Cửu thiên linh giới - Chương 195: Ẩn Mình Trong Loạn Thế: Bước Chân Cứu Rỗi
Tiếng nổ từ bên ngoài ngày càng dữ dội. Những tia sáng đỏ máu, xanh lục, vàng kim, và trắng bạc xé toạc màn đêm đang dần tan biến, chiếu rọi vào những khe hở của Di Tích Thần Điện, tạo nên những hình ảnh quái dị trên vách đá. Mùi tà khí nồng nặc hơn, mùi lưu huỳnh và mùi máu tanh từ xa vọng lại, như một lời cảnh báo về sự tàn khốc của cuộc chiến đang diễn ra. Mặt đất rung chuyển liên hồi, những hạt bụi nhỏ từ trần đá rơi lả tả xuống. Cả di tích như đang rên rỉ, và những luồng linh khí hỗn loạn bên trong cũng bắt đầu trở nên bất ổn hơn.
Lục Trường Sinh đứng sát một khe hở lớn, nơi có thể quan sát một phần thế cục bên ngoài. Hắn nhìn thấy những bóng hình mờ ảo của các cường giả đang giao tranh, những luồng pháp thuật mạnh mẽ va chạm vào nhau, tạo nên những âm thanh long trời lở đất. Đây chính là thời điểm hắn đã chờ đợi. Hắc Phong Lão Tổ và đám tà tu của hắn chắc chắn đang dốc toàn lực vào trận chiến lớn, sự chú ý của chúng sẽ bị phân tán đến cực điểm. "Thời khắc... đã đến." Hắn thì thầm, giọng trầm lắng như một tiếng chuông cổ xưa vang vọng trong lòng di tích.
Tiêu Hạo nắm chặt cây linh kiếm của mình, gật đầu mạnh mẽ, khuôn mặt tuy vẫn còn lo lắng nhưng đã tràn đầy quyết tâm. "Đã rõ!" Hắn đáp, giọng dứt khoát. Hắn biết, không còn đường lùi nữa.
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, điều hòa linh khí trong cơ thể theo Tàn Pháp Cổ Đạo. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn đưa tay chạm nhẹ lên bức tường đá cổ xưa, linh lực tinh thuần của Tàn Pháp Cổ Đạo từ từ truyền vào. Những đường nét phức tạp của một pháp trận nhỏ, đã được hắn bố trí từ trước bằng những phù văn cổ xưa, bắt đầu phát sáng mờ ảo. Đó là một pháp trận dẫn dụ, không có khả năng tấn công hay phòng thủ mạnh mẽ, nhưng đủ để tạo ra một luồng khí tức giả mạo, một sự nhiễu loạn nhỏ trong linh khí, đánh lạc hướng những tà tu đang cảnh giác cao độ. Cảm giác rung động nhẹ truyền từ bức tường đá vào lòng bàn tay hắn, như hơi thở của cả một sinh vật khổng lồ đang thức tỉnh.
Tiêu Hạo cẩn thận đỡ Tiểu Phương, giữ cho cô bé ổn định. Vô Danh Tán Tu cũng đứng sát lại, ánh mắt sắc bén quét qua xung quanh, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống bất ngờ nào. Các thôn dân bị nạn co cụm lại, ánh mắt sợ hãi nhưng cũng đầy hy vọng nhìn về phía Lục Trường Sinh, như thể hắn là ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối bão bùng.
Con đường phía trước chắc chắn đầy rẫy hiểm nguy, không chỉ từ tà tu mà còn từ chính Di Tích Thần Điện, nơi những cạm bẫy cổ xưa và linh hồn của những cường giả đã ngã xuống vẫn còn ẩn chứa. Hắc Phong Lão Tổ, kẻ đang bận rộn trong cuộc chiến lớn, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua việc có kẻ dám lợi dụng sơ hở của hắn. Nhưng Lục Trường Sinh không hề nao núng. Hắn biết, đây là con đường duy nhất, con đường của sự lựa chọn, nơi đạo tâm và ý chí được thử thách đến tột cùng. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Câu nói đó vang vọng trong tâm trí hắn, khi linh lực của hắn kích hoạt pháp trận, mở ra một khe hở nhỏ, một con đường sống giữa lòng tử địa.
