Cửu thiên linh giới - Chương 191: Bất Động Như Sơn: Đạo Lý Trong Loạn Thế
Sự hỗn loạn bao trùm. Tiếng đá đổ sụp như sấm sét, nghiền nát mọi hy vọng về một lối thoát dễ dàng. Làn sóng ma khí đen đặc, cuồn cuộn mang theo tử khí nồng nặc, từ tay Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao lao thẳng tới, không cho bất kỳ sinh linh nào cơ hội sống sót. Nhưng ngay cả trong khoảnh khắc cận kề cái chết ấy, Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, thân hình không cao lớn nhưng sừng sững như một ngọn núi cổ. Hắn không lùi bước, cũng không vội vã phản công bằng những chiêu thức hoa mỹ. Đôi mắt đen láy của hắn, sâu thẳm như vũ trụ, phản chiếu tất thảy sự hỗn loạn trước mắt, song lại không hề gợn sóng sợ hãi hay tuyệt vọng. Hắn vẫn tiếp tục vẽ phù văn phức tạp trong không trung, những nét vẽ uyển chuyển, cổ kính, không phát ra ánh sáng chói lọi mà chỉ âm thầm hấp thu linh khí hỗn loạn xung quanh, như một vòng xoáy vô hình, tĩnh lặng giữa cơn bão táp.
"Trường Sinh, là cái gì vậy?! Chúng ta bị kẹt rồi!" Tiêu Hạo kêu lên, giọng nói nghẹn lại vì hoảng sợ, chỉ vào phía trước. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo và tàn bạo đang bùng lên, không phải từ phía Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao. Cùng lúc đó, làn sóng ma khí đã đến gần, không khí bỗng đặc quánh lại, mang theo mùi tanh tưởi của máu tươi và mùi ẩm mốc của sự mục ruỗng.
Chưa kịp để làn sóng ma khí kia chạm tới, từ khoảng không mờ tối phía trước, nơi vừa rồi Lục Trường Sinh đã đưa tay chỉ định, một sinh vật khổng lồ, khó có thể hình dung bằng lời, đột nhiên hiện hữu. Nó không có hình dạng cố định, tựa như một khối thịt khổng lồ với vô số xúc tu quằn quại, phủ đầy những con mắt nhỏ bé đỏ ngầu, phát ra thứ ánh sáng yếu ớt, ghê rợn trong bóng tối. Một tiếng gầm rú vang vọng, không phải âm thanh của một loài vật sống mà tựa như tiếng đá vụn va chạm vào nhau, tiếng xé toạc màng nhĩ, mang theo sự tàn bạo nguyên thủy, khiến những khối đá trên trần nhà lung lay, bụi bặm rơi xuống như mưa. Đó chính là mối hiểm nguy mới, một sinh vật cổ xưa bị đánh thức bởi sự hỗn loạn của linh khí và sự sụp đổ của Di Tích Thần Điện.
Tiểu Phương, cô bé vốn đã run rẩy, giờ đây chỉ biết ôm chặt lấy Vô Danh Tán Tu, đôi mắt mở to nhìn khối quái vật đang trườn ra từ bóng tối, phát ra tiếng thét thất thanh vô thức. Các thôn dân bị nạn khác cũng không khá hơn, họ co rúm lại thành một khối, tiếng khóc than, cầu nguyện vang lên trong vô vọng. Vô Danh Tán Tu, dù cố gắng giữ vững kiếm trong tay, nhưng ánh mắt hắn cũng lộ rõ sự kinh hoàng. Hắn đã từng đối mặt với nhiều hiểm nguy trong di tích, nhưng một sinh vật cổ xưa như thế này, lại cộng thêm sự truy đuổi của tà đạo hùng mạnh, quả thực là tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh. Hắn cảm nhận được sự dao động của sinh vật cổ xưa này, nó không phải là thứ có linh trí cao, mà chỉ là một khối bản năng thuần túy, bị linh khí hỗn loạn kích thích mà trở nên hung hãn. Cùng lúc đó, làn sóng ma khí của Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao đã chạm đến, không khí như bị xé toạc. Nhưng phù văn mà Lục Trường Sinh vừa vẽ, không hề tạo ra bất kỳ phòng ngự trực tiếp nào, mà chỉ âm thầm xoay chuyển. Thay vì chặn đứng, nó lại khéo léo dẫn dắt một phần nhỏ của luồng ma khí kia đi chệch hướng, va chạm vào một khối kiến trúc đổ nát gần đó, tạo ra một tiếng nổ nhỏ và một làn khói bụi, khiến tầm nhìn của Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao bị cản trở trong một tích tắc.
