Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 194: Đêm Trước Hành Động: Kế Hoạch Ẩn Sâu

Di Tích Thần Điện, nơi linh khí và tà khí giao tranh, nơi cổ kính và hoang tàn hòa quyện, chìm trong màn đêm buông xuống. Không gian bên trong dường như cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, dù tiếng gió hú qua những kẽ đá vẫn mang theo hơi lạnh buốt xương, và tiếng lá cây xào xạc trên những vòm đá cao vút vẫn gợi lên những âm thanh ma mị của một thời đại đã lụi tàn. Mùi đá cũ, rêu phong ẩm ướt và đất đai mục ruỗng vấn vít trong không khí, đôi khi lại thoảng qua một chút hương trầm thoang thoảng còn sót lại từ những nghi lễ xa xưa, mang đến một cảm giác vừa tĩnh mịch vừa linh thiêng đến lạ kỳ.

Trong một góc khuất sâu thẳm của di tích, nơi ánh sáng yếu ớt của một viên dạ minh châu khó khăn lắm mới xua đi được chút âm u, Lục Trường Sinh ngồi đối diện với một bức tường đá lớn, trên tay là mảnh ngọc giản mà Tiêu Hạo vừa mang về. Ngoại hình của hắn vẫn như thường lệ, dáng người hơi gầy, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt đen láy chứa đựng vẻ trầm tư sâu thẳm. Bộ đạo bào vải thô màu xám, dù đơn giản, vẫn toát lên sự sạch sẽ, chỉnh tề, ẩn chứa một khí chất điềm tĩnh đến lạ. Hắn nhắm mắt, không phải để nghỉ ngơi, mà là để linh thức có thể lan tỏa tự do, không bị giới hạn bởi tầm nhìn phàm tục. Từng luồng năng lượng vi diệu, từng rung động nhỏ nhất của Di Tích Thần Điện đều được Tàn Pháp Cổ Đạo tiếp nhận và phân tích, như thể hắn đang hòa mình vào hơi thở của cả một thế giới đã hóa thạch. Tàn Pháp Cổ Đạo, công pháp không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp hắn cảm nhận và ổn định đạo tâm, chống lại phản phệ, nay lại giúp hắn "đọc" được cuốn sách khổng lồ mang tên di tích này.

Tiêu Hạo ngồi đối diện, ở một góc khuất hơn, lặng lẽ quan sát. Khuôn mặt tròn của hắn, vốn dĩ luôn láu lỉnh, giờ đây lại hiện rõ vẻ căng thẳng và lo lắng. Đôi mắt láu lỉnh thường ngày chứa đầy hiếu kỳ nay lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi mơ hồ. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng của hắn dường như cũng không thể che giấu được sự bất an đang lan tràn. Hắn gồng mình, cố gắng giữ im lặng tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Lục Trường Sinh, như thể muốn tìm kiếm một lời trấn an vô hình. Hắn vẫn còn nhớ như in những gì đã trải qua khi lẩn trốn trong mê cung của di tích, cái mùi tà khí nồng nặc, tiếng cười đùa rợn người của tà tu, và cả cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương khi đi ngang qua những khu vực bị ma khí bao trùm. "Liệu thông tin mình thu thập có đủ để Trường Sinh huynh thực hiện kế hoạch đầy mạo hiểm này không?" – câu hỏi đó cứ quanh quẩn trong tâm trí Tiêu Hạo, như một lời thì thầm của nỗi sợ hãi.

Lục Trường Sinh, sau một hồi trầm tư sâu lắng, chậm rãi mở mắt. Ánh mắt hắn sắc bén nhưng lại ẩn chứa sự bình thản đến khó tin, như một mặt hồ sâu không đáy phản chiếu vạn vật. Hắn khẽ thở dài một tiếng, không phải vì mệt mỏi, mà như một cách để xả đi những suy nghĩ phức tạp đang dồn nén trong đầu. "Con đường ẩn... không chỉ là địa hình, mà còn là sơ hở trong tâm trí kẻ địch." Giọng hắn trầm thấp, khẽ khàng, nhưng lại vang vọng một cách rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. "Chúng cho rằng những nơi hoang tàn, những khe hở nhỏ hẹp không đáng để để tâm, hoặc đơn giản là không thể có ai sống sót qua đó. Chính sự tự mãn và coi thường đó sẽ là khe hở để chúng ta luồn lách."

