Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 190: Khoảng Trống Mong Manh: Nguy Hiểm Rình Rập

Lục Trường Sinh bước ra khỏi góc khuất, dáng người trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán. Hắn tiếp tục đi theo dấu vết của Tiêu Hạo và nhóm người được cứu, tiến sâu hơn vào Di Tích Thần Điện, nơi những bí ẩn cổ xưa và những hiểm họa rình rập đang chờ đợi. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Hắn men theo những hành lang đổ nát, xuyên qua những vòm đá cong oằn và những bức tường phủ đầy rêu phong xanh thẫm. Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài cố gắng len lỏi qua các khe hở trên trần và vách, chỉ đủ để tạo nên những vệt sáng lờ mờ, nhập nhòa trên nền đá cổ kính. Không khí trong di tích đặc quánh mùi đất ẩm, mùi đá cũ và một thứ hương trầm phảng phất, dường như vẫn còn vương vấn từ hàng ngàn năm trước, khi nơi đây còn là một thánh địa linh thiêng. Tiếng gió hú qua những khe đá hẹp, nghe như tiếng ai oán than thở của thời gian, hòa lẫn với tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ các khối đá nứt nẻ, tạo nên một bản giao hưởng u tịch, rợn người. Lục Trường Sinh không ngừng cảm nhận xung quanh, từng sợi linh thức như những xúc tu vô hình dò xét mọi biến động nhỏ nhất của không gian. Hắn biết, cái "khoảng trống" mà hắn vừa tạo ra chỉ là tạm thời, một màn sương mờ che mắt kẻ địch trong khoảnh khắc. Tà đạo, đặc biệt là những kẻ như Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao, không thể bị đánh lừa quá lâu.

Sau một đoạn đường dài, Lục Trường Sinh cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc đang ẩn mình trong một ngách đá khuất. Hắn bước chậm lại, thận trọng tiến vào. Đúng như dự đoán, Tiêu Hạo và nhóm người được cứu đang co cụm trong một góc đổ nát, dưới chân một bức tượng thần khổng lồ đã mất đầu. Những viên đá lớn, sắc cạnh nằm la liệt xung quanh, tạo thành một chướng ngại vật tự nhiên, che chắn cho họ khỏi tầm mắt kẻ thù. Bầu không khí nơi đây vẫn căng thẳng đến nghẹt thở, nhưng xen lẫn trong đó là một chút nhẹ nhõm mong manh khi Lục Trường Sinh xuất hiện.

Tiêu Hạo, với khuôn mặt xanh xao và đôi mắt láu lỉnh giờ đây đầy vẻ mệt mỏi, chợt ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn lóe lên niềm vui mừng khôn xiết khi nhận ra bóng dáng quen thuộc của Lục Trường Sinh. Hắn vội vã đứng dậy, bước đến vài bước, nhưng rồi lại khựng lại, dường như sợ rằng tiếng động sẽ phá vỡ sự tĩnh lặng. "Trường Sinh huynh!" Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói khàn khàn, cố gắng kìm nén sự xúc động. "Huynh không sao chứ? Tà đạo... chúng ta làm sao bây giờ?" Sự lo lắng bộc lộ rõ ràng trong từng câu chữ của hắn, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào người bạn đồng hành.

Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ, đôi mắt đen láy quét qua một lượt nhóm người đang co ro. Thôn dân bị nạn, với vẻ mặt sợ hãi tột độ, thân thể gầy yếu và quần áo rách rưới, đang bám víu vào nhau như những cây cỏ yếu ớt trước gió bão. Tiểu Phương, khuôn mặt non nớt giờ đã lấm lem bụi bẩn và nước mắt khô, đôi mắt sợ hãi nhìn chằm chằm vào hắn, như thể hắn là tia hy vọng cuối cùng. Vô Danh Tán Tu, tuy vẫn giữ được khí chất lạnh lùng, nhưng sự mệt mỏi đã hằn sâu trên từng đường nét, bàn tay nắm chặt thanh kiếm, cảnh giác nhìn ra phía ngoài.