***
Trong sâu thẳm Di Tích Thần Điện, bóng đêm vẫn còn bao trùm lấy những cột đá đổ nát, những pho tượng thần bị sứt mẻ, và những hành lang dài hun hút. Mùi đá cũ, rêu phong và đất ẩm ướt quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa cổ kính vừa hoang tàn. Thỉnh thoảng, một làn gió lớn lùa qua những khe hở, mang theo tiếng hú dài và tiếng lá cây xào xạc, như tiếng than khóc của thời gian. Những tia linh quang và ma khí từ trận chiến bên ngoài vẫn thỉnh thoảng lóe lên qua các kẽ nứt trên trần đá, nhuộm đỏ hoặc xanh biếc những bức tường, tạo nên những hình ảnh quái dị, chập chờn như bóng ma.
Lục Trường Sinh di chuyển trong không gian mờ ảo ấy, thân ảnh hắn dường như hòa vào bóng tối, khẽ khàng như một chiếc lá rơi. Từng bước chân của hắn không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ, ngay cả những hạt bụi li ti cũng không bị xao động. Trên khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư và điềm tĩnh, không chút dao động bởi sự hỗn loạn đang diễn ra bên ngoài. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn, dù giản dị, lại càng khiến hắn trở nên khó bị phát hiện giữa những mảng tường đá lởm chởm.
Tiếng gầm rú của trận chiến bên ngoài, tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tiếng la hét thất thanh của tu sĩ chính tà vọng vào sâu trong di tích, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn, dữ dội. Nhưng đối với Lục Trường Sinh, những âm thanh ấy lại chính là màn che chắn hoàn hảo cho hành động của hắn. Hắn vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo, điều hòa khí tức của mình đến mức yếu ớt đến gần như không tồn tại. Linh khí trong cơ thể hắn không hề bùng phát, mà cuộn lại sâu bên trong, tĩnh lặng như một hồ nước không gợn sóng. Điều này khiến ngay cả những tà tu cảnh giác nhất, hay những cạm bẫy linh tính cổ xưa của di tích, cũng khó lòng phát hiện ra sự hiện diện của hắn. Hắn cảm giác như mình đang trở thành một phần của chính di tích này, một viên đá, một sợi rêu, một bóng tối vô hình.
"Con đường này, hiểm nguy trùng trùng... nhưng đạo tâm không thể lay chuyển." Lục Trường Sinh khẽ nhủ thầm trong tâm trí, mỗi từ ngữ đều mang theo sức nặng của sự kiên định. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng hắn có một ý chí bền bỉ và một đạo tâm được rèn giũa qua Tàn Pháp Cổ Đạo, giúp hắn nhìn nhận mọi thứ bằng con mắt khác biệt. Hắn không tìm kiếm danh vọng hay quyền lực, chỉ muốn giữ vững bản tâm, bảo vệ những gì mình trân quý. Hành động cứu giúp những người vô tội này, tuy không liên quan trực tiếp đến tu vi hay cơ duyên của hắn, nhưng lại là một phần không thể thiếu trong con đường mà hắn đã lựa chọn.
Lục Trường Sinh lướt qua các hành lang đổ nát, các pho tượng vỡ vụn, mỗi bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng. Hắn dùng linh giác tinh tế của Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận những luồng khí tức tà tu ẩn hiện trong bóng tối, và tránh né những cạm bẫy cổ xưa mà Tiêu Hạo đã cảnh báo. Bản đồ tinh thần mà Tiêu Hạo cung cấp, với những chấm đỏ, chấm xanh đánh dấu vị trí tà tu và các lối đi nguy hiểm, hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn lựa chọn những con đường tối tăm nhất, ít bị chú ý nhất, những nơi mà ngay cả tà tu cũng ít khi đặt chân tới vì sự nguy hiểm tiềm tàng của chúng.
