Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 202: Bóng Đêm Thần Điện: Tàn Pháp Trấn Tà

Lục Trường Sinh đứng lặng như một tượng đá cổ kính giữa cảnh tượng hỗn loạn, đôi mắt đen láy mở to, phản chiếu những hình ảnh méo mó của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng và đám Ma Binh đang quằn quại trong cơn mê loạn. Từng luồng linh lực tinh tế, vô hình từ Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn đang lan tỏa, duy trì và khuếch đại những nỗi sợ hãi, tà niệm sâu thẳm nhất trong tâm trí chúng. Mùi máu tanh nồng cùng tử khí quẩn quanh càng khiến bầu không khí thêm phần ghê rợn.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, kẻ vừa rồi còn gào thét trong kinh hoàng, bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của gã từ trạng thái thất thần dần lấy lại chút tiêu cự, nhưng sự kinh hãi chưa tan mà thay vào đó là một cơn phẫn nộ tột cùng. Tà khí cuồn cuộn từ thân gã bùng phát, thổi bay những mảnh vụn đá nhỏ dưới chân, tạo thành một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy không gian. Hắn ôm đầu lắc mạnh, như muốn xua đi những ảo ảnh kinh hoàng vẫn còn vương vấn trong tâm trí, rồi ngẩng phắt dậy, đôi mắt như tóe lửa nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, kẻ đang đứng cách đó không xa, vẻ mặt bình thản đến lạ thường.

"Kẻ nào... kẻ nào dám giở trò ma quỷ với ta!" Giọng gã khản đặc, đầy sự thù hận và sát ý, "Ngươi... ngươi là kẻ đứng sau tất cả! Ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!"

Thanh đại đao hình răng nanh mà gã đã đánh rơi trước đó, nay như nhận được hiệu lệnh, rung lên bần bật rồi tự động bay vút lên, rơi gọn vào tay gã. Tà khí trên thân đao càng thêm dữ tợn, biến thành một luồng ám quang đỏ thẫm. Ma Sát Tiểu Đội Trưởng không nói nhiều lời, cũng chẳng cần thăm dò, với bản năng của một kẻ tu tà lâu năm, gã biết mình vừa bị chơi một vố đau. Tất cả sự sỉ nhục và nỗi sợ hãi vừa phải chịu đựng đều biến thành một cỗ sát ý ngập trời, gã gầm lên một tiếng, thân ảnh hóa thành một luồng hắc tuyến, lao thẳng về phía Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, dáng người hơi gầy nhưng thẳng tắp, tựa như một cây tùng cổ thụ đứng vững giữa bão táp. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh, không một gợn sóng cảm xúc. Hắn không né tránh ngay lập tức, mà để mặc cho luồng tà khí hung hãn của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng ập đến gần. Khi mũi đao tà ác chỉ còn cách hắn gang tấc, một bước chân nhẹ như gió thoảng lướt qua. Lục Trường Sinh không sử dụng bất kỳ thần thông hoa mỹ nào, chỉ là một bước dịch chuyển vô cùng tự nhiên, nhưng lại đủ để khiến lưỡi đao sắc lạnh xượt qua không khí, chỉ suýt soát chạm vào vạt áo đạo bào thô sơ của hắn.

"Tà niệm bất diệt, nhưng thân xác sẽ chịu khổ. Dừng lại." Giọng Lục Trường Sinh trầm ấm, vang vọng trong không gian u ám, mang theo một sự tĩnh lặng đến khó tả, như một lời cảnh báo từ cõi hư vô. Hắn không ra tay đáp trả, mà chỉ khẽ nhấc tay, một luồng linh lực vô hình, tinh tế từ Tàn Pháp Cổ Đạo lặng lẽ vận chuyển, không phát ra bất kỳ âm thanh hay ánh sáng nào, nhưng lại như những mũi kim châm, đánh thẳng vào tâm trí đang cuồng nộ của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng cảm thấy một luồng lạnh lẽo đột ngột xông thẳng lên đại não, như hàng ngàn tiếng thì thầm vô nghĩa vang vọng trong đầu, khiến gã mất đi sự tập trung trong chớp mắt. Đòn tấn công tiếp theo của gã chệch hướng, đánh vào vách đá bên cạnh, tạo ra một tiếng nổ trầm đục, đá vụn bắn tung tóe. Gã rống lên một tiếng giận dữ, nhận ra kẻ này không hề đơn giản. "Khốn kiếp! Ngươi rốt cuộc là yêu ma phương nào!"

