Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 201: Bóng Đêm Thần Điện: Đột Kích Hắc Động, Hóa Giải Tà Niệm

Bóng tối của Di Tích Thần Điện bao trùm, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé đang bùng cháy, sẵn sàng chiếu rọi vào hắc động đầy tiếng than thở kia.

Đêm đã về khuya, gió lạnh luồn qua những khe đá, mang theo hơi ẩm ướt và mùi mục rữa của thời gian. U Cốc tĩnh mịch chìm trong màn sương mù dày đặc, đến nỗi ánh trăng mờ nhạt cũng không thể xuyên thấu, chỉ còn lại một màu xám đục mông lung. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ẩn mình dưới một tảng đá khổng lồ, bề mặt gồ ghề phủ đầy rêu phong, gần lối vào hang động nơi luồng tà khí nồng nặc thoát ra, như một hơi thở nặng nề của địa ngục. Không khí nơi đây mang theo một sự lạnh lẽo đến thấu xương, không chỉ từ nhiệt độ mà còn từ thứ tà niệm vô hình đang quẩn quanh.

Lục Trường Sinh nhắm mắt, toàn thân thả lỏng, như một phần của tảng đá, của màn đêm. Hắn không nói, chỉ tập trung cảm nhận. Từng luồng linh khí biến động trong không gian, từng sợi tà khí len lỏi ra ngoài, tất cả đều không thoát khỏi sự cảm nhận tinh tế của Tàn Pháp Cổ Đạo. Trong tâm hải, bản đồ địa hình cùng bố cục phòng ngự của tà tu hiện lên rõ ràng như in, từng ngóc ngách, từng chốt gác, từng điểm yếu đều được hắn phân tích cặn kẽ. Kế hoạch đã định, giờ là lúc kiểm tra lại từng chi tiết, đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào. Hắn biết, một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến tính mạng của họ, và cả những người phàm vô tội bên trong, rơi vào hiểm cảnh. Nỗi phẫn nộ trước sự tàn bạo của tà tu vẫn âm ỉ cháy trong lòng, nhưng nó không làm lu mờ lý trí hay sự điềm tĩnh vốn có của hắn. Thay vào đó, nó hóa thành một ý chí kiên định, thúc đẩy hắn phải hành động một cách chính xác và hiệu quả nhất.

Bên cạnh hắn, Tiêu Hạo lại căng thẳng hơn nhiều. Hắn liên tục đảo mắt nhìn xung quanh, đôi tay siết chặt lấy pháp khí bên hông, cơ bắp căng cứng. Gương mặt thanh tú thường ngày nay in hằn vẻ lo âu, và hắn phải cố gắng lắm mới không phát ra tiếng động nào. Tiếng gió rít qua kẽ đá nghe như tiếng thì thầm của quỷ dữ, tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá ẩm ướt lại như tiếng đếm ngược thời gian. Mùi đất ẩm trộn lẫn với mùi tanh nồng của tà khí, của máu khô và tử khí, khiến dạ dày hắn cuộn lên từng đợt. Hắn không có được sự điềm tĩnh và khả năng che giấu của Lục Trường Sinh, nhưng ý chí của hắn lại không hề thua kém. Hắn tin tưởng Lục Trường Sinh tuyệt đối, một niềm tin được xây dựng từ những lần được cứu giúp, từ sự chân thành và bất phàm của người thanh niên này.

"Kế hoạch như cũ," Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng gió, gần như không thể nghe thấy. "Tránh trực diện. Ta sẽ tạo ra hỗn loạn, ngươi tập trung giải thoát người." Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy như hai hố sâu tĩnh lặng trong màn đêm, phản chiếu một tia sáng lạnh lùng.

Tiêu Hạo gật đầu mạnh, cố gắng nén lại sự căng thẳng. "Ta hiểu. Cẩn thận, Trường Sinh huynh. Bọn chúng không đơn giản." Giọng hắn khẽ run, nhưng ánh mắt lại toát lên sự kiên quyết. Hắn biết rõ sự nguy hiểm của tà tu, nhưng hắn cũng biết rằng không thể khoanh tay đứng nhìn những người vô tội bị giày vò.

