Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 203: Bóng Đêm Thần Điện: Thâm Nhập Tà Huyệt

Lục Trường Sinh đứng trầm ngâm, ánh mắt dõi theo hướng bình minh đang le lói, xua đi màn đêm u ám nơi miệng hang động. Bầu không khí buổi sáng sớm se lạnh, mang theo hơi ẩm của rêu phong và mùi đất mục từ lòng núi. Tiếng gió hú nhẹ qua các khe đá cổ kính, tiếng lá cây xào xạc nơi đỉnh núi xa xa, cùng tiếng chim non khẽ hót đâu đó, tạo nên một bản hòa tấu tĩnh mịch đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với khung cảnh kinh hoàng vừa diễn ra. Hắn khẽ thở dài, luồng khí tức thanh tịnh từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong đan điền âm thầm vận chuyển, giúp hắn thanh lọc tâm trí, xua đi những tạp niệm và sự phẫn nộ vẫn còn vương vấn khi chứng kiến sự tàn bạo của tà đạo.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng vẫn nằm đó, thân thể co quắp, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không vô định, miệng sùi bọt mép. Lục Trường Sinh đã phong bế kinh mạch và niêm phong tà khí của gã bằng một sợi linh lực vô hình, đảm bảo gã không thể gây hại thêm. Hắn không có vẻ đắc thắng, chỉ có sự điềm tĩnh và một chút ưu tư. Con đường tu hành của hắn không phải là để diệt trừ hết thảy, mà là để giữ vững bản tâm, bảo vệ những gì cần được bảo vệ. Hắn biết, việc vô hiệu hóa một tà tu cấp bậc như gã đã là một điều phi thường, nhưng đó chỉ là khởi đầu.

Tiêu Hạo vội vã quay trở lại, dáng vẻ nhanh nhẹn nhưng ánh mắt vẫn còn vương chút hoảng hốt. Hắn đã đưa những con tin đầu tiên, những phàm nhân yếu ớt và các tu sĩ cấp thấp, đến một vị trí tạm thời an toàn hơn ở bên ngoài di tích. Khuôn mặt tròn của hắn lấm lem bụi bặm, mái tóc đen cắt ngắn hơi rối, nhưng đôi mắt láu lỉnh vẫn ánh lên vẻ lo lắng khi nhìn Lục Trường Sinh.

"Trường Sinh huynh, nhóm người kia đã được đưa ra ngoài an toàn. Nhưng huynh đệ cảm thấy nơi đây vẫn còn rất nhiều tà khí, dường như còn có những kẻ khác đang ẩn mình sâu hơn bên trong." Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói pha chút gấp gáp. Hắn đã đi sâu hơn một chút khi dẫn đường, và cảm nhận được sự u ám ngày càng dày đặc.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt đen láy xoáy sâu vào màn đêm nơi lối vào hang động. "Ừ, ta cũng cảm thấy. Và ta có cảm giác như có ánh mắt nào đó đang dõi theo chúng ta, không phải của những tà tu cấp thấp mà là một thứ gì đó vô hình, mang theo sự quan sát lạnh lẽo." Hắn ngừng lại một chút, khẽ nhíu mày. "Đó không phải là ánh mắt dò xét, mà là ánh mắt đánh giá, như thể chúng ta chỉ là những con cờ trên bàn cờ của kẻ nào đó."

Tiêu Hạo rùng mình, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Hắn tin vào trực giác của Lục Trường Sinh. "Nguy hiểm lắm, Trường Sinh huynh. Hay là chúng ta chờ chính đạo tới? Các tông môn lớn chắc chắn sẽ phái người đến điều tra Di Tích Thần Điện này." Hắn đề nghị, giọng điệu có phần cầu khẩn. Dù đã chứng kiến sức mạnh phi phàm của Lục Trường Sinh, nhưng Tiêu Hạo vẫn không khỏi lo lắng khi nghĩ đến việc đối đầu với một tổ chức tà đạo lớn.

