Cửu thiên linh giới - Chương 206: Ma Uyên Chi Khóa: Tàn Pháp Nghịch Chuyển
Dưới ánh sáng mờ ảo, lập lòe như những đốm lửa ma trơi trong hầm ngục sâu thẳm, Lục Trường Sinh vẫn duy trì tư thế ngồi tĩnh tọa, bàn tay khẽ đặt trên ngực Trưởng Lão Thanh Vân. Linh lực tinh thuần từ Tàn Pháp Cổ Đạo không ngừng chảy qua, như dòng suối mát lành tưới tắm mảnh đất khô cằn. Dù đã qua một thời gian, vết thương của Trưởng Lão Thanh Vân vẫn còn nặng nề, tà khí xâm nhập quá sâu, ăn mòn cả căn nguyên. Linh lực của Lục Trường Sinh, tuy không thể phục hồi tức thì, nhưng lại mang một sức mạnh thanh tẩy đặc biệt, từ từ xua đi những luồng âm khí hung ác đang giày vò ông. Không khí xung quanh vẫn đặc quánh mùi tử khí, mùi ẩm mốc xen lẫn mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những pháp trận tà thuật vừa bị phá vỡ, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Tiếng gió hú rít qua các khe đá, vọng lên từ những vực sâu không đáy, mang theo âm thanh của những tiếng rên siết ma quái, như hàng vạn vong hồn đang than khóc. Tiêu Hạo, lúc này đã phân phát linh đan cho các tu sĩ chính đạo khác đang hấp hối gần đó, cũng đang cảnh giới ở lối vào hang động, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét qua bóng tối, cảnh giác trước bất kỳ động tĩnh nào.
Trưởng Lão Thanh Vân khẽ nhíu mày, cơn đau tuy đã dịu đi nhiều nhưng vẫn còn âm ỉ. Ông mở mắt, nhìn Lục Trường Sinh với vẻ mặt vừa biết ơn vừa đầy sự lo lắng. "Ân nhân... linh lực của ngươi... thật sự là kỳ diệu... nhưng ta e rằng... không kịp rồi..." Giọng ông thều thào, mỗi từ thoát ra đều khó nhọc. "Tà đạo... chúng không chỉ muốn 'Thiên Diễn Cổ Quyển' của ta... mà còn muốn một thứ khác... một thứ kinh khủng hơn nhiều..."
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không biểu lộ cảm xúc. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên vẻ sâu thẳm, như nhìn thấu vạn vật. Hắn biết, Trưởng Lão Thanh Vân đang muốn nói đến điều gì đó trọng đại, một bí mật mà Âm Hỏa Chưởng Sự cũng chỉ là kẻ chấp hành, chưa đủ tư cách để biết toàn bộ. "Trưởng lão xin đừng quá lo lắng. Cứ từ từ mà nói. Vấn đề càng lớn, càng cần giữ vững tâm trí." Hắn nhẹ nhàng trấn an, luồng linh lực trong tay càng thêm tinh tế.
Đúng lúc đó, một làn gió lạnh buốt khác thổi qua, không phải gió tự nhiên, mà là một luồng ma khí âm hàn đột ngột xuất hiện từ sâu trong hầm ngục. Kèm theo đó là tiếng bước chân thình thịch, nặng nề nhưng vô cùng nhanh nhẹn. Tiêu Hạo lập tức quay đầu lại, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác. "Có kẻ đang đến!" Hắn khẽ thì thầm, tay đã nắm chặt lấy một lá bùa chú phòng ngự.
Trưởng Lão Thanh Vân nghe thấy tiếng động, khuôn mặt vốn đã trắng bệch giờ lại càng thêm tái mét. "Là hắn... Ma Sứ Âm Phong... Kẻ đứng sau Âm Hỏa Chưởng Sự... Hắn là một trong những tà tu mạnh nhất ở đây..." Ông nói đứt quãng, hơi thở trở nên dồn dập. Nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ trong đôi mắt vốn đã mờ đục.
