Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 193: Đồng Minh Thầm Lặng: Con Mắt Tiêu Hạo

Đoạn cuối chương trước: "Một cuộc hành trình mới đã bắt đầu, một cuộc hành trình của sự sống còn, của đạo lý và của niềm hy vọng mong manh."

***

Trong căn phòng cổ kính tạm an toàn nơi sâu thẳm Di Tích Thần Điện, không khí nặng trĩu một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Ánh sáng mờ ảo, yếu ớt len lỏi qua những khe hở trên trần đá, phác họa những bóng hình đổ nát của các cột trụ, tượng thần sứt mẻ và những bức tường phủ rêu phong thâm trầm. Mùi đá cũ, rêu ẩm cùng với một chút hương trầm thoang thoảng còn sót lại từ thời xa xưa, hòa quyện tạo nên một thứ không khí vừa cổ kính vừa u tịch. Tiếng gió hú bên ngoài, vọng vào như những lời thì thầm của vong hồn, càng khiến không gian thêm phần cô quạnh.

Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên nền đá lạnh lẽo, dáng người gầy nhưng vững chãi như một pho tượng. Đôi mắt hắn khép hờ, khuôn mặt thanh tú ẩn chứa một vẻ trầm tư sâu lắng, dường như đang thăm dò những bí ẩn vô hình trong tâm thức, hoặc lắng nghe nhịp đập của chính di tích. Hắn không nói một lời, nhưng sự hiện diện của hắn lại mang đến một cảm giác an toàn kỳ lạ, một điểm tựa vững chãi giữa muôn trùng hiểm nguy. Những người thôn dân bị nạn, Tiểu Phương và cả vị vô danh tán tu kia, thảy đều mệt mỏi rã rời, dựa vào nhau ngủ gục trong một góc, thân thể rách rưới, vẻ mặt vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi tột cùng. Họ thở hổn hển, giấc ngủ không yên lành, thỉnh thoảng lại giật mình bởi một tiếng động nhỏ, hoặc một cơn ác mộng tái hiện lại cảnh tượng kinh hoàng vừa trải qua.

Tiêu Hạo khẽ cựa mình, mở mắt. Giấc ngủ chập chờn không đủ để xua đi sự mệt mỏi, nhưng tinh thần hắn lại dần trở nên tỉnh táo hơn. Hắn nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên bóng lưng Lục Trường Sinh. Từ khi bị cuốn vào Di Tích Thần Điện này, mọi thứ đều vượt quá sức tưởng tượng của hắn. Sự tàn độc của tà đạo, sự hỗn loạn của linh khí, và cả những hiểm nguy chết người ẩn chứa trong chính di tích này, tất cả đều khiến hắn cảm thấy ngột ngạt, bất lực. Nhưng Lục Trường Sinh thì khác. Hắn luôn điềm tĩnh, luôn có một phương pháp riêng, một con đường riêng để đối phó với mọi tình huống.

Tiêu Hạo nhớ lại những lời Lão Quái Tử từng nói, về con đường tu hành "khác biệt" của Lục Trường Sinh. Lúc đó, hắn chỉ nghĩ đó là một lời khuyên, một triết lý trừu tượng. Nhưng giờ đây, giữa sinh tử cận kề, hắn mới thực sự cảm nhận được sức mạnh của nó. Lục Trường Sinh không cố gắng phô trương sức mạnh, không lao vào cuộc chiến không hồi kết với tà đạo. Hắn chọn một con đường ẩn mình, một con đường đầy mưu trí và tinh tế, lợi dụng chính sự hỗn loạn của môi trường để sinh tồn và bảo vệ những người yếu đuối. Chính sự điềm tĩnh và kiên định đó đã dẫn dắt họ thoát khỏi vòng vây của sinh vật cổ xưa và tà đạo, ít nhất là tạm thời.

Nhìn Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng. Có sự ngưỡng mộ, sự tin tưởng tuyệt đối, và cả một chút hổ thẹn. Hắn tự hỏi, bản thân mình đã làm được gì trong suốt hành trình này? Ngoài việc lo lắng, sợ hãi, và đôi khi là cản trở, hắn dường như không đóng góp được gì nhiều. Lục Trường Sinh một mình gánh vác trách nhiệm, một mình suy tính, một mình đối mặt. Hắn không thể để bạn mình đơn độc nữa.