"Hừ! Trò mèo!" Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao gầm lên, hắn không hiểu Lục Trường Sinh đã làm gì, nhưng hắn cảm thấy có điều bất thường. Ma khí của hắn không bị hóa giải, nhưng nó đã không đạt được hiệu quả nghiền nát như dự kiến. Cùng lúc đó, hắn cũng cảm nhận được sự bùng nổ của sinh vật cổ xưa, và ánh mắt hắn lóe lên sự bực bội. Mục tiêu của hắn là đám người vô tội kia, nhưng giờ lại bị một con quái vật vô tri cản đường.
Lục Trường Sinh không để tâm đến lời gầm gừ của Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao. Hắn đã đạt được mục đích của mình: câu kéo thêm một chút thời gian, dù chỉ là tích tắc. Hắn nhận ra, đối mặt trực diện với cả tà đạo lẫn sinh vật cổ xưa là điều không thể. Với Tàn Pháp Cổ Đạo, hắn có thể đủ sức tự bảo vệ bản thân, thậm chí đối phó với Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao trong một thời gian ngắn, nhưng để bảo vệ toàn bộ nhóm người yếu ớt này giữa hai gọng kìm tử vong thì lại là chuyện khác. Hắn không thể bộc lộ toàn bộ thực lực, không thể cuốn vào một cuộc chiến tranh giành không hồi kết. Con đường của hắn là điềm tĩnh, là vững chắc, không phải là anh hùng xông pha giữa biển lửa.
Đạo tâm của hắn mách bảo, đây không phải là lúc để thể hiện sức mạnh, mà là lúc để thể hiện trí tuệ. Di Tích Thần Điện này đang sụp đổ, linh khí hỗn loạn đến cực điểm. Sự bất ổn này, tưởng chừng là tai họa, nhưng lại ẩn chứa cơ hội. Hắn cảm nhận được những luồng linh khí cổ xưa, những trận pháp tàn tạ, những khe nứt không gian đang hình thành và biến mất trong từng hơi thở.
"Theo ta!" Lục Trường Sinh khẽ gầm lên, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, át đi mọi tiếng ồn ào xung quanh. Hắn không tiếp tục vẽ phù văn, mà đột nhiên đưa tay ra, nhẹ nhàng vung lên. Không có linh lực bùng nổ, không có ánh sáng chói lòa, chỉ là một luồng khí tức vô hình, mỏng manh như tơ lụa, lại khéo léo điều chỉnh một khối đá lớn đang lung lay trên trần nhà. Khối đá đó, thay vì rơi thẳng xuống, lại bị đẩy lệch đi một chút, tạo ra một tiếng va chạm lớn hơn ở một góc khác, thu hút sự chú ý của sinh vật cổ xưa và đám tà tu đang tiến đến.
Cùng lúc đó, hắn nhanh chóng đưa tay nắm lấy Tiêu Hạo, kéo hắn về phía một khe nứt nhỏ vừa xuất hiện trên bức tường đá đổ nát. Khe nứt đó vốn dĩ không đủ rộng cho một người trưởng thành, nhưng dưới sự điều chỉnh tinh vi của Tàn Pháp Cổ Đạo, những hạt bụi li ti và linh khí xung quanh khe nứt khẽ dao động, tạo cảm giác như nó rộng hơn một chút, đủ để một người gầy gò lách qua.
"Nhanh! Theo sát ta!" Hắn lại hô, ánh mắt sắc bén quét qua nhóm người, ra hiệu cho Vô Danh Tán Tu và những người khác. Hắn không giải thích, cũng không có thời gian để giải thích. Đây là một cuộc chạy trốn, một cuộc đua với tử thần, nơi sự tin tưởng tuyệt đối là chìa khóa.