Lục Trường Sinh quay lại nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. "Không kịp. Những kẻ này không chỉ bắt người để tra tấn. Nghi thức của chúng còn tàn độc hơn nhiều. Ta đã cảm nhận được luồng tà khí đang dần ăn mòn sinh khí của những con tin còn lại bên trong. Chúng ta không thể chờ." Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết không thể lay chuyển. Hắn không thể làm ngơ trước tiếng kêu than vô hình của những sinh linh đang bị hủy hoại. Đạo của hắn, dù là tu vì bản thân, nhưng lại không thể tách rời khỏi việc bảo vệ sự thiện lương.

Hắn nhớ lại những gì mình đã cảm nhận được khi vô hiệu hóa Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Tà niệm của gã không chỉ là sự độc ác đơn thuần, mà còn là sự tha hóa tinh thần, là khao khát quyền lực và sự bất tử một cách bệnh hoạn. Điều đó chỉ có thể đến từ những nghi thức cực kỳ tà ác, hút cạn sinh khí và linh hồn để nuôi dưỡng một thứ gì đó còn đáng sợ hơn.

"Ma Sát Tiểu Đội Trưởng này... tà niệm của hắn đã bị hủy hoại. Nhưng ta không cảm nhận được linh hồn hắn đã hoàn toàn tan biến. Có một thứ gì đó đang bảo vệ hắn, hay nói đúng hơn là đang ‘thu hoạch’ phần còn lại của hắn." Lục Trường Sinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào trán của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, một sợi linh lực màu sắc huyền ảo từ Tàn Pháp Cổ Đạo khẽ luồn vào, dò xét. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng âm u, vô hình đang liên kết với gã, như một sợi dây vô hình kéo về một nơi nào đó sâu thẳm trong di tích. Đó chính là nguồn gốc của cảm giác bị theo dõi mà hắn đã linh cảm.

Tiêu Hạo giật mình. "Thu hoạch? Ý huynh là... linh hồn của hắn bị rút đi sao?" Hắn không thể tin nổi vào tai mình. Tà đạo đã tàn nhẫn đến mức này sao?

"Không phải rút đi, mà là hấp thụ, biến hóa. Những kẻ này không đơn thuần là tà tu. Chúng là những kẻ theo đuổi một con đường vĩnh sinh tà ác, một thứ đạo pháp đi ngược lại lẽ trời. Càng đi sâu vào đây, e rằng chúng ta sẽ càng đối mặt với những thứ kinh khủng hơn." Lục Trường Sinh lắc đầu, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. "Nhưng chính vì thế, chúng ta càng phải tiến vào. Nếu để chúng hoàn thành nghi thức, không biết bao nhiêu sinh linh vô tội sẽ bị hủy hoại."

Hắn quay người, dứt khoát bước vào lối đi tối tăm của hang động. Ánh sáng bình minh nhường chỗ cho bóng tối sâu thẳm, nơi chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng và hơi thở trầm ổn của Lục Trường Sinh. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn nói, giọng nói không phải là để Tiêu Hạo nghe, mà là để nhắc nhở chính bản thân mình về ý chí kiên định.

Tiêu Hạo không nói thêm gì nữa. Hắn biết Lục Trường Sinh đã quyết định, và không ai có thể thay đổi ý định của hắn. Dù sợ hãi, nhưng Tiêu Hạo vẫn đi theo sát phía sau Lục Trường Sinh, lòng tràn đầy kính phục và tin tưởng. Hắn rút ra một cây đèn lồng nhỏ được làm từ xương linh thú, tỏa ra ánh sáng xanh yếu ớt, cố gắng soi đường. Bầu không khí bên trong hang động trở nên nặng nề hơn, mùi đất ẩm và rêu mốc hòa lẫn với một thứ mùi chua nồng, tanh tưởi khó tả, như mùi máu đã khô và sự mục rữa.