Gã lại vung đao tấn công, tà khí ngưng tụ trên lưỡi đao, biến thành hình một con quỷ đầu trâu mặt ngựa gầm gừ lao tới. Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn né tránh mỗi đòn tấn công của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng một cách hoàn hảo, không lãng phí một chút linh lực nào. Mỗi bước chân của hắn đều như được tính toán kỹ lưỡng, mỗi động tác đều nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy, nhưng lại khiến Ma Sát Tiểu Đội Trưởng cảm thấy như đang chiến đấu với một ảo ảnh, không thể nắm bắt.

Trong khi né tránh, Lục Trường Sinh vẫn không ngừng vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Từng đợt linh lực vô hình liên tục tác động vào tâm trí Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Không phải là ảo ảnh lớn như lúc trước, mà là những sự nhiễu loạn nhỏ, những tiếng vọng của tội lỗi, những hình ảnh thoáng qua của sự hối hận mà gã đã cố chôn vùi. Những điều đó khiến linh lực trong người gã bắt đầu trở nên bất ổn, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ, nhưng cũng đủ để làm chậm lại những đòn tấn công của gã.

Đám Ma Binh còn lại, mặc dù vẫn còn trong trạng thái hỗn loạn, nhưng một số tên đã bắt đầu nhận ra sự hiện diện của Lục Trường Sinh. Với đôi mắt đỏ ngầu và bản năng hung hãn, chúng gầm gừ, vung vẩy binh khí thô sơ, lao về phía Lục Trường Sinh một cách vô thức, tạo thành một vòng vây lỏng lẻo. Lục Trường Sinh không hề hoảng hốt. Hắn khẽ thở dài một tiếng, thầm nghĩ đến những phàm nhân yếu ớt đang được Tiêu Hạo dẫn đi. Hắn không thể để những kẻ này quấy nhiễu.

Một luồng linh lực nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng đầy sức mạnh, từ Tàn Pháp Cổ Đạo tỏa ra. Nó không gây ra ảo ảnh hay đau đớn, mà chỉ như một làn sương mờ ảo, bao phủ lấy đám Ma Binh. Ngay lập tức, những tên Ma Binh đang lao tới bỗng trở nên chậm chạp, đôi mắt chúng trở nên đờ đẫn hơn, cứ như thể bị một lực lượng vô hình nào đó kéo lại, khiến chúng lảo đảo, mất phương hướng và cuối cùng gục xuống, rơi vào trạng thái mê man sâu hơn, không thể nhúc nhích. Lục Trường Sinh không hề ra tay sát hại, chỉ đơn thuần vô hiệu hóa chúng, bởi con đường của hắn là bảo vệ, không phải hủy diệt. Hắn tin rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán, nhưng mạng sống thì luôn quý giá.

***

Trong khi Lục Trường Sinh một mình đối phó với Ma Sát Tiểu Đội Trưởng và đám Ma Binh, Tiêu Hạo đang gấp rút thực hiện phần việc của mình. Hắn đã giải phóng được khoảng một nửa số con tin. Tiếng xiềng xích rơi loảng xoảng xuống nền đá ẩm ướt đã tạm ngưng, thay vào đó là những tiếng bước chân gấp gáp và tiếng thở dốc của những người đang cố gắng thoát thân.