Tiêu Hạo, dù lòng vẫn còn hoảng loạn, nhưng đã quá quen thuộc với sự điềm tĩnh và những quyết định bất ngờ của Lục Trường Sinh. Hắn không hỏi nhiều, chỉ biết tin tưởng. Hắn nắm chặt tay Lục Trường Sinh, cảm nhận được sự vững chắc từ bàn tay gầy gò ấy, và cố gắng lách qua khe nứt. Vô Danh Tán Tu cũng vậy, dù không hiểu Lục Trường Sinh đang làm gì, nhưng hắn đã nhìn thấy một tia hy vọng. Hắn nhanh chóng bế Tiểu Phương, lách mình theo sau Tiêu Hạo, các thôn dân bị nạn cũng cố gắng chen chúc theo, nỗi sợ hãi tạm thời bị lấn át bởi bản năng sinh tồn và một chút hy vọng mong manh vào người thanh niên điềm tĩnh kia.
Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao gầm lên giận dữ khi hắn thấy nhóm người đột nhiên biến mất sau khe nứt đó. "Lục Trường Sinh! Ngươi đừng hòng chạy thoát!" Hắn lao tới, nhưng sinh vật cổ xưa, bị kích động bởi tiếng ồn và sự hỗn loạn, đã chặn mất đường đi. Cuộc chiến giữa Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao và sinh vật cổ xưa nổ ra, tạo ra những tiếng động kinh thiên động địa, những luồng năng lượng đen tối và cổ xưa va chạm, khiến Di Tích Thần Điện càng thêm bất ổn. Lục Trường Sinh đã thành công trong việc tạo ra một sự phân tán, một khoảng trống nhỏ để nhóm người có thể tạm thời thoát hiểm. Hắn hiểu rằng, đây chỉ là bước đầu tiên trong một ván cờ lớn hơn, một con đường không phải là đường, mà hắn cần phải tìm ra để đưa những sinh linh yếu ớt này ra khỏi biển lửa hỗn loạn.
***
Hành lang phụ nơi Lục Trường Sinh dẫn nhóm người vào thật tối tăm và hẹp. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo, mang theo mùi của đá cũ và rêu phong, đôi khi còn thoang thoảng mùi tanh tưởi của kim loại, như máu đã khô cạn từ hàng ngàn năm trước. Ánh sáng hiếm hoi từ những khe nứt trên trần, hoặc từ những mảnh đổ nát của Di Tích Thần Điện, chỉ đủ để thấy lờ mờ những vết nứt chằng chịt trên tường, những hoa văn cổ đã phai mờ, tựa như những lời thì thầm của thời gian. Tiếng gầm rú và tiếng va chạm kinh hoàng từ phía sau vẫn vọng tới, dù đã bị bức tường đá dày cản bớt, nhưng vẫn đủ để khiến trái tim mọi người đập thình thịch, như tiếng trống trận dồn dập trong lồng ngực.
Nhóm người co cụm lại trong bóng tối. Tiêu Hạo thở hổn hển, cố gắng điều hòa lại nhịp thở. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt vừa tin tưởng vừa đầy sự lo lắng. Tiểu Phương vẫn nép chặt vào Vô Danh Tán Tu, đôi mắt mở to trong bóng tối, sợ hãi đến mức không dám phát ra dù chỉ một tiếng động. Các thôn dân bị nạn khác thì gần như kiệt sức, có người đã ngã ngồi bệt xuống đất, chỉ biết cầu nguyện trong im lặng.
Lục Trường Sinh không nói gì. Hắn trầm ngâm, đôi mắt đen láy quét qua từng ngóc ngách của hành lang. Hắn đưa tay nhẹ nhàng chạm vào một vết nứt trên tường, cảm nhận những luồng linh khí hỗn loạn còn sót lại, những dao động tinh vi của những trận pháp cổ xưa đã mục nát. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển, không phải để bộc phát sức mạnh, mà để hấp thu, để cảm nhận, để hòa mình vào chính sự hỗn loạn đó. Hắn hiểu rằng, nơi đây, không chỉ là một hành lang đơn thuần, mà là một phần của hệ thống trận pháp khổng lồ, phức tạp của Di Tích Thần Điện, dù đã bị thời gian và sự tàn phá hủy hoại đi rất nhiều.