Hai bóng người, một trầm tĩnh như núi, một nhanh nhẹn như gió, dần dần chìm sâu vào bóng tối vô tận của Di Tích Thần Điện, nơi những bí mật kinh hoàng và những nghi thức tàn độc đang chờ đợi. Cảm giác 'ánh mắt vô hình' ấy vẫn lởn vởn quanh Lục Trường Sinh, như một lời cảnh báo, cũng như một sự chào đón đầy hiểm ác.

***

Càng đi sâu vào lòng Di Tích Thần Điện, không gian càng trở nên tối tăm và quỷ dị. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn lồng xương của Tiêu Hạo chỉ đủ để soi rõ vài bước chân phía trước, và nhanh chóng bị bóng tối dày đặc nuốt chửng. Những hành lang đá ngoằn ngoèo, ẩm ướt như mê cung, dẫn họ vào một thế giới bị lãng quên, nơi thời gian dường như đã ngừng trôi từ hàng ngàn năm trước. Tiếng gió rít ghê rợn qua các khe đá, đôi khi nghe như tiếng ai đó đang rên rỉ thảm thiết, khiến Tiêu Hạo không khỏi rùng mình. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những nhũ đá phía trên, hòa vào tiếng bước chân khẽ khàng của hai người, tạo nên một bản giao hưởng lạnh lẽo của sự cô độc và nguy hiểm.

Mùi đá cũ, rêu phong và bụi bặm càng lúc càng nồng, quyện lẫn với một mùi ẩm mốc khó chịu, và thỉnh thoảng, một làn khí lạnh buốt mang theo chút mùi lưu huỳnh khét lẹt lướt qua, khiến Tiêu Hạo phải nín thở. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể mình như bị một thứ gì đó vô hình hút cạn, cơ thể trở nên nặng nề và uể oải.

Lục Trường Sinh vẫn đi trước, dáng người hơi gầy nhưng vững chãi, đôi mắt đen láy của hắn như hai đốm lửa lập lòe trong bóng tối, quét qua mọi ngóc ngách. Hắn không cần đến ánh sáng của Tiêu Hạo, bởi Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho phép hắn cảm nhận được mọi dao động, mọi dòng chảy linh khí, dù là yếu ớt hay tà ác nhất. Hắn cảm thấy từng thớ đá, từng phiến gạch nơi đây đều ẩn chứa một câu chuyện, một quá khứ bi tráng, nhưng giờ đây đã bị tà khí xâm chiếm và biến chất.

"Nơi này quả thật quỷ dị, Trường Sinh huynh. Các cạm bẫy này... nếu là tu sĩ bình thường e rằng đã bỏ mạng ngay từ bước đầu tiên." Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được vẻ căng thẳng. Hắn vừa suýt dẫm phải một tấm bùa chú độc ẩn dưới lớp bụi dày, nếu không có Lục Trường Sinh khẽ kéo hắn lại. Tấm bùa đó, dù đã cũ nát, vẫn tỏa ra một luồng hắc khí mỏng manh, đủ để ăn mòn linh lực và gây ra ảo giác nếu chạm phải.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ lắc đầu, không đáp lời. Hắn dừng lại trước một đoạn hành lang có vẻ bình thường, nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo lại cảm nhận được một luồng linh lực hỗn loạn đang dao động dữ dội. Hắn đưa tay, một sợi linh lực vô hình lan tỏa, chạm nhẹ vào bức tường đá. Ngay lập tức, những phù văn cổ xưa, ma mị bỗng lóe lên màu xanh lục quỷ dị, rồi nhanh chóng tắt lịm. Đó là một trận pháp mê hoặc, được thiết lập để khiến người ta lạc lối trong vô vọng, cuối cùng kiệt quệ mà chết trong bóng tối.

Hắn không phá hủy chúng. Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh không theo con đường đối kháng trực diện. Thay vào đó, hắn sử dụng linh lực của mình để "điều hòa" linh khí hỗn loạn của trận pháp, khiến nó tạm thời mất đi tác dụng, nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng. Đây là một phương pháp cực kỳ tinh vi, đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của linh khí và ý chí, không phải là sự đối đầu của sức mạnh.

