Cửu thiên linh giới - Chương 189: Mê Trận Cổ Điện: Đánh Lạc Hướng Tà Mị
Tiếng gió rít qua những khe nứt trên vách đá, nghe như tiếng khóc than của vô số linh hồn bị giam cầm, nay càng trở nên bi thương hơn trước màn tà khí cuồn cuộn đang bao phủ tế đàn cổ. Ánh sáng đỏ quỷ dị từ những pháp khí ma đạo trong tay đám tà tu như những lưỡi câu sắc lạnh, chực chờ xé toạc màn đêm u tối, nuốt chửng những sinh linh yếu ớt đang run rẩy. Lục Trường Sinh đứng đó, dáng người tuy không cao lớn, nhưng lại vững chãi như một khối đá cổ thụ nghìn năm giữa cuồng phong bão táp. Hắn đã đẩy Tiêu Hạo và Tiểu Phương ra phía sau, đặt họ vào một khe đá tương đối ẩn khuất, giữa những trụ đá đổ nát ngổn ngang. Chiếc vòng tay gỗ tử đàn đã cũ kỹ được hắn siết chặt, linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo âm thầm vận chuyển, không bùng nổ mà nội liễm, như một mạch nước ngầm kiên cố chảy sâu trong lòng đất.
Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao, Ma Ảnh sư huynh, tiến thêm một bước, chiếc hắc bào rộng phất phơ như một bóng ma. Đôi mắt xanh lục âm u của hắn như hai hố sâu không đáy, tràn ngập sự khinh miệt và tàn độc, xuyên thẳng qua màn đêm mà ghim chặt lấy Lục Trường Sinh. Một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên khuôn mặt gầy gò của hắn, tiếng cười khẩy vang vọng, mang theo hơi lạnh thấu xương. “Ngươi nghĩ có thể trốn thoát khỏi bàn tay Hắc Phong Lão Tổ sao? Kẻ dám cản trở đại sự, tất phải trả giá đắt!” Giọng điệu của hắn không chỉ là lời cảnh báo, mà còn là một phán quyết, một lời tuyên án tử hình không thể kháng cự, vang dội giữa không gian hoang tàn, khiến tâm can người nghe phải run rẩy.
Lục Trường Sinh vẫn trầm tĩnh đến lạ thường. Hắn nhìn thẳng vào Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao, đôi mắt đen láy không chút gợn sóng, như mặt hồ thu tĩnh lặng không một cơn gió. Hắn không hề né tránh, cũng chẳng biểu lộ chút sợ hãi hay nao núng nào. Mặc dù đối diện với một cường địch có tu vi hiển nhiên cao hơn hắn rất nhiều, lại được hậu thuẫn bởi cả một đội quân tà tu hung hãn, nhưng đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, không hề lay chuyển. Hắn hiểu rõ tình thế hiểm nghèo hiện tại, nhưng ý chí của hắn đã được tôi luyện qua bao năm tháng tu hành chậm rãi, kiên định, không bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành danh lợi. Con đường hắn chọn, dù vạn kiếp cũng không hối hận.
“Đạo ta không cứu vạn vật, nhưng cũng không dung túng tà ác.” Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, vang vọng một cách lạ lùng giữa tiếng gió rít và tà khí cuồn cuộn. Lời nói của hắn không mang theo sát khí ngút trời, không hề có ý đồ khiêu khích, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng vô hình, một tuyên bố về nguyên tắc không thể bị phá vỡ. Trong lúc nói, đôi tay hắn âm thầm vận chuyển linh khí, không một chút dao động nào bị lộ ra ngoài. Ngón tay thon dài của hắn khẽ lướt trên mặt đất ẩm ướt, như vô tình chạm vào những viên đá vụn, những mảnh rêu phong. Nhưng thực chất, mỗi một cái chạm, mỗi một đường nét hắn vẽ ra trên nền đất, đều là một đạo phù văn cổ xưa, đơn giản nhưng hàm chứa huyền cơ của Tàn Pháp Cổ Đạo. Chúng không phát ra ánh sáng chói lòa, không gây ra tiếng động đáng chú ý, mà lặng lẽ hòa mình vào môi trường xung quanh, như những hạt bụi bị gió cuốn đi, không ai hay biết.