Lục Trường Sinh không đáp, chỉ khẽ nhếch môi. Ngay sau đó, một vầng sáng mờ nhạt, gần như vô hình, bắt đầu lan tỏa từ cơ thể hắn, bao phủ lấy cả hai người. Đó không phải là hào quang chói lọi của linh lực thông thường, mà là một sự biến đổi tinh vi của không gian xung quanh. Dưới sự vận chuyển của Tàn Pháp Cổ Đạo, khí tức của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo hoàn toàn hòa tan vào màn sương mù dày đặc và hơi thở của U Cốc. Họ không chỉ ẩn mình, mà còn trở thành một phần của môi trường, không thể phân biệt. Ngay cả một tu sĩ Hóa Thần kỳ cũng khó lòng phát hiện ra sự tồn tại của họ nếu không tập trung dò xét. Sự lạnh lẽo của không khí dường như cũng được Tàn Pháp Cổ Đạo hấp thụ, khiến cơ thể họ không còn cảm thấy tê buốt nữa, mà thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm, tự do đến lạ lùng.

"Đi thôi." Lục Trường Sinh khẽ nói, rồi lướt đi như một bóng ma, thân ảnh hòa vào bóng tối và sương đêm. Tiêu Hạo theo sát phía sau, mọi giác quan đều căng lên đến cực hạn, bước chân nhẹ như không, hệt như một con mèo rừng đang rình mồi. Mặc dù vẫn còn chút run sợ, nhưng sự hiện diện của Lục Trường Sinh đã mang lại cho hắn một sự an tâm kỳ lạ. Hắn biết, con đường này đầy chông gai, nhưng hắn tin tưởng vào "đạo" của Lục Trường Sinh, một đạo không dựa vào sức mạnh hủy diệt, mà dựa vào trí tuệ và sự tinh tế để bảo vệ những sinh linh yếu ớt. Tiếng gió hú ghê rợn trong U Cốc như một bản nhạc ai oán, tiễn đưa họ vào lòng bóng tối, vào hang ổ của tà ác.

Hai bóng người lướt đi như vô ảnh, vô hình qua những hành lang chằng chịt, uốn lượn sâu trong lòng đất. Động Phủ Vô Danh này, quả thực đã bị tà tu cải tạo thành một căn cứ vững chắc, với những vách đá ẩm ướt, trơn trượt và những ngóc ngách tối tăm đến đáng sợ. Không khí bên trong nặng nề hơn bên ngoài gấp bội, không chỉ bởi sự thiếu thốn dưỡng khí mà còn bởi sự ngưng tụ của tà khí nồng đậm. Mùi đất ẩm trộn lẫn với một thứ mùi tanh tưởi khó tả, giống như mùi máu khô và sự mục rữa, khiến người ta cảm thấy buồn nôn.

Ánh sáng trong động yếu ớt và chập chờn, chỉ đến từ những ngọn đuốc được đốt bằng dầu tà khí. Ngọn lửa xanh lè, lúc tỏ lúc mờ, hắt lên vách đá những bóng đổ kỳ dị, uốn éo như những con quỷ đang nhảy múa. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hang, rơi xuống mặt đất tạo thành những vũng nước đục ngầu, tạo nên một âm thanh đơn điệu, não nề, càng khiến không gian thêm phần tĩnh mịch và rợn người. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo di chuyển vô cùng cẩn trọng, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ nhất. Tàn Pháp Cổ Đạo trong Lục Trường Sinh không ngừng vận hành, không chỉ che giấu khí tức mà còn mở rộng phạm vi cảm nhận của hắn, giúp hắn "nhìn" rõ mọi thứ trong bóng tối, từ những bẫy ngầm được giấu kín dưới lớp bùn đất, đến những chốt gác thô sơ nhưng hiệu quả của tà tu.

Họ lướt qua một khúc quanh, và tiếng rên rỉ yếu ớt xen lẫn với tiếng cười khẩy man rợ của tà tu bắt đầu vọng lại rõ ràng hơn từ phía trước. Tiếng nói bị bóp méo bởi âm vang trong hang động, nhưng sự tàn bạo trong đó thì không thể che giấu. Tiêu Hạo cau mày, ánh mắt tràn đầy sự phẫn nộ và ghê tởm. Hắn cắn chặt môi để không thốt ra tiếng nào.