"Tà đạo thường lợi dụng sự sợ hãi và dục vọng. Chúng không chỉ muốn giết chóc, mà còn muốn hủy hoại tâm trí, khiến con người tự dấn thân vào con đường tà ác." Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Tàn Pháp Cổ Đạo giúp ta nhìn thấu bản chất của chúng, không chỉ là hình thức bên ngoài, mà còn là căn nguyên tà niệm ẩn sâu bên trong."

Tiêu Hạo thán phục nhìn Lục Trường Sinh. Hắn đã từng chứng kiến nhiều tu sĩ chiến đấu với tà đạo, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể hóa giải tà thuật một cách nhẹ nhàng và sâu sắc đến vậy. Những tu sĩ chính đạo thường dùng linh lực hùng hậu để phá tan trận pháp, nhưng Lục Trường Sinh lại như một dòng nước chảy qua, không làm tổn hại đến đá, mà chỉ làm dịu đi sự hỗn loạn trong dòng chảy linh khí.

Họ tiếp tục tiến sâu hơn. Càng vào trong, các cạm bẫy càng trở nên tinh vi và chết người. Có những khu vực mà không khí trở nên đặc quánh, nuốt chửng linh lực của Tiêu Hạo một cách nhanh chóng. Lục Trường Sinh phải liên tục vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, tạo ra một màn bảo hộ vô hình quanh hai người, hóa giải sự ăn mòn c���a tà khí. Những ảo ảnh ma mị cũng bắt đầu xuất hiện, vẽ ra những cảnh tượng kinh hoàng, những người thân yêu đang kêu gào trong đau đớn, nhằm lung lạc tinh thần của họ. Nhưng Lục Trường Sinh, với đạo tâm vững như bàn thạch, dễ dàng nhìn thấu bản chất hư ảo của chúng. Hắn chỉ khẽ nhắm mắt, linh lực thanh tịnh lan tỏa, xua tan ảo ảnh như sương khói.

"Nhìn xem, Trường Sinh huynh!" Tiêu Hạo đột nhiên lên tiếng, chỉ tay vào một vệt sáng mờ ảo trên nền đất. "Dấu vết này... có vẻ là một nhóm lớn người bị dẫn đi. Và có cả dấu chân của tà tu nữa."

Lục Trường Sinh cúi xuống kiểm tra. Vết hằn trên nền đất ẩm ướt không chỉ là dấu chân, mà còn là những vệt máu đã khô, những mảnh vải rách rưới, và một luồng tà khí nồng đậm hơn hẳn. "Không chỉ một nhóm, mà là nhiều nhóm. Chúng bị tách ra và dẫn đến những khu vực khác nhau. Di Tích Thần Điện này không chỉ là một hang động, nó là một căn cứ tà đạo quy mô lớn." Giọng hắn trầm xuống, biểu lộ sự lo lắng. "Tà đạo không chỉ bắt người để tra tấn, mà còn để thu hoạch, để cống nạp. Mục đích của chúng chắc chắn là để nuôi dưỡng một thứ gì đó tà ác hơn, hoặc phục vụ một nghi thức nào đó."

Hắn cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt, âm u và mạnh mẽ hơn hẳn những tà tu cấp thấp trước đó, đang tỏa ra từ một lối đi sâu hun hút. Cảm giác 'ánh mắt vô hình' lại hiện lên, mạnh mẽ hơn, như thể kẻ đứng sau đang chờ đợi sự xuất hiện của hắn. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu. Hắn biết, cuộc đối đầu thực sự đang ở phía trước.