"Tạm thời an toàn." Lục Trường Sinh đáp, giọng nói trầm tĩnh, hơi khàn vì những đoạn đường chạy trốn liên tục, nhưng vẫn toát lên vẻ kiên định, trấn an lòng người. Hắn bước đến, ngồi xổm xuống một tảng đá phẳng, cố gắng giữ cho mình không gây ra tiếng động lớn. "Ta đã tạo một chút nhiễu loạn, chúng sẽ mất một thời gian để tìm ra chúng ta. Nhưng đây không phải nơi an toàn vĩnh viễn." Hắn nói, ánh mắt thâm thúy nhìn sâu vào đôi mắt lo lắng của Tiêu Hạo.

Tiểu Phương, nghe được câu nói của Lục Trường Sinh, không kìm được run rẩy, khẽ thốt lên: "Chúng ta... chúng ta có thể thoát ra được không?" Giọng nói non nớt của cô bé yếu ớt như tiếng gió thoảng qua, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch, chất chứa nỗi sợ hãi tột cùng của một sinh linh nhỏ bé trước tai ương.

Lục Trường Sinh không trả lời trực tiếp, thay vào đó, hắn đưa tay vạch nhanh vài đường trên nền đất bụi bặm, phác họa sơ đồ cấu trúc Di Tích Thần Điện mà hắn đã ghi nhớ trong quá trình chạy trốn. Hắn chỉ vào một khu vực: "Đây là vị trí chúng ta đang ở. Ma khí của tà đạo đang tập trung ở phía này, chúng bị đánh lạc hướng bởi trận pháp ảo ảnh ta bố trí. Khoảng trống này sẽ kéo dài không lâu. Chúng ta cần lợi dụng thời gian này để di chuyển đến đây..." Hắn chỉ sang một khu vực khác trên sơ đồ, một nơi có vẻ phức tạp hơn, với nhiều lối đi và các tàn tích đổ nát. "Nơi đó có thể có những trận pháp phòng hộ cổ xưa, hoặc ít nhất là một mê cung tự nhiên đủ để kéo dài thời gian. Nhưng cũng có thể ẩn chứa những nguy hiểm khác."

Tiêu Hạo chăm chú lắng nghe, gật đầu liên tục. "Ý huynh là, chúng ta phải đi sâu hơn vào trong di tích?"

"Đúng vậy." Lục Trường Sinh khẳng định, đôi mắt hắn lấp lánh sự tính toán. "Dừng lại ở đây chỉ là chờ chết. Tiến sâu hơn, chúng ta có thể tìm thấy một nơi trú ẩn kiên cố hơn, hoặc ít nhất là một cơ hội để cắt đuôi chúng vĩnh viễn. Tà đạo đang truy lùng chúng ta gắt gao, đặc biệt là sau khi ta can thiệp vào kế hoạch của chúng. Chúng sẽ không từ bỏ dễ dàng." Hắn biết, Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao không phải là kẻ đơn giản. Sự xảo quyệt và quyết tâm của hắn đã được thể hiện rõ qua cách hắn điều động đám tà tu. Lục Trường Sinh cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, không phải là gánh nặng của thiên hạ, mà là gánh nặng của những sinh linh yếu ớt đang tin tưởng vào hắn. Đạo tâm của hắn không cho phép hắn quay lưng, nhưng cũng không cho phép hắn hành động một cách mù quáng. Hắn phải tìm ra con đường cân bằng, con đường mà hắn đã chọn – con đường của sự kiên định và thấu hiểu.

Lục Trường Sinh nhìn lại nhóm người, sự mệt mỏi và sợ hãi hiện rõ trên mỗi khuôn mặt. Hắn hiểu rằng, để di chuyển trong tình trạng này là một thử thách cực lớn, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Hắn hít một hơi thật sâu, luồng linh khí từ Tàn Pháp Cổ Đạo âm thầm lưu chuyển trong kinh mạch, xua đi chút mệt mỏi còn vương vấn. Hắn biết, thử thách thực sự vẫn còn ở phía trước.