"Trường Sinh huynh, chúng ta... chúng ta phải làm sao bây giờ?" Tiêu Hạo khẽ hỏi, giọng nói run rẩy, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. "Phía sau là tà đạo và quái vật, phía trước... phía trước là gì đây? Có lối ra không?"
Lục Trường Sinh thở dài một tiếng thật khẽ, gần như không thể nghe thấy. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sâu hơn nữa những dao động linh khí xung quanh. Tâm trí hắn như một hồ nước tĩnh lặng, phản chiếu mọi biến động, mọi hiểm nguy, mọi cơ hội. Hắn biết, việc thoát ra khỏi đây không chỉ là tìm một con đường. Di Tích Thần Điện này rộng lớn và phức tạp hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng. Tà đạo đã dàn trải lực lượng khắp nơi, và những hiểm nguy tự nhiên của di tích cũng không hề ít.
"Trực tiếp đối đầu chỉ là thiêu thân. Phải tìm một con đường khác… một con đường không phải là đường." Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, không phải với Tiêu Hạo, mà tựa như đang nói với chính mình, với đạo tâm của mình. Lời nói của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang một vẻ triết lý sâu sắc.
Tiêu Hạo nghe thấy, dù không hoàn toàn hiểu rõ ý nghĩa, nhưng hắn cảm nhận được sự kiên định và quyết đoán trong giọng nói của Lục Trường Sinh. Hắn không còn hoảng loạn như trước nữa, mà thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã phân tích tình hình. Nếu hắn cố gắng chiến đấu với Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao và đám tà tu, hoặc cố gắng mở một con đường trực tiếp ra khỏi di tích, hắn sẽ bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành, bị lộ thân phận, và có thể dẫn đến việc Tàn Pháp Cổ Đạo bị chú ý. Điều đó sẽ đi ngược lại con đường tu hành của hắn, con đường ổn định đạo tâm, tránh xa vòng xoáy nhân quả. Hắn không phải là kẻ thích xưng bá hay thống trị, mà là người tìm kiếm sự vững chắc, sự tự tại trong đạo của mình.
Nhưng hắn cũng không thể bỏ mặc những sinh linh vô tội này. Đạo tâm của hắn không cho phép hắn làm vậy. Hắn đã lựa chọn bảo vệ họ, dù chỉ là tạm thời, và giờ hắn phải đi đến cùng. Vấn đề là, làm thế nào để bảo vệ họ một cách triệt để, mà không vi phạm nguyên tắc của bản thân? Làm thế nào để giúp họ thoát khỏi đây, mà không cuốn vào tranh chấp lớn hơn, không trở thành con tốt trong ván cờ của các thế lực?
Hắn nhìn những khuôn mặt mệt mỏi, sợ hãi của những người phía sau. Họ là những phàm nhân, những tu sĩ yếu ớt, không có khả năng tự vệ giữa một nơi đầy rẫy hiểm nguy như thế này. Việc đưa họ ra ngoài một cách công khai là tự sát. Việc chiến đấu để mở đường cũng sẽ dẫn đến hậu quả tương tự.
Lục Trường Sinh bắt đầu vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo mạnh mẽ hơn, nhưng không phải để giải phóng linh lực, mà để cảm nhận sâu sắc hơn nữa cấu trúc của Di Tích Thần Điện. Hắn lắng nghe tiếng gió hú qua các khe nứt, tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó trong bóng tối, tiếng đá vụn thi thoảng rơi xuống, và cả tiếng vọng của những trận pháp cổ xưa đang dần tan rã. Hắn cảm nhận được những luồng linh khí bị kẹt, bị bóp méo, bị dẫn dắt bởi những mạch ngầm của di tích.