Trên vách đá, những phù văn cổ xưa mờ nhạt, một số đã bị thời gian bào mòn, một số khác lại ẩn chứa những luồng sức mạnh khó lường. Hắn cẩn thận tránh xa những khu vực có linh khí hỗn loạn bất thường, biết rằng đó có thể là tàn dư của những pháp trận cổ xưa còn sót lại, hoặc những nơi tà tu đã bày bố bẫy rập mới. Tiếng vọng từ xa vẫn không ngừng vang vọng, xuyên qua những vách đá dày cộp: "Giết! Không để kẻ nào cướp cơ duyên!" và tiếng pháp khí va chạm đầy uy lực: "Ầm! Keng!". Đó là lời nhắc nhở không ngừng về sự tàn khốc và tham lam đang thống trị bên ngoài. Nhưng sâu bên trong di tích này, có một thứ khác đang được bảo vệ, một hy vọng nhỏ nhoi giữa lòng hỗn loạn.
Hắn đi qua một căn phòng rộng lớn, nơi những cột trụ cao chọc trời đã đổ sập, chỉ còn lại những mảnh vỡ khổng lồ nằm ngổn ngang. Ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua một khe hở trên trần, rọi xuống một vùng đất ẩm ướt, nơi rêu xanh phủ kín. Cảnh vật hùng vĩ nhưng lại toát lên vẻ bi tráng của một thời đại đã qua. Lục Trường Sinh dừng lại một chút, khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng luồng linh khí cổ xưa còn sót lại, những hơi thở cuối cùng của một nền văn minh đã lụi tàn. Hắn không cảm thấy sợ hãi hay chán nản, chỉ có sự chiêm nghiệm sâu sắc về lẽ hưng vong của vạn vật. Ngay cả một di tích thần điện hùng vĩ đến thế này, cũng không thể tránh khỏi quy luật của thời gian. Vậy thì, con người, với sinh mệnh ngắn ngủi của mình, lại càng phải trân trọng từng khoảnh khắc, từng lựa chọn.
Hắn lại tiếp tục hành trình. Mùi hương trầm còn sót lại, thoang thoảng trong không khí, gợi nhớ về những nghi lễ linh thiêng xa xưa. Nhưng giờ đây, nó bị lấn át bởi mùi bụi bặm, mùi ẩm mốc và thỉnh thoảng là mùi tanh nồng của máu từ xa vọng lại. Hắn giữ vững sự tập trung cao độ, không để bất kỳ cảm xúc nào ảnh hưởng đến phán đoán của mình. "Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm" không chỉ là câu thần chú, mà là trạng thái tinh thần mà hắn luôn hướng tới, đặc biệt trong những hoàn cảnh nguy hiểm tột cùng như thế này. Hắn biết, một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả bản thân và những người hắn muốn cứu vớt phải trả giá đắt.
***
Trong một góc khuất của Di Tích Thần Điện, nơi những mảnh vỡ kiến trúc chồng chất lên nhau tạo thành những hốc tối và lối đi hẹp, Lục Trường Sinh đột nhiên dừng lại. Một luồng khí tức yếu ớt, lẫn lộn giữa sự sợ hãi, tuyệt vọng và một chút linh lực tàn tạ, đã chạm đến linh giác của hắn. Mùi bụi đất nồng hơn ở đây, xen lẫn mùi máu tanh thoang thoảng từ xa, nhưng gần hơn là mùi ẩm ướt của nước mắt và mồ hôi. Tiếng kêu cứu yếu ớt, tiếng khóc thút thít, dù bị tiếng gầm rú của trận chiến bên ngoài che lấp, vẫn không thoát khỏi đôi tai đã được Tàn Pháp Cổ Đạo mài dũa của hắn.
Hắn nấp mình sau một tảng đá lớn đã đổ nát, cẩn thận quan sát. Ánh sáng mờ ảo của rạng sáng, xuyên qua những khe hở trên trần, chỉ đủ để hắn nhìn thấy một nhóm người đang co ro run rẩy. Đó là vài phàm nhân, thân thể gầy yếu, quần áo rách rưới, trông như những thôn dân bị nạn mà tà tu thường bắt cóc để làm tế phẩm hoặc lao động khổ sai. Nỗi sợ hãi hằn sâu trên từng khuôn mặt, đôi mắt họ mở to, vô hồn nhìn vào hư không, như những linh hồn lạc lối đang chờ đợi số phận bi thảm. Một người phụ nữ trẻ đang ôm chặt một cô bé, Tiểu Phương, vào lòng. Khuôn mặt non nớt của Tiểu Phương tái nhợt, đôi mắt to tròn đẫm lệ, bám víu vào mẹ như thể đó là phao cứu sinh duy nhất. "Mẹ ơi... con sợ quá..." Tiếng thút thít yếu ớt của cô bé, dù rất khẽ, vẫn như một mũi kim đâm vào tâm trí Lục Trường Sinh.