"Tiêu Hạo, ngươi hãy đi cẩn thận. Chúng ta sắp đến nơi." Lục Trường Sinh nói, giọng điệu có phần nghiêm trọng. Hắn không còn vẻ bình thản như lúc ban đầu, thay vào đó là sự tập trung cao độ, chuẩn bị cho một trận chiến không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Tàn Pháp Cổ Đạo trong người hắn vận chuyển nhanh hơn, linh lực thanh tịnh bao bọc lấy hắn, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ tà niệm nào.

Họ rẽ qua một khúc cua cuối cùng, và một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt Tiêu Hạo, khiến hắn suýt bật ra tiếng thét kinh hãi.

***

Một hầm tế lễ lớn hiện ra trước mắt, rộng rãi đến mức chiếc đèn lồng xương của Tiêu Hạo gần như không thể soi sáng hết. Không có chút ánh sáng tự nhiên nào lọt vào, chỉ có những ngọn đuốc tà dị được cắm dọc theo các cột đá, tỏa ra ánh sáng xanh lục ma quái, chập chờn như những con mắt quỷ đang theo dõi. Không khí nơi đây đặc quánh mùi tử khí nồng nặc, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi máu tanh thoang thoảng, như thể một lò mổ đã hoạt động liên tục trong nhiều ngày. Tiếng gió hú ghê rợn từ những kẽ đá sâu hun hút vọng lại, như tiếng linh hồn đang gào thét, cùng với tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trên những vũng máu đã khô đặc quánh dưới nền đất.

Trên một bệ đá khổng lồ ở giữa hầm, được chạm khắc những phù văn tà ác cổ xưa, có khoảng hơn chục con tin đang nằm la liệt. Đa số là phàm nhân, thân thể gầy yếu, quần áo rách rưới, khuôn mặt hốc hác đầy vẻ sợ hãi và tuyệt vọng. Một vài tu sĩ cấp thấp cũng bị trói chặt, linh lực đã bị phong bế, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không vô định. Tà khí cuồn cuộn tỏa ra từ cơ thể họ, cho thấy họ đã bị ảnh hưởng nặng nề bởi nghi thức, sinh khí đang bị rút cạn từng chút một. Thỉnh thoảng, một tiếng rên rỉ yếu ớt, nghẹn ngào vang lên, rồi nhanh chóng chìm vào im lặng, càng làm tăng thêm vẻ u ám và chết chóc của nơi này.

Đứng giữa bệ đá, giám sát nghi thức tàn độc, là một tà tu có vẻ ngoài xảo quyệt – Ma Sứ Âm Phong. Hắn có khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu đen đặc, toát ra khí tức âm hàn đến rợn người. Trên người hắn khoác một bộ đạo bào đen tuyền, những phù văn đỏ thẫm được thêu một cách quỷ dị. Hắn đang lẩm bẩm những câu chú tà dị, tay múa may theo một điệu vũ kỳ lạ, từng luồng tà khí xanh đen từ lòng bàn tay hắn liên tục rót vào bệ đá, kích hoạt trận pháp tà ác đang hút cạn sinh lực của các con tin.

"Hắc hắc, linh hồn thuần khiết, huyết nhục tươi ngon. Tuyệt phẩm dâng lên Ma Quân!" Ma Sứ Âm Phong cất tiếng cười khẩy, giọng nói khàn đặc như tiếng quạ. Hắn không hề nhận ra sự hiện diện của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, vẫn chìm đắm trong sự điên loạn của nghi thức. "Ma Quân Huyết Ảnh sẽ hài lòng với tế phẩm lần này. Hắc Phong Lão Tổ cũng sẽ được ban thưởng hậu hĩnh!"

Lục Trường Sinh đứng lặng người một khoảnh khắc, đôi mắt hắn ánh lên một tia phẫn nộ dữ dội. Hắn đã thấy nhiều cảnh tàn khốc, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến đạo tâm hắn dậy sóng. Sự phẫn nộ không phải là sự bạo phát, mà là sự lắng đọng, càng làm ý chí hắn thêm kiên cố. Hắn không thể để những sinh linh vô tội này bị hủy hoại. Cảm giác 'ánh mắt vô hình' lại ập đến, mạnh mẽ và rõ rệt hơn, như một lời thách thức từ kẻ đứng sau.