Tiêu Hạo ngẩng đầu, ánh mắt lo lắng trộn lẫn hy vọng. Hắn hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí để cất tiếng. "Trường Sinh, thông tin ta thu thập liệu có đủ không? Ta lo sợ... ta đã cố gắng ghi nhớ mọi thứ, nhưng di tích này quá rộng lớn, tà tu lại phân bố khắp nơi, có những nơi ma khí đậm đặc đến mức ta không dám tiếp cận quá gần..." Giọng hắn ngập ngừng, sự lo lắng hiển hiện rõ ràng. Hắn chỉ vào vài điểm trên ngọc giản, nơi hắn mô tả những khu vực có tà khí đỏ máu hoặc xanh lục ma quái, những nơi mà hắn cảm nhận được áp lực vô hình từ những tà tu cấp cao, có thể là Hắc Phong Lão Tổ. Cảm giác ớn lạnh sống lưng khi đó vẫn còn đeo bám hắn.

Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại mang đến cho Tiêu Hạo một cảm giác an tâm kỳ lạ. "Đủ rồi, hơn cả đủ, Tiêu Hạo. Ngươi đã làm rất tốt. Những thông tin này quý giá hơn cả ngàn vạn linh thạch." Hắn khẽ gật đầu, sự tán thưởng trong ánh mắt khiến Tiêu Hạo cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. "Nhưng kế hoạch cần phải chính xác đến từng tấc. Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến tất cả chúng ta rơi vào tuyệt cảnh." Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua một lượt trên ngọc giản, như đang vẽ lại một tấm bản đồ vô hình trong tâm trí mình.

Lục Trường Sinh đưa ngón tay khẽ lướt trên mặt ngọc giản, chỉ vào những khu vực mà Tiêu Hạo đã đánh dấu là "ít tà khí", "đường hầm nhỏ", hay "khu vực bị bỏ quên". "Những nơi này, chính là những con đường sống mà chúng ta cần. Tà tu, dù mạnh đến mấy, cũng không thể bao quát hết mọi ngóc ngách của một di tích cổ xưa như thế này, đặc biệt là khi chúng đang bận tâm vào việc tìm kiếm kho báu và đối phó với chính đạo." Hắn phân tích, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự sắc bén của một người đã nhìn thấu bản chất của vấn đề.

Linh thức của Lục Trường Sinh tiếp tục lan tỏa, không ngừng cảm nhận những luồng năng lượng ẩn sâu dưới lòng đất, những mạch linh khí cổ xưa đã bị tà khí xâm nhiễm, những cạm bẫy đã ngủ yên hàng ngàn năm. Hắn cảm nhận được sự bất ổn của chính Di Tích Thần Điện, những vết nứt vô hình trong kết cấu không gian, những luồng linh khí hỗn loạn có thể đẩy người ta vào ảo cảnh. Di tích này tự nó đã là một sinh vật khổng lồ, một mê cung đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng chính sự phức tạp và hỗn loạn đó lại tạo ra những khe hở mà một người có đạo tâm kiên cố như Lục Trường Sinh có thể lợi dụng. Hắn không chỉ nhìn thấy những gì hiện hữu, mà còn cảm nhận được những gì ẩn khuất, những quy luật vận hành của linh mạch và trận pháp cổ xưa, dù đã suy yếu nhưng vẫn còn tồn tại.

"Đường hầm này..." Lục Trường Sinh chỉ vào một điểm trên ngọc giản, nơi Tiêu Hạo đã mô tả là một lối thoát hiểm tiềm năng. "Nó dẫn đến một khu vực rừng cây rậm rạp bên ngoài di tích, nơi linh khí tương đối trong lành. Nhưng lối ra này cũng khá gần với một trong những khu vực mà tà tu cấp cao đang tụ tập." Hắn ngước mắt nhìn Tiêu Hạo, như muốn kiểm chứng lại thông tin.

Tiêu Hạo gật đầu lia lịa, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Đúng vậy, Trường Sinh huynh. Ta đã đặc biệt chú ý đến nó. Lối ra đó có vẻ an toàn, nhưng cách đó không xa là một khe núi sâu, nơi ta cảm nhận được ma khí rất nồng. Có lẽ đó là một trong những cứ điểm quan trọng của chúng." Hắn nhớ lại cảm giác rợn người khi đứng từ xa quan sát khu vực đó, một màu đỏ máu quỷ dị như đang bốc lên từ lòng đất.