Cách đó không xa, một tu sĩ tán tu đang dựa vào một cột đá đổ nát, thở dốc. Y phục của hắn rách nát, dính đầy máu khô, tay vẫn nắm chặt một thanh kiếm đã cùn mẻ, nhưng ánh mắt đã vô vọng. Hắn là Vô Danh Tán Tu, người mà Tiêu Hạo đã nhắc đến trong thông tin tình báo, một tu sĩ kiên cường nhưng lại bị thương quá nặng trong một cuộc đụng độ bất ngờ với tà tu. Linh lực trong cơ thể hắn đã gần cạn kiệt, và hắn biết, mình không thể trụ được bao lâu nữa. "Không... không còn hy vọng..." Hắn thều thào, giọng nói khản đặc, như một lời nguyền rủa cho số phận của chính mình và những người phàm nhân này. Hắn đã cố gắng hết sức để bảo vệ họ, nhưng sức lực có hạn.
Lục Trường Sinh từ từ rời khỏi chỗ nấp, nhẹ nhàng tiếp cận nhóm người, không gây ra dù chỉ một tiếng động. Hắn biết, bất kỳ tiếng động bất thường nào cũng có thể thu hút tà tu đang lùng sục gần đó. Khi hắn xuất hiện, bóng dáng hắn hiện rõ dần trong ánh sáng lờ mờ của rạng đông, nhóm người giật mình, đôi mắt hoảng loạn nhìn chằm chằm vào hắn, như thể hắn là một con ma vừa hiện hình từ bóng tối. Tiểu Phương thét lên một tiếng nhỏ rồi rúc sâu hơn vào lòng mẹ.
"Đừng sợ." Lục Trường Sinh cất giọng trầm ấm, nhưng không quá lớn, đủ để xoa dịu nỗi sợ hãi của họ. Giọng nói của hắn mang theo một sự điềm tĩnh lạ thường, như dòng nước mát giữa sa mạc khô cằn. "Ta sẽ đưa các ngươi ra ngoài." Ánh mắt hắn kiên định, bình thản, không chút sợ hãi hay dao động. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy, nhưng lại toát ra một sự vững chãi, đáng tin cậy. Bộ đạo bào giản dị, làn da ngăm đen do tiếp xúc với nắng gió, tất cả đều gợi lên hình ảnh một người phàm trần, nhưng lại sở hữu một khí chất vượt xa những tu sĩ khoa trương bên ngoài.
Người phụ nữ ôm Tiểu Phương nhìn hắn với đôi mắt đầy nghi hoặc và sợ hãi. "Ngươi... ngươi là ai? Ngươi có thể cứu chúng ta sao?" Giọng cô run rẩy.
Lục Trường Sinh không trả lời trực tiếp, hắn chỉ khẽ gật đầu, sau đó bước đến gần Vô Danh Tán Tu. Hắn quỳ xuống, cẩn thận kiểm tra tình trạng của tu sĩ bị thương. Vô Danh Tán Tu ngước nhìn hắn, ánh mắt đầy cảnh giác và mệt mỏi. "Ngươi... ngươi muốn gì?"
"Thương thế của đạo hữu rất nặng," Lục Trường Sinh nói, giọng điệu vẫn điềm tĩnh. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào vai Vô Danh Tán Tu, một luồng linh lực thanh tịnh, ấm áp từ Tàn Pháp Cổ Đạo từ từ truyền vào cơ thể tán tu. Đó là một linh lực tinh thuần, không mang theo sát khí hay dục vọng, chỉ đơn thuần là năng lượng sinh mệnh thuần khiết. Vô Danh Tán Tu cảm thấy một luồng khí ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xoa dịu những cơn đau nhức và ổn định lại kinh mạch đang hỗn loạn của mình. Hắn ho khan vài tiếng, ánh mắt từ nghi hoặc dần chuyển sang kinh ngạc. Hắn chưa từng cảm nhận được linh lực nào thuần khiết đến vậy, nó không giống bất kỳ công pháp chính đạo hay tà đạo nào hắn từng biết.