"Tà niệm của ngươi sẽ không thành công." Lục Trường Sinh cất tiếng nói, giọng điệu trầm thấp nhưng vang vọng khắp hầm tế lễ, át đi tiếng gió hú và tiếng lẩm bẩm của Ma Sứ Âm Phong.

Ma Sứ Âm Phong giật mình, ngắt ngang câu chú. Hắn quay phắt lại, đôi mắt trũng sâu đầy vẻ kinh ngạc và tức giận. Hắn không ngờ lại có kẻ dám xông vào đây, lại còn dám ngắt lời hắn. "Hắc hắc, lại có con mồi tự dâng tới. Ngươi tưởng có thể phá hỏng đại sự của ta sao?" Hắn cười khẩy, ánh mắt độc địa quét qua Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, dừng lại ở Lục Trường Sinh với vẻ khinh thường. Hắn không cảm nhận được linh lực hùng hậu từ Lục Trường Sinh, chỉ thấy một phàm nhân có vẻ yếu ớt, lại càng thêm tự mãn. "Đến đây, để ta chơi đùa với ngươi!"

Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn không chần chừ, lập tức triển khai Tàn Pháp Cổ Đạo. Một luồng linh lực thanh tịnh, huyền ảo như tơ lụa, mang theo sắc thái của vạn vật, lan tỏa từ cơ thể hắn. Luồng linh lực này không hướng thẳng vào Ma Sứ Âm Phong để tấn công, mà nhẹ nhàng bao phủ lấy bệ đá tế lễ và những con tin đang kiệt quệ.

Ngay lập tức, những phù văn tà ác trên bệ đá như bị một luồng gió vô hình thổi qua, ánh sáng xanh lục ma quái yếu dần, và cuối cùng tắt hẳn. Luồng tà khí đang hút cạn sinh lực của các con tin cũng như bị một bàn tay vô hình trấn áp, ngừng lại. Những con tin đang rên rỉ bỗng cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xoa dịu nỗi đau đớn và sợ hãi trong tâm trí họ. Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh không trực tiếp phá hủy tà thuật, mà là "thanh lọc" và "ổn định" dòng linh khí hỗn loạn, khiến tà thuật không thể tiếp tục vận hành.

Ma Sứ Âm Phong thấy nghi thức bị gián đoạn, khuôn mặt xanh xao của hắn biến sắc, chuyển sang màu tím bầm. "Ngươi... ngươi đã làm gì? Tên khốn!" Hắn gầm lên, tay vung lên, một làn sương độc xanh đen cuồn cuộn bay thẳng về phía Lục Trường Sinh. Cùng lúc đó, hắn rút ra một cặp ám khí hình răng nanh, ánh kim loại lấp lánh trong ánh đuốc ma quái, phóng thẳng vào Lục Trường Sinh với tốc độ kinh người.

Lục Trường Sinh vẫn đứng yên. Luồng linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo bỗng biến đổi, hóa thành một màn chắn tâm linh vô hình, không phải để đỡ đòn, mà để "hấp thụ" và "chuyển hóa" độc tính. Làn sương độc chạm vào màn chắn, không tan biến, mà như bị hút vào một vòng xoáy vô hình, rồi biến thành một làn khí thanh tịnh, tan vào không trung. Cặp ám khí răng nanh thì như mất đi trọng lực, lơ lửng giữa không trung một khoảnh khắc, rồi khẽ rơi xuống đất, không gây ra chút âm thanh nào.

Đó không phải là sự phòng thủ bằng sức mạnh, mà là sự hóa giải bằng đạo lý, bằng cách hiểu rõ bản chất của độc và ám khí, rồi chuyển hóa chúng về trạng thái nguyên bản.

"Tiêu Hạo, mau giải cứu những con tin!" Lục Trường Sinh ra lệnh, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng đầy uy lực.