Hắn cũng khéo léo gieo xuống vài hạt châu nhỏ màu xám tro, trông không khác gì những viên sỏi vô tri vô giác, lẫn vào giữa những khe đá nứt nẻ. Những hạt châu này, được Lục Trường Sinh tinh luyện từ những vật liệu phổ biến nhất trong tự nhiên, chỉ có thể phát huy tác dụng khi được kích hoạt bằng linh lực tinh thuần của Tàn Pháp Cổ Đạo. Chúng không phải là pháp bảo cường đại, mà là những vật dẫn linh khí, những nút thắt nhỏ trong một mạng lưới trận pháp mà hắn đang âm thầm bố trí. Mục đích của hắn không phải là đối đầu trực diện, mà là tạo ra sự nhiễu loạn, đánh lạc hướng kẻ địch, giành lấy một chút thời gian quý báu cho những người đang được hắn che chở.
Tiểu Phương, với khuôn mặt non nớt vẫn còn tái nhợt, nép chặt vào góc đá, đôi mắt sợ hãi mở to nhìn Lục Trường Sinh. Cô bé cảm nhận được sự vững chãi từ bóng lưng gầy của hắn, một cảm giác an toàn lạ lùng giữa biển tà khí đang cuồn cuộn. Tiêu Hạo đứng cạnh đó, nắm chặt trường kiếm trong tay, hơi thở dồn dập. Hắn lo lắng nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt lóe lên sự bồn chồn. Hắn biết Lục Trường Sinh không phải là kẻ lỗ mãng, nhưng tình thế hiện tại quá nguy hiểm, số lượng tà tu áp đảo hoàn toàn, lại có cả một Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao trấn giữ. Liệu Lục Trường Sinh có kế sách gì không? Hay hắn chỉ đang cố gắng câu giờ một cách vô vọng?
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, thấy Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ bình thản, không hề quỳ xuống xin tha, lại còn dám nói ra những lời lẽ "ngông cuồng" như vậy, lập tức nổi cơn thịnh nộ. Hắn gầm lên, khuôn mặt độc ác vặn vẹo. "Hừ! Miệng lưỡi cứng rắn! Để ta xem đạo lý của ngươi có thể đỡ được mấy chiêu của Ma Quân Huyết Ảnh chúng ta!" Hắn vung cây vũ khí hình răng nanh nhọn hoắt trong tay, một luồng ma khí đen kịt phun trào, tạo thành một bóng ma đầu lâu dữ tợn, lao thẳng về phía Lục Trường Sinh. Đám tà tu phía sau cũng bắt đầu hò reo, pháp khí ma đạo của chúng đồng loạt phát sáng, tạo thành một lưới lửa tà ác bao trùm lấy khu vực tế đàn.
Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, đôi mắt hắn quét nhanh qua toàn bộ đội hình tà tu, tính toán tốc độ của luồng ma khí đang lao tới, và vị trí của từng tên tà tu. Hắn không hề có ý định chống đỡ một cách trực diện. Ngay khi luồng ma khí chỉ còn cách hắn vài trượng, hắn đột ngột nghiêng người, tránh né. Cùng lúc đó, hắn khẽ hất tay, một luồng linh lực tinh thuần của Tàn Pháp Cổ Đạo vô thanh vô tức lan tỏa, kích hoạt những phù văn và hạt châu mà hắn vừa bố trí. Tế đàn cổ, vốn đã hoang tàn, nay đột nhiên như sống dậy.
Những ảo ảnh mờ ảo bắt đầu xuất hiện trong tầm mắt của đám tà tu. Khí tức của Lục Trường Sinh dường như phân tán ra hàng chục hướng khác nhau, khiến chúng không thể xác định được vị trí thật của hắn. Tiếng gió rít bỗng trở nên quỷ dị hơn, xen lẫn những tiếng động lạ như tiếng bước chân vội vã, tiếng đổ vỡ của đá vụn, tiếng la hét vọng lại từ hư không, như thể có vô số kẻ địch đang ẩn nấp trong bóng tối. Đây chính là những trận pháp mê huyễn và nhiễu loạn đơn giản nhưng cực kỳ tinh xảo mà Lục Trường Sinh đã âm thầm bố trí. Chúng không có sức mạnh sát thương, nhưng lại đủ để đánh lừa cảm quan của những tu sĩ có đạo tâm bất ổn, đặc biệt là đám tà tu vốn đã bị ma khí làm mờ tâm trí.