"Đây là..." Vô Danh Tán Tu thì thầm, cố gắng đứng dậy.
Lục Trường Sinh lắc đầu, ra hiệu cho hắn ngồi yên. "Đừng cố gắng. Linh lực của ta chỉ có thể giúp đạo hữu ổn định thương thế tạm thời. Vẫn cần tĩnh dưỡng lâu dài." Hắn nói, rồi quay sang nhóm phàm nhân. Hắn dùng ánh mắt và cử chỉ để ra hiệu cho họ đi theo mình, chỉ vào một lối đi hẹp, tối tăm. "Đi theo ta. Luôn giữ yên lặng. Không được tách rời." Hắn nói thêm.
Những thôn dân bị nạn nhìn nhau, ánh mắt vẫn còn sợ hãi nhưng đã ánh lên một tia hy vọng mong manh. Họ co cụm lại, thận trọng bước theo Lục Trường Sinh. Tiểu Phương, lúc này đã không còn thút thít nữa, đôi mắt to tròn của cô bé dán chặt vào bóng lưng của Lục Trường Sinh, như thể hắn là vị thần hộ mệnh duy nhất của mình. Cô bé nắm chặt vạt áo của mẹ, nhưng ánh mắt lại hướng về phía hắn, như tìm kiếm sự an toàn.
Lục Trường Sinh biết, hành động này không chỉ là cứu người, mà còn là thử thách cho chính đạo tâm của hắn. Trong bối cảnh đại thế biến động, mọi người đều tranh giành cơ duyên, chạy theo sức mạnh, thì việc hắn âm thầm cứu giúp những sinh linh bé nhỏ này dường như là một hành động đi ngược lại thời đại. Nhưng hắn không hối hận. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Hắn tự nhủ. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Chính những hành động nhỏ bé này, những lựa chọn không vì lợi ích cá nhân, mới là điều định hình nên đạo của hắn.
***
Khi Lục Trường Sinh dẫn nhóm người qua một hành lang hẹp, tối tăm khác, hắn đột nhiên cảm nhận được một luồng tà khí mạnh mẽ phía trước. Mùi tử khí và mùi lưu huỳnh nồng nặc hơn hẳn, xộc thẳng vào khứu giác, khiến không khí trở nên ngột ngạt và lạnh lẽo. Ánh sáng mờ ảo từ các pháp trận tà đạo được vẽ trên tường, phát ra thứ ánh sáng xanh lè, đỏ máu, chiếu xuống nền đá ẩm ướt, tạo thành những bóng ma quái dị nhảy múa. Hắn biết, đã đến khu vực tà tu kiểm soát.
Lục Trường Sinh ra hiệu cho nhóm người dừng lại, ẩn nấp vào một khe hở nhỏ bên vách đá. "Giữ yên lặng. Tuyệt đối không phát ra tiếng động." Hắn khẽ nói, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực. Nhóm phàm nhân và Tiểu Phương co cụm lại, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Vô Danh Tán Tu, tuy còn yếu, nhưng đã lấy lại được chút tinh thần, nắm chặt thanh kiếm cùn của mình, sẵn sàng chiến đấu nếu cần.
Từ phía trước, ba bóng người mặc y phục tối màu, khí tức u ám, đôi mắt đỏ ngầu ló dạng. Đó là những tên tà tu cấp thấp, đang lùng sục trong khu vực này. Chúng trông bẩn thỉu và hung tợn, trên người vương vãi mùi máu tanh và mồ hôi. Tiếng cười khẩy ghê rợn của chúng vọng lại trong hành lang đá, khiến không khí càng thêm rợn người.
"Hừm, lại có vài con chuột nhắt trốn thoát sao?" Tên tà tu thứ nhất, với khuôn mặt đầy sẹo và nụ cười ghê tởm, nói, đôi mắt hắn quét qua các ngóc ngách tối tăm.
