Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 200: Bóng Đêm Thần Điện: Tiếng Than Thở Từ Hắc Động

Ánh ban mai yếu ớt len lỏi qua những khe nứt khổng lồ trên vòm đá cổ kính, vẽ nên những vệt sáng leo lét trên nền đất bụi bặm. Lục Trường Sinh dẫn nhóm phàm nhân và Tiêu Hạo lẩn vào sâu hơn trong Di Tích Thần Điện, men theo một hành lang đổ nát, nơi những cột trụ gãy đổ và tượng thần sứt mẻ nằm ngổn ngang, phủ đầy rêu phong và dấu vết thời gian. Không khí ở đây đặc quánh mùi đá cũ, đất ẩm và một chút hương trầm thoang thoảng còn sót lại từ những niên đại xa xưa, tạo nên một bầu không khí cổ kính, hoang tàn nhưng vẫn phảng phất vẻ linh thiêng. Tiếng gió hú qua các khe đá và tiếng lá cây xào xạc trên những bụi cây dại mọc chen chúc là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, khiến bước chân của họ vang vọng một cách rõ rệt.

Lục Trường Sinh bước đi điềm tĩnh, ánh mắt đen láy không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, ghi nhớ từng đường nét kiến trúc, từng vết rạn trên tường đá. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận bằng đạo tâm, từng luồng linh khí dù yếu ớt hay biến chất đều không thoát khỏi tri giác của hắn. Hắn khẽ nhíu mày khi cảm nhận một luồng linh khí bị biến chất mơ hồ, không phải tà khí thuần túy mà là một sự pha trộn khó hiểu, một loại năng lượng ngưng đọng, vừa u ám vừa ẩn chứa sự sinh sôi, như thể một thứ gì đó đang được nuôi dưỡng trong bóng tối. Đó là một cảm giác bất an, một lời cảnh báo thầm lặng từ chính mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải của hắn.

Tiêu Hạo đi sát phía sau Lục Trường Sinh, đôi mắt láu lỉnh của hắn không còn vẻ tinh nghịch thường ngày, mà thay vào đó là sự cảnh giác tột độ. Hắn luôn miệng cảnh báo những chướng ngại vật hay những bóng dáng lướt qua trong tầm mắt. Mặc dù đã thoát khỏi vòng vây của tà tu, nhưng sự căng thẳng vẫn hiển hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Nhóm phàm nhân, gồm Lão Nông, Già Bà, Thôn Nữ và Tiểu Hoa, đi sát rạt nhau, cố gắng không gây ra tiếng động. Lão Nông còng lưng, tay vẫn nắm chặt cái cuốc, đôi mắt trũng sâu nhìn chằm chằm vào bước chân của Lục Trường Sinh, tìm kiếm sự dẫn lối. Già Bà tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của lo âu, thỉnh thoảng lại ho khan một tiếng khẽ. Thôn Nữ ôm chặt Tiểu Hoa vào lòng, cô bé vẫn còn run rẩy, đôi mắt to tròn dán chặt vào bóng lưng của Lục Trường Sinh, tìm kiếm sự an toàn từ người thiếu niên đã cứu giúp mình. Họ không dám hỏi, chỉ biết tin tưởng và bước theo.

"Trường Sinh, chúng ta đi đâu nữa?" Tiêu Hạo thì thầm, giọng hắn khẽ rung lên vì căng thẳng. "Linh khí ở đây càng ngày càng loãng, mà tà khí thì... mặc dù không mạnh như chỗ giao tranh lúc trước, nhưng ta vẫn cảm thấy nó lẩn khuất khắp nơi, như những con rắn độc chờ chực vậy." Hắn liếc nhìn xung quanh, một cảm giác bất an không thể rũ bỏ. "Nơi này thật sự quá u ám, không khác gì chốn địa ngục trần gian."