***

Khoảng trống mà Lục Trường Sinh tạo ra, mong manh như sợi chỉ, cuối cùng cũng phải được tận dụng. Dưới sự dẫn dắt của hắn, nhóm người lại bắt đầu di chuyển. Lục Trường Sinh đi đầu, ánh mắt không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, từng bước chân đều cẩn trọng, nhẹ nhàng. Hắn cảm nhận những rung động nhỏ nhất từ mặt đất, những luồng gió lạ lướt qua, hay thậm chí là sự thay đổi tinh vi trong mật độ linh khí xung quanh. Phía sau hắn là Tiêu Hạo, rồi đến Vô Danh Tán Tu, cả hai đều căng thẳng tột độ, hỗ trợ những thôn dân bị nạn yếu ớt. Tiểu Phương được Tiêu Hạo cõng trên lưng, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt vẫn còn vương những giọt nước mắt khô.

"Đi theo ta, giữ im lặng." Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm thấp, gần như hòa vào tiếng gió hú trong hành lang. "Khoảng trống này không phải là hoàn hảo, nhưng là cơ hội duy nhất." Hắn dùng tay ra hiệu, chỉ dẫn nhóm đi theo những lối đi khuất, tránh xa những khu vực trống trải. Di Tích Thần Điện này thật sự rộng lớn và phức tạp, như một mê cung khổng lồ được tạo nên từ những tàn tích của một nền văn minh cổ xưa. Những cột đá cao chọc trời, giờ đã nứt vỡ và đổ nghiêng, tạo thành những đường hầm kỳ dị. Từng khối đá mang dấu ấn của thời gian, phủ đầy rêu phong và bụi bặm, khiến mỗi bước chân đều như đang dẫm lên quá khứ.

Tiêu Hạo bước theo sát Lục Trường Sinh, đôi mắt liên tục đảo quanh, cố gắng nắm bắt mọi động tĩnh. Hắn cảm thấy sống lưng lạnh toát, mỗi tiếng động nhỏ cũng khiến hắn giật mình. "Trường Sinh huynh, con đường này... có vẻ không ổn định lắm." Hắn thì thầm, chỉ vào một vách đá đang có những vết nứt lớn, dường như chỉ chực đổ sụp. Linh khí xung quanh khu vực này cũng trở nên hỗn loạn hơn, như một dòng sông bị khuấy động, báo hiệu sự bất ổn tiềm tàng.

Lục Trường Sinh không đáp lời, nhưng ánh mắt hắn đã nhận ra điều đó. Hắn khẽ nhíu mày, từ trong tay áo lấy ra một lá bùa đơn giản, được vẽ bằng máu linh thú và phù văn cổ xưa. Lá bùa không phát ra ánh sáng chói lòa, mà chỉ âm thầm tỏa ra một luồng khí tức kỳ dị, nhẹ nhàng lướt trên mặt đất. Đây là một loại bùa dò đường đơn giản, được vận dụng từ một phần của Tàn Pháp Cổ Đạo, không nhằm mục đích công kích hay phòng ngự, mà chỉ để cảm nhận sự biến động của địa mạch và linh khí xung quanh. Nó giúp hắn tránh được những cạm bẫy vô hình, những khu vực địa chất không ổn định hoặc những trận pháp cổ xưa có thể còn sót lại.

Bỗng nhiên, một âm thanh khẽ vang lên phía sau. Một thôn dân bị nạn, kiệt sức và mất thăng bằng, suýt vấp ngã trên một tảng đá. Mặc dù đã được một người khác đỡ kịp, nhưng tiếng động nhỏ ấy vẫn như tiếng sét giữa bầu trời tĩnh lặng, khiến tất cả mọi người đều giật mình thon thót. Sự sợ hãi hiện rõ trên từng khuôn mặt, họ không dám thở mạnh, chỉ biết bám víu vào nhau, hy vọng tiếng động đó không bị kẻ địch phát hiện. Lục Trường Sinh quay đầu lại, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy cảnh báo, khẽ lắc đầu. Hắn biết, với một nhóm người quá yếu ớt như vậy, việc giữ im lặng hoàn toàn là điều bất khả thi.