Tên thứ hai, dáng người gầy gò như bộ xương, nhe hàm răng vàng ố: "Chắc là đám phàm nhân từ thôn kia. Đám khốn nạn đó, tưởng trốn được sao? Hắc Phong Lão Tổ cần thêm tế phẩm!"
Tên thứ ba, to lớn hơn, cầm một cây đao lớn, đập mạnh vào vách đá. "Mau tìm! Nếu để Lão Tổ phát hiện chúng ta lơ là, thì đừng trách sao lưỡi đao này không biết thương xót!"
Chúng đã phát hiện ra dấu vết của nhóm người bị kẹt và đang tiến đến gần. Lục Trường Sinh biết, hắn không thể né tránh hoàn toàn. Nếu để chúng phát hiện ra toàn bộ nhóm người, hậu quả sẽ khôn lường. Hắn phải hành động, nhanh chóng và im lặng, để bảo vệ những người theo sau.
"Giữ yên lặng. Ta sẽ giải quyết chúng." Lục Trường Sinh lạnh lùng nói, ánh mắt kiên định. Hắn không hề nao núng trước sự hung hãn của tà tu. Với hắn, đây chỉ là những chướng ngại vật trên con đường hắn đã chọn.
Không một lời thừa thãi, Lục Trường Sinh lao ra. Hắn không dùng pháp bảo hoành tráng hay chiêu thức rầm rộ, bởi điều đó sẽ gây ra tiếng động lớn và thu hút sự chú ý của nhiều tà tu khác trong Di Tích Thần Điện. Hắn vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo, thân pháp cực kỳ linh hoạt, nhanh như chớp. Dáng người hắn lướt đi trong bóng tối như một bóng ma, dường như không hề có trọng lượng.
Tên tà tu thứ nhất còn chưa kịp phản ứng, Lục Trường Sinh đã xuất hiện phía sau hắn. Một tay hắn điểm huyệt đạo trên cổ tên tà tu, một luồng linh lực tinh thuần của Tàn Pháp Cổ Đạo lập tức phong tỏa kinh mạch, khiến hắn ta cứng đờ, không thể cử động hay phát ra tiếng động. Đôi mắt đỏ ngầu của tên tà tu mở to vì kinh ngạc và sợ hãi, nhưng không thể thốt nên lời.
Tên tà tu thứ hai vừa quay đầu lại, một cảm giác lành lạnh đã chạy dọc sống lưng. Lục Trường Sinh đã ở ngay trước mặt hắn, đôi mắt đen láy không chút biểu cảm. Hắn không tung chưởng, không vung kiếm, mà chỉ nhẹ nhàng dùng lòng bàn tay chạm vào ngực tên tà tu. Linh lực thanh tịnh lập tức xâm nhập, vô hiệu hóa hoàn toàn linh lực tà đạo trong cơ thể hắn, khiến hắn ta lập tức ngã xuống, bất tỉnh nhân sự mà không hề có một vết thương bên ngoài.
Tên tà tu thứ ba, kẻ to lớn cầm đao, cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường. Hắn gầm lên một tiếng, vung cây đao lớn bổ xuống Lục Trường Sinh. Nhưng Lục Trường Sinh đã biến mất khỏi tầm mắt hắn. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói ở gáy, rồi mọi thứ chìm vào bóng tối. Lục Trường Sinh đã dùng một chiêu thức đơn giản nhưng hiệu quả, đánh ngất hắn ta từ phía sau, không để hắn có cơ hội gây náo động.
Chỉ trong chớp mắt, ba tên tà tu đã bị Lục Trường Sinh xử lý gọn gàng, nhanh chóng và im lặng đến đáng sợ. Hắn không giết chúng, chỉ đơn giản là vô hiệu hóa, phong tỏa linh lực, khiến chúng không thể làm hại ai trong một thời gian. Đây là một trong những đặc tính của Tàn Pháp Cổ Đạo: không chuộng sát phạt, mà chuộng kiểm soát và hóa giải.