Đám tà tu bắt đầu bối rối. Một vài tên yếu hơn, tâm trí bị ma khí ăn mòn, lập tức rơi vào trạng thái hoảng loạn. Chúng vung pháp khí loạn xạ, thậm chí tự đâm chém lẫn nhau trong cơn mê muội, tiếng la hét thảm thiết vang lên. Tiếng đá đổ ầm ầm từ trên vách đá vọng xuống, như một phần của trận pháp nhiễu loạn, khiến chúng càng thêm kinh sợ. Một số tên tà tu khác, cố gắng giữ tỉnh táo, nhưng cũng bị phân tâm bởi những tiếng động và ảo ảnh liên tục thay đổi. Chúng không thể xác định được đâu là mục tiêu thật sự, đâu là kẻ địch chính yếu.
"Chuyện gì thế này?" Ma Sát Tiểu Đội Trưởng gầm lên, ánh mắt độc ác quét loạn xạ. Hắn cố gắng phá tan những ảo ảnh trước mắt bằng cách vung vũ khí, nhưng những bóng ma hư ảo vẫn cứ liên tục xuất hiện, như trêu ngươi hắn. Sự kiên nhẫn của hắn đã bị thử thách đến cực điểm. Hắn cảm thấy như đang bị một lũ kiến vờn, mà không thể tìm ra tổ kiến để dẫm nát.
Tiêu Hạo, đứng trong khe đá, nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, không khỏi kinh ngạc. Hắn biết Lục Trường Sinh tinh thông trận pháp, nhưng không ngờ ngay cả trong tình thế nguy cấp như vậy, hắn vẫn có thể bố trí được những trận pháp hiệu quả đến thế. Lục Trường Sinh quay đầu lại, ánh mắt hắn ra hiệu cho Tiêu Hạo. "Mau đi!" Giọng hắn khẽ khàng, gần như chỉ là một làn gió thoảng qua, nhưng đủ để Tiêu Hạo hiểu rõ ý tứ.
Tiêu Hạo lập tức hiểu ý. Hắn nhanh chóng nắm tay Tiểu Phương, kéo cô bé đứng dậy. Vô Danh Tán Tu cũng gật đầu, đưa mắt nhìn Lục Trường Sinh một cái đầy kinh ngạc và thầm cảm kích, rồi lập tức dẫn đường cho những thôn dân khác. "Đi thôi! Theo ta!" Tiêu Hạo thì thầm, thúc giục. Hắn biết đây là cơ hội duy nhất. Họ bắt đầu di chuyển theo một con đường hẹp, ẩn khuất sau những tảng đá lớn, mà Lục Trường Sinh đã tính toán trước để dẫn lối thoát. Con đường này vốn đã bị che khuất bởi những mảnh vỡ từ di tích, rất khó để phát hiện nếu không có người chỉ dẫn.
Trong lúc đó, Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, như một cái cây cô độc giữa một khu rừng đang bốc cháy. Hắn không trực tiếp tham chiến, mà lại như một nhạc trưởng điều khiển bản giao hưởng của sự hỗn loạn. Hắn liên tục hất tay, mỗi lần như vậy, một đạo phù văn vô hình lại được kích hoạt, duy trì và tăng cường sức mạnh cho những trận pháp nhiễu loạn. Hắn không dùng sức mạnh để trấn áp, mà dùng trí tuệ để đánh lừa, dùng sự tinh xảo để gây rối loạn. Tàn Pháp Cổ Đạo không ban cho hắn sức mạnh hủy diệt, nhưng lại cho hắn khả năng kiểm soát những yếu tố nhỏ nhất, biến chúng thành vũ khí lợi hại. Hắn hiểu rằng, trong loạn thế, sự mạnh mẽ không nhất thiết phải là sức mạnh thể chất, mà đôi khi là sự khéo léo, sự bền bỉ của đạo tâm, và khả năng thích nghi với mọi hoàn cảnh.