"Tiếng động kia... xem ra chúng đang hưởng thụ." Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói căng thẳng đến mức lạc đi một chút. Hắn có thể cảm nhận được sự ghê tởm đang cuộn trào trong lòng mình. Là một người từng trải qua nhiều biến cố, hắn biết rõ sự tàn độc của tà tu.

Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giúp hắn cảm nhận môi trường vật lý, mà còn cảm nhận được sự dao động của tâm thức. Hắn có thể cảm nhận được những luồng tà niệm cuồng loạn, những ý chí vặn vẹo đang ngự trị trong động phủ này, chúng đang tra tấn không chỉ thân thể mà còn linh hồn của những người bị giam cầm. Sự tàn bạo này khiến đạo tâm hắn phải chịu một áp lực lớn, nhưng cũng càng củng cố thêm ý chí phải hành động.

Họ tiếp tục tiến lên, càng gần đến nơi phát ra tiếng động, mùi máu tanh và tử khí càng trở nên nồng nặc hơn. Lục Trường Sinh chạm nhẹ tay vào vách đá, một luồng linh lực tinh tế từ Tàn Pháp Cổ Đạo khẽ lan tỏa. Luồng linh lực này không phải để tấn công, mà để thao túng môi trường một cách vi diệu. Một viên đá nhỏ, vốn đã lung lay trên vách đá ẩm ướt, bỗng nhiên rơi xuống, tạo ra một tiếng "cộp" nhỏ xíu, nhưng trong sự tĩnh mịch chết người của hành lang, âm thanh ấy lại vang lên một cách rõ ràng đến bất ngờ.

Ngay lập tức, một tên Ma Binh đang lơ là gác cổng ở khúc quanh phía trước giật mình quay lại. Hắn ta là một gã tu sĩ tà đạo với khuôn mặt độc ác, được che khuất một phần bởi chiếc mũ sắt gỉ sét. Toàn thân hắn mặc giáp đen thô kệch, tay cầm một cây thương dài có đầu nhọn hoắt như răng nanh thú dữ. Đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ cảnh giác.

"Ai đó?" Hắn gầm gừ, giọng khàn đặc, hướng cây thương về phía phát ra tiếng động. Nhưng khi không thấy gì, hắn ta chửi thề một tiếng rồi lại quay về vị trí cũ, vẻ mặt vẫn còn nghi ngờ. Sự cảnh giác của tà tu sau vụ can thiệp trước đó của Lục Trường Sinh quả nhiên đã tăng lên, nhưng sự kiêu ngạo và lười biếng vốn có của chúng vẫn không thay đổi. Viên đá nhỏ đó chỉ đủ để khiến hắn giật mình, chứ không đủ để hắn tập trung tìm kiếm.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo nhân cơ hội đó, lướt qua chốt gác một cách an toàn. Hắn biết, từng bước đi phải vô cùng chính xác, từng hành động phải tinh tế đến mức không để lại dấu vết. Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là một công pháp bạo liệt, mà là một công pháp của sự ẩn mình, của sự thao túng và thấu hiểu. Nó cho phép hắn hòa nhập với thế giới, biến thế giới thành một phần của hắn, và ngược lại. Hắn không cần sức mạnh để phá hủy, hắn cần sự tinh tế để thay đổi, để tạo ra những khe hở trong bức tường tà ác mà ít ai ngờ tới. Càng tiến sâu, sự phẫn nộ trong Lục Trường Sinh càng dâng cao, nhưng đạo tâm hắn vẫn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn sẽ không để cảm xúc điều khiển hành động của mình. Hắn phải giữ vững tâm trí, vì những sinh linh đang bị giam cầm kia.

Tiếng rên rỉ và tiếng cười man rợ càng ngày càng gần, cho đến khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đột ngột dừng lại. Trước mắt họ là một khung cảnh ghê rợn, một "địa ngục trần gian" thực sự, khiến Tiêu Hạo phải nín thở, đôi mắt trợn tròn vì kinh hãi và căm phẫn.

Căn phòng giam cầm này rộng lớn hơn nhiều so với tưởng tượng, nhưng lại vô cùng u ám và lạnh lẽo. Âm khí và tà khí nồng đậm cuồn cuộn như những dải lụa đen, giăng mắc khắp không gian, khiến không khí trở nên đặc quánh và khó thở. Nguồn sáng duy nhất trong căn phòng là từ một pháp trận tà ác được khắc vẽ trên nền đá, phát ra thứ ánh sáng đỏ máu chập chờn, nhuộm đỏ cả cảnh tượng ghê rợn trước mắt. Mùi máu tươi nồng nặc trộn lẫn với mùi tử khí, mùi mồ hôi và sợ hãi, xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta muốn nôn mửa.

