kỳ sức mạnh công kích vật lý nào, nhưng lại như một lời nguyền, trực tiếp đánh thẳng vào đạo tâm của Huyết Nha Tà Sư. Hắn ta đang ở trong trạng thái điên cuồng, tà niệm đang bùng cháy mạnh mẽ nhất. Chính lúc đó, lời cảnh tỉnh của Lục Trường Sinh đã trở thành một đòn chí mạng. Tà niệm trong cơ thể hắn, vốn đã bị Tàn Pháp Cổ Đạo làm nhiễu loạn, nay lại bị chính lời nói đó kích thích, trở nên hỗn loạn, phản phệ lại chính chủ nhân.

Huyết Nha Tà Sư ôm đầu gào thét thảm thiết. Khí tức âm u trên người hắn bỗng nhiên trở nên bất ổn, chớp tắt liên hồi, như một ngọn đèn dầu sắp cạn. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn tràn ngập sự hoảng loạn và điên dại. Hắn cảm thấy như hàng ngàn mũi dao đang đâm thẳng vào tâm trí mình, không ngừng xé nát từng mảnh linh hồn. Tà khí trong cơ thể hắn mất kiểm soát, cuồn cuộn phản phệ, đốt cháy kinh mạch, hủy hoại thân thể. Hắn ngã quỵ xuống tế đàn đá đen, co giật kịch liệt, máu tươi trào ra từ khóe miệng, hòa lẫn với những bọt mép xanh đen.

Tiếng gào thét của Huyết Nha Tà Sư vang vọng khắp đại điện, khiến các Ma Binh đang tìm kiếm kẻ địch cũng phải khựng lại, rồi lại điên cuồng tấn công vào không khí trống rỗng. Nhưng chúng không thể chạm vào luồng khí tức vô hình của Lục Trường Sinh, cũng không thể chạm vào Tiêu Hạo đang nhanh nhẹn giải cứu các con tin.

Tiêu Hạo hành động nhanh chóng. Hắn đã giải cứu được gần một nửa số con tin. Hắn không hề dừng lại, mà tiếp tục lao đi, cắt đứt dây trói, và dùng một loại phù chú trấn an để làm các Ma Binh lơ là, tạo cơ hội cho các con tin yếu ớt trốn thoát.

Lục Trường Sinh cảm nhận được Huyết Nha Tà Sư đã hoàn toàn mất khả năng phản kháng. Hắn vẫn không ra tay hạ sát, mà dùng Tàn Pháp Cổ Đạo, phong bế toàn bộ tà khí và kinh mạch của tên tà tu, niêm phong gã trong sự điên loạn của chính mình, giống hệt như cách hắn đã làm với Ma Sứ Âm Phong. Huyết Nha Tà Sư giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn, một con rối bị điều khiển bởi tà niệm của chính mình, không còn khả năng gây hại cho bất kỳ ai.

Cùng lúc đó, luồng linh lực thanh tịnh của Lục Trường Sinh bắt đầu len lỏi vào quả cầu máu đen đang chớp tắt trên tế đàn. Thay vì phá hủy, hắn lại "chuyển hóa" nó. Năng lượng tà ác bên trong quả cầu máu, vốn dĩ là sinh cơ và linh hồn bị cướp đoạt, dưới tác động của Tàn Pháp Cổ Đạo, không hề bị tiêu tan, mà từ từ được thanh tẩy, được trả về trạng thái nguyên bản nhất. Màu đỏ máu dần nhạt đi, thay vào đó là một luồng linh khí trong suốt, thuần khiết, từ từ tan biến vào không trung, như một lời siêu thoát cho những linh hồn bị giam cầm. Nghi lễ tế luyện máu đã hoàn toàn bị phá hủy.

Tiêu Hạo hoàn thành việc giải cứu tất cả các con tin. Hắn dẫn họ ra khỏi đại điện một cách cẩn trọng, tránh xa các Ma Binh đang hỗn loạn. Hắn quay lại nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng tràn ngập sự thán phục. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, thân thể bất động, nhưng đã hoàn toàn phá hủy một nghi lễ tà ác quy mô lớn, vô hiệu hóa một tà tu thủ lĩnh cấp cao, mà không cần phải dùng đến một chiêu thức bạo lực nào.

Lục Trường Sinh khẽ mở mắt, ánh mắt quét qua đại điện, nhìn Tiêu Hạo và những con tin đang dần rời đi. Hắn khẽ thở phào. Nhiệm vụ đã hoàn thành. Hắn lại nhìn về phía Huyết Nha Tà Sư đang co giật trên tế đàn, rồi nhìn về nơi quả cầu máu đen đã tan biến, trả lại sự thanh tịnh cho không gian.

"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn lẩm bẩm, một câu nói như vang vọng từ sâu thẳm tâm hồn. Hắn đã hành động, nhưng không phải vì danh vọng, không phải vì muốn xưng hùng xưng bá. Hắn hành động vì đạo tâm của mình, vì con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự vững bền và thanh tịnh, giữa một thế giới đầy rẫy tà niệm và hỗn loạn.

Tuy nhiên, ngay khi linh lực thanh tịnh của Lục Trường Sinh lan tỏa khắp đại điện, xóa tan tà khí, hắn lại cảm nhận được một luồng khí tức khác. Lần này không phải là sự dò xét hay cảnh báo, mà là một sự "chú ý" rõ ràng, mang theo một chút kinh ngạc, xen lẫn sự hứng thú, từ m��t nơi nào đó rất xa, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, như thể một ánh mắt cổ xưa vừa bừng tỉnh sau ngàn năm phong ấn. Luồng khí tức đó không hề có ý công kích, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến Lục Trường Sinh phải nhíu mày. Hắn biết, hành động của mình đã không còn là bí mật. Một thế lực lớn hơn, một con mắt đã quan sát hắn từ rất lâu, giờ đây đã thực sự bị thu hút bởi sự khác biệt của Tàn Pháp Cổ Đạo.

Hành động của Lục Trường Sinh, việc hắn lặng lẽ, tinh tế vô hiệu hóa Huyết Nha Tà Sư và phá hủy nghi lễ tế máu mà không gây ra động tĩnh lớn, không chỉ làm kinh ngạc Tiêu Hạo, mà còn làm kinh ngạc cả "con mắt" vô hình kia. Hắn đã chứng minh rằng, có một con đường khác để đối phó với tà đạo, một con đường không cần đến bạo lực tột cùng, nhưng lại hiệu quả đến không ngờ.

Di Tích Thần Điện vẫn còn ẩn chứa vô số bí mật, và hiểm nguy vẫn còn chực chờ. Nhưng Lục Trường Sinh không hề sợ hãi. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free