Một bóng đen cao lớn dần hiện rõ dưới ánh sáng xanh lè của những viên đá dạ minh treo lơ lửng. Đó là một nam nhân với khuôn mặt xanh xao như xác chết, đôi mắt trũng sâu quầng thâm đen kịt, tỏa ra khí tức âm hàn đến rợn người. Y phục hắn đen tuyền, dường như được dệt từ những sợi tơ tà khí, phấp phới trong làn gió ma. Ma Sứ Âm Phong. Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí trong hầm ngục như đặc lại. Hắn quét ánh mắt lạnh lẽo qua những tu sĩ chính đạo đang nằm la liệt, rồi dừng lại trên người Trưởng Lão Thanh Vân. Một nụ cười ghê rợn nở trên khuôn mặt hắn, để lộ hàm răng trắng bệch.
"Hắc hắc... Âm Hỏa Chưởng Sự ngu ngốc kia đã bị vô hiệu hóa ư? Không sao cả, ta đã linh cảm có điều bất thường, nên đích thân đến đây." Ma Sứ Âm Phong cất giọng the thé, như tiếng kim loại cọ xát. Hắn nhìn Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, đôi mắt âm u lóe lên tia tàn độc. "Không ngờ lại có hai con chuột nhắt dám lẻn vào hang ổ của ta. Xem ra các ngươi cũng muốn nếm thử mùi vị của Hắc Phong Quỷ Trận!" Hắn không hề ngần ngại hay thăm dò, lập tức đưa tay ra, một luồng ma khí đen kịt cuồn cuộn tụ lại, hóa thành một chiếc móng vuốt khổng lồ, lao thẳng về phía Lục Trường Sinh và Trưởng Lão Thanh Vân. Tà khí cuồng bạo xé toạc không khí, mang theo tiếng gào rú của vô số oan hồn.
Cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Ma Sứ Âm Phong không chỉ đến để tra tấn, mà hắn còn mang theo một bộ pháp trận khác, có vẻ còn tà độc hơn nhiều. Hắn không nói nhiều, trực tiếp thi triển một loại tà thuật nhằm áp chế linh hồn và moi móc ký ức. Luồng ma khí cuồn cuộn, không chỉ nhắm vào Trưởng Lão Thanh Vân mà còn lan tỏa khắp khu vực, khiến các tu sĩ chính đạo khác đang nằm la liệt khẽ rên rỉ, thân thể co giật, gương mặt vặn vẹo trong đau đớn tột cùng. Mùi tử khí trong không khí càng trở nên nồng nặc, pha lẫn mùi tanh tưởi của máu tươi và mùi khét lẹt của linh hồn bị đốt cháy. Tiếng rên siết của các nạn nhân hòa cùng tiếng cười the thé của Ma Sứ Âm Phong tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, gieo rắc sự tuyệt vọng vào sâu thẳm tâm can.
Trưởng Lão Thanh Vân, dù đang được Lục Trường Sinh truyền linh lực để ổn định, thân thể vẫn run lên bần bật. Nỗi sợ hãi khi đối mặt với Ma Sứ Âm Phong còn lớn hơn nhiều so với Âm Hỏa Chưởng Sự. Ông thều thào, giọng nói đầy tuyệt vọng và khẩn cấp, đôi mắt mờ đục nhìn Lục Trường Sinh như cầu xin một tia hy vọng cuối cùng. "Ma Uyên Thứ Nguyên... ân nhân... chìa khóa Thiên Cơ Các... đừng để hắn có được... đó là một nghi thức... sẽ mở ra cánh cổng tận thế..." Ông cố gắng gượng nói, nhưng những lời cuối cùng bị bóp nghẹt bởi một làn ma khí lạnh lẽo đột ngột ập đến, khiến ông ho ra một ngụm máu đen.
Ma Sứ Âm Phong cười ghê rợn, tiếng cười như xé toạc không gian âm u. Hắn tiến thêm một bước, luồng ma khí trên tay càng thêm mạnh mẽ, chuẩn bị giáng đòn quyết định. "Nói đi, lão già! Ngươi nghĩ có thể giấu được bao lâu nữa? Thiên Cơ Các và chiếc chìa khóa đó sẽ sớm về tay Hắc Phong Lão Tổ! Khi Ma Uyên Thứ Nguyên mở ra, các ngươi sẽ hiểu thế nào là tận thế!" Hắn rống lên, vẻ mặt đầy điên cuồng và tàn độc. "Ngươi không nói, thì linh hồn của ngươi sẽ bị ta rút ra, rồi ta sẽ tự mình moi móc từng mảnh ký ức một! Hắc hắc... Dù là 'Thiên Diễn Cổ Quyển' hay 'Thiên Cơ Các', tất cả sẽ là của chúng ta!"
Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt không hề dao động trước sự cuồng bạo của Ma Sứ Âm Phong. Hắn không trực tiếp đỡ đòn hay phản công bằng linh lực hùng hậu. Thay vào đó, một luồng linh lực vô hình, tinh khiết nhưng đầy kiên cố, từ từ thoát ra từ đầu ngón tay hắn. Nó không mang theo bất kỳ khí thế bạo liệt nào, mà len lỏi như một làn gió nhẹ, xuyên qua lớp ma khí dày đặc đang cuồn cuộn quanh Ma Sứ Âm Phong. Hắn đã lặng lẽ quan sát, đôi mắt trầm tư quét qua từng chi tiết của pháp trận tra tấn mà Ma Sứ Âm Phong đang chuẩn bị triển khai, dòng chảy tà khí trong cơ thể hắn, và cả trạng thái tinh thần cuồng loạn của hắn. Tàn Pháp Cổ Đạo không phải để giao tranh trực diện, mà là để hóa giải, để phá vỡ sự cân bằng, để nhiễu loạn những gì đã được định hình.
Luồng linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo nhẹ nhàng chạm vào những phù văn tà thuật đang hình thành trên không trung. Nó không phá hủy chúng, mà nhẹ nhàng làm biến đổi cấu trúc, khiến chúng trở nên hỗn loạn, mất đi sự liên kết vốn có. Các phù văn nhấp nháy điên cuồng, run rẩy như sắp vỡ. Cùng lúc đó, Lục Trường Sinh phóng ra một ý niệm tinh thần mạnh mẽ, tinh tế đến mức không thể nhận ra, trực tiếp trấn áp lên tâm trí của Ma Sứ Âm Phong. Ý niệm này không tấn công, mà như một hạt bụi nhỏ, gieo vào sâu thẳm tâm hồn hắn, khiến hắn cảm thấy bứt rứt, lo lắng vô cớ, một cảm giác bất an không thể gọi tên. Sự tự mãn, cuồng loạn ban đầu của Ma Sứ Âm Phong bắt đầu lung lay.
Ma Sứ Âm Phong bỗng nhiên khựng lại, đôi mắt trũng sâu lộ rõ vẻ khó hiểu và bực tức. Luồng ma khí trên tay hắn đang chuẩn bị thành hình bỗng nhiên dao động mạnh, các phù văn tà thuật vốn sắc nét giờ trở nên mờ nhạt, méo mó. "Cái quái gì thế này?! Pháp trận của ta... Linh lực của ta... Sao lại không ổn định?! Có kẻ nào dám can thiệp?!" Hắn gầm gừ, giọng nói the thé trở nên đầy hoang mang. Hắn cố gắng kiểm soát luồng ma khí, nhưng dường như có một lực lượng vô hình đang chống lại hắn, khiến hắn mất đi sự tập trung. Sự bứt rứt trong tâm trí hắn càng ngày càng lớn, như có hàng vạn con kiến đang bò trong đầu, khiến hắn không thể suy nghĩ rõ ràng.
Lục Trường Sinh vẫn không nói một lời, chỉ khẽ nháy mắt với Tiêu Hạo. Hắn truyền âm qua thần niệm, giọng nói trầm lắng nhưng đầy quyết đoán: "Chuẩn bị. Ngay khi hắn hoảng loạn tột độ, hành động!"
Ma Sứ Âm Phong càng lúc càng trở nên điên tiết. Hắn không thể tin được tà thuật của mình lại bị nhiễu loạn một cách khó hiểu như vậy. Hắn rống lên một tiếng giận dữ, cố gắng vận dụng toàn bộ linh lực để ổn định pháp trận, nhưng càng cố gắng, các tà thuật càng phản phệ mạnh hơn. Các phù văn tà khí bỗng nhiên vỡ vụn, bắn tung tóe những mảnh linh lực đen kịt vào chính cơ thể hắn. Một cơn đau buốt truyền đến, khiến Ma Sứ Âm Phong rên lên một tiếng, thân thể khẽ chao đảo, một dòng máu đen trào ra từ khóe miệng. Trong khoảnh khắc hắn bị phản phệ và hoảng loạn tột độ đó, toàn bộ sự chú ý của hắn đều dồn vào việc kiểm soát linh lực.