Tiêu Hạo không chần chừ. Hắn đã chứng kiến sức mạnh của Lục Trường Sinh, và biết mình phải làm gì. Hắn lao tới bệ đá, vội vàng cắt đứt những sợi dây thừng bằng linh lực, cẩn thận đỡ từng con tin xuống. "Cố gắng lên! Chúng ta sẽ đưa mọi người ra khỏi đây!" Hắn nói, cố gắng trấn an họ bằng giọng điệu hoạt bát của mình.

Ma Sứ Âm Phong hoàn toàn hoảng loạn. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Độc của hắn, ám khí của hắn, tất cả đều vô dụng trước kẻ địch này. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt trũng sâu tràn đầy sự sợ hãi. "Ngươi là ai? Tại sao ngươi lại có thể...!"

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt. Tàn Pháp Cổ Đạo trong người hắn vận chuyển đến cực điểm, không tạo ra bất kỳ tiếng động hay hào quang chói lòa nào, mà chỉ là một luồng uy áp tinh thần vô hình, trực tiếp đánh thẳng vào tâm trí Ma Sứ Âm Phong. Hắn không tấn công thể xác, mà tấn công vào đạo tâm, vào bản nguyên tà niệm của đối phương.

Ma Sứ Âm Phong bỗng nhiên ôm đầu gào thét. Khuôn mặt xanh xao của hắn vặn vẹo trong đau đớn, ánh mắt độc địa ban nãy giờ tràn ngập sự hoảng loạn và điên dại. Hắn cảm thấy như hàng ngàn mũi dao đang đâm thẳng vào tâm trí mình, phanh phui mọi tội lỗi, mọi tà niệm, mọi sự tham lam và độc ác mà hắn đã tích lũy. Tà khí trong cơ thể hắn bỗng nhiên trở nên hỗn loạn, không thể kiểm soát, phản phệ lại chính hắn.

Đây là phương pháp mà Lục Trường Sinh đã dùng với Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, nhưng mạnh mẽ và triệt để hơn. Hắn không giết, mà là vô hiệu hóa hoàn toàn, hủy hoại đạo tâm và ý chí của kẻ địch, khiến chúng chìm sâu vào sự điên loạn của chính tà niệm mà chúng đã gây ra.

Tiếng gào thét của Ma Sứ Âm Phong vang vọng khắp hầm tế lễ, rồi dần dần yếu đi. Hắn ngã quỵ xuống đất, co giật liên tục, đôi mắt hoàn toàn mất đi tiêu cự, sùi bọt mép. Linh lực thanh tịnh của Lục Trường Sinh nhẹ nhàng bao bọc lấy hắn, phong bế toàn bộ tà khí và kinh mạch, niêm phong gã trong sự điên loạn của chính mình.

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, thu hồi linh lực. Hắn không vui mừng, cũng không kiêu ngạo. Chỉ là một sự tĩnh lặng, trầm tư. Những con tin đã được Tiêu Hạo giải thoát, đang được hắn trấn an và dẫn ra khỏi hầm.

"Di Tích Thần Điện này... không chỉ là một nơi tranh giành cơ duyên. Nó là một căn cứ tà đạo quan trọng, được tổ chức bài bản, với nhiều cấp bậc và mục đích tà ác hơn những gì ta tưởng." Lục Trường Sinh lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những dấu vết còn lại của nghi thức. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức còn mạnh mẽ hơn, sâu thẳm hơn, đang thức tỉnh từ một nơi nào đó xa xôi trong lòng đất. Cảm giác 'ánh mắt vô hình' lại ập đến, nhưng lần này không còn là sự đánh giá, mà là một sự chú ý gay gắt, một lời cảnh báo từ một kẻ thù nguy hiểm hơn nhiều.

Hắn biết, mình đã chạm vào một ổ kiến lửa thực sự. Nhưng hắn không hối hận. Con đường của hắn, dù chông gai đến mấy, hắn vẫn sẽ đi đến cùng. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free