Lục Trường Sinh trầm ngâm, ngón tay gõ nhẹ lên ngọc giản. "Vậy thì, chúng ta sẽ không đi thẳng ra đó. Chúng ta sẽ lợi dụng chính sự hỗn loạn của vùng rừng rậm đó để che giấu hành tung. Di tích này còn có những cơ quan cổ xưa, những pháp trận phòng hộ đã suy yếu. Nếu có thể kích hoạt chúng một cách khéo léo, dù chỉ là những pháp trận nhỏ, cũng đủ để tạo ra một chút nhiễu loạn, một chút ảo ảnh, đánh lạc hướng tà tu."

Hắn nhắm mắt lại lần nữa, linh thức lại chìm sâu vào di tích. Lần này, hắn không chỉ cảm nhận những luồng năng lượng, mà còn bắt đầu hình dung ra một con đường, một lộ tuyến phức tạp, luồn lách qua những khe hở của không gian, lợi dụng những điểm mù trong sự bố trí của tà tu, né tránh những cạm bẫy cổ xưa. Mỗi khi một ý tưởng lóe lên, hắn lại chạm nhẹ vào ngọc giản, đôi khi dùng linh lực vẽ lên mặt đất một vài ký hiệu phức tạp, những đường nét tinh xảo chỉ có người tu hành mới có thể hiểu được. Tiêu Hạo quan sát, dù không thể hiểu hết sự tinh vi trong tính toán của Lục Trường Sinh, nhưng hắn cảm nhận được sự tỉ mỉ, sự cẩn trọng đến cực điểm. Hắn biết, Lục Trường Sinh không bao giờ làm điều gì mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng nhất.

Nỗi sợ hãi trong lòng Tiêu Hạo dần tan biến, thay vào đó là một niềm tin sắt đá. Hắn đã thấy Lục Trường Sinh đối mặt với biết bao hiểm nguy, nhưng chưa bao giờ thấy hắn nao núng hay vội vàng. Con đường mà Lục Trường Sinh chọn, con đường của sự kiên định và vững chắc, không phải là con đường của sức mạnh bùng nổ hay thiên phú nghịch thiên, mà là con đường của sự thấu hiểu bản chất, của sự mưu trí và đạo tâm. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." – Lời nói của Lão Quái Tử năm xưa lại vang vọng trong đầu Tiêu Hạo, và hắn nhận ra, Lục Trường Sinh chính là minh chứng sống cho câu nói đó. Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng trí tuệ và sự kiên trì.

Thời gian trôi qua, màn đêm dần nhường chỗ cho ánh sáng yếu ớt của bình minh. Không khí bên trong di tích vẫn ẩm ướt và lạnh lẽo, nhưng có một cảm giác như một cơn bão lớn sắp ập đến. Tiếng gió hú qua những khe nứt giờ đây mang theo một âm thanh khác, xa xăm hơn, nhưng rõ ràng hơn – tiếng đổ vỡ, tiếng gầm rú, và tiếng pháp khí va chạm từ trận chiến bên ngoài.

Lục Trường Sinh đã hoàn tất việc phác thảo kế hoạch. Hắn quay sang Tiêu Hạo, ánh mắt kiên định không hề lay chuyển. Dáng người hơi gầy của hắn lúc này lại toát lên một khí thế vững như bàn thạch, như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba. "Thời cơ đã điểm, Tiêu Hạo." Giọng hắn vẫn trầm lắng, nhưng chứa đựng một sự quyết đoán không thể lay chuyển. "Cuộc chiến bên ngoài sẽ là bức màn che hoàn hảo cho hành động của chúng ta. Hắc Phong Lão Tổ và đám tà tu của hắn sẽ không có thời gian, không có tâm trí để ý đến những kẻ như chúng ta."

Tiêu Hạo nuốt khan, sự căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt. "Ngươi chắc chắn chứ, Trường Sinh? Nguy hiểm sẽ tăng gấp bội khi cả chính tà đều đang giao chiến. Chúng ta sẽ phải luồn lách giữa làn đạn, giữa những luồng linh lực hỗn loạn. Một sai sót nhỏ cũng có thể..." Hắn ngập ngừng, không dám nói hết câu. Tiếng nổ lớn từ bên ngoài di tích vang vọng vào, khiến mặt đất dưới chân họ rung chuyển nhẹ, và một lớp bụi mỏng từ trên trần đá rơi xuống. Mùi lưu huỳnh, mùi cháy khét và một chút mùi máu tanh nhàn nhạt bắt đầu hòa lẫn vào mùi rêu phong ẩm ướt của di tích.

Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hạo, ánh mắt thâm sâu như vực thẳm. "Nguy hiểm luôn rình rập, Tiêu Hạo. Dù chúng ta trốn trong đây, hay bước chân ra ngoài, nguy hiểm vẫn không biến mất. Nhưng sự phân tâm của chúng là cơ hội duy nhất của chúng ta. Chúng ta sẽ hành động vào thời khắc hỗn loạn nhất, luồn lách qua khe hở của sinh tử. Đó là con đường duy nhất để những người này có thể sống sót." Hắn nói, giọng điệu không hề thay đổi, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng ngàn cân, thể hiện một triết lý sống và tu hành đã được tôi luyện qua biết bao thử thách. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." – đó là châm ngôn mà hắn luôn khắc ghi trong lòng.

Những người khác, bao gồm Tiểu Phương, Vô Danh Tán Tu và các thôn dân bị nạn, đã thức dậy từ lúc nào. Họ ngồi co ro trong góc tối, thân thể gầy yếu, quần áo rách rưới, vẻ mặt sợ hãi tột độ. Tiếng ồn ào từ bên ngoài ngày càng lớn, khiến họ run rẩy như những chiếc lá trước gió bão. Tiểu Phương, với khuôn mặt non nớt và đôi mắt sợ hãi, khẽ níu lấy vạt áo của Vô Danh Tán Tu. Cô bé vẫn còn ám ảnh bởi những tiếng la hét, những cảnh tượng kinh hoàng mà tà tu đã gây ra. Vô Danh Tán Tu, dù cố gắng giữ vẻ lạnh lùng và kiên cường, nhưng ánh mắt hắn cũng lộ rõ sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Hắn nắm chặt chuôi kiếm trong tay, một thói quen cố hữu của người tu sĩ kiếm, nhưng lưỡi kiếm này liệu có thể bảo vệ được ai giữa trận chiến của những cường giả?

Lục Trường Sinh quay sang nhìn nhóm người. Ánh mắt hắn không có sự thương hại, mà chỉ có sự thấu hiểu và một quyết tâm sắt đá. "Mọi người phải tuyệt đối im lặng, làm theo mọi chỉ dẫn." Giọng hắn trầm thấp, nhưng lại đủ sức xuyên thấu sự sợ hãi đang bao trùm. "Sự sống còn của chúng ta phụ thuộc vào điều đó. Tuyệt đối không được gây ra bất kỳ tiếng động nào, không được rời khỏi vị trí mà không có lệnh của ta." Hắn nhấn mạnh từng lời, biết rằng sự kỷ luật của nhóm người phàm tục này là yếu tố then chốt cho thành công.

Hắn dùng linh lực phác họa một sơ đồ đơn giản trên mặt đất đá ẩm ướt. Những đường nét phát sáng mờ ảo, chỉ rõ các điểm ẩn nấp, các khu vực nguy hiểm đã được Tiêu Hạo đánh dấu, và lộ tuyến di chuyển dự kiến. "Chúng ta sẽ đi qua đây, lợi dụng khe đá này để che chắn. Sau đó, xuyên qua khu rừng đổ nát này..." Hắn chỉ dẫn tỉ mỉ, giọng điệu điềm tĩnh như đang giảng giải một bài học.

Tiêu Hạo gật đầu lia lịa, ghi nhớ từng chi tiết. Hắn biết, Lục Trường Sinh đã tính toán mọi thứ đến mức tối đa, nhưng những biến số bất ngờ trong một môi trường hỗn loạn như Di Tích Thần Điện vẫn là điều khó lường. "Sẽ có những lúc chúng ta phải đối mặt với những tà tu nhỏ lẻ còn sót lại, hoặc những cạm bẫy cổ xưa của di tích." Lục Trường Sinh trầm giọng bổ sung. "Phải luôn giữ cảnh giác cao độ. Ta sẽ đi đầu, Tiêu Hạo sẽ ở giữa, và Vô Danh Đạo hữu sẽ bọc hậu. Những người khác phải đi sát vào nhau, không được lạc lối."

Lục Trường Sinh quay lại kiểm tra trạng thái của Tiểu Phương và những người khác. Hắn khẽ chạm vào vai Tiểu Phương, truyền một luồng linh lực ấm áp vào cơ thể cô bé, giúp trấn an tinh thần đang hoảng loạn. Tiểu Phương ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn ngấn lệ nhưng đã ánh lên một tia hy vọng mong manh khi nhìn thấy sự điềm tĩnh và kiên định của Lục Trường Sinh. "Cứu... cứu ta..." Cô bé thầm thì, như một lời cầu nguyện cuối cùng. Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không nói gì, nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả. Hắn biết gánh nặng của sinh mạng những người này đang đè nặng lên vai mình, nhưng đó cũng là động lực để hắn kiên định với con đường đã chọn.

