Cửu thiên linh giới - Chương 192: Mưu Tính Giữa Hỗn Loạn: Con Đường Ẩn
Lối đi ảo ảnh lung linh như sương khói cuốn Lục Trường Sinh và đoàn người vào một không gian mờ ảo, nơi ranh giới giữa thực và hư bị xóa nhòa. Cảm giác đi xuyên qua màn sương lạnh lẽo, những bước chân dường như không chạm đất, khiến Tiểu Phương và những thôn dân bị nạn hoảng sợ khẽ rên rỉ. Vô Danh Tán Tu, vốn đã kiệt sức, cũng phải vịn vào vách đá hư ảo mà thở dốc, ánh mắt đầy vẻ hoang mang. Duy chỉ có Tiêu Hạo là giữ được chút trấn tĩnh, hắn bám sát Lục Trường Sinh, cảm nhận được hơi ấm và sự vững chãi lạ thường từ người bằng hữu, dù xung quanh vạn vật đều đang chao đảo.
Hành lang hư ảo không kéo dài vô tận. Sau một quãng đường tưởng chừng như vô định, ánh sáng mờ ảo dần tan biến, trả lại cho họ một không gian có phần chân thực hơn, dù vẫn nhuốm màu cổ kính và hoang tàn. Họ đang ở trong một căn phòng đá rộng lớn, nhưng đã đổ nát phần nào. Các cột trụ đá xám tro sừng sững nâng đỡ vòm trần cao vút, nhưng nhiều trụ đã nứt toác, có cái đổ sập ngang, chôn vùi một phần sàn nhà bằng đá phiến. Từng mảng rêu phong xanh đậm bám chặt vào những bức tường, len lỏi vào các khe nứt, tạo nên một tấm thảm thiên nhiên xám xịt và ẩm ướt. Trên các bức tường còn sót lại những bức phù điêu cổ xưa đã bị thời gian gặm mòn, chỉ còn là những đường nét mờ nhạt, kể về những câu chuyện đã chìm vào quên lãng. Không khí nơi đây đặc quánh mùi đá cũ, rêu phong và đất ẩm, xen lẫn một mùi hương trầm thoang thoảng, rất nhẹ, như tàn dư của một nghi lễ đã diễn ra hàng ngàn năm trước.
Một luồng gió lạnh lẽo, mang theo hơi ẩm từ đâu đó trong di tích, luồn lách qua các khe đá, tạo nên những tiếng hú rùng rợn, khiến những người phàm tục khẽ rùng mình. Ánh sáng le lói từ một vài vết nứt trên vòm trần cao, chiếu xuống thành những vệt sáng yếu ớt, ma mị, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung. Nơi đây, linh khí tuy không hỗn loạn như giao lộ lúc nãy, nhưng lại yếu ớt đến đáng sợ, như một con sông đã cạn, chỉ còn lại những vũng nước đọng khô khốc. Điều này khiến cho những tu sĩ có tu vi thấp như Vô Danh Tán Tu cảm thấy khó chịu, còn những thôn dân thì gần như không cảm nhận được, chỉ thấy một sự lạnh lẽo bao trùm.
Lục Trường Sinh dẫn nhóm người vào một góc khuất của căn phòng, nơi một tảng đá lớn bị đổ sập tạo thành một chỗ ẩn nấp tạm thời. "Mọi người hãy nghỉ ngơi ở đây. Tạm thời chúng ta an toàn." Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt quét một lượt, kiểm tra kỹ lưỡng các lối vào, các vết nứt, và cả sự rung động mơ hồ của không gian xung quanh.
Tiêu Hạo đặt Tiểu Phương xuống, cô bé vẫn còn run rẩy, đôi mắt to tròn sợ hãi nhìn chằm chằm vào Lục Trường Sinh, như thể hắn là vị thần hộ mệnh duy nhất của mình. Những thôn dân khác cũng ngồi vật xuống, thở dốc, vẻ mặt mệt mỏi và tuyệt vọng bao trùm. Họ không còn sức lực để lên tiếng, chỉ biết lặng lẽ cúi đầu, phó mặc số phận. Vô Danh Tán Tu, sau khi ổn định được hơi thở, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt phức tạp – vừa là sự biết ơn sâu sắc, vừa là nỗi hổ thẹn vì sự yếu kém của bản thân, và cả sự tò mò về thân phận thực sự của người thanh niên bí ẩn này.