Lục Trường Sinh không quay đầu lại, nhưng giọng nói trầm ổn của hắn vẫn vang lên, mang theo một sự trấn an vô hình. "Đừng lo, cứ đi theo ta. Nơi này có vẻ yên tĩnh hơn, nhưng cũng ẩn chứa nhiều điều bất thường." Hắn khẽ dừng bước trước một bức tường đá phủ đầy rêu phong, chạm nhẹ tay vào đó. Hắn cảm nhận được sự dao động vi tế của linh khí, một dòng chảy ngầm ẩn dưới lớp bề mặt, khác hẳn với sự tĩnh lặng bên ngoài. Đó là một dấu hiệu mà chỉ có những người tu luyện Tàn Pháp Cổ Đạo, với khả năng cảm nhận sâu sắc bản chất của vạn vật, mới có thể phát hiện ra.

Trong tâm hải, Lục Trường Sinh vẫn đang suy ngẫm về sự can thiệp gián tiếp của mình. Hắn đã tạo ra một "biến số" trong cục diện hỗn loạn này. Nhóm chính đạo thoát hiểm chắc chắn sẽ ghi nhớ sự kiện này, và có lẽ sẽ bắt đầu tò mò về "người bí ẩn" đã giúp đỡ họ. Điều này có thể dẫn đến sự tương tác trong tương lai, một điều mà hắn vừa muốn tránh, lại vừa cảm thấy cần thiết để đạo của hắn được lan tỏa, dù chỉ là một mầm mống nhỏ bé của tư tưởng "hành động không cầu danh lợi". Đồng thời, sự nghi ngờ và tức giận của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng và đám tà tu về "kẻ can thiệp" cũng sẽ khiến chúng tăng cường cảnh giác, và có thể dẫn đến việc chúng sẽ truy tìm hắn. Đó là một hệ quả tất yếu của việc can thiệp vào vòng xoáy nhân quả, dù là gián tiếp, dù là với ý niệm thiện lương nhất. Hắn biết, con đường mình chọn không phải là con đường của sự an nhàn tuyệt đối, mà là con đường của sự cân bằng tinh tế, giữa việc giữ vững bản tâm và ứng phó với đại thế. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thầm nhủ. Đó là kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn.

Hắn lại tiếp tục bước đi, nhưng lần này là theo một hướng khác, men theo một vách đá dường như không có lối đi. "Con đường này có vẻ không an toàn, Trường Sinh. Liệu có phải chúng ta đang đi lạc không?" Tiêu Hạo lo lắng hỏi, giọng điệu có phần gấp gáp hơn. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của Di Tích Thần Điện dường như đang ngấm vào tận xương tủy, một cảm giác trống rỗng và vô vọng bắt đầu xâm chiếm.

Lục Trường Sinh vẫn điềm nhiên. "Không lạc. Đôi khi, những con đường ít người đi lại nhất lại ẩn chứa những điều quan trọng nhất." Hắn không giải thích thêm, chỉ tiếp tục dẫn đường. Hắn biết Tiêu Hạo không thể cảm nhận được sự vi tế của linh khí như hắn, không thể đọc được những "dấu vết" mà tà tu cố tình che giấu. Luồng linh khí biến chất kia, càng đi sâu vào vách đá, càng trở nên rõ ràng hơn, như một dòng suối ngầm đang chảy xiết dưới lòng đất. Nó gợi cho hắn một cảm giác ghê tởm, một sự ô uế đang làm vẩn đục cả mảnh Di Tích Thần Điện cổ xưa này. Hắn tự hỏi, tà tu đang ẩn giấu điều gì ở nơi đây, và tại sao chúng lại phải dùng đến loại linh khí biến chất này để che đậy. Hắn tin rằng, đằng sau sự che đậy đó, chắc chắn không phải là điều gì tốt đẹp.