Nhiều thôn dân phàm nhân, cả nam lẫn nữ, già lẫn trẻ, đang bị trói chặt vào những cột đá thô ráp. Quần áo của họ rách rưới, thân thể gầy yếu, hằn đầy những vết thương bầm tím, rướm máu. Một số đã bất tỉnh nhân sự, đầu gục xuống, hơi thở thoi thóp. Một số khác vẫn còn tỉnh táo, nhưng ánh mắt đã vô hồn, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng. Tiếng r��n rỉ yếu ớt của họ, tiếng khóc thút thít của những đứa trẻ, trộn lẫn với tiếng roi quất "chát chát" và tiếng cười man rợ của tà tu, tạo thành một bản giao hưởng của sự thống khổ.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, kẻ mà Lục Trường Sinh đã nhận diện từ trước, đang đứng giữa căn phòng, khoanh tay quan sát với vẻ mặt hả hê và tàn độc. Khuôn mặt gã tà tu này vốn đã độc ác, nay dưới ánh sáng đỏ máu của pháp trận càng trở nên ghê rợn hơn. Đôi mắt hắn ta ánh lên một vẻ khoái trá bệnh hoạn khi nhìn những kẻ phàm nhân bị giày vò. Hắn mặc một bộ giáp đen tuyền, trên ngực có khắc một biểu tượng hình đầu lâu, tay cầm một thanh đại đao hình răng nanh sắc bén. Xung quanh hắn, vài tên Ma Binh khác đang dùng roi có gai sắt quất vào những thôn dân, mỗi nhát roi lại xé toạc da thịt, khiến máu tươi bắn ra tung tóe.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ẩn nấp sau một cột đá lớn, quan sát toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng. Ngực Tiêu Hạo phập phồng dữ dội, hắn muốn xông ra ngay lập tức, muốn kết liễu những tên tà tu này. Nhưng ánh mắt kiên định của Lục Trường Sinh đã giữ chân hắn lại.

"Ngươi còn cứng đầu được bao lâu?" Ma Sát Tiểu Đội Trưởng cất tiếng, giọng nói khàn khàn, mang theo sự tàn bạo lạnh lẽo. Hắn ta đạp mạnh vào một thôn dân đã bất tỉnh, khiến người đó rên lên một tiếng yếu ớt. "Mau nói ra cơ duyên mà các ngươi tìm thấy! Nếu không, đêm nay sẽ có thêm mấy 'linh hồn' được 'thăng hoa' đấy!" Hắn ta cười khẩy, nụ cười đầy ghê tởm, rồi quay sang ra hiệu cho một tên Ma Binh khác, kẻ đó lập tức vung roi lên cao, chuẩn bị giáng xuống một thôn nữ trẻ tuổi đang co ro trong sợ hãi.

Tức khắc, một luồng phẫn nộ cực độ bùng lên trong lòng Lục Trường Sinh. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể như muốn nổ tung, từng tế bào như đang gào thét đòi xông lên. Đạo tâm hắn, vốn vững như bàn thạch, cũng phải chịu một áp lực to lớn. Sự tàn bạo của tà tu, sự vô tội của những người phàm, và sự bất lực của chính hắn trong giây phút đó, tất cả như muốn xé nát sự điềm tĩnh của hắn. Nhưng hắn biết, đây không phải lúc để hành động theo cảm tính. Trực tiếp đối đầu bằng sức mạnh sẽ chỉ dẫn đến thương vong không đáng có, và có thể khiến kế hoạch thất bại.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn áp cơn giận dữ đang bùng cháy. Hắn nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc, tập trung toàn bộ tâm trí vào Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn hình dung ra từng chi tiết của kế hoạch, từng luồng linh khí sẽ được điều khiển, từng ảo ảnh sẽ được tạo ra. Ánh mắt hắn lướt qua từng tên tà tu, từ Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đến những tên Ma Binh cấp thấp, phân tích khí tức, tu vi, và cả những dấu hiệu nhỏ nhất của tà niệm trong chúng. Hắn cũng quan sát kỹ lưỡng pháp trận tà ác đang chiếu sáng căn phòng, tìm kiếm những điểm yếu, những khe hở để Tàn Pháp Cổ Đạo có thể xâm nhập và gây nhiễu. Kế hoạch này đòi hỏi sự tinh tế tột cùng, một sự tấn công vào tâm trí và nhận thức, chứ không phải là một đòn đánh hủy diệt.

Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh như hòa mình vào không gian, trở thành một phần của âm khí và tà khí, nhưng lại không bị chúng ô nhiễm. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng của những người phàm, sự đau đớn tột cùng của họ. Hắn cũng cảm nhận được sự kiêu ngạo, tàn độc và thối nát của những tên tà tu. Chính những tà niệm đó sẽ là vũ khí của hắn. Tàn Pháp Cổ Đạo, không chỉ là công pháp tu luyện, mà còn là một con đường thấu hiểu vạn vật, thấu hiểu cả tâm linh và bản chất của sự tồn tại. Nó cho phép hắn nhìn thấu những sợ hãi ẩn sâu nhất, những dục vọng đen tối nhất trong tâm trí đối phương.

Khi Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết, không còn một chút dao động nào. Trong đó không có sự tàn bạo, cũng không có sự hận thù, chỉ có sự quyết đoán lạnh lùng của một người đã chọn con đường của riêng mình, dù cho con đường đó có khó khăn đến mấy. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. Tàn Pháp Cổ Đạo sẽ bùng nổ, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự tinh tế và trí tuệ, để hóa giải tà niệm, cứu giúp những sinh linh vô tội.

Ngay khi tên Ma Binh chuẩn bị giáng đòn roi xuống thôn nữ, một sự thay đổi đột ngột và kỳ dị bao trùm căn phòng. Không có tiếng nổ lớn, không có luồng linh lực cuồng bạo, nhưng không khí đột ngột trở nên hỗn loạn một cách khó hiểu. Các ngọn đuốc tà khí đang cháy lập lòe bỗng nhiên chập chờn như sắp tắt, ánh sáng đỏ máu của pháp trận tà ác cũng yếu ớt đi trông thấy, như bị một thế lực vô hình nào đó bóp nghẹt. Âm khí và tà khí nồng đậm trong phòng không còn cuộn thành từng dải nữa, mà bắt đầu xoáy mạnh, tạo thành những cơn lốc vô hình, khiến không gian dường như bị bóp méo. Tiếng gió rít ghê rợn vọng khắp hang động, nhưng lại không phải gió vật lý, mà là một âm thanh vang vọng từ sâu thẳm tâm trí, từ nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất.

Dưới sự điều khiển của Lục Trường Sinh, Tàn Pháp Cổ Đạo bùng nổ một cách thầm lặng, nhưng sức công phá của nó lại tập trung hoàn toàn vào tâm trí và nhận thức của tà tu. Đây không phải là một công kích vật lý, mà là một sự "biến chất" của môi trường và tâm lý. Những bóng ma mờ ảo, hình ảnh ghê rợn thoáng hiện trong tầm mắt của tà tu. Đó có thể là những nạn nhân mà chúng từng hành hạ, những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất, hoặc những hình ảnh kinh hoàng mà trí óc chúng tự sản sinh ra dưới sự kích thích của Tàn Pháp Cổ Đạo.

"Cái gì thế này? Quỷ... quỷ ảnh! Đừng lại gần ta!"

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, kẻ đang hả hê chứng kiến cảnh tra tấn, đột nhiên ôm đầu la hét thảm thiết. Khuôn mặt gã méo mó vì kinh hoàng, đôi mắt đỏ ngầu trợn trừng như nhìn thấy thứ gì đó khủng khiếp nhất trong đời. Thanh đại đao trong tay gã rơi xuống đất kêu loảng xoảng, linh lực tà đạo quanh thân gã trở nên hỗn loạn, không thể kiểm soát. Các tên Ma Binh khác cũng không khá hơn. Một tên gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây ánh lên vẻ hoảng loạn, vung cây roi loạn xạ vào không khí như đang chống lại một kẻ địch vô hình. Tên khác co rúm lại thành một cục, run rẩy bần bật, miệng lẩm bẩm những lời cầu xin vô nghĩa. Thậm chí có tên bắt đầu tấn công đồng bọn bên cạnh, tin rằng đó là kẻ thù đang hiện hình để trừng phạt chúng.