Sau khi xử lý xong, Lục Trường Sinh lập tức quay lại chỗ nhóm người đang ẩn nấp. Họ nhìn hắn với ánh mắt đầy kinh ngạc và sùng bái. Vô Danh Tán Tu há hốc mồm, không tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Hắn chưa từng thấy một tu sĩ nào có thể xử lý kẻ địch một cách nhẹ nhàng và hiệu quả đến vậy, không gây ra bất kỳ tiếng động hay hào quang linh lực nào. Phải chăng đây là một loại công pháp cổ xưa đã thất truyền? Tiểu Phương, đôi mắt to tròn vẫn còn sợ hãi, nhưng đã ánh lên sự ngưỡng mộ rõ rệt. Cô bé nắm chặt vạt áo mẹ, thì thầm: "Ca ca... thật lợi hại..."
Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho họ tiếp tục đi theo. Hắn biết, những tên tà tu này chỉ là một phần rất nhỏ trong số những kẻ đang lùng sục trong di tích. Mối nguy hiểm vẫn còn rình rập khắp nơi. Sự tàn độc và quy mô hoạt động của tà đạo, hắn đã chứng kiến quá nhiều lần. Từ những lời Tiêu Hạo báo cáo, đến những tà tu nhỏ bé này, tất cả đều gợi ý về một mối hiểm họa lớn hơn, một thế lực Ma Quân Huyết Ảnh đang dần trỗi dậy, bao trùm cả Cửu Thiên Linh Giới. Hắn phải nhanh chóng đưa những người này thoát khỏi đây.
***
Sau khi xử lý nhóm tà tu, Lục Trường Sinh tiếp tục dẫn nhóm người về phía một lối ra bí mật mà Tiêu Hạo đã chỉ điểm. Con đường phía trước vẫn còn xa, nhưng không khí đã bớt ngột ngạt hơn. Ánh sáng ban ngày dần xuyên qua những khe nứt trên trần, rọi xuống con đường hoang tàn, mang theo chút hy vọng yếu ớt. Sương mù dày đặc vẫn còn bao phủ một phần di tích, khiến không khí trở nên lạnh lẽo, nhưng ánh nắng đã bắt đầu xua tan đi sự u ám chết chóc.
Nhóm phàm nhân và Vô Danh Tán Tu, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng đã có thể đi theo Lục Trường Sinh một cách vững vàng hơn. Nỗi sợ hãi ban đầu đã được thay thế bằng một niềm tin sâu sắc vào người thanh niên điềm tĩnh này. Họ nhìn hắn với ánh mắt vừa kính sợ vừa biết ơn, như thể hắn là vị cứu tinh duy nhất của mình. Tiểu Phương vẫn nắm chặt vạt áo Lục Trường Sinh, không rời. Đôi mắt to tròn của cô bé giờ đây đã không còn đẫm lệ, mà ánh lên vẻ tò mò và ngưỡng mộ.
"Ca ca... huynh là tiên nhân sao?" Tiểu Phương ngước nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt lấp lánh như những vì sao nhỏ. Giọng cô bé trong trẻo, không còn run rẩy như trước.
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và thoáng qua trên khuôn mặt trầm tư của hắn. "Ta không phải tiên nhân. Ta chỉ là một người tu hành." Hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng. Hắn biết, đối với những phàm nhân này, bất kỳ ai có khả năng phi phàm đều là tiên nhân. Nhưng hắn không muốn mình bị thần thánh hóa. Con đường của hắn là con đường của con người, không phải của thần linh.
Vô Danh Tán Tu, sau khi được Lục Trường Sinh dùng Tàn Pháp Cổ Đạo ổn định thương thế, đã hồi phục được chút sức lực. Hắn bước đến gần Lục Trường Sinh, cúi đầu thật sâu. "Đa tạ đạo hữu ân cứu mạng. Tại hạ... thật không ngờ còn có thể thoát ra." Giọng hắn khản đặc, nhưng chứa đầy sự chân thành. "Công pháp của đạo hữu thật sự thần diệu, vô cùng thuần khiết. Tại hạ chưa từng thấy bao giờ."