***

Sau gần một canh giờ di chuyển trong bóng tối và sự im lặng đáng sợ, Lục Trường Sinh bỗng dừng lại. Hắn đưa tay ra hiệu cho Tiêu Hạo và nhóm phàm nhân dừng lại phía sau một tảng đá lớn, nơi bóng tối che khuất hoàn toàn thân ảnh của họ. Trước mặt họ là một vách đá dốc đứng, phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, tưởng chừng như là một bức tường tự nhiên không có lối thoát. Nhưng Lục Trường Sinh biết, đằng sau lớp ngụy trang khéo léo đó là một động phủ bí mật. Luồng linh khí biến chất mà hắn cảm nhận được đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tỏa ra một cảm giác áp bức và khó chịu.

Hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để che giấu khí tức của cả hai, cẩn thận di chuyển đến gần hơn. Tiêu Hạo cũng học theo, nín thở, thận trọng từng bước. Mùi hương ở đây cũng thay đổi rõ rệt, không còn là mùi rêu phong ẩm ướt thuần túy nữa, mà là một sự pha trộn kinh tởm của mùi máu tanh, tử khí, mùi lưu huỳnh nồng nặc và cả mùi thảo dược tà ác. Không khí nặng nề, như thể có một áp lực vô hình đang đè nén lên lồng ngực. Tiếng rên rỉ yếu ớt từ đâu đó vọng ra, xen lẫn tiếng quát tháo thô bạo bằng những ngôn ngữ thô tục của tà tu.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo nấp sau một khe đá hẹp, từ đó họ có thể quan sát được cảnh tượng bên trong động phủ. Đó là một hang động rộng lớn, u ám, được chiếu sáng bằng ánh sáng mờ ảo có màu đỏ máu và xanh lục ma quái phát ra từ những phù chú tà đạo được dán khắp nơi. Tà khí cuồn cuộn lượn lờ trong không gian, nhưng lại được kiểm soát bởi một trận pháp nhỏ được khắc trên nền đá, khiến nó không phát tán ra ngoài quá mạnh mẽ, đủ để che mắt những tu sĩ chính đạo bình thường.

Cảnh tượng bên trong khiến Tiêu Hạo phải nén một tiếng kêu kinh hãi. Hàng chục phàm nhân, thân thể gầy yếu, quần áo rách rưới, đang bị giam giữ trong những lồng sắt thô sơ. Ánh mắt họ đầy tuyệt vọng, một số người co ro trong góc, một số khác chỉ biết nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, đôi môi khô nứt liên tục lẩm bẩm những lời cầu nguyện yếu ớt. Không chỉ có phàm nhân, mà vài tu sĩ yếu ớt, dường như vừa mới bị bắt giữ, cũng nằm la liệt trên nền đất lạnh lẽo, thân thể đầy vết thương, khí tức suy kiệt, không khác gì những món hàng đang chờ được xử lý.

Gần đó, một đống tài nguyên cướp bóc được chất đống một cách bừa bãi: những chiếc rương gỗ cũ kỹ chứa đầy linh thạch vụn, binh khí thô sơ, vài bình đan dược phẩm chất thấp kém, và cả những món đồ trang sức phàm tục. Đó là dấu hiệu cho thấy tà tu không chỉ săn lùng linh khí mà còn cướp bóc tài sản của những người yếu thế.

Các Ma Binh, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ, đôi mắt đỏ ngầu, đang tuần tra một cách lười nhác. Chúng thỉnh thoảng lại quát tháo những con tin, đạp mạnh vào lồng sắt để dọa dẫm. Ở trung tâm hang động, một Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, với khuôn mặt độc ác và hung hãn, mặc giáp đen và cầm một vũ khí hình răng nanh, đang đi lại kiểm tra. Hắn ta không ngừng chửi rủa, thỉnh thoảng lại vung tay đánh đập một Ma Binh nào đó vì tội lơ là. Hắn ta chính là kẻ đã từng bị Lục Trường Sinh đánh lạc hướng trong cuộc phục kích nhóm chính đạo trước đó, và sự hung hãn của hắn dường như còn tăng lên gấp bội, như thể đang trút giận lên mọi thứ xung quanh.