Lục Trường Sinh không để ý đến những ánh mắt đó. Hắn ngồi xuống một phiến đá tương đối bằng phẳng, khoanh chân tĩnh tọa. Ngoại hình hắn, trong ánh sáng lờ mờ, càng thêm phần thanh tú và điềm tĩnh. Khuôn mặt hắn không biểu lộ cảm xúc gì rõ ràng, nhưng đôi mắt đen láy lại ẩn chứa một vực sâu của những suy tư. Tóc đen dài của hắn, vốn đã được buộc gọn gàng, giờ có chút lòa xòa vì những cuộc chạy trốn liên tục. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn tuy giản dị nhưng không hề có một vết bẩn nào đáng kể, vẫn toát lên vẻ chỉnh tề lạ thường.
Hắn nhắm mắt lại, nhưng tâm trí hắn lại hoạt động dữ dội hơn bao giờ hết. Linh thức của hắn, không phải là loại linh thức hùng mạnh quét ngang vạn dặm của các cường giả, mà là một loại linh thức tinh tế, uyển chuyển, được tôi luyện qua Tàn Pháp Cổ Đạo, lặng lẽ lan tỏa ra xung quanh. Hắn không tìm kiếm linh vật hay bảo vật, mà là cảm nhận dòng chảy linh khí yếu ớt, lắng nghe tiếng "thở" của di tích. Hắn muốn hiểu rõ cấu trúc của nơi này, những vết nứt do thời gian, những tàn dư pháp trận đã phai mờ, những "ký ức" mà đá và không gian lưu giữ.
Trong tâm hải của Lục Trường Sinh, một bản đồ vô hình của Di Tích Thần Điện đang dần được phác họa. Nó không phải là một bản đồ chi tiết từng viên gạch, mà là một bản đồ của năng lượng, của sự ổn định và bất ổn, của những dòng chảy linh khí ẩn mình, của những điểm yếu và điểm mạnh trong kiến trúc cổ đại. Hắn đánh dấu những nơi có nguy cơ sụp đổ, những khu vực có dấu hiệu tà đạo từng đi qua, những đoạn đường mà linh khí hỗn loạn đến mức có thể gây ảo ảnh, và cả những "mù điểm" – những nơi mà ngay cả tà đạo có linh thức mạnh mẽ cũng khó lòng dò xét hết được.
Hắn biết rõ, họ không thể cứ trốn mãi. Di Tích Thần Điện này tự nó đã là một cạm bẫy khổng lồ, một mê cung của sự hủy diệt và những bí ẩn chưa được khai phá. Sự bất ổn của nó có thể nuốt chửng họ bất cứ lúc nào, không cần đến tà đạo ra tay. Và tà đạo... chúng sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao kia, với sự tức giận và kiên trì đến đáng sợ, sẽ không ngừng truy lùng. Kế hoạch trước đó chỉ là một biện pháp tạm thời, mua lấy chút thời gian quý báu này. Giờ đây, hắn cần một kế hoạch lớn hơn, một con đường thực sự để thoát khỏi nơi quỷ quái này, không chỉ cho riêng hắn mà còn cho tất cả những người vô tội đang tuyệt vọng tin tưởng vào hắn.
Tiêu Hạo, sau khi sắp xếp cho Tiểu Phương và những thôn dân ổn định chỗ ngồi, lặng lẽ tiến lại gần Lục Trường Sinh. Hắn ngồi xuống bên cạnh, nhìn khuôn mặt trầm tĩnh của bạn mình. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang suy tính điều gì đó rất quan trọng. Sự yên tĩnh của Lục Trường Sinh đôi khi khiến Tiêu Hạo cảm thấy bất an hơn là những trận chiến ồn ào. Hắn vốn là người hoạt bát, dí dỏm, nhưng trước Lục Trường Sinh, hắn luôn có một sự tôn trọng và tin tưởng sâu sắc đến lạ kỳ.
"Lão Lục," Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói khẽ khàng, phá vỡ sự tĩnh mịch, "Huynh... đang tính toán gì vậy? Lần này... có vẻ còn khó hơn lần trước nhiều." Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, sự hoang tàn và lạnh lẽo của căn phòng khiến hắn rùng mình. "Cứu được từng này người đã là một kỳ tích rồi. Nhưng chúng ta... chúng ta sẽ đi đâu? Và làm sao để thoát khỏi nơi này khi mà lũ tà đạo kia cứ bám riết không tha?" Ánh mắt láu lỉnh thường ngày của hắn giờ đây đầy vẻ lo lắng, nhưng vẫn không thiếu đi sự tin tưởng tuyệt đối vào người bằng hữu.