Vô Danh Tán Tu, người đi cuối cùng, đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm thấp và lạnh lùng, nhưng chứa đựng sự cảnh giác cao độ: "Phía trước... có linh khí bất thường. Không giống ma khí, nhưng cũng không phải linh khí thuần túy." Hắn chỉ về phía một ngã rẽ tối tăm, nơi một luồng khí tức kỳ lạ đang phảng phất. Đó là một thứ cảm giác lạnh lẽo, xen lẫn với sự cổ xưa và một chút gì đó áp bức, như thể một thực thể nào đó đã ngủ yên hàng vạn năm đang dần thức tỉnh.

Lục Trường Sinh lập tức dừng bước. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, linh thức của hắn lập tức mở rộng, bao trùm lấy khu vực phía trước. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ, hỗn loạn, nhưng lại bị phong ấn rất sâu, như một con mãnh thú đang bị xiềng xích. Đó không phải là ma khí, cũng không phải là linh khí tinh thuần. Đó là một loại năng lượng cổ xưa, mang theo dấu vết của thời gian và sự tàn phá. "Đó là tàn dư của một trận pháp cổ." Lục Trường Sinh thì thầm, đôi mắt hắn mở ra, ánh lên sự thận trọng. "Nó đang dao động. Có lẽ do sự xâm nhập của tà đạo, hoặc do chính Di Tích Thần Điện này đang dần sụp đổ."

Hắn biết, cái "khoảng trống" an toàn mà hắn tạo ra đang dần bị phá vỡ. Không chỉ bởi sự thích nghi của tà đạo, mà còn bởi chính sự bất ổn cố hữu của Di Tích Thần Điện. Mọi thứ đang trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Sự lựa chọn của hắn, một lần nữa, lại đứng trước ngã rẽ. Tiếp tục tiến lên, đối mặt với nguy hiểm từ trận pháp cổ và tà đạo. Hay quay lại, tìm kiếm một con đường khác, nhưng điều đó có thể đồng nghĩa với việc đối mặt trực diện với Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao. Đạo tâm của hắn vẫn kiên định, không hề dao động, nhưng sự mệt mỏi thể chất đã bắt đầu bộc lộ. Hắn hít thở sâu, cố gắng tập trung mọi giác quan. Thời gian không còn nhiều.

***

Lục Trường Sinh đứng đó, đối mặt với ngã rẽ tối tăm, nơi luồng năng lượng cổ xưa đang dao động. Hắn biết, mỗi lựa chọn đều ẩn chứa những hiểm nguy chết người. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng tột độ từ nhóm người phía sau, mỗi hơi thở của họ đều nặng nề, mang theo sự tuyệt vọng. Hắn hít một hơi thật sâu, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển nhanh hơn, xua tan đi sự mệt mỏi, thay vào đó là sự tập trung cao độ. Hắn quyết định. "Chúng ta sẽ đi đường này." Lục Trường Sinh chỉ vào con đường bên phải, nơi luồng linh khí hỗn loạn hơn nhưng lại có vẻ có nhiều chỗ ẩn nấp hơn. "Cẩn thận! Nơi đây có thể là một phần của trận pháp cổ, hoặc là một khu vực đang sụp đổ."

Nhóm người bắt đầu di chuyển, từng bước chân nặng nề nhưng dứt khoát. Tiêu Hạo bám sát Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy lo lắng nhưng vẫn tràn đầy tin tưởng. Vô Danh Tán Tu đi phía sau cùng, thanh kiếm trong tay phát ra ánh sáng lạnh lẽo, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào. Họ men theo một hành lang hẹp, hai bên là những khối đá khổng lồ đã đổ sụp, tạo thành những chướng ngại vật tự nhiên. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo mùi ẩm mốc và một thứ hương vị kim loại kỳ lạ, như máu đã khô cạn từ hàng ngàn năm trước.

Bỗng nhiên, một tiếng "RẦM!" long trời lở đất vang lên từ phía sau. Mặt đất rung chuyển dữ dội, những khối đá trên trần bắt đầu rơi xuống ào ào, kéo theo bụi bặm mù mịt. Một phần của Di Tích Thần Điện, không chịu nổi sức mạnh của thời gian và sự hỗn loạn của linh khí, đã bắt đầu sụp đổ. Những tiếng kêu hoảng loạn vang lên từ nhóm thôn dân bị nạn. Một vài người vấp ngã, cố gắng bò dậy trong tuyệt vọng.