"Trời ạ... Chúng dám làm những chuyện này ngay trong di tích sao?" Tiêu Hạo thì thầm, giọng hắn đầy phẫn nộ. "Chúng ta phải làm gì đây, Trường Sinh? Nhìn họ kìa, bọn tà tu khốn kiếp này!" Hắn nghiến răng, nắm chặt hai tay.

Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt tiều tụy của con tin, một tia lửa giận lướt qua trong lòng, nhưng nhanh chóng bị sự điềm tĩnh thường ngày của hắn bao trùm. Hắn tỉ mỉ ghi nhớ từng vị trí canh gác, từng khe hở trong trận pháp tà đạo, từng đường đi nước bước của Ma Binh và cả sự hung hãn, chủ quan của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Hắn cũng quan sát kỹ những tu sĩ bị bắt giữ, nhận thấy khí tức của họ đã suy yếu đến mức tận cùng, dường như đã bị rút cạn linh lực.

"Chúng đã biến nơi này thành ổ chuột của mình," Lục Trường Sinh cuối cùng cũng cất lời, giọng hắn trầm thấp, mang theo một sự lạnh lẽo khó tả. "Nhìn kỹ đi, có cả những tu sĩ bị bắt giữ. Có vẻ như chúng đang chờ 'con mồi' lớn hơn, hoặc là đang luyện hóa linh lực của họ cho một mục đích nào đó." Hắn dừng lại một chút. "Nơi này không chỉ là nơi giam giữ. Trận pháp tà đạo kia không chỉ để che giấu, mà còn để... hấp thu." Hắn cảm nhận được luồng linh khí biến chất kia đang dần dần tước đoạt sinh khí của những con tin, chuyển hóa chúng thành một dạng năng lượng tà ác nào đó. Sự tàn độc và quy mô hoạt động của tà đạo, bao gồm việc giam giữ con tin và cất giấu tài nguyên, báo hiệu về một thế lực tà ác có tổ chức hơn, không chỉ là những kẻ cướp bóc đơn lẻ. Nó giống như lời Lão Quái Tử đã từng gợi ý về một hiểm họa lớn hơn sắp bùng phát, về sự tàn độc của Ma Quân Huyết Ảnh đang dần lan rộng.

Lục Trường Sinh biết, hắn không thể bỏ mặc những sinh linh yếu ớt này. Đạo của hắn, dù là "tu hành vì bản thân", nhưng cũng không cho phép hắn nhắm mắt làm ngơ trước những bất công và đau khổ hiển hiện trước mắt. Tuy nhiên, trực diện giao chiến không phải là lựa chọn khôn ngoan. Lực lượng của tà tu quá đông đảo, và hắn không muốn lộ quá nhiều về con đường tu luyện đặc biệt của mình. Hơn nữa, việc giao chiến trực diện sẽ đặt nhóm phàm nhân và Tiêu Hạo vào nguy hiểm chết người, và con tin cũng có thể bị tà tu giết hại để bịt đầu mối. Hắn cần một kế hoạch tinh vi hơn, một kế hoạch có thể giải cứu tất cả mà không cần đến bạo lực trực diện.

***

Lục Trường Sinh dẫn Tiêu Hạo rút lui về U Cốc, một góc khuất hẻo lánh của Di Tích Thần Điện, được che chắn bởi những tảng đá lớn và cây cổ thụ mục nát. Nơi đây yên tĩnh hơn, linh khí trong lành hơn một chút so với khu vực hang động tà ác kia. Tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó vọng lại, tiếng côn trùng kêu ri rỉ và tiếng gió thổi qua tán lá cây tạo nên một bản hòa tấu nhẹ nhàng, xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng. Ánh sáng tự nhiên yếu ớt len lỏi qua tán lá, vẽ nên những vệt sáng lốm đốm trên nền đất. Mùi cây cỏ, đất ẩm và hoa dại pha lẫn mùi đá cũ, mang đến một cảm giác thanh bình hiếm hoi giữa chốn hoang tàn.