Lục Trường Sinh khẽ mở mắt, ánh mắt vẫn xa xăm, như thể nhìn xuyên qua vạn vật, xuyên qua thời gian. "Chúng ta không thể cứ trốn mãi. Di tích này tự nó cũng là một cạm bẫy lớn. Và tà đạo... chúng sẽ không bỏ cuộc." Giọng hắn trầm ấm, bình tĩnh, nhưng mỗi lời nói ra đều mang theo một sức nặng, một sự khẳng định không thể lay chuyển. "Chúng ta cần một con đường. Một con đường mà tà đạo không thể ngờ tới, một con đường mà ngay cả di tích này cũng phải 'tôn trọng'."
Hắn không nói thêm gì nữa, lại khép mắt, tiếp tục chìm đắm vào thế giới nội tâm của mình, vào sự "đọc hiểu" những "ký ức" của Di Tích Thần Điện. Tiêu Hạo không dám làm phiền, chỉ lặng lẽ ngồi đó, bảo vệ cho Lục Trường Sinh và những người còn lại. Hắn biết, khi Lục Trường Sinh đã đưa ra một quyết định, đó sẽ là quyết định đúng đắn nhất, dù nó có vẻ điên rồ đến nhường nào. Đạo tâm của Lục Trường Sinh vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, điều đó đã được chứng minh qua bao nhiêu hiểm nguy. Và Tiêu Hạo, bằng hữu của hắn, hoàn toàn tin tưởng vào điều đó. Hắn chỉ có thể hy vọng, hy vọng vào con đường mà Lục Trường Sinh sẽ tìm ra, một con đường sống giữa biển chết.
***
Đêm dần buông xuống, mang theo hơi lạnh lẽo và sự tĩnh mịch bao trùm Di Tích Thần Điện. Trong căn phòng đổ nát tạm thời an toàn, phần lớn những người bị nạn đã chìm vào giấc ngủ chập chờn, mệt mỏi và sợ hãi khiến họ không thể tỉnh táo được lâu. Tiêu Hạo cũng gục đầu vào một tảng đá, thiếp đi sau một ngày dài căng thẳng. Chỉ có Lục Trường Sinh là vẫn tĩnh tọa, đôi mắt hắn không ngừng quan sát, không ngừng suy tính. Hắn đã dành cả buổi tối để 'đọc' di tích, và giờ đây, một bức tranh tổng thể đã dần hiện rõ trong tâm trí hắn.
Trước bình minh, khi không gian còn chìm trong màn sương mờ ảo của linh khí, Lục Trường Sinh lặng lẽ đứng dậy. Bước chân hắn nhẹ như không, không một tiếng động. Hắn để lại Tiêu Hạo và những người khác đang say ngủ, biết rằng họ cần thời gian nghỉ ngơi để lấy lại chút sức lực. Hắn cần phải xác minh những gì mình đã 'đọc' được, cần phải tìm ra những điểm yếu cốt tử trong cấu trúc của di tích, những nơi có thể trở thành 'con đường ẩn' mà hắn đang mưu tính.
Hắn rời khỏi căn phòng, đi sâu hơn vào mê cung của Di Tích Thần Điện. Không gian càng lúc càng trở nên u ám và nguy hiểm. Những hành lang đá hun hút kéo dài vô tận, hai bên là những bức tường phủ đầy rêu phong và những vết nứt chằng chịt, như mạng nhện. Tiếng gió hú qua các khe đá giờ đây rõ ràng hơn, mang theo âm thanh vọng lại của những tiếng đổ vỡ xa xăm, như tiếng thở dài của chính di tích đang mục nát. Mùi ẩm mốc, bụi bặm, và rêu phong nồng nặc hơn, quyện lẫn với một mùi tanh nhẹ khó tả, như mùi máu khô hoặc thứ gì đó đã chết từ hàng vạn năm trước. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua những vết nứt trên vòm trần, tạo thành những vệt sáng ma mị trên nền đá, khiến không gian càng thêm phần huyền ảo và rợn người. Cảm giác lạnh lẽo từ đá và sự bất ổn của không gian dường như bám riết lấy hắn, nhưng Lục Trường Sinh vẫn giữ được sự điềm tĩnh tuyệt đối.