"Lão Quái Tử nói không sai, con đường của Trường Sinh huynh tuy chậm nhưng lại thâm sâu, khác biệt với tất cả." Tiêu Hạo thầm nghĩ, ánh mắt kiên định dần thay thế vẻ suy tư. "Hắn không tranh giành, nhưng lại có khả năng xoay chuyển cục diện theo cách riêng của mình... Ta không thể chỉ đứng nhìn được."

Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó không còn tê liệt hắn nữa. Thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy. Hắn không có được sự điềm tĩnh như Lục Trường Sinh, cũng không sở hữu Tàn Pháp Cổ Đạo huyền diệu kia. Nhưng hắn có sự nhanh nhẹn, có kinh nghiệm sống sót trong giới tu hành hỗn loạn, và quan trọng nhất, hắn có một trái tim trung thành, sẵn sàng làm mọi thứ vì người bạn của mình. Hắn có thể trở thành "con mắt" của Lục Trường Sinh, trở thành đôi tai lắng nghe, trở thành bàn tay thám thính những nơi mà Lục Trường Sinh không thể xuất hiện công khai.

Tiêu Hạo khẽ nắm chặt tay. Từ sâu thẳm tâm hồn, hắn biết mình phải làm gì. Hắn phải trở thành một phần của kế hoạch này, không phải là một gánh nặng, mà là một trợ thủ đắc lực. Di Tích Thần Điện này rộng lớn, ẩn chứa vô số cơ hội và nguy hiểm. Tà đạo đang hoành hành, nhưng chúng không thể kiểm soát từng ngóc ngách, từng kẽ hở. Hắn, với bản tính láu lỉnh và khả năng ẩn nấp, có thể len lỏi vào những nơi mà ngay cả tà tu cũng bỏ qua.

Một tia sáng lóe lên trong tâm trí Tiêu Hạo, thôi thúc hắn hành động. Hắn sẽ không ngồi yên chờ đợi nữa. Hắn sẽ chủ động tìm kiếm con đường, tìm kiếm thông tin, để giúp Lục Trường Sinh thực hiện kế hoạch đầy mạo hiểm này. Dù cho con đường phía trước có gian nan đến mấy, dù cho bản thân có phải đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy, hắn cũng sẽ không lùi bước. Bởi lẽ, hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin vào con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn. Đó là một niềm tin sắt đá, được tôi luyện qua bao phen hoạn nạn, qua từng lời nói và hành động của người bạn đồng hành. Hắn khẽ thở dài, rồi chậm rãi đứng dậy, ánh mắt từ suy tư chuyển sang kiên định một cách rõ ràng.

***

Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên không nhúc nhích, hệt như một khối đá đã vĩnh viễn hóa nhập vào cảnh vật hoang tàn của di tích. Hắn không cần dùng mắt để "thấy", không cần dùng tai để "nghe". Toàn bộ ý thức của hắn đã hòa vào Tàn Pháp Cổ Đạo, lan tỏa ra xung quanh, cảm nhận từng luồng linh khí biến động, từng dao động nhỏ nhất trong không gian. Hắn biết Tiêu Hạo đã thức giấc, biết những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí bằng hữu. Sự kiên định, sự trưởng thành trong đạo tâm của Tiêu Hạo, dù chỉ là một thoáng, cũng không thoát khỏi cảm giác của hắn.

Tiêu Hạo nhẹ nhàng bước đến, tiếng chân rón rén trên nền đá rêu phong gần như không tạo ra âm thanh nào đáng kể. Không khí trong căn phòng dường như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng gió hú từ xa vọng vào và tiếng hít thở nhẹ nhàng của những người đang ngủ. Lục Trường Sinh từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy tĩnh lặng như mặt hồ sâu thẳm, phản chiếu vẻ sốt sắng nhưng đầy quyết tâm của Tiêu Hạo.

"Trường Sinh huynh..." Tiêu Hạo khẽ gọi, giọng nói mang một chút ngập ngừng, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. "Ta biết mình không mạnh bằng huynh, cũng không có được khả năng thần kỳ như huynh. Nhưng nếu có gì cần ta giúp, xin huynh đừng ngại. Ta có thể làm 'con mắt' của huynh, thăm dò tin tức. Ta sẽ không cản trở huynh nữa."

Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hạo, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười gần như không thể nhận ra. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này. Hắn biết Tiêu Hạo là một người thông minh, lanh lợi, không cam chịu ngồi yên. Hơn nữa, sau bao nhiêu chuyện, Tiêu Hạo đã thực sự hiểu được con đường của hắn.

"Ngươi nói đúng, Tiêu Hạo," Lục Trường Sinh đáp, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn giữ vẻ từ tốn thường lệ. "Di tích này rộng lớn, tà đạo lại xảo quyệt. Chúng tuy hung hãn, nhưng cũng có những kẻ mưu mô. Ta cần một người có thể di chuyển linh hoạt, thu thập thông tin mà không gây chú ý. Một 'con mắt' có thể nhìn thấy những điều mà ta không tiện trực tiếp quan sát."

Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những bức tường đổ nát, những khe nứt đã phác thảo trong tâm trí hắn. "Kế hoạch của ta là tạo ra một con đường ẩn, lợi dụng chính sự bất ổn của di tích này. Để làm được điều đó, ta cần biết rõ địa hình, địa thế, và quan trọng hơn cả, là động thái của tà đạo. Ngươi cần tìm hiểu các tuyến đường mà tà tu thường dùng để tuần tra, những khu vực chúng cắm chốt, và cả những nơi ít người qua lại trong di tích, những nơi mà chúng nghĩ là không có giá trị hoặc quá nguy hiểm để dò xét."

Lục Trường Sinh đưa tay, trong lòng bàn tay một luồng linh lực mờ ảo, không màu sắc, tụ lại thành một quả cầu nhỏ. "Đây là một loại phù ẩn khí, có thể giúp ngươi che giấu khí tức trong một thời gian ngắn. Tuy nhiên, nó không phải là vạn năng. Ngươi cần cẩn thận, đừng để lộ thân phận. Một khi bị tà đạo phát hiện, không chỉ nguy hiểm đến tính mạng của ngươi, mà còn làm bại lộ toàn bộ kế hoạch của chúng ta."

Tiêu Hạo trịnh trọng đón lấy quả cầu phù ẩn khí, cảm nhận một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy trấn an. Hắn gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự quyết tâm. "Ta hiểu, Trường Sinh huynh. Huynh cứ tin tưởng ở ta! Ta sẽ không làm huynh thất vọng. Ta sẽ tìm hiểu mọi ngóc ngách, mọi kẽ hở mà chúng bỏ qua."

"Không chỉ là địa hình, Tiêu Hạo," Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng nói trở nên nghiêm trọng hơn. "Ngươi còn cần chú ý đến những nơi mà linh khí bị bóp méo, những khu vực có dấu hiệu tà thuật mạnh mẽ hơn bình thường. Đó có thể là nơi tà đạo đang tập trung lực lượng, hoặc là nơi chúng đang thực hiện những nghi thức tà ác. Những thông tin đó sẽ giúp ta phán đoán được mục đích thực sự của chúng và điều chỉnh kế hoạch."

Tiêu Hạo lắng nghe chăm chú từng lời chỉ dẫn của Lục Trường Sinh. Hắn biết đây không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Di Tích Thần Điện này đầy rẫy hiểm nguy, tà đạo thì hung tợn và xảo quyệt. Một sai lầm nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống. Nhưng hắn không hề nao núng. Trái lại, một cảm giác trọng trách và vinh dự dâng trào trong lòng hắn. Cuối cùng, hắn cũng có thể đóng góp một phần vào mục tiêu chung, không còn là người bị động chờ đợi được cứu.

"Ta sẽ cố gắng hết sức, Trường Sinh huynh!" Tiêu Hạo kiên quyết nói. "Ta sẽ tìm hiểu mọi thứ mà ta có thể. Huynh cứ yên tâm ở đây lo liệu cho mọi người. Ta sẽ trở về với những thông tin huynh cần."

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, một ánh mắt tán thưởng lướt qua. "Ngươi hãy nhớ, Tiêu Hạo, an toàn của bản thân ngươi là trên hết. Kế hoạch này có thể thất bại, nhưng con người thì không. Đừng liều lĩnh quá mức. Hơn nữa, ngươi cần phải giữ vững tinh thần cho những người còn lại khi ta không có mặt. Họ đã quá sợ hãi và kiệt sức."