Lục Trường Sinh quay đầu lại nhìn Vô Danh Tán Tu, ánh mắt vẫn kiên định. "Đừng lo, chỉ cần giữ vững niềm tin, sẽ có đường ra." Hắn nói, lời nói tuy ngắn gọn nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa, không chỉ dành cho tình cảnh hiện tại mà còn cho cả hành trình tu hành của mỗi người. Hắn không giải thích về Tàn Pháp Cổ Đạo, bởi lẽ, những điều quá cao siêu đôi khi không cần phải nói ra, mà chỉ cần thể hiện bằng hành động.
Hắn dẫn đầu, cảnh giác quan sát xung quanh, không hề lơ là. Mặc dù đã thoát khỏi khu vực tà tu kiểm soát trực tiếp, nhưng Di Tích Thần Điện vẫn ẩn chứa vô số hiểm nguy. Những cạm bẫy cổ xưa, những linh hồn oán khí còn sót lại, hay những con thú linh dị bị nhốt trong di tích vẫn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Lục Trường Sinh không nói nhiều, chỉ tập trung vào việc dẫn đường và bảo vệ nhóm người. Hắn lắng nghe tiếng gió hú, tiếng chim kêu từ xa, cảm nhận từng làn khí tức linh lực trong không gian, đảm bảo rằng không có mối đe dọa nào đang đến gần.
Cuối cùng, họ cũng đến được một khe hở được che phủ bởi dây leo và đá tảng, nơi ánh nắng ban ngày đã chiếu rọi rõ ràng hơn, mang theo hơi ấm của sự sống. Đó là lối thoát bí mật mà Tiêu Hạo đã tìm thấy, được che giấu khéo léo đến mức nếu không có bản đồ và sự chỉ dẫn cụ thể, không ai có thể phát hiện ra. Lục Trường Sinh ra hiệu cho mọi người nấp vào khe hở, dặn dò họ chờ đợi.
Hắn quay lại, nhìn về phía Di Tích Thần Điện vẫn đang hỗn loạn bởi cuộc chiến không ngừng. Từ đây, hắn có thể thấy rõ hơn những tia sáng pháp thuật bùng nổ trên bầu trời, những cột khói đen bốc lên từ xa, và nghe rõ hơn tiếng gầm thét của các cường giả. Cuộc chiến tranh giành cơ duyên vẫn đang diễn ra khốc liệt, cuốn theo vô số sinh linh vào vòng xoáy của nó. Hắc Phong Lão Tổ và đám tà tu của hắn chắc chắn đang dốc toàn lực, nhưng hắn biết, những hành động nhỏ của mình, dù không làm thay đổi cục diện đại chiến, nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao đối với những sinh mạng hắn đã cứu.
Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua trong lòng Lục Trường Sinh, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bằng sự tập trung. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và nguy hiểm. Những người này đã được cứu thoát khỏi hiểm cảnh tức thời, nhưng tương lai của họ, và của cả Cửu Thiên Linh Giới, vẫn còn đầy rẫy bất trắc. Hành động của hắn, khác biệt hoàn toàn với những tu sĩ tranh giành cơ duyên, có thể sẽ bắt đầu gây chú ý cho một số chính đạo tu sĩ, những người đang tìm kiếm một con đường khác trong loạn thế này.
Hắn nhìn lại Tiểu Phương và những thôn dân đang nấp mình, gương mặt họ vẫn còn mệt mỏi nhưng đã ánh lên niềm hy vọng. Sự biết ơn và ấn tượng của Vô Danh Tán Tu cũng là một điều đáng suy ngẫm. Hắn biết, những hạt mầm thiện lương mà hắn gieo trồng hôm nay, có thể sẽ đâm chồi nảy lộc vào một ngày nào đó, mang lại những liên kết hoặc sự giúp đỡ bất ngờ trong tương lai.
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành hơn bên ngoài di tích. Đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, không hề lay chuyển. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường hắn đã chọn, dù chậm rãi, dù đơn độc, nhưng lại là con đường của sự kiên định, của hy vọng. Hắn còn rất nhiều người cần phải tìm kiếm và cứu giúp, rất nhiều nguy hiểm cần phải đối mặt. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn thầm nhắc nhở mình. Và con đường của hắn, vẫn còn rất dài.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.