Hắn chợt nhận ra. Di Tích Thần Điện này không phải là một chiến trường tĩnh lặng. Nó là một thực thể sống đang hấp hối, đang sụp đổ, đang biến đổi không ngừng. Những trận pháp cổ, thay vì cố định, lại trở nên hỗn loạn, lúc mạnh lúc yếu, lúc ẩn lúc hiện. Đây chính là chìa khóa. Hắn không thể chống lại sự hỗn loạn, nhưng hắn có thể điều khiển nó, lợi dụng nó. Hắn không thể chiến đấu với những kẻ thù hùng mạnh, nhưng hắn có thể khiến họ lạc lối, khiến họ truy đuổi trong vô vọng.
Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Lời thề đó vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn sẽ không từ bỏ, nhưng hắn sẽ không đi theo con đường mà người khác mong đợi. Hắn sẽ tìm một con đường riêng, một con đường tinh tế, âm thầm, một con đường mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã chỉ dẫn cho hắn từ thuở ban đầu. Đó không phải là một cuộc chiến tranh giành, mà là một 'cuộc cờ' cần sự tinh tế, sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của mọi thứ. Hắn sẽ không cứu tất cả, không thể cứu tất cả, nhưng những người đã đi theo hắn, hắn nhất định sẽ tìm cách bảo vệ họ. Sự nhận thức này, như một tia sáng lóe lên trong màn đêm, soi rọi con đường phía trước của Lục Trường Sinh, khiến đôi mắt hắn càng trở nên sâu thẳm và kiên định hơn bao giờ hết.
***
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn sắc bén, tinh quang lấp lánh trong bóng tối. Hắn đã có kế hoạch. Một kế hoạch không cần đến sức mạnh hủy diệt, không cần đến giao tranh trực diện, mà chỉ cần sự tinh tế của Tàn Pháp Cổ Đạo và khả năng điều khiển những gì đã có sẵn trong Di Tích Thần Điện. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu với Tiêu Hạo, như một lời khẳng định về quyết tâm của mình.
"Nắm chặt tay nhau, theo sát ta. Đừng nhìn lại, đừng phát ra tiếng động." Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm thấp, như hòa vào tiếng gió hú và tiếng vọng của di tích. Hắn không đợi ai trả lời, lập tức quay người, chậm rãi tiến sâu vào hành lang.
Nhóm người, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng đã quá quen với sự điềm tĩnh và những mệnh lệnh dứt khoát của Lục Trường Sinh. Tiêu Hạo lập tức nắm chặt tay hắn, theo sát phía sau. Vô Danh Tán Tu bế Tiểu Phương, cũng không chần chừ mà đi theo. Các thôn dân bị nạn cố gắng hết sức để giữ im lặng, nắm chặt tay nhau, bước đi nhẹ nhàng trên nền đá ẩm ướt, đôi mắt không rời khỏi bóng lưng gầy gò của Lục Trường Sinh. Họ biết, hy vọng duy nhất của họ lúc này, nằm trọn trong tay người thanh niên bí ẩn này.
Lục Trường Sinh dẫn họ đến một giao lộ cổ xưa. Nơi đây là một mê cung của những lối đi chằng chịt, những cột đá đổ nát ngổn ngang, và những tàn tích pháp trận đã phai mờ, chỉ còn lại những đường nét loang lổ trên mặt đất và tường đá. Linh khí tại đây đặc biệt hỗn loạn, cuồn cuộn như dòng xoáy, khiến cho không gian trở nên méo mó, ảo ảnh thi thoảng hiện lên rồi tan biến. Mùi đất ẩm và đá cũ nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện lẫn với một thứ mùi tanh nhẹ khó tả.
Lục Trường Sinh dừng lại ở trung tâm giao lộ, nơi có một phiến đá lớn bị nứt toác, lộ ra những ký tự cổ đại đã mờ nhạt. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển đến cực hạn. Hắn không dùng linh lực để kích hoạt hay phá hủy. Thay vào đó, hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, các ngón tay khẽ múa, như đang chơi một khúc nhạc không lời trong không trung. Từ đầu ngón tay hắn, những luồng khí tức vô hình, mỏng manh như sợi tơ, thẩm thấu vào những vết nứt trên phiến đá, vào những tàn tích pháp trận xung quanh, vào chính linh khí hỗn loạn đang cuộn xoáy.