Tiêu Hạo ngồi phịch xuống tảng đá, thở phào một hơi dài. "Thật không thể tin nổi! Ta chưa từng thấy cảnh tượng nào khủng khiếp đến vậy. Bọn chúng thật sự là cầm thú đội lốt người!" Hắn vẫn còn run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ phẫn nộ và bất lực. "Nhưng Trường Sinh, chúng ta phải làm gì đây? Bọn chúng quá đông, lại còn có cả Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Chúng ta không thể xông vào đó được."

Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ lặng lẽ dùng một cành cây khô vẽ trên nền đất những sơ đồ phức tạp của hang động, các tuyến đường di chuyển, vị trí canh gác của tà tu và cả những điểm yếu trong trận pháp. Nét mặt hắn kiên định, ánh mắt chứa đựng sự quyết tâm, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày. Hắn đã phân tích mọi yếu tố, từ tâm lý chủ quan của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đến sự lười nhác của đám Ma Binh, từ cấu trúc của hang động đến dòng chảy của linh khí biến chất.

"Chúng ta không thể giao chiến trực diện, lực lượng của chúng quá đông," Lục Trường Sinh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm ổn, từng lời nói đều mang theo sức nặng của sự cân nhắc kỹ lưỡng. "Hơn nữa, nếu chúng ta xông vào, bọn tà tu có thể giết hại con tin để bịt đầu mối, hoặc lấy họ làm lá chắn. Chúng ta phải giải cứu họ mà không làm chúng hoảng loạn."

Tiêu Hạo lắng nghe, gật gù. "Vậy ý huynh là... tạo ra một ảo ảnh khác sao? Nhưng lần này mục tiêu là giải cứu, không phải đánh lạc hướng đơn thuần. Sẽ khó hơn rất nhiều." Hắn nhìn vào những sơ đồ phức tạp trên đất, cảm thấy đầu óc mình hơi choáng váng.

Lục Trường Sinh gật đầu. "Chính xác. Lần này, chúng ta sẽ làm cho chúng tin rằng có một thế lực lớn hơn đang can thiệp, một thế lực đủ mạnh để khiến chúng phải phân tán lực lượng hoặc hoảng loạn. Chúng ta sẽ lợi dụng sự tự mãn và sự nghi ngờ của chúng, đặc biệt là sự nghi ngờ của tên Ma Sát Tiểu Đội Trưởng sau vụ việc vừa rồi." Hắn chỉ vào một điểm trên sơ đồ, nơi có một đường hầm phụ. "Ta sẽ cần ngươi hỗ trợ tạo ra những 'dấu vết' đủ chân thực, những ám hiệu khiến chúng tin rằng có kẻ địch đang tiếp cận từ nhiều hướng, hoặc có một cường giả đang theo dõi chúng."

"Dấu vết? Ám hiệu?" Tiêu Hạo cau mày. "Ngươi muốn ta làm gì cụ thể?"

Lục Trường Sinh giải thích chi tiết. "Chúng ta sẽ sử dụng Tàn Pháp Cổ Đạo để thao túng môi trường một cách tinh vi. Ngươi sẽ chịu trách nhiệm tạo ra những tiếng động lạ, những luồng khí tức giả mạo, những dấu chân không rõ ràng ở những vị trí chiến lược xung quanh động phủ, nhưng luôn giữ khoảng cách an toàn. Điều quan trọng là phải khiến chúng cảm thấy bị bao vây, bị theo dõi, nhưng không thể tìm ra nguồn gốc chính xác. Ta sẽ chịu trách nhiệm chính trong việc tạo ra ảo ảnh lớn hơn, một sự kiện môi trường bất ngờ, đủ để gây ra sự hỗn loạn và đánh lạc hướng toàn bộ lực lượng tà tu tại một thời điểm nhất định."