Đó chính là thời khắc Lục Trường Sinh chờ đợi. Hắn không do dự, phóng ra một đạo linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo trực tiếp, tinh tế và chuẩn xác, xuyên qua lớp phòng ngự mỏng manh của Ma Sứ Âm Phong. Đạo linh lực này không gây sát thương vật lý, mà như một mũi kim châm, khóa chặt các kinh mạch trọng yếu của hắn, đồng thời trấn áp mạnh mẽ lên tinh thần đang hỗn loạn của hắn. Ma Sứ Âm Phong cảm thấy một luồng năng lượng lạ lẫm, không thể chống cự, xâm nhập vào cơ thể, phong tỏa linh lực, khiến hắn cứng đờ. Tinh thần hắn bỗng chốc trở nên trống rỗng, mọi suy nghĩ đều bị nhấn chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu.
Tiêu Hạo, người đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước, nhanh như cắt lao tới. Hắn không lãng phí một giây nào, rút ra một lá bùa chú màu vàng, vẽ đầy những ký tự cổ xưa. "Lục Trường Sinh nói đúng, hắn đã hoàn toàn mất cảnh giác!" Hắn lẩm bẩm, rồi dán thẳng lá bùa lên trán Ma Sứ Âm Phong. Một luồng linh lực phong ấn mạnh mẽ bùng phát, bao trùm lấy Ma Sứ Âm Phong, khiến hắn không thể nhúc nhích, hoàn toàn vô hiệu hóa. Vẻ mặt hắn từ hoảng loạn chuyển sang kinh hoàng tột độ, nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Ngay lập tức sau đó, Lục Trường Sinh không ngừng nghỉ, vươn tay giải trừ các xiềng xích và pháp trận tra tấn đang trói buộc Trưởng Lão Thanh Vân cùng các tu sĩ khác. Mỗi khi một xiềng xích được gỡ bỏ, một luồng tà khí lại thoát ra, nhưng chúng nhanh chóng bị linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo thanh tẩy, không thể gây thêm tổn hại. Hắn đặt một vài viên linh đan vào miệng Trưởng Lão Thanh Vân và các tu sĩ bị thương nặng nhất, đồng thời tiếp tục truyền linh lực để ổn định trạng thái cho họ. Không khí trong hầm ngục, dù vẫn còn u ám, nhưng đã bớt đi phần nào sự nặng nề của ma khí. Tiếng rên siết đã ngưng bặt, thay vào đó là những tiếng thở phào nhẹ nhõm, yếu ớt.
Sau khi vô hiệu hóa Ma Sứ Âm Phong và giải cứu tất cả các tu sĩ chính đạo, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cùng các nạn nhân nhanh chóng rút lui đến một góc khuất an toàn hơn trong Di Tích Thần Điện. Đó là một gian phòng nhỏ, tăm tối, nằm sâu trong lòng đất, nơi kiến trúc cổ kính đã gần như mục nát hoàn toàn. Những bức tường đá phủ đầy rêu phong, ám một màu xanh xám thê lương, thỉnh thoảng lại có những mảnh vữa mục nát rơi xuống, tạo nên tiếng động khô khốc. Linh khí nơi đây đã hoàn toàn cạn kiệt, chỉ còn lại tàn dư của những luồng thần lực cổ xưa đã phai nhạt theo năm tháng, tạo nên một áp lực vô hình, nặng nề, khiến người ta cảm thấy khó thở. Mùi đá cũ, rêu phong và bụi bặm trộn lẫn với một chút mùi hương trầm còn vương vấn từ hàng ngàn năm trước, tạo nên một không khí vừa cổ kính vừa hoang tàn, đầy bí ẩn. Tiếng gió hú qua các khe đá, tiếng đổ vỡ của gạch đá vọng lại từ xa, càng làm tăng thêm vẻ tiêu điều của nơi này.