Hắn lướt đi, không phải như một tu sĩ đang truy tìm bảo vật, mà như một vị đạo sĩ đang tìm kiếm chân lý trong sự hỗn loạn của tự nhiên. Hắn không dùng linh lực để mở đường hay phá vỡ chướng ngại vật. Thay vào đó, hắn sử dụng Tàn Pháp Cổ Đạo để 'hòa mình' vào di tích. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, thận trọng, đôi khi hắn dừng lại, khẽ đưa tay chạm vào những bức tường đá, những khối đá đổ nát. Từ đầu ngón tay hắn, những luồng khí tức vô hình, mỏng manh như sợi tơ, thẩm thấu vào đá, vào không khí, vào chính linh khí hỗn loạn.
Hắn không chỉ nhìn bằng mắt, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ linh giác của mình. Hắn lắng nghe tiếng 'rung động' của địa tầng, tiếng 'thở' của những dòng linh khí ngầm, tiếng 'rên rỉ' của những trận pháp cổ đã suy yếu. Trong tâm trí hắn, những đường nét của di tích hiện lên không còn là những khối đá vô tri, mà là một cơ thể sống khổng lồ, đang trải qua quá trình sinh lão bệnh tử của nó. Hắn cảm nhận được những "mạch" linh khí chính, những "huyệt" là các trận pháp cổ, và cả những "vết thương" là những khu vực đã sụp đổ hoặc đang trên bờ vực tan hoang.
Hắn đến khu vực hành lang đổ nát mà họ vừa thoát khỏi đêm qua. Nơi đây, sự tàn phá còn rõ ràng hơn. Những khối đá khổng lồ nằm ngổn ngang, chặn kín gần như mọi lối đi. Tiếng gió hú qua các khe hở tạo thành những âm thanh ai oán. Mùi tanh nhẹ từ sinh vật cổ xưa vẫn còn vương vấn, dù con quái vật đã bị đánh lạc hướng. Lục Trường Sinh không vội vã. Hắn đứng đó, nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể hắn đến cực hạn. Hắn không dò xét trực diện, mà là 'cảm ứng' và 'phân tích' môi trường một cách tinh tế.
Hắn không tìm kiếm một lối đi rõ ràng, mà tìm những điểm yếu trong kết cấu của di tích, những nơi mà thời gian và sự ăn mòn của linh khí hỗn loạn đã tạo ra những lỗ hổng, những đường hầm tự nhiên. Hắn lướt qua những bức tường, chạm vào những khối đá cổ, dường như đang đọc được 'ký ức' của di tích. Hắn nhận ra, Di Tích Thần Điện này được xây dựng bởi một nền văn minh cổ đại cực kỳ hùng mạnh, với những trận pháp và kết cấu kiến trúc vượt xa sự hiểu biết của tu sĩ hiện đại. Nhưng dù mạnh mẽ đến đâu, thời gian vẫn là kẻ thù đáng sợ nhất.
Hắn phát hiện ra những đường hầm nhỏ, những khe nứt tự nhiên được hình thành từ hàng ngàn năm phong hóa. Chúng không phải là những con đường được tạo tác, mà là những "vết sẹo" của di tích, những nơi mà linh khí đã bào mòn đá, nơi nước đã len lỏi qua, nơi những sinh vật nhỏ đã đào hang. Những đường hầm này thường bị che khuất bởi những tảng đá đổ, những lớp rêu phong dày đặc, hoặc đơn giản là quá nhỏ bé, tối tăm đến mức không ai muốn để ý tới. Chúng chính là những "mù điểm" mà ngay cả những Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao với linh thức mạnh mẽ cũng khó lòng dò xét hết được, bởi vì chúng không chứa đựng năng lượng lớn, không có dấu hiệu của sự sống hay sự kích hoạt của trận pháp.
Lục Trường Sinh bước vào một trong những khe nứt đó. Nó hẹp đến mức hắn phải ép mình lách qua, không gian tối đen như mực. Mùi đất ẩm và đá lạnh lẽo bao trùm. Hắn không dùng ánh sáng, mà chỉ dựa vào linh giác và sự nhạy bén của Tàn Pháp Cổ Đạo để dẫn đường. Hắn cảm nhận được những dòng linh khí mỏng manh chảy qua, những rung động mơ hồ của đá, những tiếng "thở" yếu ớt của di tích. Hắn biết, đây không phải là một lối đi an toàn tuyệt đối, nhưng nó lại là một lối đi không bị phát hiện.