Tiếng nổ từ bên ngoài ngày càng dữ dội. Những tia sáng đỏ máu, xanh lục, vàng kim, và trắng bạc xé toạc màn đêm đang dần tan biến, chiếu rọi vào những khe hở của Di Tích Thần Điện, tạo nên những hình ảnh quái dị trên vách đá. Mùi tà khí nồng nặc hơn, mùi lưu huỳnh và mùi máu tanh từ xa vọng lại, như một lời cảnh báo về sự tàn khốc của cuộc chiến đang diễn ra. Mặt đất rung chuyển liên hồi, những hạt bụi nhỏ từ trần đá rơi lả tả xuống. Cả di tích như đang rên rỉ, và những luồng linh khí hỗn loạn bên trong cũng bắt đầu trở nên bất ổn hơn.

Lục Trường Sinh đứng sát một khe hở lớn, nơi có thể quan sát một phần thế cục bên ngoài. Hắn nhìn thấy những bóng hình mờ ảo của các cường giả đang giao tranh, những luồng pháp thuật mạnh mẽ va chạm vào nhau, tạo nên những âm thanh long trời lở đất. Đây chính là thời điểm hắn đã chờ đợi. Hắc Phong Lão Tổ và đám tà tu của hắn chắc chắn đang dốc toàn lực vào trận chiến lớn, sự chú ý của chúng sẽ bị phân tán đến cực điểm. "Thời khắc... đã đến." Hắn thì thầm, giọng trầm lắng như một tiếng chuông cổ xưa vang vọng trong lòng di tích.

Tiêu Hạo nắm chặt cây linh kiếm của mình, gật đầu mạnh mẽ, khuôn mặt tuy vẫn còn lo lắng nhưng đã tràn đầy quyết tâm. "Đã rõ!" Hắn đáp, giọng dứt khoát. Hắn biết, không còn đường lùi nữa.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, điều hòa linh khí trong cơ thể theo Tàn Pháp Cổ Đạo. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn đưa tay chạm nhẹ lên bức tường đá cổ xưa, linh lực tinh thuần của Tàn Pháp Cổ Đạo từ từ truyền vào. Những đường nét phức tạp của một pháp trận nhỏ, đã được hắn bố trí từ trước bằng những phù văn cổ xưa, bắt đầu phát sáng mờ ảo. Đó là một pháp trận dẫn dụ, không có khả năng tấn công hay phòng thủ mạnh mẽ, nhưng đủ để tạo ra một luồng khí tức giả mạo, một sự nhiễu loạn nhỏ trong linh khí, đánh lạc hướng những tà tu đang cảnh giác cao độ. Cảm giác rung động nhẹ truyền từ bức tường đá vào lòng bàn tay hắn, như hơi thở của cả một sinh vật khổng lồ đang thức tỉnh.

Tiêu Hạo cẩn thận đỡ Tiểu Phương, giữ cho cô bé ổn định. Vô Danh Tán Tu cũng đứng sát lại, ánh mắt sắc bén quét qua xung quanh, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống bất ngờ nào. Các thôn dân bị nạn co cụm lại, ánh mắt sợ hãi nhưng cũng đầy hy vọng nhìn về phía Lục Trường Sinh, như thể hắn là ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối bão bùng.

Con đường phía trước chắc chắn đầy rẫy hiểm nguy, không chỉ từ tà tu mà còn từ chính Di Tích Thần Điện, nơi những cạm bẫy cổ xưa và linh hồn của những cường giả đã ngã xuống vẫn còn ẩn chứa. Hắc Phong Lão Tổ, kẻ đang bận rộn trong cuộc chiến lớn, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua việc có kẻ dám lợi dụng sơ hở của hắn. Nhưng Lục Trường Sinh không hề nao núng. Hắn biết, đây là con đường duy nhất, con đường của sự lựa chọn, nơi đạo tâm và ý chí được thử thách đến tột cùng. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Câu nói đó vang vọng trong tâm trí hắn, khi linh lực của hắn kích hoạt pháp trận, mở ra một khe hở nhỏ, một con đường sống giữa lòng tử địa.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free