Hắn chỉ rõ những điểm yếu trong phòng ngự của tà tu: sự lỏng lẻo của đám Ma Binh, sự kiêu ngạo của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, và đặc biệt là sự sơ hở trong trận pháp tà đạo ở một số vị trí. "Trận pháp đó tuy mạnh mẽ nhưng lại có một điểm yếu khi bị kích hoạt từ bên trong, hoặc khi có một nguồn linh khí tinh thuần quấy nhiễu. Ta sẽ sử dụng Tàn Pháp Cổ Đạo để tạo ra một 'trục trặc' trong trận pháp, gây ra một vụ nổ linh khí không quá lớn, nhưng đủ để khiến chúng phải chú ý và phân tán."

Tiêu Hạo lắng nghe từng lời, đôi mắt dần mở to. Kế hoạch này, thoạt nghe có vẻ điên rồ, nhưng lại chứa đựng một sự tinh tế đáng kinh ngạc. Nó không đòi hỏi sức mạnh đối đầu, mà đòi hỏi trí tuệ và sự khéo léo, đúng như phong cách của Lục Trường Sinh. "Ngươi muốn tạo ra một 'khủng hoảng giả' để chúng tự làm rối loạn mình, sau đó chúng ta sẽ nhân cơ hội đó để giải cứu con tin?"

Lục Trường Sinh gật đầu. "Chính xác. Chúng ta sẽ làm cho chúng tin rằng có một cuộc tấn công quy mô lớn đang diễn ra, hoặc một bí mật nào đó của chúng đã bị lộ. Sự nghi ngờ và tức giận của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng sau vụ can thiệp trước đó sẽ khiến tà tu cảnh giác hơn, nhưng cũng dễ bị hoảng loạn và phân tán khi đối mặt với một tình huống bất ngờ mà chúng không thể kiểm soát. Điều đó sẽ tạo ra khe hở để chúng ta hành động."

Hắn nhắm mắt lại, trong tâm hải, Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận hành, từng chi tiết của kế hoạch được sắp xếp lại một cách hoàn hảo. Hắn hình dung ra từng bước đi, từng luồng khí tức, từng ảo ảnh sẽ được tạo ra. Sự phức tạp của kế hoạch này, và việc nó dựa hoàn toàn vào khả năng độc đáo của Tàn Pháp Cổ Đạo trong việc thao túng môi trường và nhận thức, một lần nữa khẳng định giá trị của con đường mà hắn đã chọn. Đây không phải là con đường của sức mạnh bạo liệt, mà là con đường của sự tinh tế, bền bỉ và trí tuệ. Nó không trực tiếp tiêu diệt kẻ thù, nhưng lại có thể vô hiệu hóa chúng, cứu giúp những người vô tội.

Lục Trường Sinh mở mắt, nhìn về phía Tiêu Hạo, ánh mắt kiên định. "Kế hoạch này đòi hỏi sự phối hợp tuyệt đối và sự cẩn trọng tột cùng. Ngươi có sẵn lòng không?"

Tiêu Hạo không ngần ngại. "Huynh đã cứu mạng ta và những người này. Ta tin vào huynh, Trường Sinh. Chỉ cần huynh nói, ta sẽ làm." Hắn biết, đây là một nhiệm vụ nguy hiểm, nhưng cũng là cơ hội để làm điều đúng đắn.

Lục Trường Sinh gật đầu. "Tốt. Vậy thì, bây giờ chúng ta sẽ chuẩn bị. Thời gian không còn nhiều." Hắn biết, sự xuất hiện của nhiều phàm nhân bị giam giữ cho thấy tình hình ở Hạ Giới đang ngày càng tồi tệ dưới sự bành trướng của tà đạo, củng cố lời gợi ý của Lão Quái Tử về hiểm họa lớn hơn. Hắn không thể cứu vớt tất cả, nhưng những sinh linh trước mắt, hắn sẽ cố gắng hết sức.

"Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn thầm nhủ. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, với một đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Kế hoạch đã định, quyết tâm đã có. Bóng tối của Di Tích Thần Điện bao trùm, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé đang bùng cháy, sẵn sàng chiếu rọi vào hắc động đầy tiếng than thở kia.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free