"Trường Sinh huynh, phía sau!" Tiêu Hạo hoảng hốt kêu lên, chỉ về phía đường đi mà họ vừa rời khỏi, giờ đã bị một bức tường đá khổng lồ chắn ngang, hoàn toàn cắt đứt lối thoát.

Lục Trường Sinh không hề chần chừ. Hắn đã dự cảm được điều này. "Cẩn thận! Nơi này... không ổn định!" Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng trong tiếng sụp đổ. Hắn lập tức vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, một luồng linh khí cổ xưa, trầm tĩnh nhưng mạnh mẽ bùng phát từ cơ thể hắn. Hắn không dùng những chiêu thức hoa mỹ, mà chỉ đơn giản là đưa hai tay ra, một lá chắn linh lực vô hình được hình thành. Lá chắn không hùng vĩ, không chói lòa, nhưng lại kiên cố như bàn thạch, chặn đứng những viên đá lớn đang lao tới, bảo vệ nhóm người phía sau.

Nhưng tiếng sụp đổ chưa dừng lại. Từ phía trước, nơi Lục Trường Sinh vừa chỉ định, một luồng năng lượng màu đen kịt đột nhiên bùng nổ, kéo theo vô số tà tu áo đen. Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao xuất hiện, đứng trên một đống đổ nát, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khát máu và một nụ cười ghê rợn hiện rõ trên khuôn mặt ẩn trong bóng tối. Hắn đã đoán được ý đồ của Lục Trường Sinh, và đã chờ sẵn ở phía trước.

"Ngươi nghĩ có thể thoát khỏi tay ta dễ dàng vậy sao, tiểu tử?" Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao gầm lên, giọng nói khàn khàn, mang theo sự tức giận và khinh miệt. "Mấy cái trò vặt vãnh đó chẳng đáng kể! Ngươi đã tự nộp mình vào tay ta!" Hắn vung tay, một luồng ma khí đen đặc như mực ào ạt lao về phía Lục Trường Sinh và nhóm người. Đó là một đòn công kích tàn độc, không chút lưu tình, muốn nghiền nát tất cả.

"Trường Sinh huynh, phía trước! Là tà đạo!" Tiêu Hạo kêu lên, giọng nói đầy tuyệt vọng. Vô Danh Tán Tu cũng lập tức rút kiếm, chuẩn bị chiến đấu, nhưng ánh mắt hắn đầy sự bất lực. Một bên là sự sụp đổ của di tích, một bên là tà đạo hùng mạnh. Họ đã bị dồn vào đường cùng.

Lục Trường Sinh đứng đó, đối mặt với làn sóng ma khí đang lao tới, khuôn mặt hắn vẫn điềm tĩnh lạ thường, không một chút hoảng loạn. Hắn biết, khoảng trống mong manh đã hoàn toàn biến mất. Giờ đây, chỉ còn là một cuộc chiến sinh tử. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển đến cực hạn, không phải để bộc phát sức mạnh hủy diệt, mà là để ổn định đạo tâm, để hắn có thể nhìn rõ mọi biến động trong khoảnh khắc cận kề cái chết. Hắn cảm nhận được sự rung chuyển của mặt đất dưới chân, mùi bụi bặm và ma khí nồng nặc trong không khí. Hắn thấy ánh mắt tuyệt vọng của những người phía sau, và sự khát máu của kẻ thù.

Nhưng con đường tu hành của hắn chưa bao giờ là dễ dàng. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, đôi mắt đen láy bỗng nhiên trở nên sâu thẳm như vũ trụ. Hắn đưa tay lên, không phải để chống đỡ ma khí, mà là để vẽ một phù văn phức tạp trong không trung. Phù văn không phát ra ánh sáng chói lọi, mà chỉ âm thầm hấp thu linh khí hỗn loạn xung quanh, như một vòng xoáy vô hình. Hắn biết, đây là thời khắc quyết định. Hoặc là chiến đấu đến cùng, hoặc là bị cuốn trôi. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free