Mùi máu và tử khí trong phòng dường như đậm đặc hơn, trở nên nồng nặc và ghê tởm gấp bội, khiến chúng cảm thấy buồn nôn và ngạt thở. Không khí lạnh lẽo ẩm ướt giờ đây biến thành một sự giá buốt tận xương tủy, như có hàng ngàn bàn tay ma quỷ đang bấu víu lấy chúng. Tàn Pháp Cổ Đạo đã khuếch đại nỗi sợ hãi, sự tội lỗi và tà niệm trong tâm trí chúng, biến chúng thành những con quỷ đang tự giày vò chính mình.

Trong khi những tên tà tu đang chìm đắm trong ảo giác và hoảng loạn, Tiêu Hạo nắm bắt thời cơ. Hắn lao ra khỏi chỗ ẩn nấp như một mũi tên xé gió, tốc độ nhanh đến kinh ngạc. Trong tay hắn là một thanh chủy thủ sắc bén, được khắc phù văn giải phong. "Keng! Keng! Keng!" Những âm thanh dứt khoát vang lên khi hắn nhanh chóng cắt đứt xiềng xích cho từng thôn dân. Hắn không nói một lời, chỉ hành động nhanh nhẹn và dứt khoát, ánh mắt đầy sự kiên định. Từng sợi xích sắt gỉ sét rơi xuống đất, giải phóng những thân thể gầy yếu.

Lục Trường Sinh vẫn đứng yên tại chỗ, đôi mắt nhắm hờ, toàn thân tỏa ra một luồng linh lực tinh tế, duy trì "ảo cảnh" và "tâm ma" đang giày vò tà tu. Hắn điều khiển mọi thứ một cách hoàn hảo, từ những tiếng gió hú ghê rợn văng vẳng trong đầu Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, đến hình ảnh những linh hồn bị gã sát hại đang vây quanh, đòi nợ máu. Hắn không giết chúng, không làm chúng bị thương về thể xác, nhưng hắn đang phơi bày và trừng phạt chúng bằng chính tà niệm và nỗi sợ hãi của chúng. Đây là một phương pháp mà ít tu sĩ nào nghĩ đến, lại càng ít tu sĩ có thể thực hiện được. Nó thể hiện rõ giá trị độc đáo và sức mạnh tiềm ẩn của Tàn Pháp Cổ Đạo: không cần bạo lực trực diện, mà có thể vô hiệu hóa đối thủ một cách triệt để, đánh thẳng vào căn nguyên của sự tà ác.

Tiêu Hạo nhanh chóng giải phóng những thôn dân đầu tiên. Mặc dù vẫn còn run rẩy và hoảng sợ, nhưng ánh mắt của họ đã ánh lên một tia hy vọng mong manh. Hắn ra hiệu cho Lục Trường Sinh, ý bảo hắn đã sẵn sàng dẫn họ rời đi. Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, nhưng vẫn duy trì Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn biết, công việc vẫn chưa kết thúc. Những kẻ tà tu này, một khi thoát khỏi ảo ảnh, có thể sẽ trở nên hung tợn hơn, hoặc sẽ báo động cho những kẻ khác. Hắn cần đảm bảo an toàn tuyệt đối cho những người phàm vô tội này.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng vẫn đang quằn quại trên mặt đất, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào hư vô, miệng không ngừng la hét những lời vô nghĩa. Những tên Ma Binh khác thì kẻ thì ngất lịm, kẻ thì tự gây thương tích cho mình trong cơn hoảng loạn. Cảnh tượng này vừa kinh hoàng, vừa mang một sự châm biếm sâu cay. Những kẻ tàn bạo, thích giày vò người khác, giờ đây lại bị chính những nỗi sợ hãi và tà niệm của mình vùi dập.

Lục Trường Sinh mở mắt hoàn toàn, ánh mắt hắn lướt qua những thôn dân đang được Tiêu Hạo dẫn ra khỏi xiềng xích. Hắn không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng trong lòng, một sự nhẹ nhõm vô hình lan tỏa. Hắn không thể cứu vớt tất cả sinh linh trên thế gian, nhưng hắn có thể bảo vệ những người trước mắt, bằng chính con đường và đạo pháp mà hắn đã chọn. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free