Lục Trường Sinh vẫn không ngừng nghỉ, cẩn thận đặt Trưởng Lão Thanh Vân tựa lưng vào một bức tường đá. Hắn lấy ra thêm vài viên linh đan quý giá, cẩn thận đút vào miệng ông, rồi tiếp tục truyền linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo. Luồng linh lực ấm áp lan tỏa khắp cơ thể Trưởng Lão Thanh Vân, không chỉ giúp ông ổn định thương thế mà còn xoa dịu những chấn động tinh thần mà ông vừa phải trải qua. Các tu sĩ khác cũng được Tiêu Hạo chăm sóc, dù vẫn còn suy yếu nhưng đã thoát khỏi nguy hiểm tính mạng.
Trưởng Lão Thanh Vân, dù vẫn suy yếu, nhưng ánh mắt đã hoàn toàn tỉnh táo, không còn vẻ hoảng loạn hay tuyệt vọng như trước. Ông nhìn Lục Trường Sinh với sự biết ơn sâu sắc, pha lẫn một chút kinh ngạc không thể che giấu. Đôi mắt ông dừng lại trên khuôn mặt thanh tú, điềm tĩnh của Lục Trường Sinh, dường như đang cố gắng thấu hiểu con người bí ẩn này. "Đa tạ ân cứu mạng của đạo hữu..." Ông khẽ thở dài một hơi, giọng nói đã bớt phần khàn đặc. "Lão hủ đã sống hàng trăm năm, từng thấy vô số công pháp thần thông, nhưng con đường tu luyện của đạo hữu quả thực khác biệt... và hiệu quả phi thường. Không ngờ lại có thể hóa giải tà thuật của Ma Sứ Âm Phong một cách nhẹ nhàng như vậy." Ông nhìn Lục Trường Sinh như nhìn thấy một kỳ tích.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, giọng nói trầm lắng, không kiêu ngạo cũng không tự mãn. "Trưởng lão không cần đa lễ. Chuyện cứu người là việc nên làm. Con đường của Trường Sinh, chỉ là thuận theo tự nhiên, tìm về bản ngã mà thôi." Hắn ngừng một chút, ánh mắt đen láy nhìn sâu vào Trưởng Lão Thanh Vân. "Hiện tại, xin ngài cho biết rõ hơn về 'Ma Uyên Thứ Nguyên' và 'chìa khóa Thiên Cơ Các' mà tà đạo đang tìm kiếm. Chúng ta cần hiểu rõ mối đe dọa này, nếu không, e rằng sẽ có đại họa."
Trưởng Lão Thanh Vân gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. Ông biết, đây không phải là lúc giữ lại bí mật. Ông nhìn Lục Trường Sinh, rồi nhìn sang Tiêu Hạo và các tu sĩ chính đạo khác đang dần hồi phục. "Vốn dĩ, lão hủ không muốn tiết lộ bí mật này, sợ gây ra sóng gió. Nhưng nay, tà đạo đã đến mức này, không nói ra e rằng sẽ hối hận cả đời." Ông dừng lại, hít một hơi thật sâu, dường như đang gom góp toàn bộ sức lực còn sót lại. "Cái mà bọn chúng gọi là 'chìa khóa Thiên Cơ Các'... không phải là một vật phẩm, mà là một 'nghi thức' cổ xưa, được ghi lại trong di tích Thiên Cơ Các. Đây là một nơi bí mật, nằm sâu nhất trong Di Tích Thần Điện này, ẩn chứa vô số tri thức cổ đại, nhưng cũng là nơi phong ấn một bí mật kinh hoàng."
Tiêu Hạo chăm chú lắng nghe, khuôn mặt hiếu kỳ pha lẫn lo lắng. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang bị cuốn vào một vòng xoáy lớn hơn bao giờ hết, và hắn cũng không thể đứng ngoài.