Hắc Y Tu Sĩ Cấp Cao, Ma Ảnh sư huynh, cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường. Hắn không bị những ảo ảnh đơn giản này làm cho mê muội hoàn toàn, nhưng hắn cũng cảm thấy có điều gì đó không đúng. Hắn nhìn thấy đám tà tu cấp thấp đang tự đánh lẫn nhau, nhìn thấy những tiếng động giả dối vang vọng khắp nơi. “Hừ! Ảo trận vặt vãnh!” Hắn gầm lên, tà khí trong cơ thể bùng nổ, một luồng ma khí đen đặc cuồn cuộn như sóng thần, quét tan mọi ảo ảnh trong phạm vi mười trượng. Những tiếng động lạ lùng cũng bị luồng ma khí cường đại của hắn làm cho biến mất. Hắn đã phá vỡ một phần trận pháp của Lục Trường Sinh, nhưng đã quá muộn.
Ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, quét qua nơi Lục Trường Sinh vừa đứng. Nơi đó đã trống rỗng. Lục Trường Sinh đã biến mất. Ma Ảnh sư huynh lập tức nhận ra mình đã bị đánh lừa. Kẻ địch không hề muốn đối đầu trực diện, mà chỉ muốn tạo ra hỗn loạn để thoát thân. “Đồ ranh con xảo quyệt!” Hắn gầm lên, tà khí phẫn nộ bùng nổ, làm rung chuyển cả tế đàn cổ. "Lục Trường Sinh! Ngươi đừng hòng thoát!"
Lục Trường Sinh không còn ở tế đàn cổ nữa. Hắn đã nhanh chóng di chuyển theo hướng ngược lại với nhóm Tiêu Hạo, thu hút sự chú ý của một vài tà tu tinh mắt hơn. Hắn không chạy trốn một cách vội vã, mà luồn lách qua các tàn tích đổ nát, như một bóng ma lướt đi trong đêm tối. Hắn cảm nhận được khí tức của Tiêu Hạo và nhóm người vô tội đã đi xa hơn, đang tiến vào sâu hơn trong Di Tích Thần Điện, về phía một khu vực mà hắn đã thăm dò từ trước. Họ đã an toàn hơn một chút, ít nhất là tạm thời thoát khỏi sự truy đuổi trực diện của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng và những tên tà tu hung hãn nhất.
Tuy nhiên, một vài tên tà tu nhanh nhẹn, có tu vi tương đối, đã nhận ra động thái của Lục Trường Sinh và bắt đầu theo kịp hắn. Chúng không bị mê hoặc bởi trận pháp cũ, và đang lao tới với tốc độ kinh người, pháp khí ma đạo trong tay phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, chiếu rọi những bóng đen quỷ dị trên vách đá. Lục Trường Sinh biết mình cần một pha thoát hiểm cuối cùng, một đòn bẩy để hoàn toàn cắt đuôi những kẻ truy đuổi dai dẳng này.
Hắn lao tới một cột đá lớn, cao chót vót, đã bị nứt vỡ một nửa, nhưng vẫn đứng vững chãi giữa những tàn tích. Phía sau cột đá là một vách tường đá lởm chởm, tạo thành một khe hẹp và tối tăm. Lục Trường Sinh dừng lại ở đó, dáng người hơi khom xuống. Hắn không lãng phí một giây phút nào, đôi tay như múa, linh hoạt và chuẩn xác. Hắn nhanh chóng bố trí một trận pháp thu liễm khí tức, không phải là một trận pháp hùng vĩ hay phức tạp, mà chỉ là một vòng tròn phù văn đơn giản, được khắc sâu vào nền đất và vách đá xung quanh. Trận pháp này, được Tàn Pháp Cổ Đạo vận hành, có khả năng hòa khí tức của người thi triển vào môi trường xung quanh, khiến họ trở nên vô hình trước cảm quan của kẻ địch.
Linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo âm thầm lan tỏa, bao bọc lấy Lục Trường Sinh. Khí tức của hắn lập tức trở nên mờ nhạt, như một tảng đá vô tri, như một phần của bức tường đá lạnh lẽo. Hắn đứng đó, bất động, đôi mắt đen láy vẫn dõi theo phía trước, lắng nghe tiếng chân và ma khí của đám tà tu đang ào ào lao tới. Hắn cảm nhận được gió lạnh lùa qua kẽ tóc, mùi bụi bặm và mùi tanh nồng của ma khí càng lúc càng gần.