Tiêu Hạo mỉm cười, nụ cười đã lấy lại được vẻ láu lỉnh thường ngày. "Huynh cứ yên tâm. Ta sẽ làm tốt cả hai việc. Ta sẽ đi đây. Chúc huynh mọi sự thuận lợi." Nói rồi, hắn khẽ khom người, sau đó quay lưng, hòa vào bóng tối của hành lang sâu thẳm, bắt đầu nhiệm vụ của mình. Hắn biết, con đường mình sắp đi sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng niềm tin vào Lục Trường Sinh, và vào chính bản thân hắn, đã thắp sáng ngọn lửa dũng cảm trong trái tim.

***

Với phù ẩn khí của Lục Trường Sinh và sự lanh lợi vốn có, Tiêu Hạo bắt đầu hành trình thám thính trong Di Tích Thần Điện. Mấy ngày trôi qua, đối với Tiêu Hạo, mỗi khoảnh khắc đều căng như dây đàn. Hắn di chuyển như một bóng ma, lợi dụng những góc tối nhất, những khe hở hẹp nhất, tránh xa những con đường lớn nơi tà đạo thường xuyên tuần tra. Mùi đá cũ, rêu phong ẩm ướt luôn bám lấy hắn, hòa lẫn với mùi đất mục, và đôi khi là một thứ mùi ngai ngái khó chịu của máu tanh hoặc tử khí từ những nơi tà tu hoành hành. Tiếng gió hú vẫn không ngừng, đôi lúc nghe như tiếng khóc than ai oán, đôi lúc lại như tiếng gầm gừ đe dọa.

Hắn sử dụng những pháp khí ẩn thân nhỏ bé mà hắn tích trữ, một tấm áo choàng biến sắc dựa vào môi trường, một viên ngọc giản có thể hấp thụ âm thanh, và một lá bùa có thể che giấu khí tức tạm thời. Những vật phẩm này, vốn chỉ là những thứ tầm thường trong giới tu hành, giờ đây lại trở thành những bảo bối vô giá, giúp hắn sống sót giữa vòng vây tử địa.

Tiêu Hạo cẩn thận ghi lại mọi thứ hắn quan sát được vào một mảnh ngọc giản nhỏ. Những tuyến đường tuần tra của tà đạo thường là những con đường lớn, có dấu vết đi lại rõ ràng, hoặc những khu vực có giá trị chiến lược như các đại điện, các phòng tế đàn cổ xưa. "Bọn tà tu này... quá sơ hở ở đây, nhưng lại canh gác chặt chẽ ở kia... Phải rồi, đây là đường vòng, có thể dùng được," hắn lẩm bẩm khi quan sát một đội tà tu lướt qua một con hẻm nhỏ hẹp mà chúng không hề để ý. Hắn nhận thấy, tà đạo thường bỏ qua những nơi quá hiểm trở, quá tối tăm, hoặc những con đường quá nhỏ hẹp mà chúng cho là không thể có người qua lại. Đây chính là "con đường ẩn" mà Lục Trường Sinh đã nói tới.

Hắn phát hiện ra một vài ổ tà tu nhỏ, thường được bố trí ở những nơi kín đáo, hoặc trong những căn phòng ẩn sâu. Từ xa, hắn có thể nghe thấy tiếng chúng cười đùa rợn người, tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, và đôi khi là tiếng than khóc yếu ớt của những kẻ bị chúng bắt giữ. "Chỗ này có mùi máu tanh nồng nặc... chắc là nơi chúng hành ác. Cần tránh xa, nhưng cũng cần ghi nhớ để Trường Sinh huynh biết." Tiêu Hạo cảm thấy dạ dày co thắt lại, nhưng hắn cố gắng giữ bình tĩnh, ghi chép cẩn thận vị trí và số lượng tà tu tại đó.