"Nhanh lên, mọi người! Nhanh lên chút nữa thôi!" Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói tuy khẩn trương nhưng vẫn cố gắng trấn an. Hắn dẫn đầu một nhóm khoảng hơn chục người, bao gồm cả những thôn dân phàm tục gầy yếu và một vài tu sĩ cấp thấp bị tà tu đánh trọng thương. Họ run rẩy, ánh mắt vẫn còn hằn lên nỗi sợ hãi tột cùng, nhưng đã bắt đầu lóe lên một tia hy vọng mong manh. Những bước chân của họ vấp váp, thân thể gầy gò yếu ớt không chịu nổi sự vận động cường độ cao.

"Chúng ta... chúng ta có thoát được không?" Một thôn dân già nua, quần áo rách rưới, hỏi trong hơi thở đứt quãng, giọng run rẩy. Đôi mắt lão tràn ngập sự tuyệt vọng nhưng cũng đầy khao khát được sống.

Tiêu Hạo quay lại, nhìn thẳng vào đôi mắt lão già, cố gắng nở một nụ cười trấn an. "Nhất định sẽ thoát được! Trường Sinh huynh đang cầm chân chúng, chúng ta phải đi nhanh lên để không làm lỡ cơ hội của huynh ấy!" Hắn không nói nhiều, chỉ dùng hành động để thúc giục. Tay hắn nhanh nhẹn ném ra một vài lá bùa ẩn khí, tạo thành một lớp màn mỏng vô hình bao phủ lấy nhóm người, che giấu khí tức của họ khỏi sự dò xét của tà tu. Mặc dù biết những lá bùa này không thể qua mắt được những cường giả chân chính, nhưng đối với đám Ma Binh đã bị Lục Trường Sinh vô hiệu hóa, chúng đã đủ để đảm bảo an toàn.

Hắn khéo léo dẫn đường, băng qua những lối đi chật hẹp, uốn khúc của hang động. Lối ra bí mật mà Lục Trường Sinh đã chỉ điểm là một khe nứt nhỏ trên vách đá, được che giấu kỹ lưỡng bởi một lớp rêu phong và dây leo. Không khí bên ngoài, dù vẫn còn lạnh lẽo và ẩm ướt với gió đêm thổi qua các khe nứt, mây đen vẫn bao phủ bầu trời, nhưng đối với những người vừa thoát khỏi địa ngục trần gian, nó lại mang một cảm giác tự do, thanh khiết đến lạ thường.

Một đứa trẻ, có lẽ chỉ mới năm sáu tuổi, bị mẹ nó ôm chặt trong lòng, khẽ nức nở. Tiếng khóc thút thít nhỏ bé ấy như một nhát dao cứa vào lòng Tiêu Hạo. Hắn hiểu rằng, những sinh linh bé bỏng này đã phải chịu đựng những gì, và trách nhiệm của hắn cùng Lục Trường Sinh lớn đến mức nào. Hắn nhẹ nhàng vỗ vai người mẹ trẻ, ánh mắt kiên định. "Cố gắng lên, sắp rồi."

Trong lúc dẫn đường, Tiêu Hạo vẫn không ngừng cảm nhận tình hình phía sau. Hắn biết Lục Trường Sinh đang một mình đối phó với một kẻ khó nhằn. Thỉnh thoảng, một luồng linh lực vô hình lại lướt qua, không phải là công kích, mà là một sự trấn an nhẹ nhàng, một lời khẳng định thầm lặng rằng hắn vẫn đang kiểm soát mọi thứ. Đó là linh lực của Tàn Pháp Cổ Đạo, Lục Trường Sinh, dù đang đối phó với Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, vẫn duy trì một luồng linh lực để trấn an và che chắn cho họ, đẩy lùi những Ma Binh cố gắng đuổi theo con tin. Điều đó khiến Tiêu Hạo càng thêm tin tưởng vào đồng đội của mình, và cũng càng thêm quyết tâm phải đưa những người này đến nơi an toàn bằng mọi giá.