Hắn không xây dựng một trận pháp mới, mà chỉ điều chỉnh những trận pháp cũ đã hỏng hóc, lợi dụng sự hỗn loạn để tạo ra một hiệu ứng bất ngờ. Hắn không tạo ra ảo ảnh mạnh mẽ, mà chỉ khéo léo bóp méo không gian và âm thanh, tạo ra những "tiếng vọng ma quái" và "hình ảnh hư ảo".
Tiếng bước chân của tà đạo và tiếng gầm rú của sinh vật cổ xưa từ phía sau vẫn vọng tới, nhưng giờ đây, chúng trở nên méo mó, không còn rõ ràng phương hướng. Đôi khi, một tiếng gầm rú dường như đến từ bên phải, nhưng ngay sau đó lại vang lên từ bên trái, khiến kẻ truy đuổi khó lòng xác định vị trí chính xác. Những bóng đen, thoắt ẩn thoắt hiện trong các hành lang, như những linh hồn lang thang không nơi nương tựa, là kết quả của sự bóp méo ánh sáng và không gian.
Tiêu Hạo rùng mình. "Trường Sinh huynh, đó là...?"
Lục Trường Sinh không trả lời. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần vào việc điều khiển. Hắn cảm nhận được sự bối rối của tà đạo, sự tức giận của Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao khi hắn không thể xác định được phương hướng của con mồi. Sinh vật cổ xưa cũng bị những ảo ảnh âm thanh và hình ảnh này làm cho mê muội, nó gầm gừ, vung vẩy xúc tu vào những bóng ma hư ảo, tạo ra tiếng động ầm ĩ nhưng vô ích.
Trong lúc đó, Lục Trường Sinh khẽ xoay người, chỉ vào một hành lang tưởng chừng như bế tắc. Nơi đó, vốn dĩ chỉ là một bức tường đá đổ nát, nhưng giờ đây, dưới sự điều chỉnh tinh vi của Tàn Pháp Cổ Đạo, một luồng ánh sáng mờ ảo, lung linh như sương khói, dần hiện lên, tạo thành một lối đi mờ ảo, không chân thực, tựa như cánh cửa dẫn đến một thế giới khác.
"Đừng do dự. Đi!" Hắn ra lệnh, giọng nói vẫn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự khẩn trương.
Lần lượt, từng người một, họ bước vào lối đi ảo ảnh đó. Lục Trường Sinh là người cuối cùng. Trước khi bước đi, hắn quay đầu lại, nhìn về phía sau. Hắn thấy Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao đứng giữa giao lộ, ánh mắt đỏ ngầu quét khắp nơi, nhưng không thể nhìn thấy họ. Một tiếng gầm giận dữ vang lên, "Lục Trường Sinh! Ngươi đang chơi trò gì vậy?! Mau hiện thân!" Hắn vung tay, một luồng ma khí đen kịt lao vào một bóng ảo ảnh, xuyên qua nó một cách vô vọng.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. Hắn biết, tà đạo sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Nhưng ít nhất, lúc này, họ đã tạm thời thoát khỏi vòng vây. Hắn bước chân vào hành lang ảo ảnh, cảm nhận sự rung động của không gian xung quanh, sự hòa quyện giữa thực và hư. Con đường này không phải là lối thoát ra khỏi Di Tích Thần Điện, mà chỉ là một con đường dẫn sâu hơn vào bí ẩn của nó, một con đường để hắn có thể suy tính một kế hoạch lớn hơn, một phương pháp để thực sự cứu lấy những sinh linh vô tội này mà không làm lộ bản thân, không cuốn vào vòng xoáy nhân quả.
Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Di Tích Thần Điện vẫn còn vô vàn hiểm nguy, và tà đạo sẽ càng trở nên cảnh giác hơn. Nhưng đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn sẽ tìm ra con đường. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.