Có những khu vực trong di tích mà linh khí dường như bị bóp méo hoàn toàn, không còn sự trong lành của linh khí trời đất, mà thay vào đó là một thứ năng lượng âm u, lạnh lẽo, mang theo mùi lưu huỳnh và tử khí nồng nặc. Ở những nơi đó, Tiêu Hạo cảm nhận được một áp lực vô hình, một cảm giác ớn lạnh sống lưng. Màu sắc của tà khí đôi khi hiện rõ, một màu đỏ máu quỷ dị, hoặc một màu xanh lục ma quái, lượn lờ trong không khí. Hắn biết, đây là dấu hiệu của những tà tu cấp cao, có thể là cả Hắc Phong Lão Tổ mà Lục Trường Sinh đã nhắc đến. Hắn cố gắng không tiếp cận quá gần, chỉ từ xa quan sát và ghi lại những đặc điểm của những khu vực này.

Những cạm bẫy cổ xưa của di tích cũng không ít. Có những tấm sàn nhà bỗng nhiên sụp đổ, những vách đá nứt nẻ có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, những luồng linh khí hỗn loạn có thể đẩy người ta vào ảo cảnh. Tiêu Hạo phải liên tục vận dụng kinh nghiệm của mình để tránh né. Hắn nhận ra, di tích này tự nó đã là một sinh vật sống, một cạm bẫy khổng lồ, và sự hỗn loạn của nó đôi khi lại là một tấm màn che hoàn hảo cho hành động của hắn.

Mỗi khi một nhóm tà tu đi ngang qua, Tiêu Hạo lại nín thở, ẩn mình sau một bức tường đổ nát, trong một cái hốc đá tối tăm, hoặc thậm chí là dưới những đống đổ nát. Tim hắn đập thình thịch, mồ hôi lạnh toát ra. Hắn tưởng tượng ra viễn cảnh bị phát hiện, bị tà tu tra tấn để khai thác thông tin, và nỗi sợ hãi đó luôn là một ngọn roi thúc giục hắn phải cẩn thận hơn nữa.

"Lối này có vẻ là một con đường thoát hiểm tiềm năng..." Tiêu Hạo thầm nhủ khi phát hiện một đường hầm nhỏ, gần như bị che lấp hoàn toàn bởi cây cối và đá đổ. Đường hầm này không có dấu hiệu tà tu, và linh khí bên trong khá ổn định. Hắn dùng ngọc giản ghi lại chi tiết, kèm theo những suy đoán của mình. "Và đây, một khu vực mà chúng hoàn toàn bỏ qua. Có lẽ vì nó quá hoang tàn, không có gì đáng giá... nhưng lại là một điểm yếu."

Tiêu Hạo không chỉ là một "con mắt", hắn còn là một bộ não đang hoạt động hết công suất. Hắn không chỉ thu thập thông tin một cách máy móc, mà còn phân tích, phán đoán, và đưa ra những nhận định sơ bộ. Hắn biết, những thông tin này sẽ là nền tảng quan trọng cho kế hoạch cứu người quy mô lớn hơn của Lục Trường Sinh.

Hắn tưởng tượng cảnh Lục Trường Sinh sẽ dùng những thông tin này để vẽ ra một bản đồ ẩn, một con đường sống giữa lòng tử địa. Cảm giác này, cảm giác được tin tưởng và có ích, khiến hắn cảm thấy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mặc dù vẫn còn những lo lắng, những nỗi sợ hãi, nhưng niềm tin vào Lục Trường Sinh, và vào con đường mà họ đã chọn, đã củng cố ý chí của hắn.

Sau nhiều ngày lẩn trốn và thám thính, Tiêu Hạo cảm thấy mình đã thu thập được đủ thông tin cần thiết. Hắn nhìn xuống mảnh ngọc giản lấp lánh, biết rằng từng dòng chữ, từng ký hiệu nhỏ bé trên đó đều được đổi bằng mồ hôi và hiểm nguy. Hắn cần trở về, cần báo cáo cho Lục Trường Sinh. Con đường phía trước vẫn còn xa, nhưng ít nhất, họ đã có một khởi đầu.

Hắn quay đầu, ánh mắt hướng về phía nơi Lục Trường Sinh và những người khác đang ẩn náu. Một cuộc hành trình nguy hiểm đã kết thúc, nhưng một cuộc hành trình lớn hơn, với những bước đi đầu tiên được đặt nền móng từ chính những thông tin này, đang chờ đợi họ. Nắm chặt mảnh ngọc giản, Tiêu Hạo lặng lẽ rảo bước, hòa mình vào bóng tối u tịch của Di Tích Thần Điện, mang theo hy vọng mong manh cho những sinh linh khốn khổ.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free