Hắn nhìn ra bên ngoài khe nứt, một tia sáng yếu ớt của bình minh đã bắt đầu le lói ở phía chân trời, xuyên qua những đám mây đen dày đặc. Bình minh, một biểu tượng của hy vọng, của sự sống mới. Hắn thầm nhủ, nhất định phải đưa những người này thoát khỏi bóng tối của tà đạo, để họ được nhìn thấy ánh bình minh ấy.

***

Trong sâu thẳm hang động, cuộc chiến giữa Lục Trường Sinh và Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đã đi đến hồi kết. Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, từ cuồng nộ và hung hãn ban đầu, giờ đây đã chuyển sang hoảng loạn tột độ. Thanh đại đao trong tay gã đã rơi xuống đất từ lúc nào, tà khí quanh thân gã đã tiêu tán gần hết, để lộ ra một thân thể run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập sự sợ hãi và trống rỗng.

Lục Trường Sinh không sử dụng bất kỳ chiêu thức sát thương nào. Hắn không cần. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, trong trận chiến này, đã trở thành một vũ khí đáng sợ hơn bất kỳ thần thông nào. Nó không ngừng bẻ gãy ý chí, làm suy yếu căn cơ tà niệm của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Từng đợt linh lực vô hình, tinh tế, như những mũi kim châm xuyên thẳng vào đạo tâm của gã, không gây đau đớn thể xác, nhưng lại như xé toạc linh hồn, phơi bày tất cả những tội lỗi, sự ích kỷ, và nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất mà gã đã cố gắng che giấu.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng gầm gừ, đôi khi lại rú lên những tiếng thảm thiết, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Gã cố gắng phản kháng, cố gắng dùng tà pháp để chống trả, nhưng mỗi khi gã vận chuyển linh lực, những tiếng thì thầm trong đầu lại trở nên rõ ràng hơn, những hình ảnh về những nạn nhân bị gã sát hại lại hiện rõ mồn một trước mắt, khiến gã mất đi sự kiểm soát. Tà niệm càng sâu, sự phản phệ càng lớn. Lục Trường Sinh chỉ đơn thuần là một tấm gương, phản chiếu lại những gì gã đã gây ra, khuếch đại chúng lên gấp bội.

Cuối cùng, Ma Sát Tiểu Đội Trưởng gục ngã. Gã không phải bị đánh bại bởi một đòn thần thông vang dội, không phải bị chém thành từng mảnh, mà là gục ngã bởi chính những tội lỗi của mình, bởi một trận chiến nội tâm mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã tạo ra. Gã nằm dài trên nền đá lạnh lẽo, miệng sùi bọt mép, đôi mắt thất thần nhìn chằm chằm lên trần hang động, như nhìn thấy một thứ gì đó vô hình. Gã không chết, nhưng đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Đạo tâm đã bị hủy hoại, ý chí đã bị bẻ gãy, thân thể chỉ còn là một cái xác không hồn, chìm đắm trong sự điên loạn.

Lục Trường Sinh khẽ thở dài. Hắn bước tới gần Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, vẻ mặt trầm tư. Hắn không có sự hả hê của kẻ chiến thắng, cũng không có sự tàn nhẫn của kẻ trừng phạt. Chỉ có một sự tĩnh lặng, pha lẫn chút tiếc nuối. "Tà niệm sâu nặng, nhưng mạng sống vẫn là quý giá." Hắn nói khẽ, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, như một lời tự nhắc nhở, cũng như một lời triết lý về con đường mình đã chọn.