Trưởng Lão Thanh Vân tiếp tục, giọng nói trở nên nặng nề hơn, pha lẫn chút sợ hãi. "Nghi thức này, khi kết hợp với 'linh mạch ẩn' dưới Di Tích Thần Điện, có thể mở ra Ma Uyên Thứ Nguyên – một cánh cổng không gian dẫn đến một thế giới khác, một thế giới tràn ngập ma khí và sự hỗn loạn. Nơi đó... phong ấn một cường giả ma đạo cổ xưa, hoặc một nguồn ma khí vô tận mà Hắc Phong Lão Tổ muốn lợi dụng để thống trị Cửu Thiên Linh Giới, thậm chí là toàn bộ Tam Giới." Ông ho khan một tiếng, vết thương cũ dường như lại nhói lên. "Hắn muốn mở Ma Uyên Thứ Nguyên, giải phóng sức mạnh đó, để biến Cửu Thiên Linh Giới thành một vùng đất chết chóc, nơi tà đạo ngự trị."
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự rung động của linh khí xung quanh. Hắn đã linh cảm được sự việc không hề đơn giản, nhưng mức độ nghiêm trọng của nó vẫn khiến hắn phải suy ngẫm. 'Ma Uyên Thứ Nguyên', 'Thiên Cơ Các', 'Hắc Phong Lão Tổ'... những cái tên này ẩn chứa một âm mưu động trời, một kế hoạch đủ sức thay đổi cục diện của Cửu Thiên Linh Giới. "Sự tàn độc của tà đạo đã đến mức này sao..." Hắn khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. "Ngăn chặn nghi thức này là tối quan trọng, nếu không, hậu quả sẽ khôn lường." Hắn lặp lại lời của Trưởng Lão Thanh Vân, như tự nhắc nhở chính mình về trách nhiệm đang đặt trên vai.
Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng thầm ngưỡng mộ đạo tâm kiên định của hắn. Hắn biết, Lục Trường Sinh không phải là kẻ thích can dự vào chuyện thị phi, nhưng đứng trước đại nghĩa, trước mối họa diệt thế, hắn vẫn không thể làm ngơ. "Vậy thì, chúng ta phải làm gì bây giờ, Lục huynh?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói đầy sự tin tưởng.
Trưởng Lão Thanh Vân nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy hy vọng. "Thiên Cơ Các... là nơi duy nhất có thể tìm thấy chìa khóa để ngăn chặn nghi thức đó. Nhưng cũng là nơi nguy hiểm nhất, nơi tà đạo đang canh giữ nghiêm ngặt. Ân nhân... với năng lực độc đáo của ngươi, ngươi có thể là hy vọng cuối cùng của chúng ta." Ông nói, giọng khẩn khoản.
Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn ngước nhìn lên trần hầm ngục tối tăm, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một bầu trời suy tư. Hắn đã chọn con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, tránh xa những tranh giành quyền lực, những vòng xoáy nhân quả. Nhưng giờ đây, đại thế đã biến động đến mức này, sự tàn độc của tà đạo đã chạm đến giới hạn của lương tri. 'Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.' Hắn lẩm nhẩm. 'Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.' Con đường của hắn, không phải là vô vi, mà là bảo vệ cái đạo trong tâm, cái thiện trong vạn vật.
Sự hiệu quả đặc biệt của Tàn Pháp Cổ Đạo trong việc đối phó với tà thuật và trấn áp tinh thần tà tu đã được chứng minh một cách rõ ràng. Lục Trường Sinh, với con đường tu luyện khác biệt của mình, đã trở thành một khắc tinh tiềm năng cho tà đạo, một niềm hy vọng giữa màn đêm u tối. Sự kính trọng và tin tưởng mà Trưởng Lão Thanh Vân dành cho hắn không chỉ là sự biết ơn, mà còn là sự công nhận, báo hiệu một mối quan hệ đồng minh tiềm năng, một lời kêu gọi hành động mà hắn không thể chối từ.
Hắn khẽ thở ra một hơi, ánh mắt kiên định. "Ma Uyên Thứ Nguyên... Thiên Cơ Các... ta sẽ đi một chuyến."
Dù con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, dù hắn sẽ phải dấn thân sâu hơn vào vòng xoáy tranh đấu chính-tà, Lục Trường Sinh biết, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, nhưng cũng chứa đựng lòng trắc ẩn và sự chính trực. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc. Nhưng từ giờ, hắn đã không còn đơn độc trên con đường đó nữa, và gánh nặng trên vai hắn cũng đã trở nên lớn hơn bao giờ hết.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.