"Trận pháp cổ đã suy yếu, nhưng vẫn còn tàn dư," Lục Trường Sinh khẽ tự nhủ, giọng nói thì thầm trong bóng tối, chỉ mình hắn nghe thấy. "Có thể lợi dụng sự hỗn loạn này... Biến điểm chết thành đường sống, biến cái hư thành cái thực." Hắn chạm vào một khối đá có khắc những ký tự cổ đại đã mờ nhạt, cảm nhận được một luồng năng lượng rất yếu ớt, nhưng vẫn còn một chút liên kết với toàn bộ trận pháp. Hắn không cố gắng kích hoạt nó, mà chỉ nhẹ nhàng 'điều chỉnh' nó, như một nhạc công đang chỉnh lại dây đàn bị lạc điệu, để nó hòa vào bản giao hưởng hỗn loạn của di tích, nhưng theo một cách có lợi cho hắn.
Cứ thế, Lục Trường Sinh lướt qua những hành lang đổ nát, những khe nứt tối tăm, khám phá ra những con đường mà chưa từng có ai đi qua trong hàng ngàn năm. Hắn đang tạo ra một bản đồ mới trong tâm trí mình, một bản đồ của những con đường ẩn, những lối thoát không chính thống, những nơi mà chỉ có Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn mới có thể 'nhận diện' và 'điều khiển'. Con đường này không chỉ là một lối thoát vật lý, mà còn là một minh chứng cho đạo lý của hắn: không đối đầu trực diện, mà thuận theo tự nhiên, lợi dụng sự hỗn loạn, tìm kiếm sự sống trong cái chết, và vững vàng đạo tâm giữa vạn kiếp. Hắn hiểu rằng, đây sẽ là một cuộc hành trình dài và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không hề nao núng. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
***
Khi Lục Trường Sinh trở về căn phòng cổ kính tạm thời, mặt trời đã lên cao, những tia nắng yếu ớt len lỏi qua các khe hở, rải rác trên nền đá lạnh lẽo. Không khí trong phòng đã ấm áp hơn một chút, nhưng vẫn mang theo sự tĩnh mịch và nặng nề. Tiêu Hạo đã thức giấc, đang ngồi tựa vào một cột đá, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng giữ mình tỉnh táo. Tiểu Phương và những thôn dân khác vẫn còn ngủ say, tiếng thở đều đều của họ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.
Tiêu Hạo nhìn thấy Lục Trường Sinh trở về, ánh mắt hắn sáng lên một tia hy vọng. "Lão Lục, huynh đã đi đâu? Ta đã lo lắng cho huynh lắm." Hắn đứng dậy, bước đến gần Lục Trường Sinh, quan sát khuôn mặt bạn mình. Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh như thường lệ, nhưng Tiêu Hạo có thể cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ, một sự kiên định và tự tin hơn hẳn lúc trước.
Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ, ra hiệu cho Tiêu Hạo ngồi xuống. Hắn ngồi đối diện Tiêu Hạo trên một phiến đá, ánh mắt của hắn kiên định, không còn vẻ xa xăm như trước. "Ta đã đi tìm một con đường." Giọng hắn trầm ấm, súc tích.
Tiêu Hạo nhíu mày, ánh mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây đầy vẻ nghi hoặc. "Con đường? Là lối ra khỏi nơi này sao? Huynh tìm thấy rồi ư?" Hắn không khỏi cảm thấy ngạc nhiên. Di Tích Thần Điện này rộng lớn và phức tạp đến vậy, lại thêm sự truy lùng của tà đạo, làm sao có thể dễ dàng tìm thấy lối ra?
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Không phải là lối ra. Mà là một con đường sống. Một con đường ẩn." Hắn đưa tay chỉ vào một bức tường đá nứt nẻ gần đó. Từ đầu ngón tay hắn, một luồng linh lực mờ ảo, không phải là ánh sáng rực rỡ mà là một vệt sáng mềm mại như sương khói, dần hiện lên, tạo thành những đường nét mờ ảo trên mặt đá. Hắn phác thảo sơ bộ bản đồ trong tâm trí mình, những đường hầm, khe nứt, những điểm yếu của di tích mà hắn đã khám phá.
"Chúng ta sẽ không chiến đấu," Lục Trường Sinh nói, giọng nói đầy thuyết phục, "Chúng ta sẽ lẩn trốn. Di tích này có quy tắc của nó, và tà đạo cũng không thể kiểm soát mọi ngóc ngách." Hắn chỉ vào những đường nét uốn lượn trên bức tường. "Những con đường này không phải là lối đi chính. Chúng là những khe nứt tự nhiên, những đường hầm do thời gian và linh khí ăn mòn mà thành. Chúng quá nhỏ, quá tối, quá nguy hiểm đối với tu sĩ bình thường. Ngay cả tà đạo, chúng cũng sẽ bỏ qua, hoặc không thể dò xét hết được."