Vài giây sau, ba tên tà tu lao tới vị trí mà Lục Trường Sinh vừa đứng. Chúng dừng lại đột ngột, ánh mắt quét loạn xạ. Chúng cảm nhận được một luồng khí tức yếu ớt vừa mới lướt qua đây, nhưng giờ đây lại biến mất hoàn toàn. "Hừ, lại là ảo ảnh sao?" Một tên tà tu gầm gừ, vung pháp khí vào vách đá, tạo ra một tiếng va đập khô khốc. Hai tên còn lại cũng hoài nghi, nhìn quanh quất, không tìm thấy bất cứ dấu vết nào của Lục Trường Sinh. Chúng không biết rằng, kẻ mà chúng đang truy đuổi, đang ẩn mình ngay sau cột đá lớn, chỉ cách chúng vài bước chân.
Lục Trường Sinh đứng đó, không hề nhúc nhích. Hắn giữ cho nhịp thở mình chậm rãi, đều đặn, hòa mình vào không khí lạnh lẽo của Di Tích Thần Điện. Hắn không hoảng sợ, không lo lắng, mà hoàn toàn tập trung vào việc duy trì trận pháp ẩn nấp. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ rèn luyện đạo tâm, mà còn rèn luyện khả năng kiểm soát bản thân đến mức hoàn hảo, cho phép hắn giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối ngay cả trong những khoảnh khắc nguy hiểm nhất.
Sau một hồi tìm kiếm vô vọng, đám tà tu cuối cùng cũng từ bỏ. "Hừ, có lẽ hắn đã chạy sâu vào trong. Báo cáo Ma Ảnh sư huynh!" Chúng quay đầu, tiếp tục lao vào sâu hơn trong Di Tích Thần Điện, tiếng bước chân và ma khí của chúng dần khuất hẳn trong bóng đêm và những hành lang đổ nát. Lục Trường Sinh chờ đợi cho đến khi âm thanh cuối cùng của chúng hoàn toàn biến mất, cảm nhận không gian xung quanh trở lại vẻ tĩnh mịch quen thuộc.
Khi mọi thứ đã hoàn toàn yên ắng, Lục Trường Sinh mới từ từ dỡ bỏ trận pháp ẩn nấp. Khí tức của hắn trở lại bình thường, nhưng vẫn được bao bọc bởi một vẻ nội liễm, trầm tĩnh. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí tinh thuần từ Tàn Pháp Cổ Đạo đang chảy trong kinh mạch. Vụ việc vừa rồi, tuy không phải là một cuộc đối đầu sinh tử trực diện, nhưng lại là một bài kiểm tra khắc nghiệt cho đạo tâm và trí tuệ của hắn. Hắn đã thành công trong việc bảo vệ những người yếu đuối, không phải bằng sức mạnh áp đảo, mà bằng sự khéo léo và một chiến lược được tính toán kỹ lưỡng.
Hắn nhìn về phía con đường mà Tiêu Hạo và những người khác đã đi. Đạo tâm hắn không cho phép hắn thờ ơ, nhưng cũng không ép buộc hắn phải gánh vác mọi trách nhiệm của thiên hạ. Hắn đã can thiệp, đã hành động trong giới hạn của mình, và đã thành công. Con đường tu hành của hắn, đạo của hắn, không phải là đạo của sự thờ ơ hay vô cảm, mà là đạo của sự thấu hiểu, của sự kiên định và của một ý chí sắt đá, đủ sức đứng vững giữa đại thế mà không bị cuốn trôi. Hắn biết, Di Tích Thần Điện này còn ẩn chứa vô vàn nguy hiểm và bí ẩn. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là muốn cướp đoạt cơ duyên, mà dường như còn có một mục đích sâu xa hơn, liên quan đến những người vô tội này. Hắn cần phải tìm hiểu rõ hơn.
Lục Trường Sinh bước ra khỏi góc khuất, dáng người trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán. Hắn tiếp tục đi theo dấu vết của Tiêu Hạo và nhóm người được cứu, tiến sâu hơn vào Di Tích Thần Điện, nơi những bí ẩn cổ xưa và những hiểm họa rình rập đang chờ đợi. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.