Hắn đưa tay, một sợi linh lực mảnh như tơ, óng ánh sắc màu của Tàn Pháp Cổ Đạo, nhẹ nhàng bao lấy Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Sợi linh lực ấy không làm tổn thương gã, mà chỉ phong tỏa kinh mạch, niêm phong tà khí, đảm bảo gã không thể gây hại thêm cho bất kỳ ai, cũng không thể tự gây hại cho chính mình. Đây là một phương pháp mà không một tu sĩ nào khác có thể nghĩ ra, lại càng không thể thực hiện được. Nó thể hiện rõ giá trị độc đáo và sức mạnh tiềm ẩn của Tàn Pháp Cổ Đạo: không cần bạo lực trực diện, mà có thể vô hiệu hóa đối thủ một cách triệt để, đánh thẳng vào căn nguyên của sự tà ác mà vẫn giữ được sự sống.

Vừa lúc đó, Tiêu Hạo quay lại. Hắn đã hoàn tất việc di tản những con tin cuối cùng ra khỏi hang động, đưa họ đến một nơi an toàn hơn ở bên ngoài. Hắn quay vào, ánh mắt đầy vẻ lo lắng tìm kiếm Lục Trường Sinh. Khi hắn nhìn thấy cảnh tượng Ma Sát Tiểu Đội Trưởng nằm đó, bất động, miệng sùi bọt mép, đôi mắt trống rỗng, mà Lục Trường Sinh lại đứng đó, không một vết xước, không một chút mệt mỏi, hắn không khỏi kinh ngạc tột độ.

"Trường Sinh huynh... huynh đã làm gì vậy?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói đầy sự bàng hoàng. Hắn đã thấy Lục Trường Sinh sử dụng Tàn Pháp Cổ Đạo để vô hiệu hóa Ma Binh, nhưng với một kẻ mạnh như Ma Sát Tiểu Đội Trưởng mà lại có thể bị đánh bại một cách "không thương tích" như vậy, quả thực nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn.

Lục Trường Sinh quay đầu lại nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn khẽ lắc đầu, không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ nhìn về phía lối ra hang động, nơi ánh sáng bình minh đã bắt đầu chiếu rọi, xua tan đi phần nào bóng tối u ám. Hắn biết, hành động giải cứu con tin này, dù âm thầm, sẽ không thể hoàn toàn che giấu được. Sức mạnh của Tàn Pháp Cổ Đạo, cùng với những hành động của hắn, sớm muộn gì cũng sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn, cả chính đạo lẫn tà đạo.

"Chúng ta cần rời đi. Nơi này không còn an toàn nữa." Lục Trường Sinh nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. Hắn không muốn nán lại để đối mặt với những rắc rối không cần thiết. Con đường của hắn là hành đạo, là bảo vệ sinh linh yếu ớt, không phải là tranh đấu hay khoe khoang.

Tiêu Hạo gật đầu, dù trong lòng vẫn còn đầy thắc mắc và kinh ngạc. Hắn nhìn Ma Sát Tiểu Đội Trưởng lần cuối, không thể tin được rằng một cường giả tà đạo lại có thể bị vô hiệu hóa một cách kỳ lạ đến vậy. Hắn biết, Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ hơn những gì hắn từng tưởng tượng.

Lục Trường Sinh bước tới, nhìn những con tin còn lại đang run rẩy ngồi co cụm ở một góc hang, ánh mắt hắn tràn ngập sự cảm thông. Hắn giơ tay, một luồng linh lực ấm áp từ Tàn Pháp Cổ Đạo nhẹ nhàng lan tỏa, bao phủ lấy họ, xua đi nỗi sợ hãi còn sót lại trong tâm trí. Những người này, sau khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, cần sự trấn an. Hắn không thể cứu vớt tất cả sinh linh trên thế gian, nhưng hắn có thể bảo vệ những người trước mắt, bằng chính con đường và đạo pháp mà hắn đã chọn.

Con đường tu hành của hắn, không phải là chạy theo sức mạnh hay danh vọng, mà là tu tâm, dưỡng đạo, giữ vững bản nguyên. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free