Tiêu Hạo nhìn những đường nét mờ ảo trên tường, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh. "Nhưng... điều đó có nghĩa là chúng ta sẽ đi sâu hơn vào nơi nguy hiểm này? Liệu có ổn không?" Hắn không khỏi lo lắng. Ý tưởng lẩn trốn thì tốt, nhưng lại đi sâu vào một di tích cổ đại đầy rẫy bí ẩn và hiểm nguy thì lại là một chuyện khác. Hắn nhớ lại những lời Lục Trường Sinh từng nói: "Di tích này tự nó cũng là một cạm bẫy lớn."
Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng. "Nguy hiểm ở khắp mọi nơi. Quan trọng là chúng ta hiểu rõ nó. Kế hoạch này sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn, tinh tế và tuyệt đối không được gây chú ý. Chúng ta sẽ lợi dụng sự hỗn loạn của di tích, lợi dụng chính sự bất ổn của nó để che giấu mình. Tà đạo sẽ tìm kiếm những con đường lớn, những dấu vết rõ ràng. Chúng ta sẽ đi những con đường mà chúng không ngờ tới."
Hắn dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hạo. "Ta cần sự giúp đỡ của ngươi, Tiêu Hạo, để giữ vững tinh thần cho những người còn lại. Họ đã quá sợ hãi và kiệt sức. Lộ trình này sẽ gian nan, nhưng nó là con đường duy nhất."
Tiêu Hạo lắng nghe chăm chú. Ban đầu, hắn có chút nghi hoặc, bởi vì kế hoạch này nghe có vẻ điên rồ và đầy mạo hiểm. Nhưng khi Lục Trường Sinh giải thích, hắn dần dần nhìn thấy được sự tinh tế và khả thi trong đó. Lục Trường Sinh không cố gắng đối đầu với tà đạo, không cố gắng thoát ra bằng vũ lực, mà lại lợi dụng chính môi trường, chính sự hỗn loạn để tạo ra cơ hội. Đây chính là cách làm của Lục Trường Sinh, độc đáo và khác biệt hoàn toàn với những tu sĩ khác.
"Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận," Lục Trường Sinh khẽ nói, như thể tự nói với chính mình, nhưng Tiêu Hạo vẫn nghe rõ. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn."
Một sự tin tưởng sâu sắc lại trỗi dậy trong lòng Tiêu Hạo. Hắn biết, Lục Trường Sinh sẽ không bao giờ đẩy họ vào chỗ chết một cách vô ích. "Được! Lão Lục, ta tin huynh! Huynh cứ giao cho ta việc giữ vững tinh thần cho mọi người. Chỉ cần huynh nói đi, chúng ta sẽ đi theo huynh." Tiêu Hạo nói, giọng nói đã lấy lại được vẻ kiên quyết. Hắn không còn là một tu sĩ hoạt bát, láu lỉnh nữa, mà là một bằng hữu trung thành, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách cùng Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ẩn ý. Hắn biết, con đường này sẽ đầy rẫy chông gai. Di Tích Thần Điện vẫn còn vô vàn bí mật và cạm bẫy cổ xưa chờ đợi. Tà đạo không chỉ hung hãn mà còn xảo quyệt, chúng sẽ sớm nhận ra ý đồ của hắn và thích nghi chiến thuật. Nhưng kế hoạch của hắn, dựa trên sự tinh tế và lợi dụng môi trường, sẽ là một minh chứng mạnh mẽ cho giá trị của Tàn Pháp Cổ Đạo trong loạn thế. Những chướng ngại vật trên con đường ẩn sẽ không chỉ là tà đạo mà còn là những tàn dư cổ xưa của di tích, có thể dẫn đến những khám phá bất ngờ, nhưng cũng có thể là những hiểm nguy chết người.
Hắn nhìn ra ngoài, nơi ánh nắng ban mai đã chiếu rọi rực rỡ hơn một chút, nhưng vẫn không thể xua tan được vẻ u ám của di tích. Một cuộc hành trình mới đã bắt đầu, một cuộc hành trình của sự sống còn, của đạo lý và của niềm hy vọng mong manh.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.